Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 9, 2015

MỘ GIÓ - thơ Võ Văn Hoa



Nguồn ảnh: dulichdaolyson.org


MỘ GIÓ

                                      Hoàng Sa trời nước mênh mông
                                      Người đi thì có mà không thấy về
                                      Hoàng Sa mây nước bốn bề
                                      Tháng hai khao lề thế lính Hoàng Sa.
                                               (Câu ca dân gian ở Quảng Ngãi)

Đối mặt với bão quét
Những mảnh thuyền tan hoang
Tráng đinh ba làng An*
Nhiều người không trở lại !

Dân làng thương nhớ mãi
Âm Linh Tự phụng thờ
Mộ gió còn đến giờ
Dày lên cùng năm tháng

Tôi dành một khoảng lặng
Nghĩ về những hùng binh
Cắm mốc, đo thủy trình...
Bao nhiêu là quốc sự

Mộ gió mãi còn đó
Người thân vẫn còn đây
Sóng Hoàng Sa thầm thĩ
Phím đàn ai chùng dây !
                    
Đảo Lý Sơn, 27-28/9/2014                       
Võ Văn Hoa
-----

*: 3 làng An: An Hải, An Vĩnh, An Bình nay phát triển thành xã.
READ MORE - MỘ GIÓ - thơ Võ Văn Hoa

CÒN ĐÂY CHIẾC KHĂN TAY NGÀY ẤY - Thơ Lynh Thy



CÒN ĐÂY CHIẾC KHĂN TAY NGÀY ẤY


(Thân thương tặng đội du kích Bình Phú.BT
Viết thay lời người bạn để nhớ Lý Sinh và anh Tư Cương)

Chiếc khăn tay em tặng anh xuân Bảy Mốt
Vẫn theo anh bao năm tháng trường chinh
Vẫn đôi chim uyên ríu rít bên mình
Góc ba lô mãi còn tươi mới*

Bao mùa xuân về, rồi mùa hạ tới
Trường Sơn lá vàng bao độ vào thu
Những đêm hành quân trên đỉnh mây mù
Vào chiến dịch đôi chân luôn vững bước

Mùa hoa mai vàng  chờ anh như mơ ước
Mãi hơn bốn mươi lần phượng đỏ nhớ thương
Rồi lại xuân về nắng ấm tan sương
Em mòn mỏi chờ anh bên đồi vắng

Và chiều nay nhận lại ba lô …môi nghẹn đắng..!
Chiếc khăn tay ngày ấy đã ngả màu
“Phượng - loan.”... còn đây mà anh mãi nơi đâu.!?
Dốc núi đèo cao hay rừng sâu…

Em sẽ tôn thờ anh hết quảng đời còn lại
Để hồn ta bên nhau ríu rít những cánh chim…

                                    Linh Thy - Bến Tre

*Nhớ 02/05/1973 đêm công đồn BP anh Tư "khoe" còn giữ chiếc khăn tay của LT.PN. BP tặng . Nay ở đâu anh..!?)
Kn. Ngày 27/07/2015

READ MORE - CÒN ĐÂY CHIẾC KHĂN TAY NGÀY ẤY - Thơ Lynh Thy

CHẢ AI CHỜ CHẢ AI TRÔNG - THU THU - thơ Chu Vương Miện

Ảnh:  Nguyễn KP


chả ai chờ chả ai trông

chả ai chờ chả ai trông
thì thôi cứ vậy chả mong đợi gì
chim nào vỗ cánh từ qui
thuyền nào xa bến mà ly biệt tình
bao dâu đổ mấy nong tầm
bao trương đình cũng chỉ ngần ấy thôi
đá nào nỡ để nung vôi
gạo nào lỡ để hong xôi thì đành
xa nhau gió thôỉ, lòng rừng
gần nhau theo buôỉ thùng thùng trống quân
bao năm bao cuộc chuyển vần
bao thơì vẫn mảnh quần hồng khăn tay
mặt trời chênh chếch về tây
mặt trăng hiện hữu cõi này với ta
chả tài mà cũng chả hoa
mà sao lại được phong ba nhường này?
làm thân con bạc tần hoài
lềnh bềnh những rác lạc loài chiếc khăn
chờ một năm? chờ bao năm?
thì thôi cũng thế đoạn mong đoạn chờ


