Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, September 23, 2011

MẠNH TRƯƠNG - NHAN BIỀU, NHƯ LỆ


                
       Gửi Châu Thạch


Ôi Nhan-biều và ôi Như-Lệ
Hai địa-danh sao nghe buồn thế
Có con đò sáng chiều đưa khách
Dòng sông xưa uốn mình ra bể


Tà áo trắng sáng đi đến trường
Đường Phượng vĩ những buổi tinh sương
Chàng trai trẻ một thời oanh liệt
Đón đưa em qua mấy chặng đường.


Rồi phố nhỏ bao năm khói lửa
Người ra đi khắp bốn phương trời
Tà áo trắng cũng không còn nữa
Con đường xưa hoa phương tả tơi


Rồi thấm thoát bốn mươi năm trời
Thành phố xưa nay đã đổi đời
Thôn Nhan-Biều nay xanh hoa lá
Sông Như-Lệ trong vắt dòng khơi


Em áo trắng nay thành bà lão
Chàng trai xưa cũng đã bạc đầu
Lòng sao khỏi ít nhiều gió bão
Khi vô tình phố cũ gặp nhau ?



                 MT





READ MORE - MẠNH TRƯƠNG - NHAN BIỀU, NHƯ LỆ

Wednesday, September 21, 2011

TRẦN BÌNH – CÁC EM LÀM TÔI NHỚ...



Đỏ rực những chùm Phượng vĩ
Sân trường đầy lên kỷ niệm riêng mình...
Thả tinh nghịch vào điệu cười trong vắt
Các em làm tôi ngơ ngẫn đứng nhìn?

Các em làm tôi nhớ thời mười tám
Mùa Hạ sân trường … nỗi nhớ nông sâu
Có mối tình đầu thuở ngày thơ dại
Bím tóc lơ ngơ nghịch ngợm vô tình
                                                                 

Các em làm tôi nhớ thời đi học
Mộng cài hoa trong chuổi ước mơ
Có những niềm riêng tặng riêng người ấy
Ngõ không được lời
Bí rị …
thành thơ!

Các em làm tôi ngẩn ngơ dĩ vãng
Hoa Niên cổng trường
Thương nhớ đong đầy
Mười tám tuổi khát thèm duyên con gái
Để hồn tôi đắng chát khúc tình ngây.


Các em làm tôi thương nhớ về ai
Những chiều vắng đứng hoài bên cửa lớp
Ngày ấy tôi như kẻ mất hồn
mang dấu kín một  điều không ai biết


Các em làm tôi rộn lên  khao khát 
Ép chặt Bông hoa nơi vở học trò
Cánh Phượng đỏ niềm vui nhút nhát
Len lén nhìn em, len lén mong chờ!?


Các em làm tôi sống lại ngây thơ
Cứ tinh nghịch chơi trò đuổi bắt
Những bài thơ học trò
Muốn tặng em
không được
Một góc đời mang yêu dấu thư sinh


Các em làm tôi xao xuyến đi tìm
Những Câu thơ vụng về mà chân thật
Những lời yêu tôi mang đi dấu cất
Nặng gốc Tim: mười tám tuổi dại khờ!
đắng đót tận bây giờ
Cái thằng tôi tội nghiệp
Tay cầm nhánh hoa tươi
Muốn tặng em mình quá
Mà chỉ vu vơ buồn
Tôi hát khúc vu vơ …

Trần Bình
tranbinhga@gmail.com
READ MORE - TRẦN BÌNH – CÁC EM LÀM TÔI NHỚ...

