TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Wednesday, November 2, 2016
Thơ Chu Vương Miện: CUỘC ĐỜI / LỤA ĐÀO
![]() |
| Ảnh tác giả |
cuộc đời
cuộc đời là luẩn
quẩn
trước lạ rồi sau
quên
những bài thơ lẩn
thẩn
đọc rồi lại quen
quen
em từ đâu tới đó?
gửi ta chút muộn
phiền
rồi em đi khuất
dạng
ta nhức đầu nhức
tim
lụa đào
thân em giống tấm
lụa đào
lục ra rồi lại xếp
vào valy
40 (lỡ cỡ lỡ thì)
ngồi dài ra đó chả
đi lấy chồng
người ta lấy bắc
lấy đông
còn em toàn ngóng
toàn trông toàn chờ
lần nào cũng trượt
lô tô
chu vương miện
CHÙM THƠ TỨ TUYỆT NGUYỄN NGỌC KIÊN

Tác giả Nguyễn Ngọc Kiên
NÉT CHỮ
Mực thấm mồ hôi với lệ nhòa
Đọng thành nỗi nhớ ở phương xa
Tình anh rực lửa trong từng chữ
Chẳng biết rằng em có nhận ra?
Quân y viện 108, 2/11/ 2013
MỘT MÙA ĐÔNG XA EM
Nghĩa lí gì đâu hỡi mùa đông
Đất trời trở dạ cứ như không.
Em hay đợt gió mùa đông bắc
Tê buốt hồn anh nỗi nhớ mong!
Hà Nội, 2010
GHI Ở THÁNH ĐỊA MĨ SƠN
Giữa trưa hè về với Mĩ Sơn
Cô hướng dẫn viên ném vào tôi cái cười tinh nghịch.
Chợt thấy mình hóa thành phế tích
Trước vẻ đẹp hút hồn bất chấp cả thời gian!
Quảng Nam, 7/2013
Nguyễn Ngọc Kiên
Mực thấm mồ hôi với lệ nhòa
Đọng thành nỗi nhớ ở phương xa
Tình anh rực lửa trong từng chữ
Chẳng biết rằng em có nhận ra?
Quân y viện 108, 2/11/ 2013
MỘT MÙA ĐÔNG XA EM
Nghĩa lí gì đâu hỡi mùa đông
Đất trời trở dạ cứ như không.
Em hay đợt gió mùa đông bắc
Tê buốt hồn anh nỗi nhớ mong!
Hà Nội, 2010
GHI Ở THÁNH ĐỊA MĨ SƠN
Giữa trưa hè về với Mĩ Sơn
Cô hướng dẫn viên ném vào tôi cái cười tinh nghịch.
Chợt thấy mình hóa thành phế tích
Trước vẻ đẹp hút hồn bất chấp cả thời gian!
Quảng Nam, 7/2013
Nguyễn Ngọc Kiên
Tuesday, November 1, 2016
CHÙM THƠ CỦA THỦY ĐIỀN
Tác giả Thủy Điền
CHẬM BƯỚC
Khói lam xa lãng đãng
Dưới hàng cây cao su
Thấp thoáng bóng sương mù
Có nụ hoa đang nở
Trên con đường đất đỏ
Dáng ai sao tuyệt quá
Lả lướt buổi chiều tà
Một mình, thân lê bước
Mắt nhìn về phía trước
Chầm chậm, nhẹ bước chân
Áo dài xinh, bạch trắng
Tóc huyền thả bờ vai
Xa xa nàng con gái
Gió đùa lá, bay xa
Dáng ai sao đẹp quá
Hoà quyện ánh sắc chiều
Như bức tranh huyền diệu
Muốn theo chân một đỗi
Muốn thỏ thẻ đôi lời
Chậm bước, áng sương giăng.
Thủy Điền
31-10-2016
NGÀY EM ĐI
Em quây gót, anh đứng như thần
chết
Em xoay lưng, tan nát cả hồn
ta
Em bước đi, hai chân anh quy
ngã
Chẳng lời chào, anh khóc ngất
như mưa
Em vội quên những lời em đã hứa
Anh nhớ hoài ghi khắc tận tim
sâu
Em vong phụ người em từng yêu
dấu
Anh chung tình khi người đã sang ngang
Em vui say, anh ôm đầy nỗi chán
Tay em dìu, anh lẻ bước cô đơn
Em đang cười, anh mắt lệ tràn
tuôn
Em hạnh phúc, riêng mình anh
cay đắng
Em quây gót bước đi trong thầm
lặng
Anh đứng nhìn vuốt mặt ngắm người
xưa
Lòng như đang dồn dập những cơn
mưa
Thân cắt lạnh như tuyết trời đang
phủ.
