Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, June 16, 2014

CHÙM THƠ NGƯNG THU





CÓ LẼ NÀO?

Mùa không lá
lẽ nào anh không đến
giọt hanh vàng
nắng rọi cuối hiên xưa
em không khóc trong những ngày xa cách
anh mãi tìm chi ...
tình nói mấy cho vừa?


CŨNG NHƯ MẤY KHI

mắc mớ chi ai ?
mắc mớ chi?
buồn ...
thì cứ kệ đời
buồn đi !
ngồi ôm một mớ xa xăm cũng...
lòng ngổn ngang lòng
như mấy khi...


TRĂNG LOANG

Trăng vàng đổ
bóng loang nhàu sóng nước
ngập ngừng chi ?
muối mặn xót lòng đêm
bao mùa khuyết lại tròn
tình có lẽ
nụ hôn ngọt ngào thơm
lại thơm thêm.


THU VỀ

Mơn man gió thoảng cánh đồng xưa
Lặng lẽ thu về bên giấc trưa
Bướm trắng vờn bay hồn rất mộng
Cúc vàng lơi lả thoáng hương đưa.


SUONG KHÓI MONG MANH

Suong mong manh?
và khói cũng mong manh?
như tình em
như tình anh
lặng thầm không nói
dòng sông xanh mãi tìm dấu hỏi
nào đâu biết rằng
sương khói mong manh.


NGƯNG THU
READ MORE - CHÙM THƠ NGƯNG THU

TỔNG HỢP CANH GÀ - phiếm luận Chu Vương Miện

(Tài liệu tham khảo tác giả Hóc Môn và web văn hoc Hiệu Minh, cùng nhiều bài vở của nhiều học giả khác ghi ra đây thì dài dòng văn tự quá.)



Sau mấy năm theo đuôỉ mấy câu thơ Cành Trúc la đà, quá mệt mỏi tưởng muốn bỏ cuộc cho rồi, nhưng cơ may ở đâu lù lù kéo tơí và đáp số về những câu thơ này đã được giải đáp một cách tường tận, mà đúng y như câu ngạn ngữ thời xa xưa: “Bên này và bên kia rặng nuí Hy Mã Lạp Sơn chân lý khác nhau.”  Bài viết này chỉ có tính cách tổng hợp tất cả các bài viết có liên quan gần xa đến mấy câu thơ sau:
-Gió đưa cành trúc la đà
Hôì chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Xương
-Gió đưa cành trúc trăng tà
Hôì chuông Trấn Võ canh gà Thọ Xương
Chúng tôi không dám nhận mình là tác giả mà chỉ là một thứ thư ký ghi chép lại mà thôi.
Câu trên nếu đặt mình ở vào địa điểm thành phố Huế [tỉnh Thừa Thiên] thì bắt buộc phải hiểu như sau đây:
Chùa Thiên Mụ cách đồi Long Thọ [Long Cương] có một thơì gian vua Minh Mạng sửa lại là làng Thọ Xương, nhưng sau vài năm thì hủy bỏ trả lại địa danh này cho tỉnh Hà Nội ngoài Bắc Hà như cũ. Vùng Long Cương, Long Thọ có hầm đá vôi thiên nhiên làm vôi, và trên đỉnh ngọn đồi này triều đình nhà Nguyễn có cho xây dựng một cơ ngơi dùng để làm nơi cho các hoàng tử và công chúa đến để học chữ Nho, khoảng cách từ chùa Thiên Mụ đến Long Thọ khoảng hai cây số, nên khi gà ở thôn Long Thọ [tức Thọ Xương] gáy thì ở chùa Thiên Mụ hay ngược lại thôn Thọ Xương đều nghe tiếng gà gáy này, bất cứ lúc nào cứ gà gáy là ngươì nghe,  nếu ngươì không nghe thì gà lập tức không gáy nữa!
Ở bốí cảnh này, tức là địa lý diện địa này ở tỉnh Thuận Hoá [Huế] thì không thể nào chuyển dịch Canh Gà sang tiếng Pháp là bouillonde poulet de Thọ Xương hoặc sang Anh ngữ là chicken soup được vì không có cơ sở, tuy nhiên ai không cho là đúng thì cũng không sao, tự do dân chủ mà.
  