thu thu

tình cũng mái ngoài theo lá bay
lá bay chả ngó lại cành cây
em bay cũng quên lời thệ haỉ
sorry nha! sầu cổ kim này
cội cây sôi nôỉ đơi lá về
mà sao thu lại quá xum xuê
anh biết em chả còn ngó laị
cho nên chả đứng đó vỗ về


chuvươngmiện
READ MORE - CHẢ AI CHỜ CHẢ AI TRÔNG - THU THU - thơ Chu Vương Miện

TIẾNG QUỐC KÊU - thơ Trúc Thanh Tâm




TIẾNG QUỐC KÊU
          
Đời tôi là cả đời thơ            
Gởi quê hương, gởi ngày xưa của mình

Mẹ kể, tản cư về Ông Hổ
Nhà nội gần sông, lợp lá dừa
Cha đi giữ nước từ dạo đó
Gió lùa khóm trúc, tiếng gà trưa !

Tóc nội dần pha bông gòn chín
Là biết đời tôi thêm lớn khôn
Thương nọc trầu vàng, hàng cau trắng
Nhìn khói đốt đồng, rạ cháy lan !

Lòng mẹ như con sông êm ả
Lớn ròng, xuôi ngược cả đời tôi
Vườn sau chim hót bình yên quá
Còn thấy riêng tôi một khoảng trời !

Khoai lùi tro nướng thương mùi khói
Mát lòng từng ngụm nước mưa thơm
Quày chuối nghiêng cây vừa chín bói
Đậm đà như cá lóc nướng rơm !

Gần tết, tát đìa đông vui quá
Tôi xuống quậy sình để bắt hôi
Đâu chơi trốn kíếm mà ma giấu
Giấu suốt một thời tuổi thơ tôi !

Nội lại dọn nhà về miệt dưới
Long Xuyên từ đó cách xa hơn
Bìm bịp kêu, nhớ mùa nước nổi
Nước mắt rơi, tôi đã biết buồn !

Làm sao quên được Cần Thơ Bé
Có cô bạn nhỏ thật đáng yêu
Hôm nay về lại nhiều thay đổi
Qua cầu Hoàng Diệu gió trời reo !

Xuống bến Ô Môi nhìn con nước
Nhớ mẹ chèo xuồng đi chợ khuya
Bông tràm bay trắng trời mơ ước
Đâu rồi tiếng quết bánh phồng xưa !

Giờ đây, bóng mẹ không còn nữa
Nhìn lại mình, tóc nhuốm muối tiêu
Thương cuộc sống nầy, lòng se thắt
Nghe lạc bên đời tiếng quốc kêu !


Trúc Thanh Tâm
READ MORE - TIẾNG QUỐC KÊU - thơ Trúc Thanh Tâm

TRUÔNG BỒN HOA NHUỘM TÍM HỒN TA - thơ Trường Hải Lê Văn Đông


Các nữ thanh niên xung phong vót cọc tiêu dẫn xe qua Truông Bồn. Nguồn: báo Nghệ An


TRUÔNG BỒN HOA NHUỘM TÍM HỒN TA    

(Kính tặng những Liệt sĩ ở Khu di tích lịch sử Truông Bồn )
           
Đồi núi nhấp nhô quanh co đèo dốc
Bát ngát sim mua tím cả chiều hè      
Thanh niên xung phong san đường phá đá    
Vẫy tay chào những đoàn quân, đoàn xe.                                                             
           
Bom đạn giặc mấy năm ròng trút xuống                                
Mảnh đất miền Trung trọng điểm Truông Bồn                                
Lứa tuổi thanh xuân hai mươi, mười tám
Bám trụ con đường huyết mạch Trường Sơn.                                
                                 
Đêm cuối cùng liên hoan chia tay đồng đội                                  
Mai có người về với mẹ, quê hương,
Người mừng vui nhận giấy báo vào Đại học                                 
Có anh chị hẹn hò đôi lứa kết uyên ương.
                                 
Sáng tinh sương ba mốt, tháng mười, sáu tám                                 
Truông Bồn rền vang những loạt bom rơi                                  
Cùng đồng đội đi san đường lần cuối                                  
Cả tiểu đội 2 bị bom vùi, mãi mãi ra đi.  
                                   
Mười một cô gái, hai chàng trai chung mộ                                  
Xương máu thanh xuân hòa thắm mảnh đất Truông. 
Sim mua tím thủy chung màu thương nhớ                                  
Đến với Truông Bồn hoa nhuộm tím hồn ta.
                                           
Đỉnh Sơn, 9/9/2015                                                                  

Trường Hải Lê Văn Đông
READ MORE - TRUÔNG BỒN HOA NHUỘM TÍM HỒN TA - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

LIÊN KHÚC ĐÊM - thơ Huy Cận Đông Hà





LIÊN KHÚC ĐÊM

Đêm trắng đêm, Sài Gòn đang trở gió
Ta và người đang thao thức cùng đêm
Đêm chênh chao ta có những niềm riêng
Vì người đó, tình giờ thành xa vắng
Ta thầm hỏi: đêm có còn sâu lắng
Sao mông lung thương nhớ mãi hình hài
Có nỗi buồn rất nhẹ vẫn nghiêng vai
Thăm thẳm nhớ, thăm thẳm sầu, mưa khóc
Đêm Sài Gòn mưa ướt mềm làn tóc
Giọt sầu nào sao mặn đắng bờ môi
Con phố quen giờ hiu hắt xa xôi
Lành lạnh bước đêm dìu ta chống chếnh
Hương trinh nữ bên đường khuya xao xuyến
Trong mơ hồ đêm dậy những trang thơ
Đánh thức chi lối mộng đã vương tơ
Thôi đành thế quên đi tình vụn vỡ
Đêm nhớ ngày nên đêm hoài trăn trở
Đêm bâng khuâng nhung nhớ dáng hình ai
Đêm chơi vơi khắc khoải đợi bờ vai
Khe khẻ gọi,rưng rức buồn, đêm khóc
Đêm hồ như ru đến từng sợi tóc
Tay dư thừa ta đếm tận đơn côi
Đêm vẫn trôi vì xa xót đôi môi
Không chối bỏ nụ hôn đầu lỡ bến
Đêm Quỳnh nở giận người sao không đến
Ta khép đêm ghét cả những giấc mơ
phía xanh xao tình đã vội bơ vơ
Ta cất hết yêu thương người để đó
Đêm nhớ ai mà mênh mông lộng gió
Ánh sao trời đang mờ khuất trong đêm
Niềm hanh hao còn ghi lại nỗi riêng
Ta thầm hỏi, người cùng đêm thức trắng ?


Huy Cận Đông Hà
READ MORE - LIÊN KHÚC ĐÊM - thơ Huy Cận Đông Hà

MÙA THU LÁ BAY - thơ Trương Thị Thanh Tâm





MÙA THU LÁ BAY 
         
Lá vàng rơi rụng đầy sân
Để lòng chợt thấy bâng khuâng thưở nào
Nhớ ngày hai đứa bên nhau
Tung tăng dạo phố ngạt ngào đường hoa

Bây giờ lại nhớ người ta
Thu về buồn lắm người xa mất rồi
Ngồi đây nhặt lá vàng rơi
Cánh chim chưa mỏi dặm khơi nghìn trùng

Chiều buông nắng ngủ mông lung
Lá rơi nhặt hết buồn không muốn về
Tơ tằm sợi rối ... ủ ê
Biết đâu mối đứt vụng về chưa xong

Mai kia sương gió lạnh lùng
Bánh xe lãng tử, mịt mùng dấu xưa
Thu về vàng lá hiên trưa
Còn bao lâu nữa ... tóc vừa điểm sương

Người về nửa nhớ nửa thương
Xa rồi ước nguyện chung đường còn đâu!
            
