Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, December 15, 2022

HẠT MƯA THƠM, THÁNG MƯỜI HAI – Thơ Nguyên Lạc




 
HẠT MƯA THƠM
 
1.
Còn nhớ không em cơn mưa ngày nào?
Góc phố ướt mưa nép chặt bên nhau
Những hạt mưa thu lăn tròn trên má
Hạt ướt môi trầm thơm ngát nôn nao
 
Ta lỡ uống mưa nồng nàn môi đó
Nên phải một đời nhớ nhớ thương thương
Lỡ uống hạt mưa ngọt ngào con gái
Nên suốt một đời vương vấn vấn vương!
 
2.
Hạt lạnh mưa ngoài không là hạt nhớ!
Hạt lạnh phố người đâu phải hạt thương!
Mơ mưa thu rơi phố đêm ngày đó
Hạt lăn môi người ta uống mùi hương
 
Có phải không em môi tình mưa đó
Không phải là mơ có phải vậy không?
Không phải ảo mong nụ hôn góc phố
Ta uống men tình ngây ngất trăm năm
 
3.
Không hạt mưa nào có thật sao em?
Mưa mơ môi tình ngọt mật ngày nào
Đâu góc phố đêm thân run bối rối?
Đâu lạnh mưa đời môi ấm tình nhau?
 
Ôi hạt mưa xanh môi hương quyến luyến
Hạt thơm môi người hạt nhớ thiên thu!
 
 
THÁNG MƯỜI HAI
 
Trời chuyển mùa sáng nay cóng lạnh
Tháng mười hai! Cây tiếc lá rũ buồn
Tháng của nhớ nhung. Tháng của bâng khuâng
Ta nghe tiếng thở dài từng cánh gió!
.
Tháng mười hai! Ta mơ về phố nọ
Cùng bên ai hoa nắng lụa cúc vàng
Trời phương ấy vẫn thắm màu môi đỏ?
Mây vẫn hờn nhung tóc xõa thu sang?
 
Tháng mười hai! Rồi sẽ tuyết băng!
Sao không mãi thu? Mùa thu vườn cũ
Tiếng lá xạc xào, môi ngoan hé nụ
Tháng mười hai về giết chết vàng thu!
 
Tháng mười hai! Trời đầy những âm mưu
Bông tuyết trắng thập thò người có biết?
Trời có lạnh sầu mới thêm thê thiết
Tháng mười hai trời thức muộn mắt quầng
 
Tháng mười hai! Trời phương đó lạnh không?
Trong sương khói hình như em tóc xõa
Thời ngu dại dĩ nhiên tình đổ vỡ
Tình đầu nào người hởi chẳng phù du?
 
Tháng mười hai cây rũ khóc sa mù
Ta cũng rũ nặng phiến sầu ngày cũ
Tình không thể nên tự lòng phủ dụ
Tình không thành dĩ nhiên nhớ thiên thu!
 
Nguyên Lạc

READ MORE - HẠT MƯA THƠM, THÁNG MƯỜI HAI – Thơ Nguyên Lạc

TÌNH NHỎ - Thơ Lê Kim Thượng


 
          Nhà thơ Lê Kim Thượng

 
 TÌNH NHỎ 1-2
 
1.
Cám ơn tình nhỏ gọi mời
Anh vui chân đón giữa thời thơ ngây
Những ngày thương gió, nhớ mây
Trăm thương, ngàn nhớ đong đầy tháng năm…
Mắt cười lúng liếng Lá Răm
Mắt Mùa Thu tựa trăng rằm tinh khôi
Hạt tình tách vỏ sinh sôi
Đồng xanh sương nhạt, núi đồi cỏ non
Nuột nà đôi cánh tay thon
Nụ tình mới nhú, vẫn còn chênh chông
À ơi! ... Em ngủ anh trông
Gối đầu lên giấc mơ hồng dịu êm
À ơi! ... Anh hát ru em
Cánh Cò, cánh Vạc…  nhẹ mềm mù sương
À ơi! ... Giọt nắng nhẹ vương
Chõng tre, mái lá… người thương mơ màng
Lời yêu thủ thỉ, khẽ khàng
Tiếng lòng êm ái, nhẹ nhàng buông lơi
Chúng mình quấn quýt không rời
Bốn mùa thương nhớ, đầy vơi bốn mùa…
 
2.
Nhớ em sớm nắng, chiều mưa
Cái “Ngày Xưa” ấy… gió đưa phiêu bồng
Gió xuôi về phía cuối sông
Thuyền Hoa rẽ bến theo chồng chênh chao
Tặng em áo cưới lụa đào
Để em mặc lúc lạy chào… “Vu Quy”
Sông đầu, sông cuối cách ly
Người trông mòn mắt, người đi xót lòng
Em à! ... Nước mắt còn không?
Tặng anh trước lúc theo chồng buồn xo
Thương em lỗi hẹn chuyến đò
Bến sông rơi rụng tiếng hò Phu Thê
Vướng neo lời hẹn, câu thề
Còn vương sóng nước bùa mê dị thường…
Trăm lời nhớ, vạn lời thương
Bây giò nhẹ thoảng mùi hương trang đài
Nhớ em nỗi nhớ chia hai
Buồn nhiều, buồn lắm cũng phai bụi trần
Phố phường… gặp lại Cố Nhân
Rẽ sang lối khác… lòng lâng lâng sầu…
        
Nha Trang, tháng 12. 2022         
Lê Kim Thượng

READ MORE - TÌNH NHỎ - Thơ Lê Kim Thượng

THƠ 123 CỦA TRẦN MAI NGÂN


              Nhà thơ Trần Mai Ngân
 

**CHO EM XIN MỘT LẦN ĐƯỢC SỐNG
 
Sống cho riêng mình theo lý lẽ con tim
Không vì mọi thứ buộc dìm nhịp đập
 
Cứ thổn thức khẽ khàng duy chỉ tình yêu
Tồn tại hay huỷ diệt - lòng tốt ít hay nhiều
Em cũng chỉ xin một lần được sống!
 
 
**TÔI NGỒI BÓ GỐI HỎI TÔI ĐÂU RỒI
 
Phía sáng tối mải mê rong ruổi
Lòng không nắng, không mưa - đủ vừa đau tủi
 
Phận người loay hoay trước những đong đo
Làm sao dò hết lọc lừa
Tôi hỏi tôi - thiện lương còn có mặt…
 
 
**TÔI ĐÁNH RƠI MÌNH HÔM QUA
 
Giữa đường hoa thảm cỏ
Ngọc ngà tuổi ngây thơ
 
Tôi đánh rơi mình hôm nay
Bốn mùa phôi phai Xuân Hạ Thu Đông
Rồi - tôi nhặt lại bóng mình như không!
 
 
**BUỔI SÁNG SOI GƯƠNG…
 
Người đàn bà đêm qua mất ngủ
Mắt thâm quầng những vết lo âu
 
Đôi môi cười, nụ cười xa vắng
Chuyện hôm qua đã ở lại hôm qua
Tô môi son đỏ thắm không để nhoà…
 
 
**CÁNH CÒ BAY MỘT MÌNH LÀ MẸ
 
Bão giông nào cũng bất chấp đường về con
Yêu từ khi còn phôi thai giọt máu
 
Ngày mai, ngày mốt… ngày kia nữa
Sẽ đến lúc đôi cánh không thể bay
Con đừng khóc thân Cò vừa lạc bão…
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - THƠ 123 CỦA TRẦN MAI NGÂN

ĐỌC ĐỖ TRUNG QUÂN, “BÀI THƠ TẶNG CỤ KHÁNH THỊ PHƯỢNG” - Châu Thạch


Cụ bà Khánh Thị Phượng
 
 
Mẹ bỏ sau lưng thời con gái
Vân tưởng y thường hoa tưởng Dung*
Lời ru mẹ hoá thành Khánh ngọc
Ngân Nga vang mãi đến vô cùng
Trâm Anh tuổi mẹ màu mây trắng
Còn mãi môi cười như nét Xuân.              

                         Đỗ Trung Quân
 
(*) Thanh bình điệu – Lý Bạch

 
ĐỌC ĐỖ TRUNG QUÂN, “BÀI THƠ TẶNG CỤ KHÁNH THỊ PHƯỢNG”
                                                        Châu Thạch
  
Đã lâu lắm rồi, tôi muốn viết về một bà mẹ nhân hậu, là nhạc mẫu của người bạn rất thân với tôi. Bạn tôi tên Lê Văn Thiêm. Bà cụ cũng là ân nhân của chúng tôi, những thư sinh đi học xa nhà một thời trai trẻ. Thế nhưng, dầu đã nhiều lần ngồi trước máy tính, tôi vẫn chưa viết được, vi cảm thấy chữ nghĩa của mình không đủ để nói hết những gì trong lòng mình muốn nói. Hôm nay đọc được bài thơ của Đỗ Trung Quân, bài thơ của một nhà thơ danh tiếng, viết để tặng nhân ngày con cháu mừng đại thọ bách niên của cụ, đã cho thêm tôi cơ hội để phải viết hôm nay về một con người bác ái, đã cưu mang chúng tôi trong nhiều năm tháng.
 
Thuở ấy, vào thập niên trước 1975, “Lũ chung tôi lạc loài dăm bảy đứa”, không phải “Bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh” như thơ Vũ Hoàng Chương, mà là rời quê hương để vào miền Nam theo học. Chúng tôi đa số là những chàng trai “Quê hương anh là Quảng Trị/ Nhà của anh bên dòng sông Thạch Hãn/ và xưa đó anh học trường Nguyễn Hoàng/Ngày hai buổi đi về đường Quang Trung” như bài thơ “Quê Hương Điêu Tàn” của Nguyễn Đức Quang, hai nhạc sĩ Nhật Ngân & Song An phổ nhạc với tựa đề “Con Đường Buồn Hiu”của (một nhạc phẩm mà người Quảng Trị rất yêu thích).
 
https://www.youtube.com/watch?v=Iy_dz-1JVW0
   
Người đầu tiên được núp bóng yêu thương của cụ là Hoàng Văn Phùng một người bạn thân của tôi thi đậu trường đại học Nông lâm Súc - Sài Gòn. Phùng được cụ ông và cụ bà nhận cho ăn ở để dạy mấy con trai còn nhỏ tuổi của cụ. Tiếp đó, không chỉ nuôi Phùng, hai cụ còn cho ăn ở những người bạn của Phùng từ Quảng Trị vào để theo con đường học vấn tại các trường đại học Sài Gòn. Chúng tôi, những thằng “nhất quỷ nhì ma” ăn thì nhiều, ở thì bẩn, sống vô ý vô tứ trong một gia đình người miền Bắc đầy gia phong cốt cách, nhưng lạ thay, chẳng bao giờ tôi thấy cụ la rầy hay phàn nàn chúng tôi cả.
 
Những người được cụ cưu mang trong thời ấy có Hoàng Văn Phùng , Lê Văn San, Lê Văn Thiêm, Nguyễn Đạo Khoẻ (đã qua đời), tôi là Trương Văn Trạn, anh tôi là Trương Công. Sau đó tôi nhập ngũ năm 1968 thì có em tôi là Trương Minh Kháng cũng xin đến ở.
 
Chúng tôi ở đây một, nhưng bạn bè của mỗi đứa chúng tôi lui tới ăn ở lại bất thường thì đông. Hôm nay thằng bạn nầy đi, ngày mai thằng bạn khác đến. Hình như chúng tôi vô tư đến độ chẳng đứa nào nghĩ rằng mình đang ăn nhờ ở đậu cả, cứ đi sớm về trưa tự do như đang ở nhà cha mẹ mình. Tôi nhớ đứa nào về trể bửa cơm trưa hay tối thì đứa đó được cụ ông gắp thức ăn để phần cho nhiều nhất. Ông bà giao cho chúng tôi cả căn lầu để ở. Tuổi trẻ hiếu động, chúng tôi đi sớm về khuya, áo quần vất bừa bải, xả rác rồi nạnh nhau không ai dọn. Nhiều lần tôi thấy bà lên xép dọn cho chúng tôi, khuôn mặt điềm đạm, đôi mắt dịu hiền như người mẹ dọn phòng cho những đứa con mình.
 
