Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 18, 2013

TÌNH RƠI - truyện ngắn Ngô Diệu Hằng

                                                                       
Ngô Diệu Hằng
                               
  

Tôi đứng ở lan can tầng ba nhâm nhi tách cà phê sáng và điếu thuốc thơm. Rít một hơi dài, cái đóm đỏ càng dài hơn, khói bắt đầu len qua những sợi thuốc mịn li ti bện chặt, âm ỉ qua đoạn đầu lọc có mùi bạc hà tràn vào miệng. Những vòng tròn khói trắng xám được nhả ra ngoài bay lơ lửng rồi từ từ tan vào không khí. Một buổi sáng thật bình yên nhưng sao nỗi trống trải cứ phảng phất rơi rớt và đang tràn xuống lồng ngực. Tôi nhớ người ta vẫn thường nói: tình yêu là cây hoa dại mọc trên nấm mồ: điên cuồng nở rồi điên cuồng tàn lụi; tình yêu là ngôi sao mà người đàn ông vừa đi vừa ngước mắt nhìn theo, nhiều khi là lỗ cống mà anh ta mải mê sẽ tụt chân xuống; ái tình là khói sinh ra cùng với hơi thở muộn phiền… Nhưng biết làm sao, khi ái tình lên tiếng, lý lẻ phải lặng im.   


Em và tôi quen nhau trong một lần tình cờ đụng xe. Cái cảnh hai người tình cờ đụng xe, rồi ngã, vội vàng xin lỗi, vội vàng đi, nhưng rồi họ cũng gặp lại nhau bởi cái mà ta gọi là duyên nợ ấy đã có vô số trong các câu chuyện tình, những bộ phim tình cảm, nhưng nay nó lại sờ sờ giữa hiện thực tôi và em chiều hôm ấy.

   Một buổi tối trời hạ nóng bức, ngồi tám chuyện điện thoại với các nàng một lúc tôi đứng ngắm nhìn phố xá. Ánh đèn đường làm màu áo các cô em cô chị mơ màng tím biếc. Cảnh đêm có gì đó khiến những kẻ độc thân phải chạnh lòng. Đang thơ thẩn thì chuông điện thoại reo, tôi biết em sẽ gọi vì gói đồ đánh rơi cạnh xe tôi lúc chiều. Cũng may tôi đã vội nhét vào túi chiếc card business khi em đang vội vàng bỏ đi.

   Vài ngày sau chúng tôi gặp nhau tại quán café gần chỗ đụng xe - Café 24/7. Trên những bức tường gạch đỏ xây kiểu thô sơ có gắn vài bức tranh sơn mài trông đắt mắt; mỗi góc đặt một vài chậu kiểng, non bộ được bà chủ xinh đẹp tự thiết kế không chuyên nhưng cũng đặc sắc chẳng giống ai; thêm vào đó những bản nhạc được chơi ở đây mỗi sớm rất hợp gu khiến tôi trở thành khách Vip của quán. Khách Vip thì được đích thân bà chủ tiếp đón. Bà chủ xinh đẹp đẩy đà uyển chuyển với sắc đầm xanh ngọc bích tiến lại gần tôi hỏi “ Hôm nay chú đợi em nào mà ngồi một mình đấy?”. Tôi cười lườm “Chị rõ là, chỉ được cái nói đúng. Thôi bạn em đến rồi, chị đừng có châm chọc nữa…”. Em bước đến trước mặt và khẽ chào. Trên vai em đeo một chiếc túi da nhỏ nhắn và trước ngực là chiếc máy ảnh ống kính đơn hiệu Canon màu đen. Có vẻ như em chụp ảnh ở mọi nơi và những bức ảnh trong cái gói kia với em rất quan trọng. Nhận lại ảnh, em rối rít cám ơn rồi nán lại chuyện trò. Thỉnh thoảng tôi thấy em khéo léo nhìn đồng hồ, nhưng cái cách dẫn dắt của tôi chưa bao giờ để đối phương có cơ hội từ chối. Lúc em cúi xuống khuấy cà phê tôi đã trộm nhìn. Em không quá đẹp, đôi bàn tay không mấy mịn màng và đôi môi cũng không đỏ mộng như những cánh hồng óng ánh. Nhưng đôi mắt em sâu thẳm, làn mi đen dài như hàng phi lao rì rào sóng vỗ. Nó như hút ánh nhìn tôi không muốn rời. Tôi vốn rất tự tin và hay quan sát. Điều đó giúp tôi nhận biết đối phương. Thỉnh thoảng tôi lại muốn làm kẻ giật dây phù phép những chú nhện ngơ ngác mắc vào lưới tình rồi sau đó để chúng vật vờ trong đó tự tìm lối ra. Bất chợt em ngẩng lên và nói, xin anh đừng nhìn tôi như thế, tôi vốn không thích đối phương quá để ý quan sát, dẫu đó có thể là bệnh nghề nghiệp. Tôi bối rối, cười ngó lơ. Dường như chính tôi mới là chú nhện bị mắc vào chiếc mạng giăng bởi chính mình. Ở phía đằng kia chiếc máy phát vẫn đang dập dìu khúc nhạc Tango: Anh yêu phút ban đầu, đẹp nghiêng nghiêng dáng em sầu. Trong mắt em buồn về mau, em ơi có khi nào lần gặp này cho mai sau…

   Em tốt nghiệp khoa Pháp trường đại học ngoại ngữ và từng làm việc trong lĩnh vực du lịch hai năm. Trong quãng thời gian ấy, em nhận ra thứ ngôn ngữ mà em ao ước khám phá và vốn dĩ rất đẹp ấy nay chỉ được dùng một cách thực dụng và cứng nhắc. Em muốn đọc những cuốn sách tiếng Pháp, nghe những bản nhạc tiếng Pháp và biểu lộ thứ ngôn ngữ mà em yêu một cách đúng mĩ học, chứ không phải dùng nó như thứ ngôn ngữ kinh doanh máy móc. Bỏ việc, tất cả thời gian em dành để đi đây đó, nhiếp ảnh và nghiên cứu, làm giàu thêm vốn tiếng Pháp của mình. Một lần chúng tôi cùng nhau đến bar, em hát tặng tôi bài Parler A Mon Pere. Sự hòa quyện thật ngọt ngào giữa thứ ngôn ngữ quyến rũ, nồng nàn với giọng hát thanh và nhịp điệu uyển chuyển tựa một thiếu nữ vùng trung du đang nhảy múa trên cánh đồng hoa dại đã khiến tôi bàng hoàng. Tôi không ngờ rằng mình được gặp một cô gái cá tính và có tâm hồn nghệ sĩ như thế. Cô đã đưa gã lãng tử đi từ bất ngờ này đến ngạc nhiên khác. Tôi có đủ thứ bằng cấp tiếng Anh, một thứ ngôn ngữ năng động, quốc tế. Nhưng em đã cho tôi thấy tiếng Pháp chính là thứ ngôn ngữ của tình yêu, thật dễ nghe và ngọt ngào. Tôi đề nghị em dạy tôi một ít trong số vốn liếng em đang có. Một lần, hai lần, rồi cuối cùng em cũng nhận thấy sự thành tâm của tôi và đồng ý. Lớp học chính là quán café 24/7 thường lệ vào mỗi chiều thứ bảy. Học phí là một bản ghita êm đềm cuối buổi học dưới ánh trăng hay có thể là ánh đèn đường dìu dịu trải trên đám cỏ công viên. Từ bao giờ chúng tôi trở nên quấn quýt với những chủ đề tiếng Pháp, ghita và nhiếp ảnh. Em miên man không dứt trong những luồng suy nghĩ về những câu chuyện của Marc Levy, Baldac, George Sand hay Guillaume, về những chuyện xảy trong hành trình mỗi tuần của em đi săn tìm ảnh đẹp. Còn tôi thì từ bao giờ bị cuốn vào sự mong chờ, cứ đếm từng ngày từng ngày để được gặp em chiều thứ bảy.


  Một buổi chiều hoàng hôn đuổi nắng, tôi chạy xe ra ngoại ô hóng gió, ngồi trên bãi cỏ ngắm nhìn những đám mây bảng lảng trôi giữa tầng không. Trong sự tưởng tượng kỳ thú, những bông mây ngũ sắc hiện ra sinh động như hàng ngàn tiên nữ đang bay lượn thướt tha cùng những dãi lụa sắc màu. Rồi tôi thoáng nhớ đến em, vội vàng bấm máy. Em đang ở đâu đó, trước biển. Gió thổi lồng lộng như vượt hàng cây số dào dạt bên tai tôi có xen trong đó hơi thở của em như run rẩy. Chưa bao giờ em nói chuyện với tôi cái giọng điệu ấy, chậm rãi và có gì đó ẩn tình.

-         Anh quá giống…

-         Giống ai? Em cứ nói đi!

-         Anh giống một người đến kỳ lạ. Từ cái tên, tuổi cho đến hình dáng và cả giọng nói đều có nét gì đấy giống nhau. Cách anh trò chuyện, cách anh cười, cả những câu nói như đã từng vang lên trong quá khứ. Tất cả dội về như vẫn còn đâu đây. Không ngờ cái duyên nợ ấy lại lần nữa đánh thức trái tim tôi phải hồi tưởng, lại nhớ và đau.

-         Xin em hãy bình tĩnh!

   Điều mà em nói khiến tôi bối rối. Sự na ná mà em nói dường như đã chạm vào vết thương nào đó đã chôn rất sâu trong trái tim em. Vậy mà tôi lại gợi nó trở về. Lẽ nào có sự trùng hợp như thế.

-         Đó là sự thật. Anh ấy đã vĩnh viễn bỏ tôi lại một mình trên trái đất này…

   Thực lòng, nghe đến đây tôi thấy một chút nhẹ nhõm. Có lẽ tôi quá láu cá. Một suy nghĩ chợt lóe qua rằng tôi sẽ thay thế kẻ đó của em để đưa em đi tiếp chặng đường còn lại. Tôi có nhiều điểm giống anh ta. Vì lý do nào đấy anh ta đã bỏ em lại thì giờ đây tôi sẽ không bao giờ làm như thế. Tôi nguyện sẽ là con thuyền đưa em đi trên mọi hành trình không mệt mỏi.

-         Cái hình ảnh chiếc xe, vũng máu, lá thư nhuốm đỏ bị nắm chặt trong tay vẫn còn nằm xao xác trong mảng ký ức còn lại của cuộc đời tôi. Tại sao anh lại xuất hiện, hay thượng đế muốn trêu ngươi để trừng phạt tôi? Một sự trùng hợp kỳ quặc như thứ ma lực, chất côcain dẫn tôi vào cái mê cung ấy, những luồng cảm xúc rung động đến ngạt thở xen lẫn cảm giác tội lỗi vật vờ.

-         Sao em lại cho đây là tội lỗi?

-         Người ta nói đúng, trái tim nghệ sĩ thường phạm nhiều tội lỗi, những tội lỗi màu trắng, tự thú tội và tự trừng phạt bởi chính mình. Anh là người đàn ông có sức hút mạnh mẽ. Nhưng, tôi là bông hoa sứ đã gắn trên điện tình…

