TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Wednesday, September 17, 2025
Thơ Mùa Vu Lan: TÌNH CHA / HOA XƯƠNG RỒNG - Mặc Phương Tử
![]() |
| Nhà thơ Mặc Phương Tử |
TÌNH CHA
Mười mấy năm rồi, nay trở lại
Bên ngôi nhà cũ một chiều sương.
Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái,
Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương!
Sáng sáng cha đi tìm miếng sống
Tấm thân dày dạn bước phong trần.
Chén cơm manh áo đời trang trải,
Đã mấy mùa thu, mấy gió xuân.
Nước mắt, mồ hôi, đời nghiệt ngã
Và cha cũng lắm nỗi đau thương.
Nhọc nhằn chẳng quản bao ngày
tháng,
Mà vẫn đi lên mọi ngã đường.
Rồi mỗi đêm về, đêm lại đêm,
Đèn chong canh giấc ngủ bình yên.
Tình cha như ngọn đèn chong ấy,
Canh bước đời con bằng trái tim.
Nơi mái nhà xưa của một thời
Cha ngồi tựa cửa mắt xa xôi.
Nhưng lòng cha vẫn về muôn ngã,
Muôn ngã theo con mỗi bước đời.
HOA XƯƠNG RỒNG
Thưở ấy,
Mẹ còn tươi khoẻ lắm,
Bước đầy theo nắng mới ngày lên.
Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm
Tóc lộng chiều xuân sóng bập bền.
Từ chiếc nôi lòng, xưa mẹ hát
Cho con giấc ngủ những chiều trưa.
Điệu ca dao cũ xanh lời mẹ
Con lớn dần theo chiếc võng đưa.
Dâu bể cuộc đời có biết đâu,
Tháng năm dòng nước chảy qua cầu.
Xương rồng vẫn nở tươi bờ dậu,
Tình mẹ, tình quê, ôi biết bao !
Từ chiếc nôi đời nay lớn khôn
Sờn vai áo bạc gió sương hôn
Con còn xuôi ngược đường nhân thế,
Mẹ vẫn trông theo mỗi bước dồn.
Chiều nay lá rụng một chiều thu
Con tạm dừng chân bước hải hồ.
Trở lại vườn xưa qua lối cũ,
Quê nhà mái lá vách đơn sơ.
Hoa xương rồng, vẫn tuôi đầu ngõ
Vẫn sáng đường quê tự thuở nào.
Và tóc mẹ bây giờ đã bạc,
Nhưng lòng vời vợi tựa non cao.
Vẫn xanh,
Xanh biếc màu quê thẳm
Vẫn gió thanh bình tiếng hát xưa.
Những điệu ca dao còn vọng lại,
Ầu ơ... theo nhịp võng đong đưa.
MẶC PHƯƠNG TỬ
From: <minhtongks74@yahoo.com>
Tuesday, September 16, 2025
RỒI NHƯ SƯƠNG KHÓI... - Nhạc & Lời: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Nguyễn - YouTube
![]() |
| Nhạc sĩ Mai Hoài Thu |
RỒI NHƯ SƯƠNG KHÓI...
Còn bao lâu, người về bên nấm mộ,
Vùi đau thương, người phụ ta hững hờ,
Cuộc tình tan, chôn dấu yêu ngàn đời,
Dù trối trăn ngàn lời, vẫn muôn trùng xa vời...
Người về, niềm hạnh phúc thênh thang,
Có hay chăng trăm nghìn nuối tiếc,
Nước mắt cạn khô, xói mòn một kiếp đa đoan,
Tình muộn màng, rồi cũng tan hoang...
Tiếng kinh cầu phủ xuống một linh hồn gầy,
Nhịp cầu tri âm, lỡ cung đàn xưa,
Đời nắng mưa, có mong gì đâu, ta còn gặp lai nhau?
Chuyến xe chiều lạnh buốt, se sắt buổi tàn đông,
Rồi như sương khói... vụn vỡ một kiếp tro tàn...
Cuộc tình tan, buông trôi theo người về,
Đời rong rêu, che lấp những lời thề,
Tình ngàn thu, lạc mãi cõi mịt mùng,
Nghìn trùng xa nhau, xa mãi tận cuối ngàn...
