MÁI CHÙA TRẦM SAU LŨY TRE LÀNG
Lê Thi
Nơi người con quê hương trở về gieo những hạt lành.
Rời Quốc lộ 1, theo con đường làng quanh co men dòng sông Thác Ma, qua những lũy tre xanh, vườn cau, đồng lúa, du khách bắt gặp một mái chùa thấp thoáng giữa không gian thanh bình của làng quê Quảng Trị.
Buổi sớm nơi đây êm ả đến lạ. Tiếng
chào mào, tiếng khướu vang lên giữa vườn cây như một bản nhạc tự nhiên đánh thức
làng quê. Khi trời còn chưa sáng rõ, từ khoảng 4 giờ sáng, những người nông dân
đã tìm về chùa. Trước khi bắt đầu một ngày làm việc trên đồng ruộng, họ lặng lẽ
lễ Phật, cầu mong bình an, sức khỏe và một ngày lao động thuận lợi.
Đó là Chùa Trầm – một ngôi chùa không quá xa hoa, nhưng gây ấn tượng bởi vẻ đẹp mộc mạc, cổ kính và một không gian văn hóa – tâm linh được gây dựng bằng nhiều tâm huyết.
Trong một dịp hữu duyên, tôi có cơ hội gặp Đại đức Châu Tịnh, trụ trì Chùa Trầm. Ở vị tu sĩ này, dễ nhận thấy một tình yêu sâu nặng dành cho quê hương và mong muốn đưa những giá trị tốt đẹp của Phật giáo, văn hóa dân tộc đến gần hơn với đời sống cộng đồng.
Từ năm 2018, Thầy dành nhiều thời gian, công sức xây dựng Chùa Trầm giữa làng quê. Với Thầy, dựng chùa không chỉ là tạo nên một nơi thờ tự, mà còn là cách gìn giữ những giá trị văn hóa Việt, tạo một không gian để người dân tìm về sự bình an và nuôi dưỡng đời sống tinh thần.
Giữ hồn xưa trong một không gian mới.
Điểm nhấn của Chùa Trầm là ngôi chánh điện bằng gỗ lim, mang dáng dấp kiến trúc nhà cổ xứ Huế. Những bộ tủ, vật dụng bằng gỗ quý càng làm không gian thêm vẻ trầm mặc.
Trên khuôn viên rộng hơn 7.000 m², hàng cây xanh, vườn cây ăn trái, hồ cá Koi, khu vực thưởng trà và không gian sinh hoạt tạo nên một cảnh quan hài hòa với thiên nhiên.
Dưới chân tượng Quán Thế Âm Bồ Tát, một góc nhỏ bên hồ trở thành nơi nhiều người tìm đến uống trà, đọc sách, trò chuyện hoặc đơn giản chỉ ngồi yên nghe tiếng gió và tiếng chim.
Giữa nhịp sống ngày càng hối hả, một khoảng lặng như thế đôi khi là món quà quý giá.
Nhưng sức sống của Chùa Trầm không chỉ nằm ở cảnh quan.
Điều làm nên nét riêng của ngôi chùa chính là những hoạt động hướng đến cộng đồng.
Mỗi đêm, Phật tử từ các thôn làng tìm về chùa. Họ đến nghe pháp, chia sẻ những câu chuyện về đạo lý, cách sống và tình người.
Phật pháp ở đây được chuyển tải bằng những điều gần gũi: biết yêu thương cha mẹ, sống tử tế, biết sẻ chia và làm những việc thiện trong khả năng của mình.
Một thư viện giữa làng quê
Chùa Trầm còn có thư viện với hàng trăm đầu sách về Phật giáo, văn hóa, lịch sử, đời sống và những câu chuyện về các doanh nhân thành đạt.
Đằng sau thư viện ấy là một quan niệm đáng quý: muốn thay đổi con người không chỉ cần những lời giảng, mà còn cần tri thức.
Qua những câu chuyện với Đại đức Châu Tịnh, có thể cảm nhận ở Thầy vốn kiến thức phong phú và tinh thần học hỏi không ngừng.
Sự kết hợp giữa đạo pháp, văn hóa và tri thức tạo cho Chùa Trầm một sắc thái riêng: vừa là không gian tâm linh, vừa là nơi kết nối cộng đồng và khơi mở việc học.
Từ lời giảng đến những việc làm.
Tinh thần từ bi ở Chùa Trầm không dừng lại trong lời kinh tiếng kệ.
Các hoạt động thiện nguyện, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn, chương trình cộng đồng, hoạt động múa lân, tổ chức trung thu cho các cháu, bữa ăn bufe cho các cụ già, bà con trong làng quê nghèo.. được tổ chức với mong muốn đưa tinh thần yêu thương vào đời sống thực tế.
Bởi giá trị của đạo, suy cho cùng, không chỉ nằm ở những điều được nói trong chùa, mà còn nằm ở những gì con người làm sau khi bước ra khỏi cánh cổng chùa.
Một bàn tay đưa ra đúng lúc.
Một phần quà dành cho người khó khăn.
Một lời động viên dành cho người đang tuyệt vọng.
Những điều nhỏ bé ấy có thể tạo nên sức mạnh lớn lao của tình người.
Trở về để cho đi.
Có lẽ câu chuyện đẹp nhất về Chùa Trầm là câu chuyện của một người con quê hương sau nhiều năm tu học đã trở về.
Trở về với con đường làng, dòng sông, những lũy tre và những con người thân thuộc.
Nhưng sự trở về ấy không chỉ là trở về với quê hương, mà còn là trở về để trao đi những gì mình đã học, đã trải nghiệm và tích lũy trong hành trình tu tập.
Một ngôi chùa có thể bắt đầu từ những khúc gỗ, viên ngói, hàng cây. Nhưng để trở thành một nơi có sức sống, cần có tấm lòng của con người.
Ở Chùa Trầm, tấm lòng ấy được thể hiện qua từng bài giảng, từng trang sách, những hoạt động cộng đồng và những việc làm thiện nguyện.
Có người tìm đến để lễ Phật.
Có người đến nghe pháp.
Có người tìm một cuốn sách.
Có người chỉ muốn ngồi uống một chén trà trong buổi sáng yên bình.
Nhưng khi rời Chùa Trầm, điều họ mang theo có lẽ không chỉ là một kỷ niệm về một điểm đến, mà còn là một chút nhẹ nhàng trong tâm trí.
Giữa miền quê Quảng Trị nhiều nắng gió, mái Chùa Trầm vẫn lặng lẽ nép mình sau lũy tre làng.
Dòng sông Thác Ma vẫn trôi.
Ruộng lúa vẫn xanh.
Vườn cau vẫn đón gió.
Tiếng chào mào, tiếng khướu vẫn ngân lên giữa buổi sớm.
Và từ khi trời còn chưa sáng, những bước chân người nông dân đã tìm về, gửi một lời cầu bình an trước khi bắt đầu ngày mới.
Bởi nơi ấy không chỉ có một mái chùa.
Nơi ấy có một người con quê hương đang dùng hành trình tu học của mình để gieo những hạt giống thiện lành trên chính mảnh đất đã nuôi mình lớn lên.
Trở về không phải để tìm một điều gì cho riêng mình, mà để trao đi yêu thương, lan tỏa tri thức và mang đến cho mọi người một nơi tìm thấy sự bình an.
Có lẽ đó cũng chính là nguồn năng
lượng đẹp nhất mà Chùa Trầm đang âm thầm lan tỏa giữa làng quê Quảng Trị hôm
nay. Hy vọng chùa Trầm là điểm đến nuôi dưỡng tâm linh và nguồn năng lượng tích
cực trong cuộc sống
Hải Lăng, ngày thu tháng bảy 2026.
Lê Thi
(Hình: Tác giả với Đại đức Châu Tịnh tại
chùa Trầm.)
.jpg)
No comments:
Post a Comment