Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, March 20, 2016

TÌNH THƠ GỞI NGƯỜI; VẦNG TRĂNG CAM LỘ - Thơ Hoàng Yên Lynh



                Tác giả Hoàng Yên Lynh



TÌNH THƠ GỞI NGƯỜI                            

Tháng Tư về nắng hạ đã về chưa
Cơn gió Lào có làm khô tóc rối
Em vẫn gánh hai vai đời bươn chải
Gánh thời gian và gánh cả chợ đời .

Đời gieo neo nên thuyền không bến đổ
Bao ước mơ thôi chôn kín đợi chờ
Người bỏ người trong bão lửa mưa giăng
Còn lại em gánh khung trời dĩ vãng .

Bốn mươi năm bài tình ca dang dỡ
Có bao giờ đời ước tựa giấc mơ
Em áo trắng với khung trời hoa nắng
Với trăng quê chan chứa nguyện ước thề .

Tháng Tư về em bên đời hiu quạnh
Dấu thời gian đã nghiêng bóng bên đồi
Em lặng lẽ ngóng vầng trăng mòn mỏi
Người xa người da diết lắm người ơi

                             Hoàng Yên Lynh


VẦNG TRĂNG CAM LỘ                             

Về nghe anh
Với trời quê Cam Lộ
Gió Ba Thung hòa quyện nắng Cam Tuyền
Khung trời  xưa vẫn chất tràn kỷ niệm
Cánh võng ru hời níu giữ người đi .

Quán nhỏ ngày xưa
Những chiều bâng khuâng chờ đợi 
In bóng trăng thề xao xuyến buổi chia ly
Bài thơ xưa dẫu cuối vần tan vỡ
Dẫu tang thương đường đời cách trở
Vầng trăng có vơi đầy năm tháng
Người nhớ người
Ghép lại mảnh trăng đôi 


                             Hoàng Yên Lynh


READ MORE - TÌNH THƠ GỞI NGƯỜI; VẦNG TRĂNG CAM LỘ - Thơ Hoàng Yên Lynh

Saturday, March 19, 2016

HƯƠNG GỌI - Thơ Hoành Trần






HƯƠNG GỌI

Chắc chừ ngoài nớ còn xuân,
Dòng Hương cứ mãi nhẹ ngân thầm thì,
Em xưa đài các nhu mì,
Ta xưa đã lỡ ra đi mất rồi,
Đành thôi thôi phải đành thôi,
Không lời tiếc nuối ngậm ngùi ngó nhau,
Dấu chân in dấu ven cầu,
Cỏ vương mép guốc đậm mầu tương tư,
Ghét ghê sông mãi lững lờ,
Để ai bên nớ ta chờ bên ni,
Sương rơi nhòe ướt trên mi,
Thì thôi người hỡi xuân thì đã qua,
Giận thay tóc chợt trắng nhòa,
Níu chi ngày cũ cho ta chán chường,
Rong chơi mê mãi cuối đường,
Để nghe thương nhớ vấn vương suốt đời!

                                         Hoành Trần
                                          19/3/2016


READ MORE - HƯƠNG GỌI - Thơ Hoành Trần

O BUỒN...- Thơ Trần Mai Ngân






O BUỒN...

Sáng nay trong vườn
O ngồi một mình
Nhìn mây bay bay
Mắt buồn lặng thinh 
Mắt buồn lặng thinh...

Từng ngày qua ngày
Trôi trên bàn tay 
Nén tiếng thở dài
O thương nhớ ai...

O thương nhớ ai 
Nén tiếng thở dài...

Trần Mai Ngân


READ MORE - O BUỒN...- Thơ Trần Mai Ngân

CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI


 
                        Tác giả Nguyễn Khôi



ĐIỆN BIÊN - MÙA HOA BAN NỞ
        (Nhớ Nguyễn Tri Tâm)
                     ------
"Trời Điện Biên mây trắng lang thang"...
                      
Đêm hôm qua núi đón gió xuân nồng
Để sớm nay cả rừng Ban nở trắng
Trời Điện Biên dập dờn cánh bướm
ngợp chân đồi A1...nắng khô cong...
                      
Em xăng xái ra sông Nậm Rốm
Đi vớt Rêu hay giặt khăn Piêu ?
-Anh phi ngựa vào Thành bản Phủ
Thi bắn tên và đợi em yêu...
                      
Trống cồng nổi râm ran mường bản
Nao nức lòng vào "Hội hoa Ban"
Ta lên tựa gốc Ban tình tự
Thổn thức lời "Tản chụ xiết xương" (1)
                       
Nhen bếp lửa...vòng xòe nghiêng ngả
Sừng rượu Cần...lơi lả mời yêu
Đêm nay thật là đêm tơi tả
Cánh hoa Ban rủ xuống ấp iu...
---
(1) Tâm tình người yêu.
                        Tây Bắc, 20-3...
                       NGUYỄN KHÔI

           TRƯA RỪNG ẤY
 (Tặng đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn)
                 
Trưa rừng ấy cùng em nằm yên ả
Mây trời xanh, cây lá cả ngàn xanh
Chỉ có nắng ở trên lưng ngọ nguậy
Con Ong vàng ve vẩy mắt long lanh.
                             Sơn La, 1972
                           NGUYỄN KHÔI

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN KHÔI

CHỊ TÔI - Thơ Vũ Phúc



           Tác giả Vũ Phúc




CHỊ TÔI

(Thương mến tặng chị Võ T. Hương,
P.5, TP ĐH)

Thuở chị còn con gái
Áo lụa vàng làm duyên
Tóc thề buông chấm gót
Màu mắt chị đen huyền
Đông Hà mình mỗi buổi
Có dáng chị thướt tha
Trên đầu con dốc đứng
Lắm cây si : dáng ngà
Hạ vàng lên phố chợ
Chị xoã tóc bên thềm
Nghe gió đùa lên má
Nhiều chàng hờn ghen thêm
Thu về có mưa Ngâu
Và heo may lành lạnh
Tôi ngồi nghe chị hát
"Tiếng sông Hương" êm đềm
Cuối đông nhà tíu tít
Làm cổ bánh bán xuân
Chị ngồi như tranh vẽ
Tô đẹp cổ giao thừa
Xuân đến má chị hồng
Gọi tôi kề bên cạnh
Đây: thư của người anh
"Bước qua giai đoạn mới
Và rồi ngày hôm ấy
Nhà mình vui thật vui
Hoa đèn giăng thật đẹp
Chị đã sang ngang rồi!!!
Xác pháo hồng xao xác
Chị về cuối bến tình
Mạ đứng bên cửa bếp
Khóc nhìn chị lên xe
Tôi lặng đứng sau hè
Muốn kêu nhưng chẳng được
Ngó nhà cửa vắng hoe
Mà nghe lòng mất mát
Thời gian qua rất nhẹ
Chị giờ cả đàn con
Nón cời làm rụng tóc
Lo toan mắt hết huyền
Đời hoa cụi mấy kiếp?
Nối tóc chị mấy đời
Chị chẳng hề suy nghĩ
Chi, ngoài chuyện chồng con
Tôi về gặp lại chị
Thời gian lên dung nhan
Nổi đời lên tấm áo
Chị ơi! Buồn mênh mang...

                       Vũ Phúc
                   Đông Hà 1985


READ MORE - CHỊ TÔI - Thơ Vũ Phúc

CÁNH ĐỒNG THỜI GIAN - Chùm thơ Phan Nam


Tác giả Phan Nam

CÁNH ĐỒNG THỜI GIAN

1.
Hôm nay em thức giấc giữa bốn bề phẳng lặng. Hai hàng cây giăng mắc lối em đi. Sợi tơ vàng óng ánh phơi màu nắng. Ủ men nồng rực cháy với gánh lửa. Đôi chân em chênh vênh trong men tình. Cánh cửa sổ phập phồng đo chiều dài năm tháng. Thời xuân trẻ có trôi qua theo nàng?
2.
Tôi tự hỏi thanh xuân nào rồi chẳng sẽ tuột dần. Sắc thắm bình minh phôi pha như mắt sóng. Theo dấu mình ngưỡng cửa vội long đong. Gió mùa về mang theo chút huyết mạch. Sương hôm qua ngỡ còn treo trên cành. Tờ lịch cũ còn gieo bao kỷ niệm. Xuôi theo lát cắt ước vọng nơi con đường màu xanh.
3.
Hôm nay em ngủ cho vơi nỗi đau nhân thế. Kiếp hồng nhan như dòng nước qua cầu. Anh có trân trọng mỗi phút giây đi về? Tim loạn nhịp kho kiến thức cũng lặng thinh. Hôm nay em mơ màng được soái ca dắt bước. Ánh lửa hồng còn đỏ trong gian bếp bình minh. Em thao thức cho xong cuốn ngôn tình. Khi yêu thương đã chắp đầy từng dòng, từng trang. Tay trong tay cùng vun xới cánh đồng thời gian…

Đà Nẵng, 18.3.2016


THỔI HỒN VÀO LỬA

đôi bàn tay thắp lửa đốt cháy trái tim của lửa
những giai điệu của đá, những giai điệu bất tử
khi bàn tay người nhạc sĩ tài hoa cống hiến cả cuộc đời lãng du
cho con đường tôi, bạn và rất nhiều người đang đi

nỗi tiếc thương vô hạn khi tâm hồn của đá cũng phải đến lúc giã biệt cõi tạm, giã biệt trần thế
dẫu biết đời người không thể là hữu hạn
khói nhang rồi cũng phải hòa bóng phù vân
chỉ còn nơi đây âm nhạc của bản lĩnh, của tâm hồn, của niềm tin vang mãi trong từng khúc nhạc

nỗi buồn rồi cũng sẽ chóng phai nhưng bàn tay ấy sẽ sống mãi với thời gian
nghị lực phi thường thắp sáng niềm tin qua bao thế hệ
con đường vinh quang sống mãi trong từng bước chân
vĩnh biệt anh: người “thổi hồn vào nhiều giai điệu lay động trái tim hàng triệu người”

Đà Nẵng, 17.3.2016


NGƯỜI ĐÀN BÀ…
- Kính tặng chị Bách Mỵ -

người đàn bà đi nhặt ý tưởng của nỗi niềm chớp bóng
rọi dòng thơ cuồn cuộn ảo mộng
cám ơn đời mỗi bình minh thức giấc
gánh mặt trời an nhiên cõi gian trần

vài nhân ảnh rụng lớp lớp chốn trùng quang
ký họa thanh âm, vẽ vời nhân bản
lia bốn bề tròn trịa khúc ca dao
tự thuở nào gửi trọn những riêng mang

sóng dập vùi người đi lượm bản ngã
rỡ ràng phong ba, phiêu bồng kho chữ nghĩa
mang nỗi niềm gieo tạc miền nhân thế
nảy mầm yêu thương đỏng đảnh gọi bốn mùa

phép nhân hóa rụng luống cánh đồng
phép ký tự chuyển về vùng sâu lắng
sự đột biến của bộn bề hạt giống
sự hòa âm của tình ca đong đầy…

Đà Nẵng, tháng 3.2015
PHAN NAM


READ MORE - CÁNH ĐỒNG THỜI GIAN - Chùm thơ Phan Nam

ÁO TRẮNG ƠI! - Thơ Hiệp Kim Áo Tím



      Tác giả Hiệp Kim Áo Tím




ÁO TRẮNG ƠI!

Áo trắng một thời... nhớ thương ơi!
Nghiêng che vành nón tóc buông lơi
Nụ cười e thẹn em thầm gửi
Một ánh mắt nhìn hồn chơi vơi

Áo trắng em tôi rất dịu dàng
Những chiều tan học bước lang thang
Bên con dốc nhỏ tình như nắng
Cỏ múa đùa vui... dưới chân nàng

Áo trắng nhỏ ơi! Đã xa rồi
Tôi vào quân ngũ chốn xa xôi
Bút lưu chưa kịp câu từ giã
Nhìn nhỏ buồn rơi lệ bồi hồi

Ba tháng quân trường nắng chói chang
Nhận tin áo trắng đã sang ngang
Cuộc tình khép lại đời rao bán
Ngậm đắng duyên ta quá phũ phàng...

Áo trắng xa rồi... áo trắng ơi
Còn đâu rạng rỡ mắt em cười
Ta về gom lại... thư tình cũ
Gói chặt trong ta... nhớ một đời...

Hiệp Kim Áo Tím
Đà Lạt 19/3/2016

READ MORE - ÁO TRẮNG ƠI! - Thơ Hiệp Kim Áo Tím

Friday, March 18, 2016

BẾN SÔNG QUÊ - thơ Vũ Trầm Tư




Bến Sông Quê

Bến sông quê em ngồi giặt áo
Cây bần cao bóng mát nghiêng che
Đêm thắp sáng lập lòe đom đóm
Dưới trăng non ai đợi bên hè

Cô thôn nữ dịu dàng đôn hậu
Bao trai làng ngắm nghé ước mơ
Mái tóc dài rẽ đôi thắt bím
Trái tim em thổn thức bao giờ?

Bến sông xưa một lần xa xứ
Bỏ làng quê tìm chút công danh
Chuyến đò xa nghe lòng bối rối
Em bên bờ ánh mắt long lanh

Mười năm rồi chưa lần gặp lại
Vẫn nhớ hoài bóng dáng ngây thơ
Vầng trăng khuyết chìm sâu bến nước
Hồn bơi trong kí ức dật dờ

Ngày nào đó nếu còn gặp lại
Kỉ niệm xưa chắc cũng quên rồi
Em theo chồng về nơi xứ lạ
Chuyện ngày thơ giờ quá xa xôi

Vũ Trầm Tư
READ MORE - BẾN SÔNG QUÊ - thơ Vũ Trầm Tư

GIỚI THIỆU TẬP "THƠ TÌNH SINH VIÊN" CỦA PHẠM NGỌC THÁI - Phương Tuấn




      Vào dịp cuối năm 2015 vừa qua - Nhà thơ Phạm Ngọc Thái đã được "Công ty trí thức Việt" cùng với Nhà xuất bản Hồng Đức kết hợp cho xuất bản một tác phẩm văn học "thơ và bình".
      Tập sách có tên đề: THƠ TÌNH SINH VIÊN - Gồm trên 100 bài thơ tình với 12 bài bình thơ hay Phạm Ngọc Thái của nhiều tác giả. Sách dầy 200 trang, là các thi phẩm hấp dẫn được chọn lọc ra từ trong đời thi ca của nhà thơ.
      Chúng tôi trích đăng bốn bài thơ và một bài bình rút ra từ tập "Thơ tình sinh viên" đó, xin giới thiệu tác phẩm cùng bạn đọc:

                  PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG

Tà áo trắng em đi qua phố
Mùa thu rơi phủ mắt anh
Tà áo trắng của người sinh nữ
Anh nhìn xác phượng khóc rưng rưng.


Chỉ còn lại con tim rớm đỏ
Áo quệt vào máu rỏ hai tay…
Ôi, mùa thu mùa thu êm ả
Sao lòng anh tơi tả thế này?


Tà áo trắng trôi dưới dòng mây bạc
Lang thang vài cánh bướm bơ vơ
Áo trắng in ngang trời - sét đánh!
Lưỡi dao nào cào nát tim thu?