*
Còn câu thơ sau thì Thọ Xương ở Tỉnh Hà Nội; ngày xưa là huyện Thọ Xương rồi dần dần thu nhỏ thành thôn Thọ Xương, rốt lại bây giờ thì chỉ còn là ngõ Thọ Xương mà thôi. Cái tình cảnh phú quí dật luì này không chỉ làng thôn Thọ Xương, mà nhiều địa danh cũng theo thơì gian mà biến mất hoạ có còn thì cũng còn tí ti mà thôi, chả hạn Phường Khán Xuân nơi có một Câu Lạc Bộ Văn Họa xướng họa thơ Cổ Nguyệt Đường của cụ Bà Chúa Thơ Nôm Hồ Xuân Hương thì đã chìm mất tăm mất tích xuống Hồ Tây, và sông Tô Lịch ngày xửa ngày xưa bây giờ chỉ còn là một con lạch nhỏ chiều ngang ước chừng 1m chẩy qua một cái cống nho nhỏ, đúng là câu “thương hải biến vi tang điền."
Nguyên bản bài thơ cụ Vân Đình Dương Khuê :
Tên bài thơ:
Tối ức Thọ Xương thang
[Nhớ nhất canh Thọ Xương]
Nguyên văn viết như sau:
Niểu niểu dao phong trúc
Thương thương Trấn Vũ chung
Thọ Xương đa cố cưụ
Đồng mãi đồn kê thang
Yên toả Tây Hồ thủy
Chử kinh Yên Thái hương
Hà Thành tứ mỹ cảnh
Tồi nại khánh tư lương

Bà Thọ chủ quán Thọ Xương bán miến gà đến xin chữ của cụ Vân Đình về để treo ở quán Canh Gà [nên sau này bài thơ cụ Vân Đình bỏ bớt đi hai câu chót].

Dịch nghiã ra chữ Nôm:
Gió lay trúc phất phơ
Chung Trấn Vũ xa thẳm
quán Thọ Xương nhiều ông bạn cũ
đều đến mua Canh gà hầm
khói sóng bủa vây mặt nước Hồ Tây
nhịp chầy kinh động làng Yên Thái
cảnh đẹp này của Hà Thành
khiến khách nhớ nhung nhất .

Bây giờ Ngõ Thọ Xương ở trong khu phố Hồ Gươm, khoảng cách từ Ngõ Thọ Xương đến chuà Trấn Võ khoảng cách cũng 4 đến 5 cây số, theo học gỉả Hóc Môn thì muốn cho ngươì ở chùa Trấn Võ nghe được tiếng con gà gáy, thì con gà gáy phải to như con bò, và ngươì nghe được tiếng gà gáy thì tai phải to như tai con voi, chuyện này không bao giờ có, và cũng không bao giờ xẩy ra.
Chuyện văn chương bao giờ thì cũng chả khác gì nhà văn nữ Dương thu Hương noí: "Nửa ổ bánh mì thì vẫn là bánh mì, nhưng nửa sự thật thì không thể là sự thật được", bao nhiêu năm tranh cãi, nồng nhiêt cũng có, chê bai nhau cũng có, liệt ngươì khác vào hạng ngu dốt cũng có, chẳng qua cũng chỉ vì hiểu lấm, hiếu ngắn ngắn, hiểu một vùng giới hạn chứ không hiểu hai vùng rộng rãi, đó cũng chẳng qua là tai nạn chung, đường xá giao thông trắc trở khó khăn, mọi trao đổi vơí nhau không được thực lòng, hoặc là mang quá nhiều chủ quan, nhiều thành kiến cố chấp, trước khi chấm dứt bài thu gom tổng kết này, kinh mong các vị thức giả, cùng các vị học giả không ít thì nhiều có liên hệ tới hai câu thơ:
-Gió đưa cành trúc la đà
Hôì chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Xương
Hãy hỉ xả bỏ qua nhưng điều suy nghĩ cục bộ, và chuyện biết ít biết nhiều, chẳng qua cũng chỉ vì hiểu lầm mà ra cả, chúng ta xích lại gần nhau, và văn học của đất nước chúng ta cũng còn rất nhiều vấn đề để chúng ta bàn cãi. mà vị học giả nào chủ trương va dịch Canh Gà là Chicken soup ở phần sau của bài viết này thì hoàn toàn đúng chăm phần chăm không có ch để mà bàn cãi nưã .


Chu Vương Miện
READ MORE - TỔNG HỢP CANH GÀ - phiếm luận Chu Vương Miện

CHUYẾN TÀU CUỐI SÂN GA - thơ Thúy Ngân




Em mãi chờ ai, khắc khoải chờ
Lệ đêm ướt gối lạnh tê môi
Nửa vầng trăng khuyết còn đâu đó...
Nửa ở bên này nghẹn ứ thơ

Người hãy về đây uống cùng em
Rượu tình em ủ đã đượm men
Uống cho vơi nửa nụ hôn dại
Khai mạch đào nguyên đến say mèm

Người hãy về đây về với em...
Em đã yêu người,  người biết chăng ?
Về đi ta kết mộng trăm năm
Sân ga em đợi tàu anh cuối
Lỡ chuyến tàu này ... có còn hay...?!                 
 
                  Thúy Ngân
         Bưu điện tỉnh Bình thuận   
READ MORE - CHUYẾN TÀU CUỐI SÂN GA - thơ Thúy Ngân

Sunday, June 15, 2014

MÌNH LẠC NHAU RỒI CÔ GIÁO ƠI - thơ Trúc Thanh Tâm




Không về quê em như đã hứa
Xin gởi lòng anh những nhớ thương
Cái thuở tung tăng cùng đến lớp
Chọc em sướt mướt lúc tan trường !

Em không dám méc thầy dạy lớp
Một lần rủ bạn đến nhà anh
Trái tim sao cứ hồi hộp lạ
Chẳng lẽ ai kia, méc mẹ mình !

Tản cư nên anh rời trường quận
Từng chùm hoa phượng đỏ ước mơ
Hãy giữ nghe em trang lưu bút
Kỷ niệm tình yêu tuổi học trò !

Em vào sư phạm anh vào lính
Cuộc đời mỗi đứa mỗi hành trang
Nếu còn duyên số ta gặp lại
Hay đã chia nhau cuộc phũ phàng!

Mới đó, mười năm mờ nhân ảnh
Nhớ em chỉ thấy lá vàng rơi
Mắt xưa chợt thoáng niềm vui cũ
Mình lạc nhau rồi cô giáo ơi!

TRÚC THANH TÂM

  ( Châu Đốc )
READ MORE - MÌNH LẠC NHAU RỒI CÔ GIÁO ƠI - thơ Trúc Thanh Tâm

HOANG ĐƯỜNG - thơ Lý Hiểu

Kính tặng anh Nguyễn Phú Long



Chỗ muốn đến mà không đến được!
Động thiên thai cỏ mượt hoa chen
Vực đèo nối tiếp liên miên
Ngăn cách tiên tục thêm phiền lòng ai

Tóc bạc trắng ôm hoài ái ngại
Em mi xanh mộng trải đêm nồng
Ngực vun đồi núi chập chồng
Xanh xao  thung lũng hút hồn thế nhân

Em nương theo tàn vân màu đỏ
Lên non cao thổi gió mùa xuân
Ta đang chới với sông Tần
Nghe em giễu cợt hẹn lần tái sinh

Em hỏa diệm trào tình khốc liệt
Uống đi nào say chết ai đâu
Cuồng ngôn đảo lộn sắc màu
Hồn chìm hoang tưởng gọi nhau ời ời

Ta thế tục vô thời mạt vận
Em ca nhi nuốt hận phong trần
Mù màu đen trắng phân vân
Tri âm đồng điệu chẳng lần gặp nhau

Tranh tố nữ phai màu thảm hại
Đóa hoa tình khép lại trong mơ
Bướm đêm đậu ở vườn thơ
Ta-Em lạc giữa giấc mơ hoang đường

                           Lý Hiểu

                        VA 06/2014
READ MORE - HOANG ĐƯỜNG - thơ Lý Hiểu

NHỊP THỞ CỦA ĐẤT - thơ Nguyễn An Bỉnh



Xin hãy lắng nghe lời gió kể
Khi băng qua những cánh đồng không mông quạnh
Sau mùa gặt trơ lại những gốc rạ vàng hoang vắng
Còn ngai ngái thơm mùi sửa lúa non tươi 

Lũ vịt háo hức sục tìm những hạt lúa rớt rơi
Nhìn cụm khói đốt đồng lan man trong lưng chiều gió mát
Lại nhớ những vụ mùa năm xưa đất phèn thất bát
Mơ một ngày bưng bát cơm thơm

Mơ một ngày mặc áo mới đến trường
Đắng cay lắm những năm dài giáp hạt,niềm riêng đau đáu
Mùa nước nổi vượt qua sông Tiền sông Hậu
Mẻ lú đầy biết tới vụ cá linh non

Chợ âm phủ, Tha La rộn ràng phiên chợ sớm đầu hôm
Tiếng cá  quẩy bờ kênh  sao vui tai lạ
Muốn hôn vạt đất mềm trong nỗi bình yên êm ả
Thương mẹ cha nặng tình với đất bạc sờn vai 

Rưng rưng nghe sâu thẳm có tiếng thở dài
Trong lòng đất rạ rơm chờ ngày oải mục
Tiếng vỡ òa theo từng luống cày thao thức
Đất yêu người nên chẳng lép từng bông

Thêm chút duyên làm lúa chẳng nghẹn đòng
Tiếng chim khách hót râm ran trên cành xoan đầu ngỏ
Hình như nghe trong tiếng thì thầm đất thở
Có hương thơm từng bông lúa chín sớm chiều nay. 

                                Nguyễn An Bình

READ MORE - NHỊP THỞ CỦA ĐẤT - thơ Nguyễn An Bỉnh

CANH GÀ THỌ XƯƠNG - phiếm luận Chu Vương Miện




Canh gà Thọ Xương là thơ dân gian. Ở nước ta, các cụ ngày xưa thường nói “đêm năm Canh ngày sáu Khắc”, đây là đơn vị để tính giờ của ngươì Việt xưa, vậy chúng tôi xin trình bày vấn đề này ra đây để bà con cô bác coi chơi, ai thâý cần bàn thêm xin cứ tiếp lơì tiếp chữ.
Theo tòa Khâm Thiên Giám Việt Nam ngày trước vưà soạn Âm Lịch, vừa soạn mùa, vừa soạn giờ, (có theo Tàu Trung Hoa chút đỉnh) để các thầy bói, thầy số, thầy cúng, nhất là thầy coi số Tử Vi chiếu theo đó mà hành sự chứ thì không biết được nào mà mò.
Ngày thì có 12 giờ, trước năm 1945 thì giờ là số chẵn, sau năm 1945 thì giờ chuyển thành số lẻ. Giờ bắt đầu từ lúc nửa đêm.
Giờ Tý từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng
Giờ Sửu từ 1 giờ sáng đến 3 giờ sáng
Giờ Dần từ 3 giờ sáng đến 5 giờ sáng
Giờ Mão từ 5 giờ sáng đến 7 giờ sáng
Giờ Thìn từ 7 giờ sáng đến 9 giờ sáng
Giờ Tỵ từ 9 giờ sáng đấn 11 giờ sáng
Giờ Ngọ từ 11 giờ sáng đến 01 giờ trưa
Giờ Mùi từ 01 giờ trưa tơí 03 giờ chiều
Giờ Thân từ 03 giờ chiều đến 05 giờ chiều
Giờ Dậu từ 05 giờ chiều đến 07 giờ tối  
Giờ Tuất từ 07 giờ tối đến 09 giờ tối
Giờ Hợi từ 09 giờ tối tới 11 giờ đêm.
Đủ một ngày 24 giờ theo đồng hồ.