ĐỘC HÀNH - NHỮNG THỜI KHẮC KHÓ PHAI



"Đi đâu củng nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương"*


Ngày về thăm lại quê hương
Đạn bom cày xới ruộng nương điêu tàn.
Đồng khô lúa cháy cỏ lan
Dòng sông thầm lặng đò ngang cắm sào.
Cây đa bóng mát ngã nhào
Đình làng thờ Họ bom đào hố sâu.
Xác xơ cau, nát vườn trầu
Nối liền thôn bạn cây cầu gãy đôi.
Trường xưa vắng tiếng trống rồi
Tháp chuông xóm đạo cũng thôi rung chiều.
Hàng thông rủ bóng cô liêu
Không gian đen nghịt mây chiều ngừng trôi.
 “Lô nhô mấy ụ bên đồi”
Cụ già khập khậy đang ngồi đốt nhang.
Mấy bà đầu quấn khăn tang
Đỏ hoe đôi mắt hai hàng lệ rơi.
Trong nôi em bé chào đời
Mẹ cha bạc phận xa rời trần gian
Gặp anh chân cụt một bàn
Gãy tay một cánh than van cuộc đời
Gặp em mười sáu xuân thời
Anh ơi! Tâm sự đôi lời đã đi
Anh xem quê mẹ hôm ni
Chiến tranh tàn phá còn chi đâu hè
Bắt tay tạm biệt em nghe
Chúc em sức khỏe hẹn hè năm sau
Nguyện cầu quê mẹ bớt đau
Hòa bình thống nhất có nhau trong đời.
Đi v xóm dưới thăm chơi
Vườn hoang nhà vắng, rối bời  nhện giăng
Nghĩa trang bia nát, tan lăng
Chó mèo vô chủ hung hăng  tha mồi
Bảy hai Quảng Trị quê tôi
Dòng sông Thạch Hãn ngừng trôi ngậm ngùi
Cổ Thành đổ nát thiêu vùi
Nguyễn Hoàng trường cũ bom lùi xóa tên
Bồ Đề say giấc ngủ yên
Cầu Ga gãy nhịp nát đền La Vang
Ngày về lòng dạ xốn xang
Độc hành lạc bước phố làng bơ vơ
Ngày về quê mẹ xác xơ
Khắc lòng ghi mấy vần thơ lưu đời…

            Thành Cổ Quảng Trị, 1972

READ MORE - ĐỘC HÀNH - NHỮNG THỜI KHẮC KHÓ PHAI

LÊ ĐÀN - NHỮNG VẦNG MÂY KHÔNG TRÔI

Nguyễn Văn Trình và Lê Đàn

Nhân đọc tập thơ
"Mây Trắng Bên Trời"
của Nguyễn Văn Trình, 
NXB Thuận Hóa
         

          Những vần thơ của thầy giáo Nguyễn Văn Trình trong tập thơ “ Mây rắng bên trời”  mang đậm chất “Thầy” trong đó, cái chất của nhà mô phạm thể hiện rất rõ trong những bài thơ là những câu chuyện kể về : “Cha tôi”, về “bạn bè, về đứa học trò thi rớt, về em bé nghèo bán bánh mì…” Đó là những vần thơ đạo lý, chan chứa tình người.


          Đặc biệt, những vần thơ thầy viết về :“Bướm trắng hồn nhiên” (cách gọi những em học trò đáng yêu của thầy), đã lấy được nước mắt của một độc giả già như tôi :


“…Đó là bài giảng cuối cùng cho em,/ Mà sáng nay thầy giảng/ và bắt đầu một cuộc chia tay…/ Vội vàng cái buổi chia tay/ Không phải lần đầu sao thầy rưng rức/ Cả lớp nôn nao…một thoáng ngậm ngùi…/ Rồi tiếng cười thay nước mắt”  (Bài giảng giờ chia tay). 


           Tại sao vậy? Một người tuổi đã xế chiều dễ gì có thể khóc chỉ vì một bài thơ tuổi học trò???!!! Vậy mà tôi đã “ướt mi” khi đọc bài thơ trên của thầy. Có một nhà thơ đã xúc động đến tuôn trào giọt lệ khi nghĩ về thời thơ ấu trong lúc đang ngồi một mình giữa canh khuya trọ học nơi thành phố hoa lệ : “Đôi mắt ướt, tuổi vàng, khung trời hội cũ/ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang…/ Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ/ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh” (Tuệ Sỹ). 


         Còn Nhạc sỹ Quốc Bảo dù không ứa lệ nhưng cũng cay cay một chút ấu thơ: “Còn gió mát giữ cho thu vàng/ Còn bát ngát giữ cho xuân tràn/ Còn xa xôi giữ cho nhau hình bóng/ Còn vòng tóc rối giữ cho vai em mềm/ Còn giấy mới giữ cho câu thơ u huyền/ Còn ta, ta giữ lại cho ấu thơ” (Giữ lại cho ấu thơ-Nhạc QB) 


Những vần thơ về tuổi học trò của thầy hay đến lạ:“ Nhớ mùa xanh, lá vẫy môi chào/ Ôi hồn nhiên, ngọt nắng chiêm bao” (Hoài niệm). Pha lẫn một chút “yêu” hồn nhiên chất chứa: “Sao giấu nỗi, tình yêu nén chặt/ Trái tim anh thắp lửa phượng hè ơi” (Ngày tựu trường). Ai bảo thầy giáo trẻ không đa tình?! – Có đấy, nhưng thật là kín đáo : “Mùa cúc tím và những chiều ngóng đợi/ Em dịu dàng ngọn gió cứ đầy vơi” (Chiều An Lạc). 


Cũng có lúc ngồi một mình giữa canh khuya nhưng thầy chỉ tự hỏi: “Em về mây tím hoa mua/ Đường côi mấy nẻo gió lùa hồn anh” (Em về bên ấy). Đôi lúc cái ta đâu khổ xuất hiện trong thơ thầy: “Em về/ Nỗi buồn chan đáy mắt/ Khoảng trời nào màu trắng phủ bông lau/ Ta đau đớn nhặt mưa xâu thành chuỗi/ Cứ ngỡ rằng vương miện của quân vương” (Em về). Bây giờ cái ta đã chuyển sang cái tôi vụt ra khỏi tâm thức tìm kiếm: “Tôi đi tìm em/ Tìm trong ký ức/ Mênh mông, rộng dài nỗi nhớ/ tôi chạm phải trái tim nức nở/ Nghe nhói đau/ Trống vắng./Nỗi niềm…/ Em-Ảo ảnh,/ Còn tình tôi, rất thực” ( Em-Ảo ảnh).

 

Nhưng “đau đớn” đâu dễ gì ngự trị mãi trong tâm tưởng của cái “tôi vốn đáng ghét (?!). Thầy đã biết tỉnh thức quay trở về với thực tại nhiệm mầu, để có những khoảnh khắc thăng hoa toả sáng tuệ giác tinh hoa để viết lên những bài thơ có chữ “AI? hay đến lạ  như:


“Em về…/Để mình ai, trống vắng, đợi chờ”  (Em về)

“Em về chiều hoá mây bay/ Để ai ngơ ngẫn, nỗi này ai mang” (Vô đề 4)

“Ai về ngày tháng chông chênh/ Để ai ở lại thác ghềnh ai ơi”  (Vô đề 5)

“Em,/ Chuyện mưa nắng cuộc đời vẫn thế/ Buồn vui chớp nhoáng đời người/ Khi em vẫn là nỗi nhớ/ Dày vò ai cái thuở xa thương/…Em về cho ai chơi vơi…”   ( Em về cho ai chơi vơi)


Tác giả đã nhắc đi, nhắc lại nhiều lần chữ “Ai?”. “Ai”... có phải là cái tôi đau khổ hôm qua không?! Ai không phải là ngôi thứ nhất số ít trong tiếng Anh, càng không phải là thất tình lục dục (Hỉ, nộ, ái ố, ai, cụ lạc). Ai chơi vơi?! Đâu phải là tôichơi vơi. Đúng như một vị thiền sư đã dạy chúng tôi trong một khoá tu thiền: “Khi thực tập thiền định được một thời gian thì cái tôi (Bản ngã) của quý vị sẽ biến mất trong thời gian mình ngồi tĩnh toạ, lúc đó tâm mình ở trong trạng thái “Định”, cái cảm giác đau hoặc tê chân sẽ biến mất, vì đâu còn cái tôi nữa để mà đau. Các thi sĩ cũng có được trạng thái này lúc sáng tác. Nhưng khi xả thiền thì cái tôi quay trở lại, và cái cảm giác tê chân hay phiền não cũng quay trở về y nguyên như cũ…”  

 
“Ai” có thể là một câu hỏi, cũng có thể là một từ phủ định ai chứ không phải là tôi. Cái tôi vừa mới nói với em rằng nắng mưa là chuyện của trời, “Buồn vui chớp nhoáng đời người”, đành rằng biết như vậy nhưng khi xa em làm sao không nhớ, làm sao không dày vò. Nhưng, như vị thiền sư giảng về Thiền định, nhà thơ đã ở trong trạng thái “Định” cho nên đã biến mất cái tôi bị dày vò, sự dày vò và phiền não tạm thời lùi ra, để nhà thơ đang trong trạng thái nhập định đã “THẤY” cái dày vò, cái chơi vơi, cái đau khổ là của ai đó, chứ không phải của tôi. Thật lạ, và cũng thật diệu kỳ cái khoảnh khắc đó. “Vâng chỉ có nơi đó, nơi đó ta mới thật sự thống khổ triền miên, mới muộn  phiền sảng khoái” (Huy Tưởng). Dù phút giây biến mất cái tôi đáng ghét đó chỉ trong thời gian rất ngắn, nhưng cũng đủ cho nhà thơ có được những vần thơ vượt thoát cái tầm thường nhân thế. Và những câu thơ chơi vơi khiến lòng tôi mê mẫn chơi vơi giùm cho tác giả, tôi đã tìm thấy trong bài thơ chơi vơi sẵn có một giai điệu đẹp, bài hát “ Chơi vơi” hình thành từ bài thơ có nhiều chữ “Ai” ấy.


          Cái chơi vơi ấy thực ra là “của ta”, nhưng ta cứ cho là của ai đi cho nó nhẹ người.Thầy giáo- nhà thơ Nguyễn Văn Trình rất giỏi, vì đã hoá giải được nỗi u sầu nhân thế khi tìm ra được một chữ “AI” trong ngôn ngữ tiếng Việt để thay cho cái tôi hay là cái ta hoặc nói một cách triết học hơn là cái “bản lai diện mục”, tất cả các thứ tên gọi ấy nhiều khi rất đáng yêu, nhưng nhiều khi cũng rất đáng ghét. Tôi đã phổ nhạc liền một mạch 5 bài thơ trong tập thơ đầu tay của thầy trong đó có bài thơ: “Em về cho ai chơi vơi”. Đó có lẽ là cái duyên giữa thơ và nhạc, là cái duyên giữa tôi và thầy giáo-thi sĩ Nguyễn Văn Trình .


          Hành trình của thơ đồng hành cùng dòng chảy của ý và tưởng trong dòng sông tâm thức vốn không ngưng nghỉ. Thơ có sẵn trong tàng thức của mỗi người, nhưng vấn đề là người ta có chịu khó lấy thơ ra hay không?! Khi thầy giáo làm thơ, thầy đã chịu khó lấy ra những bài thơ hay đầy chất “Nhân văn”, những bài thơ của thầy đẹp như những nụ hoa thơm ngát, và tập thơ của thầy sẽ là một vườn hoa đầy hương sắc tô điểm cho cuộc đời đáng yêu này!


          Tôi muốn nhắn nhủ những người thầy giáo từ trước đến giờít,dù nhiều đã từng làm thơ, thì nay quý vị nên ngay lập tức lấy thơ ra, vì nó đã có sẵn ở trong kho tàng thức của quý vị. Khi người thầy làm thơ thì những bài thơ ấy hay lắm, rất hay! Thơ thầy giáo bao giờ cũng mang đậm chất nhân văn và những bài thơ ấy luôn là những bông hoa đẹp.Tôi nói thật đấy! Quý vị thử coi?! Riêng tôi, tôi gọi những bài thơ trong tập thơ : “ Mây trắng bên trời” của thầy giáo- thi sĩ : Nguyễn Văn Trình là những “ Vầng mây không trôi”,bởi những bài thơ ấy luôn day dứt và ám ảnh tôi, để lại cho tôi những ấn tượng khó phai mờ sau mỗi lần đọc.Tôi tin những “ Vầng mây không trôi ” sẽ còn mãi với trời xanh mây trắng !  

                                                      
                                                      Viết tại Đông Hà ngày 10/7/2011

Lê Đàn
READ MORE - LÊ ĐÀN - NHỮNG VẦNG MÂY KHÔNG TRÔI

Tuesday, September 20, 2011

NGUYỄN QUÝ - ĐỜI LÀ GÌ? THỰC TẠI HAY HƯ VÔ?



Có khi suốt đêm tôi ngồi với Trịnh, tôi không rời nửa bước vì tôi sợ rằng khi nhón chân đi, những ca từ ấy sẽ bay mất, rồi đời này sẽ còn lại gì dư vị ngọt ngào và khổ đau nữa.

Đôi khi Trịnh ru tôi vào cái cõi mà tôi như thiền suốt ngày trong đó, tôi như một kẽ ngoan đạo Trịnh. Ừ, thứ âm nhạc đó đáng để tôi tôn thờ thành một món đạo. Nó nhiều khi như triết học, như nhân sinh, như bản ngã thánh thiện uyên thâm chảy mềm mại trong từng giai điệu u sầu của cõi thế.

Ở đó có cả buồn vui, đau khổ, sự sẻ chia, có hoà bình, có chiến tranh, có người phụ nữ, có ly biệt và có rất nhiều thứ khác nữa. Kể cả chúng ta tìm thấy lịch sử của cả dân tộc trong sâu thẳm nó.

Và ở trong đó, suối nguồn thơ ca như chảy mãi vĩnh hằng bất tận, nàng thơ rất đa dạng, ca từ rất sâu lắng đến khó hiểu, có cả chất thơ cổ điển, và đôi khi rất hậu hiện đại.
Thử ai có thể ví rằng cái nắng:

Gọi nắng
Trên vai em gầy

Có phải bản chất Trịnh là thần thánh không mà gọi được nắng, nắng ở trên vai..đó lá dấu chân của hậu hiện đại và bản chất uyên bác lịch lãm. Nhiều khi tôi ngồi để lý giải cái sự đời nằm trong chính những ca từ ấy, hơi khó hiểu nhưng có gì đâu. Đời này thật đẹp, con người và thiên nhiên vạn vật có thể giao tiếp hoà hợp với nhau, có thể cảm nhau bằng tất cả các giác quan, thì hà cớ gì mà con người với con người phải sống tệ bạc với nhau, không yêu thương nhau. "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng". Triết học ấy thật thâm sâu.

 Rồi ở một góc nào đó, một buổi tối mưa buồn, Khánh Ly lại cất lên rằng :

Ôm lòng đêm
nhìn vầng trăng mới về
nhớ chân giang hồ
Ôi phù du
Từng tuổi xuân đã già
Một ngày kia đến bờ
Đời người như gió qua..

Có nỗi buồn nào hơn khi thả những ca từ này vào đêm, ai có thể ôm được màn đêm đây? Có chăng là kẻ đang sở hữu những siêu nỗi buồn.

Ở đó ta liên tưởng có một kẻ đơn côi đi về nơi  góc phố đìu hiu nhỏ, góc phố chẳng còn ai, chỉ còn nỗi buồn của trần thế nặng trĩu ru từng bước chân liêu xiêu cuối ngày. Nỗi buồn ấy thâm u trên khuôn mặt, khắc khoải đôi mắt, và lan toả ra vết chân chim. Không nước mắt mà nghẹn ngào.

Âm nhạc của Trịnh thấm đẫm nỗi buồn, nỗi buồn thì thường sống rất lâu trong trái tim. Ai cũng có nỗi buồn, vì thế khi ôm nỗi buồn ngồi gặm nhấm những ca từ của Trịnh, dưới sự tương tác của giai điệu  du dương nhẹ nhàng, thì nỗi buồn như được cộng hưởng thêm, rung lắc, va quẹt vào mớ thần kinh xúc cảm và thành quách trái tim thương tổn của con người, nó phát triển sự đau đớn thầm kín ấy lên nhiều lần. Và lúc đó chúng ta hiểu được Trịnh, thương Trịnh và thương cả chính mình vô cùng tận.

Và những Diễm Xưa, Biển Nhớ, Tuổi Đá Buồn, Ru Ta Ngậm Ngùi phảng phất ta khi bắt gặp hoàng hôn hay những cơn mưa đi qua đời rất nhẹ, rớt xuống thứ buồn đau sâu kín.Cõi thế và tình yêu thường chứa chất sự khổ đau, hãy nghe Trịnh để mà biết, mà hiểu rõ niềm đau tận cùng để rồi giải thoát. Và chúng ta đi vào nỗi buồn ấy, âm nhạc ấy, chúng ta sẽ biết cách giải thoát chúng ta. Tôi thường làm như thế đấy.

Ghế đá công viên,
dời ra đường phố
Từng hàng cây nghiêng,
chìm trong tiếng nổ
Từng bàn chân quen,
chạy ra phố chợ
Em bé loã lồ,
giấc ngủ không yên.

Những lời rất thơ và rất hình ảnh, thơ có hình ảnh càng khó, thì nhạc mang hơi thở dáng dấp của thơ hình ảnh càng khó hơn.

Trên đời này không có ai cảm được cuộc sống sâu lắng bằng đôi mắt của nghệ sỹ, và để người đọc hình dung ra cái thực tại ấy thì chỉ có những nghệ sỹ lớn mới có thể làm được.

Tình ngỡ đã phôi pha
nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa
nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại
đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuôị
rớt vào lòng biển khơi
(Tình Nhớ) 

Rồi thì những :Gia Tài Của Mẹ, Đại Bác Ru Đêm, Người Con Gái Việt Nam Da Vàng, Tiến Thoái Lưỡng Nan, Đi Tìm Quê Hương..khắc khoải ghi lại lịch sử Việt thấm đẫm nhiều nỗi buồn, nỗi buồn của dân tộc, của chiến tranh.

Hơn ai hết Trịnh ngộ rõ sự vô nghĩa của chiến tranh và tranh dành quyền lực để rồi nhân dân phải chịu cảnh tang thương, chết chóc và ly tán. Khi nghe những u khúc ấy, tất thảy con dân Việt chúng ta không khỏi đau đớn dâng trào, rưng rưng nước mắt, thương cho lịch sử, cho tổ quốc bi hùng.

Rồi Trịnh đã làm được cái điều lớn lao, hơn cả thiên sứ hoà bình mà để con dân chúng ta tôn thờ như một vị thánh. Trịnh đã hàn gắn vết thương cho dân Việt và hàn gắn sự chia ly trong tâm hồn cũng như tâm lý chính trị trong mỗi con người Việt.

Ca khúc Nối Vòng Tay Lớn như lời hiệu triệu dân tộc Việt Nam gác lại quá khứ, gác bỏ hận thù, đoàn kết thương yêu, nam bắc sum họp một nhà. Ra sức xây dựng tổ quốc bước qua giai đoạn đau thương để có được như ngày hôm nay.

Và đêm nay tôi lại ngồi nghe Trịnh, ngoài kia những giọt mưa rả rích đang tuôn, góc quán âm u những nỗi buồn, nặng trĩu những tâm tư. Rồi thấy mình thương Trịnh vô cùng, đã mười năm Trịnh mất, nhưng những ca khúc của ông vẫn thăm thẳm ru ta từng ngày, từng giờ. Thứ nhạc Trịnh như từ bao giờ đã hình thành một bản sắc văn hoá rất riêng cho cả dân tộc.

Rồi mai sau có ai nghe Trịnh vẫn tươi mới như thuở người còn lang thang từ bắc vô nam nối liền nắm tay, và sẽ niệm ra rằng đời này như Cát Bụi nhỏ nhoi ngắn ngủi, mà trải lòng trắc ẩn với đêm đêm rằng? đời là gì? Có thực tại hay hư vô??

NQ 

Tranh của Trịnh Công Sơn

READ MORE - NGUYỄN QUÝ - ĐỜI LÀ GÌ? THỰC TẠI HAY HƯ VÔ?

VÕ LÀNG TRÂM - NHAN BIỀU ƠI EM Ở ĐÂU?




 Cảm tác bài 
Em Nhan Biều - Em Như Lệ 
của Châu Thạch


Em ở Nhan Biều hay ghé qua
Mà sao hương bắp quyện hương cà ?
Lây lan sang cả dòng sông Hãn
Phất phơ tà áo thoảng mùi hoa.

Len lõi theo em tới cổng trường
Làm anh ngây ngất với mùi hương
Em đi có biết người ngơ ngẫn
Ấp ủ trong lòng trộm nhớ thương .

Từ đấy em về trong mộng vương
Hằng đêm thao thức nhớ người thương
Tỏ bày lên giấy bao lần viết
Nhưng chẳng trao người dấu đáy rương .

Cuộc chiến tràn về lệnh động viên
Bao chàng trai trẻ xếp bút nghiên
Anh cầm giấy gọi lòng tê tái
Biết nói gì đây với bạn hiền ?

Một sớm mai nào theo toán quân
Chạy về phố cũ cuối mùa xuân
Tìm đâu hình ảnh người xưa ấy
Dăm tiếng chuông chùa xa vọng ngân .

Em đã đi đâu chạy về đâu ?
Giữa mùa lửa đạn loạn ly sầu
Kinh hoàng đại lộ con đường máu
Biết bao sinh mạng ngủ yên cầu *

Hôm nay trở lại thăm trường cũ
Đường sá ngổn ngang lắm bụi mù
Thành Cỗ tan tành, xanh cỏ mọc
Vẳng đâu đây đôi tiếng cúc cù .

Bạn tình đâu “gù” hoài cu gáy
Lòng thêm buồn mắt thấy cay cay
Nhan Biều ơi ! bao năm biền biệt
Người nơi đâu thoang thoảng hương bay ?

                               Võ Làng Trâm

* Cầu Dài
READ MORE - VÕ LÀNG TRÂM - NHAN BIỀU ƠI EM Ở ĐÂU?

Monday, September 19, 2011

Châu Thạch - EM NHƯ LỆ

Châu Thạch (hình do tác giả gởi tặng)


Em Như Lệ

(Viết cho mối tình buồn của một cựu học sinh Quảng Trị)
                                
Châu Thạch

Em Như-Lệ mắt chưa hề vướng lệ
Chỉ trời thu xanh biếc dưới hàng mi
Đôi môi hồng sắc thắm mộng xuân thì
Hàm răng trắng tinh khôi hồn bạch ngọc

Những sáng mai em đạp xe đi học
Theo hàng tre xanh ngát suốt con đường
Ven dòng sông ẩn hiện giữa mù sương
Tà áo trắng lùa hương về phố thị.

Có chàng trai chờ em đầu tỉnh lỵ
Xe song song hai đứa đạp đến trường
Bao nhiêu năm tình bạn thật thân thương
Tim đâu biết tình yêu len đến nhẹ.

Lời âu yếm chưa một lần thỏ thẻ
Cả dòng thư mực tím cũng chưa trao
Dấu trong lòng em tính chuyện mai sau
Và lẳng lặng trong lâu đài tình ái.

Nhưng một sớm mang nỗi buồn tê tái
Tiễn đưa bạn em xếp bút lên đường
Mắt đong đầy là lệ thật yêu thương
Không còn nữa ngày xưa em như lệ.

Rồi cuộc chiến chia hai đường dâu bể
Rẽ phân nhau mỗi đứa một phương trời
Em ở quê nhà mong ngóng chơi vơi
Anh chinh chiến, một ngày tin mất tích.

Bao nhiêu năm em sống đời tịch mịch
Thời gian đã thành phủ bọc rêu phong
Em vẫn nhớ mối tình xưa để khóc
Cả linh hồn em như lệ rưng rưng ./.
                                       
CT

READ MORE - Châu Thạch - EM NHƯ LỆ

THẢO NGUYÊN – CHÙM THƠ


Nguyễn Văn Thảo Nguyên ( Bút danh : Thảo Nguyên ) hiện là chuyên viên môn ngữ văn của sở GD-ĐT Quảng Trị. Bên cạnh công tác chuyên môn, anh còn là người rất yêu thơ và có những bài thơ hay, để lại những ấn tượng khó quên trong lòng bạn bè. Thơ Thảo Nguyên là những chiêm nghiệm, những xúc cảm  chân thành của anh về  tình yêu, về thân phận con người .Thơ anh có dấu ấn riêng, mang đậm phong cách thơ nhà giáo: chân thành, sâu lắng và giàu chất suy ngẫm.  


Nguyễn Văn Trình giới thiệu.



Đc của Thảo Nguyên: 
Sở GD-ĐT Quảng Trị, 02Tạ Quang Bửu-
                             Đông Hà,Tỉnh Quảng Trị
                             Đt:0533 850 865 / 0983 135 459
                             Email: honguyends@yahoo.com.vn
                             Hoặc : nguyenthaonguyensgd@quangtri.edu.vn



NHỮNG CHIỀU TRẮNG                                       
                                                                         
Gặp em cũng chiều mùa hạ
Chiếc lá bàng nào che mắt nhìn nghiêng
Chào nhau rồi quên không hỏi tên
Mùa thu hai người chầm chậm...
Và những ngày hôm sau thành chiều trắng
thành vu vơ không rõ vì sao
thành thân quen con đường đỏ ra vào
thành kẻ lạc đường, thành thi sĩ
Anh có còn là anh từ chiều hôm ấy?
thấy bình minh lấp lánh sao trời
thấy trưa hồng sương rơi kín lối
đường rất gần lại thấy xa xôi
Bao nhiêu nắng để biển sâu vơi
Bao con sông để tưới đầy sa mạc
Bao  nụ hôn cho yên cơn khát
Bao đêm dài cho nỗi nhớ khuây nguôi?
Đêm không trăng sao, đêm của bầu trời
Ngày không mây trôi, ngày đầy gió nắng
Những chiều không em như là chiều trắng
Giấc mơ không em thành giấc cô miên
Ngập ngừng trăng sáng phía thảo nguyên
Mây trinh nữ bay tím chiều cổ điển
Lời chưa trao, thôi đành thưa với biển
Chiều xưa ơi!
                   Mắt cứ để nhìn nghiêng...