-         Con người ta sinh ra không phải để tan biến như một hạt cát, mà để in dấu trong trái tim của nhau. Nếu em nói yêu là tội lỗi. Vậy suốt cuộc đời ta mãi che giấu những cảm xúc vô tội liệu sẽ đúng chăng?
   Dù chưa nói thẳng ra nhưng có lẽ cả tôi và em đều ngầm hiểu được tình cảm của nhau, như hai con nhện trốn tìm trong cái mê cung mà thượng đế giăng sẵn hay gã chỉ muốn trêu ngươi chúng mà thôi? Từ bao giờ tôi cảm thấy trân trọng và nâng niu từng khoảnh khắc được gặp người con gái ấy, song không thể quan tâm em quá nhiều vì điều đó khiến em không vui. Tình yêu với tôi bỗng trở nên khó khăn và ngập ngừng đến thế. Tôi nhìn thấy đôi mắt em sâu thẳm khi nhìn về một phía xa xăm, nó như muốn hút tất cả những gì phía trước vào bên trong tâm hồn. Em đam mê nhiếp ảnh và sưu tầm ảnh về tất cả những chân thực cuộc sống. Em có hàng chục bộ sưu tập ảnh các loại, nhưng không có bức ảnh nào tự chụp về chính mình. Có lẽ cái thế giới nghệ thuật bằng hình ảnh kia chính là bức ảnh khổng lồ nhất, toàn diện nhất, chân thực nhất về chính tác giả. Tôi thấy xấu hổ với cái gã Tôi tự tin, ngạo mạn ngày xưa khi đành phải thốt lên rằng, hắn đã phải tình em, đã say em rồi.

   Từ ngày em thốt ra những tâm tình trước biển, em tránh gặp tôi, nhưng có vẻ em không cưỡng lại được những dòng tin nhắn của tôi và rồi cũng trò chuyện. Hơn một lần em nói xin đừng quan tâm đến em, rằng em là bông hoa sứ đã gắn trên điện tình. Tôi không hiểu lắm ý em, nhưng có vẻ như em có niềm riêng, một sự thật phủ phàng. Nhưng cấm sao được khi những ngón tay cứ muốn bấm số điện thoại em mỗi chiều muộn, khi suy nghĩ cứ muốn gọi tên em trong những giấc mơ và kẻ lụy tình là tôi không thể tự giải thoát cho chính mình. Chưa bao giờ hắn thấy mình thê thảm như thế, cứ lặng im nghe hơi thở của em mà chẳng ai có thể nói câu gì.
 

Nghe tin em tham dự triễn lảm ảnh, tôi đã đến xem. Giữa những xao xác, thăng trầm của cuộc đời, những bức ảnh của em toát lên nét thanh tao, tinh khiết ở những góc khuất bình lặng của cuộc sống. Dường như đó là cõi thiên đường mà em mơ ước, gom góp qua những chuyến đi, những cuộc du hành tìm kiếm hạnh phúc đích thực. Nhưng thiên đường đích thực của em là gì, sao lại là bàn tay năm mô lần chuỗi hạt, là chùm hoa sứ trắng tinh khiết đậu trên mái đình cong cong, là chiếc gác nhỏ nằm nghiêng nghiêng trên đồi thông giữa thảm cỏ xanh long lanh sương sớm…? Em nói rằng đây là miền cổ tích của em thời còn bé, khi bố mẹ gửi em lại cho bà nội nuôi rồi đi phiêu bạt làm ăn xứ người. Ngày đó nhà bà ở cạnh một ngôi chùa, đúng hơn là ngôi nhà cổ của một gia đình địa chủ thời Pháp thuộc để lại cho con gái, chính là sư trụ trì ngôi chùa này. Sáng sáng cô bé vẫn thường đứng nhìn trộm qua vách tường cạnh cây hoa sứ mọc cao tới mái ngói và em thấy sư thầy mặc y vàng cùng đệ tử thắp nhang, cúng cơm chay. Ở cạnh chùa em cũng hưởng lây cái không khí thanh tịnh, yên bình chốn cửa Phật. Sư thầy trồng rất nhiều hoa trang, cúc, địa lan và các loại thảo dược quanh chùa. Những lần em bị ốm bà lại qua sư thầy xin lá thuốc. Đêm đêm, khi tiếng gõ mõ từ gác trên vọng xuống, em lại ngồi xếp hai chân lên nhau và chắp tay nghe tiếng năm mô. Em chờ đợi âm thanh đó mỗi tối như chờ đợi một món quà không thể thiếu trong ngày, nó vang lên rồi tan ra lắng đọng tựa lời ru êm đềm từ cõi nào xa lắm. Có lần bà bắt gặp cảnh đó đã quở mắng nhưng em vẫn thích như vậy, em muốn lời cầu nguyện của em sẽ theo tiếng gõ mõ bay thật xa, một lần, hai lần, rồi hàng ngàn lần như thế lời nguyện cầu của em sẽ vang rất xa đến nơi bố mẹ em đang sống, cầu cho họ bình an và sớm trở về. Em rất hay nhìn trộm sư thầy, nhưng cái đầu tròn nhẵn bóng và ánh mắt nghiêm nghị của thầy khiến em sợ. Em cũng thấy xót xa khi bắt gặp những lần sư thầy cạo tóc cho đệ tử. Họ đã phải qua bao khổ luyện tu hành mới được xuống tóc, với họ đấy chính là giây phút thiêng liêng nhất của cuộc đời tu hành. Còn em, em tin Phật, em thích cảm giác được núp mình tịnh tu bên cửa Phật, nhưng em nghĩ rằng trên đời này vẫn có nhiều cách để thể hiện tình yêu, niềm tin với Phật giữa đời thường.

   Dường như trái tim em mộng mị và ướt sũng đầy mâu thuẫn. Em đã yêu tôi hay là yêu cái hình bóng thấp thoáng của mối tình cũ, thứ đã là dĩ vãng nhưng âm ỉ trong em như vết thương chẳng thể nguôi ngoai. Em có thể gạt tôi như gạt một giọt nước làm nhòa mắt kính, hay đón nhận tình yêu của tôi một cách nhẹ nhàng như bao kẻ yêu nhau… Đằng này, em cấm tôi yêu em, chặn đứng những ý định bày tỏ của tôi, nhưng vẫn đến gặp tôi vào mỗi chiều thứ bảy tại quán café đầu tiên và hơi thở em run run mỗi khi nghe giọng tôi thổn thức bên kia đầu dây điện thoại…

