Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 3, 2014

QUÊ HƯƠNG - thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)



Quê Hương

Quê hương những ngày còn bé:
Thân thương sau lũy tre làng

Quê hương những ngày khôn lớn:
Thắm tình đất nước Việt Nam

Quê hương khi lòng rộng mở:
Thổn thức nhịp Trái Đất này

Quê hương tâm hồn minh triết:
Là Trường Ý Thức… ngay đây (*)

Ở đây mà hóa lưu đày
Khi lòng mất dấu quê hương
Quê Hương là Chân-Thiện-Mĩ
Sáng soi muôn vạn nẻo đường.

01/9/2014
Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)  
---
(*):Trường ý thức là cơ sở của mọi hiện tượng trong Tự nhiên, bởi vì khe hở tồn tại giữa mọi electron, mọi ý nghĩ, mọi khoảnh khắc thời gian. Khe hở là điểm khống chế, sự tĩnh lặng ở tâm của sáng tạo, nơi vũ trụ liên kết mọi sự kiện. (…) Chúng ta cần nhớ nguồn gốc chung của mình. Tinh thần con người suy thoái khi chúng ta hạn chế mình trong một kiếp người và giam trong một thể xác. (Deepak Chopra-tiến sĩ y học). (Mời đọc thêm TT-LBB ở 4phuong.net).



READ MORE - QUÊ HƯƠNG - thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

PHỐ XƯA ĐÀ LẠT NGÂU VỀ - thơ Tuyền Linh



Phố xưa Đà Lạt ngâu về

Anh ngồi quán cóc phố xưa
Nhìn ngâu lắc thắc giọt dài mái hiên
Rung lên cung bậc nỗi niềm
Chập chờn đáy cốc in hình bóng em

Cà phê từng giọt phin đen
Quánh vào hồn mộng soi tìm dáng xưa
Niềm đau nghe đã dư thừa
Nỗi buồn chừng cũng muối dưa từng ngày

Phố xưa Đà Lạt mưa bay
Mưa hay nước mắt rơi đầy không gian
Tận cùng nỗi nhớ mùa sang
Thắp lên hoài niệm võ vàng hồn anh

Paris – Đạt lạt… bao lâu ?
Nhìn thời gian gội mái đầu hoa niên
Bây giờ tóc đã hoa râm
Phất phơ hồn mộng mù tăm đợi tình

Rã rời trong cõi nhân sinh
Đưa tay hứng giọt phù sinh giữa trời
Mưa ngâu rơi mãi… mãi… rơi…
Tình anh vẫn mãi nổi trôi theo mùa

Tuyền Linh



READ MORE - PHỐ XƯA ĐÀ LẠT NGÂU VỀ - thơ Tuyền Linh

Thơ Châu Quang Phước - GIỐNG HOA NGƯỜI, THẦM ƯỚC MƠ XA



GIỐNG HOA NGƯỜI

Hoa thơm gió thoảng tình nguôi
Nắng lên lưng bãi đời vui mặc lòng
Sân trường tha thướt thong dong
Nghe lâu đời tịnh một dòng suy tư
Trời lên sóng dựng rừng đông
Sách tay gót nhẹ mòn trông sớm trường
Nụ cười rụng nửa chiều sương
Xóm nghèo no ấm ngày thương học trò
Mưa sông người dám ban cho
Thời trai trẻ vẳng nhường đò các em.
                   


THẦM ƯỚC  MƠ  XA


Ước về lại leo lên Hòn Đá Ngó
Nhìn quê hương chín rộ phía lời xa
Em lả lướt trên đường cao thăm thẳm
Thác đổ người nườm nượp sóng phù sa.
Ta mê đắm hàng cau chim mắc võng
Hè ru con  tình tự xuống chiều thơ
Tất cả ngát hương đời thơm yên tĩnh
Cháy lòng ta trầm lọc cuộc đời mơ.
Bạn bè hởi! Mong đền ơn xóm cũ
Nắm tay nhau vui chuyện kể đêm làng
Trời bỗng lớn sông xanh gầy biển mắt
Em chợ về chiều xuống nhớ lang thang.
                         
                           Châu Quang Phước                   


READ MORE - Thơ Châu Quang Phước - GIỐNG HOA NGƯỜI, THẦM ƯỚC MƠ XA

Thơ Hoài Huyền Thanh - NHƯ CHIẾC LÁ THU PHAI, CÓ NHỮNG CHIỀU XƯA



NHƯ CHIẾC LÁ THU PHAI

Lá ngẩn ngơ
                     nép mình cơn gió thoảng
Trời thu buồn
                       hiu hắt dáng chiều phai
Đất ấp yêu
                   lũ côn trùng trầm mặc
Mây mơ màng
                        vương chút nắng heo may


Tím hoàng hôn
                         rớt rơi buồn đến vậy
Gió chao nghiêng
                            phe phẩy những hàng cây
Chim  ríu rít
                     gọi nhau về tổ ấm
Ta một đời
                    như chiếc lá thu phai.




CÓ NHỮNG CHIỀU XƯA

Có những chiều thu xưa
Em hài cong qua phố
Thương  chiếc lá dại khờ
Chưa dám khẽ khàng rơi

Có những chiều mây trôi
Buồn vương vương mắt nhỏ
Thương cọng cỏ bên thềm
Len lén ngắm chiều rơi

Có những làn heo may
Âm thầm thương áo lụa
Chiều vỡ òa trên tay
Chắt chiu bao nỗi nhớ

Có những ngày qua đi
Bâng khuâng còn ở lại
Ánh chiều sao tím mãi
Ngẩn ngơ tuổi xuân thì

Có những lần đi xa
Cơn mưa dài tê tái
Nhớ ngày xưa thân ái
Thương hạt nắng quê nhà

         HOÀI HUYỀN THANH





READ MORE - Thơ Hoài Huyền Thanh - NHƯ CHIẾC LÁ THU PHAI, CÓ NHỮNG CHIỀU XƯA

Tuesday, September 2, 2014

BÊN THỀM CHIỀU THÁNG TÁM - thơ Ngưng Thu




BÊN THỀM CHIỀU THÁNG TÁM

Màu phượng đỏ trên cành không thắp nữa
Hợp âm chiều tấu khúc hạ vời xa
Trời đem nắng rải hoàng hôn lần lữa
Mộng từ trăng thu ghé xuống hiên nhà.

Đời thơ gọi tiếng yêu mòn lối gió
Ấp tay vào gương mặt phả hơi thu
Màu tháng tám ngợp vàng hoa cúc rộ
Đồi non xa vạt nắng tỏa hương từ...

Tâm thơ đó rộn ràng nghe rất lạ
Thơ với người duyên nợ ủ vì đâu?
Từ trăng rụng xuống màu thu kiếp trước
Hay từ thơ nhen nhóm khúc tâm đầu.

Ta yêu lắm bốn mùa trong trời đất
Hương ngát từ hoa trái dịu dàng đơm
Từ ngưng đọng chút thu mùa tháng tám
Vần thơ ngân thôi điệp khúc dỗi hờn

                                  Ngưng Thu
READ MORE - BÊN THỀM CHIỀU THÁNG TÁM - thơ Ngưng Thu

CÒN TẬN TÂM HỒN - thơ Mặc Phương Tử



CÒN TẬN TÂM HỒN                                                               
                                 
Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt
Nên ta còn theo miết nhịp thời gian
Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước
Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.

Ta vẫn biết đường chiều hoang dấu cũ
Nên có loài thú dữ thả rong chơi
Ta vẫn biết giữa nghìn trùng mưa lũ
Nên gió mây cuồn nộ thoáng đen trời.

Ta nghe tiếng dế bên bờ lá ủ
Hắt hiu từng cơn gió lạnh canh thâu
Tiếng cú vọng vang bên trời vô chủ
Cánh vạc đêm sương lạc giọng giang đầu.

Ta vẫn biết phương đông trời sẽ mọc
Đường mây về chim hót rạng từng không
Hoa lá cỏ sẽ tắm hồn mưa móc
Cung đàn xưa sẽ chuyển nhịp phương hồng.

