Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, July 5, 2013

ĐÁM TANG KÝ ỨC - thơ Huy Uyên


Em mê đắm say từng giấc mơ ngọt ngào
tôi cầm giữ đường hằn lên những năm ba-mươi-tuổi
và như dòng sông một thời lầm lỗi
xa bờ sóng vỗ lao xao.

Tôi ngậm tăm những nỗi buồn cháy êm ả
không mang trái tim người
sớm chiều dỗ dành hoài bóng lá
ngũ hắt hiu dưới chân đồi.

Dặn lòng thôi không thương nhớ
tóc ai bay trắng cả hiên đồi
đêm đi nuối tiếc đầy vơi
chôn vội bóng người của thời vàng võ.

Em về đóng cửa
xuyên ngang
dặm sầu quá buồn nên không ở lại
thuyền từ chối bỏ người quá giang
để lại nửa đời tê tái.

Vết thương treo thắt lồng ngực
đường trần xưa sao quá bẽ bàng
xao xuyến không lời
người đành cả đời trót mang
ngậm ngùi về làm đám tang ký ức.

Thôi em tôi một đời tù ngục.

                                  Huy Uyên
READ MORE - ĐÁM TANG KÝ ỨC - thơ Huy Uyên

BƯỚM CỦA MI !? - thơ Vĩnh Thuyên




Lá thay màu gió quên về muộn
Con bướm chiều ngơ ngác ngưng bay
Mưa trên lá giọt dài giọt vắn
Mượn bờ vai đêm khóc thương ngày

Con bướm trắng lượn vòng bỡ ngỡ
Buông cánh nhìn một thoáng hoa trinh
Nghe xào xạc ai qua trước ngõ
Trời vàng hanh thu đến một mình

Bướm đã mất đường về hun hút
Hoa vẫn chờ kết nụ tầm xuân
Ngày rất ngắn buồn dài rất thật
Ngủ ngon lành trong lưu bút của Mi !?

                                 Vĩnh Thuyên

READ MORE - BƯỚM CỦA MI !? - thơ Vĩnh Thuyên

Trang thơ giao lưu của người cao tuổi: THÂN PHẬN NGƯỜI - thơ xướng họa - Lê Chí Phóng và thi hữu

Tác giả Lê Chí Phóng (trái) và Trần Bình 


Thơ mời họa:

THÂN PHẬN NGƯỜI 

Ánh hồng nhè nhẹ vỗ vai tôi
Cuộc sống điềm nhiên sắp sẵn rồi
Hướng tới trăm năm tâm chỉ lối
Nguyện cầu suốt kiếp đức lên ngôi
Một ngày dành phút gieo mầm thiện
Chung cuộc gom công thỏa mộng đời
Dâu bể tôi* người thêm rắn chắc
Mỗi xuân về thắm đượm làn môi 

                               Thanh Phong - Lê Chí Phóng
                               Câu Nhi, Quảng Trị
*Tôi luyện


Bài họa 1:  
CHIA SẺ  

Đi giữa hồng trần người với tôi
Hèn  sang - được mất an bài rồi
Gieo nhân hiền hậu luôn thường tại
Gặt quả an lành mãi ở ngôi
Phụng hiến khoan hòa thơm lá nụ
Dâng trao từ ái ngát cây đời
Yêu thương gom lại cùng chia sẻ
Hàm tiếu luôn về tươi biếc môi 

                              Lê Đăng Mành



Bài họa 2:
TỰ TẠI 

Gió chiều thổi mát cả hồn tôi
Thuyền đã xa khơi vắng bến rồi
Nghĩ tới công danh càng tủi phận
Nhìn về sự nghiệp lại sầu ngôi
Quán kinh Bát Nhã say niềm đạo
Đọc sách từ bi mến nỗi đời
Sống giữa trần gian lòng tự tại
Còn tươi vầng trán thắm bờ môi

                               TRẦN NGỘ
                               Lâm Đồng

Bài họa 3: 
SUY NGẪM   

Nắng tắt chiều buông xuống với Tôi
Luân hồi gần trọn bánh xe rồi
Tâm trong, đức sáng theo tròn kiếp
Nhân hậu, vị tha ngự mãi ngôi
Trách nhiệm đề cao vì cuộc sống
Tình thương coi trọng bởi người đời
Hiểm nguy, gian khó  xưa từng trải
Luôn nở nụ cười thắm đẹp môi

                               Lê Trường Hưởng
                               Hà Nội


Bài họa 4: 
AO ƯỚC 

Ao ước xa lìa  được cái “tôi”
Mà thôi  đau đáu mộng qua rồi
Nhân lành, quả  ngọt từ muôn pháp
Đêm tối, sao mờ bởi một ngôi
Sân hận lòng tham vùi trọn kiếp
Chân tâm nghiệp thiện tạo bao đời
Hãy vui và  sống cùng duyên phận
Chớ để u hoài nhợt nhạt môi.

                               Nguyễn Gia Khanh
                               Nghệ An

Bài họa 5:
TÌNH NGƯỜI

Thời gian hòa điệu với tình tôi
Vạn pháp nhất như hiểu thế rồi
Lĩnh hội tâm không từng rõ lối
Hành thâm bát nhã vững vàng ngôi
Lòng hằng nuôi dưởng bao điều thiện
Trí mãi sáng soi bấy lẽ đời
Thăng tiến hồn thơ khai tuệ giác
Nụ cười Xuân nở thắm trên môi


                                Hồ Trọng Trí 




                         Bài hoạ 6:
                         VÔ ĐỀ

                         Hạt bụi nao kia đã tạo tôi
                         Từ trong vũ trụ định hình rồi
                         Thắt thêu đôi chút mong đưa lối
                         Góp nhặt lâu dài ước vững ngôi
                         Gieo gió thường người mau gặt bão
                         Trồng duyên lắm kẻ sớm hư đời
                         Đường đi có sẵn vui chân bước
                         Giọt lệ nào mà chả mặn môi 
                                                   Ký Gàn

                         Bài hoạ 7:
                         VUI SỐNG

                         Tạo hóa sinh ra một kiếp Tôi,
                         Số duyên thiên định đã ban rồi.
                         Gian nan thử sức đừng sai lối
                         Trắc trở bền gan sẽ sáng ngôi
                         Biết rõ thiên cơ gìn giữ phận
                         Hiểu rành căn nghiệp ấp iu đời
                         Thân tâm an lạc quên phiền não
                         Tối sớm pha trà hoa nở môi
                                                 Điều Giản Dị
                                                 (05/7/2013)
                         

                         Bài hoạ 8
                         PHẬN TÔI
                         (Giữ nguyên 8 vần của bài thơ xướng)

                         Đại từ xác định thứ ngôi tôi
                         Thế thái đảo điên từ đó rồi
                         Cuộc sống nhân sinh mờ mịt lối
                         Trần mê nhĩ ngã đảo điên ngôi
                         Trăm năm lấy của mua điều thiện
                         Một lẽ vì tôi thích ngạo đời
                         Dịch biến vô thường ai biết chắc
                         Im lìm bất động tái vành môi
                                               Lê Văn Thanh

                         Bài hoạ 9
                         NGHIỆP THÂN

                         Nghiệp Thân liên hợp hóa thành Tôi
                         Một kiếp đang qua đã trải rồi
                         Cát Bụi luân hồi từng lắm chỗ
                         Thần Hồn hoán chuyển đã bao ngôi
                         Vẫn vui với Mệnh trong trần thế
                         Cứ sống hòa Tâm giữa cuộc đời
                         Ai đã có sinh mà chẳng tử
                         Xuôi tay cười vẫn nở trên môi
                                                Võ Sĩ Quý
                                      (Nha Trang,07.07.2013)


                        Bài hoạ 10
                        ĐẸP ĐỜI THẦY

                        Cứ tưởng như Thầy nhắc nhở tôi
                        Kỷ niên cũng ngoại tám mươi rồi
                        Cội thiêng bách tuế đang dành chỗ
                        Tứ đại đồng đường đã soán ngôi
                        Ước vọng trao nguyên ngày đón khách
                        Ân tình gửi trọn buổi theo đời
                        Bến chiều gác mái hồn thanh thản
                        Thế sự xui lòng xáo động môi
                                           Trương Đình Đăng
                                           (Đà Nẵng)


READ MORE - Trang thơ giao lưu của người cao tuổi: THÂN PHẬN NGƯỜI - thơ xướng họa - Lê Chí Phóng và thi hữu

Thursday, July 4, 2013

TRÚ MƯA - chùm thơ Hoàng Đình Chiến


TRÚ MƯA

Bỗng dưng trời đổ cơn mưa
Tàng cây trú tạm chẳng vừa che em
Tóc tai, quần áo ướt nhem
Bờ cong, gò nổi … gợi miền thiên thai
Thẫn thờ màu phép mối mai
Chôn chân… ước cứ mưa hoài - mưa ngâu.

                      Mưa ngâu Tháng Bảy 2013

                    


NƠI CƠN LŨ ĐI QUA 
Thương về miền Trung

Tóc dừa sau lũ rối bời
Lược trăng ai chải cho vơi dãi dầu
Lời ru tràn cả hai đầu
Đung đưa cánh võng bạc màu thời gian
Quê nghèo vất vả gian nan
Lưng còng dáng mẹ lũ lam thân cò
Nước dâng gãy cả câu hò
Sông trào cuộn sóng bến đò còn đâu
Bãi ngô lút nước đỏ ngầu 
Suốt tuần vắng chợ cơi trầu mẹ vơi 
Thảm vàng lúa rách giữa trời
Lời cầu hôn bỗng thành lời bão giông
Mưa tan nước vẫn tràn đồng
Nghiêng cho nước rút cuối sông đầu nguồn
Nghĩa tình xoa dịu nỗi buồn
Bờ tre rợp bóng cánh chuồn lẩy thơ.



SLOONG-HAO(*)

Quê em ngõ núi cửa rừng
Phố lưng lửng phố đồi lưng lửng đồi
Xanh xanh một dải sông trôi
Sloong-hao ngọt đến bồi hồi Chợ phiên
Có người dạt phận, trôi duyên
Sông xưa bến cũ bình yên cắm sào
Dừng chân đồi cỏ nôn nao
Ngắm bao đôi lứa Sloong-hao nắng hồng
Còn tung bảy sắc cầu vồng
Ao chàm xanh thẳm má hồng mưa bay
Từng đôi lứa tay trong tay
Riêng em một góc gió lay lắt tình?
Hỡi cô sơn nữ đa tình
Lẽ nào em lại một mình Sloong-hao.

                      Đông Bắc Tháng 5 - 2009

-------------------------------

(*) Sloong-hao, dân ca dân tộc Nùng ( Phàn Sình ), hát đối đáp trai gái trong những ngày chợ phiên, lễ hội ở các tỉnh miền núi phía Bắc.

                                        Hoàng Đình Chiến
                                        hoangdinhchien48@yahoo.com
READ MORE - TRÚ MƯA - chùm thơ Hoàng Đình Chiến

PHẠM NGỌC THÁI, NHÀ THƠ CỦA TỰ DO – Anh Trần

LỜI GIỚI THIỆU TẬP "PHÊ BÌNH & TIỂU LUẬN THI CA của PHẠM NGỌC THÁI

                                                  

     Tuy là một nhà thơ tự do nhưng ông có chân dung văn học với một tầm vóc thi ca đáng ngưỡng vọng. Ông đã sáng tác được một khối lượng thơ tình hay, chưa từng có thi nhân nào ngày nay đạt được. Với hàng bậc của các nhà thơ hiện nay, ta có thể khẳng định rằng: Ông là một nhà thơ có đẳng cấp siêu hạng ở đương đại này.
  
Nhà thơ Phạm Ngọc Thái
    Như nhà viết bình luận Nguyễn Đình Chúc trong bài "Phạm Ngọc Thái có chân dung một nhà thơ tình lớn của dân tộc", đã nói về ông như sau:
  "Thi ca Phạm Ngọc Thái dù là thơ tình hay thơ đời, những bài đã đạt độ viên mãn về ý tưởng nhân văn cũng như ngôn ngữ nghệ thuật là rất nhiều. Mức độ hay của mỗi bài khác nhau, song những tình thi đó đều có thể làm rung cảm trái tim ta.
     Đặc biệt là thơ tình: dù ký ức về tình thuở ban mai hay buổi hoàng hôn... khi nhà thơ đã vào tuổi hoa niên, cũng đều tha thiết và tiếc nuối. Chưa từng có thi nhân nào viết được nhiều thơ tình hay đến thế! Phạm Ngọc Thái có chân dung một nhà thơ tình lớn của dân tộc. Một nhà thơ tình hiện đại sâu sắc. Rồi mai sau ông có cả trăm bài thơ tình đứng trường cửu với đời và nền văn học nước nhà - Trong đó có đến vài chục tình thi của ông đạt vào cung bậc các tình thơ hay vô giá..."
      Đọc quyển "Phê bình & tiểu luận thi ca" này, độc giả hoàn toàn có thể nhận thức được những giá trị đó. Tiểu phẩm ấy cũng có in trong tập sách đây, đồng thời nó đã được đăng trên vài chục website văn học - từ trong nước sang Âu Châu, tới Mỹ và đến Toà báo Việt Nam Úc.
      Không chỉ thế - Ông còn là một tay bút bình luận thi ca sắc sảo. Văn của ông súc tích, hấp dẫn cũng như thơ ông, nó có hồn và giàu cảm xúc để lôi cuốn lòng người. Đọc tập "Phê bình & tiểu luận thi ca", bạn sẽ thấy cả một thế giới thơ huyền diệu, với những lời bình sắc sảo đã được chi chút, gọt rũa… rất đáng để đời chiêm ngưỡng.
     Dù đó là bài ông bình cho đời hay đời bình thơ hay của ông, đều hiện lên một thi nhân Phạm Ngọc Thái đầy tài hoa. Ông đã để lại cho nền văn hiến Thăng Long một khối lượng thơ hay hoặc khá hay rất lớn, với những giá trị nghệ thuật văn học tuyệt vời.
     Những năm qua trên văn đàn các trang mạng Việt toàn cầu, thơ ca và những bài bình luận của ông được đăng rất nhiều, danh tiếng cùng chân dung thi nhân ông đã vang khắp. 
    