Ngày em đi căn nhà treo lá rũ
Để tang tình đã chết kể từ đây
Ngày em đi, thân xác biến thêm
gầy
Ngày trở lại xin người đừng nhỏ
lệ.
Thủy Điền
31-10-2016
TỰ RO (KTL) / thơ Chu Vương Miện
| Ảnh tác giả |
TỰ RO (KTL)
Chu
Vương Miện
Vất
mẫu thuốc cuối cùng xuống dòng sông
Mà
lòng mình phơi trên kè đá
Trời
không xanh không tím không hồng
Những
ống khói tàu mệt lả
(Thơ
Thanh Tâm Tuyền)
Ơi
chuyện đời đuợc bỏ nơm được cá
cũng
chỉ là bụi sả gừng cay
trong
đất trời nam bắc đông tây
cụ
Uy Viễn vẫy vùng đắc chí
ra
tướng võ vào tướng văn noí cười hoan hỉ
thê
thiếp đầy đàn phỉ chí rong chơi
cụ
Cao Chu Thần thất thế một đời
nơi
Quốc Oai bó tay mần giáo thụ
dăm
đứa học trò
bầu
bạn cùng con cú
quân
cũng không mà thần cũng không
chuyện
tự nhiên nước chẩy theo dòng
kẻ
đắc thế và ngưoì chiụ chết
trong
đất trời biết bao là hào kiệt
kẻ
xênh xang võng lọng vinh qui
kẻ
gian truân tiếng bấc tiếng chì
tài
cũng thế? vô tài cũng vậy?
một
thầy một cô một chó cái
học
trò dăm đứa nửa ngươì
nửa
ngợm nửa đuơì ươi
quyết
chí xoay bạch ốc lại lâu đài
chán
ba chữ chi hồ giả giã
thu
chí lớn vẫy vùng biển cả
thế
không thời đành bó hai tay
giữa
chợ đời trụ ở phủ Quốc Oai
làm
khỉ mặt xanh đuôi dài mặt trắng
hết
chủ sự qua hành tẩu sử quán
hết
theo sứ thần qua Tân Gia Ba
đem
tâm can yêu nuớc thương nhà
đành
tan xác giữa pháp trường đen bạc.
CVM
PHỐ MỚI - chùm thơ Lê Thanh Hùng
![]() |
| Ảnh tác giả |
Phố Mới
Con sáo sang sông, không bay mà đậu
Nuối tiếc gì vạt rau đắng xác
xơ ?
Tiếng con chào mào, thiết tha chỉ
dấu
Giọt, giọt rơi, kín cả những
giấc mơ
*
Làng lên phố, bao người đi, kẻ
ở
Cái mới tràn về, phố vắng xôn
xao
Dòng sông nhỏ, hai bên đều lỡ
Bãi cát xưa, còn lại giấc chiêm
bao ...
*
Góc phố nhỏ, vẫn ngọt ngào
hương bưởi
Bến đò xưa, giờ đã có cây cầu
Cánh hoa tím, miệt mài trôi phía
dưới
Sao lâu rồi, không có đám đưa
dâu ...
*
Bay đi con sáo, khát đời cao rộng
Sóng vỗ bến sông, tự thuở hồng
hoang
Mưa tháng chín, trãi ngập thềm,
bong bóng
Đã thương nhau, tiếc cả những
lối mòn
*
Sao im ắng, trong thẩn thờ ngạo
nghễ
Lặng lẽ bên thềm, đồng vọng
ban mai
Mắt nhớ mắt, nhẹ khép hờ như
để ...
Môi nhớ môi, lồng trong tiếng
thở dài
*
Bay đi sáo, để làng lên phố mới
Rạo rực làm sao, hối hả nhịp
đời
Như sóng trên sông, chưa hề phải
đợi
Cứ đổ bờ, theo con nước đầy
vơi ...
V/2015
LTH
Ngồi Trong Quán Cũ
Lặng lẽ, bước qua con phố cũ
Kỷ niệm xưa, thấm đẩm góc đời
Bao năm rồi tưởng chừng yên ngủ
Vết thương xưa còn đó,
người ơi
*
Phố cũ đã oằn mình đổi mới
Con đường quen, say đắm một
thời
Gốc me già, ta thường đứng đợi
...
Hoa ngày xưa, từng cánh rơi rơi
*
Có lúc hết tiền, tình, bó gối
Ngồi một mình, trong quán cà phê
Bóng nắng rớt, chậm chiều mờ
tối
Đếm giọt rơi, khắc khoải lối
về
*
Vẫn biết thời gian rồi khỏa
lấp
Tương lai còn trong những bàn tay
Lơ đãng ngó, giật mình bắt gặp
Nợ quán chồng thêm cuốn sổ dày
...
LTH
Em Qua Bãi Xép Một Mình
Gió lên, sóng giật
Đưa chiều bập bênh
Mưa giăng lất phất
Ướt tình em quên
*
Hoàng hôn mấy độ
Buông thả dặm tình
Dốc đời bão tố
Quay vòng lặng thinh
*
Em qua ngõ hẹp
Giọt buồn đắng môi
Triều dâng bãi xép
Ru tình buông trôi
*
Đắm chìm, váng vất
Tan trong ngậm ngùi
Quên đời tất bật
Nhớ gì khôn nguôi?
Lê Thanh Hùng
huyện Bắc Bình, Bình Thuận
RƯỢU CA - Thơ Hoàng Yên Lynh

RƯỢU CA
Chiếu rượu này... bạn cùng ta đối ẩm
Rượu Đông Hà thắm đượm nghĩa tình quê
Ngoài kia trăng đã nghiêng đầu ngõ
Rượu rót vơi đầy sao tái tê.
Bên bạn ta con chim già cánh mỏi
Rươụ mừng, rượu đắng, rượu lao đao
Ta tưởng ngày ta về cố quận
Chẳng còn ai để cất tiếng chào.
Này uống... cố tri đời bạc thếch
Trong cõi đời trong đục xưa nay
Đêm nay ta lạc vào giấc mộng
Mà ngả nghiêng say với đất này.
Sáng mai chim hót chào khách lạ
Cạn chén tạ từ ta đi thôi
Phương Nam hề ! Ta chân mòn gối mỏi
Còn bạn nghiêng bầu rót rượu mời ta.
Hoàng Yên Lynh
EM LÀM ĐƯỢC RỒI CÔ! - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân
![]() |
| Ảnh tác giả |
EM LÀM ĐƯỢC RỒI CÔ!
Nhớ tặng cô Liệu nhân ngày 20/11.
LÊ HỨA HUYỀN TRÂN
Phải bảy năm sau
ngày cô mất tôi mới đến viếng mộ cô. Chẳng phải vì
tôi đã quên cô mà vì trong suốt những năm ấy, tôi
chẳng đủ can đảm để đến viếng cô, để đến nói
với cô ước mơ mà ngày xưa cô đã gầy dựng cho tôi
cuối cùng tôi cũng đã thực hiện được. Cũng bởi vì
tôi không đủ can đảm để đối diện với cô, không đủ
can đảm để đối diện với niềm tin cô đã giành cho
mình…
Cô là giáo viên dạy
Văn cấp ba của tôi, cô là người Huế, nên ngay khi cô
bước vào lớp và cất lên những lời giảng đầu tiên
học trò trong lớp đã xôn xao. Ngày đó, khối lớp 10 mới
vào trường nên được chọn giáo viên cho mình, nếu buổi
học đầu tiên mà cảm thấy giáo viên đó không thích
hợp thì có thể đổi giáo viên và lớp chúng tôi đồng
loạt kiến nghị đổi cô. Ắt hẳn cô rất buồn, hôm
sau đứng lớp cô nói những lời mà cho tới tận bây giờ
tôi vẫn còn nhớ rất rõ:
- Bây giờ hãy
để cô dạy các em thử một tuần. Sau một tuần nếu
các em vẫn muốn giáo viên khác thay thế cô thì cô không
còn gì để nói. Cô biết vì giọng cô khó nghe nên mấy
đứa nghĩ rằng khó tiếp thu, nhưng đừng lo, cô sẽ nói
chậm lại để các em có thể nghe rõ hơn.
Và trong suốt một
tuần sau đó bằng tất cả nội lực của một nhà giáo
già, cô giảng từng chút, phát âm từng con chữ rõ ràng
cốt để chúng tôi nghe. Và không ai bảo ai, chắc hẳn
trong đôi mắt chúng tôi lúc bấy giờ đều vô cùng ân
hận trước quyết định nóng vội của mình. Sau này, khi
nhắc lại với cô, cô vẫn hay cười: "Vào được
trường chọn đã là khó, đứa nào cũng muốn mình có
được sự tiếp nhận tốt nhất nên điều đó là lẽ
thường. Cô cũng biết được khác miền sẽ khó tiếp
thu hơn nên cô cũng sẽ cố gắng điều chỉnh”. Cô gắn
bó gần gũi với chúng tôi đến độ chúng tôi có thể
kể cho cô nghe những lắng lo thường nhật của mình, từ
chuyện cãi nhau với bố mẹ, đến những vấn đề mới
cảm thấy thinh thích một ai đó cho đến chuyện có những
bất đồng với những đứa bạn thân.
Nhưng có một đứa
luôn giữ khoảng cách với cô, thậm chí không hề hé
răng với cô nửa lời, đó là tôi. Là con gái nhưng tôi
rất ít nói và lạnh lùng. Tôi ý thức được điều đó
khi con bạn thân của mình nói với tôi : "Tới tận giờ
tao vẫn chẳng hiểu mày nghĩ gì trong đầu cả.” Tôi
vẫn hay tự nhủ mình khép lòng lại vì từ nhỏ đã
thiếu thốn tình thương ba mẹ, người dong ruổi theo
những chuyến hàng xa. Và rồi lâu dần, sự kiêu hãnh
trong tôi càng không cho phép mình được tâm sự với
những thiếu thốn mà mình đang mắc phải.
- Em ghét cô à?
– Tôi đi học sớm và vừa vặn cô đi ngang qua lớp tôi
thấy tôi ngồi một mình trong đó rồi hỏi.
-Ơ, sao cô hỏi vậy?
Ai lại ghét giáo viên của mình?
-Thế em có thích cô
không?
-Em... không rõ.
Thấy cô hơi buồn,
tôi ra chiều có lỗi.
-Em xin lỗi.
-Sao lại xin lỗi? Cô
biết chắc một điều là em không ghét cô, còn thích thì
có nghĩa là chưa, cứ từ từ rồi mở lòng ra với cô
nhé.
Nói thế rồi cô
quay lưng bước đi, lúc ấy tôi mới bắt đầu chú ý đến
cô. Tôi bắt đầu hay nhìn cô hơn, mái tóc đã điểm
bạc, chắc độ vài ba năm nữa cô về hưu, và một kho
tàng kiến thức vô cùng phong phú về văn chương. Mỗi
khi cô kể chúng tôi nghe những câu chuyện, cô như sống
trong nhân vật khiến chúng tôi có thể nhập tâm rõ ràng.
Trường tôi khi ấy
cũng chọn ra đội tuyển thi văn như bao trường khác. Tôi
cũng có tên trong danh sách, Các học sinh sẽ nằm trong đội
tuyển đào tạo suốt mấy tháng cho tới khi chuẩn bị có
kì thi sẽ xét điểm học lực tất cả các môn xem có đủ
tiêu chuẩn không rồi đi thi. Cô bảo tôi vào đội tuyển,
lúc ấy tôi thấy mình rất hãnh diện, cái cảm giác vào
đội tuyển giống như được thừa nhận năng lực của
mình, vì thế tôi đã ra sức học, thế nhưng sát ngày đi
thi, tôi là người duy nhất của đội tuyển bị đánh
rớt. Vì đến khi xét điểm, điểm học lực môn Hóa của
tôi khá tệ không đủ sức xét duyệt. Tôi hụt hẫng đến
nỗi bỏ ăn và thậm chí còn tránh gặp cô.
Khi tôi lên mười
một cô đưa tôi vào đội tuyển Văn lần nữa và thậm
chí giờ còn theo dõi việc học môn Hóa của tôi. Suốt
những ngày tháng tôi nằm trong đội tuyển, có những đứa
ngưỡng mộ tôi, có những đứa dèm pha vì cho rằng tôi
được cô nâng đỡ dù tôi không có thực tài. Cô hay nói
với tôi:
-Em có chất văn
trong người, dù cái chất văn đó phù hợp với việc “sáng tác” hơn là gò bó trong khuôn khổ nhà trường.
Cái “sáng tác”
mà cô nói nghĩa là cái phóng túng tự do, cái tự mình
nghĩ ra không theo một đề tài nào, cái tự cảm xúc thôi
thúc, nó khác với văn học nhà trường ở những đề
tài thường nhật và vốn có phần đơn giản và theo một
khuôn khổ chấm điểm nào đó hơn.
-Cô biết văn học
nhà trường với những đề tài đó không phải là thứ
em muốn hướng đến, nhưng cô vân đưa em vào đội tuyển
vì cô muốn bồi dưỡng chất văn trong con người em. Cô
hi vọng sau này em sẽ trở thành một nhà văn viết những
tác phẩm thật hay.
Điều cô nói, tôi
hiểu, tôi ở trong đội tuyển không phải để đi thi mà
để hun đúc thứ vốn có trong con
người mình, cứ thế thời gian trôi qua. Tôi cũng miệt
mài với năm cuối cấp, với sáng tác và cô cũng không
dạy tôi nữa cho tới khi tôi nghe tin cô bị bệnh nhập
viện. Căn bệnh nặng tới mức cô được chuyển về
Huế, các bác sĩ chẩn đoán cô bị ung thư vòm họng. Lớp
tôi hoang mang, tôi cũng thế, cả lớp xếp một ngàn con
hạc bỏ vào hũ thủy tinh gửi ra Huế mong cô sớm bình
phục. Tôi vẫn còn nhớ lúc tôi đang học thể dục, một
cuộc điện thoại gọi đến, là của cô. Tiếng được
tiếng mất, cô nói với tôi : "Cô không sao. Nói mấy
đứa cô vẫn khỏe. Còn em, cô mong em lên đại học chọn
con đường đúng đắn, cô muốn thấy em thành một nhà
văn”. Tôi câm lặng.
Vài hôm sau, tôi đến
trường, cái Phương vừa thấy tôi đã nhìn dáo dác, tôi
hỏi: "Mày nhìn gì vậy?” Tao nhìn xem cô có bên
cạnh mày không?” Rồi nó òa lên khóc nức nở. lớp
tôi cũng khóc, tôi chợt hiểu ra sự tình, rằng cô đã
mất.
Cô mất trước khi
tôi thi tốt nghiệp. Suốt bốn năm đại học, tôi xa nhà,
xa quê, không viếng mộ cô được. Năm năm sau, tôi cố
gắng xin việc ở một nhà xuất bản nhưng bất thành nên
vào làm một công ty nhỏ, hổ thẹn với cô, tôi trốn
biệt. Năm thứ sáu, tôi vẫn chỉ là một người viết
quèn, không dám đem những tác phẩm mình gửi đến cô.
Đến năm thứ bảy, khi được nhận vào làm trong một
tòa soạn, thỏa ước mơ viết tôi mới đến viếng mộ
cô. Trên di ảnh cô vẫn nở nụ cười thật tươi nhìn
tôi, như chờ đợi, như cỏ đã úa màu, tôi thốt lên:
"Em đã làm được rồi, cô đã đợi em lâu rồi có
phải không?”
LHHT
Monday, October 31, 2016
MÙA THẠCH THẢO XÔN XAO / thơ Hiền Phương
![]() |
| Ảnh tác giả |
MÙA THẠCH THẢO XÔN XAO
Lại thêm mùa Thạch Thảo trổ
bông
Màu hoa ấy nồng nàn trong kí ức
Ngắm biển hoa lòng em bao rạo rực
Mùa hoa nào ta náo nức bên nhau.
Màu hoa ấy nồng nàn trong kí ức
Ngắm biển hoa lòng em bao rạo rực
Mùa hoa nào ta náo nức bên nhau.
Thạch Thảo tím hồng nỗi nhớ
nôn nao
Những kỉ niệm ta trao nhau phút ấy
Men yêu xưa cồn cào như sóng dậy
Phương xa ơi có thấy xốn xang lòng.
Những kỉ niệm ta trao nhau phút ấy
Men yêu xưa cồn cào như sóng dậy
Phương xa ơi có thấy xốn xang lòng.
Đã bao mùa Thạch Thảo dậy trổ
bông
Vẫn sắc tím rực hồng bên màu áo
Chẳng hề phai mãi sâu lắng ngọt ngào
Vẫn đợi chờ và khao khát gửi trao
Trái tim hồng - Mùa Thạch Thảo xôn xao.
Vẫn sắc tím rực hồng bên màu áo
Chẳng hề phai mãi sâu lắng ngọt ngào
Vẫn đợi chờ và khao khát gửi trao
Trái tim hồng - Mùa Thạch Thảo xôn xao.
HP 31.10.16
Hiền Phương
Thơ Trương Thị Thanh Tâm / BÙA YÊU / CHÒNG CHÀNH NỖI NHỚ
Bùa yêu anh dán
vào tim
Ngẩn ngơ một
thưở, liêu xiêu trãi lòng
Nợ yêu nên nợ
dòng sông
Nợ luôn cái bến
đợi trông con đò
Sông sâu nào có
dễ dò
Bên bồi bên lở,
đợi chờ...tình đau!
Lục bình trôi,
nước lao xao
Sóng xô gió đẩy,
đảo chao cuộc đời
Bùa yêu anh dán
bao lâu
Mà thời gian
đã...qua cầu gió bay
Dòng đời xô
đẩy...đổi thay
Trách chi con tạo
lá lay khéo dời
Con tim đờ đẩn
một đời
Khi quên lúc nhớ
thì thôi...vẫy chào
Bùa yêu đâu nữa
mà đau
Con tim yên ngủ,
tình đầu chôn sâu!
CHÒNG CHÀNH NỖI
NHỚ
Mỹ Tho
10 TÌNH KHÚC BIỂN - thơ Trúc Thanh Tâm
![]() |
| Ảnh tác giả |
10 TÌNH KHÚC BIỂN
1. HÀ TIÊN GIÓ TRỞ MÙA
Anh thả nắng riêng anh
Rắc hoa vàng trên tóc
Hạt mưa đời long lanh
Mắt em dờn dợn khóc
Anh hóa thân áng mây
Che đời em hạnh phúc
Những nhịp sóng ru nhau
Cũng làm em thổn thức
Chiều nay về với biển
Hà Tiên gió trở mùa
Dáng em nhòa bóng núi
Chạnh lòng cơn mưa thưa
Xin gởi chút tình riêng
Theo hương trời bát ngát
Tiếng chuông ngân chiều êm
Nhập hồn Chiêu Anh Các
Anh thả nắng riêng anh
Rắc hoa vàng trên tóc
Hạt mưa đời long lanh
Mắt em dờn dợn khóc
Anh hóa thân áng mây
Che đời em hạnh phúc
Những nhịp sóng ru nhau
Cũng làm em thổn thức
Chiều nay về với biển
Hà Tiên gió trở mùa
Dáng em nhòa bóng núi
Chạnh lòng cơn mưa thưa
Xin gởi chút tình riêng
Theo hương trời bát ngát
Tiếng chuông ngân chiều êm
Nhập hồn Chiêu Anh Các
2. TRƯỜNG SA CÒN HẸN
Chiều nay nắng rớt ngoài hiên
Em ngồi nhặt lá, đếm riêng nỗi buồn
Long lanh từng giọt lệ thơm
Trôi vào anh, mở ngõ hồn nhớ em
Treo tình lơ lửng trăng đêm
Nghe từ trong gió phút thiêng liêng về
Mắt, môi một thuở đợi chờ
Biển ru sóng giạt giữa hồ trái tim
Nửa bên anh, nửa bên em
Gom bên nhớ, trả bên quên lại đời
Trường Sa, biển hiền đến lạ
Mặt trời từng hạt long lanh
Anh nghe lòng mình se thắt
Em ơi, nhớ quá quê mình
Hoàng Sa, mây đan tơ mỏng
Sóng dồn từng nhịp yêu đương
Thư em nồng nàn hương cũ
Tình anh gởi lại phố phường
Em vẫn làm duyên tóc tết
Biển đông đẹp lạ lùng chưa
Nụ hôn theo từng cơn gió
Bên em tháng đợi, năm chờ
Lâu rồi, anh chưa về phố
Đường xưa, áo trắng xôn xao
Giọt buồn trong anh rất khẽ
Hồn mưa tí tách đời nhau
Biển ơi, biển đừng hờn dỗi
Như em ngày đó, yêu anh
Chiều nay, mình anh nghe sóng
Như em cứ muốn dỗ dành!
4. CHIỀU MƯA NHA TRANG
Biển nói gì nhỏ nhẻ
Mà dào dạt lạ thường
Mình nói gì, em hỡi
Sao lòng đầy tơ vương
Sóng bạc đầu như thể
Ngàn đời chưa nguôi yêu
Trần gian chưa tận thế
Lo gì, mình xa nhau
Gió ru vào lạc lõng
Kéo hồn ta mênh mông
Người đi buồn xa vắng
Bên kia phố chưa chồng
Tìm đâu hương, nắng cũ
Nha Trang chiều mưa lơi
Mình gặp nhau dẫu muộn
Nhưng mặn mòi, em ơi!
Mặt trời từng hạt long lanh
Anh nghe lòng mình se thắt
Em ơi, nhớ quá quê mình
Hoàng Sa, mây đan tơ mỏng
Sóng dồn từng nhịp yêu đương
Thư em nồng nàn hương cũ
Tình anh gởi lại phố phường
Em vẫn làm duyên tóc tết
Biển đông đẹp lạ lùng chưa
Nụ hôn theo từng cơn gió
Bên em tháng đợi, năm chờ
Lâu rồi, anh chưa về phố
Đường xưa, áo trắng xôn xao
Giọt buồn trong anh rất khẽ
Hồn mưa tí tách đời nhau
Biển ơi, biển đừng hờn dỗi
Như em ngày đó, yêu anh
Chiều nay, mình anh nghe sóng
Như em cứ muốn dỗ dành!
4. CHIỀU MƯA NHA TRANG
Biển nói gì nhỏ nhẻ
Mà dào dạt lạ thường
Mình nói gì, em hỡi
Sao lòng đầy tơ vương
Sóng bạc đầu như thể
Ngàn đời chưa nguôi yêu
Trần gian chưa tận thế
Lo gì, mình xa nhau
Gió ru vào lạc lõng
Kéo hồn ta mênh mông
Người đi buồn xa vắng
Bên kia phố chưa chồng
Tìm đâu hương, nắng cũ
Nha Trang chiều mưa lơi
Mình gặp nhau dẫu muộn
Nhưng mặn mòi, em ơi!