Đêm uể oải đã tàn trên bến cũ
Ánh trăng khuya lồng lộng gió lên ngàn
Tình hạt bụi cùng cỏ hoa hội tụ
Thức bình minh từng nhịp ý xuân sang.

Đường nhân thế muôn trùng hoa lá cỏ
Và lắm điều đá sỏi chạm chân son
Nhưng hoa lá vẫn tươi màu lối nhỏ
Và cỏ xanh vẫn thơm tận tâm hồn.


        Louisianna, New Orleans,  tháng 9. 2014.

                      MẶC PHƯƠNG TỬ
READ MORE - CÒN TẬN TÂM HỒN - thơ Mặc Phương Tử

ĐỌC “NHŨNG CHIỀU...”, THƠ VĂN THANH - Châu Thạch



ĐỌC “NHŨNG CHIỀU...”,  THƠ VĂN THANH - Châu Thạch


NHỮNG CHIỀU...

Em trao anh vạn lời yêu
Cho anh tất cả những chiều nên thơ
Những chiều trên bến mộng mơ
Đò ngang trông ngóng, ngẫn ngơ đợi nàng
Những chiều nắng rãi hoa vàng
Đầu xanh hai mái vội vàng trao yêu
Những chiều êm ả đìu hiu
Biệt ly xa cách liu xiu cõi lòng
Những chiều mong mỏi chờ mong
Anh nơi chiến tuyến đợi mong ngày về
Những chiều sơn cước ủ ê
Buồn lên khóe mắt, dầm dề mưa tuôn
A Shau, A Lưới, Ba Lòng
Hoả mai rực sáng, bóng nàng đâu đây
Giựt mình, đại bác réo dày
Tỉnh cơn mộng ảo bóng ai cuối trời

Nay đà tuổi hạc tám mươi
Vẫn in tâm trí một thời khó quên...
                     Văn Thanh


Lời Bình: Châu Thạch

Tôi không biết lớp thanh niên ngày nay có cảm xúc gì khi đọc bài thơ nầy hay không, nhưng tôi nghĩ những người ở tuổi thất thập như tôi sẽ thấy lòng mình rung động,  vì  tình yêu trong thơ phải trải qua nhiều lận đận bởi thời cuộc đảo điên mà lớp người chúng tôi từng hứng chịu.

Thời đó cũng như bây giờ, tình yêu ngọt ngào đến với tuổi thành niên chẳng ai không có:

Em trao anh vạn lời yêu
Cho anh tất cả những chiều nên thơ

Nhiều thập niên của thế kỷ trước, đất nước còn nghèo, cái đẹp tự nhiên của thiên nhiên chưa bị nền văn minh phá hoại, đường không bê-tông, sông không có cầu làm cho bức tranh yêu càng nên thơ, tình tứ:

Những chiều trên bến mộng mơ
Đò ngang trông ngóng, ngẫn ngơ đợi nàng

Ngày nay thanh niên thiếu nữ yêu nhau, hầu như không còn ai đợi chờ ở bến đò ngang nữa,  cho nên hình ảnh đó được xem như bức tranh quý hiếm trong kỷ niệm một đời người mà thế hệ chúng tôi thụ hưởng. Chúng tôi trân trọng hai câu thơ vì nó gợi nhớ phong cảnh hữu tình ngày ấy, làm nền cho những khối tình si mà ngày nay khó tìm đâu thấy được.

Những chiều nắng rãi hoa vàng
Đầu xanh hai đứa vội vàng trao yêu
Những chiều êm ả dìu hiu
Biệt ly xa cách liu xiu cõi lòng

“Biệt ly” của thời chúng tôi không phải như bây giờ là chia tay tình yêu mà là khoác chiến bào ra trận mang theo mối tình canh cánh bên lòng.Tình yêu của thanh niên thời đại chúng tôi hầu như ai cũng là nhân vật trong một thiên tình sử bi hùng, vì ai đến tuổi thành niên thì cũng phải đầu quân, chịu cảnh “Biệt ly xa cách liu xiu cõi lòng” suốt những tháng ngày đất nước còn binh đao.

