Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, August 17, 2015

BÂY GIỜ PHỐ ĐÃ THAY LÀNG - Nguyễn Đình Nguộc





         BÂY GIỜ PHỐ ĐÃ THAY LÀNG

(Cảm nhận bài thơ “Cảm lời giếng nước” của nhà thơ Nguyễn Khôi)
       
Đọc bài thơ “Cảm lời giếng nước” của Nhà thơ Nguyễn Khôi ta cảm thấy một nỗi buồn man mác nhung nhớ cảnh yên bình của làng quê xưa với cây đa, giếng nước, sân đình... cùng với những tập quán quen thuộc đã in đậm vào tâm trí của những người con xa quê lâu lâu mới trở về làng. Cùng với sự phát triển của đất nước, mỗi vùng quê cũng đang từng ngày đổi mới theo hướng công nghiệp hóa nông nghiệp, nông thôn. Đặc biệt những vùng ngoại thành phố, thị xã quá trình đô thi hóa đến chóng mặt. Những thôn, xã xưa giờ đây đã lên phố, lên phường... nên:

“Còn đâu giếng nước trong veo
Đêm trăng soi bóng người yêu thuở nào
Giếng đá Ong, nước ngọt ngào
Trưa hè mát họng, thì thào lời thương
Cây đa xòa bóng bên đường
Dừng chân về chợ, tan trường ríu ran...”

Những đổi thay nơi quê nhà làm cho ta không thể nhận ra làng xóm thân yêu thuở xưa của mình nữa. Bao kỷ niệm ngọt ngào, thân thương mỗi khi về quê ta mong được gặp lại đâu còn? Người con của quê hương lâu ngày mới về quê không thể hình dung được sự đổi thay đến ngỡ ngàng của xóm làng, thảng thốt kêu lên đầy luyến tiếc:“Còn đâu giếng nước trong veo/ Đêm trăng soi bóng người yêu thuở nào”. Cái giếng đá Ong nước trong veo hãm chè xanh ngon mắt, ngon môi, uống vào vừa ngọt, vừa thơm ... đâu còn nữa. Cả cây đa cổ thụ xòa bóng bên đường che mát những trưa hè mỗi khi bà con đi chợ về dừng chân ngồi nghỉ đón làn gió trời bay hết những giọt mồ hôi cũng không còn. Nơi gốc đa già vẫn còn lưu mãi trong ký ức của bao thế hệ học trò mỗi khi tan trường về “ríu ran” nô đùa một thuở nay đã trở thành kỷ niệm...

“Bây giờ phố đã thay làng
Rào rào nước máy giếng khoan xả vòi
Nồng hơi hóa chất tanh tươi
Chè pha nước máy sặc mùi nồng hăng!”

Khi đô thị hóa “bây giờ phố đã thay làng”, xã đã lên phường, nhà tầng đang thay thế những ngôi nhà mái ngói, mái tranh năm xưa. Đặc biệt là các sản phẩm công nghiệp hiện đại đã đi vào cuộc sống của người nông dân như điện đường thay ánh trăng vàng, quạt máy, ti vi, tủ lạnh, điện thoại, nước máy... không ít gia đình đã lắp điều hòa không khí. Dân số ngày càng tăng do phát triển tự nhiên và tăng cơ học- những người ở nơi khác chuyển đến sinh sống nên nước“giếng đá Ong” năm xưa không còn đủ dùng nữa, phải dùng “nước máy giếng khoan” mặc dù có “nồng hơi hóa chất tanh tươi”. Những người đã từng nghiện nước chè xanh nấu từ nước giếng đá Ong năm xưa nay đành chấp nhận “chè pha nước máy sặc mùi nồng hăng!” bởi vì:
 “Bây giờ đã lấp giếng làng“Gốc đa”? –đã có “Nhà hàng” mọc lên”. Khi đô thị hóa, những cơn sốt đất liên tiếp làm cho giá đất cứ tăng lên vùn vụt. Câu thành ngữ: “tấc đất- tấc vàng” ngày xưa nay trở thành tấc đất- nhiều tấc vàng. Giếng làng đã bị lấp để mở rộng đường, để làm nhà. Cây đa bên đường cũng không còn nữa mà “đã có “Nhà hàng” mọc lên”. Cơ chế thị trường như một làn gió mới thổi về miền thôn quê êm ả bao đời nay làm thay đổi đến chóng mặt có nhiều  cái được, tích cực nhưng cũng có không ít tiêu cực, mất mát không dễ gì lấy lại được.
“Mấy cô váy ngắn “tiếp viên”/ Mắt xanh, mỏ đỏ hoắng lên kéo mời...” Những chuẩn mực của nếp sống văn hóa trước đây cũng không thể giữ được trước trào lưu hội nhập quốc tế ngày càng mở rộng; trước cơ chế thị trường cạnh tranh khắc nghiệt với nhưng qui luật của nó.

“Tôi về... chẳng phải “làng tôi”?
Người xưa đã tít phương trời biệt ly
Trưa hè bật nắp “La Vie”
Thôi thì “ừng ực”... mấy khi về làng?!”

Chia sẻ với người thơ bởi bây giờ đâu còn lũy tre, cây đa, giếng nước, ao làng... nên không còn nhận ra làng mình ngày xưa nữa. “Tôi về... chẳng phải “làng tôi”?”. Câu tự hỏi mình sao mà chua chát và đắng lòng đến vậy! Người con của quê hương đã luống tuổi trước khi về quê háo hức mong gặp lại những kỷ niệm một thời tuổi trẻ, những bạn bè thân thiết ngày xưa... Nhưng khi về thì thật buồn: không còn nhận ra làng mình nữa. Còn người xưa thì  đã tít phương trời biệt ly”,đi làm ăn tứ tán khắp nơiTrưa hè oi bức ngày xưa uống bát nước chè xanh nấu từ nước giếng đá Ong đầu làng thật đã, mát lòng, mát ruột... còn nay được sử dụng sản phẩm công nghiệp nước uống “La Vie” hiện đại ở đâu cũng có thể mua được. “Thôi thì “ừng ực”... mấy khi về làng?!”. Đọc câu thơ ta thấy nao lòng. Thôi thì đành lòng vậy, cầm lòng vậy... biết làm sao được?
Hai câu kết của bài thơ đẹp nhưng đầy luyến tiếc:

“Giếng xưa thả ánh trăng vàng
Chỉ còn trong lúc mơ màng nhớ quê”.

Giếng xưa đã bị lấp rồi sao còn thấy được ánh trăng vàng thơ mộng, một thời mải mê ngắm trăng rơi đáy giếng nữa? Nó chỉ còn trong ký ức của những người nặng lòng với quê hương. Hình ảnh giếng nước đầu làng với bao kỷ niệm thân thương giờ đây “chỉ còn trong lúc mơ màng nhớ quê” bởi “bây giờ phố đã thay làng”.

                                                     Hà Nội. Ngày 16-8-2015
                                                      Ts.Nguyễn Đình Nguộc

READ MORE - BÂY GIỜ PHỐ ĐÃ THAY LÀNG - Nguyễn Đình Nguộc

ĐÊM HUYỀN HOẶC - thơ Huy Cận Đông Hà




Đêm Huyền Hoặc

Đêm mưa lạnh ta một mình trăn trở
Hạt giống tình vừa chớm nở tim côi
Hồn chơi vơi bao khắc khoải bồi hồi
Tình man mác dịu dàng khe khẻ đến

Gió ru nhẹ, tim gầy bừng xao xuyến
Trăng nghiêng hồn, nhung nhớ dáng hình xưa
Làn hương người thấp thoáng dậy trong mưa
Ta ngơ ngẩn nhìn ngàn sao lấp lánh

Ta rạo rực đong men tình sóng sánh
Lời tự tình vương vấn khúc du dương
Đời thênh thang óng ả nhịp yêu thương
Đợi người đến, tình mênh mông đêm trắng

Người đến nhé mang ngọt ngào sâu lắng
Ru cuộc tình cho ân ái đong đưa
Tình nhân ơi đêm huyền hoặc trong mưa
Ta nhớ mãi dẫu tình trong giấc mộng...


Huy Cận Đông Hà
READ MORE - ĐÊM HUYỀN HOẶC - thơ Huy Cận Đông Hà

RAO BÁN NỖI ĐAU - Thơ Thúy Ngân



      Tác giả Thuý Ngân




RAO BÁN NỖI ĐAU

Ai mua tôi bán, nỗi đau tôi
Chỉ một đồng thôi chẳng lấy lời
Tôi biết mua về người cũng bỏ ?
Nhưng hãy mua dùm làm phước chơi

Nỗi đau đem bán thật dở hơi
Ai mua có lẽ cũng điên rồi!
Gánh đời oằn nặng hai vai nhỏ
Mua chi thứ đó nhọc tâm thôi!

Nỗi đau tôi bán, người mua chơi
Như thế với tôi quá tuyệt vời
Với đời, dù nhỏ đầy thánh thiện
Hạnh phúc đến người chẳng xa xôi

Tha nhân còn khổ, lắm người ơi
Xin hãy sẻ chia, với nhân đôi
Một đồng  bé nhỏ  mà  nghĩa lớn
San bằng ngăn cách - thế giới Tôi!

                                  Thuý Ngân

39/46 Từ Văn Tư - Phú Trinh - Phan Thiết - Bình Thuận
ĐT: 0917 137 333 
Email: nganthuybt@yahoo.com.vn

READ MORE - RAO BÁN NỖI ĐAU - Thơ Thúy Ngân

CÒN NHỚ QUÊ - thơ Hoa Nguyên

Tác giả Hoa Nguyên


CÒN NHỚ QUÊ

Người ơi…
còn nhớ quê không?
trăng chênh soi bóng hoàng hôn tím chiều
khúc sông xao xác cuốc kêu
bắt con cá nhảy nướng tiêu
buổi nào…

Xóm dừa, bông giấy, vườn cau
xanh ngàn mây
chí cốt câu hẹn thề!
trưa say gọi nắng đê mê
xa xăm sáo trúc vẳng về ướt tim

Cánh đồng vàng rực lúa chiêm
đàn bươm bướm lượn
lim dim giấc đời
mong chờ phượng thắm đỏ trời
mưa rào tưới giậu mồng tơi mướt tràn

Nơi xa ấy
có nghe chăng?
chuông chùa ngân vọng ngã đàng từ bi
mặn mà đất Mẹ khắc ghi
lòng se thắt nhớ khó đi
tình nhà!

Cảm ơn quê chấp nhận ta
về nguồn cội gốc Ông bà Tổ tông

                                                                             

HOA NGUYÊN
hoanguyenmt404@gmail.com
Phan Rang, Ninh Thuận
READ MORE - CÒN NHỚ QUÊ - thơ Hoa Nguyên

CHÙM THƠ LỤC BÁT CỦA HỒNG TÂM


                Tác giả Hồng Tâm




VƯỜN CHIỀU NHAN SẮC

Bến xưa con nước chia dòng
Tim đau nhỏ giọt mưa lòng khôn nguôi
Tình ta ngày tháng phai phôi. 
Người vui bên đó em đây sầu đời 

Đêm về ru giấc ngậm ngùi
Trong chiêm bao gọi tên người cố nhân
Hoa tươi giờ héo phai tàn
Nụ sầu nở giữa chiều nhan sắc chiều 

QUÊN

Tháng năm còn lại trong đời
Ta cố giữ những nụ cười hồn nhiên 
Cố ru những nổi ưu phiền 
Ta tìm khúc hát câu thiền tĩnh tâm

NỖI NIỀM

Thời gian lặng lẽ trôi mau
Mười năm rồi đó ai nào đâu hay
Mười năm nỗi nhớ đọa đày
Ta nghe thương nhớ rơi đầy trang thơ

Mười năm qua trong giấc mơ
Bóng hình ấy còn đợi chờ đêm đêm
Câu thơ như dây lạc mềm
Người đan buộc chặt ta thêm với đời

Trách người lòng bạc như vôi
Chút tơ vương buộc  một đời dỡ dang

HỒNG TÂM 
READ MORE - CHÙM THƠ LỤC BÁT CỦA HỒNG TÂM

BỤI LẦM RỚT VAI - thơ Hoàng Anh 79

Tác giả Hoàng Anh 79










BỤI LẦM RỚT VAI

Ngủ ngoan em giấc chiêm bao
Để quên đi những hư hao cuộc tình
Đêm tàn rồi đến bình minh
Và ta vẫn kẻ đăng trình lẻ loi

Ngoài kia sương phủ quanh đồi
Nghe như tiếng vạc buông lời thở than
Mình ta với cuộc phũ phàng
Đời mênh mông lắm chưa tàn cơn mê

Đi xa cho lắm cũng về
Chôn nhau cắt rốn cũng quê hương mình
Chực chờ cánh cửa tử sinh
Bánh xe thổ mộ rập rình quẩn quanh

Quạnh hiu chiếc lá xa cành
Có yêu cho lắm cũng đành đoạn xa
Một mùa trăng cũ chưa già
Sao đêm vọng nguyệt trăng tà lạnh rơi

Còn đây nửa mảnh hồn côi
Khóc cho ai nữa kiếp đời trăm năm
Mai kia mất dấu chân trần
Em ơi thương chút bụi lầm rớt vai !

Sài Gòn Ngày 9/8/2015

Hoàng Anh 79
READ MORE - BỤI LẦM RỚT VAI - thơ Hoàng Anh 79

THÁNG TÁM - thơ Phạm Hòa Việt

Tác giả Phạm Hòa Việt










THÁNG TÁM

Tháng Tám mùa thu huyền diệu
Sáng chiều lơ lửng trời mây
Trăng xanh ai treo đầu núi
Đất trời háo hức đêm ngày…

Tháng Tám cây nghiêng dốc đá
Mạ xanh cỏ mướt ven đồi
Nằm nghe gió đùa hoa lá
Như là nhịp thở em tôi…

Tháng Tám đồng chưa thay rạ
Em chưa duyên ước  mặn mà
Tuổi đời như quen như lạ
Mà tình ủ giấc Nam Kha…

Tháng Tám Biên Hòa - Quảng Trị
Bạn bè kết nối gần xa
Quê hương cánh diều phố thị
Diệu kỳ ký ức đậm đà …

Tháng Tám hai trời cách biệt
Bên mưa bên nắng vào ra
Em về se duyên thắm thiết
Cầu Ô… mưa nắng chan hòa…

Tháng Tám ba năm quy ước
Bốn phương  hội tụ một nhà
Nhớ về mười hai đời trước
Ba trăm năm như gần như xa…


PHẠM HÒA VIỆT
READ MORE - THÁNG TÁM - thơ Phạm Hòa Việt

GÒ CÔNG TRONG KÝ ỨC - thơ Vũ Trọng Tâm



GÒ CÔNG TRONG KÝ ỨC            

GIA THUẬN HÀO HÙNG
         
Còn đâu đám lá tối trời            
Âm u rừng Đước thuyền bơi qua Vàm           
Ao Dinh di tích vẫn còn           
Ghé lăng Trương Định anh hùng Bình Tây           
Đất rừng man mác khói mây           
Vẳng nghe gió ngựa bay bay bóng cờ


SÓNG BIỂN TÂN THÀNH
          
Chiều rơi sóng bủa giăng bờ           
Vi vu trời lộng gió gió chờ Dương reo           
Xuồng con theo nước nhấp nhô               
Xanh xanh núi lớn,Vũng Tàu mù khơi           
Mênh mông biển rộng sông dài           
Quê ta xanh mãi một trời bình yên


VỀ VỚI AN HÒA            
          
Về Gò Công nhớ An Hòa             
Ghé thăm chùa cổ theo bờ sông con             
Cây Dầu sừng sững trước sân             
Hơn trăm năm tuổi thi gan đất trời             
Xơ Ri trái chín đỏ cây                 
Ngọt thơm hương đất đượm hoài vị chua           
Giồng Nâu vừa đúng lứa chưa             
Thăm em với Gánh Cau vừa đủ ngon.
                               
