Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, October 16, 2020

THƯƠNG LẮM QUÊ MÌNH: Chùm thơ chỉa sẻ nỗi khổ đau vì lũ lụt ở quê nhà - Nguyễn Trung Giang, Nguyễn Thị Vĩnh Phước, Phan Thạch Nhân, Nguyễn Thị Liên Hưng, Lê Văn Hảo

 


CƠM ÁO MÙA ĐÔNG

        (Thương về quê hương những ngày lũ lụt.)


   Hạt gạo đầu thu

   Vàng bó rơm khô

   Chập chùng bếp lửa

   Gió bấc trở mùa

   Chiều dâng nước lũ

   Đêm ánh  đèn tro

   Mênh mông nguồn đổ

   Sõng vỗ hiên mờ

   Bềnh bồng xóm nhỏ

   Màn lệ đau thương

   Lập lờ cóng rớ

   Lạnh thấu trong xương

   Trang sách ngày nọ

   Cày  cọc nắng mưa

   Xé lòng nỗi nhớ

   Cơm áo ngay xưa 

                         Nguyễn Trung Giang

 

THƯƠNG LẮM QUÊ NHÀ


Quảng Trị miền Trung là quê tôi đó

Cả tuần ni lụt bão cứ tràn về

Nước dâng cao mà trời thì mưa gió

Nhà đổ, người trôi…lắm cảnh não nề

Nơi phương Nam dòng đời đi chậm lại

Theo dõi từng giây, tin sớm, tin chiều

Bao con tim ngóng về quê xa ngái

Bóng ngã, chiều nghiêng, đầu óc liêu xiêu

Làng ngoại tôi ngập chìm trong biển nước

Cây cối oằn mình nhà cửa bấp bênh

Hình ảnh tang thương khiến lòng đau buốt

Đâu vườn quê hoa nở thắm bên thềm

Gọi cho cậu mấy lần không kết nối

Điện cắt rồi (chắc máy đã hết pin)

Gọi cho em, nói dăm câu vội vã

Em bận kê giường nước ngập chị ơi

Gọi cho anh, trong làn gió hú

Anh vội vàng: Anh vẫn bình an

Điện thoại để dành khi cần cứu hộ

Bốn ngày rồi anh ở gác trên

Gọi cho bạn, tiếng thở dài não nuột

"VP ơi, H bị gãy tay nằm một chỗ- nước vô nhà"

Trời ơi thảm cảnh nào hơn

Nước mắt tràn mặn đắng

Lòng nhói đau - lời cầu nguyện nghẹn bờ môi

Đã qua một thời

Chiến tranh khói lửa

Thành xây máu xương

Sao trời không thương

Thiên nhiên khắc nghiệt

Hè rồi hạn hán cằn khô

Gió Lào cháy tóc. Ao hồ cạn queo

Cơn mưa vừa mới lao xao

Mừng chưa kịp, nước đã ào ào tuôn

Lại thêm bão tố luông tuồng

Số 6 vừa tan. Số 7 lại đến

Dập dồn

Đói

Lạnh

Của cải chắt chiu chừ theo dòng nước bạc

Tính mạng người phó mặc trời cao

Thương quê không biết làm sao

Chút lòng thơm thảo góp vào sẻ chia

Câu ca dao cũ còn kia

“Người trong một nước…”

… Huống chi quê mình…

                           Nguyễn Thị Vĩnh Phước

                     

 