      Nói về cuộc sống đời thường của nhà thơ thì vẫn rất đạm bạc. Ngày ngày ông với người vợ của mình vẫn phải bươn bả vì miếng cơm, manh áo. Ngoài ra sớm hôm ông bầu bạn với văn chương. Ông chính là tác giả của hai tập thơ có tiếng tăm vào hàng đẳng cấp:
-  Tập "Rung động trái tim", Nxb Thanh niên 2009, thật đặc sắc… và tập "Hồ Xuân Hương tái lai", Nxb Văn hoá Thông tin 2012 với 298 tình thơ, dày 400 trang - Trong đó nhiều thi phẩm hay hoặc đạt độ kỳ thơ.    
         Hiện nay nhà thơ đang cùng gia đình sống trong một ngôi nhà nhỏ gần bên hồ Tây, cạnh một ngôi đền cổ. Một hồ nước đã từng có nhiều dấu ấn trong thi ca của các thi nhân xưa nay. Thi sỹ Tản Đà trong bài "Tây Hồ vọng nguyệt", từng ca ngợi:
                     Hiu hắt hồ Tây chiếc lá rơi,
                     Đêm thu vằng vặc bóng theo người
                     Mảnh tình xẻ nửa ngây vì nước
                     Tri kỷ trông lên đứng tận trời.
     Hay bà Hồ Xuân Hương cảm xúc trong bài "Chơi Tây Hồ nhớ bạn", rằng:
                     Phong cảnh Tây Hồ chẳng khác xưa
                     Trấn Bắc rêu phong vẫn ngấn thờ,
                     Nọ vực trâu vàng trăng lạt bóng
                     Kìa non Phượng Đất khói tuôn mờ.
     Với nhà thơ Phạm Ngọc Thái, hồ Tây cũng ghi lại rất nhiều những hình ảnh chan chứa trong thơ ông, còn là nơi lắng đọng nhiều kỷ niệm tha thiết của tình yêu. Như ông viết:
                     Anh ở hồ Tây mênh mông sóng vỗ
                     Vẫn thấy bóng em trong màu hoa thương nhớ
                     Ôi, màu hoa son sắt trái tim em
                     Cái màu tím buồn của những cuộc ly tan!
     Một số bài rất đặc sắc khi trái tim nhà thơ thao thiết ở bên hồ, như: Một góc hồ Tây, Tình thơ gặp lại ở Tây hồ, hay "Anh vẫn ở bên hồ Tây" – là một bài thơ tình khá hay, viết vào lúc tuổi thi nhân đã xế chiều, mái tóc trên đầu cũng điểm nhiều sợi bạc:
                    Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại
                    Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi
                    Em có nghe gió Tây Hồ đang thổi
                   Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi...
     Vào những tháng năm trước, giai đoạn nhà thơ được biệt phái ra công tác ở nước ngoài, kết hợp làm kinh tế - Lúc nào ông cũng nghĩ về quê hương, nhớ đến gia đình và những người thân. Ông đã sáng tác cả một tập thơ “có một khoảng trời”, Nxb Hà Nội 1990… chỉ viết về vợ con. Trong đó - hình ảnh hồ Tây, mái phố, bóng đa, ngôi đền cổ… thường da diết trong ký ức ông mỗi khi nhớ chốn cố hương. Như những hình ảnh được khắc hoạ trong bài "Tiếng hát đời thường"… gửi về cho người vợ hiền ở quê:
                   Trong một phố nghèo có người vợ trẻ
                   Vân đón con đi, về… như thường lệ
                   Vóc em thanh cũng thể mùa xuân
                   Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen.
                   Ngôi nhà nhỏ bên đền
                   Gốc đa, quán báo
                   Nơi ngày xưa ai bán chiếu gon (*)
                   Đêm hồ nước trăng soi
                   Chiều lá me, lá sấu
                  Cung thành xưa dấu đại bác còn…(*)
     (*) Đó là những biểu tượng gắn liền trong truyền thuyết của dân tộc: Hình ảnh một thuở nào bà Thị Lộ đi bán chiếu gon ở Tây Hồ đã gặp ông Nguyễn Trãi và những vần thơ đối đáp giữa hai người - Rồi hình ảnh cổng thành Thăng Long phía bắc vẫn còn in dấu đạn đại bác của giặc Pháp bắn vào. Khi thành Thăng Long thất thủ, quan tổng đốc Hoàng Diệu đã phải thắt cổ để tuẫn tiết. Tất cả đã vào trong thơ ông cùng với nỗi thương nhớ quê nhà.
     Tôi chỉ xin viết ít lời giới thiệu tác giả và phác qua đôi nét về Tuyển "phê bình & tiểu luận thi ca" này - Tập sách sẽ nói đầy đủ hơn, mãnh liệt hơn, cũng như sự  thuyết phục của nó hơn bất cứ một lời ca ngợi nào.
     Mong rằng tác phẩm sẽ mở ra đối với mỗi bạn đọc một cánh cửa tâm hồn bất hủ và mang đến cho mọi người sự đam mê, hấp dẫn trên từng trang sách… những giá trị tinh thần vô hạn trong văn học và cuộc đời.

Anh Trần,
NS Sân khấu & Điện ảnh HN.
Thăng Long - Đầu thu 2013


Phạm Ngọc Thái gởi đăng
ngocthai1948@gmail.com


READ MORE - PHẠM NGỌC THÁI, NHÀ THƠ CỦA TỰ DO – Anh Trần

PHÍA SAU - chùm lục bát - Hoàng Văn Chẩm

Hoàng Văn Chẩm


Phía sau
                 
      Sau lưng em một mùa xuân
      Thương ngày xa biệt một lần nghiêng tay
      Bên sông nâng chén tình cay
      Cạn chiều môi mắt tình bay hương nồng
      Sau lưng em
      Xuân mênh mông
      Thương rồi!
      Tay bế tay bồng giấc mơ.
                        27-02-2013
                 
                 
            Chút hẹn mùa sau

    Thôi đành hẹn lại mùa sau
    Trái sầu đã chín nỗi đau không rời
    Tháng ngày theo một nữa tôi
    Khói sương nữa bước một lời… tìm nhau
    Cuốn xô đời một bể dâu
    Nghe buồn tóc trắng nặng sâu lối về
    Mặn mà em nghĩa phu thê
    Hẹn mùa hoa tím một bề chờ mong.
                         23-02-2013


       Còn mãi chút nắng khuya

         Mùa xuân em gửi nắng khuya
         Ấm thêm cơn mộng nẽo về đơm bông

          Vườn xưa mắt biếc mênh mông
         Tỉnh giấc chợt nhớ dòng sông bên đời

          Phấn hương một thuở xa vời
         Tự tình một khúc như lời mùa xuân
  
         Mai sau
         Giữa cuộc trầm luân
         Nợ duyên còn đó lại gần bên nhau
  
         Mai sau
         Tóc trắng ngàn lau

         Nghiêng lòng
         Góp nhặt
         Nỗi đau xa người.

