Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, August 30, 2026

NỮ NHÂN CỦA THẾ GIAN - Tác giả: Hashim Nasser Kamal El-Din - Bản tiếng Việt: Thi Lan Anh Tran

Hashim Nasser Kamal El-Din


NỮ NHÂN CỦA THẾ GIAN

Nguyên tác: 

Tác giả Hashim Nasser Kamal El-Din, Giám đốc Tạp chí Quốc tế “Kalamat wa Huruf”

© Bản quyền tác phẩm thuộc về tác giả Hashim Nasser Kamal El-Din (هاشم ناصر كمال الدين).

Bản dịch: 

Nhà thơ Thi Lan Anh Anh, Aschaffenburg, Germany



Em là vẻ đẹp tinh khôi nhất của trần gian,

Nơi khởi nguồn của ngỡ ngàng và giấc mộng vô biên.

Nữ hoàng của muôn người phụ nữ, không ai sánh bước,

Em kiêu hãnh như chim công xòe cánh giữa trời xanh,

Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ đánh thức những linh hồn say đắm.

Vẻ đẹp em như được sinh ra từ cõi trời thanh khiết,

Rạng ngời, trong trẻo, chẳng vướng chút phấn son giả tạo.

Dáng hình mềm mại tựa nhung tơ huyền ảo,

Một vẻ đẹp vượt qua năm tháng và mọi khoảng không.

Thân hình em mang ngọn lửa của sức sống diệu kỳ,

Mỗi đường nét dịu dàng như được bàn tay thiêng liêng tạo tác.

Một vẻ uy nghi hòa quyện giữa hình hài và tâm hồn,

Khiến thế gian rung động, khiến ánh mắt người say đắm.

Vòng eo em là dòng chảy mềm mại của khát khao,

Mỗi bước chân khẽ lay động cả mặt đất yêu thương.

Một sức mê hoặc khiến đôi mắt mỏi mòn chẳng thể ngủ,

Như thể em được dệt nên từ hương hoa hồng và cánh gió mùa xuân.

Em là nhịp đập hiếm hoi giữa cuộc đời rộng lớn,

Là đóa hồng sống động giữa những cánh hoa vô hồn.

Giữa cánh đồng phai màu của những bông hoa nhựa lạnh lẽo,

Nơi không còn linh hồn, chẳng còn hương sắc của tình yêu.

Dẫu ngàn dặm xa xôi chia cách đôi bờ,

Dẫu khoảng cách trải dài giữa những vì sao xa thẳm,

Hình bóng em vẫn dệt nên những cuộc tương phùng trong đêm vắng,

Nơi nỗi nhớ ngủ yên trong từng ngón tay dịu dàng,

Và khát vọng cuộc đời thức dậy bởi một lần chạm nhẹ.

Hơi thở của em thắp lên vùng hoang vu tĩnh lặng,

Những tâm hồn mộng mơ bay như cánh bướm trên ngọn lửa yêu thương.

Tiếng hát xưa theo dòng nước vọng về,

Cuốn trôi những tảng đá của chia lìa và cách trở,

Đưa em chạm tới thế gian, biến đêm dài thành ánh sáng.

Hương trầm quý phái lan tỏa trong không gian,

Những đóa hương vương giả tan vào lòng người dịu nhẹ.

Mùi xạ hương được tình yêu ủ men qua tháng năm sâu thẳm,

Cho những dặm dài mệt mỏi cũng dần tan biến.

Rồi khoảng cách chỉ còn là chiếc bóng mong manh,

Một ảo ảnh thoáng qua giữa dòng đời vô tận.

Còn em vẫn ở đó—

Với vẻ đẹp được thời gian tôn vinh,

Là sự thật vĩnh hằng duy nhất còn lại,

Là kho báu bất tử dưới bầu trời muôn thuở,

Là những giây phút ngắn ngủi nhưng đẹp mãi trong cõi đời.

________________________________________


LADY OF THE WORLD

Original poem by Hashem Nasser Kamal El-Din


You are the grace where purest beauties gleam,

The birth of wonder and the endless dream.

Queen of all women, without peer or mate,

You walk with pride as peacocks elevate,

And steal the soul upon the very sight.

Your beauty born of heaven, pure and bright,

Untouched by artifice, a faultless grace,

A velvet form that triumphs time and space.

Your glowing frame with living fire is fraught,

Every sweet curve by sacred fingers wrought,

To shake the world and dazzle gazers blind.

A majesty of form and soul combined.

Your waist a fluid line of sweet desire,

Your tread awaking earth with tender fire.

A spell that robs the weary eyes of rest,

As though from rose and windflower you were drest.

You are the rare and solitary pulse,

A living rose where no deceit consults,

Amidst a faded field of plastic flowers,

Devoid of soul through cold and empty hours.

Yet though the leagues of distance stretch afar,

And spaces sever us from star to star,

Your phantom form weaves meetings from the night,

Where longing sleeps within your fingers light,

And eager life awakes at your caress.

Your breath inflames the silent wilderness,

While dreamy souls like butterflies ascend,

And songs of old across the waters send,

Sweeping the rocks of absence from your way,

To claim the world and turn the night to day.

The scent of noble oud invades the air,

And royal attars melt to soothe despair,

Of musk that love has aged within the breast,

Until the weary miles are laid to rest.

Then distance dies, an idle, fleeting shade,

And you remain, by timeless glory made—

The enduring truth, the sole immortal prize,

The fleeting seconds under endless skies.


 Hashem Nasser Kamal El-Din

No comments: