Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, May 24, 2025

KHI THƠ LÀ MỘT CUỘC ĐỐI THOẠI

 











Ngân Hà họa thơ của từng chàng thi sĩ như một cách nâng niu và lan tỏa vẻ đẹp của tâm hồn, đồng thời khẳng định sự đồng điệu trong thi cảm. Trước Trọng lực đầy suy tưởng của Nguyễn Đức Tuấn Đạt, Ngân Hà viết Vô trọng, nhẹ nhàng, mộng mị, như một cánh chim tự do bay qua giới hạn vật lý để tìm về những xúc cảm nguyên sơ nhất của yêu thương. Khi đối họa cùng Duy Phạm qua bài Tôi tìm tôi nơi đâu, Ngân Hà viết Tôi hỏi tôi – đã quên chưa?, không đối kháng mà như song hành, cùng tìm lại chính mình qua những vết dấu ký ức, qua nỗi day dứt về quê hương, về bản ngã. Với Dư âm, Ngân Hà lặng lẽ hồi đáp bài Hương tình của Tôn Dũng Thọ Dương bằng những câu thơ mỏng mảnh mà sâu sắc, như thể nỗi nhớ đã hóa thành nhịp tim dịu dàng gõ vào thinh lặng. Sự họa thơ ấy không đơn thuần là đáp lại một bài thơ, mà là một nghệ thuật đối thoại bằng tâm hồn, đầy nữ tính, tinh tế và mang vẻ đẹp cao sang của một tâm hồn biết rung động đến tận cùng.
.
TRỌNG LỰC
 (Nguyễn Đức Tuấn Đạt)
.
Phải chi không có trọng lực níu chân
Loài người như chim bồng bềnh trong gió
Như bồ công anh phiêu du đây đó
Cho trần gian không có chuyện xa gần
.
Khi trọng lực như mối dây trói chặt
Nhốt thân tâm quanh quẩn với nhau thôi
Gầm trời kia toàn những chỗ riêng ngồi
Những tượng la pensée chống cằm cúi mặt 
.
Đến một ngày nào anh không dám chắc
Bầu trời kia sẽ là chốn vui chơi
Của tình nhân tha thiết tự bao đời
Mang cho nhau những lương duyên bền chặt
.
Ta sẽ bay qua bao chiều giông gió
Bằng những bước đi nhẹ hẫng phong vân
Đem đời vui không còn ngả rẽ phân
Đến tặng người em yêu thương ta đó
.
Này em hỡi, ta muốn nương cánh gió
Đưa nhau đi đến cuối gầm trời
Mà đôi chân sao dính chặt, trời ơi
Thân ở đây mà hồn nơi mê mải đó
.


VÔ TRỌNG
(Ngân Hà)
.
Giá mà ta sống chẳng cần ràng buộc
Thì yêu thương đâu phải giữ riêng mình
Người với người chẳng hóa những hành tinh
Quay đơn độc giữa vòm quay vô tận
.
Nếu đời nhẹ như làn mây trôi chậm
Mỗi cái nhìn là một nhánh tương thông
Chẳng cần nói, ta đã hiểu mênh mông
Nơi trái tim vốn không biên giới lắm
.
Có khi nghĩ: thân này là chiếc bóng
Chỉ vì chân nên mắc kẹt cõi trần
Giá không mang trọng lượng của phù vân
Chắc đã đến bên người ta hằng ngóng
.
Ta cũng muốn làm vì sao không rớt
Trôi qua đêm, yên ả giữa hằng tinh
Gửi cho em một tín hiệu lung linh
Không qua ngôn từ, không còn do dự
.
Em yêu hỡi, nếu có ngày vũ trụ
Cho đôi mình nhẹ tựa cánh thời gian
Ta sẽ bay qua mọi nẻo gian nan
Chỉ để nắm bàn tay em — không muộn.
.

T Ô I T Ì M T Ô I 
N Ơ I Đ Â U 
(d u y p h ạ m)
.
Tôi sẽ lên ngàn 
tìm người đàn ông năm xưa 
đốt than đốn củi 
nơi đó 
còn nguyên dấu vết bới tìm của loài chim quyên 
mang lời nguyền 
lỡ vận 
.
Tôi muốn về lội xuống đồng sâu
tìm lại dấu chân trần 
của người đàn bà đội trên đầu hai sương một nắng
bán mặt cho đất 
bán lưng cho trời 
tìm lại tiếng ru hời 
đã bao năm 
bặt lặng .
.
Tôi muốn trở về đi trên con đường vắng 
phố huyện tôi xưa 
tìm thằng bé con chang chang dưới trời mưa nắng 
ngồi bày bán 
tuổi thơ 
tìm câu ca dao trả hoài vẫn nợ
sắp lại ván cờ sai một nước 
lao đao.
.
Có ai chỉ dùm 
những người thân tôi nơi đâu 
quê kiểng tôi nơi đâu ?
.
Bóng câu nước chảy qua cầu
Cách hai tiếng khóc nào lâu lắc gì ?!
.

















.
TÔI HỎI TÔI
             Đà QUÊN CHƯA?
(Ngân Hà)
.
Tôi sẽ xuống biển
tìm người đàn ông trầm ngâm
vá lưới vá đời
trong lớp sương mù ẩm mặn
nơi tiếng sóng
dường như
vẫn thì thầm
về một giấc mơ đã chìm
rất cũ.
.
Tôi sẽ về qua mái nhà thưa gió
tìm bóng người đàn bà
giặt tháng năm bên bờ giếng cạn
nước không còn trong
mà lòng vẫn chờ mong
một lần nghe tiếng gọi
đã vỡ vụn trong lòng.
.
Tôi bước lại con dốc
có cây bàng già trút lá
tìm một đứa trẻ từng mơ
ôm bụi phấn trắng
vẽ giấc mơ học trò
giữa những mùa thi rách rưới
tìm con chữ lạc loài
trong tiếng trống trường xa ngái.
.
Ai có thể chỉ tôi
giấc mơ xưa tôi chôn ở đâu
quê nhà tôi còn không?
hay đã hóa tro
trong một buổi chiều gió lạnh?
.
Chỉ còn tiếng vọng
đập vào lòng như câu hỏi
tôi đã bỏ quên mình
ở ngã rẽ nào?
.


Hương tình 
(Tôn Dũng Thọ Dương) 
.
Em trao ta ánh mắt,
Một thoáng tình chớm say.
Vai mềm nghiêng mộng nhỏ,
Khao khát dâng lên đầy 
.
Tình đầu hôm vụt đến,
Chẳng hẹn đợi ngày mai.
Đam mê dần hiển hiện 
Ta ngây ngất đêm ngày 
.
Có em đời mê mỏi 
Vắng em lòng chơi vơi.
Bước chân đi lạc lối 
Mà sao tình bùi ngùi 
.
Một chút hương còn lại,
Giữa lòng mãi khôn nguôi.
Thoảng qua làm ngây dại 
Lặng lẽ hồn rã rời 
.
Muốn người xa ta mãi 
Mà lại sợ đơn côi 
Hương tình thật kỳ lạ 
những giai điệu cuộc đời 
.
Một ngày hè thêu nắng 
Mây trắng bay lả lơi 
Một lần ta phiêu lãng 
Nỗi ám ảnh rối bời 


















Dư âm
(Ngân Hà)
.
Ta giữ em trong mộng,
Dẫu thoáng qua nhẹ bay
Tơ lòng còn vương vít,
Hồn chẳng thể nào lay.
.
Tình đầu như làn khói,
Chạm mắt đã cuốn say.
Dẫu chưa từng hò hẹn,
Đã cháy cả tháng ngày.
.
Bên em quên tất cả,
Vắng em nhớ hao gầy
Giữa muôn trùng kỷ niệm,
Lạc bước chẳng tìm ai.
.
Chỉ còn hương thoảng nhẹ,
Mà thương suốt một đời.
Ngỡ quên mà chẳng thể,
Giữa lặng lẽ chơi vơi.
.
Muốn quên em nhiều lắm,
Lại sợ mình đơn côi.
Tình là điều kỳ lạ,
Len sâu vào nỗi đời
.
Hạ về hong ký ức,
Gió hát khúc chia phôi.
Một lần yêu mộng mị,
Trọn kiếp chẳng nguôi vơi.





       



READ MORE - KHI THƠ LÀ MỘT CUỘC ĐỐI THOẠI

Thursday, May 22, 2025

HỒN QUÊ / AI BẢO NGƯỜI VỀ / GIÓ ĐẦU NON - Chùm thơ Thùy Vy

 

Tác giả THÙY VY

Hồn quê

 

Em hoá giấc mơ thành triệu triệu vì sao

sáng tối lung linh

trưa ngày ủ mát

nụ hoa bên lề ửng trên môi xinh của bé

bình minh bên hơi thở mẹ

chắt chiu hơi ấm bà.

 

Những cung đường ngõ nhỏ em qua

mái nhà vút cong hoa văn chạm trổ

hồn quê chơn chất đượm tình.

 

Tôi đắm mình về trầm tích xưa

ơn người đan phiến đá

từng bậc miền yên ả

gió ngược dòng Tiên Giang.

 

Dưới ánh trăng vang điệu dân ca

trong veo như giếng làng

ngọt như hương nếp mới

ấm lòng người phương xa.

 


Ai bảo người về?

 

Người về

đem chi cái nắng chang chang về miền sơn cước

ngọn thác đầu nguồn không đủ mát

bóng đại ngàn không đủ che.

 

Ai bảo người về cho ngày thêm rực lửa

những phiến đá gành cứa rát chân em.

 

Người về cho dài đêm

rừng ngưng gió nhón chân qua ngày cũ

mà nghe lỡ một phím đàn.

 


Gió đầu non

 

Em về góc phố giòn tan

tôi ngược núi đón mây ngàn suối reo

cơn gió lội ngược đỉnh đèo

vầng trăng tròn khuyết cheo neo cột buồm.

 

Tôi gom gió núi đầu non

gửi về phố để nắng giòn nhẹ tênh

gió núi ghé lại bên thềm

nồng nàn giấc ngủ khép rèm mi ngoan.

 

Thùy Vy

READ MORE - HỒN QUÊ / AI BẢO NGƯỜI VỀ / GIÓ ĐẦU NON - Chùm thơ Thùy Vy

thơ phan văn vận

 



y ê u t ớ i l â m c h u n g
(phan văn vận)
câu thơ anh rơi vào trong thinh lặng
bởi làm thơ vốn dĩ chẳng ra tiền
khi gieo vần với nỗi niềm hoang vắng
ta biết mình chưa đến nổi khùng điên
câu thơ anh chất chứa niềm khao khát
được yêu đương quên hết chuyện oán thù
mắt xoe tròn em nhìn tôi ngơ ngác
ta tưởng mình là một bậc chân tu
câu thơ anh quay về miền kí ức
nơi xa xôi đầy kỷ niệm ưu phiền
trong giấc mơ chưa bao giờ hiện thực
ta ngỡ mình lưu lạc cõi thần tiên
câu thơ anh đắm say thời hoa mộng
trái tim hồng luôn cháy bỏng yêu thương
tâm hồn ta như vòng tay dang rộng
ôm vào lòng trọn hình bóng quê hương
câu thơ anh một đời không nói hết
bởi nỗi niềm da diết lạc mê cung
ta tâm niệm đã yêu thì tha thiết
yêu chân thành tới giây phút lâm chung

+++

h ẹ n v ề Q u ả n g T r ị
(phan văn vận)

Răng lâu rứa chưa về thăm Quảng Trị
Ba mươi năm dòng đời vẫn nổi trôi
Xứ người đó gót phiêu bồng muôn nẻo
Chợt thèm về bên Mẹ dấu yêu thôi
Răng lâu rứa chưa về qua Vĩnh Định
Xuôi Ô Lâu chờ Thạch Hãn hợp lưu
Duyên nồng thắm Hiếu Giang dòng thơm thảo
Vị ngọt ngào Bến Hải nặng tình quê
Quảng Trị ơi! Quảng Trị ơi!
Nhớ ngày con ra đi
Sóng buồn dâng mắt Mẹ
Sông quê vẫn thầm thì
Ru mãi khúc phân ly
Quảng Trị ơi! Quảng Trị ơi!
Tháng ngày con tha phương
Nỗi hoài hương khắc khoải
Mong một lần về lại
Thăm Quảng Trị thân thương
Răng lâu rứa chưa về thăm Quảng Trị
Quê hương ơi tình nghĩa chẳng nhạt phai
Cho dù mãi hai phương trời cách biệt
Thầm hẹn lòng con sẽ trở về thăm...

+++

QUÊ CHA ĐẤT TỔ
(phan văn vận)
chim di xa tổ lâu ngày
đơn ngữa mặt gọi bầy diết da
quê nhà nghìn dặm cách xa
trời xanh, mây trắng, nhớ và... nhớ thôi!
bao nhiêu lâu cũng qua rồi
chỉ còn lại một cõi người trầm luân
ngày về nằng nặng bước chân
nỗi buồn phãng phất, trào dâng nỗi niềm...
nỗi đau như muối xát thêm
vết thương lưng ngựa... cứa mềm nỗi vui
đành ru ta với ngậm ngùi
lấy ai chia sớt ngọt bùi đắng cay...
cùng năm, tận tháng, phai ngày
tàn đời vẫn trắng đôi tay... phủ phàng
cùng trời, cuối đất... thênh thang...
khó phai tình nghĩa xóm làng trong tâm...
mộng xưa ngậm ngãi tìm trầm
ta ôm cay đắng tím bầm ruột gan
bước lầm lủi giữa nhân gian
buồn đau giằng xé nát tan cõi lòng...
thuyền nan vượt thác ngược dòng
không chìm đắm, cũng phải tròng trành trôi
nhiều đêm nước mắt mặn môi
tâm tư chôn kín đành thôi tuyệt tình...
cô đơn, tủi hận phận mình
ta thèm không khí gia đình xiết bao
bên nhau đầm ấm, ngọt ngào
trên hoà dưới thuận, dạt dào yêu thương...
nhọc nhằn kiếp sống tha phương
thân cô thế độc, cố hương vợi vời
lòng luôn đau đáu về nơi
quê cha đất tổ trọn đời không quên...
cõi người thuận một chữ duyên
ta vô phước, hoá ma tiên phiêu bồng
chim di gãy cánh, trụi lông
tàn tro gửi chốn hư không... đất... trời!

+++

m ơ
ta mơ về mái gia đình hạnh phúc
trên thuận dưới hoà trong ấm ngoài êm
anh em một nhà tình như thủ túc
con cháu hiếu hoà phúc đức dày thêm
và ta mơ về cuộc sống êm đềm
nơi miền quê có gió lào cát trắng
yêu những con người một sương hai nắng
hạt lúa vàng mặn đắng vị mồ hôi
bao nghĩa tình còn đọng mãi trong tôi
bao ước mơ cả một thời xuân trẻ
cảm xúc ngập tràn tinh khôi mới mẻ
rất nồng nàn trong dáng vẽ trầm tư
xứ người chiều chiều cảm giác tuồng như
thiếu ai đó để "trà dư tửu hậu"
như con thuyền cần bến bờ neo đậu
xa quê nhà buồn nẫu cả ruột gan
xứ người màu chiều tím rịm không gian
dòng tâm tưỡng cứ miên man khắc khoải
nhớ như sóng vỗ tràng giang đại hải
trùng dương rồi cũng về lại chốn xưa
không biết bây chừ trời nắng hay mưa
chân tới phố hồn vẫn chưa tĩnh giấc
lại mơ về một miền quê xa lắc
cảnh thanh bình ngời ánh mắt yêu thương
ta mơ về... ôi giấc mộng hoài hương



READ MORE - thơ phan văn vận

Wednesday, May 21, 2025

TÔI VỀ GIỮA NHỮNG NGÀY XƯA

 











Tiếng thở dài của mùa cũ, chén trà thơm buổi sớm, hay ánh mắt em lấp lánh một thời ... từ nỗi nhớ thềm rêu hạ cũ (Vinh Nguyên), vị thanh tao trong chén trà sáng (Ngọc Oanh), đến vuông sân mẹ chở che suốt đời con (Trần Thanh Bình). Có người trở về với chính mình qua ký ức chênh vênh (Dũng Tôn Thọ Dương), có người mượn nét vẽ để hóa giải nỗi đau thời đại (Thu Hà). Còn có người khép lại một cuộc tình với câu thơ như thì thầm gió cát (Kare Kim), hoặc vẫn cứ mãi nghĩ suy về một mối duyên chưa dứt (Minh Quý). Và cuối cùng là nỗi niềm tìm em, như một hồi chuông lặng, ngân lên từ tận cùng miền ký ức (Phạm Thanh Nhàn), để rồi tất cả tan vào giấc mơ siêu thực, đầy đau thương nhưng cũng rực rỡ tái sinh (Trần Thảo Vy).


THỀM RÊU HẠ CŨ

(Vĩnh Nguyên)

Về đây chốn xưa chiều hạ
Lâng lâng hương hoa ngang qua
Nắng hắt bên thềm rêu phủ
Lá đưa mà ngỡ người xa
Ngỡ còn đây tiếng thơm môi
Chiều nào em vui bên tôi
Đôi chim hót lời tình tự
Âm xưa còn thoảng bên trời
Chiều nay bên thềm rêu phủ
Mây trôi êm êm xa xa
Cánh chim cuối trời đã mỏi
Trong tôi vẫn dáng em ngồi
Chiều nay bên thềm rêu phủ
Mưa giăng mờ rơi vườn hoa
Gió lay trong màn mưa hạ
Còn gì không, giữa nhạt nhòa...
++++

THƯỞNG TRÀ (Ngọc Oanh)
Xin được nâng lên chén trà thơm
Thấm vị hương xưa sớm mai ngan ngát
Chén ngọc tay ngoan mời người thưởng thức
Hương trà gom vị nắng nhân gian
Thức tỉnh vườn xuân dậy mối lương duyên
Thoát ưu tư trọn thâm tình kì ngộ
Chút đắng ngọt ướp tình duyên đôi lứa
Lãng đãng hương đời sương khói mênh mang
Hương trà đưa ta đến cõi an nhiên
Hồn phiêu lãng tiêu dao thoát tục
Bỏ lại sau lưng toan tính điều còn mất
Mượn chén trà thơm trao gửi với bạn hiền
Nhấp ngụm trà trong một sớm bình yên
Tiếng hát Trương Chi vọng về bao khao khát
Gạn chút thanh tao chén Bạch đàn vơi cạn
Nâng chén trà
Ta cùng bạn
Thăng hoa
++++

VUÔNG SÂN CỦA MẸ

Trần Thanh Bình)

Con đi không khỏi vuông sân
bóng trăng bóng mẹ trong ngần giọt sương
bốn mùa chạm khắc vấn vương
bức tranh sơn thủy màu thương sân nhà
Lưng ong mẹ gởi đồng xa
đau lòng vạt tép nương cà con trông
lớn khôn con hỏi dòng sông
cửa nào chảy mãi tràn không bến bờ ?
Cửa nào xanh tuổi ấu thơ ?
cửa cha cửa mẹ con thờ trong tâm
cửa nhà ấm áp tình thâm
bước qua bậc cửa thanh âm ngỡ ngàng
Vuông sân rộng mở mênh mang
mẹ trao chìa khóa mở toang cổng trời
mở toang "quyền thế" muôn nơi
tự do chuốt cánh hát lời đắm say
Vuông sân của mẹ ngày nay
chiếc nôi mẹ tặng con bay vào đời.

++

Tôi về nghe tôi
(Dũng Tôn Thọ Dương)
Tôi về gió thổi ngang trời,
Phố xưa lặng lẽ bên đời quạnh hiu.
Tôi qua dĩ vãng buồn thiu
Con đường xưa cũ giờ nhiều đổi thay
Tôi về trời vẫn mây bay
Hồn tôi khép mở những ngày xa xôi
Tuổi thơ tiếng khóc đầu đời
Giấc xưa ru mãi một thời hồn nhiên.
Tôi về bóng ngã bên thềm
Lòng như nắng úa muộn phiền liêu xiêu
Đời người chẳng có bao nhiêu
Thoáng qua năm tháng đã chiều mênh mông
Tôi về lẫn khuất hoài mong
niềm đau thực mộng trong lòng không nguôi
Tôi về nhớ lại nụ cười
Rớt trên tháng rộng, rơi nơi năm tàn.
Tôi về em đã sang ngang
Em đi xa khuất đá vàng gió mây
Hàng cây nín lặng thở dài
Như chia sẻ nỗi quắt quay của mình
Tôi về ký ức thân quen
Từng trang xưa vỡ nhịp tim bàng hoàng
Rồi như lá úa bao lần,
Hồn tôi khuỵu xuống hoang mang mịt mù
Tôi như viên đá bơ vơ
Như cây cỏ dại ngồi chờ hồi sinh
Với thương nhớ, với bóng hình,
Tôi như sương khói lặng thinh cuối chiều.
Tôi mơ màng nắng cô liêu
Trãi áo ảo ảnh liêu xiêu phai tàn
Khoả thân nằm giữa không gian
Trần truồng một bóng trăng rằm buông lơi
Gió qua hiên vắng chơi vơi,
Một cây thập tự bên đời dung thân
Tháng ngày run rẩy ân cần
Một lời sâu thẳm trăm năm vo tròn
Tôi về lòng đã héo hon
Tôi về chừ cũng mỏi mòn xác thân
Đời như sương khói lỗi lầm
Tôi về lạnh buốt hư không cõi tình

+++

TÔI VẼ
(Thu Hà)
Đủ màu tôi vẽ hình tôi
Thời đại công nghệ cho vui cả ngày
Thích quá hình đẹp đổi thay
Tranh thêu hoa lá mà hay với mình
Đam mê vẽ bóng vẽ hình
Tự ta ta ngắm “ lung linh sắc màu”
Quên đi dối trá ngọt ngào
Ganh đua ghen ghét làm đau xé lòng
Vẽ người … đâu vẽ bên trong
Thôi đành chấp nhận… để không ưu phiền
Không buồn ta sống an nhiên
Trải lòng ta vẽ bình yên chân thành.

+++

Ừ THÔI KHÉP LẠI
(Kare Kim)

Trưa nao trên chuyến xe ngập nắng
Bàu Trắng mênh mông gió lộng đầy.
Hỏi người xưa ấy tình có nặng ?
Vẫn biết cuộc đời lắm đổi thay.
.
Từng dấu chân trần đùa cát nóng,
Sưởi ấm nồng nàn thuở yêu em.
Bao nhiêu kỷ niệm còn ghi dấu ?
Ngỡ ngàng đếm từng phiến buồn riêng.
.
Bên hồ nước rộng xanh biêng biếc
Thả ước mơ hồng với ngàn mây.
Ừ thôi khép lại đừng nuối tiếc.
Dẫu đã một thời yêu đắm say…

+++

CỨ NGHĨ SUY
(Minh Quý)
Cứ nghĩ đến là ta nhớ về nhau
Dòng thời gian mỗi ngày lại qua đi
Tình yêu xưa cứ nghĩ là quên lãng
Chợt thẩn thờ ray rức cả hồn thơ.
Cứ nghĩ suy là ta lại ngờ ngợ
Trong khoảng lặng rồi lại nghĩ vu vơ
Để đơn côi cõi lòng ta trống vắng
Nhớ nhau hoài năm tháng đã vượt trôi
Cứ nghĩ đến lại lật từng trang cũ
Lại một ngày tìm hết bảng nhắn tin
Trái tim rung khi những người đã hứa
Biết phận mình sao vẫn mãi khát khao
Cứ nghĩ đến chẳng xóa được ngày yêu
Có những tin trong nỗi nhớ vô vàn
Cho đôi mình không bao giờ xa cách
Mong một lần để nhớ để quên mau./.

+++

TÌM EM
(Phạm Thanh Nhàn)
Lâu lắm rồi từ khi mình chia biệt
Con đường làng hun hút bóng chiều rơi
Khoát trên vai những gánh nặng cuộc đời
Em đứng tiễn mắt buồn rưng ngấn lệ..
Đã đi qua bao sóng đời dâu bể
Anh quay cuồng theo cơn lốc thời gian
Đến hôm nay khi cuộc mộng sắp tàn
Anh về lại tìm hương tình ngày cũ..
Bao mùa qua nhen bếp lòng ấp ủ
Ánh trăng rơi tìm mãi bóng em mờ
Chén rượu sầu anh rót mấy vần thơ
Buông theo gió ru lòng người mong đợi..
Anh vẫn nhớ dẫu tình xa vời vợi
Thuở ban đầu đôi bóng dưới hàng tre
Con đường làng in dấu những trưa hè
Bao nhung nhớ dâng đầy trang kỷ niệm...

++++

Màu Tái Sinh .
(Trần Thảo Vy)
Mãnh lực thời gian, giấu tàn dị biệt
nỗi nhớ cùng kiệt gạn giấc mơ hoang
chưng cất giọt yêu, chắt chiu dệt mộng
ta bóng đêm mụ mị
nương nơi em rọi ánh trăng ngà.
Khuyết vào nhau
ngày đêm Nhật Nguyệt
lạc trôi tìm muôn ức kiếp điêu linh
sa mạc cháy bùng nguồn cơn khát
sông suối nào,chẳng thao thiết về biển khơi
tình yêu ơi muôn đời dung tưởng .
Tạc vào nhau hút nhả từ trường
hoạ hình dung, đằm sâu nỗi nhớ
tứ thời hóa thân miền tối sáng phiêu linh
tìm môi nhau luyênh loáng mắt cười
đất nhớ trời gửi da diết vào mưa .
Xa ngải loang những cơn gió mùa gào thét
lỗi nhip tim, run ngọt đằng nghĩ về
giọt nước mắt em, lem màu ta vẽ
tim khẽ vè lên màu yêu cuối huy hoàng
hủy diệt hay tái sinh lần nữa .
Có phải không ?
màu mắt em nhấn chìm ta chết lịm
vò võ hương yêu liêu xiêu mật ngọt
ta rót một đời, ánh mắt em ám ảnh
hẹn cuộc yêu trong nhân ảnh xa mờ .
READ MORE - TÔI VỀ GIỮA NHỮNG NGÀY XƯA

VĂN HOÁ XƯNG HÔ ĐÔI ĐIỀU NHÌN LẠI - Hoàng Thị Bích Hà

 



VĂN HOÁ XƯNG HÔ ĐÔI ĐIỀU NHÌN LẠI 


Hôm qua về làng tình cờ gặp anh rể của cô bạn. Cậu ấy hỏi:

-Chị có phải con của dì N không?

-Dạ đúng rồi anh, sao anh biết hay vậy?

-Tui nhìn thấy chị giống dì N nên tui nhận ra. Chị đừng gọi tui bằng anh. Mẹ tui là em họ của mẹ chị, nên tui tất nhiên phải gọi chị bằng chị rồi. 

- Vậy à! Cảm ơn cậu. Vậy mà tui chừ mới biết. Tui ít về làng ngoại (vì bây giờ nhà ngoại tui không còn ai ở đó) nên không biết hết bà con họ hàng. Cậu bỏ lỗi cho tui. Nghe cậu nhìn bà con tui rất vui!

Cậu ấy hơn tôi 6 tuổi, nhưng vì biết bà con nên cậu ấy gọi chị. Tôi gọi lại là cậu xưng tui cho nó lịch sự. Chỉ là quyền ông vải thôi, chứ họ lớn tuổi hơn!

        Khi đi học ở cấp học tiểu học (cấp 1) thì trong các đề thi thầy cô thường có yêu cầu làm bài bắt đầu từ cụm từ: Em hãy: ví dụ em hãy viết một đoạn văn tả..., bước vào thời kỳ học PTCS ( cấp 2), hay PTTH (cấp 3) trong các đề thi thầy cô thay cụm từ các em bằng: Anh (chị) ví dụ: Anh (chị) hãy phân tích tác phẩm…

Tôi sinh ra và lớn lên được nền tảng giáo dục gia đình và nhà trường rất căn bản. Đó là một may mắn. Tôi rất biết ơn vì điều đó. Tôi để ý và nhớ rất rõ từng lời xưng hô. Những ai đã có gia đình, với ngay cả các con của ông bà khi đã lập gia đình và có con cái. Ông bà nội không bao giờ gọi bằng tên hay kèm theo danh từ con, thằng đằng trước cả. Mà gọi chị, anh kèm tên đứa con đầu của họ. Đó là điều rất lịch sự!

Ở đâu tôi không biết chứ ở làng quê tôi, điều này đến thế hệ mình ít thấy được duy trì cách gọi này. Thôi thì con cái họ, họ cứ gọi tên cũng được, không sao! Nhưng với người khác nhất là anh em họ hàng nhưng họ lớn tuổi hơn mình thì cần lưu ý cách xưng hô cho lịch sự, dễ nghe để hiệu quả giao tiếp được tốt hơn.

        Có một dạo, đứa cháu gái đám cưới ở huyện Phú Vang cách nhà tôi hơn mười cây số. Nhà dì nó ở ngay sau lưng nhà, tại trên tp Huế. Tôi gọi điện qua nhà dì nó (hồi đó chỉ có điện thoại bàn) để liên hệ mai nếu được đi cùng cho vui. Vì mùa đám cưới ở Huế có tháng chúng tôi nhận từ 5- 10 đám, có khi trong 1 ngày 2 đám cưới thì hai vợ chồng chia nhau mà đi, chứ không thể đi cùng.

-Alo! 

(Đầu dây bên kia là tiếng của T, nó là con của người mà ba mình gọi bằng chị, nhưng bản thân nó cỡ tuổi con út mình)

Tôi hỏi:

-Anh T à? Có Hùng nơi không, cho tui gặp nó chút.

Nghe tiếng của T trong điện thoại:

- Hùng ơi! Điện thoại con Hà nè!

(Lúc này tui thiệt chưng hửng luôn, nó nhỏ chút, bằng con út mình mà nó gọi mình bằng tên kèm theo từ con đằng trước nữa, chịu nổi không? Sao nó không gọi O (cô) Hà à! Và xưng lại là tui, có phải lịch sự hơn, dễ nghe hơn không?) 

Trở lại chuyện xưng hô, tôi rất dị ứng với lối xách mé này. Sau này tôi rất ngại giao tiếp với những đối tượng này, là anh chị hay bà con mà quyền ông vải thì họ lớn hơn mình nhưng tuổi đời mình lớn hơn họ, nhất là đối với trường hợp họ chỉ đáng tuổi con mình mà thôi.

Ngoài ra còn gặp nhiều lần nữa đối với con của một số người dì mà mẹ tôi gọi bằng chị. Mấy anh chị đó cũng nhỏ chút, cũng xách mé như vậy. Có lần mình bực mình quá, tôi nói thẳng luôn.

- Ê, mẹ anh sinh trước mẹ tui chứ không phải anh sinh trước tui. Hai điều đó cần phân biệt cho rõ. Tui sinh ra trước anh (chị) một ngày là tui đã khám phá thế giới trước anh một ngày đó huống chi tui hơn anh (chị) hàng chục tuổi mà anh (chị) cứ con thằng sao được. Tự nhiên nghe được gọi bằng chị, bằng anh sướng quá tưởng to à! (tức điên quá hết lịch sự luôn) 

Lúc nhỏ, tôi từng nghĩ nếu ba mẹ mình sinh ra đầu trong đàn con của ông bà nội ngoại thì mình là chị cả, bọn đàn em nó lớn hơn mình mình cũng gọi lại nó kiểu gọi nhường thay cho con mình, chứ nhất định mình không gọi kiểu xách mé ấy, cảm thấy chối tai, rất khó nghe!


Vài lời góp ý chân thành để khi gặp nhau chào hỏi vui hơn, ấm áp hơn, giao tiếp hiệu quả hơn!

Sự thật có thể mất lòng nhưng đó là điều chân thành xin được thẳng thắn bộc bạch!


Sài Gòn ngày 30/12/2024

Hoàng Thị Bích Hà

READ MORE - VĂN HOÁ XƯNG HÔ ĐÔI ĐIỀU NHÌN LẠI - Hoàng Thị Bích Hà