Thời đó anh Trương Công được ba má tôi cho mua một chiếc xe gắn máy để đi học. Chiếc xe 26 ngàn đồng, tính ra vàng trên 5 lượng, khó ai mua được nhất là sinh viên. Anh tôi đã bị mất xe, ông bà chủ nhà đã đề nghị cho tiền anh tôi mua xe khác, khi nào có tiền thì trả lại, không có tiền thì thôi. Trong biến cố Mậu Thân năm 1968 tại Sài Gòn, cả nhà phải chạy tránh bom đạn, ông bà chủ đã tin tưởng chúng tôi đến độ giao cho chúng tôi quay lại nhà để lấy két đạn đựng vàng mà bà dấu ở một nơi kín đáo trong vườn nhà. Tất cả những điều đó chứng tỏ ông bà đã tin tưởng và yêu thương chúng tôi, cái bọn học trò ở tận xứ miền Trung nghèo khó không biết gốc gác, lý lịch tốt xấu ra sao.
 
Cứ thế biết bao nhiêu kỷ niệm về tình yêu thương, về sự thông cảm, về sự thứ tha mà ông bà, nhất là bà chủ đã đối đãi với chúng tôi không khác chi một Mạnh Thường Quân ở thời đại mới, khiến chúng tôi kính trọng và nhớ ơn, nếu viết kể hết thì trăm trang không đủ.
 
Lê văn Thiêm thằng bạn thân của tôi, may mắn chiếm được trái tim cô học trò nhỏ của mình, cô công chúa tên Dung, nên sau 1975, tên tù binh cựu sĩ quan Đà Lạt được phóng thích trở về, lại được cưu mang trong lâu đài tình ái, hạnh phúc ngập tràn cho đến hôm nay, để chúng tôi được hân hạnh nhờ bạn thay mặt mình trao đến cụ 10 đoá hoa hồng mừng đại thọ bách niên của cụ, đó là món quà rất mọn tạ ơn đáp nghĩa của chúng tôi, những tên học trò ngổ ngáo năm xưa nay cũng đã bát niên rồi!
 
 Thuở ấy cụ ông cụ bà còn rất trẻ, chỉ độ tuổi 50. Chúng tôi gọi hai cụ bằng ông bà theo cách miền Bắc. Đến nay đọc thiệp tôi mới biết tên cụ bà là Khánh Thị Phượng, và bài thơ của Đỗ Trung Quân không khác chi những chuổi ngọc lưu ly mừng đại thọ một con người nhân đức ở cõi đời nầy!
 
Cụ bà Khánh Thị Phượng

 Với hai câu thơ đầu, nhà thơ Đỗ Trung Quân đã sâu xa ngầm chứa ẩn ý về gia cảnh phong lưu, nhan sắc mỹ miều của cô Khánh Thị Phượng một thời hoa nhường nguyệt thẹn:
 
Mẹ bỏ sau lưng thời con gái
Vân tưởng y thường hoa tưởng Dung
 
“Mẹ bỏ sau lưng thời con gái” có nghĩa là quá khứ của mẹ, năm tháng có thể làm mẹ quên đi không nhớ nữa.
“Vân tưởng y thường hoa tưởng Dung” có nghĩa là “Nhìn mây nhớ đến xiêm áo, thấy hoa nhớ đến dung nhan”. Câu thơ được tác giả lấy trong bài thơ Thanh Bình Điệu của nhà thơ Lý Bạch thời nhà Đường bên Trung Quốc, đã gọn nhẹ và súc tích bày tỏ trọn vẹn gia thế và nhan sắc của mẹ thời còn trẻ. Xiêm áo đem so sánh với mây thì gia thế phải giàu, dung nhan đem so sánh với hoa thì phải là mỹ nữ. Bài thơ có 5 chữ viết hoa là 5 người nữ mà tác giả muốn tôn vinh nhân cách của họ. Khánh là họ của mẹ, Dung là tên cô gái lớn nhất, phu nhân của bạn tôi Lê Văn Thiêm. Nga, Anh, Vân là 3 cô em gái của Dung. Ngoài ra mẹ còn có những người con trai thành đạt ở đời.
Hai câu thơ kế tiếp nhà thơ Đỗ Trung Quân nói về công lao của mẹ, đức độ của mẹ:
 