   Một đêm hè oi ả, cơn nóng như làm tôi sốt lên và những con muỗi vo ve điếc óc. Tôi mở sẵn số máy của em rồi ngập ngừng. Từ bao giờ giữa chúng tôi không còn tiếng cười của những sẻ chia đồng cảm và tôi không cuốn hút em bằng cái kiểu hài hước hay những vốn hiểu biết rộng rãi của mình. Sự im lặng và cảm nhận thường gậm nhấm hết mớ thời gian chuyện trò. Tôi giật mình khi tên em bỗng nhiên hiện lên cùng tiếng chuông ngân nga, điều gì sẽ xảy ra, em sẽ nói gì khi tôi nghe máy? Không, em đang đùa tôi sao? Trong sự yên lặng đến ngạt thở, tôi vẫn kiên nhẫn đợi chờ, mặc cho lũ muỗi điên cuồng cắn xé. Rồi bồng bềnh từ phía em một khúc nhạc trôi êm ả: “Trong đôi mắt em anh là tất cả; là nguồn vui, là hạnh phúc em dấu yêu; nhưng em ước gì mình gặp nhau lúc em chưa ràng buộc, và em chưa thuộc về ai…” Em muốn nói gì đây với khúc hát này, hay em đã…?

   Ngày em lên xe hoa, tôi đứng ngẩn ngơ, xót xa, cảm thấy tiếc nuối hơn là ngỡ ngàng. Tôi đã đoán biết được có điều gì đó ẩn tình qua những lời em nói, những lúc em cố gắng xua đuổi tôi. Nhưng tôi giận em sao lại không thẳng thắn đối mặt với sự thật rằng em cũng yêu tôi, và tôi giận tôi nỡ để tình rơi mà không phải là con thuyền đưa em đến hạnh phúc. Đám cưới của em chỉ trong một ngày. Hôm sau em cùng chồng và bố qua Đức, nơi bố mẹ em đã bôn ba làm ăn với những tham vọng, rồi phá sản, lang bạt như những kẻ xin ăn xứ người. Mẹ em mắc bệnh, càng thảm hại hơn khi họ không có nổi tiền để trở về quê hương. Thế rồi họ được một ân nhân giúp đỡ, bố em được làm việc, còn mẹ em vẫn đang nằm điều trị bên đó. Vị ân nhân ấy chính là chồng của em bây giờ.

   Tôi là kẻ biết chấp nhận sự thật, dẫu rằng cuộc đời chưa từng phũ phàng tôi điều gì như trước khi yêu em. Tôi lao vào công việc như kẻ điên. Tôi xóa tất cả những con số, những hình ảnh, bất cứ thứ gì liên quan đến em, nhưng ai xui cái đầu tôi lại nhớ dai đến thế. Tôi thuộc lòng những gì thuộc về em và đến bao giờ nó mới mờ nhạt được. Những buổi tối uống say khiến râu tôi mọc dài, những hố mắt sâu và cặp má hóp. Cái gã bảnh trai, ngạo mạn ngày xưa giờ chính hắn cũng chán chê chẳng nhận ra mình trong gương. Mỗi sớm hắn cà phê rồi lại lái xe đi làm, cầm lái mà hắn ngỡ đang bay trên mây, lướt qua những đỉnh đồi, thấy gái hắn chẳng buồn liếc nhìn. Rồi hắn thiếp đi bên cái cột móc tối tăm không ai hay biết và tỉnh dậy trong không gian trắng toát đầy mùi hóa chất và thuốc khử. Cái nụ cười vốn tự tin, tươi tắn nắng mai ngày nào vẫn đang kẹt lại đâu đó giữa hai mảnh xương vừa nối. Cái chân đau buốt vì hết thuốc tê làm hắn tỉnh ra.

   Một buổi sáng mưa bay, có một cô gái vội vã đến đưa cho tôi một chiếc hộp cùng lời xin lỗi rằng lẽ ra cô ta phải trao nó sớm hơn. Bên trong là một lá thư và tập ảnh gói trong chiếc khăn tím. Em nói rằng em biết tôi là người vốn rất tự tin và sự xuất hiện của em đối với tôi chỉ như một cơn gió lạ mát lành thoảng qua trong cuộc đời vốn đầy náo nhiệt; rằng tôi là ánh đèn rực sáng trên đỉnh tháp, còn em là bông hoa sứ đã gắn trên điện tình và em không đủ niềm tin để đánh cuộc với số mệnh vốn đã sắp sẵn. Em phải làm tròn bổn phận làm con và chăm sóc người mẹ bệnh tật. Mơ ước của em sau này là được trở về và sống cuộc đời còn lại trong ngôi nhà nhỏ của bà. Lẽ ra tôi phải nhận được lá thư này sớm hơn, trước ngày em lên xe hoa và tôi sẽ chạy đến bên em, ít nhất tôi sẽ ôm chầm lấy em và nói tôi yêu em. Tôi muốn em tin rằng tình yêu của tôi còn mãnh liệt hơn những gì em nghĩ. Em đã khóa trái tim mình cả trong lẫn ngoài, chẳng để tôi có cơ hội bẻ khóa.
   Nhưng dẫu có nuối tiếc thì tình cũng đã rơi như mảnh trăng non chan vào vũ trụ. Rồi một ngày không xa em sẽ trở lại. Tôi tin em sẽ vẫn như thế, vẫn là em thầm lặng và ngọt ngào.

   Bên ngoài mưa vẫn rơi, khung cửa sổ ướt nhòa và chiếc máy chơi nhạc vẫn quay đu đưa nhịp nhàng…

Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên nhau tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên
Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu, từ thuở nào... 


N.D.H
READ MORE - TÌNH RƠI - truyện ngắn Ngô Diệu Hằng

TÌNH CŨ TAM-KỲ - thơ Huy Uyên

Nhà thờ Tam Kỳ


Em bây giờ hỏi có vui không
có lang thang trời chiều cùng hè phố
có dặn lòng
cầm tim đi hoang mà sầu lệ nhỏ.
Hẹn nhau chi để thêm buồn biết mấy
thôi người đi khuất cuối chân trời
em cũng bỏ đi mà không nói
mang hoài vết thương, nhớ trong tôi.
Đường trần xưa mấy đoạn gấm hoa
ngày tháng Tam-kỳ âm thầm trôi mãi
phố Phan-chu-trinh có một người đứng lại
bên cột đèn đêm mà dấu lệ xa mờ.
Mai ai về Huỳnh-thúc-kháng
nhớ tình nhau những phút trong tay
tuổi hai mươi quên mộng đời mật đắng
tội cho người mà người có hay?
Khi xa Trần-cao-vân em bỏ lại nụ cười
bên sân trường tháng ngày nghe lá rụng
đêm hoang trôi về từng giọt mưa rơi
lạc đời nhau tim tôi bỗng sững.
Vắng em tôi một trời hoàng hôn lạnh
bóng đổ dài mấy khúc chơ vơ
sầu đã hơn bao lần mọc cánh
em có theo về khóc những chiều xưa.
Giờ tôi chỉ là sân bay không người
còn đâu nữa bàn tay đưa vẫy
mới đó mà sao em quá vội
Tam-kỳ chia xa Pensyl. mất rồi.
Sao em đi mà không hề nói
bến bờ giờ đã quên ngày tháng mỏi mòn trôi.

Huy Uyên
(Tam-kỳ tháng 9/13)
READ MORE - TÌNH CŨ TAM-KỲ - thơ Huy Uyên

Thơ Trà Thanh Lam - HOA CŨNG LẶNG IM, HỒN QUÊ MÃI MÃI TRONG TÔI



Trà Thanh Lam (Võ Văn Sửu)



Tự bạch:
Thanh Lam rất thích nàng Thơ
Giảng viên ĐH bây giờ nghỉ ngơi
Sông Lam - tuổi trẻ đôi mươi
Sông Trà - con nước đầy vơi … cuối chiều.
TTL


Hoa cũng lặng im     
(Kinh viếng hương hồn các LS hy sinh tại Quảng Trị)

Bốn mươi năm nhớ Đông Hà
Nhớ về Thạch Hãn chiều tà bên sông
Đài tưởng niệm, một đêm trăng 
“Mùa hè đỏ lửa”  đất không bóng nhà
Tình quân dân vẫn đậm đà
Cửa Tùng sóng vỗ mặn mà ai hay
Gặp nhau rồi lại chia tay
Gio Linh, Ái Tử những ngày đau thương 
Dốc Miếu một thuở chiến trường
Miếng cơm nuốt vội,
bốn phương là nhà…
Khi gần rồi lại khi xa
Sáng qua Vĩnh Mốc chiều tà Cồn Tiên
Ngậm ngùi Thành Cổ đau thương
Vòng hoa
lặng lẽ 
nỗi buồn
đớn đau.
Phút tưởng niệm,
cỏ cũng sầu
Hương bay
hoa cũng
buồn rầu
lặng im!

7/2013


Hồn quê mãi mãi trong tôi

Sông xưa
vẫn chảy một mình
Ta về
ngụp
lặn,
tắm
tình “Đò Đưa”
Cầu Gia Hang những sớm  trưa
Ngày qua mấy lượt
nắng
mưa … sá gì
Đồi sim, bãi lúa xanh rì
Sông quê đưa tiễn thầm thì hát ru …
Thân thương biết mấy Đồng Du
Lăn tăn sóng nước, đàn trâu về chuồng         
Mảnh đời trôi dạt Nam phương
Miền Trung trăn trở, quê hương hiện về
Đây Bến Đá, những trưa hè…
Mụi Dao đồi trọc,
tiếng ve Cồn Đình …
Giang tay
ôm trọn
dáng hình …
Ráng  chiều
đỏ thắm …
nhuộm mình
tim tôi.
Xa rồi cái thuở đôi mươi
Pha sương mái tóc
dòng đời mãi trôi
Bò, dê …
thấp thoáng bên đồi
Lẫn trong khói trắng,
bóng người …
chiều quê …
Nắng vàng rơi xuống bên hè 
Tình yêu xứ sở, máu về tim con …
Dù cho nước chảy
đá mòn
Ngàn năm
mưa
bão
vẫn còn
hồn quê.

(KN ngày về thăm quê 5/2009)
Trà Thanh Lam


READ MORE - Thơ Trà Thanh Lam - HOA CŨNG LẶNG IM, HỒN QUÊ MÃI MÃI TRONG TÔI

TRĂNG VỠ - thơ Phan Minh Châu


Bóng trăng trắng ngà
Có cây đa to
Có thằng Cuội già
Ôm một mối mơ….*
Ôi đẹp quá vầng trăng mười sáu
Sáng lung linh một thuở đến trường
Tròn vành vạnh tươi nguyên màu ong mật
Gói bao điều chan chứa những yêu thương
Có chú Cuội hồn nhiên bên cửa phố
Toét miệng cười theo bóng chị Hằng Nga
Chú Cuội bỏ quê nhà ôm thảo mộc
Theo đất trời rong ruỗi chuyến đi xa
Quê bỗng chạnh khi mùa Lân vừa đến
Những con Lân ngộ nghĩnh đón Thu hiền
Tiếng trống xé mùa khô ran trước cửa
Để trăng lồng Thu biếc bỗng xanh hơn
Lân ngúng nguẩy vui bên đàn em nhỏ
Ông địa già phe phẩy chiếc nan tre
Tiền mừng tuổi ngắc ngư bàn tay vẩy
Em rạng ngời như bếp lửa chiều quê
Những cái đèn sao phô màu xanh đỏ
Ngọn nến lao xao rong ruỗi muôn chiều
Nắm tay mẹ chen dòng người xuôi ngược
Tuổi thiên thần ôm những giấc mơ thêu
Em ngước mặt nhìn khung trời hoa mộng
Thấy mùa Thu nay đã khác xưa rồi
Chiếc bánh mật theo em mùa trăng vỡ
Hồn nhiên nằm sóng sánh buổi thu rơi. 
                  
                        PHAN MINH CHÂU
READ MORE - TRĂNG VỠ - thơ Phan Minh Châu

Monday, September 16, 2013

Tây Sơn khởi nghĩa: CHẤM DỨT PHÂN TRANH - thơ Lê Ngọc Phái




CHẤM DỨT PHÂN TRANH 

Dẹp Trong - Ngoài có tướng Long Nhương (1)
Trợ yếu, phò nguy ấy lẽ thường
Bẫy giặc Xiêm La vào tử địa (2)
Đuổi quân Trịnh Khải khỏi triều cương (3)
Nhà Lê gặp mấy mùa li tán
Đất Việt lâm bao nỗi đoạn trường
Gạt lệ sông Gianh mừng nối lại
Niềm vui nở rộ khắp quê hương.

Lê Ngọc Phái


Năm 1778, Tây Sơn tiêu diệt toàn bộ quân Nguyễn (riêng Nguyễn Ánh chạy thoát). Nguyễn Nhạc tự xưng là Thái Đức Hoàng đế, phong Nguyễn Huệ làm Long Nhương tướng quân.
                        
(2)        Sau khi cho quân mai phục khúc sông Mỹ Tho từ Rạch Gầm đến Xoài Mút, Nguyễn Huệ dụ quân Xiêm vào trận địa. Ngày 8.12 năm Giáp Thìn (1785), Nguyễn Huệ dẹp tan 2 vạn thủy quân và 300 chiến thuyền của Xiêm do Nguyễn Ánh cầu viện, rồi đem binh đánh đuổi quân Nguyễn Ánh. Nguyễn Ánh chạy ra đảo Cổ Cốt rồi sang Xiêm La.

(3)        Ngày 25. 6 năm Bính Ngọ (1786) tướng Long Nhương vào Thăng Long, dẹp sạch quân Trịnh. Trịnh Khải phải một mình bỏ chạy, bị bắt và tự sát. Ngày 27. 6 năm Bính Ngọ, Nguyễn Huệ vào yết kiến vua Lê Hiển Tông.

                             
READ MORE - Tây Sơn khởi nghĩa: CHẤM DỨT PHÂN TRANH - thơ Lê Ngọc Phái

PHỐ HỘI ĐÊM RẰM - chùm thơ Hồ Thanh Hà





PHỐ HỘI ĐÊM RẰM


Đêm rằm phố Hội - cảnh nên thơ
Dòng nước Hoài Giang ánh lập lờ
Dáng ngọc dập dìu như cõi mộng
Đèn lồng lấp lánh ngỡ trong mơ
Nôn nao con chữ nàng thơ gọi
Lơ lửng tầng không bóng nguyệt chờ
Du khách bâng khuâng chừng lạc bước
Ngỡ mình về với ... thuở nguyên sơ.




VỢ CHỒNG GIÀ ĐÁNH CẦU LÔNG


Chồng vợ rủ nhau đánh vũ cầu
Tay chồn gối mỏi cố chơi lâu
Thuận đà đẩy vợt cầu lao vút
Ngon trớn tréo giò tay đỡ mau
Tủm tỉm ông cười … này bỏ … nhỏ
Hoảng hồn bà bảo … ới sâu … sâu
Tuổi cao vẫn ráng rèn thân thể
Bàn được bàn thua … chẳng bỏ đâu.




ĐỜI VẪN XANH

Đời vẫn bao dung với mỗi người
Sóng lòng xao động ánh sao rơi
Chớ thèm vị ngọt lời ma phỉnh
Hãy giữ trong tim tiếng lửa cười
Cuộc sống mãi ươm mầm khát vọng
Thuyền tình mơ cập bến bờ vui
À ơi! ... tình mẹ xanh câu hát
Đời vẫn bao dung với mỗi người. 



GIỌT THỜI GIAN
  
Tích tắc ... thời gian gõ nhịp đều
Vườn tình loang loáng ánh trăng gieo
Cây đời ấp ủ bao mầm ước
Bể ái dạt dào tiếng sóng reo
Khúc hát à ơi! ... còn vọng mãi
Câu hò hố hợi ... vẫn mang theo
Nhiều đêm không ngủ đong nhung nhớ
Giọt nhớ bao nhiêu ... thương bấy nhiêu.

Hồ Thanh Hà

haho2007@gmail.com
READ MORE - PHỐ HỘI ĐÊM RẰM - chùm thơ Hồ Thanh Hà

CỒNG CỦA TÌNH YÊU - thơ Nguyễn Xuân Hòa



Tác gỉả Nguyễn Xuân Hòa  (người đầu tiên từ trái)


Khi Ta trao nhau Nhẫn Cưới
Là buộc nhau thành Tù nhân cuộc đời
Hai nhẫn cưới chính là cồng số tám (8)
Ta giam chính Ta vào một nửa của mình

*

Em nói rằng em là Ô-xin
Suốt đời vì Chồng, vì Con và vì … Nội
Đúng!
Và Em ơi! Anh cũng chỉ là Gã ăn xin
Suốt đời xin Tiền của Vợ
Nhất là khi về Hưu
Há nhẽ là không đúng!

*

Nếu một ai trong Ta có ý tháo gông
Thì phần còn lại chỉ là một số không (0)
Và người phá là số không dị dạng
Thôi!
               Cuộc đời đã buộc ta chung Cồng số Tám (8)
Thì!
               Cùng nhau vứt chìa khóa lên trời …
Để!
               Gông một nơi và chìa một nơi
Yên!
                mãi mãi không thể nào phá được

*

Và Em ơi! khi cùng về Trời, thì Gông mới tìm được khóa,
Số tám (8) chiếc Cồng, thành Cồng của tình yêu!


                                        Nguyễn Xuân Hòa
READ MORE - CỒNG CỦA TÌNH YÊU - thơ Nguyễn Xuân Hòa

Sunday, September 15, 2013

TRONG MẮT EM ... LÀ MÙA ĐÔNG - thơ Đan Thụy






 
Em chôn kín mùa đông trong mắt
Để cùng thu kết nhặt lá vàng
Mỗi chiếc lá lời thương em viết
Đông đừng về ... thu ở đừng đi ...
***
Em chôn kín hoàng hôn trong mắt
Sợ đêm dài chiếc bóng mong manh
Như cánh diều đứt dây bay mất
Rơi giữa miền ký ức không anh
***
Em chôn nửa vầng trăng trong mắt
Nửa long lanh chảy xuống thành dòng ...
Thời gian ơi! Nhớ cho dừng lại
Xuân lạc loài đánh mất trời Đông

Đan Thụy

*******
Đàm Thị Hải
Công ty Tây Ninh Cosinco
Hoà Thành - Tây Ninh
Điện thoại : 0918266282
Email : damhaitn@gmail.com
READ MORE - TRONG MẮT EM ... LÀ MÙA ĐÔNG - thơ Đan Thụy

THU GIẢ TỪ - thơ Thy Lệ Trang và Sông Thu




BÀI XƯỚNG

THU GIẢ TỪ
Hoán vĩ vận-thuận nghịch đơn cú đối xứng

  
Thu tiển người hay ta tiển Thu
Mù sương lãng đãng dốc sương mù
Khép mi giòng lệ tràn mi khép
Ru tiếng tơ lòng đọng tiếng ru
Biển sóng âm thầm yêu sóng biển
Thư tình vụn vỡ khóc tình thư
Hắt hiu trăng lạnh buồn hiu hắt
Từ giả xót xa phút giả từ

THY LỆ TRANG



BÀI HỌA
THU TÀN

Thu tàn ... ảm đạm cảnh tàn thu
Mù mịt không gian xám mịt mù
Rụng lá vàng khô mùa lá rụng
Ru lòng tím ngắt nhịp lòng ru
Nhạc sầu xao xuyến cung sầu nhạc
Thư nhớ ngập tràn nỗi nhớ thư
Nguyện ước cùng ai tròn ước nguyện
Từ ly chưa hẳn đã ly từ

SÔNG THU





 

READ MORE - THU GIẢ TỪ - thơ Thy Lệ Trang và Sông Thu

Thơ Nguyễn Thanh Bá - LÁ THU VÀNG, THU VIỄN XỨ



LÁ THU VÀNG

Thu ơi! ai nhuộm lá thu vàng
Hay bởi hóa công vụng điểm trang?
Mặt nước lao xao làn gió động
Bầu trời ảm đạm bóng mây lan
Chân xa trường cũ – xa ngàn dặm
Lòng nhớ người thương – nhớ ngập tràn
Thu vẫn vô tình rung lá rụng
Nỗi sầu nhân thế mãi đa mang.



 THU VIỄN XỨ

Đường chiều rơi rụng lá vàng thu
Sương xám giăng giăng đỉnh núi mù
Hun hút sau lưng vùng ánh sáng
Chập chùng trước mặt chốn âm u
Bước chân lữ thứ đời lang bạt
Giấc mộng giang hồ kiếp lãng du
Mỗi độ thu về hoa lá rụng
Nỗi lòng như một cõi hoang vu.

                       Nguyễn Thanh Bá
READ MORE - Thơ Nguyễn Thanh Bá - LÁ THU VÀNG, THU VIỄN XỨ

NÀNG THƠ-TA MÃI YÊU EM - thơ Vĩnh Hoàng





    
Ta đã yêu em từ thời còn bé nhỏ
Có phải đây là phận số? 
Hay em đã mê hoặc ta chăng?
Ta đã theo em suốt mấy chục năm
Có phãi vì em, nên đời ta lận đận?
Hay nhờ em mà đời ta hưng phấn,
Đời ta còn có chút nghĩa mai sau
Em đã cho ta thấm thía nỗi đau
Nỗi đau của cuộc chiến tranh tàn khốc
Nỗi đau của quê hương dân tộc 
Lúc thịnh lúc suy
Ta đã dìu bước em đi trên con đường đã chọn
Em thì hồn nhiên trong sáng
Ta lại mơ mộng đa tình
Em luôn luôn trung thực với chính mình
Không khòm lưng nịnh bợ
Để ta bao đêm phải trăn trở trước gian dối tình đời
Những lúc thư thả thảnh thơi
Em đã cho ta cả một khoảng trời mơ ước
Ta ôm em vào lòng để được sống được yêu
Trong khoảnh khắc vui buồn mơ ước có bao nhiêu:
Bởi cuộc đời nghiệt ngã
Có lần ta định bỏ em, vì đời ta lạnh giá
Nhưng em nào có xa được ta đâu
Em cứ quanh quẫn bên ta như mối tinh đầu
Lời em ngọt ngào vỗ về ta đứng dậy
Rồi từ đó ta cùng em đi mãi
Ta với em chung trọn mối tình dài
Luôn hướng về thầm mơ ước ngày mai
Gió xuân thoảng chút hương đồng cỏ nội.

 Vĩnh Hoàng
READ MORE - NÀNG THƠ-TA MÃI YÊU EM - thơ Vĩnh Hoàng

Thơ Lê Đăng Mành - MẸ QUÊ

Thư pháp của Lê Đăng Mành



“Con cò mà đi ăn đêm …” 
Là bóng tần tảo bên thềm vào ra 
Từ đồng cạn đến chợ xa 
Neo tình thương giữa phong ba phận người! 
Đoạn trường gom cả vào đời 
Quắt quay Mẹ nhận nụ cười dành con 
Chác chao thân hạc hao mòn 
Nước gian truân gội mài cùn tóc mây

Nón tơi sương gió trùng vây
Hai vai gánh cả tháng ngày bão giông
Biết mùa: mưa nắng ruộng đồng*
Chưa hề nhắc gợi thu đông xuân hè!

Gió mưa trầy cánh chở che
Tả tơi rách vẫn giữ lề đục - trong
Trần thân vênh lụy đò giang
Tắt đèn quờ dẫm vịn màn bầu không!

Mẹ là hình của nước non
Cảo thơm cổ tich giang sơn giống nòi
Tang thương khói lửa tơi bời
Tờ xưa hạo khí lưu đời sắt son ...

“ ... có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con!”

Lê Đăng Mành
                                        
*Quê chỉ biết hai mùa: mưa nắng
READ MORE - Thơ Lê Đăng Mành - MẸ QUÊ

Thơ Phan Minh Châu - TÌNH NGƯỜI VIỄN XỨ, BÓNG TỐI CUỘC ĐỜI







TÌNH NGƯỜI VIỄN XỨ

Những chuyến xe dừng những bàn tay với
Vẩy Tuy Hòa tròn tuổi bốn trăm năm
Người khách lạ neo mình ở lại
Tháng giêng xanh chớm hội trăng rằm
Đêm sập cửa trời trong như phố núi
Những con đường khép lại tuổi không tên
Người khách lạ gióng tình yêu mê mãi
Bên này sông sáng lại thưở bưng biền
Tiếng nhac xập xình những bài ca mỏi
Nghe dư âm vọng lại tháng ngày….
Trăng núi Tháp sáng bên thềm Thiên Mụ
Để Tuy Hòa mang dáng Huế xa xăm
Rót chén rượu mừng quê người thêm tuổi
Những con đường lạ đó bổng thành quen
Mây thiếu nữ hồn nhiên cài thêm nụ
Để trăng lên lồng lộng phố không đèn



BÓNG TỐI CUỘC ĐỜI

Một chuyến tàu đêm hay một cuốc xe chiều
Mai em đi, đi về miền bão nổi
Một khối u vừa chèn ngang thành phổi
Chèn ngang cuộc đời đang ngưỡng tuổi yêu thương
Em đi vào trong đó có xanh hơn
Chiều bịnh viện mây đùn lên trắng xóa
Những mảng tường vôi hoen màu thổ mộ
Những chiếc giường…. năm tháng bổng cô đơn.
Cũng vừa qua đợt nắng ấm mùa xuân
Màu phượng đỏ đang trong mùa thả nổi
Cái màu phượng cháy như than củi
Đã một thời đốt cháy trái tim em
Anh thầm mong ngày mới bớt đau hơn
Khi hai đứa đã qua thời son trẻ
Những đứa con chúng ta lớn lên vẫn còn đeo yếm mẹ
Đêm tằn mằn như thuở tuổi ru nôi
Em đi rồi anh bổng thấy đơn côi
Cứ quanh quẩn trong ngôi nhà trống trải
Đêm ú ớ những cơn mê rồ dại
Những cơn mê thiêm thiếp… tuổi xa người
Anh tật nguyền năm tháng đã mồ côi
Cứ eo óc như tiếng gà gáy sáng
Cứ leo lét như bấc dầu đã cạn
Bấc dầu hao vụt dậy sớm mai này
Em đi rồi heo hắt một bàn tay
Một lối nhỏ dẫn vào con hẻm cụt
Một nỗi đau ấm như dòng nước mắt
Sẽ chảy hoài trong suốt những ngày đông


                       PHAN MINH CHÂU
READ MORE - Thơ Phan Minh Châu - TÌNH NGƯỜI VIỄN XỨ, BÓNG TỐI CUỘC ĐỜI

ĐÊM Ở LẦU-ÔNG-HOÀNG - thơ Huy Uyên



Cho dù đêm nay em đã phụ tôi
lên lầu-ông-Hoàng đứng khóc
tiếng ai hắt hiu trên đồi
để trăng cũng sầu theo mà trắng bạc.
Biết ngày nào em trở lại bến-Sa
Pô-sah-inu đơn lẻ
giữa đồi Bà-nài trời xa
ly rượu đắng cho tình cay, xót lệ.
Cháy đi ơi sông Cà-ty ngang phố đắng lòng
người con gái năm xưa về đồi ngơ ngác
giọng chiều chùng thấp lầu-ông-Hoàng
để mãi tháp Phố-hài một mình đơn độc .
Thôi đền đài ngày xưa đâu còn nữa
bơ vơ đâu ngày đêm những ngọn đồi
(đám hoa rừng tắm dưới vầng trăng bể
về bên lầu-ông-Hoàng
nhà tiều-phu vẽ-lạ-sương-mây ).
Gởi hồn cùng thoáng bóng đêm đi
thơ người thấm thiết ôm tình ngày cũ
hỡi ơi chàng! chàng Hàn-mặc-tử
say mê Mộng-cầm lúc ngắm trăng si .
Đường chập chùng leo lên dốc đá
ai điên mê mà hát thành lời
nghiêng ánh trăng chở sầu-hoang-phế
bờ cát dài treo tình dâng chơi vơi .
Một mình ai đi nhẹ bước trời sương
người có khi nào về Phan-thiết
mang chi hoài nổi sầu ký-ức
tình hoang liêu để Mặc-tử đượm buồn .
Đã khác với lầu trăng buổi trước
để khi về ai nhặt mãnh trăng rơi
dưới trăng thẹn thùng yêu người da diết
dấu mãi trong tim bóng một người .
Hoa vông trên đồi thắm đỏ
sông đời Phan-thiết cuộn chân cầu
mà não nùng hoe mắt nhớ
ngựa chiều khua mấy khúc vó câu .
Dại lòng chi khóc tư-cố-hương
lang thang lầu-ông-Hoàng hoang vắng
phế tích xa xưa có ở lại Mộng-cầm
Mặc-tử say trăng
ngũ quên đồi chiều-đi thăm thẳm .
Em quay lại chi để sầu phế-tích
đêm đi đâu với mãnh trăng non
tình ai một lần chết dưới lầu-ông-Hoàng
để cùng đồi thao thức.
Thôi em quên hết chuyện ngày xưa
đã xa rồi Qui-nhơn,Phan-thiết
tình sương sa dưới những vì sao lạc
hỏi lầu-ông-Hoàng đã thức dậy chưa.
Mà dấu chi nụ cười buồn trong nhau mãi mãi.

Huy Uyên
READ MORE - ĐÊM Ở LẦU-ÔNG-HOÀNG - thơ Huy Uyên