          Những ngày giáp Tết Quý Tỵ.


hoangvancham@yahoo.com
READ MORE - PHÍA SAU - chùm lục bát - Hoàng Văn Chẩm

MỘT THOÁNG MÂY BAY - thơ Văn Kế Thế

Văn Kế Thế


Ngoài hiên chiều về chim kêu bạn
Chạnh lòng một thưở tiếng gọi thưa
Nhớ đôi tay cần cù chai sạn
Nhớ vai gầy gánh nắng gánh mưa

Nhớ trưa hè gió Lào hanh nóng
Nhớ chiếc gàu nước mát ngoài troong
Nhớ ngày đông tiêu điều lạnh cóng
Nhớ mùi thơm hăng hắc bếp than hồng

*


Nhớ quá đi, nhớ thời còn bé
Một chút đường, ít muối, chén nước cơm
Là sữa cha, thay dòng sữa mẹ
Theo tùng ngày con đã lớn khôn

Sáng hôm nay thẩn thờ bên khung cửa
Nhìn mây bay nhớ mái tóc xưa
Tuổi bảy mươi, để lòng òa vỡ
Mưa trong này ướt cả nắng ngoài kia

VKT (25/06/2013)

kethe406@yahoo.com.vn
READ MORE - MỘT THOÁNG MÂY BAY - thơ Văn Kế Thế

Wednesday, July 3, 2013

GIÓ THỔI LÊN CAO - truyện ngắn của Mike Krath - Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ



      Vào một ngày gió to. Người đưa thư vừa bước đến cửa lớn. Bà Pennington mở cửa và nói, “Chào bác”, nhưng trước khi bà kịp nói “cám ơn” thì cái thư bị thổi khỏi tay người đưa thư và bay vào trong nhà. Cánh cửa đóng sầm trước mắt người đưa thư. Bà Pennington thốt lên. “Ua trời!” và chạy vào nhặt lá thư.

     Lúc đó Tommy đang xem những cánh cửa chớp cứ liên tục mở ra rồi khép lại.

     “Mẹ ơi, cho con ra ngoài nhé?”, Tommy nói.
     Bà mẹ nói, “Cẩn thận nhé. Hôm nay trời gió to lắm đấy.”

     Tommy tụt khỏi chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ và chạy ra cửa lớn. Nó mở cửa kêu cái rầm.  Gió thổi dữ dội và giựt phăng lá thư mới lượm được từ tay bà mẹ và thổi nó bay vào sâu hơn trong nhà.

     “Ua trời!”, bà lại kêu lên. Thằng Tommy chạy ra ngoài và cánh cửa đóng cái rầm.

     Bên ngoài, lá vàng, lá đỏ đang nhảy ra khỏi hàng cây lắc lư, đáp xuống mái nhà, nhảy xuống đất, rồi vui vẻ rượt đuổi nhau chạy vòng theo những luồng gió xoáy trên đường phố.

     Tommy nhìn say mê.   

     “Nếu mình là chiếc lá, mình sẽ bay tuốt khắp thế gian.” Tommy nghĩ và liền chạy ra sân vòng theo cơn gió xoáy cùng với đám lá đỏ vàng.

     Bà Pennington ra trước hiên nhà.

     “Tommy, áo khoác con đây. Mặc đi.”
  
     Nhưng không có Tommy trong sân.

     “Tommy?”

     Tommy là chiếc lá. Nó đang cuốn theo gió cùng đám bạn lá.

     Một chiếc lá phong đến gần, chạm vào Tommy và bay về phía trước. Một lát sau, Tommy bắt kịp, chạm vào nó và bay xa hơn về phía trước. Chúng xoay vòng xoay vòng, đụng nhằm ô tô và cột đèn, bay cao lên không rồi lại bay xuống.

     “Vui ơi là vui”, Tommy thích thú nghĩ thầm.

     Chiếc lá phong bay trước mặt nó. Chiếc lá đỏ rực và những đường gân lộ rõ ràng. Ánh nắng chiếu xuyên qua làm chiéc lá sáng rực lên, một hình ảnh chưa có thằng bé nào được thấy bao giờ.