Lời ru mẹ hoá thành Khánh ngọc
Ngân Nga vang mãi đến vô cùng
 
“Khánh ngọc” có nghĩa là viên ngọc đẹp, “khánh ngọc” còn có nghĩa là cái chuông bằng ngọc. “Lời ru mẹ hoá thành Khánh ngọc” ở đây không chỉ nói lên tình cảm của mẹ và con dành cho nhau, mà với cụ Khánh Thị Phượng, còn là sự nhân ái cụ dành cho đời như lời ru đã hoá thành viên ngọc đẹp. Lời ru ấy chúng tôi đã nhận nơi cụ trong những ngày xa xưa và đã thành viên ngọc quý giá trong tâm hồn chúng tôi mãi mãi. Lời ru ấy cũng không chỉ ngân nga vang mãi trong lòng con cái của cụ mà chắc chắn còn ngân nga vang mãi trong lòng tha nhân, những ai được gần với cụ. Điều ấy rất rõ ràng vì có tôi và các bạn tôi làm chứng nhân. Vô tình hay hữu ý, hai câu thơ của Đỗ Trung Quân chính nó cũng là chiếc khánh ngọc ngân nga vang vọng tôn vinh một tấm lòng đẹp trọn, tự nhiên hiếm có trong đời.
 
Cuối cùng, hai câu thơ chót như hai đóa hoa vừa hồng vừa thơm, ngát hương và ngát sắc màu, trọn vẹn ý nghĩa hoàn hảo trong tuổi trẻ, thanh thoát trong tuổi già mà nhà thơ Đỗ Trung Quân dành riêng tặng mẹ, không phải là mẹ ruột của ông nhưng xứng đáng là mẹ trong tiếng ngân nga của Khánh ngọc vang vọng trong cuộc đời nầy:
 
Trâm Anh tuổi mẹ màu mây trắng
Còn mãi môi cười như nét Xuân
 
“Trâm” là đồ trang sức quý giá của phụ nữ, “Anh” chỉ sự thông minh, nhanh nhẹn. Ý nghĩa của hai từ “trâm anh” chỉ người phụ nữ quý phái, tài hoa và xinh đẹp. Người phụ nữ trâm anh đó nay đã bách niên, tóc đã thành màu mây trắng, là màu mang ý nghĩa thoát tục. Đã thế dầu ở tuổi cao mẹ “Còn mãi nụ cười như nét xuân” là nụ cười giải thoát, nụ cười Di Lặc, nụ cười vô vi mang niềm vui an tịnh cho mình, cho con cháu và cho những ai đã từng được cụ cưu mang giúp đở trong đời!
 
 Cảm ơn nhà thơ Đỗ Trung Quân, người đủ chữ để thay chúng tôi viết về mẹ, người mẹ mà chúng tôi nương cậy một thời tuổi trẻ, đã ghi tạc trong tâm hồn chúng tôi những kỷ niệm quý giá, thân yêu và tôn kính. Nguyện ơn trên phù hộ mẹ mạnh khoẻ, trường thọ nhiều hơn nữa để chúng tôi còn nhiều lần gặp mẹ, vui thoả lòng mình khi dâng lên mẹ những đoá hoa hồng xinh đẹp./.
               
Châu Thạch (Trương Văn Trạn)

READ MORE - ĐỌC ĐỖ TRUNG QUÂN, “BÀI THƠ TẶNG CỤ KHÁNH THỊ PHƯỢNG” - Châu Thạch

Tuesday, December 13, 2022

PHƯƠNG NAM CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Nguyễn An Bình

 

 


 

NGUYỄN AN BÌNH 

PHƯƠNG NAM CHIỀU CUỐI NĂM

 

Về qua mấy nhánh sông Tiền

Bên kia sông Hậu bờ biêng biếc lòng

Sóng dồn chín ngọn Cửu Long

Đêm nằm thao thức biển Đông gọi về.

 

Dấu chân người giữ đất quê

Cò ơi cánh mỏi biết về phương nao

Phù sa bồi lắng từ lâu

Đôi bờ cố thổ nơi đâu mà còn.

 

Se lòng từng sợi bấc non

Dặm dài đất nước chân mòn nẻo thôi

Vẳng nghe nhịp võng à ơi

Mái chèo lướt sóng lòng người miên man.

 

Ta về đây đất phương Nam

Bần xanh từ thuở lọt lòng mẹ cha

Bao mùa lấm láp phù sa

Màu cơm lên khói quê nhà xa xôi.

 

Cù lao cát mịn bãi bồi

Tiếng chim gọi bạn ngược xuôi lớn ròng

Quê mình mưa nắng đục trong

Chiều ơi có thấm vị nồng nàn xuân.

 

13/12/2022

N.A.B.

luongmanh2106@gmail.com


 

 

 

 

READ MORE - PHƯƠNG NAM CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Nguyễn An Bình

CHIỀU CUỐI NĂM - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu - Giọng ca: Đông Nguyễn

READ MORE - CHIỀU CUỐI NĂM - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu - Giọng ca: Đông Nguyễn

Monday, December 12, 2022

NGỤ NGÔN Ê-DỐP (115-118) - Ngọc Châu phỏng dịch sang song thất lục bát

 


115. Sư tử, Gấu và Cáo


Gấu, Sư vồ dê non cùng lúc

Cả hai tung hết sức giành mồi

Ra đòn, chết chẳng chịu thôi

Xé nhau rách nát máu thời tóe tung.


Chúng chiến đấu đến cùng, dai dẳng

Lúc tàn hơi chân cẳng duỗi xa

Nằm trên đất, thở hắt ra.

Trong khi một chú Cáo già quẩn quanh.


Dê cỏn nằm ngon lành ở giữa

Gấu và Sư còn chửa lại hồn

Rụt rè Cảo tóm Dê luôn

Nhanh thoăn thoắt đánh bài chuồn cùng Dê.


Gấu với Sư chửi thề, bất lực

Biết thế đừng ra sức choảng nhau

Giờ thì Cáo với Dê đâu

Lợi đà đau nhức răng sâu cũng tèo!...


115. The Lion, the Bear, and the Fox

A Lion and a Bear seized a Kid at the same moment, and fought fiercely for its possession. When they had fearfully lacerated each other and were faint from the long combat, they lay down exhausted with fatigue. A Fox, who had gone round them at a distance several times, saw them both stretched on the ground with the Kid lying untouched in the middle.

He ran in between them, and seizing the Kid scampered off as fast as he could. The Lion and the Bear saw him, but not being able to get up, said, "Woe e to us, that we should have fought and ourselves only to serve the turn of a Fox."

It sometimes happens that one man has all the toil, and another all the profit.


116. Con khỉ và người đánh cá


Khỉ bám trên ngọn cây chới với

Xem anh chài tung lưới xuống sông

Bồn chồn lắc cổ gãi mông

Dõi theo tất cả hành tung anh chài.


Lát sau thì chàng trai bỏ lưới

Về nhà chén bữa tối thảnh thơi

Là loài bắt chước nhất đời

Khỉ ta lập tức tụt rời khỏi cây


Cầm lưới rối tung ngay xuống dưới

Mắc chân vào nên lưới lôi đi

Bị chìm theo - Khỉ phì phì

Lực tàn, còn cố khắc ghi một lời:

“Thế này mới đáng đời nhà khỉ

Dám làm theo việc chỉ nhìn qua

Lưới chài đâu có dễ mà…”


116. The Monkey and the Fishermen

A Monkey perched upon a lofty tree saw some Fishermen casting their nets into a river, and narrowly watched their proceedings. The Fishermen after a while gave up fishing, and on going home to dinner left their nets upon the bank. The Monkey, who is the most imitative of animals, descended from the treetop and endeavored to do as they had done. Having handled the net, he threw it into the river, but became in the meshes and drowned. With his last breath he said to himself, "I am rightly served; for what business had I who had never handled a net to try and catch fish?'


117. Người bẫy chim, chim mồi và gà trống


Người bẫy chim định ngồi ăn tạm

Bữa cơm rau thì bạn đến chơi

Bất ngờ với khách không mời

Trong khi chuồng rỗng, trạn thời nhẵn khô


Đành thịt con gà gô mồi bẫy

Đã bao lâu luyện dạy kì công

Gà gô kêu khóc não lòng:

“Rồi việc chăng lưới của ông thế nào?


Nếu giết tôi để xào nấu thịt

Ai sẽ kêu ríu rít bên tai

giúp cho ông dễ ngủ say,

Sập mồi ai báo ông hay: trúng rồi?”


Ông chủ để chim mồi được sống

Đành tiêu chú gà Trống nhú mào

Gà kêu thảm thiết làm sao:

Giết tôi, ai báo ông sao lặn rồi?


Ai gáy báo rằng trời sắp sáng

Nhắc cho ông việc đáng phải làm…”

Chủ nhân phẩy tay – “Miễn bàn!

Chúng mày đúng cả nhưng làm sao đây


Tao và bạn cần ngay bữa tối

Đã cần thì khỏi nói dở hay

Khi nào mọi thứ đủ đầy
Luật kia lẽ nọ mới bày ra xem…”


117. The Birdcatcher, the Partridge, and the Cock

A Birdcatcher was about to sit down to a dinner of herbs when a friend unexpectedly came in. The bird-trap was quite empty, as he had caught nothing, and he had to kill a pied Partridge, which he had tamed for a decoy. The bird entreated earnestly for his life: "What would you do without me when next you spread your nets? Who would chirp ou to sleep, or call for you the covey of answering birds?'

The Birdcatcher spared his life, and determined to pick out a fine young Cock just attaining to his comb. But the Cock expostulated in piteous tones from his perch: "If you kill me, who will announce to you the appearance of the dawn? Who will wake you to your daily tasks or tell you when it is time to visit the bird-trap in the morning?' He replied, "What you say is true. You are a capital bird at telling the time of day. But my friend and I must have our dinners."

Necessity knows no law.


118. Chú cáo phình to


Một chú Cáo đói mèm tìm thấy

Trong hốc sồi thịt sấy, bánh mì

- Người chăn cừu chưa mang đi -

Cáo ta ép bụng nhỏ khi chui vào


Bữa ăn sướng làm sao, hết xảy!

Ăn rõ no, bụng đãy phình ra

Lúc này Cáo mới rên la

Không chui ra được, bỏ bà quân tham


Một cáo khác đi ngang qua đó

Ngẩng đầu lên nhìn ngó hỏi han

Rõ tình đầu mới bảo ban:

“Cứ nằm ngủ đó, chui làm sao ra

Hãy đợi lúc bụng ba còn một

Nhỏ như khi chui lọt vào trong

Thì mày ra dễ như không

Làm sao mà phải khóc ròng, kêu than…”

118. The Swollen Fox

A very hungry Fox, seeing some bread and meat left by shepherds in the hollow of an oak, crept into the hole and made a hearty meal. When he finished, he was so full that he was not able to get out, and began to groan and lament his fate. Another Fox passing by heard his cries, and coming up, inquired the cause of his complaining. On learning what had happened, he said to him, "Ah, you will have to remain there, my friend, until you become such as you were when you crept in, and then you will easily get out."


Bản dịch tiếng Việt song thất lục bát: Ngọc Châu

ngocchaunvhp@gmail.com


READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP (115-118) - Ngọc Châu phỏng dịch sang song thất lục bát

ĐẾN TRƯỜNG SA - Thơ Nguyễn Thị Thuỷ

 


ĐẾN TRƯỜNG SA

 

Đã một lần em đến Trường Sa

Mang mùa xuân đất liền ra với Đảo

Thấy người lính sống chung cùng giông bão

Biển bốn bề nhuộm màu áo các anh.

 

Đêm gầm gào rồi cũng qua nhanh

Ngày nắng đỏ chợt hình thành mưa gió

Thấy các anh xem thường gian khổ

Giữ biển giữ trời của Tổ quốc yêu thương.

 

Bão tố luyện nên những người lính kiên cường

Biển đảo là nơi thao trường tập luyện

Tay cầm súng, mắt dõi từng diễn biến

Mặt rạng ngời như đào mai thắm sắc hoa.

 

Vinh dự một lần em đến Trường Sa

Cây bàng vuông, hoa san hô lưu luyến mãi

Em ao ước sẽ có ngày trở lại

Về góp đá, góp tiền xây doanh trại Trường Sa.


Nguyễn Thị Thủy

 Thạch Văn, Thạch Hà, Hà Tĩnh

 nguyenthuyk44.mt@gmail.com

READ MORE - ĐẾN TRƯỜNG SA - Thơ Nguyễn Thị Thuỷ

Sunday, December 11, 2022

TĂNG XÔNG - Thơ Lê Phước Sinh


 
TĂNG XÔNG
 
Cô gái đeo Khẩu Trang
Ngực trần - thả rong phần dưới.
 