Đoạn cuối của bài thơ dồn dập những âm thanh trận địa như nỗi khắc khỏi, u uẩn trong  tình yêu người chiến binh thuở ấy, luôn luôn đối diện bóng tử thần, nghĩa là sẵn sàng hứng chịu một cuộc chia lìa tình yêu vĩnh viễn:

Những chiều mong mỏi chờ mong
Anh nơi chiến tuyến đợi mong ngày về
Những chiều sơn cước ủ ê
Buồn lên khóe mắt, dầm dề mưa tuôn
A Shau, A Lưới, Ba Lòng
Hoả mai rực sáng, bóng nàng đâu đây
Giựt mình, đại bác réo dày
Tỉnh cơn mộng ảo bóng ai cuối trời

Thời ấy tuy thanh niên chúng tôi đứng trên hai chiến tuyến khác nhau. Nhưng anh bộ đội Cụ Hồ hay người lính chế độ miền nam đều mang dòng máu da vàng nên tâm tư tình cảm đâu có gì khác biệt. Hình ảnh trên chiến trường ngày ấy vừa đẹp vừa buồn khôn tả, nay qua thơ như thấy lại năm tháng của mình. Chiến tranh làm cho chúng tôi phải chịu xa cách người yêu nhưng chiến tranh cũng làm cho tình yêu trở nên lý tưởng, đẹp hơn và tha thiết hơn biết bao. 

Tuổi già, viết lên những điều khó quên ngày xưa với lòng thanh thản, là niềm vui cho mình, cho người đồng thế hệ và cho tuổi trẻ ngày nay biết về quá khứ cha ông là điều ta nên trân trọng:

Nay đà tuổi hạc tám mươi
Vẫn in tâm trí một thời khó quên…

Bài thơ ôn lại những chiều cúa một thời từng yêu trong quá khứ nhiểu nhương. Đề tài tuy lạc lõng với hiện tại nhưng không phải ngày nay không có những thanh niên mang tâm trạng của chúng tôi ngày đó. Đọc bài thơ tôi nhớ đến những chiến binh đang canh gác ngoài hải đảo xa xôi. Họ cũng đang có những chiều của chúng tôi nhiều năm về trước và cũng đang đối mặt với quân thù ngông nghênh phía trước. Hãy nhớ đến họ luôn luôn như chúng ta “Vẫn in tâm trí một thời khó quên”./.
                                                        Châu Thạch

       
                       


READ MORE - ĐỌC “NHŨNG CHIỀU...”, THƠ VĂN THANH - Châu Thạch

Saturday, August 30, 2014

NHÂN SINH - Hoàng Yên Lynh



        Hoàng Yên Lynh


NHÂN SINH

Nhân sinh ừ thế đó
Như gió thoảng mây trôi
Sông bên bồi bên lở
Lúc đầy lại lúc vơi .

Mới vành nôi lời mẹ
Đã tóc úa nắng chiều
Đục trong là nhân thế
Tình người sao cô liêu ?

Biết yêu là chia sẻ
Biết nhớ là bao dung
Đỉnh chung rồi cũng hết
Khi đối mặt vô cùng .

Buộc mình vào mê muội
Cuồng tín để tôn thờ
Bao hận thù tội lỗi
Trách mình sao bơ vơ .

Hư danh rồi cũng hết
Thành bại rồi cũng đi
Huyệt buồn thôi tử biệt
Có chăng giữ được gì .

Hãy như là ánh sáng
Gởi đời một chữ tâm
Như biển khơi không cạn
Cây đời mãi ngát xanh .

Hoàng Yên Lynh

READ MORE - NHÂN SINH - Hoàng Yên Lynh

Friday, August 29, 2014

NGÀY TRỞ VỀ - thơ Độc Hành



NGÀY TRỞ VỀ

Trời mùa hạ trở về thăm quê cũ
Nắng chang chang không mũ trên đầu
Cho mặt trời đốt cháy thương đau
Thiêu trụi hết mạch sầu vương vấn dạ
Trời mùa hạ trở về thăm mồ mả
Nén hương thơm tưởng nhớ mẹ cha
Chốn trần gian con tần tảo phương xa
Xin cầu nguyện suối vàng say giấc ngủ
Trời mùa hạ trở về thăm bến cũ
Dòng sông xưa tắm mát một thời
Vẫn soi gương lồng bóng mây trời
Vẫn chải tóc lũy tre xanh còng ngọn
Trời mùa hạ thăm cánh đồng xanh nỏn
Thời ấu thơ thường bắt dế thả diều
Ngắm mà thương cánh đồng lúa phì nhiêu
Lòng sung sướng quê mình thôi khốn khổ
Trời mùa hạ trở về thăm quê cũ
Điện bừng lên, đường sá hết bụi bay
Nhà khang trang, trường trạm cũng đổi thay
Cầu lắc lẻo, nay bê tông cốt thép
Ngày trở về trông quê ta giàu đẹp
Bà con ta sức khỏe vẫn dồi dào
Vườn trĩu quả, gà chật trại, cá đầy ao
Dạ thôi sầu, tự hào về quê cũ

                         ĐỘC HÀNH
READ MORE - NGÀY TRỞ VỀ - thơ Độc Hành

TÌNH QUÊ HƯƠNG TRONG THƠ DUY PHI - Vũ Từ Sơn

Nhà thơ DUY PHI (1940-2013)


TÌNH QUÊ HƯƠNG TRONG THƠ DUY PHI

Với 74 tuổi đời, Nhà thơ Duy Phi (1940 – 2013) đã làm nên một sự nghiệp văn chương tầm cỡ ( Thơ 11 tập, văn 8 tập, biên soạn biên dịch 13 tập, tổng là 32 tập). Ngoài ra, còn một số tác phẩm khác được in chung như: Phận đèn, Miền quê quan họ … Đặc biệt những năm cuối đời khi thấy dấu hiệu của sức khỏe không được tốt Duy Phi đã tập trung làm tuyển tập thơ: Ngó ý, hoàn thành vào tháng 1 – 2013, đã toại nguyện mỉm cười khi cầm tuyển tập trong tay, ký tặng bạn bè. Sau khi ông mất, một số bạn bè của ông là: Đặng Tiến Huy, Đỗ Nhật Minh, Vũ Từ Sơn đã biên tập tuyển tập văn cho ông: Người độc hành không nghỉ. Như vậy đến nay chắc ông linh thiêng sẽ hài lòng vì cả hai tuyển tập đã được “trình làng “ một cách cẩn thận, đầy đủ và chu đáo, gây được tiếng vang trong bạn bè văn chương và gây ấn tượng trong lòng bạn đọc .
Chúng ta cùng nhau điểm qua các tập thơ đã xuất bản của ông: Cánh buồm mở hướng (1983), Đối thoại cùng sông (1984), Ngổn ngang trăm mối (1992), Rêu thức (2000 ), Đêm Thần Minh (2002), Chóp nón đi nghiêng (2005), Vòm trời lưng nghé (2005), Phiêu diêu (2010), Giọt nhũ (2012), Ngó ý  (2013).
Với đóng góp xứng đáng  trong văn nghiệp và trong hoạt động xã hội, ông đã là hội viên xứng tầm của 3 hội văn chương tên tuổi của đất nước: Hội Nhà văn Việt Nam, Hội VHNT Bắc giang, Hội VHNT các DTTS Việt Nam.