     “Bọn mình đang đi đâu đây?” Tommy hỏi lá phong.
 
     “Băn khoăn làm gì?” lá phong trả lời. “Cứ vui chơi đi. Đời ngắn lắm.”

     “Nói cách khác,” một chiếc lá già bay gần chúng bỗng nói. “Cuộc hành trình không lâu và đang bắt đầu kết thúc.”

     Tommy suy nghĩ sâu nhất cũng cỡ trình độ một chiếc lá biết suy nghĩ.

     “Bọn mình kết thúc ở đâu?”

     “Nếu gió thổi bạn theo hướng kia thì bạn sẽ kết thúc ở bãi rác thành phố,” lá già đáp.
     
     “Mình không muốn tới đó,” Tommy nói.

     “Nếu gió thổi bạn theo hướng này, bạn sẽ bay cao lên không trung và sẽ thấy những thứ mà chưa chiếc lá nào được thấy.”

     “Hãy theo mình đến bãi rác thành phố,” lá phong nói. “Hầu hết bạn bè chúng ta đều ở đó.”

     Gió thổi Tommy và lá phong bay đi. Tommy suy nghĩ để chọn. Nó muốn chơi tiếp.

     Tommy nói, “Đồng ý. Mình sẽ theo bạn đến bãi rác thành phố.”

     Gió chuyển hướng, thổi Tommy và lá phong về phía bãi rác thành phố.

     Lá già không theo. Nó thổi về cuối con phố và được nhấc bổng lên cao.
    
     “Ê này”, nó gọi to. “Ở đây rất nhiều cảnh. Ngoạn mục lắm. Lên mà xem.”

     Tommy và lá phong không để ý đến lá già.

     “Mình thấy nhiều thứ. Mình thấy bãi rác.” Lá già la to. “Mình thấy khói. Lên đây đi. Mình thấy lửa.”

     “Mình không thấy gì hết,” lá phong nói.

     Tommy thấy hàng rào bao quanh bãi rác thành phố. Nó sung sướng được có bạn. Bọn chúng có lẻ sẽ vào chơi trong bãi rác.

     Đột nhiên, một chiếc ô tô ngừng lại. Đó là mẹ của Tommy. Bà Pennington sắp ngăn thằng bé không cho nó vào bãi rác.

     “Đừng chạy nhanh thế”, bà vừa nói vừa bước xuống xe. Con không được chơi trong đó. Con không thấy lửa sao?”

    Tommy nhìn theo chiếc lá phong thổi mắc vào tường, đang vẩy vùng để trèo qua. Nó chạy đến chụp lá phong nhưng vói không tới.

     Bà Pennington chạy đến chụp chiếc lá. Bà bỏ nó vào túi.
    
     “Đây nhé”, bà nói. “Chúng ta sẽ mang nó về nhà an toàn.”

     Tommy cười, chạy đến xe và bước vào. Nó nhoài người ra ghế sau và nhìn lên trời. Nó tự hỏi không biết chiếc lá già đã bay về đâu. Có lẻ một ngày nào đó nó sẽ thấy những gì mà chiếc lá già đã thấy. Có lẻ vậy./.



     Nguyên tác: "High and Lifted Up", 
truyện dành cho thiếu nhi của Mike Krath, 
đăng trên trang
     www.eastoftheweb.com.     
Bản dịch của Nguyễn Khắc Phước



VÀI DÒNG VỀ TÁC GIẢ 

MIKE KRATH sinh ở Fort Worth, Texas năm 1956. Ông đã chu du khắp thế giới và sinh sống một thời gian ở một vài quốc gia. Tốt nghiệp từ Đại học Cairo American (1975), Đại học DuPage (1977), Đại học Illinois (1979) và Đại học Texas A & M (1984), nhưng chưa bao giờ được nhận vào Harvard. Krath đã viết nhiều chuyện và đăng trên nhiều trang web ở Anh. Truyện ngắn. "Rear Window of Opportunity” được giải Truyện Ngắn Hay Trong Tuần trên trang web Zinos.com trong tuần từ ngày 31 tháng bảy 2000. “Old Timer” là một trong những truyện được tải nhiều nhất.

     
READ MORE - GIÓ THỔI LÊN CAO - truyện ngắn của Mike Krath - Nguyễn Khắc Phước chuyển ngữ