ANH, CHỊ, EM


Nghe chị than lụt năm nay lớn lắm

Nước mênh mông lai láng cả miền quê

Mưa suốt cả tuần ướt đẫm lê thê

Chị nhìn vào đâu cũng toàn là nước

Tựa cột hiên chị nhìn ra phía trước

Luống rau xanh nước bạc ngập mất rồi

Rều rác lềnh bềnh nước lũ cuốn trôi

Đám cà pháo tới kỳ chưa hái kịp

*

Nghe anh nói chiều qua lên chợ tỉnh

Đường phố thành sông, ghe lướt sóng chèo

Thành Cổ - Triệu Phong mù mịt cheo leo

Ái Tử - Hải Lăng cùng chung số phận

Khổ dân quê oằn mình ôm lận đận

Thuỷ sản nuôi trồng nước lũ cuốn trôi

Gia cầm đói người ta đi bán vội

Đàn vịt đi hoang theo nước phiêu bồng

*

Nghe em kể anh cảm thấy đau lòng

Nước xuống, nước lên bùn non mấy lớp

Xả lũ đập tràn nước dâng nờm nợp

Cúp điện rồi, em sợ lắm! Đêm đen

Đôi chân trần bùn đất lấm lem

Điện thoại hết pin làm sao liên lạc

Bụng đói cồn cào áo quần xơ xác

Còn chi mô má phấn môi hồng

*

Đêm tàn thu tựa mình bên gác trọ

Thương quê nhà Quảng Trị lắm thương đau

Thương miền Trung nước bạc phủ trắng màu

Bão lũ theo nhau quê nhà khổ luỵ

Lời nguyện cầu đêm nay cho Quảng Trị

Cho miền Trung quê mẹ sớm vượt qua

Nước mắt rơi giữa đất trời xa lạ

Phương Nam sầu gió lạnh buốt làn da.

                                       Saigon 12/10/2020

                                       Phan Thạch Nhân

 

 

ÔI QUÊ TÔI!


Mấy hôm rồi nghe tin bão lũ

Tràn qua vùng sỏi đá quê hương

Trời gây bao cảnh tang thương

Xa xôi cách trở dặm trường âu lo

Bản tin sáng, trưa, chiều theo suốt

Kìa bão bùng, lũ ngập, mưa sa

Ông tha mà bà chẳng tha

Bão chưa dứt đợt lũ đà dâng lên

Đường, sân cũ giờ thành sông, suối

Nước thênh thang đâu thấy bến bờ

Trong nhà nước ngập bàn thờ

“Heo lên ngồi ghế”, bé ngơ ngác nhìn

Cha ngâm mình đi tìm mì gói

Mẹ lội bùn mót chút sắn khoai

Gió mưa phủ cả đôi vai

“Trời hành cơn lụt” cho ai đoạn trường

Mấy ngọn cau oằn mình gió đập

Nóc nhà tranh nước ngập mái xiêu

Trẻ già thôi cũng đánh liều

Thoát dòng lũ cuốn chín chiều ruột đau

Mấy ngày rồi lòng như lửa đốt

Xót người thân không biết hỏi ai

Quê tôi gánh chịu thiên tai

Phone im, tin bặt cho dài nỗi lo

Ôi bão lũ một trời tang tóc

Mất người thân tiếng khóc nghẹn ngào

Em thơ mắt dại chao vao

Thiên tai nghiệt ngã, lao đao phận người

Nhà đổ nát, ruộng vườn tơi tả

Bầy gia cầm nước lũ cuốn phăng

Cơ ngơi gầy dựng bao năm

Mà chừ tay trắng thấu chăng hở trời?

Hướng tình thương về miền bão lũ

Cùng chung tay xóa bớt nỗi đau

Trong cơn khốn khó giúp nhau

“Của tuy tơ tóc” nghiã sâu muôn lòng

                       Nguyễn Thị Liên Hưng

 

LÀNG TÔI  


Mưa gió triền miên giông tố dập dồn

Biển nước vây quanh ngập cồn lút bãi

Tan nát cữa nhà dân đen quằn quại

Khổ sở con người tai hại ruộng nương

Sấm sét liên hồi báo động tai ương

Áp thấp trùng khơi tìm quê hương tới

Số sáu chưa qua con bảy tiếp nối

Cứ thế vùi chôn cây cối hoa màu

Bát ngát bao la phương hướng nơi đâu

Tám ngã đường quê chìm sâu đáy nước

Không biết nơi nào miền xuôi miền ngược

Bao quát một vùng sau trước bất phân

Đồng hóa đại dương xóa sạch cận lân

Vô cực bờ đê cuối chân trời thẳm

Làng tôi đó chừ trong cơn chìm đắm

Thôn xóm ảo mờ như đang tắm biển đông

Màu tang tóc bao phủ xuống ruộng đồng

Quê mẹ ơi nao núng đến bao giờ

                                                     14-10-20

                                                      Lê Văn Hảo

 

No comments: