TIẾNG VỌNG TỪ MIỀN KÝ ỨC
NGUYỄN VĂN TRÌNH
Hội VHNT tỉnh Quảng Trị
Thơ là hình thức sáng tác văn học nhằm
phản ánh cuộc sống và những cảm xúc chan chứa, những tâm trạng dào dạt, những
tưởng tượng mạnh mẽ, bằng ngôn ngữ hàm súc, giàu hình ảnh, và nhất là có vần,
có nhịp điệu. khi định nghĩa về thơ, nhà văn vĩ đại của nền văn học Anh thế kỷ
19 Willam HaZlitt đã viết như sau:“Thơ là những gì đáng ghi nhớ nhất trong cuộc
sống.” với Lê Thanh Hùng cũng không ngoại lệ, anh làm thơ để ghi lại những mảnh
ký ức tâm hồn của mình, mà anh đã từng trải qua và cảm nhận một cách sâu sắc về
cuộc sống này.
![]() |
| Hai nhà thơ Lê Thanh Hùng và Nguyễn Văn |
Lê Thanh Hùng sinh ngày: 07/7/1947 tại xã Hải
Thượng, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị (cũ). Anh đã từng hoạt động trong kháng chiến
và tham gia chiến đấu tại quê nhà. Sau đó anh bị thương trong một trận giao chiến
ác liệt với kẻ thù, rồi được Đảng - Nhà nước đưa ra an dưỡng và học tập văn hóa
tại trại thương binh thành phố Hải Phòng. Sau đó anh được tiếp tục vào học Đại
học xây dựng ở Hà Nội. Và sau khi tốt nghiệp ra trường anh được phân công, về công
tác tại quê hương, lần lượt là các huyện, thị như: Vĩnh Linh, Triệu Hải và huyện
Hải Lăng sau này. Năm 1991, anh vinh dự được chuyển về công tác tại Kho bạc Nhà
nước tỉnh Quảng Trị, từ đó cho đến lúc về hưu.
Lê Thanh Hùng sinh ra và lớn lên ở một
vùng quê nghèo Hải Lăng, Quảng Trị, nhưng đây là vùng quê hiếu học và giàu truyền
thống cách mạng. Cũng như bao người con ở vùng quê nghèo Hải Lăng đầy cát trắng
và nắng gió này, Lê Thanh Hùng đã từng trải qua thời kỳ bom đạn, khói lửa của chiến
tranh ác liệt ở nơi đây. Hiện thực đời sống của quê hương, gia đình, của địa
bàn chiến đấu, của đơn vị nơi anh công tác… đã giúp anh hun đúc nên những vần
thơ đầy cảm xúc dâng trào.
Lê Thanh Hùng làm thơ khá sớm, anh đến với
thơ hồn nhiên và giản dị như chính đời sống của anh vậy. Bài thơ anh viết khi về
thăm lại trại thương binh ở Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng, tính đến nay đã xấp
xỉ 50 năm trôi qua. Với gần năm mươi năm cầm bút, anh đã có gần cả trăm bài
thơ và cũng đã được đăng tải rải rác trên các báo, tạp chí của địa phương và
trung ương.
Sau gần năm mươi năm miệt mài cầm bút,
và lòng đam mê thơ ca, hôm nay Lê Thanh Hùng đã chính thức cho ra mắt bạn đọc tập thơ:“Ráng đỏ trời chiều”. Cầm trên
tay bản thảo tập thơ khá dày dặn, có gần cả trăm bài thơ, tôi thật sự xúc động
và trân trọng tấm lòng của anh dành cho thơ, cho cuộc sống đáng yêu trăm chiều
thương nhớ này.
Đọc “Ráng đỏ trời chiều” của Lê Thanh
Hùng, mới thấy hết thơ anh viết khá nhiều, khá phong phú về các nội dung, đề tài
và thể loại thơ. Chủ đề trong thơ Lê Thanh Hùng cũng thật đa dạng, gần như gói
trọn cả đời sống tinh thần của anh, đó là: tình yêu quê hương - làng nước, hình
ảnh người lính, tình yêu gia đình - tình bạn bè - đồng nghiệp, và tình yêu
thiên nhiên đất nước tươi đẹp.
Quê hương làng nước luôn có một chỗ đứng
quan trọng trong lòng của mỗi người chúng ta. Mỗi người dân Việt, bất kỳ ai
cũng đều có tình cảm thiêng liêng gắn bó với quê hương xứ sở của riêng mình,
nơi sinh ra và trưởng thành. Đối với Lê Thanh Hùng cũng vậy, từ lúc cất tiếng
khóc chào đời, rồi đến tuổi thơ nhiều vụng dại, rồi những công việc lao động,
chiến đấu, rồi đến cuộc sống gia đình… tất cả đã gắn bó máu thịt với làng quê,
và đã đi vào thơ của anh một cách giản dị, chân thực như cuộc sống nó vốn có. Tuổi thơ của Lê Thanh Hùng không vui, mà
mang mác buồn, khác xa với bao đứa trẻ cùng quê với anh. Cha anh mất sớm,
mẹ đi bước nữa, anh sống với bà nội với biết bao vất vả đắng cay của những ngày
thơ ấu cơ cực:
Vui buồn từ cái
thuở hàn vi
Con chưa sinh
cha đã ra đi
Chưa hẹn được
cho ngày trở lại
Mẹ nuôi con rau
cháo qua ngày
Nhìn cháu họ,
hai buổi đến trường
Khóc thầm trong
dạ nén đau thương
Thương cháu nhỏ,
sớm mất tất cả
Biết làm sao hết
số kiếp nghèo…
(Những ký ức xanh)
Tình yêu quê hương đất nước là một truyền
thống tốt đẹp và đáng quý của dân tộc Việt Nam, cho dù có ở nơi đâu vẫn nhớ về
quê hương xứ sở của mình, nơi chôn nhau cắt rốn. Quê hương như mẹ hiền ôm ta vào
lòng và dành cho ta những gì đáng nhớ nhất. Quê hương là tình yêu thương, là nơi
nuôi ta khôn lớn, che chở, động viên cho ta trong những bước đường đời mưu sinh đầy
khó nhọc. Quê hương, hai tiếng thân thương mỗi khi nghe thấy, ta thật xúc động, bồi
hồi. Tình yêu quê hương ăn sâu vào máu thịt, đi sâu vào tâm hồn của mỗi người con
xa quê. Tình yêu quê hương, đất nước trong thơ Lê Thanh Hùng cũng thật da diết
xiết bao, khi anh viết về quê hương Đại Nại, Hải Thượng của mình:
Tôi trở về quê một
sớm mai
Trời đông se lạnh
gió heo may
Bờ tre giếng nước
không còn nữa
Dạ buồn, mắt
cũng ướt cay cay…
( Quê tôi)
Từ ngàn xưa, quê hương luôn là nguồn mạch
quán thông kim cổ, là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn, trí tuệ của mỗi người. Tình
yêu quê hương là sự gắn bó với truyền thống cách mạng, là niềm tự hào về vùng quê
yêu nước. Nơi đây đã khơi dậy tinh thần khát khao sáng tạo, vượt khó vươn lên
giành thắng lợi:
Chuyện xa rồi nhắc
mãi em ơi
Để nhớ lại những
nơi đã sống
Biết khổ cực mới
mong tìm lại
Đại Nại mình đâu
dễ phôi phai
Đánh giặc giữ
làng chẳng thua ai
Góp công sức
cùng với Hải Thượng
“Bốn anh em”,
cùng chung chí hướng
Để Hải Thượng
mình sáng như gương.
( Đại Nại quê tôi)
Bên cạnh những bài thơ viết về quê
hương, làng nước, thơ Lê Thanh Hùng cũng viết khá nhiều về hình tượng người
lính, bởi chính anh là người trong cuộc. Anh viết với tất cả nỗi lòng của một
người lính, viết về người lính. Như trong bài thơ:“Những ký ức xanh” anh đã từng
tâm sự, trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên quê hương
mình, anh đã từng cầm súng chiến đấu để bảo vệ quê hương đất nước, chống lại kẻ
thù xâm lược, ngoại bang:
Được cầm súng ở
trong tay
Cùng vài thằng bạn
tối hôm nay
Thành du kích giữ
yên làng xã
Nằm hầm bí mật,
đêm thay ngày
Những tối họp
dân gác đầu đường
Để dân học tập
các chủ trương
Cho dân hiểu rõ
thêm đường lối
Đập tan luận điệu
địch tuyên truyền
(Những ký ức xanh)
Với gia đình có truyền thống yêu nước
và cách mạng, Lê Thanh Hùng đã sớm giác ngộ và đi theo con đường cách mạng. Anh
cũng đã tham gia vào quân đội từ những ngày còn rất trẻ, tuổi thanh xuân mười
tám đôi mươi:
Tuổi mười tám
vào quân giải phóng
Ra đi cầm súng
lúc xuân xanh
Biết bao ước vọng
đành dang dở
Gìn giữ quê
hương, giữ nước nhà
Những lúc xung
trận giữa địch ta
Lời thề vang vọng
quyết xông pha
Tinh thần đồng đội
luôn gắn bó
Cuối cùng chiến
thắng, thuộc về ta
(Trung với Đảng, hiếu với dân)
Dân tộc Việt Nam là một dân tộc nhiều lần
phải đương đầu với các thế lực xâm lược hùng mạnh, hơn ta gấp cả trăm lần về tiềm
lực vũ khí. Lịch Việt Nam cơ bản là lịch sử của các cuộc kháng chiến vệ quốc.
Vì vậy, hình tượng người lính luôn là hình tượng trung tâm trong đời sống, cũng
như trong thơ ca. Hình tượng người lính là nguồn cảm hứng của các sáng tác thơ
ca, nhạc họa. với Lê Thanh Hùng cũng vậy, anh đã xây dựng hình tượng người lính
trong thơ mình một cách tự nhiên, và đầy cảm xúc dâng trào:
Bao năm chiến đấu
ở chiến trường
Sau hòa bình, trở
lại quê hương
Xa bạn bè yêu
thương đồng đội
Rời quân ngũ, vẫn
nhớ thao trường
(Bản chất người lính)
Những bài thơ của Lê Thanh Hùng viết về
người lính, dưới góc nhìn chiêm nghiệm của một người trong cuộc. Đó là những
người lính hồn nhiên, yêu đời đã dâng hiến tuổi thanh xuân, và máu xương của
mình cho Tổ quốc. Họ sẵn sàng vượt qua mọi hy sinh gian khổ để đất nước được vẹn
tròn to lớn. Người lính trong bài thơ: “Hai thế hệ” hiện lên đầy niềm tự hào về
truyền thống của một gia đình cách mạng, con tiếp bước cha, những người lính ấy
mang trong mình trách nhiệm lớn lao là chiến đấu chống kẻ thù xâm lược, bảo vệ
quê hương đất nước:
Vinh dự đứng trước
hàng quân
Ba tư chiến sĩ
tòng quân đợt đầu
Xuất quân sau đó
không lâu
Chiến thắng vang
dội, công đầu có cha
Lớn lên con đã
theo cha
Vào quân giải
phóng băng đèo vượt sông
Chiến công, nối
tiếp chiến công
Con xin dâng trọn,
một lòng vì dân
(Hai thế hệ)
Đọc “Ráng đỏ trời chiều” của Lê Thanh
Hùng, ta cũng nhận ra thơ anh viết khá nhiều, và khá xúc động về tình cảm gia
đình, về tình bạn và về tình đồng nghiệp…Đó là những tình cảm thiêng của mỗi con
người trong cuộc sống, mà ai cũng từng trải qua và chúng đã trở thành những mảnh
ký ức tâm hồn sâu thẳm.
Tình cảm gia đình có thể giúp cho người
ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Đây là nơi để con người có
sự an ủi, có niềm tin, và hy vọng vào một ngày mai tươi sáng, tốt đẹp. Nếu con
người sống mà không có tình cảm gia đình, thì sẽ trở nên khô cằn, héo úa và
cũng sẽ mất đi một điểm tựa trong cuộc sống của mình. Mỗi con người ai rồi cũng
sẽ có nơi chốn bình yên cho tâm hồn, đó là mái ấm gia đình. Sau bao nhiêu
gian lao, bão táp, con người luôn hướng về mái ấm gia đình, mong được yêu thương
và che chở.
Khi viết về người vợ tào khang, chung
thủy của mình, giọng thơ của Lê Thanh Hùng như thiết tha đằm thắm hơn. Anh
giành cho vợ những tình cảm ngọt ngào trân quý, nói với vợ mà như tâm sự với chính
lòng mình:
Giờ con cái đã
yên bề gia thất
Chúng ta đã lên
chức ông bà
Bốn mươi lăm
năm, đầu đã bạc
Vẫn yêu đời, vui
với cháu con
Đếm thời gian, bốn
lăm năm qua
Những buồn vui
trôi vào quá khứ
Vẫn phải nhớ, những
ngày xưa ấy
Để tạo nguồn,
cho cuộc sống hôm nay
(Kỷ
niệm bốn lăm năm ngày cưới)
Tình vợ chồng trong thơ Lê Thanh
Hùng cũng mang nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, phong phú và đa dạng. Đôi khi
anh viết những vần thơ tặng vợ, nhưng vẫn tràn đầy những cảm xúc ngọt ngào, say
đắm, lãng mạn và mộng mơ như thuở tình yêu ban đầu hò hẹn:
Ta biết nhau đâu
phải trời ban
Biết bao lần, thời
gian dài trăng khuyết
Có lúc nào em thấy
luyến tiếc
Bởi vì nhiều đêm,
trăng khuyết không tròn
Bước trên đường đầy
ắp cỏ non
Chắc hết mùa
trăng khuyết, trăng lại tròn
Tình chúng ta còn
duyên mãi mãi
Rồi trăng tròn, sẽ
sáng lại bên ta
(Đêm trăng khuyết)
Viết về tình cảm ông cháu, bác cháu, Lê
Thanh Hùng cũng dành những lời thơ yêu thương, dịu dàng nhất. Và không quên những
lời căn dặn sâu sắc với các cháu:
Giờ đây cắp sách
đến trường
Phải chăm học giỏi,
làm gương em mình
Nhớ lời ông dặn
đinh ninh
Ngày mai khôn lớn
hành trình ước mơ...
(Tình ông cháu)
Hoặc:
Bây giờ cháu đã lớn
khôn
Một vài năm nữa,
bước chân vào đời
Nước nhà mong đợi
cháu ơi
Mong cho cháu bác,
trọn đời sướng vui…
(Mừng cháu đọat giải)
Mái ấm gia đình là nơi chốn để đi về, là
tổ ấm hạnh phúc của mỗi người trong gia đình. Nên khi viết về “Mái ấm tình
thân” Lê Thanh Hùng có những lời thơ vừa dung dị, vừa triết lý rất sâu sắc, đọc
lên nghe thật thấm thía:
Câu chuyện dâu con
xưa đến giờ
Gia đình hạnh
phúc, biết làm ngơ
Chắp nhặt từng ly
càng dễ vỡ
Nhẫn nhịn, nhường
nhau hạnh phúc chờ
Mái ấm gia đình
là giấc mơ
Nhưng biết bao
người, còn lơ mơ
Ông bà cha mẹ,
vui gương mẫu
Cháu con hạnh phúc
mãi trông chờ…
(Mái ấm tình thân)
Trên tất cả những tình cảm gia đình là tình mẫu tử. Lê Thanh Hùng đã viết những vần thơ nặng nghĩa ân tình về người mẹ
kính yêu của mình, tần tảo một nắng hai sương. Với niềm tự hào kiêu hãnh của một
người con hiếu thảo, khi mỗi lần được về bên mẹ:
Bên mẹ là no đủ
Cơm đạm bạc mà
ngon
Xa cho dù lạc thú
Vẫn luôn, buồn
thân con
(Bên mẹ)
Tình bạn, tình đồng nghiệp là một tình cảm tốt đẹp, cần được nâng niu và trân trọng, cũng được Lê Thanh Hùng khắc họa khá đậm nét trong tập thơ này. Như chúng ta đã biết, cuộc đời của mỗi con người cũng giống như một con đường dài hun hút, mà chúng ta không biết những gì sẽ xuất hiện ở chặng đường sắp tới. Vì vậy, trong mọi hành trình cuộc sống, ta luôn cần có những người bạn đồng hành, luôn quan tâm và chia sẻ khi cần thiết. Tình bạn, tình đồng nghiệp luôn sát cánh bên nhau cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Tình bạn cũng là đôi cánh giúp ta bay cao bay xa.
Người xưa có câu:
“Muốn đi nhanh thì đi một mình,
nhưng muốn đi xa thì phải có bạn đồng hành.”. Tình bạn cũng chỉ có thể, có được
khi hai trái tim đồng điệu, hai đôi mắt nhìn về một hướng, tâm đầu ý hợp luôn
giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống đầy thử thách này. Tuân Tử ở Trung Quốc đã có
một câu nói rất nổi tiếng về tình bạn và rất đáng để chúng ta suy ngẫm:“Người
chê ta mà chê đúng là thầy ta, người khen ta mà khen đúng là bạn ta, những kẻ
vuốt ve nịnh bợ ta là kẻ thù của ta.” Khi viết về tình bạn, tình đồng nghiệp,
Lê Thanh Hùng cũng đã có những vần thơ dâng trào cảm xúc, thật xúc động và đáng
trân trọng về một tình bạn cao đẹp:
Đêm lạnh về khuya
tiếng gió lùa
Len vào khe cửa
rèm đung đưa
Nào ai vừa biết
tin trong gió
Thằng bạn phương
xa muốn dặn dò
Hai thằng xa cách
ở hai nơi
Thế mà đã mấy chục
năm trời
Nhớ xưa, chung
chiến hào đánh giặc
Sau ngày gặp lại,
tình như xưa…
(Nghĩa tình bạn bè)
Khi Lê Thanh Hùng viết về nghề nghiệp
của mình, anh cũng cảm thấy rất tự hào và đầy trách nhiệm:
Riêng anh, kho bạc
chọn anh rồi
Ngày ngày sổ sách
chứng từ thôi
Tiền ở trong kho,
hay sổ sách ?
Bí mật an toàn phải
giữ gìn
Quản lý thu chí
phải rạch ròi
Kiểm tra, kiểm
soát phải nhớ đời
Chứng từ sổ sách
luôn cân đối
Giữ mãi lòng son
sắt với đời
(Tâm sự nghề)
Thiên nhiên luôn là một chủ đề lớn trong các tác phẩm văn học xưa nay, được các tác giả văn học quan tâm và phản ánh. Bởi thiên nhiên được xem như là một hình tượng nghệ thuật trong các tác phẩm văn học.
Đọc “Ráng đỏ trời chiều” của Lê Thanh Hùng, ta thấy vẻ đẹp thiên nhiên cũng là một hình tượng văn học xuyên suốt trong thơ anh. Bức tranh thiên nhiên bốn mùa tươi đẹp hiện lên trong thơ Lê Thanh Hùng mang vẻ đẹp riêng, của một người con quê hương Hải Lăng, Quảng Trị đầy gió Lào và cát trắng.
Đông qua xuân tới, khi từng đàn chim én
chao liệng trên bầu trời mang thông điệp báo hiệu mùa xuân đang về. Không như
mùa đông lạnh giá, mùa hè chói chang ánh nắng, mùa thu đượm buồn với những chiếc
lá vàng rơi, mà mùa xuân mang tới cho con người một không khí ấm áp dịu hiền.
Cái thời điểm kỳ diệu của mùa xuân khiến cho tâm hồn con người bừng lên một sức
sống mới. Mùa xuân được ví như nàng chúa xuân tươi đẹp mà Thượng đế đã ban tặng
cho loài người. Đó là một món quà vô giá tô điểm cho những hương sắc mùa xuân,
là những loài hoa rực rỡ, và đặc biệt là không thể thiếu cành mai vàng, cành
đào…Nó đã trở thành biểu tượng đặc sắc nhất của ngày xuân. Thơ Lê Thanh Hùng viết
về mùa xuân, về mai vàng, về cành đào đón tết… cũng tràn đầy niềm vui và cảm
xúc hân hoan chào đón xuân về:
Từ giả đông về
thôi lạnh giá
Rộn ràng chuẩn bị
đón xuân sang
Mai vàng khoe sắc
đào đua nở
Vương chút men nồng
thắm tình ta
(Xuân về)
Hoặc:
Lác đác nụ mai
vàng
Chuẩn bị đón xuân
sang
Mận đào càng rực
rỡ
Nghiêng cánh đứng
thẳng hàng
Khiêm tốn ở một
mình
Chàng hướng dương
lung linh
Chao mình trong nắng
sớm
Đón chào ánh bình
minh
(Sắc xuân)
Mùa hè trong thơ Lê Thanh Hùng cũng có
nét riêng của vùng quê Quảng Trị đầy nắng gió. Khi những chú ve đua nhau ngân
lên khúc nhạc râm ran báo hiệu một mùa hè đã về, là khi trên mọi nẻo đường quê,
nơi công sở đã rực rỡ những chùm phượng đỏ, tất cả đã tạo nên một bức tranh mùa
hè thật rộn ràng, đủ các sắc màu đầy hoài niệm:
Nghe tiếng ve kêu
biết hè về
Đầu đường phượng
nở cạnh hàng me
Ngày xưa đi học
tôi còn nhớ
Ngày tháng dần
qua đã đến hè…
(Hè về)
Mùa thu hiện lên trong:“Ráng đỏ trời
chiều” của Lê Thanh Hùng cũng thật ấn tượng và rất đáng nhớ. Mùa thu là mùa của
những đam mê lãng mạn, là mùa của thi ca và ái tình. Mùa thu đã gợi lên cho con
người không biết bao nhiêu là cảm xúc dâng trào. Chẳng khó để lý giải lý do, vì
sao mà trong văn học lại có nhiều bài thơ hay về mùa thu như vậy. Những cái khoảnh
khắc của mùa thu thật xao xuyến làm sao, cũng được Lê Thanh Hùng cảm nhận và
tái hiện trong thơ mình:
Trời giữa thu, vương vấn phút hạ
qua
Được vỗ về chút hơi lạnh làm quà
Một ít tình còn vương trong gió thoảng
Nao nao lòng, thu không thể xóa
nhòa
(Tâm sự ba mùa)
Thu qua, đông đến, thế rồi sau chuỗi ngày mùa thu với những làn gió nhẹ
heo may, mây trôi bảng lảng. Sau những con đường rợp lá vàng rơi, sau những
phút giao mùa đầy ắp tâm tư đáng nhớ. Giờ đây, mùa đông cũng đã đến và mang theo
những cơn gió lạnh lùng, rét buốt. Mùa đông là mùa đặc trưng của giá lạnh, nhưng
có lẽ mùa đông cũng là mùa tràn đầy cảm xúc và mang lại nhiều thi hứng nhất cho
các thi nhân. Vì vậy, mùa đông đã đi vào thơ, nhạc khá nhiều và khá hay.
Mùa đông trong thơ Lê Thanh Hùng cũng tràn đầy cảm xúc như thế:
Thu chưa đi, mà
đông đã đến thăm
Đem chút lạnh từ đáy
lòng sâu thẳm
Tâm hồn thu, mới
giả từ anh hạ
Ngắm nhìn đông mà
ánh mắt xa xăm…
(Tâm sự ba mùa)
Khi nói về thơ, nhà phê bình văn học
hàng đầu của nước Nga thế kỷ 19, Bê-lin-xki, đã viết: “Thơ trước hết là cuộc đời,
sau đó mới là nghệ thuật”. Đọc những vần thơ trong tập:“Ráng đỏ trời chiều” của
Lê Thanh Hùng, ta mới thấy hết những trang thơ của anh viết ở trong tập thơ này
thực sự là những trang đời của anh, rất chân thực, hồn hậu như chính đời sống vốn
có vậy. Có những trang đời của anh buồn đẫm nước mắt đọc lên nghe rưng rưng,
nhưng cũng có những trang đời vui tươi, và đầy viên mãn hạnh phúc. Đó là những
trang thơ anh viết ra từ tiếng vọng của miền ký ức, để gửi đến cuộc đời, gửi đến
bạn đọc gần xa, và gửi trọn hương lòng của anh cho gió mang đi cuối trời.
Với tập thơ:“Ráng đỏ trời chiều”, chúng
ta có thể tin rằng những vần thơ của Lê Thanh Hùng trong tập thơ này, sẽ còn
mãi cùng trời xanh mây trắng, sẽ còn mãi cùng thời gian năm tháng cuộc đời.
Trong bài thơ mở đầu cho tập thơ, anh cũng đã viết những dòng thơ tự bạch về nỗi
lòng của mình, nhằm gửi đến quý độc giả gần xa mong được sự đón nhận, đồng cảm
và chia sẻ:
Ráng đỏ trời chiều
màu hư ảo
Mây giăng đỉnh
núi nỗi hanh hao
Bao nhiêu ký ức
này trao gửi
Gửi con cháu, gửi
vào thiên thu…
(Ráng đỏ trời chiều)
Viết tại Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng
Trị
NVT
Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH
Bút danh: KATHI
Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914
415 931
Email: nguyenvantrinh58@gmail.com
Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường
Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị


No comments:
Post a Comment