Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, November 9, 2013

TRÚC THANH TÂM: TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG TRONG NHỮNG BÀI THƠ THỜI CHIẾN - Nguyễn An Bình

                      

    
Phải gần 38 năm sau tôi mới có dịp gặp lại Trúc Thanh Tâm, mặc dù có thời gian khá dài chúng tôi ở cùng chung một thành phố sau năm 1975 trước khi anh có quyết định về Châu Đốc định cư hẳn, nhà của Trúc Thanh Tâm cũng không xa nhà tôi mấy. Được gặp lại anh, trong một ngày xuân ấm áp ở quê nhà, bên mấy ly bia và một dĩa khô nhỏ bên con rạch Cái Khế  nhìn ra ngoài sông gió thổi lồng lộng với dãy đèn đêm vàng hực in hình trên bóng nước lấp loáng mới cảm nhận hết được thời gian trôi qua nhanh như một giấc mộng. Người xưa thường nói “Bóng câu cửa sổ”, ngày trước đi học được thầy giảng dạy cho hiểu nhưng cũng không thật để tâm lắm đến ý nghĩa sâu xa của nó, bây giờ mới thật thấm thía “đời có bao lâu mà hững hờ”. Hai anh em ôn lại thời còn làm văn nghệ trước 1975, hỏi thăm nhau bạn bè văn nghệ xưa ai còn ai mất  mà cảm xúc khôn nguôi. Gặp lại Trúc Thanh Tâm, có dịp đọc lại thơ anh trên các trang mạng cảm giác đầu tiên của tôi là anh vẫn giữ được những tình cảm chân thật, sâu lắng và có thể nói là vẫn thủy chung, tha thiết với tình yêu quê hương, với những kỷ niệm một thời đi học và những mối tình đâu đó chợt đi qua trong tâm hồn nhà thơ, có điều nó đã được nâng lên ở một cấp độ cao hơn, tinh tế hơn và cũng thật hơn. Thơ anh viết gần như tự nhiên, gần gủi với cuộc sống, những câu thơ viết cho bạn bè, người thân, và cho những người tình không quen biết đều thấm đượm sự chân tình, giàu cảm xúc hình ảnh, xen lẩn những lời thơ hóm hỉnh đáng yêu, đời thường không cường điệu, chính vì thế làm cho người đọc thơ anh cảm thấy thích thú như thấy trong bài thơ anh đâu đó có mình trong đó. Tôi có đọc một số comment của một số độc giả trẻ trên blog Trăng Nguyên Thủy của anh bày tỏ sự ái mộ và có bạn lại hỏi khéo nhà thơ chừng nào in thơ để được đăng ký là một trong những người ủng hộ đầu tiên thì cũng đủ thấy thơ Trúc Thanh Tâm đã thật sự có chổ đứng vững vàng trong lòng người yêu thơ.

Chẳng hạn như trong bài Ví Dụ có những câu thơ làm người đọc bật cười trước lời tỏ tình như một ví dụ ướm thử để khỏi đau lòng, bất ngờ khi bị người đẹp từ chối và sự trả lời rất ngây thơ nhưng cũng rất chân thật dễ thương trước một thực tế khá phũ phàng của cuộc sống:

Cứ là ví dụ, vợ chồng
Đừng nghe thiên hạ dối lòng, bán mua
Nhỏ cười chúm chím, mây mưa
Sống cùng thi sĩ vẽ bùa, ăn thơ.

Một bài thơ khác “Chuyện cổ tích”  mà anh ký tặng tôi khi anh về Cần Thơ mới đây cuối tháng 9 vừa rồi, khi ngồi cùng nhau bên tiệc rượu nhỏ anh, tôi, Trần Duy Cang đã cùng ôn lại những kỷ niệm làm văn nghệ thời đó, cũng có những đoạn thơ đáng yêu như thế:

Trệt đất xuống cho mát trời ông địa
Nước mắt quê hương uống thét phát ghiền
Mấy thằng nam đừng chơi gian lận
Lót long đền, phái nữ họ ghen!

Món dân dã, lai rai tới bến
Đâu ở đâu, lại giống xứ mình
Trước khi chết còn xuống câu vọng cổ
Bạn ta cười, vỗ vế, y kinh!