Bây giờ thì chúng tôi lan man qua “Đêm năm Canh ngày sáu Khắc”, được phân chia theo kiểu hoàn toàn không khoa học chút nào.
Đêm năm Canh:
Canh Một bắt đầu từ 07 giờ tối đến 09 giờ tối [ngay vào giờ Tuất]
Canh Hai bắt đầu từ 09 giờ tối đến 11 giờ đêm [ngay vào giờ Hợi]
Canh Ba bắt đầu từ 11 giờ dêm đến 01 giờ sáng [ngay vào giờ Tý]
Canh Tư bắt đầu từ 01 giờ sáng đến 03  giờ sáng [ngay vào giờ Sửu]
Canh Năm bắt đầu từ 03 giờ sáng đến 05 giờ sáng [ngay vào giờ Dần ]
Ngày Sáu Khắc bắt đầu vào Bẩy giờ sáng tức là đầu giờ Mão .
Tính theo giờ Việt Nam của ta thì một ngày một đêm  có năm canh [tức là có 10 giờ vào ban đêm] từ giờ  từ giờ Tuất đến giờ dần, còn ngày có sáu Khắc có 7 giờ ta tương đương vơí 14 giờ của Âu Châu, nhưng đêm năm Canh thì không có gì khác biệt, còn ngày sáu Khắc thì đến giờ phút này cũng không rõ ràng minh bạch chi cả, vì cũng không có ai ở không để bàn thêm san định, bổ sung bổ túc thêm, nên Khắc nó cứ tối mò mò y như đêm ba mươi vậy.
Theo học giả Hoàng Xuân Hãn thì chủ trương , Khắc là 1/100 cuả một ngày, tức là 1 khắc tương đương là 14 phút 24 giây của Tây.
Còn về học giả Đào Duy Anh thì cho là cứ 15 phút là 1 Khắc [tức ¼ giờ].
Còn nhà Tự điển Thanh Nghị thì cho Khắc là 1/6 của ngày tức là một Khắc tương đuơng vơí một giờ .
Đêm năm canh [là 10 giờ đêm]; ngày sáu Khắc: ban ngày có nghĩa là chia đồng đều một Khắc là 2 giờ 20 phút chẵn choì.
Nhưng cũng có nhiều người không hoàn toàn nhất trí cao vơí các quan điểm được nêu trên, họ đề nghị rộng rãi như sau: đêm có năm Canh: từ Canh Một đến Canh Năm [từ 7 giờ tối đến 5 giờ sáng]; ngày có sáu Khắc: từ 5 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tức là 12 giờ, giờ Dậu từ 5 giờ chiều đến 7 giờ tối không tính tới làm cái chi [ví là cái khoảng thơì gian tranh tôí tranh sáng ngày không ra ngày mà đêm chả ra đêm, giờ mà tiếng chiêng thu không để quân lính đóng cửa thành] không cần Giờ hay Khắc chi cả.
Đã thế có người chủ trương thêm: vậy thì tại sao caí giờ từ 5 giờ sáng đến 7 giờ sáng cũng là vào lúc giao thời giữa Đêm và Ngày thì không cần thuộc vào loại Giờ hay Canh gì cả cũng được?
Phần này viết thêm cho vui, trong phim truyện của  Trung Hoa [gồm Hoa Lục, Hồng Kông và Đài Loan] thì Canh đây là hai tiếng đồng hồ của Tây Phưong và bằng một giờ cuả Á Châu, ví dụ :
Sau một cuộc chiến kết thúc, kẻ chiến thắng đội nón ra đi thì kẻ bên thua nói rằng: “Thưa tiền bối làm ơn giải khai huyệt đạo dùm sư đệ của tiếu nhân, nếu không thì trời đất bao la, biết tìm tiền bôí ở phương lai xứ sở nào?
Thì vị tiền bôí bèn cười khà khà, cười đến nỗi không thể ngậm mồm vào được nữa, thong thả trả lơì:
Theo cách điểm huyệt của bổn môn ta thì khoảng 2 canh giờ là huyệt đạo tự động khai mở, khỏi phải cần giải huiyệt làm chi cho mất thì giờ.
Hoặc trong tác phẩm Ỷ Thiên Đồ Long ký thì có đoạn viết như sau :
“Đạo kiếm thuật cốt yếu là nhẹ nhàng linh hoạt, tối thiểu cũng phải tập luyện vài chục năm, khi lâm địch mới có thể đắc tâm ứng thủ, thuần thục tự nhiên, bèn gật đầu nói:
Trương giáo chủ đi học chiêu, ta ở đây chờ, học hai Canh giờ liệu xong hay chưa?
Trương Tam Phong noí:
Không cần đi đâu xa, ta dậy ngay tại đây. Vô Kỵ học ngay tại đây thôi, học xong hành luôn, chưa tơí nửa Canh giờ là xong pho Thái Cực Kiếm.
[Trang 322 Ỷ Thiên Đồ Long Ký bản dịch của Lê Khánh Trừơng – Lê Việt Anh Nhà Xuất bản văn Học Hà Nội - 2002]
Vài trang trước cũng có noí như vậy. Còn Canh của Việt Nam ta thi chả biết dùng để làm cái gì [hành chánh cũng không mà đơì thường dân gian cũng không, rõ là ở không nhiều chuyện]
Bây giờ trở lại vơí cách xem giờ [coi giờ ]. Truyền thống dân tộc ta, cứ đêm năm Canh theo tiếng trống ở Điếm Canh là biết canh mấy, canh Một thì một duì trống canh Hai thì hai duì, đến Canh Năm thì đánh đủ năm tiếng trống vào lúc Ba giờ đêm [đánh vậy là xong nhiệm vụ cuả tuần canh điếm canh. Sau canh năm từ khoảng 5 giờ sáng đến 7 giờ sáng là giờ tự do của con Gà; con Gà không có được làng xã quận huyện nào trao nhiệm vụ gì cả dù cả đêm lẫn ngày, trong khoảng thờì gian từ 5 giờ sáng đến 7 giờ sáng, từ lúc mặt trơì mọc, muốn gáy bao nhiêu thì gáy, tự do mà gáy, không có ai cấm cản, bắt bớ gáy để chào mặt trơì, chào bình minh, chào một ngày mơi, gáy để ve gái, gáy để dụ gà trống khác đá chơi cho đỡ buồn ? vì gà tức nhau vì tiêng gáy [một con gáy thì sẽ có nhiều con gáy trả lời đáp lễ lại].  Sau đó thì nam phụ lão ấu cùng trâu bò ra ruộng ra đồng, làm việc đồng áng nên kinh thi có bài thơ như sau:
Nhật nhập nhi tác
Nhật Xuất nhi tức
Diễn nghiã:
Mặt trời mọc thì làm
Mặt trơì lặn thì nghỉ
Cày ruộng lấy mà ăn
Đào giếng lấy mà uống
Oai vua chả ăn nhằm gì tơí ta
[KinhThi]
Kế đến đúng Ngọ là 12 giờ trưa, thì cây đứng bóng, nhìn bóng cây là biết giờ, nghỉ ngơi ăn uống một chập, thấy bóng nắng hơi nghiêng là qua giờ Mùi bắt đầu lao động trở lại, và khi nghe tiếng Chiêng trong quân doanh [trại lính] thì là bắt đầu giờ Dậu [trâu bò về nhà và gà vào chuồng tức là khoảng 5 giờ chiều đến 7 giờ tối, nhân dân bà con ta cứ vậy mà sống 4000 năm tơí bây giờ, không bao giờ cần mua đồng hồ làm cái gì? đeo vào thêm nặng tay. Về đêm thì các điếm canh có khắc dấu vào một cây cột hiên ngoài, tuần canh cứ nhìn theo sao Hôm trụ ở chỗ nào [đến chỗ nào thì là Canh mấy] mà dộng trống. Ban đêm cứ nghe tiếng Chuột rúc rích tức là chuột kêu thì đúng là giờ Tý canh Ba không sai sót 1 ly ông cụ nào. Và gần một trăm năm Pháp thuộc, ngoài Canh và Khắc truyền thống thì bà con ta lại được một cách coi ngày giờ cuả mẫu quốc, cứ sáng khoảng 5 giờ thì đồn lính Tây lại có kèn [goị là Kèn La vầy] thâỳ cai kèn thôỉ như sau :
Con bò kéo xe
Con bò xe kéo
Nghe là biết ngay giờ báo thức để lính tập Khố Xanh dậy tập thể dục, [tắm rửa và ăn sáng], đến khoảng 5 giờ chiều thì có một hôì kèn :
Cho lính ta về
Cho lính ta ăn
Bài viết này đến đây ngươì viết nghĩ rằng cũng tạm là đủ dù là rất ngắn, bà con anh em ai có nhã hứng xin mời nôí điêu.

