Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, September 25, 2025

TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Mãi là còn nhau… / Hoa mặt trời / Một loài hoa diệu vợi

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

Nguyễn Văn Trình

Mãi là còn nhau…          

 

Hoa hồng mấy nụ mãi còn xinh tươi

tặng người mỏi bước dưới hoang mạc đời

đường xa hương tỏa đất trời mênh mông

mùi hương dịu nhẹ cho lòng xốn xang

 

Hoa hồng mấy nụ mãi còn xinh tươi

tặng người lỡ bước nụ cười phôi pha

vườn xưa bỗng hóa nở hoa tình đời

người ơi, có nhớ vành môi ngọt mềm… ?!

 

Hoa hồng mấy nụ vẫn còn xinh tươi

tặng người một thuở, thời người tròn trăng

người đi còn nặng lời thề chưa xa

còn trong nỗi nhớ, mãi là còn nhau…!

 

                                  Đông Hà, 2021

 

  

Hoa mặt trời  

 

Vàng tươi một sắc hướng dương

hương hoa thơm ngát còn vương nắng hồng

loài hoa luôn hướng về đông

hiên ngang đứng thẳng, bão dông coi thường

 

Vàng tươi một sắc hướng dương

hương hoa dịu nhẹ, dáng giương lên trời

từng cánh vàng hoa rơi rơi

dù trong gió cuộn, hoa thời thơm hương

 

Vàng tươi một sắc hướng dương

hoa luôn rực rỡ bên đường người qua

lụa là sắc hoa vương gia

lung linh trong nắng, ngọc ngà yêu thương

 

Vàng tươi một sắc hướng dương

màu hoa quý phái, vầng dương hướng về

hoa cười đón gió tỉ tê

hạt mần hy vọng, tràn trề ngày mai…

 

                          Đông Hà, 2022

 

 

Một loài hoa diệu vợi


Hướng dương hoa mặt trời

sắc vàng trải muôn nơi

nhìn cánh hoa lả lơi

một đời luôn hướng sáng

 

Hướng dương hoa mặt trời

hoa cười, thời xinh xinh

gió về càng lung linh

hương bay tình say đắm

 

Hướng dương hoa mặt trời

hoa đứng thẳng vươn tới

sắc bừng sáng nơi nơi

hương thơm mãi không vơi

 

Hướng dương hoa mặt trời

sắc vàng vẫn bên đời

thủy chung màu nắng mới      

ôi, loài hoa diệu vợi…?!

 

               Đông Hà, 2022

N.V.T

nguyenvantrinh58@gmail.com

READ MORE - TRANG THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH - Mãi là còn nhau… / Hoa mặt trời / Một loài hoa diệu vợi

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Gió qua thềm / Em lo gì, một cơn mưa xa / Sao em tặng chi anh một nỗi buồn / Anh trở về, chạm ngõ miền tây

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Gió qua thềm


Có điều gì theo gió bay đi

Bay lơ đãng, không ai níu lại

Dù chấp chới trong chiều nắng qúai

Rớt thu vàng, đẫm dấu tình si


Ước mơ em có còn xa xôi

Trôi bãng lãng qua miền sáng tối

Khê đọng lại tháng năm gấp vội

Khúc khuỷu quanh co, vết lõm lồi


Gió tương lai, đổ vọng bến bờ

Đường dĩ vãng, hằn lên từng lớp

Lời thơ cũ như còn choáng ngợp

Buổi đầu tiên… tuổi mộng dại khờ


Này em, có về qua lối xưa

Chiếc cầu cũ, giờ đang xây mới

Bên góc phố ta từng đứng đợi

Chiều vui, vội vã những cơn mưa


Có điều gì đọng lại không em?

Còn nguyên đó một thời trai trẻ

Chiều ký ức, ngân rung nhè nhẹ

Gió mùa thu, miết mỏng qua thềm…



Em lo gì, một cơn mưa xa 


Mưa loang tan trên sóng muộn mằn

Trời loé nắng, giăng ngang chân sóng

Con thuyền nhỏ, ngập ngừng đánh võng

Đường chân trời mờ một quầng trăng


Tiếng sấm xa vọng đổ đằng đông

Xuyên màn mưa, đằng tây hửng nắng

Rung ngân trong không gian tĩnh lặng

Nước cạn, Sảnh trời kêu báo giông


Bãi vắng đường xa, đi một mình

Em gánh cá, liêu xiêu bước chậm

Đôi má hồng bồ quân, lấm tấm

Sóng rì rầm từng lớp giao sinh


Trở vai gánh, vội vàng đường quen

Gió dậy, cơn giông chiều nước cạn

Phô bày trên bãi, bùn lênh láng

Hạt mưa gieo, rắc vệt trắng đen


Ngóng trông gì đôi mắt xa xôi

Ngoảnh lại, bãi bùn non quánh đặc

Tiếng sóng vọng mưa dầm se thắt

Chiếc thuyền xa, gió dập sóng dồi…



Sao em tặng chi anh một nỗi buồn


Đêm nằm ngủ, gối đầu vào quá khứ

Nhớ quay quắt, những lần mình do dự


Cứ đắn đo, những tránh trớ, nắm, buông

Lời tỏ bày, nhùng nhằng trôi năm tháng

Trong thẳm sâu, con sông xưa đã lặng lẽ xa nguồn…



Anh trở về, chạm ngõ miền tây


Nghe bổi hổi “khung trời miền hạ”

Trong cuộc nhậu, tiếng đàn kìm nhấn nhá


Khúc Nam Bình, tràn nỗi nhớ đất Thần kinh

Bất chợt tiếng song loang buông thả

Một tiếng dạ thưa! Rơi, ngơ ngác giật mình…


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Lâm Đồng   

            lethanhhung4625@gmail.com
READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Gió qua thềm / Em lo gì, một cơn mưa xa / Sao em tặng chi anh một nỗi buồn / Anh trở về, chạm ngõ miền tây

HỒ XUÂN HƯƠNG VÀ THIỄU NỮ - Thơ Trần Hữu Thuần

 

Hình của ChatGPT

Hồ Xuân Hương và Thiếu Nữ

Thơ Trần Hữu Thuần

 

Hoàng hôn Đà Lạt hắt hiu,

Giọng chim khắc khoải trời chiều kêu sương,

Mây giăng đầu núi vấn vương,

Hồn giăng nỗi nhớ phấn hương cuộc tình.

 

Thương em, dáng đứng xinh xinh,

Tóc bay trong gió, lung linh ráng chiều,

Nghiêng nghiêng bóng đổ liêu xiêu,

Mắt buồn liễu rũ, phiêu phiêu sương mờ.

 

Nhớ ai em đứng thẩn thờ,

Chim bay về núi, em chờ đợi ai?

Chờ hôm nay, đợi ngày mai,

Thu qua Đông tới nhạt phai má hồng.

 

Hồ Xuân Hương, dấu tình nồng,

Lang Biang đôi lứa một lòng thủy chung,

Chiều vàng rọi ánh mông lung,

Đáy hồ bay lượn từng không mây ngàn.

 

Thôi thì tình đã muộn màng,

Xót xa cho mấy lỡ làng đành thôi,

Trót sinh thân phận đơn côi,

Cầm bằng lơ lửng mây trôi ngang trời.

 

Dỡ dang là chuyện của đời.

 

(Grand Rapids, Michigan 22 th. 9, 2025).

T.H.T.

jbtranthuan@hotmail.com

 

 

 

 

READ MORE - HỒ XUÂN HƯƠNG VÀ THIỄU NỮ - Thơ Trần Hữu Thuần

MÙA VU LAN DƯỚI MÁI CHÙA VIÊN QUANG – OHIO - Lê Thi



MÙA VU LAN DƯỚI MÁI CHÙA VIÊN QUANG – OHIO

 

Chiều cuối hè, nắng vàng rải nhẹ trên mái chùa Viên Quang – Ohio. Từng làn gió mang hương trầm thoảng bay qua sân, gợi nhớ một mùa Vu Lan đang về trong lòng người con xa xứ.

 

Năm nay, lễ Vu Lan tại chùa Viên Quang được tổ chức trang nghiêm và ấm cúng hơn bao giờ hết. Hơn 30 quý Thầy, Sư Cô, Tăng Ni từ nhiều tiểu bang khắp nước Mỹ đã về tụ hội. Từng bước chân giải thoát, từng tiếng mõ tiếng chuông vang vọng, như đưa mọi người trở về với cội nguồn yêu thương, về bên hình bóng Mẹ Cha.

 

Ban tổ chức đã dành nhiều ngày chuẩn bị. Từ khâu đón tiếp, sắp xếp chương trình, trang trí lễ đài, đến việc chuẩn bị từng phần lễ vật – tất cả đều được thực hiện bằng cả tấm lòng thành kính và biết ơn. Mỗi góc chùa đều phủ kín sắc vàng, đỏ, trắng của những bông hoa Vu Lan, như muôn ngàn tấm lòng con cháu hướng về đấng sinh thành.

 

Tôi ngồi lặng trong hàng ghế Phật tử, nhìn từng người được cài lên ngực đóa hoa Vu Lan. Năm trước, tôi còn được cài một đóa hồng đỏ. Năm nay, màu trắng lạnh buốt nhói tim. Tôi cúi đầu, giấu vội giọt nước mắt sau tà áo dài. Mẹ đã đi thật rồi…

 

Tiếng Thượng Tọa Thích Giác Tâm vang lên trong chánh điện, giảng về chữ Hiếu trong kinh Phật. Mỗi lời giảng như từng mũi kim đâm vào tim những người con đang sống giữa xứ người, khi mà cha mẹ chỉ còn là ký ức. “Hiếu không chỉ là phụng dưỡng, mà còn là quay về với chính mình, sống một đời đạo đức, biết ơn và yêu thương.”

 

Không ai bảo ai, cả chánh điện lặng đi trong tiếng nấc. Những giọt nước mắt không phân biệt tuổi tác, sắc tộc, ngôn ngữ, chỉ còn là tình con với Mẹ, với Cha. Tôi cảm nhận rõ ràng hình bóng Mẹ hiện về trong ánh nến lung linh, trong lời kinh trầm bổng, trong tiếng chuông ngân nga giữa không gian thiêng liêng.

 

Dưới mái chùa Viên Quang, giữa lòng nước Mỹ, tôi bỗng thấy quê hương rất gần. Là khói nhang ngày rằm, là bàn tay mẹ lật từng trang kinh cũ, là giọng cha khe khẽ đọc chú Đại Bi mỗi tối. Chùa không chỉ là nơi lễ bái, mà là chiếc cầu nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại, giữa quê hương và nơi tha hương, giữa tình con và tấm lòng của đấng sinh thành.

 

Mùa Vu Lan nữa lại về, mùa của tri ân và báo hiếu. Tôi nguyện sống xứng đáng hơn với những hy sinh của Mẹ Cha, và mỗi năm, sẽ trở lại nơi đây, nơi có mái chùa, có quê hương trong từng lời kinh tiếng kệ.

   

Nhờ có nhiều mái chùa trên khắp các tiểu bang nước Mỹ, là nơi quy tụ các thế hệ tìm về học tập Phập pháp và gieo hạt giống yêu thương. Nhiều đợt quyên góp ủng hộ thiên tai bão lụt và các chương trình ủng hộ đồng bào tại quê nhà.


Cầu mong quốc thái dân an. 


Vu Lan Phật lịch 2569! 

Lê Thi (Minh Tánh)

 

READ MORE - MÙA VU LAN DƯỚI MÁI CHÙA VIÊN QUANG – OHIO - Lê Thi

ĐÊM MÃI THANH XUÂN – Thơ Trần Mai Ngân


    
                                Nguồn ảnh trên google.

Đêm nhen nhúm cháy nồng nàn tình cũ
Của thanh xuân trên miền trắng đôi bờ
Đôi tay níu, bấu riết cõi ơ hờ
Ú ớ gọi tên nhau không tròn tiếng...
 
Đêm bồng lai mênh mang đêm giữ lại
Một đêm nay và chỉ một đêm nay
Ngực căng đầy mùi hương ủ không phai
Nốt son đỏ phập phồng theo nhịp thở...
 
Đêm cứ thế trốn tìm nhau bỡ ngỡ
Trong chập chùng trong mê dại ...trong nhau
Nụ môi hoa xin uống cạn ngọt ngào
Vầng nguyệt khuyết treo cao làm nhân chứng...
 
Vầng nguyệt khuyết treo cao làm nhân chứng !
 
                                                 Trần Mai Ngân
READ MORE - ĐÊM MÃI THANH XUÂN – Thơ Trần Mai Ngân

Monday, September 22, 2025

KÝ ỨC HÀ NỘI - chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

 

https://dongnaiart.edu.vn/hinh-anh-ho-tay-dep/

 

VỀ THĂM HÀ NỘI

- tặng Nguyễn Minh-

.

Tôi xa Hà Nội, xa Hà Nội 

Mới đó thôi mà bấy năm trôi

Bạn cũ gặp nhau nhìn rất vội

Nụ cười te tẻ hé trên môi.

.

Ờ gió heo may đã mỏng rồi

Mây chiều cũng ít bảng lảng trôi

Giờ còn ai đợi canh chừng tối

Dụ một tiếng reo thả chỗ ngồi?!

.

Tôi lặng nghe lòng chất vấn tôi

Người ta giờ đã khác xưa rồi 

Thời gian thì cứ trôi vồi vội

Tôi lại giam mình góc xa xôi.

.

Tôi biết nhưng mà biết vậy thôi

Chuyện xưa còn giữ được mấy hồi

Tôi về Hà Nội thăm Hà Nội 

Mua chút niềm riêng ngủ quên rồi...

*.

Hà Nội, ngày 9 tháng 2-2025

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

BUỐT ĐÊM

 

Một tiếng còi tàu ghiến nát đêm

Một tiếng ho đêm rục gối mềm

Một người lụi cụi soi chăn đệm

Một ánh mắt buồn buôn buốt đêm.

*.

Đêm 03 tháng 04 năm 2024

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

PHỐ KHUYA

 

Gió lạnh cong mình cóng mái hiên

Mưa táp song thưa buốt dáng thiền

Dật dờ phố nhỏ hai thằng nghiện

Một gã xe thồ đạp như điên.

*.

Định Công, 22:38 ngày 11-01-2024

(Mồng Một/Chạp năm Quý Mão)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN 

 

 

THÁNG CHÍN

 

Tháng Chín cuộn tròn hương sữa đêm

Gió Thu vê rối lọn tóc mềm

Tiếng cười rúc rích thi thoảng điểm

Sương Thu run rẩy rót xuống thềm.

*.

Hà Nội, 11 tháng 11/2023

(đêm 28 tháng 9 âm lịch)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

CHIỀU HỒ TÂY

 

Ai phả vào chiều một dấu yêu

Để ai tẩn ngẩn một nét Kiều

Ồ kìa loáng thoáng ven rặng liễu

Một tiếng cười reo lảnh lót chiều!

*.

Hồ Tây, chiều 30-04-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

CHỢ XUÂN 

- tặng V -

.

Náo nức chợ xuân. Náo nức em

Chợ xuân ngày Tết lắm kẻ xem

Tíu tít em cười. Em thật lém!

Bứng cả trời Xuân tới chợ Chèm.

*.

Chợ Chèm, 20 tháng 02-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

EM ĐI

- với TTQT -

 

Em đi bóng đổ đèn mờ

Phố xưa nhạt tiếng bao giờ lại quen

Anh về ướp mật ủ men

Đã mười năm phố vẫn chen gió lùa.

*.

Hà Nội, ngày 09 tháng 10-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

CHƠI ĐÊM

 

Tự dưng lại muốn đi chơi phố 

Nhặt tiếng ai cười khua vỡ đêm

Ờ nhỉ... lâu rồi quên chơi phố 

Ai người năm đó có chơi đêm?

*.

Hà Nội, đêm 21.07.2019

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

READ MORE - KÝ ỨC HÀ NỘI - chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

Saturday, September 20, 2025

PHỞ VIỆT GiỮA LÒNG NƯỚC MỸ - Lê Thi

 




PHỞ VIỆT GiỮA LÒNG NƯỚC MỸ 

Lê Thi

 

    Giữa một chiều thu lành lạnh ở Ohio, tôi ngồi trong một quán phở Việt nhỏ nép mình bên góc phố, mùi nước dùng bốc lên ngọt ngào như đưa tôi quay ngược thời gian. Bên ngoài cửa kính, lá phong đỏ rực rơi nhẹ như thể đang rụng xuống ký ức – ký ức về Huế, về em, và về những ngày xưa cũ mà tôi đã mang theo suốt mười năm tha hương.

    Tôi nhớ bát phở đầu tiên mình ăn cùng em, khi còn là sinh viên nghèo ở Huế. Sáng mưa lất phất, em kéo tôi vào một quán nhỏ trong con hẻm Nguyễn Huệ. Bàn gỗ cũ, tường quét vôi xanh đã bong tróc, nhưng bát phở thì thơm lừng, nước dùng trong veo mà đậm đà, hành lá xắt nhỏ thơm nức, lát thịt bò mỏng mà mềm như tan trong miệng. Em bảo: “Phở là món ăn của yêu thương – nấu phở phải kiên nhẫn, như giữ gìn một mối tình.” Tôi cười, lòng dạ non trẻ chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ thấy vui vì được ăn cùng người mình thương. Những buổi chiều tà  đan tay em nhìn ngắm dòng Hương lững lờ bao lời thề hẹn….

    Thế mà đã mười năm.

   Hôm nay, trong quán phở nơi đất khách, tôi lại gọi một bát phở tái nạm, như ngày ấy. Vợ chồng chủ quán là người Quảng Ngãi, sống ở Mỹ gần ba mươi năm. Cô kể, nước dùng ninh từ xương bò trong mười tiếng, không dùng bột ngọt – vì “đã là phở Việt thì phải giữ đúng hồn Việt.”

    Tôi xúc động. Không chỉ vì hương vị bát phở làm sống dậy bao hồi ức, mà vì trong từng sợi bánh phở, từng miếng thịt bò, tôi thấy cả một niềm tự hào – niềm tự hào của người Việt nơi xứ người, gìn giữ từng món ăn như giữ lấy  hồn quê, giọng nói của chính mình.

    Người Mỹ đến đây ăn phở, họ gọi nó là “Vietnamese beef noodle soup.” Nhưng với tôi, phở không chỉ là món ăn. Phở là ký ức, là nỗi nhớ, là tình yêu, là bản sắc. Là cả một quê hương gói trong một bát nước dùng nghi ngút khói. Là nơi hội ngộ yêu thương.

    Tôi ngồi đó, húp từng muỗng nước phở như uống lại năm tháng đã qua. Nhớ em. Nhớ Huế. Nhớ những buổi sáng mưa phùn, tay em lạnh, nắm tay tôi đi ăn phở. Em giờ ra sao? Có còn ăn phở vào sáng chủ nhật không? Có khi nào, giữa chốn nào đó, em cũng nhớ đến một bát phở xưa và một người cũ?

   Giữa Ohio – nơi cách quê hương nửa vòng trái đất, tôi bỗng thấy lòng mình ấm lại. Ước ao giá như có bàn tay và hơi ấm ấy, bởi dù xa đến đâu, chỉ cần có một bát phở, là có thể tìm về một phần quê nhà. Phở Việt – không chỉ là món ăn, mà là hương hồn đất mẹ, là sợi dây nối tôi với nơi tôi đã từng yêu, từng sống, từng đau đáu nhớ thương.

    Tô phở giữa Saigon Restaurant & Bar trỗi dậy trong tôi cả một miền ký ức, khi ông chủ tình cảm tiếp đón nồng hậu và khuyến mãi ly cà phê sữa đá .

    Và tôi tin, dù có đi đâu về đâu, chỉ cần còn có người nấu phở Việt giữa lòng thế giới, thì người Việt mình – và cả những câu chuyện yêu thương, những hoài niệm – vẫn sẽ còn được kể lại, âm ỉ, tha thiết, như vị ngọt thanh trong bát phở ngày xưa.

    Cảm ơn những con người tha hương mang ẩm thực Việt ra khắp thế giới, để cho bè bạn được thưởng thức món ăn mang đậm bản sắc và hồn Việt. Cảm ơn tình cảm, thời gian ông chủ đã dành cho tôi trong buổi sáng thu về hôm ấy.

     Cleveland thu 2025

    Lê Thi

    <thivanle1569@gmail.com>

READ MORE - PHỞ VIỆT GiỮA LÒNG NƯỚC MỸ - Lê Thi

Chùm thơ CẢM THU - Hoàng Thị Bích hà



Hoàng Thị Bích Hà

CẢM THU 


Hình như thu đã về ngang ngõ

Chiều chạm trên vai quá dịu dàng

Heo may như dáng hình tri kỷ 

Của một mùa thu xưa rất xưa.


Saigon, ngày 15/9/2025

***

Mùa cứ trôi thật lẹ

Âm thầm nhẹ như không

Chợt nhìn qua mái tóc

Tháng ngày lưu ở đây!

Saigon ngày 18/5/2025


***

Chiều nay nhặt được chú ve con

Tưởng có trong tay cả mùa hè

Ai ngờ phượng đã xa màu nhớ

Nghe tàn lá rụng phía mùa thu.


Saigon ngày 18/5/2025

Hoàng Thị Bích Hà



VỀ VỚI MẸ


Ai muốn làm trẻ nhỏ 

Hãy về bên mẹ mình 

Dù bạn có là ai 

Tuổi đời đâu sá kể 


Mẹ sẽ chăm chút bạn 

Từ giấc ngủ miếng ăn 

Vỗ về vẫn ân cần 

Như thuở còn thơ bé 


Nếu ta về bên mẹ 

Sẽ mãi là trẻ thơ 

Dù tóc đã bạc phơ 

Vẫn ngu ngơ bên mẹ 


Trời còn cho sức khoẻ 

Thì mẹ vẫn chăm con 

Còn mẹ- còn bóng cả

Che mát cho đời con.


Saigon, ngày 19/01/24

Hoàng Thị Bích Hà

habich1963@gmail.com




READ MORE - Chùm thơ CẢM THU - Hoàng Thị Bích hà