Vũ Trọng Tâm

(Gò Công)
READ MORE - GÒ CÔNG TRONG KÝ ỨC - thơ Vũ Trọng Tâm

MỘT BI KỊCH CỦA HÔN NHÂN - thơ Phạm Đức Nhì




MỘT BI KỊCH CỦA HÔN NHÂN

Đang đứng ở góc sân
bỗng mắt hoa, mặt bừng bừng
tai ù, đầu nặng chình chịch
lại một cơn cao huyết áp
tôi cố bước
nhưng ngã chúi dập đầu vào thành giếng

Hồn vất va vất vưởng
xác nằm trong áo quan
mẹ khóc ngất
mất thằng con trưởng
các em
mắt đỏ hoe
đầu quấn khăn tang

Bà cô ôm mẹ tôi
thở vắn than dài
“Tiếc thằng cháu học giỏi, đẹp trai”
ông bác
sụt sùi kể lể
“Tội nghiệp! Nó chết còn quá trẻ
chưa vợ chưa con

Giật mình tỉnh dậy
có lẽ do vợ tôi léo nhéo ở dưới nhà
(vẫn cảm thấy phảng phất không khí của đám ma) 
thì ra tôi vừa được “sống” một giấc mơ
tuyệt đẹp

Texas 08/2015

Phạm Đức Nhì
READ MORE - MỘT BI KỊCH CỦA HÔN NHÂN - thơ Phạm Đức Nhì

Sunday, August 16, 2015

MUÔN THỜI VẪN - thơ Chu Vương Miện

Thuyền thúng. Anh Võ Thạnh Văn


muôn thời vẫn
chỉ chuyện áo cơm
chịu lép một bề cá lờn bơn
trời rộng biển sâu lòng quá hẹp
trên sông lờ lững chiếc ghe bầu
ta đến ta đi ta đứng đó
có gì? vương lụy vạn đời sau
cổ kim bàn mãi thành kim cổ
thương áo chàm ơi mán sơn đầu
đâu chỉ tràng thành cùng vân cẩu
thánh nhân đâu thoát núi Kê Đầu
*
lịch sử thay nhau hoàn lịch sử
bá tánh lầm than dắt dìu nhau
hết bình nhiều năm rồi tới loạn
hết loạn bao năm chuyển tới bình
Trảm Lư cũng chỉ là thanh kiếm
mà người sử kiếm lạc Đông Châu 
sáo trúc Tiệm Ly còn văng vẳng
giang vĩ Dịch Giang lộn giang đầu
*
thơ cần đời, đời không cần thơ
ngủ hoài mơ vẫn chỉ là mơ
mơ thì đã quá hơn là thực
thực thì khổ quá tới bây giờ
100 năm nghĩ lại còn mấy chốc
mà thân đâu khác đám bụi mờ
lênh đênh mặt nước bèo lui tới
nghĩ quẩn lo quanh đến nỗi khờ
những điều cần thiết thì không có
những điều chả cần, rặt là thơ 
                         chu vương miện


READ MORE - MUÔN THỜI VẪN - thơ Chu Vương Miện

ĐỪNG - Chùm thơ Phạm Phan Hòa



Chùm Thơ Phạm Phan Hòa
                                                             
Đừng  
                          
Đừng giương cung ngắm vào anh! 
Mắt ngời buông phá... lũy thành tim yêu.    
Đừng giăng mắc sợi tơ chiều,  
Người ơi tình đã rối nhiều tương tư
                                                                                          
2010                                  
.
                                        
