Gió qua thềm
Có điều gì theo gió bay đi
Bay lơ đãng, không ai níu lại
Dù chấp chới trong chiều nắng qúai
Rớt thu vàng, đẫm dấu tình si
Ước mơ em có còn xa xôi
Trôi bãng lãng qua miền sáng tối
Khê đọng lại tháng năm gấp vội
Khúc khuỷu quanh co, vết lõm lồi
Gió tương lai, đổ vọng bến bờ
Đường dĩ vãng, hằn lên từng lớp
Lời thơ cũ như còn choáng ngợp
Buổi đầu tiên… tuổi mộng dại khờ
Này em, có về qua lối xưa
Chiếc cầu cũ, giờ đang xây mới
Bên góc phố ta từng đứng đợi
Chiều vui, vội vã những cơn mưa
Có điều gì đọng lại không em?
Còn nguyên đó một thời trai trẻ
Chiều ký ức, ngân rung nhè nhẹ
Gió mùa thu, miết mỏng qua thềm…
Em lo gì, một cơn mưa xa
Mưa loang tan trên sóng muộn mằn
Trời loé nắng, giăng ngang chân sóng
Con thuyền nhỏ, ngập ngừng đánh võng
Đường chân trời mờ một quầng trăng
Tiếng sấm xa vọng đổ đằng đông
Xuyên màn mưa, đằng tây hửng nắng
Rung ngân trong không gian tĩnh lặng
Nước cạn, Sảnh trời kêu báo giông
Bãi vắng đường xa, đi một mình
Em gánh cá, liêu xiêu bước chậm
Đôi má hồng bồ quân, lấm tấm
Sóng rì rầm từng lớp giao sinh
Trở vai gánh, vội vàng đường quen
Gió dậy, cơn giông chiều nước cạn
Phô bày trên bãi, bùn lênh láng
Hạt mưa gieo, rắc vệt trắng đen
Ngóng trông gì đôi mắt xa xôi
Ngoảnh lại, bãi bùn non quánh đặc
Tiếng sóng vọng mưa dầm se thắt
Chiếc thuyền xa, gió dập sóng dồi…
Sao em tặng chi anh một nỗi buồn
Đêm nằm ngủ, gối đầu vào quá khứ
Nhớ quay quắt, những lần mình do dự
Cứ đắn đo, những tránh trớ, nắm, buông
Lời tỏ bày, nhùng nhằng trôi năm tháng
Trong thẳm sâu, con sông xưa đã lặng lẽ xa nguồn…
Anh trở về, chạm ngõ miền tây
Nghe bổi hổi “khung trời miền hạ”
Trong cuộc nhậu, tiếng đàn kìm nhấn nhá
Khúc Nam Bình, tràn nỗi nhớ đất Thần kinh
Bất chợt tiếng song loang buông thả
Một tiếng dạ thưa! Rơi, ngơ ngác giật mình…
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng
lethanhhung4625@gmail.com
No comments:
Post a Comment