        
TÌNH THƠ VỚI QUÊ HƯƠNG BẮC NINH

Duy Phi quê gốc xã Mão Điền, huyện Thuận Thành , tỉnh Bắc Ninh, nơi có truyền thống hiếu học, có những con người tài hoa văn chương như Nguyễn Gia Thiều (Tác giả của Cung oán ngâm khúc ), thi sĩ Hoàng Cầm, thi sĩ Sái Thuận … Duy Phi được ăn học chu đáo, trở thành giáo viên văn học với nhiều tài năng sớm phát lộ và chin chắn dần lên.
Ngay từ niên thiếu anh đã nhậy cảm với cây cối ,hòa nhập với thiên nhiên xung quanh. Cây bưởi trong vườn nhà đã sớm vào thơ anh: Chợt lắng bồn chồn hoa bưởi rụng / Trinh trắng hồn quê ngát ngõ quê. Con sông Đuống quê anh mầu mỡ phù sa, đôi bờ có quan họ lên thuyền thướt tha, thơ mộng, có tranh Đông Hồ đậm chất dân gian: Bên kia quan họ / Bên này Làng Tranh / Thuyền tôi hạ thủy / Phiêu diêu sóng duềnh (Sông Đuống). Bài thơ thật ngắn gọn , tài tình , sắc nét , miêu tả con sông Đuống với 16 từ gọn ghẽ , phóng khoáng .
Một người phải có tình yêu quê hương tha thiết đến mức nào mới có những vần thơ sống động, dí dỏm mà nhuần nhuyễn: Bút xưa thấm huyết kề nghiên / Cớ chi Bút Tháp hứng lên đỉnh trời ? / Trưa hè bóng tháp đổ xuôi / Hồn tôi bay ngược gửi lời mây bay (Trưa Bút Tháp ).
Bóng hình người mẹ luôn được đưa vào thơ của các con trung hiếu với muôn hình muôn vẻ, Duy Phi viết về mẹ thật sâu đậm, tài tình :
Mẹ khuất mấy thu sân cỏ lan
Bể không người vục nước mưa tràn
Xõa tóc soi tìm mình chẳng thấy
Lạ lùng ai đó bóng thời gian? ( Nhà xưa )
Cả không gian, thời gian về cuộc đời mẹ và một phần đời khá dài của con được miêu tả với từ ngữ dung dị điêu luyện, tài hoa: Lạ lùng ai đó bóng thời gian ?
Thật là khéo léo, chân thực  khi nhà thơ viết về người mẹ trẻ Việt Nam: Nắng chiều về mồ hôi / Áo nửa khô nửa ướt / Con khát lăn vào ngực / Là lúc em nghỉ ngơi. : Ngủ lưng chẳng chạm gường / Gánh, chân không bén đất / Em mãi là tiếng hát / Trong cuộc đời riêng tôi. Không biết em hàng xóm hay là vợ đây? Vợ nhà thơ là giáo viên cơ mà!
Miền quê Thuận Thành của Duy Phi có làng tranh Đông Hồ nổi tiếng. Một trong những bức đẹp là: Hứng dừa. Bức tranh càng đẹp, ẩn ý sâu xa thêm khi được nhà thơ của quê hương thổi hồn văn học vào, nó giống như bài thơ hay được phổ nhạc thành bài hát bay bổng diệu kỳ: Đẹp đôi , chồng đón vợ đưa / Kìa ai nâng váy hứng dừa mà quên … / Ngày xuân được phút thiên nhiên / Đất đai chợt thức nỗi niềm chợt hoa (Đề tranh Hứng dừa).
Hội làng Bắc Ninh thật phong phú trò chơi đậm đà bản sắc dân tộc. Chơi đu là một trong số ấy. Duy Phi viết về “Cánh đu" thật đắc địa:
Gái đảm trai tài đu mới hay
Mắt cười trong mắt tay kề tay
Sầm sầm đu hạ gieo ngang đất
Thoắt lại bay rồi vút giữa mây

Bay theo sao hiện với trăng tà
Cùng cánh chim gần ngọn núi xa
Ta ngẩng cao đầu chân rẽ gió
Thử lại sức mình trong bao la

… Xin ai ở dưới đừng vội bắt
Hãy để mùa xuân những phút bay
và quê hương quí giá nhường bao khi nhà thơ viết trong bài “Gặp bạn xưa":
Cầm tay, bạn tưởng người thiên hạ
Đôi ba chuyện cũ thành hả hê
Cảm thương ký ức sau dâu bể
Tín nghĩa vàng ròng ta với quê .