Gõ Bước Chân Khuya  
Tặng TM  
                                   
Bàn chân thoăn thoắt thoi đưa  
Đan cùng nguyện ước cho vừa đời nhau  
Bóng chiều mưa đổ chân cầu 
Đường trơn quá vội... trượt mầu thời gian  
Chiều theo cánh gió lên ngàn  
Đường khuya hòa nhịp điệu đàn yêu thương
Bước dài xa ngắn - dặm trường  
Về - qua đêm lặng... Mù sương tan rồi
                                                                               
                                               
Thề! 
Tặng TM   
                               
Lời thề tra mắc nợ ai   
Trời cao, đất rộng, sông dài chứng tri 
Ngỡ là gió đâu nghĩa gì?  
Mà ngàn năm nữa mãi ghi giữa đời 
Rằng xưa ta đã bội lời 
Ngày nay nguyện giữ đổi đời kiếp mai
                                                                   
PPH
(QN)
5/ 2015


Bức Thư Tình Không Gửi
                      
                      Dành tặng NTB-TM Thúy ngày xưa.

   Huế ngày... tháng... năm...

   Viết cho em bức thư đầu tình chưa dám gửi với mầu mực xanh vụng trên trang giấy trắng tuổi học trò sẽ mãi mãi còn đây một thời tôi tập tểnh yêu và một đời ta luôn ghi khắc.

   Là thổn thức không đợi chờ chỉ ước mơ rồi không hi vọng! Cái nhìn đã xa rời ánh mắt thuở hồn nhiên- vô tư vẫn mãi trong trên từng trang vở cùng những khát khao đời người luôn chắp cánh bay.

   Nỗi buồn cứ đi qua như từng chiều giờ tan lớp, đêm nhớ ngày buông gịọt đàn rụng rơi như những hạt mưa thấm sâu vào lòng đất ngủ yên để sớm mai gọi nắng tươi hồng.

   Phảng phất thoáng hương nồng để rồi loãng trên môi má. Em bước thật nhanh ôm nghiêng tập vở buông vạt áo dài mặc tung- hàng me lá rơi theo gió hút về nơi xa.

   ... Bài tập hôm sau là lá thư tình tôi không gửi là kỉ niệm tình yêu buổi đầu đời tôi đã trót trao.

   Bức thư mãi hoài niêm phong- kín một trời tắn tươi nụ cười em rạng rỡ.

Phạm Phan Hoà

QN- 6/8/1015.                     

     
READ MORE - ĐỪNG - Chùm thơ Phạm Phan Hòa

CẢM LỜI GIẾNG NƯỚC - Thơ Nguyễn Khôi





 CẢM LỜI GIẾNG NƯỚC
            (Tặng BNN)
                     
  Còn đâu giếng nước trong veo
Đêm trăng soi bóng người yêu thuở nào
  Giếng đá Ong, nước ngọt ngào
Trưa hè mát họng , thì thào lời thương
  Cây Đa xòa bóng bên đường
Dừng chân về chợ, tan trường ríu ran...
                       
  Bây giờ Phố đã thay Làng
Rào rào nước máy giếng khoan xả vòi
  Nồng hơi hóa chất tanh tươi
Chè pha nước máy sặc mùi nồng hăng !
                         
  Bây giờ đã lấp giếng Làng
"Gốc Đa" ? -đã có  "Nhà hàng" mọc lên
  Mấy cô váy ngắn "tiếp viên"
Mắt xanh mỏ đỏ hoắng lên kéo mời...
                       
  Tôi về ...chẳng phải "Làng tôi" ?
Người xưa đã tít phương trời biệt ly
  Trưa hè bật nắp "La Vie" (1)
Thôi thì "ừng ực"... mấy khi về Làng ? !
                       
  Giếng xưa thả ánh trăng vàng
Chỉ còn trong lúc mơ màng nhớ quê.

                                  Nguyễn Khôi
                                Quê, 15-8-2015


---
(1) Một loại chai nước lọc đang bán phổ cập ở Việt Nam.

READ MORE - CẢM LỜI GIẾNG NƯỚC - Thơ Nguyễn Khôi