BÀI THƠ VĂN XUÔI VỀ
ĐÊM

Không phải là Đêm đại dương những thuỷ thủ của Huygô trầm mình trong nước lạnh mang theo quê hương trong tiếng gào thống thiết,
Không phải là đêm đầy sao những chinh phu tìm bóng người thương mỏi mắt những cánh rừng nhiệt đới âm thầm,
Không phải đêm của thi nhân bạc tóc bên ánh đèn tư lự, trầm ngâm về lẽ đục trong nhân tình thế thái
Đây là phía bên kia của bóng Ngày hư ảo mê li bảy sắc cầu vồng,
những ngọn cỏ mềm non tơ, những ngọn cỏ úa vàng- mặt trời không chia đều cho tất cả; là phía bên kia của tiếng Ngày mong manh cay đắng ngọt bùi, có tiếng cười vu vơ, có tiếng cười mê hoặc lẫn trong tiếng khóc đói sữa, tiếng khóc phụ tình-Thân phận con người thẳm sâu hơn đáy giếng.
Đây là phía nhìn thấy được của những Suy tư giấu kín: sáu mươi năm để học im lặng vẫn còn chưa đủ, thầy cô chỉ dạy ta nói thật lòng. Những điều nói thật thường đi nhanh như mũi tên và dễ làm đau người quen ve vuốt.
“Anh đã để cuộc đời anh trần trụi trước mắt em-Chính vì vậy mà em không hiểu gì về nó cả”.
Có lẽ em là người đầu tiên  trên đời có thể hiểu những điều  anh nói dối. Vì em là người cuối cùng trên đời này chân thật.
Và dù đã nói dối đến một trăm lẻ một lần, anh không hề  mảy may nghi ngờ những gì em thổ lộ. Sự chân thật không phải là Tình yêu, nhưng em sẽ không còn là Em nếu phải tách rời Tình yêu và Chân thật.
Đêm nào cũng bắt đầu từ hoàng hôn và kết thúc bằng bình minh. Thật giản dị và thân quen: Đêm, là Ngày của một nửa kia thế giới, nhưng vì sao không ai vẽ được thành hình?
Vì sao khi xa em, anh lại nhìn thấy Em rõ hơn cả?Bởi vì đêm không dài nếu người ta không biết thức. Bởi vì điều anh gặp chính là điều anh mong ước. Bởi vì trong anh, Em không còn là một Giấc mơ.


TỰ TÌNH

Anh đã biết: Chiều-dài như giấc ngủ
Và Trưa nồng hơn một nụ hôn sâu
Anh đã biết: Ban mai là sữa ngọt
Tim phập phồng theo từng tiếng chuông reo 
Anh đã biết: nụ hồng xưa hương thắm
Tháng ngày qua sương đọng hoá men thơm
Và suối chảy giữa vai ngà bẽn lẽn
Và biển sâu thổi sóng giữa vòng ôm
Anh đã biết: vầng trăng xưa có thực
Như những chiều rất thực trong đời ta
Và anh biết: vầng trăng nào cũng khuyết
Chỉ tình yêu tròn mãi với bao la...




T I Ế N G   N H Ạ C   C H I Ề U

Có những niềm vui
Mong manh như ngọn gió
chiều thu
nắng muộn quả ánh vàng
Giọng cười nhặt thưa cuối ngõ
Có những nỗi buồn ngủ yên
trong tháng ngày bận bịu
chợt về
trong cái trở mình nửa đêm
 Ngọn đèn khuya chợt sáng.
 Người ra đi
như ngọn nước xuôi lòng suối cạn
Trăm hòn cuội tròn thêm
trong chờ đợi hao mòn năm tháng
Những vạt rêu không tên
kiệt cằn bóng tuổi
Bờ xa nước có xanh hơn?
 Chiều nay cũng như chiều ấy
 Đường trơn ngõ nhỏ níu chân
 Có người đánh đàn lỗi nhịp
 Ngẩn ngơ
một nốt mi trầm...
 Chiều nay
không như chiều ấy
 Hoa lưu ly nghiêng phía giậu mùng tơi
 Chuông reo
lần thứ ba
có người nhầm máy
Tiếng thở dài
thoảng
nhẹ,  đầu dây…

Thảo Nguyên

Nguồn: vn.360plus.yahoo.com/nguyenvantrinh
READ MORE - THẢO NGUYÊN – CHÙM THƠ