TÌNH YÊU THẮM THIẾT MIỀN QUÊ KINH BẮC

Trấn Kinh Bắc xưa gồm 2 tỉnh Bắc Giang, Bắc Ninh và một số huyện xã khác thuộc Lạng sơn, Hải Dương, Hà Nội hiện nay. Trong một số tập thơ của mình anh thường trích ngang mấy từ: Quê Kinh Bắc. Qua đó thấy Duy Phi thật tinh tế, kín đáo thể hiện tình cảm với quê hương. Khi viết về Nguyên Hồng, anh có bài “Cây đa ở Nhã Nam" thật ngồ ngộ, ý nhị :
Vòm lá xanh vòm trời xanh
Nổi chìm mấy nẻo đã thành chiêm bao
Xuềnh xoàng đa vận áo nâu
Rễ đa phải mượn dáng râu Nguyên Hồng
Bài thơ này mới đây được Hội nhà văn Hải Phòng đưa vào tuyển tập: Nguyên Hồng qua những trang thơ .
Và đây, anh viết bài “Kinh Bắc chiều xuân" để nói về miền đất này với phong tục ngàn đời :
Cánh xuân bổng thế, người ơi !
Kìa ai gửi cả tiếng cười vào mây

Lay phay mưa hoa lay phay
Đấu cờ giải lớn cuối ngày còn treo
Sân đình đã điểm trống chèo
Bóng cha gậy trúc áo điều, chiều quê .
Không khí thật thanh bình, dân dã, vui tươi, sống động hồn quê!
Vùng đất Kinh Bắc mến yêu có “Trai Cầu Vồng Yên Thế / Gái Nội Duệ Cầu Lim" xứng đôi; có lịch sử lâu đời. Nơi đây có cây cổ thụ đến ngàn tuổi. Duy Phi viết  bài thơ hay mà hiếm người viết đặng:
Tôi về bên cổ thụ
Chợt nhớ thuở Lý – Trần
Vòng tay mình bé nhỏ
Trước sinh khí tầng tầng

Chí nào thắp cõi tâm
Trụ giữa muôn bão tố
Đã bao nhiêu vầng trăng
Lạc vào trong thớ gỗ

Đất trung du sỏi đỏ
Vẫn lọc được ngát trầm
Lẫn cỏ cây thời vụ
Còn dáng đứng ngàn năm

Tóc bạc , tôi – trò nhỏ
Học cây bài : Thời gian ! (Với Dã hương ngàn tuổi )

TÌNH YÊU ĐẤT VIỆT BAO LA

Đầu những năm 1960, nhà thơ Duy Phi dạy học ở Chí Linh, Hải Dương, nơi có núi non, sông nước, phong cảnh hữu tình, thơ mộng . Nơi đây mang dấu ấn của Hưng Đạo đại vương, Nguyễn Trãi, Chu Văn An .. tạo cho nhà thơ có nhiều bài thơ hay. Xin dẫn ra ở đây một số câu thơ hay trong bài “Dạy học ở Côn Sơn" :
Tan trường mây rủ cùng mây
Học trò bay với bướm bay ngang đèo

Côn Sơn ấm tiếng thông reo
Phong tình sắc cỏ phong lưu gió ngàn
Suối Côn Sơn vọng tiếng đàn
Tiếng con cuốc cuốc thời gian đong đầy

Đêm Côn Sơn lỏng then cài
Tấc riêng xanh với cõi ngoài thông xanh
Phải có tình yêu thắm thiết đất nước, yêu lịch sử Việt Nam ta lắm lắm, Duy Phi mới có những vần thơ khí phách, hào sảng sau:
Vạn Kiếp đền đài cây ấp ủ
Lục Đầu sông vẫn cuốn mây theo
Nghìn xưa non nước nay còn đó
Lưỡi kiếm anh hùng thép vẫn reo
( Lục Đầu Giang )
Khi vào thành phố Đà Lạt, nhà thơ lại có dịp để thổ lộ tình yêu quê hương Kinh Bắc hòa trộn trong tình yêu vùng miền của đất nước bao la:
Ta cùng sương đi với hoa
Điệu Thiên Thai thông rừng ngân nga
Một ngày Đào nguyên bằng năm hạ giới
Một trời Đà Lạt mấy đời quê xa ?
(Nghe quan họ ở Đà Lạt)
Đến Quảng Bình, nhà thơ chớp được những nét độc đáo nơi đây qua nghệ thuật chơi chữ tài tình :
Lòng son soi xuống sông Son
Yêu non nước được nước non Kẻ Bàng
Kỳ công đến gặp kỳ quan
Lắng trong giọt nhũ thời gian gọi mình
(Giọt nhũ)
Và cuối cùng, xin dẫn ra ở đây bài “Nguyện cầu" của thi sĩ khi đi thăm Yên Tử - nơi Phật hoàng Trần Nhân Tông tu luyện, khai sinh ra Thiền phái Trúc Lâm:
Tôn nghiêm chùa đỉnh non cao
Tiếng chuông trì tụng gõ vào vách mây
Một vòng tràng hạt lần xoay
Bát hương cầu nguyện đã dày chân hương.
Phải đạt tới một tầm văn chương như thế nào mới viết được bài thơ hay và sâu sắc nhãn quan đến vậy!