Con đường diệu kỳ cong cong bao quanh ngôi nhà giữa Phố
tứ phía sáng ngợp lấp lánh như cẩn kim cương.
 
Tôi, thể dục sáng
chạy chầm chậm khéo giấu che cái bụng kệch cỡm bia rượu dô dô tối ngày.
 
                                                        Lê Phước Sinh

READ MORE - TĂNG XÔNG - Thơ Lê Phước Sinh

MỒI MỒI CHÀI, XUẤT XỬ HAI ĐƯỜNG, NGƯỢC XUÔI – Thơ Chu Vương Miện


 


MỒI MỒI CHÀI
 
cá cắn câu vì tham mồi
chim sập bẫy cũng vì mồi
cọp sụp hầm cũng vì mồi
heo rừng mắc bẫy cũng vì mồi
đàn ông không ham mồi
mà chỉ ham ghệ
số phận tham mồi ra sao?
ai mà chả rõ
trước nhất nếu không cần thiết
thì vào nồi
sau là cum cho thật kỹ
để dùng làm cò mồi
ghệ cũng là có mồi
những kẻ mắc mồi chưa chết ngay
mà được dùng làm tay sai
sai đâu uýnh đó
đánh bậy đánh bạ là đi đời
cũng là thân phận tay sai cò mồi
nhưng chim xơi cá
người xơi chim
hoặc xơi lẫn nhau?
dù là nước trong
dù là nước đục
dù sông chia từng khúc
số phận mồi rất nhiều
nước vào ít hi vinh
toàn nhục?
 
 
XUẤT XỬ HAI ĐƯỜNG
 
thiên sanh nhơn hà nhơn vô lộc
địa sanh thảo hà thảo vô căn?
biết hai chữ thiên thời địa đất
cứ chùm chăn đợi khoa thi
đậu đạt xong rồi sẽ tính
đại đăng khoa tiểu đăng khoa kế cận
vào ra xe ngựa võng lọng xênh xang
quỳ một đời mỏi cẳng chốn hoàng cung
không cũng còng lưng khấu đầu cúng vái
thân sĩ phu giờ giống ngang ếch nhái
thân nô tài đầy tớ chốn triều cương
chín bệ rồng chờ mưa móc hoàng ân
quân phán tử thì ô kê tử thật
mấy ngàn năm sống cho chật đất
chả bao giờ dám cự cựa nha răng?
im thin thít nhờ vả ơn trên
chờ rơi rớt phước như đông hải
trọn một đời khoanh hương bái
 
 
NGƯỢC XUÔI
 
ta đến xứ Nam bạn qua xứ Bắc
bất ngờ li rượu cũng ngược xuôi
đôi chập bên đời râu tóc rụng
trong tay hồ hải một phen cười 
(thơ Lâm Anh Nguyễn Ba La)
 
Ba Tơ đứng ngó Phú Thọ
kẻ ở biển sâu kẻ góc trời
cái ngát của hoa cái nồng của rượu
Cù Và còn lại mầy nương khoai?
ta đến xứ Nam bạn qua xứ Bắc
50 năm cùng một phen cười
ta đến rồi đi rồi đi mất
rượu trong hay đục mãi cuộc vui?
chả trách chi hau đời hồ hải
tang bồng nhàn nhạt bóng chim côi
Ba La Vạn Tượng vòng Tư Nghĩa
tình sâu nghĩa nặng bớ dân Hời
Châu Ô nay sót còn Châu Ổ
một bên nước mặn bên Bình Vân
hũ rượu bắc nam chia nhau sớt
nơi đây cõi tạm đuộc bao lần?
ngược xuôi âu cũng là yên phận
một đời mơ mấy chốn dừng chân
chung rượu chưa vơi nơi xứ Bắc?
mà đàng vội vã chuyến xuôi Nam
 
                       Chu Vương Miện

READ MORE - MỒI MỒI CHÀI, XUẤT XỬ HAI ĐƯỜNG, NGƯỢC XUÔI – Thơ Chu Vương Miện