                                        Chu Vưong Miện



READ MORE - CANH GÀ THỌ XƯƠNG - phiếm luận Chu Vương Miện

Saturday, June 14, 2014

THỞ ĐI NHẸ MỘT KIẾP NGƯỜI - Tranh-thư pháp của Minh Đạo


Thở đi nhẹ một kiếp người
Vui đi để có nụ cười thênh thang

Minh Đạo
minhdao1160.blogspot.com
READ MORE - THỞ ĐI NHẸ MỘT KIẾP NGƯỜI - Tranh-thư pháp của Minh Đạo

NGẮM QUỲNH HOA - Lê Văn Thanh

          



            NGẮM QUỲNH HOA

            Trăng ngà bàng bạc, nửa đêm
            Ngắm quỳnh hoa nở lòng thêm chạnh lòng

           Tuyết sương mờ đọng
           Từng đóa hoa trắng lộng nguyên trinh
           Nhẹ thoảng hương đời, e ấp lung linh
           Như quyến luyến tâm tình khách đồng điệu
           "Minh nguyệt lai tương chiếu
           Hoa khai bán dạ tàn"
           Dưới trăng khuya khoe sắc nhẹ nhàng 
           Trời chưa tỏ đã cánh tàn nhị rũ
           Dòng thời gian giữa mênh mông vũ trụ
           Đời vô thường tạm trú phút giây
          
           Hoa tàn còn chút hương bay
           Hồn trinh tinh khiết tháng ngày không vơi
           Cảm hoa suy ngẫm đời người
                                                   Lê Văn Thanh
                              Kim long, Châu Đức, BRVT


READ MORE - NGẮM QUỲNH HOA - Lê Văn Thanh

Friday, June 13, 2014

NGƯỜI VỀ CÕI XA XĂM - thơ Thúy Ngân

Thúy Ngân


Dìu em đến dốc cuộc đời
Tưởng rằng mãi sẽ chung đôi
Nào ngờ…
Nửa chừng em bỏ vần thơ lại
Nủa chừng em bỏ tình tôi đi
Nửa chừng …
Em đi bỏ lại niềm thương
Em đi bỏ lại cuối đường mình tôi
Dốc đời đâu vội
Người ơi !
Có qua ta hứa chung đôi
Bây giờ
Kẻ về nhặt lại vần thơ
Tím màu nuối tiếc  bao giờ  nguôi đây ?
Xin em về lại cõi này
Xin em