Trương Thị Thanh Tâm

(Mytho)
READ MORE - MÙA THU LÁ BAY - thơ Trương Thị Thanh Tâm

BỤI HỒNG - XÙ - thơ Chu Vương Miện


Ảnh Nguyễn Đăng Đệ


bụi hồng

bề sâu một giòng nước ngược
một trời ngọn bút phê vân
ta theo lớp người lớp trước
dừng đây cận xứ Đồ Bàn
chà là dăm cây dọc lộ
núi xanh vụng nước Sa Huỳnh
chân núi ngổn ngang đá xám
địa đầu quận cũ Tam Quan
ta theo những giòng nước lũ
nối dài thêm bước Huyền Trân
sá gì vài thân cây quế?
kể chi thằng Mán thằng Mường?
một vực thuyền xuôi mát mái
ruột rà một giải phương nam
nghoảnh lại sau lưng bát ngát
kiêu hùng ngọn Hải Vân Quan
núi sông ta liền một giải
bến bờ một Thái Bình Dương
đèn chong canh dài ta ngủ
bao năm sóng cả Việt Thường
sớm khuya nhìn về nơi đó
buị hồng nhoà nhạt cố hương



muội hẹn lai sinh mình cá nước 
mà thôi, cá nước để làm gì ?
có chắc hay không làm ngươì nữa?
tương phùng kiến mối bé tỉ ti
bây giờ gặp nhau lại quá già
muội làm vợ bé cuả người ta ?
hột cơm qua họng chan nước mắt
huynh bận nuôi con, bận canh gà
lỡ hứa một lời trong thầm lặng
thôi xù dặm đất lắm can qua  


chuvươngmiện
READ MORE - BỤI HỒNG - XÙ - thơ Chu Vương Miện

Tuesday, September 8, 2015

LỄ VU LAN NHỚ ƠN MẸ - Thơ Cao Hoàng Trầm





LỄ VU LAN NHỚ ƠN MẸ
            
'' Mẹ hiền là chuối ba hương
Là xôi nếp một là đường mía lau"
Biển đông tình mẹ dâng trào
Vu lan hiếu hạnh nghĩa sao cho vừa!

Bát nhang trầm thoảng khói hương đưa
Mẹ về thấp thoáng bóng rèm thưa
Vàng trên vách lịch theo năm tháng
Dáng mẹ nhân từ vẫn ngày xưa.

Ngũ quả bàn thờ vọng tổ tiên
Thuở mẹ dạy con thảo cháu hiền
Giữa lấy cội nguồn ân nghĩa tưởng
Tâm linh con lạy mẹ hồn thiêng.

Cơm nếp bánh chưng ngũ sắc vàng
Mẹ cùng phôi hưởng đón Vu Lan
Đã xa mẹ ngàn thương nỗi nhớ
Lung linh ngọn nến lệ hai hàng.

Thời khắc tựa lúc thuở ngày xưa
Chúng con lạy mẹ kính cẩn thưa...
Mắt mẹ quầng sâu mà hiền dịu
Mẹ ơi! Thương biết mấy cho vừa!?...

Lễ Vu Lan - Rằm tháng bảy(2014)
                     Cao Hoàng Trầm

READ MORE - LỄ VU LAN NHỚ ƠN MẸ - Thơ Cao Hoàng Trầm

CHÙM THƠ VĂN PHẠM PHAN HÒA






MƯA ĐỔ BÊN ĐỜI

               * Gửi  TM.