TỔNG QUAN NHẬN XÉT VỀ SỰ NGHIỆP THƠ VĂN CỦA NHÀ THƠ DUY PHI

Phần chuyên đề chúng tôi đã trình bày xong ở phần trên. Nhân đây, xin nêu ngắn gọn tổng quan về sự nghiệp thơ văn của nhà thơ Duy Phi để lại cho đời.
Với 74 tuổi, sự vươn lên không ngừng, học hỏi bền bỉ, liên tục, khoa học và trí tuệ, Duy Phi đã có được vốn kiến thức sâu rộng về nhiều mặt để cho ra đời 32 tác phẩm văn học có giá trị. Với khối lượng này đã làm nên thương hiệu tên tuổi: Nhà thơ Duy Phi !
Đánh giá chung ông mạnh về thơ truyền thống: Tứ tuyệt và Lục bát. Nhiều bài đạt trình độ cao siêu, đi vào lòng độc giả trong tỉnh và trong cả nước; nhiều bài tứ tuyệt có thể sánh với thơ thời thịnh Đường; nhiều bài thơ lục bát chạm ngưỡng Truyện Kiều .
Về nhân cách có thể nhận xét Duy Phi là: Đức – tài toàn vẹn. Duy Phi sống chan hòa, chân thành với bạn bè theo từng cung bậc, có quan hệ xã hội đúng đắn, nghiêm túc, tôn trọng. Ông mất đi bởi cơn bệnh hiểm nghèo, thật đáng tiếc lắm thay! Ông mất đi là một tổn thất cho văn chương Việt nam, một tổn thất lớn lao với văn chương Kinh Bắc đương đại.
        Bắc Giang, những ngày tháng 8 – 2014
                            VŨ TỪ SƠN





READ MORE - TÌNH QUÊ HƯƠNG TRONG THƠ DUY PHI - Vũ Từ Sơn

THU CẢM - thơ Lý Đức Quỳnh

Tác giả Lý Đức Quỳnh


THU CẢM

Thu mù sương con nắng buồn hoang hoải
Lá vàng rơi  chao liệng giữa liêu lòng
Giọt ban mai còn đọng chút hoài mong
Trên cánh cỏ cuối mùa đi lặng lẽ
Em đưa tay đón tàn thu quạnh quẽ
Bên hiên đời vắt vẻo dải mây vương
Thương con gió nắm níu chút dư hương
Đang thủ thỉ trong vòm cây kẽ lá
Nhặt mù khơi nỗi đau đời vật vã
Thả bồng bềnh ru năm tháng phiêu di
Vào miên thẳm phai nhạt dấu vân vi
Gọi ngày mới dưới vực lòng quên bẵng  
Soi mờ trăng vào đêm dài không nắng
Cho úa tàn loang loáng ánh mơ côi
Cho sắc bạc không bệch trắng màu vôi
Vẫn rón rén bước nhịp đời im ắng
Ngày đôi khi cũng là đêm vắng lặng
Dẫu ngoài kia hỗn loạn lấn chen nhau
Tình là thế thường ghìm nén cơn đau
Và vỗ giấc ủ mộng sầu ngái ngủ
Tình không xưa màu đời không rêu phủ
Mùa sẽ qua thác lũ cũng ngày qua
Lá thu phai xuân thắm nở ngời hoa
Ai ở lại mãi một mùa thu cũ ?!

                      Lý Đức Quỳnh


READ MORE - THU CẢM - thơ Lý Đức Quỳnh