Hay chăng hãy đợi cùng tôi
Niết bàn

Thúy Ngân


READ MORE - NGƯỜI VỀ CÕI XA XĂM - thơ Thúy Ngân

DẤU XƯA - thơ Trà Thanh Lam

        (Kính tặng Mẹ)  

Trà Thanh Lam

Mẹ tôi tóc đã hoa râm
Chõng tre thấp xuống cho gần đất hơn
Lên đồi ngại bậc đất trơn
Đi xa sợ té “tay vươn giữa trời”  
Buồn đau dấu hết vào người
Trắng trong ngọn nến giữa đời lắt lay 
Sông sâu, sóng cả đò đầy
Con thuyền đơn độc những ngày bão dông.  

Xa con mẹ cứ ngóng trông
Câu thơ khắc khoải nối vòng tay ôm
Bước đi giờ đã run run
Hai chân thật, một “chân khôn” dò đường…

90 mẹ vẫn tinh tường
Câu thơ – điệu ví đêm trường ngân nga
Lờ đờ chân chậm, mắt hoa …
Thời gian đã quá chiều tà, mẹ ơi.

Nổi trôi xuôi ngược một thời
Dấu xưa soi bóng một đời bên con.
Mảnh mai mình hạc héo mòn
Quắt quay tình mẹ mãi còn trong tim.
                                        Trà Thanh Lam


       (Xuân Giáp Ngọ 2. 2014 )
READ MORE - DẤU XƯA - thơ Trà Thanh Lam

CHÙM THƠ PHAN KỶ SỬU





CHÀO WORLD CUP BRASIL 2014


Em yêu ơi!   
Đã 4 năm rồi sao?
Nhanh hơn cả một lần em chớp mắt
FIFA WORLD CUP 2014 lại gọi ta tìm vào những đêm trắng ngọt ngào
Cái vị hạnh phúc của cuộc đời rất thật
Brasil ơi! Xin  được vẩy tay chào
Chào đất nước năm lần nâng chiếc Cup dâng cao
Cùng mùa hè Nam Mỹ lăn tròn theo quả bóng!
Chào 32 đội tuyển khắp hành tinh lớn rộng
Đang nối chặt vòng tay hội ngộ Sao Paulo.
Và trái tim anh đang đếm từng giờ
Cùng từng phút mở đầu vòng chung kết.
Brasil-Crotia kiên cường, quyết liệt....
Hãy hát lên em! We are one... Chúng ta là một. Hát lên em!
Đề cảm nhật cùng mọi người cái vị mặn mà biền sóng mông mênh
Những mảng trời  ngời xanh nồng nàn nắng gió...
Hãy cuồng nhiệt, say sưa nhảy theo tiếng nhạc Pop Electronic Dance nghiêng ngã  
Mọi không gian, vũ trụ..!
Như đang sống giữa cuồn cuộn biền người nơi đó, bây giờ
Cất lên đi tiếng còi ta mơ
Sút cho nhanh Brazuca lung linh sáu múi
Cùng mọi tín đồ túc cầu giáo đam mê
Ta khao khát, hồi họp và mong đợi
Những bất ngờ  đưa mình lên tầm cao tuyệt đỉnh thể thao Vua  quyến rũ diệu kỳ
Từ lưu vực Amazon hùng vỹ
Chạy dài đến con sông Guaba êm đềm xanh bóng mây trời..
12 sân bóng hừng hực sôi trào như không một phút giây nào ngơi nghỉ

64 cuộc chiến  của bản lĩnh,của tham vọng .của niềm tin bền bỉ, tràn đầy
Sẽ khai sinh nhiều kỷ lục mới
Sẽ vang tên tân vô địch là ai?
Vâng! Đêm nay, em ạ chúng ta say

                                           12-6-2014
                                      PHAN KỶ SỬU
                                   ( Thành phố Tây Ninh)


HOÀNG SATRƯỜNG SA TRONG TIM!