Đi tìm màu nắng Hạ xưa
Xuân xanh thầm ủ mộng thưa không lời
Đâu đây lá trút tơi bời..
Vàng Thu mưa đổ trắng trời Đông sang.
Một ngày mỏi nhịp lang thang
Tình rơi rớt dọc phím đàn vô âm
Từng đêm hiu hắt âm thầm
Mưa về hờn tủi lỡ lầm đời nhau
Gió gào lay ngọn nỗi đau
 Nằm nghe cội rể cơn sầu nhói tim
...Từ trong kí ức lặng im
Bàn chân xưa trở về tìm ướt mưa.
                         Phạm Phan Hòa

KHOẢNG LẶNG BÌNH YÊN

  Đưa em về quê hương anh với bến nước con đò với những lũy tre mãi vươn cao suốt một thời xanh thắm. Đưa em về quê anh giữa mùa vàng trĩu hạt lúa reo vui tay người dệt khúc ca dao xưa Mẹ tảo tần.
  Dòng sông vẫn êm đềm trẻ mãi lặng lờ quanh bến nước tuổi thơ anh, đưa em về hồn nhiên vô tư ngồi vọc bình minh lung linh- anh trầm mình ngợp lặn trốn vào tuổi xưa để em em đâu phải kiếm tìm.
  Về trên bãi sông chiều vàng mà xe cát ta dựng vòm lá xanh che mát một trời yêu thương.. những lâu đài tình cũ ngày nứợc dâng đã rả duyên trơ hạt cát và trôi xa mất rồi!.
  Ta nhặt màu chiều dệt thành mây thả bay  lễn trời ngửa mặt nhè nhẹ những ngày phiêu linh.
  Nương dâu vẫn mượt mềm xanh một thời Mẹ hát thương Cha bớt nỗi nhọc nhằn đã ru anh vào từng giấc ngủ ban sơ đượm tình, tằm cũng chui vào trong kén ngủ vùi cho đời lụa tơ.
  Về mà say khoảng trời thênh thang áo Chị trắng trinh vương bùn... Nhớ Mẹ! Ngày thu anh đong đưa cánh võng bên vườn ngủ đi em giữa đời mênh mông, lá vàng reo mây tím trôi chim hót ru gọi cây lá vào mùa.
  Đàn cò vỗ cánh lượn quanh bên trời đan giấc mơ em một ngày bình yên.

                                                                     Phạm Phan Hòa
                                                                       QN. 8/9/2015.


READ MORE - CHÙM THƠ VĂN PHẠM PHAN HÒA

RƯỢU - Thơ Hoàng Yên Lynh





RƯỢU

Thì cứ cạn ly
Chỉ mới dăm ba xị
Mày cóc cần đời
Tao cũng đâu cần cái hư danh thi sĩ
Chuyện tào lao hết tung hô rồi cầu lụy
Nói như mày
Cái chuyện đời nhục lắm cũng thành ngu.

Cái lũ bọn mình cứ như là chó gặm
Gặm cái xương khô mà chẳng mòn răng
Cáo chết ba năm còn quay đầu về núi
Núi không còn cứ mãi lang thang.

Rượu chưa say sao mày tủi phận
Trách một thời giương vuốt nhe răng
Nghĩ cuộc đời mà thua mấy con mẹ đỉ
Cái lũ bồi bút nghông nghênh đòi làm kẻ  sĩ....
Ô hô !


Uống nữa đi
Để có cái mà nhìn vào sự thật
Bao nhiêu năm cái đầu chỉ gật
Ngoác miệng tung hô
Nhớ ra " nhà văn An Nam khổ như chó ..."
Mà con chó  nào cũng huênh hoang
Đeo toàn mặt nạ.

Nói cho cùng
Mày tao cũng hèn
Có rượu ngu chi mà không uống.


                       Hoàng Yên Linh
READ MORE - RƯỢU - Thơ Hoàng Yên Lynh

THU THAY LÁ - chùm thơ Hồng Duyên

Ảnh Nguyễn Đăng Đệ


THU THAY LÁ

Người đi vội mùa thu thay lá khác
Em giấu gì trong ánh mắt yêu thương
Thu chưa tàn mà bấc đã vấn vương
Nốt nhạc cũ cũng dường như biến mất

Sương lành lạnh hàng cây như đang hát
Trăng thẩn thờ dẫm nát cánh thu xưa
Chiếc áo vàng em khoác để che mưa
Không che được gió lùa qua cửa sổ

Người đi mất chỉ mình tôi chịu ở
Em đón thu tôi lỡ một cuộc tình
Còn lại gì trong đôi mắt xinh xinh
Hay giọt nước nghiêng bình em làm đỗ

Thu thay  lá tim lòng em thay chỗ
Ngắm đò  tình vì đâu lỡ bến neo
Biết mai này có còn kịp chạy theo
Hay gió bấc nằm cheo leo song cửa

Thu thay lá
Em tôi thay điểm tựa
Còn lại đây hoa sữa bắt  đầu bay

HD



MƯA THU

Thu về tủi phận truân chuyên
Uớt đôi mắt biếc hờn duyên cũng đành
Thôi rồi!
Rơi rụng lá xanh
Giao mùa thay áo còn anh...
Mưa buồn!.

Tóc em nhuộm trắng màu sương
Hạt mưa như thể chiếc giường lọ lem
Hàng rào cửa sổ ướt nhem
Bốn bề đón gió ngày đêm lạnh lùng

Chim Gù gọi bạn tình chung
Biết mai ai có đi cùng song đôi
Chảy qua sóng dập gió dồi
Mới hay tình biển thương rồi mưa thu

Dẫu buồn cũng vẹn tiếng ru
Nỡ đâu để lá tương tư lìa cành
Mưa thu ướt gối em nằm
Uớt  chăn em đắp chẳng đành xa anh

HD


THU PHAI

Đêm đâu lỗi một vầng trăng như thế
Tại anh cười hoa khế rụng đầy sân
Che vòm mây xanh trắng xếp mấy tầng
Như anh đó đếm lá vàng thu trước

Mùa lỗi hẹn anh đo tình bằng thước
Nhưng tim em có nhốt được một người?
Chiếc thảm mềm ai gấp lại một nơi
Anh đừng trách chân em rời lối cũ

Anh có biết khi hạ về viễn xứ
Thì  bên đường liễu rũ một màu tang
Mưa ướt nhòa thu phải mặc áo vàng
Nhận thêm tuổi
Nàng nhạt phai nhan sắc

Mặt trời đỏ vì bụi bay vào mắt
Hay thu buồn nên vắt cạn máu tim
Đưa ra ngoài để diễn tả nỗi niềm
Của thiếu phụ từng đêm so le chiếu gối

Em rất sợ khi yêu người nông nỗi
Gom ân tình để đánh đổi thời gian
Rồi một mai chiếc lá thu phai vàng
Anh bỏ mặc bước sang con thuyền khác

Mùa luân chuyển  ân tình như canh bạc
Sẽ úa màu tựa chiếc lá tàn thu
Hỏi anh còn chắc dạ giữ lời ru
Hay phải nói tạ từ dù không muốn?

HD


ÁO THU

Tôi giữ em trong ánh mắt mùa  thu
Có hương cúc vàng như màu nắng
Em kết nối tình yêu trong thầm lặng
Mấy mùa qua vẫn chưa vắng một lần

Tôi tặng em chiếc áo màu  thiên thanh
Màu áo ấy để dành từ năm trước
Xin em đó!
Hãy nhận
Đừng từ khước
Màu áo vàng lả lướt sóng hoàng hôn

Em chợt về cho nắng hạ dỗi hờn
Hôn lên má nàng Hải đường, Bách nhật
Một màu tím đậm đà nhưng rất thật
Tôi thương nhiều mái tóc ngã vàng nâu

Mùa thu ơi!
Em đang ở nơi đâu
Trên cành lá hay đường tàu  vội vã
Tôi vừa bắt gặp hương tình của mạ
Phảng phất trên đồng thơm quá thu ơi!

Hồng Duyên
Cà Mau


READ MORE - THU THAY LÁ - chùm thơ Hồng Duyên