5. CHIỀU Ở HÒN PHỤ TỬ
Thời gian chờ ta đó phải không em
Hòn Phụ Tử, chiều nghiêng vai nắng nhạt
Sóng nô đùa tặng đời bao khao khát
Bãi cát dài còn in dấu chân quen
Biển dạt dào, duyên dáng chính là em
Là ánh mắt hẹn bờ môi chờ đợi
Là ngọt lịm từng nụ cười nóng hổi
Đường trần gian cho hoa lá ngát hương
Nhịp tim ta đang trổi khúc nghê thường
Em ập đến để tan vào ngây ngất
Gió yểu điệu kéo vầng mây lã lướt
Bài thơ yêu tình tứ chẳng tận cùng
Người yêu người nên biển cũng bao dung
Nghe thắm thiết khi mùa yêu trở giấc
Em từ bữa, vẽ bùa yêu vào tâm thức
Anh nghe mình mắc nợ một làn hương!
6. ĐẤT MŨI CÀ MAU
Thời gian kéo lại nỗi buồn
Biển xa mời gọi, nắng dồn bước chân
Hương rừng, Đất Mũi tình thân
Cà Mau ơi, những thăng trầm, đắng cay
Ở đâu cũng gặp áo dài
Ở đâu cũng có nụ cười hồn nhiên
Tuyệt vời nhìn tóc bay nghiêng
Hương người, hương đất còn triền miên yêu!
7. VỀ NGHE BIỂN HÁT
Tình dạt dào ngọn sóng
Đưa hồn ta về xa
Tóc em lồng lộng gió
Trăng đêm phơi ngọc ngà
Mắt em mùa biển động
Đời mộng mị triền miên
Biết yêu nên biết khổ
Không hạn kỳ đâu em
Nụ hôn nào tha thiết
Một lần nhớ khôn nguôi
Ngàn năm còn hương lửa
Yêu nhau hao hớt đời
Ta một đời dong ruổi
Góc quê nhà thênh thang
Mùa thu vàng nỗi nhớ
Kiếp người còn cưu mang
Ta về nghe biển hát
Những con sóng bạc đầu
Tình cũng già từ độ
Người yêu người, xa nhau!
8. VŨNG TÀU PHỐ BIỂN
Như là cây lá ngủ quên
Vườn trong phố, nắng êm êm lưng người
Như là sợi tóc biết cười
Màu pha lê rụng một trời sắc hương
Lạ kỳ lớp bụi vô duyên
Em nheo mắt, ta để nguyên cái nhìn
Áo ơi, gió lại lại vô tình
Em ơi, ta có vô tình được không
Vũng Tàu phố biển, chưa thân
Vẫn là hai kẻ người dưng, chung đường
Vẫn là em, mắt đen tròn
Cớ gì rung động một nguồn thơ ta!
9. TÂM TÌNH VỚI HẠ LONG
Núi Bài Thơ ta ngồi ôn chuyện cũ
Hương ngàn năm trôi theo gió mây xa
Mình đưa nhau qua phía cầu Bãi Cháy
Đêm du dương, trăng phơi dáng ngọc ngà
Trà Cổ, Long Tiên chuông ngân nỗi nhớ
Miền tử sinh còn mộng mị triền miên
Trong sâu thẳm của khổ đau hạnh phúc
Đời vô cùng không kỳ hạn đâu em
Qua Thiên Cung như lạc vào cổ tích
Những giọt sầu ai cắm mốc thời gian
Ta nghe mưa bên rừng đời bén rễ
Nắng lưu ly trải khắp lối hoa vàng
Tuần Châu ơi, chốn trần gian thơ mộng
Chim hót lời âu yếm với mai sau
Trong mắt em trời Hạ Long lưu luyến
Hồn biển xanh ru con sóng bạc đầu
Em bên ta nụ hôn nào tha thiết
Mai xa rồi đất Bắc nhớ khôn nguôi
Gởi Cửu Long phù sa chia chín nhánh
Về Hồng Hà yêu dấu của ta ơi!
Thời gian chờ ta đó phải không em
Hòn Phụ Tử, chiều nghiêng vai nắng nhạt
Sóng nô đùa tặng đời bao khao khát
Bãi cát dài còn in dấu chân quen
Biển dạt dào, duyên dáng chính là em
Là ánh mắt hẹn bờ môi chờ đợi
Là ngọt lịm từng nụ cười nóng hổi
Đường trần gian cho hoa lá ngát hương
Nhịp tim ta đang trổi khúc nghê thường
Em ập đến để tan vào ngây ngất
Gió yểu điệu kéo vầng mây lã lướt
Bài thơ yêu tình tứ chẳng tận cùng
Người yêu người nên biển cũng bao dung
Nghe thắm thiết khi mùa yêu trở giấc
Em từ bữa, vẽ bùa yêu vào tâm thức
Anh nghe mình mắc nợ một làn hương!
6. ĐẤT MŨI CÀ MAU
Thời gian kéo lại nỗi buồn
Biển xa mời gọi, nắng dồn bước chân
Hương rừng, Đất Mũi tình thân
Cà Mau ơi, những thăng trầm, đắng cay
Ở đâu cũng gặp áo dài
Ở đâu cũng có nụ cười hồn nhiên
Tuyệt vời nhìn tóc bay nghiêng
Hương người, hương đất còn triền miên yêu!
7. VỀ NGHE BIỂN HÁT
Tình dạt dào ngọn sóng
Đưa hồn ta về xa
Tóc em lồng lộng gió
Trăng đêm phơi ngọc ngà
Mắt em mùa biển động
Đời mộng mị triền miên
Biết yêu nên biết khổ
Không hạn kỳ đâu em
Nụ hôn nào tha thiết
Một lần nhớ khôn nguôi
Ngàn năm còn hương lửa
Yêu nhau hao hớt đời
Ta một đời dong ruổi
Góc quê nhà thênh thang
Mùa thu vàng nỗi nhớ
Kiếp người còn cưu mang
Ta về nghe biển hát
Những con sóng bạc đầu
Tình cũng già từ độ
Người yêu người, xa nhau!
8. VŨNG TÀU PHỐ BIỂN
Như là cây lá ngủ quên
Vườn trong phố, nắng êm êm lưng người
Như là sợi tóc biết cười
Màu pha lê rụng một trời sắc hương
Lạ kỳ lớp bụi vô duyên
Em nheo mắt, ta để nguyên cái nhìn
Áo ơi, gió lại lại vô tình
Em ơi, ta có vô tình được không
Vũng Tàu phố biển, chưa thân
Vẫn là hai kẻ người dưng, chung đường
Vẫn là em, mắt đen tròn
Cớ gì rung động một nguồn thơ ta!
9. TÂM TÌNH VỚI HẠ LONG
Núi Bài Thơ ta ngồi ôn chuyện cũ
Hương ngàn năm trôi theo gió mây xa
Mình đưa nhau qua phía cầu Bãi Cháy
Đêm du dương, trăng phơi dáng ngọc ngà
Trà Cổ, Long Tiên chuông ngân nỗi nhớ
Miền tử sinh còn mộng mị triền miên
Trong sâu thẳm của khổ đau hạnh phúc
Đời vô cùng không kỳ hạn đâu em
Qua Thiên Cung như lạc vào cổ tích
Những giọt sầu ai cắm mốc thời gian
Ta nghe mưa bên rừng đời bén rễ
Nắng lưu ly trải khắp lối hoa vàng
Tuần Châu ơi, chốn trần gian thơ mộng
Chim hót lời âu yếm với mai sau
Trong mắt em trời Hạ Long lưu luyến
Hồn biển xanh ru con sóng bạc đầu
Em bên ta nụ hôn nào tha thiết
Mai xa rồi đất Bắc nhớ khôn nguôi
Gởi Cửu Long phù sa chia chín nhánh
Về Hồng Hà yêu dấu của ta ơi!
10. YÊU TIẾNG MẸ VIỆT NAM
Thương cuộc đời trái ngang
Lời mẹ ru chan chứa
Chìm nổi giữa gian nan
Rồng Tiên còn muôn thuở
Vũ khí thành lời thơ
Theo người đi giữ nước
Máu thấm vào phù sa
Cho cây lúa mượt mà
Sóng dạt dào biển đông
Hoàng Sa, Trường Sa yêu dấu
Mỗi thời đại đấu tranh
Đâu thiếu những anh hùng
Đánh tan giặc ngoại xâm
Ta thề không trở bước
Văn hóa hồn non sông
Mấy ngàn năm lịch sử
Hoa cũng tàn héo úa
Độc lập đầy cam go
Khi mất người, mất đất
Đời còn gì tự do
Sống nhớ về nguồn cội
Yêu tiếng mẹ Việt Nam
Biết làm người phải biết
Tổ Quốc mình thiêng liêng!
Thương cuộc đời trái ngang
Lời mẹ ru chan chứa
Chìm nổi giữa gian nan
Rồng Tiên còn muôn thuở
Vũ khí thành lời thơ
Theo người đi giữ nước
Máu thấm vào phù sa
Cho cây lúa mượt mà
Sóng dạt dào biển đông
Hoàng Sa, Trường Sa yêu dấu
Mỗi thời đại đấu tranh
Đâu thiếu những anh hùng
Đánh tan giặc ngoại xâm
Ta thề không trở bước
Văn hóa hồn non sông
Mấy ngàn năm lịch sử
Hoa cũng tàn héo úa
Độc lập đầy cam go
Khi mất người, mất đất
Đời còn gì tự do
Sống nhớ về nguồn cội
Yêu tiếng mẹ Việt Nam
Biết làm người phải biết
Tổ Quốc mình thiêng liêng!
Subscribe to:
Posts (Atom)