Và rồi anh cũng nhận ra cuộc đời vốn dĩ cũng chỉ là phù du, ngắn ngủi thì chúng ta hãy xem như là một “Chuyện cổ tích”, có lẽ Trúc Thanh Tâm muốn thế và anh cũng mong bạn bè anh nghĩ thế.

Mấy chục năm, biết trên biết dưới
Có chìm xuồng cũng hú hí cho vui
Hương một thuở nghe còn thơm phức
Nhằm nhò gì, chuyện cổ tích, trời ơi!

Nhưng ở đây tôi muốn nhắc đến thơ anh ở một bình diện khác: Một Trúc Thanh Tâm với nỗi khắc khoải khôn nguôi về tình yêu quê hương trong những bài thơ thời chiến trước 1975.

Thời ấy chúng tôi yêu văn nghệ, thích làm thơ viết văn và tự tìm đến nhau một cách vô tư, trong veo không vướng bận những ganh đua vẩn tục thường tình. Anh lớn hơn tôi mấy tuổi, khi tôi bước vào giảng đường đại học thì anh đã là người lính trong thời chiến nhưng không vì thế giữa chúng tôi có sự ngăn cách. Tôi không nhớ quen anh từ lúc nào nhưng có lẽ từ lúc gặp nhau trong buổi ra mắt tập thơ Như Lá Me Sầu của Mặc Uyên Thi(tên thật Trương Chí Tiến, sau nầy là giảng viên Đại Học Cần Thơ) ở một quán cà phê ở đường Mạc Tử Sanh khoảng năm 69-70 gì đó. Lúc ấy anh cùng với Mặc Uyên Thi lập nhóm Hoa Thời Gian và hoạt động khá đều trên báo chí, sau đó không lâu anh hợp nhất với Trần Duy Cang( còn có bút danh Nguyên Thy Hồng), Trần Hòa Nhã thành lập nhóm Trăng Nguyên Thủy. Đây có lẽ đây là thời kỳ nhóm Trăng Nguyên Thủy hoạt động sôi nổi nhất, lúc ấy anh có gởi tặng tập thơ của nhóm lúc đó qui tụ thêm được một số bạn thơ sinh viên như Lê Vũ Hùng, Nguyễn Thanh Hùng, Hồ Ngọc Ẩn, Bùi Thị Sại. Rất tiếc sau năm 1975 những tập thơ ấy tôi không còn giữ được.  Tuy không hoạt động văn nghệ chung nhóm với anh nhưng chúng tôi vẫn chơi với nhau thật thân tình, gần gủi. Còn nhớ thời kỳ ấy văn nghệ miền Tây phát triển một cách tự phát nhưng không gì thế mà không có sự gắn kết với nhau. Ở Vĩnh Long có thi văn đoàn Áng Thơ Đêm của Trần Mộng Hoàng, Mỹ Tho có Văn nghệ Mây Đỉnh Cao của Thanh Uyên Vũ…, chúng tôi đều có liên hệ, trao đổi. Làm sao quên được những kỷ niệm một thời làm văn nghệ thuở ấy, lúc Trần Mộng Hoàng ra mắt tạp chí Tham Dự số 1 khoảng năm 70, tôi cùng Trúc Thanh Tâm, Trần Duy Cang, Lê Vũ Hùng, sau nầy là thứ trưởng Bộ Giáo Dục-Đào Tạo (đã mất) đã qua dự, chúng tôi có dịp quen thêm các nhà văn nhà thơ như Việt Chung Tử, Mai Trúc Linh….Còn nhớ giữa trưa nắng chói chang, chúng tôi với hai chiếc honda cà tàng đến Tam Bình thăm Mai Trúc Linh, lúc bấy giờ đang là phó quận. Con đường vào quận vắng vẻ, ruộng đồng xác xơ mà ai cũng biết là không nên  qua lại sau 5,6 giờ chiều vì có thể một viên đạn lạc nào đó găm vào mình và mãi mãi ta không biết viên đạn đó xuất phát từ đâu, bên nầy hay bên kia. Chiến tranh thời ấy khốc liệt như vậy. Nói như thế để thấy được niềm say mê gặp gỡ, giao lưu văn nghệ của chúng tôi lúc ấy mạnh mẽ như thế nào.

Chúng tôi cũng thường đọc thơ nhau khi bài được đăng trên báo. Ở Trúc Thanh Tâm tôi nhớ nhất là những bài thơ của anh đăng trên nhật báo Tin Sáng lúc bấy giờ. Phải nói rõ thêm nhật báo Tin Sáng thời ấy là một tờ báo đối lập với chính quyền Sài Gòn lúc bấy giờ do dân biểu Ngô Công Đức đứng tên, tôi và anh đều có bài cộng tác ở trang Thơ Thời Chiến do dân biểu Kiều Mộng Thu phụ trách. Thơ anh xuất hiện khá đều đặn. Điều đó cũng dễ hiểu, bấy giờ anh là nhà thơ mặc áo lính nên không khí, hơi thở chiến tranh, tình yêu quê hương và những nỗi xót xa trước cuộc chiến  được anh tiếp cận, thể hiện khá rõ nét.

Mặc dù lúc ấy tôi đã vào đại học ,  thường làm thơ tình học trò nhiều hơn là những loại thơ khác, nên thơ chưa cảm nhận gì nhiều về sự khốc liệt của chiến tranh nhưng tôi lại thích đọc thơ của những nhà thơ mặc áo lính lúc bấy giờ như Du Tử Lê, Trần Hoài Thư, Luân Hoán, Trần Dzạ Lữ, Hồ Chí Bửu, Phù Hư, Kim Tuấn… nên sau nầy tôi có dịp so sánh thơ anh gần gũi với thơ Kim Tuấn hơn cả. Sự khốc liệt, trần trụi, tàn nhẫn đôi khi tuyệt vọng trước một cuộc chiến  mà hai tiếng hòa bình hình như còn quá xa vời thể hiện rõ nét ở thơ của Hồ Chí Bửu, Trần Dzạ Lữ, Du Tử Lê; nhuốm màu quan tái như các bài Ngậm thẻ qua sông, Đồn sơn yểm, Quân bộ khúc của Phù Hư; cao ngạo ngang tàng coi đó như trò đùa của con tạo, rong chơi cùng vũ khí như trong thơ của Luân Hoán. Ở thơ Kim Tuấn nhất là những bài thơ khi ông còn là lính đồn trú  ở Pleiku, nỗi xót xa về cuộc chiến như một vết sẹo đau buồn không tránh được nó phảng phất ăn sâu vào tâm hồn nhà thơ:

Tôi đã đi qua bao nhiêu xóm làng
Trong thời chiến tranh mấy lần xuôi ngược
Lửa đỏ đồng hoang người chết bên đường
Máu thẩm bên bờ ruộng đất quê hương
Tháng giá mùa đông không còn áo mặc
                       ...
Tôi đã đi qua bao nhiêu xóm làng
Câu chuyện mười năm buồn như cắt ruột
Lửa ngày xưa cháy quê hương.
                      (Kim Tuấn-Lửa đỏ mười năm)

Thì ở trong thơ Trúc Thanh Tâm cuộc chiến cũng đồng nghĩa với chết chóc, với đau thương, mất mát không có gì có thể bù đắp, thay thế được:

Như Việt Nam nầy ngày tháng đau thương
Như ta một lần rồi cũng bỏ trường
Như thầy của ta bỏ màu áo đạo
Như bạn bè ta chết giữa thê lương !

Nên ta bây giờ ghét kẻ cuồng ngông
Nhìn máu Việt Nam chảy đỏ theo sông
Nhìn từng lớp xương, nhìn từng xác thịt
Nhìn từng mái đầu chít vội khăn tang !

Hăm ba tuổi đời, ta vẫn là ta
Việt Nam vẫn thêm hận tủi chan hòa
Ta thấy cổ truyền Á Đông như mất
Lỡ nhận kiếp người đành nhận xót xa !
               (Một trái tim-1970)

Hay trong một bài thơ khác, Trúc Thanh Tâm cho ta thấy một hình ảnh quê hương với những  cảnh đời bất hạnh, mà người ta cố tình phung phí máu xương như một món hàng rẻ mạt:

                Buổi sáng qua đường gặp người ăn xin
                Việt Nam đau thương, Việt Nam tội tình
                Thế kỷ hai mươi, con người tranh sống
                Thành phố Sài Gòn mọc nhiều building  !
                Chiến cuộc kéo dài, người bỏ nhau đi
                Đứa trẻ không cha lúc mới chào đời
                Nước mắt mẹ rơi, nồi da xáo thịt
                Những dòng sông buồn có những thây trôi  !

                Ta khóc cho người, ta khóc cho ta
                Khóc cho Việt Nam hận tủi chan hòa
                Em hãy lớn khôn để mà hiểu rõ
                Cuộc đời không ngoài hình thức đám ma  !

                Đói rách vẫn còn triền miên đó em
                Hãy nhớ nghe em đừng có sai lầm
                Dù cho người đời bon chen đến mấy
                Xin nhớ một điều, linh hồn Việt Nam  !

                Xa xí phẩm nào rẻ như máu xương
                Em hãy về đốt một nén hương
                Cho người đã chết và đang chết
                Giọt máu Việt Nam định nghĩa chiến trường !
                                         (Giọt máu Việt Nam-1970)

Để thấy được phút giây đợi chờ ngày  đất nước ngưng tiếng súng, quê hương ruộng đồng thôi máu chảy, xác xơ nó thiêng liêng mầu nhiệm đến mức nào, nó như òa vỡ ra như ngọn lửa hòa bình bùng cháy trong tim mỗi người:

                   Ta cũng một lần nói tiếng thủy chung
                   Yêu em nghe sao đau khổ tột cùng
                   Rách nát quê hương, một dòng máu chảy
                   Ta ở bên nầy, em bên kia sông  !
                   ………
                   Đời còn được gì sau những bình minh
                   Bao người đấu tranh, nào phải tội tình
                   Tham vọng điên cuồng mà em thấy đó
                   Đất nước mình nghèo nhưng giàu những lương tâm  !

                   Em hãy bây giờ gần lại anh hơn
                   Để thấy trong nhau giọt nước mắt buồn
                   Để thương người sống không về nữa
                   Đất trổ hoa màu dù lắm mưa bom  !

                   Ta cũng một lần nói tiếng yêu em
                   Ta cũng một lần nghe những khát thèm
                   Ta cũng một lần nghe người tự thú
                   Ngọn lửa hòa bình cháy mãi trong tim  !
                                         (Phút Đợi Chờ-1970)

Anh mơ ước được tay nắm lấy bàn tay, hình dung một đất nước hòa bình như thế nào và tình yêu như ngọn lửa hồng được nhóm lên trong đêm đông giá rét làm ấm lòng đôi trai gái bền bĩ chờ nhau qua những năm tháng chiến tranh đẹp biết bao:
                     Hành trang anh còn nặng tình xứ sở
                    Những tủi hờn, những kỷ niệm chưa vơi
                    Nên tình em, anh vẫn chưa ngỏ ý
                    Sợ mai kia, em lỡ mất cuộc đời  !

                    Em có nghe trong nỗi sầu con gái
                    Trời mùa đông, ai nhóm bếp lửa hồng
                    Đất mẹ ơi, còn hai miền Nam, Bắc
                    Một chiếc cầu thương nhớ một bến sông !

                    Anh còn gì, những tháng ngày cơm áo
                    Em được gì, những kiến thức bán mua
                    Trong can qua, người giành nhau sự sống
                    Thương nhau hơn giữa xã hội lọc lừa  !

                    Anh hình dung một hòa bình mai mốt
                    Khi chiến tranh thật sự đã an bày
                    Anh trở về với tình anh buổi trước
                    Em thẹn thùng, tay nắm lấy bàn tay  !
                                           (Tay Nắm Bàn Tay-1971)

Tôi biết ở nước ngoài có một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng lúc còn ở Việt Nam tập hợp những bài thơ tình miền Nam thời chiến in thành tuyển tập, trong nước không biết có nhà nghiên cứu, biên khảo văn học  nào chú ý đến mảng đề tài nầy không, nếu có một ngày đẹp trời nào đó tuyển thơ “THƠ MIỀN NAM THỜI CHIẾN” ra mắt thì Trúc Thanh Tâm xứng đáng có mặt trong tác phẩm đó và tôi hy vọng ngày đó không còn xa nữa.