(CA - Jun. 20.2025)
Mai Hoài Thu
TUỔI XẾ CHIỀU - Thơ Nguyễn Văn Trình
Nguyễn Văn Trình
Tuổi xế chiều
Tuổi xế chiều,
nên cứ sống thật vui
vết chân
chim dẫu đã lùi khóe mắt
tóc điểm
sương dẫu đã vùi tuổi trẻ
vẫn nụ cười
tươi khỏe ở vành môi
Tuổi xế chiều,
năm tháng cứ dần trôi
bao nỗi đau
chuyện cũ cũng qua rồi
nhịp thời
gian xoay vần còn trôi mãi
thanh xuân
qua để lại bóng chiều tà
Tuổi xế chiều,
ta nên sống cho ta
nhớ quan
tâm bản thân ta chút nữa
nhớ kiếm
tìm và nhen lửa niềm vui
để mỗi ngày
ta đẩy lùi cô quạnh
Tuổi xế chiều,
chẳng níu mãi thanh xuân
nhưng nên
nhớ, ta cần vui sống khỏe
sống nhẹ
nhàng, là sống biết yêu thương
cho đời
thôi hết tai ương, nhọc nhằn…
Đông Hà,1/10/2023
N.V.T.
Monday, September 15, 2025
MÓN QUÀ CHO NGOẠI - Truyện ngắn Lê Thi
![]() |
| Hình của ChatGPT |
MÓN QUÀ CHO NGOẠI
Lê Thi
Trong ký ức mỗi con người, ai cũng có những hình ảnh đẹp về ông bà nội, ngoại. Với tôi, nội mất khi ba tôi còn nhỏ, nên không may mắn được một kỷ niệm nào cùng ông bà.
Mọi tình cảm tôi đã dành hết cho ngoại. Thương mẹ, lại càng thương ngoại hơn, vì mẹ tôi là bản gốc của ngoại, giống từ cá tính, mái tóc, nụ cười và cả mùi hương da thịt.
Mẹ tôi không may bị bệnh, đã ra đi sớm, để lại một lát cắt sâu trong tâm hồn ngoại. Một mình lủi thủi, cô đơn trong căn nhà cấp 4, qua bao tháng ngày gió bão miền Trung. Con cháu cũng đi làm ăn, học hành xa, không có ai bầu bạn. Tôi đến thăm ngoại lúc nào cũng thấy TV đang mở, mặc dù ngoại ở ngoài vườn.
“Sao ngoại không tắt TV hả ngoại?”
Ngoại cười hồn nhiên, móm mém vô tư vì không còn chiếc răng nào nữa:
“Ngoại mở cho có tiếng người cười nói, đỡ buồn cháu ạ.”
Tôi nhói lòng, hiểu được nỗi trống trải, cô đơn của tuổi xế chiều. Bữa cơm ngoại nấu, vài miếng thịt heo kho tàu mềm, tô canh tập tàng trong vườn cho ngoại dễ ăn, đỡ nghẹn. Sau mỗi bữa ăn, ngoại làm đổ thức ăn tung tóe ra nhà. Thương lưng còng, ngoại dậy cầm khăn đi lau mấy lần, nền gạch sáng bóng, thơm tho.
Công việc cũng khá bận rộn, nhưng tôi sắp xếp về cùng ngoại những ngày cuối tuần. Ngoại vui lắm khi có đứa cháu quây quần trò chuyện. Dịp lễ Quốc Khánh, tôi được công ty thưởng một số tiền, đang dự tính mua tặng ngoại một món quà gì cho vui. Cuối cùng, tôi quyết định tặng ngoại một con rô-bốt lau nhà.
Ngoại biết tôi thường về, nên bữa ăn cũng thịnh soạn hơn.
“Ngoại mua cá sông kho lá nghệ cho
cháu đây.”
“Ô, ngon, thơm quá ngoại!”
“Món này má con ngày xưa cũng thích lắm.”
Trên bàn, mấy quả ổi đào hương ngào ngạt luôn để dành cho cháu gái. Ngoại kể tôi nghe:
“Má con những khi bị bà ngoại la rầy
thường ra góc ổi này ngồi khóc. Cũng chính nơi đây hồi nhỏ, má còn trèo gãy
tay, bị ông ngoại đánh đòn. Thương con gái, muốn chặt cây ổi, nhưng má con van
xin đừng chặt…”
“ con xin ba đừng chặt ạ , con thích hương ổi ba ơi “
Nước mắt ngoại rưng rưng. Ngoại đã
dành hết tình thương, nỗi nhớ cho tôi, khi khúc ruột cưng nhất của bà không
còn. Giờ tôi mới hiểu vì sao trên bàn thờ mẹ tôi, dù được 1 hay 2 quả ổi, ngoại
vẫn dành thắp nhang mẹ.
Ngoại nhìn chăm chú, ngạc nhiên khi con rô-bốt biết giúp ngoại lau nhà.
“Nó giống con rùa cháu ạ.”
Tôi mỉm cười và nhìn, thấy giống thật. Hai miếng lau nhà như hai bàn chân, biết thu mình khi đi trên tấm thảm, thụt vào như cặp chân rùa. Một cái chân như chong chóng máy bay trực thăng, biết định vị, đánh, chà cho sạch các ngóc ngách trong nhà. Vài chỗ nước bã trầu cô đọng, đặc quánh.
Ngoại ngồi nhai miếng trầu, quan sát thích thú như em bé có đồ chơi, đi lom khom từng bước theo nó vào các phòng và tấm tắc khen:
“Sao nó siêng và thông minh quá!”
Khi nó đang tiến vào phòng ngoại, bị
vướng vào đôi dép, đã dừng lại và kêu:
“Giúp cháu, cho cháu về trạm sạc.”
Ngoại lật đật ôm nó ra khỏi vùng “không an toàn”. Nó ngoan ngoãn về trạm, giặt, xả nước dơ và tiếp tục công việc. Nó chỉn chu từng mm trong ngôi nhà của ngoại.
Nhiều hôm vô ý đá văng cối giã trầu,
ngoại thích thú, không nổi nóng, cáu gắt. Nếu tôi lỡ chân, chắc ngoại cũng giận
hờn, nũng nịu cả ngày:
“Cháu không thương ngoại à?”
Nó chớp chớp đôi mắt xanh biếc như nói lời xin lỗi và tăng tốc cho kịp thời gian. Ngoại thắc mắc vì sao mà con người lại thông minh đến vậy. Có lẽ, từ hôm nay, nó là bạn tâm sự và vật dụng quý giá nhất trong ngôi nhà của ngoại.
Dạo mới về, bị tóc vướng chân mấy lần, nó không lê bước nổi, phải gọi ngoại “khẩn cấp” giúp đỡ. Sau mỗi lần chải tóc, những sợi dài như cước trắng, ngoại cẩn thận gom hết những “em” nào không muốn đồng hành cùng ngoại nữa, nhét vào lon sữa bò, sát cái bình vôi cuối góc bàn.
Mọi thứ đều ngăn nắp, gọn gàng hơn trước. Chắc ngoại không muốn làm “bé” buồn lòng.
Tôi cài đặt chế độ làm việc mỗi ngày hai lần, để đồng hành tâm sự cùng ngoại, tạo nên một không gian có tiếng ồn cho ngoại vui. Tôi giả vờ nói đùa:
“Trên thành phố, họ có bán cô gái têm trầu, ngoại có thích không, cháu mua?”
Ngoại ngồi trầm tư trong giây lát, đưa ra quyết định:
“Thôi, cháu ạ, sợ nó bỏ nhiều vôi, bỏng miệng ngoại.”
Nụ cười ngoại hồn nhiên, thư thái, ngân xa. Chắc mẹ tôi vui lắm.
Tuổi già không đáng sợ vì bệnh tật, mà đáng sợ vì cô đơn, khi những người thân yêu đã rời xa, còn mình thì ở lại với ký ức. Tôi trân trọng những giây phút bên ngoại. Dù ngoài kia nhiều nơi lộng lẫy, nguy nga, nhưng tôi thấy ấm áp dưới mái hiên nhà của ngoại.
Thương ngoại lắm, ngoại ơi!
LÊ THI
CHỊ ƠI BÊN KIA TRỜI SÁNG CHƯA - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn
.jpg)
Giàn mướp đắng. Ảnh của tác giả.
HUỲNH LIỄU NGẠN
CHỊ ƠI BÊN KIA TRỜI SÁNG CHƯA
chị ơi bên kia trời sáng chưa
buổi tháng giêng hai có lạnh vừa
cho tay chị rét hơ lên lửa
thổi cạn nồi cơm kẻo gió lùa
em ở bên ni cũng rất buồn
lúc thì quên trước lúc quên sau
ngày xưa còn nhỏ em gần chị
chị tắm cho em cả gội đầu
nhớ hôm em nhức đầu sổ mũi
chị đưa tay hỉ chùi lên quần
chị chạy mua dầu mua cả củi
bỏ thêm lá sả để em xông
thật tình em không biết nói sao
cho phải để chị khỏi buồn rầu
ở gần chị nữa chắc chị mắng
mần thơ mần thẩn thật tào lao
chị ơi thuở đó đã mù trôi
biết nói chi đây chị hiểu rồi
em long đong mãi vì thơ thẩn
đành phải nghèo thôi nghèo cả đời
chị tôi bây giờ không nhớ nữa
cả chén cơm ăn cũng quên và
ai đời mới đó mà xa quá
xa chị xa luôn cả mái nhà.
23.2.2020
HUỲNH LIỄU NGẠN
HUẾ MÙA LŨ LỤT - Thơ Trần Hữu Thuần

Nhà thơ-Nhạc sĩ Trần hữu Thuần
Huế Mùa Lũ Lụt
Thơ Trần Hữu Thuần
Lạ thiệt hỉ, mưa chưa về phố Huế,
Tháng Chín rồi đất vẫn thấy khô rang,
Thời tiết năm ni răng lạ rứa tề,
Mọi năm trước tháng ni mưa thác đổ.
Mỏi mắt rồi đợi chờ ăn cá lụt,
Con cá về từ ghềnh suối rừng già,
Giạt đến cuối sông bụng mang đầy trứng,
Thịt cá mềm ngọt lịm thấm xương da.
Tháng Chín hàng năm mưa bập bềnh bong bóng,
Nước nguồn về con cá cũng về theo,
Cá Ngạnh, Cá Chẻng, Cá Mè, Cá Bống,
Nằm trong trách1, thơm Củ Ném2, cong
queo.
Cháo Cá Giếc lăn tăn sôi trên bếp,
Lớp trứng vàng nhảy múa gọi tình yêu,
Mưa lạnh trời, cháo ấm mái tranh xiêu,
Chén Mẹ mời Cha là thương nhau trọn kiếp.
Cá nước lũ từ cha ông thuở trước,
Đời truyền đời thành máu thịt Huế thương,
Tháng Chín lũ lụt, nhịp sống quê hương,
Vị cá ngọt đã ngấm vào xương tủy.
(Grand Rapids, Michigan, 12 tháng 9, 2025)
- Cái Trách: Tiếng Bình Trị Thiên để chỉ cái nồi đất; (cái Trả, cái Om, cái Ơ).
- Củ
Ném hay Củ Nén: Một loại củ màu trắng nhỏ có mùi thơm nồng người Bình Trị
Thiên dùng để nêm thay Hành.
T.H.T.
<jbtranthuan@hotmail.com>
Friday, September 12, 2025
Chùm lục bát của Văn Đoàn: NGÀI THÁI THỦY TỔ HỌ NGUYỄN VĂN / TÌNH QUÊ / CẦU CÂU NHI
NGÀI THÁI THỦY TỔ
HỌ NGUYỄN VĂN
Đất cha Thanh Hóa sinh thành,
Nga Sơn quê cũ ngọt lành cõi
tiên.
An Tiêm chuyện cũ lưu truyền,
Một vùng sử cũ ghi tên anh
hùng.
Ngài sinh gia cảnh thuần
nông,
Chăm lo dệt chiếu, tấm lòng
thẳng ngay.
Học văn, rèn võ tháng ngày,
Anh hùng nghĩa khí, miệt mài
vươn cao.
Theo Chúa Nguyễn, bước thanh
tao,
Đô Uy Chánh Quảng danh trao
rạng ngời.
Hương Giang cảnh đẹp tuyệt vời.
Gặp người Núi Ngự trọn đời kết
duyên.
Sinh con bốn bậc tài hiền,
Nhất, Hai phát triển nối
truyền muôn nơi.
Tuổi cao tìm đất nghỉ ngơi,
Câu Nhi sông nước xanh trời
dừng chân.
Ra đi để lại ân cần,
Mười sáu tháng bảy ghi ân đời
đời.
Hậu duệ khang thịnh muôn
nơi,
Mười lăm thế hệ sáng ngời tổ
tiên.
Ơn trên phù hộ nối liền,
Gia tộc vững mạnh, ấm êm
muôn phần!
VĂN ĐOÀN 2025
TÌNH QUÊ
Ngày xưa chung xóm, chung
trường,
Lên bảy lên tám vấn vương tuổi
hồng.
Ô Lâu xanh mát nước trong,
Tranh nhau khúc chuối, lội
sông cười đùa.
Cồn Chợ trốn, kiếm quanh bờ,
Ăn gian, nên thắng anh chờ
phần hơn.
Em hờn chẳng muốn chơi cùng
Đành trộm nơ mẹ buộc lòng
tóc em.
Giỏi văn em biết làm thêm
Anh lo học toán, để kèm cho
vui.
Hỏi cao, anh đáp dông dài,
Em giận, chẳng giúp đề bài
hôm nao.
Rồi em theo bóng lạ vào,
Anh trộm nhìn lén, nghẹn
ngào nhớ thương.
Bỗng quê bom đạn chiến trường,
Em theo cha mẹ phố phường xa
xôi...
Anh còn thôn xóm đơn côi,
Nhớ em, nhớ cả một thời chia
xa...
Xuân nay dự hội quê nhà,
Đình chùa mới dựng, nở hoa rộn
ràng.
Trường xây, đường mới khang
trang,
Bà con sum họp muôn vàn niềm
vui.
Em về năm tháng xa xôi,
Mang theo con nhỏ tắm nơi đầu
dòng.
Gặp nhau tay nắm má hồng,
Mừng quê tươi đẹp, mừng lòng
bình yên.
Ô Lâu nước chảy êm đềm,
Lộc vừng tím cả hồn nhiên
tháng ngày.
Lá non chấm ớt mê say,
Nhớ thời thơ ấu ngất ngây
hương đồng.
Nhìn sông mắt ướt mênh mông,
Xa xăm gợn chút u buồn trong
tim.
Tình quê xin giữ lặng im,
Để Ô Lâu cuốn sóng chìm tiếc
thương...
CẦU CÂU NHI
Mừng xuân Ất Tỵ đến rồi
Cầu Câu Nhi mới rạng ngời niềm
vui.
Bắc qua sông nước xanh tươi,
Dài hơn trăm mét, thảnh thơi
dân làng.
Xưa kia cầu cũ nhọc nhằn,
Rung rinh sụt lún muôn vàn đắng
cay.
Tai nạn từng xảy ra đây,
Người dân thấp thỏm hiểm
nguy cầu rời.
Giờ đây xe cộ thảnh thơi,
Giao thương phát triển vui đời
thôn quê.
Đường thông bốn phía đi về,
Ba vài nối nhịp trăm bề an
khang.
Xưa từng có bến đò ngang,
Mỹ Xuyên, Câu Lảm, Lương Điền
in sâu.
Chiến tranh tàn phá trước
sau,
Ô Lâu chứng kiến nhuộm màu
thời gian.
Giờ đây cảnh đẹp ngút ngàn,
Nước trong sóng vỗ mênh mang
lòng người.
Câu Nhi vững bước sáng ngời,
Xuân sang thêm một nụ cười
an vui...
VĂN ĐOÀN
(Nguyễn Văn Doà)
TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Gió qua thềm / Chiều Lương Sơn / Khép cửa rồi, sao em còn vẫn đợi / Đêm khắc khoải vê tròn nỗi nhớ
![]() |
| Nhà thơ Lê Thanh Hùng |
Gió qua thềm
Có điều gì theo gió bay đi
Bay lơ đãng, không ai níu lại
Dù chấp chới trong chiều nắng qúai
Rớt thu vàng, đẫm dấu tình si
Ước mơ em có còn xa xôi
Trôi bãng lãng qua miền sáng tối
Khê đọng lại tháng năm gấp vội
Khúc khuỷu quanh co, vết lõm lồi
Gió tương lai, đổ vọng bến bờ
Đường dĩ vãng, hằn lên từng lớp
Lời thơ cũ như còn choáng ngợp
Buổi đầu tiên… tuổi mộng dại khờ
Này em, có về qua lối xưa
Chiếc cầu cũ, giờ đang xây mới
Bên góc phố ta từng đứng đợi
Chiều vui, vội vã những cơn mưa
Có điều gì đọng lại không em?
Còn nguyên đó một thời trai trẻ
Chiều ký ức, ngân rung nhè nhẹ
Gió mùa thu, miết mỏng qua thềm…
Chiều Lương Sơn
Chầm chậm chiều rơi trên sông
Êm trôi con nước xuôi dòng
Nhớ thương gửi chiều gió lộng
Nắng vàng lấp lóa mênh mông
Thẩn thờ, lá cỏ trong tay
Khắc khoải gió đưa chân ngày
Nước chảy liu riu sóng sánh
Hình như loang vỡ dâng đầy
Lương Sơn giờ đã khác xưa
Chiều tan nắng quái đổ thừa
Mơ hồ trong khu chợ cũ
Tiếng cười, nhà trẻ đòng đưa
Qua cây cầu mới dung dăng
Tuổi em, năm tháng muộn mằn
Đôi bờ trẻ trung xanh mướt
Tiếc thời mộng đẹp cách ngăn
Ngượng ngùng em đứng ưu tư
Mộng xanh ngày ấy giã từ
Đời xoay vội vàng vòng sống
Bây giờ thầm tiếc giá như,,,
Khép cửa rồi, sao em còn vẫn đợi
Ẩn ức gì, mà đem nỗi nhớ phơi đêm
Hong tình cũ, trong muộn chiều xanh
mới
Dập dềnh khua, những khoảng lặng
không yên
Biết năm tháng đã mờ trôi dĩ vãng
Sao cứ bang khuâng, một ký ức ngọt
mềm
Đêm khắc khoải vê tròn nỗi nhớ
Nhắm mắt rồi, sao cảm giác cứ thao
lao
Lời vĩnh quyết, như vẫn còn day trở
Điều gì còn để lại, một ngày sau?
Dẫu đã biết, là mình không duyên nợ
Một vết gãy hằn sâu, dù năm tháng
đã bợt mầu
Lê
Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng
Thursday, September 11, 2025
CHÙM THƠ HOÀNG VĂN CHẪM
Là những ngày mong nhớ
Là những lần bỡ ngỡ
Thương chiếc lá phai màu
Là những ngày mong nhớ
Là lần hồn bỏ ngỏ
Tay thơm mềm chân mày
Là những ngày mong nhớ
Cho nhau từng hơi thở
Vuốt mặt buổi từ li
Lấp đầy bao mong nhớ
Từng lặng thầm trăn trở
Quay ngược chiều cơn mê.
Tìm trong mắt nhớ đan xen lạ thường
Lòng gần níu bóng yêu thương
Bỗng dưng tiếng nấc vấn vương buổi về
Xô nhau cho hết bộn bề lòng mơ
Từ em một thuở đợi chờ
Về đây ngó mặt ngẩn ngơ cõi tình
Ta về vun vén gọi mình thương nhau
Góc riêng trải rộng úa nhàu
Phố chiều nghiêng hết niềm đau xa rời
Bay bay mây trắng khung trời hoàng hoa
Nghiêng đời áo lụa phôi pha
Một lần cúi mặt như là tương tư.
saigon 18-03-2024
với đêm loang lổ
Vẽ mình qua hơi thở
Ngóng đợi những hắt hiu trầm mặc vết chiều
Đau...
hao khuyết những tột cùng
Lỡ đa đoan phận chịu lời buồn đau
Dây trầu nát dưới thân cau
Kiếp nào vôi nhạt đã màu phôi phai
cuộc đời như bức màn kéo lên
Vai diễn em không có đoạn kết
Tựa lưng vào đêm hoang nơi miền trầm mặc
Trên đỉnh sầu
Em trượt dài trong vô tận
Cào cấu niềm say mê
Lật nghiêng cảm xúc
Trở về trong từng cánh gió phôi pha
Cầm giữ niềm đam mê
Bồi lỡ bến khuya mời gọi
Em
Giọt sương tan vào đêm.
bỗng dưng níu lại mùa thu
Thuở vàng hoe... như thêm đau từng ngọn lá
Em đi tìm
Mùa thu đã cũ
Vun vén những vô tình đã hóa ngu ngơ
Khi vết xước còn đau
trên cành khô vẫn nuôi xanh màu lá
Như ước nguyện của đời
Tôi đi tìm mùa thu
Nghe trong lòng đất vời vợi những trầm tích
Như ủ chín những hương men yêu bất tận
Mùa thu lấp lánh
Em khẽ khàng cúi nhặt những dấu xưa
Tìm chi trong mục ruỗng của đêm
Ngỏ lời cùng mùa như thầm mong dâng hiến
Em xếp chồng cao ngất ký ức
Lầm lụi đếm những vết bỏng thời gian...
.jpg)

-001.jpg)