Anh cũng có một thời bên áo trắng
Cũng bế bồng và cũng đã ru em!
Cái thời ấy chìm vào xa vắng
Phút gặp lòng đâu hết ngổn ngang.


Thêm một mùa thu, một mùa thu vỡ
Câu thơ nẩy những bông hoa buồn
Thôi, đừng hát để ướt lòng trinh nữ

Em đi rồi! Anh chết cả mùa đông.




    CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ 

Em mang màu phượng đỏ ra đi…
Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ
Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ
Xác ve còn bám ở thân cây.

Con đường phượng đỏ đêm nay
Mây lãng du bay trời xanh vô định
Những cánh hoa rung trong hoài niệm
Nghe lòng thổn thức đâu đây.

Phượng đã cháy lên một thời
Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất
Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết
Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi!

Con đường tình đẫm giọt sương rơi
Gió vẫn xạc xào vi vút thổi
Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau rồi sinh năm đẻ bảy
Thì đâu còn phượng để anh ru?

Em đã mang màu phượng ấy ra đi… 




               TRONG MƯA 

Mưa rơi nhẹ như là tóc ấy
Giống dải lụa mềm quấn nỗi buồn bay
Mưa rơi khẽ như hoa vậy
Vỗ vào đêm hoá các nốt đàn gày.

Em có thầm nghe mưa bay ngoài đó
Em có buồn khi gió thổi đêm đêm
Đứng trong mưa hồn anh tràn bão tố
Mưa rơi vào anh, tan ra nơi em xa không…

Em bước nhẹ, những tháng năm hoang dại
Về bên anh mái tóc rối tơi bời
Anh hôn mãi những giọt mưa em thuở ấy
Dẫu chỉ thấy còn bong bóng vỡ đầy môi...




     MƯA BAY TRONG TIẾNG CHUÔNG


Chuông chùa thỉnh lên lời cầu nguyện
Nam-mô-a-di-đà!
Trong khúc mưa bay âm vang trời đất
Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là...
Vi vút tầng cao con lá rụng
Nghe lao xao sóng vỗ bên hồ
Chân ta bước dưới khuông trời thành phố
Tiếng chuông buồn lại hoá bản nhạc thơ.
Thoắt tình đã vào xa vắng
Mình anh với bóng nhớ hoài em
Hồn như cánh chim vô định
Mái tóc em bay làn mưa mênh mang.
Ôi, tiếng chuông gảy lên bao ký ức?
Kia không gian thao thiết gót chân mềm
Gió dìu dặt, ánh trăng suông dìu dặt
Bản thơ tình anh vọng giữa mưa đêm.
           


         Sau đây là bài bình:


                EM VỀ BIỂN                               


                  
Bờ bãi đời người - Cuộc sống tình yêu
                  Trái tim nhỏ em dựng cả toà sen chân phật tổ!
                  Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả
                  Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu.
 
                                        Kỉ niệm K.A -  Người nữ sinh trường SPNN năm xưa.
                                                           Quê hương thành phố biển

Em về biển để vùi vào trong cát
Nỗi buồn nước mắt
Những nát tan vòm ngực đã thương đau.

Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...
Xô mãi bờ với lá thông reo
Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng
Mang nỗi niềm không biết đã đi đâu?

Tháng năm trôi…tình cũ cháy như khêu
Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải
Đôi gót đỏ ánh mắt nhìn thơ dại
Đã thổi thành bão tố ở trong anh.

Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
Anh còn đây. Em hỡi, anh còn đây!
Nhớ những buổi đón em bên cổng trường sinh ngữ
Tóc nửa bạc rồi chỉ thấy gió mưa bay...

Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!

                            Thơ Phạm Ngọc Thái

Lời bình:  MỘT MỐI TÌNH ĐẦY LỆ

      Đây là mối tình của nhà thơ với cô nữ sinh trường Sư phạm Ngoại ngữ. Nỗi thơ đầy lệ:
                        Em về biển để vùi vào trong cát
                        Nỗi buồn nước mắt
                        Những nát tan vòm ngực đã thương đau.

     "biển" ở đây là thành phố quê hương của người con gái (như trong tựa đề bài thơ đã viết), nhưng hình ảnh biển còn là biểu tượng của bãi-biển-đời-người hay là tình-em-biển-cả:
                        Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...
                        Xô mãi bờ với lá thông reo
      Cái hàng thông năm tháng đứng trên bờ biển hát, vừa như sự vô tình mà lại hữu tình của thiên nhiên, với con sóng xô nát bờ khắc khoải mãi về người trinh nữ. Một biển cuộc đời đầy sóng bão, người sống trong nó và... nó có thể nghiền nát con người:

                        Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng
                        Mang nỗi niềm không biết đã đi dâu?

     Người con gái ấy đã đi không trở lại. Hình ảnh "cát" trong bài thơ này mang màu sắc thơ siêu thực, tức là dạt vào trong chốn cát bụi đời người...
     Tôi xin phân tích bốn câu thơ làm tựa đề:
                          Bờ bãi đời người - Cuộc sống tình yêu
                          Trái tim nhỏ em dựng cả toà sen chân phật tổ!
                          Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả
                          Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu.
     Tình yêu của em đưa ta về nơi thánh thiện. Em chính là cả toà sen nát bàn phật tổ của đời anh! Thế mà, trên "bờ bãi đời người" thân phận em vẫn nổi chìm như kiếp rong rêu. Thì ra tình yêu không chỉ mang cho ta hạnh phúc, mà còn là bi kịch đớn đau trong cuộc đời. Đây là bốn câu thơ hay nhất bài, hình tượng đã đạt đến điểm đỉnh, khái quát nội dung tư tưởng của toàn bài để đưa tấm phẩm bích Em Về Biển vào trong miếu mạo của thi ca.

     Xin bình tiếp vào bài:
                           Tháng năm trôi…tình cũ cháy như khêu
                           Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải
                           Đôi gót đỏ ánh mắt nhìn thơ dại
                           Đã thổi thành bão tố ở trong anh.
       Tình cũ như ngọn đèn càng khêu càng cháy. Người con trai cũng như cây thông mòn mỏi mãi, năm tháng dần thành mục ải... thì mối tình trong trắng thơ ngây, thơm mát như ban mai của người con gái xưa lại hiện về xoa lên nỗi đau của lòng anh. Hình bóng người sinh nữ cứ lặng lẽ, âm thầm mà cào xé tưởng như những trận bão lòng không dứt.
    Em Về Biển tuy không đi sâu vào miêu tả tấm thân bên trong của người con gái, hồi ức chỉ phục lại những ấn tượng có tính điển hình, như:
                        Đôi gót đỏ ánh mắt nhìn thơ dại
    Hay là:

                       Những nát tan vòm ngực đã thương đau
    Nghĩa là không thấy những hình ảnh yêu thương trần tục xuất hiện trong tình thi này, chỉ có những hương vị thơm tho, thanh thoát, nên thơ... nhưng vẫn đầy cảm xúc da diết, mộng mơ mà năm tháng không phai nhoà trong anh.
     Đời hiện hữu mà tình yêu lại là ảo ảnh. Cuộc sống chỉ còn là một bãi cát vô vi, trắng phau để những trận bão tố lòng anh thổi mãi không thôi. Đến đây một mảng thơ hiện thực được tràn vào, tình thơ lại càng thêm tha thiết:
                         Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
                         Anh còn đây. Em hỡi! Anh còn đây,
                         Nhớ những buổi đón em bên cổng trường sinh ngữ...
      Những buổi đón người yêu bên cổng trường... gợi lại bao nhiêu kỷ niệm để nói về một thời đôi trai gái đã say đắm yêu nhau. Ta có thể mường tượng, bóng trăng huyền diệu thuở ấy, bước chân em đi nhè nhẹ, những chiếc lá rơi khẽ khua lên xào xạc. Ôi! Tấm thân của người con gái như một tảng thiên thạch trinh trắng vô vàn, cuốn hút cả những linh hồn. Chạm vào thiên thạch ấy, mọi sức mạnh đều tiêu tan mềm nhũn để tan hoà thành nước. Ánh mắt, đôi môi, cả cặp "tuyết lê" trắng ngần, trinh khôi của người thiếu nữ tựa như đôi mỏm núi kỳ vĩ nhô lên làm nên luỹ thành sừng sững nghìn năm, là thiên kiệt tác nhân sinh của loài người.  Khi ta áp môi hôn, khi đôi bàn tay man dại của tạo hoá đặt vào đó, nó nóng hổi và huyền thoại...
      Nhà thơ đã từng sống qua nửa thế kỉ, chứng nhận bao điều lớn lao cùng những điên đảo xẩy ra trong thế giới loài người, để cuối cùng anh lại quay về, chỉ ngợi ca người yêu bất tử hơn mọi thứ trên đời. Thế mà đời người như bóng câu bay qua trong vòm trời vô định, tất cả đều tan vỡ lẫn vào trong cát bụi cuộc đời - Như những dòng thơ kết thúc trong Em Về Biển này :
                         Tóc nửa bạc rồi chỉ thấy gió mưa bay...
                         Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!
    Mái tóc sương nhà thơ soi xuống dòng sông vô cùng, vô tận của thời gian, lẫn nhoà trong tiếng gió mưa phủ kín đất trời. Năm tháng qua đi lặng lẽ mà héo úa, như bao chiếc lá vàng rơi rụng xuống, phủ lên trên những hồi ức về người con gái xưa một nấm mồ tình.


      PHƯƠNG TUẤN


READ MORE - GIỚI THIỆU TẬP "THƠ TÌNH SINH VIÊN" CỦA PHẠM NGỌC THÁI - Phương Tuấn

RỒI CŨNG CHIA TAY - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Khưu Trí Dư - Ca sĩ: Diệu ...

READ MORE - RỒI CŨNG CHIA TAY - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Khưu Trí Dư - Ca sĩ: Diệu ...

MÙA THU THƠ ẤU - hai bài thơ của Trần Thị Nhung

Tác giả Trần Thị Nhung



MÙA THU THƠ ẤU

Con về gỡ cánh chuồn kim
Mắc trong nhành lúa, mãi tìm giọt mưa.
Con về gỡ tổ chim xưa
Tìm mồi châu chấu, giữa trưa nắng dài.

Nắm cỏ gà kiếm cho ai
Vội vàng tay hái, rớt ngoài triền đê.
Dế trườn lên cỏ ngủ mê
Cánh diều bỏ mặc gió về đón đưa.

Con tìm nón lá ngày xưa
Che lên mái tóc ngày chưa biết buồn
Về mơ giấc ngủ ổ rơm
Quả lồng đèn chín, rước thơm trăng trời.

Quê nghèo bùn lấm áo tơi
Con ngồi gỡ để mẹ vơi nhọc nhằn.

TTN


GIỮ

Em giữ cho lá chút diệp lục
Để mai úa vàng
Lá đỡ nằm đau

Giữ cho chiều tàn
Một nỗi xanh xao
Nắng có dối lòng nhau
Mùa thu cũng không buông lời trách cứ

Giữ cho dòng sông lặng yên trong làn gió
In lại bóng hình anh
Hoa đã dại hơn cho một mùa lá xanh
Em sẽ thôi không chờ nữa.

Nghe như con đường
Giữ vào lòng tiếng mưa vỡ
Bong bóng nằm có bớt đau.

4/09/2015
Trần Thị Nhung

Trường THCS Thanh Ninh, Phú Bình, Thái Nguyên.

 <trannhung.nh@gmail.com>
_______



Lần đầu gởi cho VNQT.
READ MORE - MÙA THU THƠ ẤU - hai bài thơ của Trần Thị Nhung