Thao thức tôi nghe từ trái tim mình
Ầm ào sóng Trường Sa đang cuồn cuộn
Và gió biển Đông hừng hực sôi lên!
Hay tiếng quát câm hờn từ ngàn xưa lịch sử tổ tiên
Vùi xác giặc giữa Bạch Đằng máu loang cộc nhọn
Bởi từng phút, từng giây, từng dòng tin ùa về như từng vết thương đau lớn
Cứa vào tôi là nỗi đau thềm lục địa thiêng liêng
Khi giàn khoan của  lũ bá quyền
Đang ngang ngược cắm sâu vào hình hài Tổ Quốc
Tàu  quân sự ,máy bay... gầm gào, thách thức
Họ chà đạp lên luật pháp và ném lương tri của chính họ xuống bùn nhơ
Tại sao bọn Mãn Thanh, Nam Hán bây giờ
Không thắm thía bài học bại vong của những bước chân xâm lược trước?
Trường Sa, Hoàng Sa... những đảo ngầm, đảo san hô, đến từng cánh hải âu, từng bóng cây phong ba, từng võ óc, võ sò... đều là đất nước
Phải giữ đến cùng bằng tình yêu và ý chí Việt Nam!
Giắc đến nhà là tất cả hát "Lên Đàng"
Là tất cả đều trở thành người lính
Các em bé sẽ cỡi ngựa sắt bay lên dũng mảnh
Những cụ già cùng vung nấm tay "quyết chiến", " hi sinh" giữa Hội nghị Diên Hồng
Mỗi thiếu nữ cùng tuốt gươm bà Triệu, bà Trưng...
Con người Việt Nam là muôn đời như thế!
Xin đừng quên Việt Nam  là chân lý
Là sức mạnh cả loài người yêu chuộng hòa bình
Từ Melbourne, từ Paris, Strasbourg, Montpellier... cuộn sóng đấu tranh
Vang vọng khắp đất trời lời trái tim thao thức
Rút ngay, rút ngay giàn khoan xâm lược
"Remove your oil rig from Vietnam now, China
Xin đừng quên bài thơ thần "Nam Quốc sơn hà "
Bởi núi sông này khi có giặc đâu đâu cũng đang vang lên hùng tráng
Cánh sao vàng, càng phấp phới giữa bão tố, cuồng phong càng rực sáng
Là lời thề "sát thát" của hôm nay
Giữ vững Trường Sa và biển trời Tổ Quốc rộng dài
Giành lại Hoàng Sa từ trên đầu  sóng gió
Khúc quân hành Việt Nam trong từng nhịp tim, hơi thở Việt Nam
Từ muôn thuở giống da vàng này không  hề biết sợ
Bất cứ kẻ thù nào, bất cứ mọi lòng tham...!



MUÔN ĐỜI BIỂN ĐẢO CỦA TA

Ầm ào biển động Trường Sa
Hoàng Sa sóng gió hóa ra sóng thần!
Chính là tiếng mỗi lòng dân
Đất liền, hải đảo xa gần, gào lên!
Khi giàn khoan họ ngan nhiên
Xéo dày lãnh hải thiêng liêng kia rồi!
Đấy là ý chí khắp nơi
Nhân danh công lý vạch trời mà kêu
Dừng ngay cái thói quạ, diều
Bá quyền, bành trướng là điều dã man
Một thời vỡ mộng xâm lăng
Vẩn còn nóng bỏng Bạch Đằng, Đống Đa
Vần thơ "Nam Quốc sơn hà"
Vẫn đang rung chuyển; mọi nhà Việt Nam
Ngày càng sôi sụt hờn căm
Ngày càng thôi thúc lương tâm giống nòi
Dẩu yêu cuộc sống yên vui
Nếu cầm súng hẳn người người  tiến  lên!
Sống vinh là chẳng chịu hèn
Giữa bùng sen vẫn là sen thắm hồng
Đập tan tham vọng cuổng ngông
Trả, vay muôn thuở sẽ không ão huyền !
 Bền cây súng, vững trái tim
Hiên ngang biển đảo tiền duyên ngẫn đầu
Sẳn sàng lao tới, con tàu
Sợ gì gió lớn, sóng cao quanh mình
Trong ta là cả niềm tin
Cả non sông, cả ân tình hậu phương
Bên ta, chính nghĩa kiên cường
Chẳng hề ngại đổ máu xương bao giờ
Trước ta, phấp phới ngọn cờ
Anh linh người trước trông chờ cháu con
Đảo ta đã dựng Trường Sơn
Biển ta tỏa sáng con đường Điện Biên...
Của ta muôn thuở chủ quyền
Đời đời Tổ Quốc rồng tiên sáng ngời.

                                   PHAN KỶ SỬU
                                (Thành phố Tây Ninh)




READ MORE - CHÙM THƠ PHAN KỶ SỬU