Bên bờ sông Hậu, tháng 11/2013
NGUYỄN AN BÌNH
        


         
READ MORE - TRÚC THANH TÂM: TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG TRONG NHỮNG BÀI THƠ THỜI CHIẾN - Nguyễn An Bình

ĐÊM NẰM VIỆN NGHE KỂ VỀ TÂY NINH - Phan Minh Châu



Nhập viện cách nhau vài ngày
Anh nằm sát bên tôi
Chỉ một sãi chân đủ quàng tay với tới.
Tôi mỗ tai còn anh mổ bướu
Cục bướu lớn dần nơi cuống họng của anh
Anh hỏi tôi quê đâu ?
- Tôi là dân gốc rạ .
Nơi bốn mùa chất ngất lúa đồng sâu
Nơi miền trung nắng sớm,mưa chiều
Nơi hun hút những phố phường đô thị
Nơi tre xanh đã làm nên thành lũy
Nơi máu thịt đồng bào nhuộm sáng quê hương
- Còn ông quê đâu?
Anh gượng cơn đau ngày đêm đang hành hạ
Đất quê mình vùng đất sáng Tây Ninh
Nơi những người dân thấm đẫm nghĩa tình
Nơi sống lại bởi vòng tay cách mạng
Nơi chúng tôi đi lên kể từ ngày có Đảng
Nơi đồng chí ,đồng bào một dạ sống kiên trung
Anh kể tôi nghe về tòa thánh Tây Ninh
Về hồ Dầu Tiếng.
Về núi Bà Đen nơi trữ nguồn nước lớn
Nuôi cánh đồng sốt hạn bốn nghìn năm
Về hội yến Diêu Trì tòa thánh Tây Ninh
Về bản Cà Na khu vui chơi còn dây nhiều chiến tích
Về vườn quốc gia Lò Giò-Xa Mát
Về mảnh đất bốn mùa lồng lộng gió phương nam……
Sau đêm chuyện trò
Tôi biết anh bị khối u ác tính
Nhà thì nghèo không đủ để lo toan
Tiền nằm viện vợ anh vay đem tới
Anh cứ dững dưng khe khẽ lắc đầu
Bằng một giọng trầm buồn…
Chết đi rồi hết nợ… có sao đâu ?…
Chia tay anh một ngày cuối chạp
Tôi về lại miền Trung
Anh nằm lại vùng quê trong suốt
Nơi những tâm hồn đau đáu gọi: Tây Ninh.


Phan Minh Châu
READ MORE - ĐÊM NẰM VIỆN NGHE KỂ VỀ TÂY NINH - Phan Minh Châu

Huy Uyên - ĐÀ LẠT, HOA CŨNG BUỒN - TÌNH PHỤ TRÀ-VINH



Đà-lạt, hoa cũng buồn

Tôi bơ vơ tìm em
bên hồ, đồi đầy hoa nở
khi xưa áo người màu dã-quì vàng
trải luống vườn ai đầy bông cải nhỏ .

Lang-Biang mãi buồn chuyện tình ngày cũ
mùi hương theo lên ngát chân đèo
bồng bềnh mây trôi cùng gió
em chậm bước thôi
có đợi tôi theo .

Tóc bay rừng lạnh
cùng chiều bỏ đi
hoa nhà ai ngủ ngoài thung-lũng
sương cũng bay ngập mù
áo em khuya về ướt đẫm
thoáng đâu hơi thở đời hoa .

Em tặng tôi cánh mimosa tiếc nhớ
để về làm đám tang trái tim buồn
mai-anh-đào rưng lạnh mấy mùa sương
giai-nhân có còn má hồng sắc đỏ .

Cả đêm tím-phượng gọi đêm hè
hoa-bất-tử níu tình người ở lại
bên núi cao thác hát tôi đợi em về
rồi ngày rất xa
ai vội đưa tay hái
máu tim đời, màu hoa má ai

Bỏ lại em chùm hoa cúc-dại
chết lòng một đời đi theo một người con gái .

Không đâu
Đà-lạt lạnh buồn nữa đời hoa nỡ
quạnh hiu xưa trôi quanh cánh lan-rừng
quanh em mắt môi
thoáng giọng cười đẹp dáng quỳnh-hương
bên tiểu-nhật-quỳnh dỗ lòng pha lệ nhỏ .

Hái trao người cỏ thắm đổ-quyên
về tô lại môi son thời mới lớn
xác pháo năm xưa xao xuyến chuyện buồn
nhớ thương một mối tình không trọn .

Chết lòng mồ-côi lan-hồ-điệp
suốt đời hơi thở cánh-sen
đứng một mình bên hồ nuối tiếc
tôi dõi theo em trời Đà-lạt ngũ buồn .

Những chiều cuối năm bồng bềnh
sắt se hoàng hôn tối tím
ly-cà-phê hơi thở rừng
Đà-lạt cháy lòng tình ai dấu kín
trôi đi chiều,đêm với những khói sương .

Huy Uyên

           

Tình-phụ Trà-vinh

Lần gặp em con gái miền Tây
quanh năm chèo thuyền lưới cá
hát lời sông rạch theo buồn xa bay
mặn chát quê nghèo
đợi chờ người từ thuở .

Sáng mai thả tóc cùng sông đầy gió
em có cho tôi về chở nắng lên chiều
thương ai mà lời chưa ngõ
ấp e lòng ơi người tôi yêu .

em sắc xanh ruộng đồng
mấy mùa sông Hậu
tôi thương em ngơ ngẫn đứng bên đường
nhìn em của tôi
mà thương hoài con chim sáo
bay đi rồi,phương Nam nhớ nhung .

Dài chi mấy tình Trà-cú
em ra giặt áo bến sông
bàn tay dịu dàng
chiều đi và chiều no gió
thổi sang chi làm tôi đau lòng .

Thương em đồng sâu ruộng cạn
lũ tràn nước mắt chạy quanh
thương em trời cao đất rộng
dấu ai nổi nhớ đầy lòng .

Nghe nói em cùng chiều rưng rưng
nghiêng trời Cần-thơ bông điên-điển nỡ
đêm trôi những đám lục-bình
chưa lần thuyền trôi về bến đổ .

Phai nhạt chi để lòng thấy nhớ
ngọt cay theo từng dặm sông Tiền
qua cầu Càn-thơ
mà chín vàng theo mùa lúa
Trà vinh ơi nhớ cháy lòng
cháy mấy đời em luân-lạc

Sông Cữu-long trôi sóng vỗ
em duyên nợ mùa cưới xin
ngày trước
tôi nắm tay em hỏi nhỏ
bao giờ làm đám cưới hai mình .

Hoa tím ngày xưa em dấu kín trong tim
dưới rặng dừa xanh dãi dầu mưa nắng
bao lần hò hẹn
dấu chân ai đi mãi
để tôi một mình .

Hạ về chim đồng trắng
em ra gặt lúa bỏ lại tình
mưa chiều bên sông vắng
nhớ miền Tây
và người con gái Trà-vinh


Huy-Uyên
READ MORE - Huy Uyên - ĐÀ LẠT, HOA CŨNG BUỒN - TÌNH PHỤ TRÀ-VINH

BÃO RÓT - thơ Phan Minh Châu




Bão đang rót tràn ly
Mưa đang dày từng hạt
Những cơn mưa nãy mầm
Sôi trong từng thớ đất
Bão đang chảy vào Nam
Bão đang xuôi ra bắc
Theo kinh tuyến chỉ đường
Bão bây giờ đang giât
Hết cơn bão số mười
Khiến miền Trung tan nát
Cánh đồng vừa giáp hạt
Bông lúa vàng tan hoang
Dân chưa hết lầm than
Bây giờ thêm bão dữ
Như ai đó chỉ đường
Bão đi cùng với lũ
Bão xé nát Trường Sơn
Bão cày xéo đồng bằng
Lũ về hùa với bão
Nuốt xóm làng tan hoang
Bão đang chảy vào Nam
Đây là luồng bão dữ
Cơn bão số mười hai
Không một giờ di trú
Bão xối xã điên cuồng
Lũ đang chờ bão thốc
Khép lại những thiên đường
Đang một còn một mất
Hởi miền Nam yêu dấu
Hởi đồng bào yêu thương
Hảy vật cùng với bão
Để sáng trời quê hương
Hởi miền Nam yêu dấu
Hởi đồng bào yêu thương
Hảy gồng lên chống lũ
Để bớt ngày tang thương


PHAN MINH CHÂU
READ MORE - BÃO RÓT - thơ Phan Minh Châu

NGỠ - Hoàng Anh 79



Bên ấy mùa này lắm bão giông
Thấp thỏm lo âu đến phập phồng
Sợ em lạc lõng trong hoang lạnh
Sợ mỗi đêm sang lại chạnh lòng.


Mới chỉ thu thôi cũng não nùng
Nước trời quạnh quẽ nỗi mông lung
Lá vàng đau đáu bên hiên rụng
Ngán ngẩm kiếp người cũng dửng dưng…


Chắc ta cả nghĩ quá đi thôi
Nơi đó dù sao cũng có đôi
Cứ ngỡ em là riêng ta ấy
Ngỡ tan rồi hợp lại chia phôi…

Hoàng Anh 79
READ MORE - NGỠ - Hoàng Anh 79

Wednesday, November 6, 2013

TRẢ VỀ DĨ VÃNG - thơ Tú Yên





Mai anh về giữa đổi thay của Huế
Biết có tìm lại được bóng hình xưa?
Trăng Vĩ Dạ không còn soi lối trúc
Đò Hương Giang đã vắng bóng người đưa
Em năm tháng mỏi mòn trong cô độc
Tuổi thơ rồi cũng vội vã đi qua
Đời dâu bể chút tình không giữ trọn
Để nỗi buồn nhuốm tóc đến sương pha
Thôi anh nợ!  nhắc làm chi chuyện cũ
“Ai hai lần được tắm một dòng sông?"
Cũng đừng hỏi răng em buồn luôn rứa?
Bởi đâu còn thơ dại để chờ mong
Mai anh về phút tương phùng bở ngỡ
Dẫu trăm lần rất thực - cũng là mơ!
Chút luyến lưu xin trả về dĩ vãng
Cho trang đời ngập mãi giữa hồn thơ.
Mai thôi anh đừng trở về cùng Huế
Cuộc tình xưa thất lạc tự bao giờ
Câu mái nhì không xôn xao lữ khách
 Điệu Nam Bình ngọt lịm cũng bơ vơ.                                            
                                Tú Yên (Hội An)
READ MORE - TRẢ VỀ DĨ VÃNG - thơ Tú Yên

THEO EM VÀO GIẤC NGỦ - thơ Trương Nguyễn




Tôi muốn
Đem ước mơ của mình
Vào giấc ngủ của em
Thấy mảng trời xanh trộn lẫn mây hồng
Gom nhặt hết âu lo
Trả về cùng huyễn mộng
Để giấc mơ của em trôi vào đêm khuya khoắt

Vầng trăng nghiêng đượm buồn màu xám ngắt
Áng mây mù lãng đãng
Bay trong băng giá của đêm
Tôi soi bóng mình dài ngoặc bên thềm
Vẫn ngồi đây cho em no tròn giấc ngủ

Sợ lúc thức giấc
Nhìn thấy ngày ủ rũ
Em lại buồn vì năm tháng qua nhanh
Điều không may theo trí nhớ hiện về
Bến bờ bão giông rời xa thực tại

Tôi mong
Em yên bình trong đôi tay ưu ái
Để được nghe
Âm vọng lời ru tận đáy trái tim
Nơi sâu lắng giọng thơ
Mãi là cánh chim
Vụt bay bổng thăng hoa bao nỗi nhọc nhằn cay cực
Hãy ngủ đi em
Quên đời một lúc
Trên đôi môi thoáng nở một nụ cười
Trong giấc mơ
Loài hoa nào cũng mãi xanh tươi
Mọi niềm thương không còn thiên kiến

Ngủ đi em !
Giấc mơ nào cũng đến giờ tan biến
Em sẽ hân hoan
Đối diện với cuộc sống vô cùng
Một cõi lòng êm ả

Giữa hư không…
READ MORE - THEO EM VÀO GIẤC NGỦ - thơ Trương Nguyễn

NGHỀ DẠY HỌC - Trường Hải Lê Văn Đông


(Chào mừng ngày NGVN 20/11)



“Nhân sinh bách nghệ” – lời dặn người xưa,
Tôi theo nghề dạy học thật tình cờ !
Năm tháng mái trường, vui cùng tuổi trẻ,
Để cuộc đời đẹp mãi những giấc mơ ! 

Kỉ niệm cúc vàng sáng cả mùa thu,
Ngày khai giảng, trái tim dồn nhịp đập.
Mùa đông lạnh, bếp lửa hồng bản nhỏ,
Thầy trò bên nhau sưởi ấm niềm vui! 

Xuân ùa đến hoa đào hồng sắc núi,
Thầy miệt mài trang giáo án, vần thơ.
Trò chăm chỉ luyện rèn kì thi tới,
Đón hè về phượng đỏ, tiếng ve ran! 

Nghề dạy học cuốn theo nhịp thời gian,
Đầu điểm bạc, tâm hồn thầy vẫn trẻ!
Giữa đám học trò muôn hình, muôn vẻ,
Ánh mắt thầy lấp lánh mái trường yêu! 

Mãi âm vang trống trường điểm sớm chiều,
Vẫn bụi phấn bay bay mờ bục bảng,
Vẫn ám ảnh nhớ từng trang giáo án,
Nhớ cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. 

Nỗi nhớ khôn nguôi áo trắng, tim hồng…


Đỉnh Sơn , tháng 11/2013
Trường Hải Lê Văn Đông
READ MORE - NGHỀ DẠY HỌC - Trường Hải Lê Văn Đông

NẾU MAI XA CẦN THƠ - thơ Nguyễn An Bình





Là bóng nắng ngủ vùi trên lá cỏ
Phố lên đèn hàng cột đứng chơ vơ
Anh ngậm ngùi lặng yên nhìn mây xám
Trôi về đâu cũng mờ mịt bến bờ.


Là thương nhớ theo chim về núi cũ
Hót bên tai những nhạc khúc lạ đời
Anh bỏ quên như dây đàn lạc phím
Bởi ngày xưa giờ cũng rất xa xôi.


Nếu chim về ngủ yên trong tiềm thức
Anh sẽ đi trong gió bão quay cuồng
Để tìm lại mùa xuân nào đã mất
Trên cuộc đời rạn nứt mãi còn vương.


Đêm Cần Thơ đèn lên màu rực rỡ
Anh nghe mình lạc giữa chốn hoang vu
Vì tháng ngày đã qua đi rất vội

Vì em không còn sống giữa mùa thu.

Nguyễn An Bình
READ MORE - NẾU MAI XA CẦN THƠ - thơ Nguyễn An Bình

TRONG RÁNG CHIỀU TAY AI VẨY BÊN SÔNG - thơ Huy Uyên



Sương trắng đồng quê tháng năm tháng bảy
đời em chắt chiu ruộng lúa nương dâu
ngày em đi đốt đồng bỏng cháy
thôn xóm xa quên- mưa nắng dãi dầu .

Còn mẹ già tóc bạc trắng bên hiên
gió đổi mùa từng cơn gió thổi
ngóng chờ con đầu làng thấy mà thương
thân mẹ áo rách nghèo bao mùa đứng đợi .

Em hai mắt đắm chìm ngày tháng trôi sông
đợi chờ ai mà đi khuất mãi
bỏ lại tôi những đêm quá buồn
đầy vơi thôi mộng người đã đưa tay hái .

Quanh quê nghèo ấm lạnh chiều hôm
tiếng sáo người gọi trâu về giấc tối
bàng bạc lòng chi theo mấy hoàng-hôn
nên buồn theo em mà lòng tôi dấu mãi .

nói chi thêm chuyện người con gái
ra đi và chết vạn nổi lòng
vơi sầu để tim ai còn đau mãi
hỏi khi về rồi mà có đợi trông .

Em đi bỏ quê lại một mình
tháng ngày ai đưa tay vẫy
hắt hiu ơi mấy nhịp giọng ca buồn
xuân hạ thu đông chở mùa đầy gió .

Ngọt đắng trao người bờ môi bỏng rát
dỗi hờn xưa ở lại mắt huyền xưa
quê nghèo em cả đời cơ cực
thương em biết mấy cho vừa .


Huy Uyên
READ MORE - TRONG RÁNG CHIỀU TAY AI VẨY BÊN SÔNG - thơ Huy Uyên