TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Friday, December 20, 2024
Thơ: EM KHÔNG VỀ TRONG ĐÊM GIÁNG SINH – Le Nguyen Thu
Le Nguyen Thu
EM KHÔNG VỀ TRONG ĐÊM GIÁNG SINH
Đêm Giáng Sinh tàn canh
em không về bên anh
trở mình nhớ người thương
thôi dậy uống café
đêm đông lạnh buốt hồn
nhìn lên Chúa Jesus
trên thập tự ngàn năm
Người nhìn xuống đời con:
mái đầu tuyết trắng phau
bình yên đời bình yên
chiêm bao đêm nhiệm màu:
người thương sao không về
Đêm Giáng sinh buồn sao!
.
Từ dạo ấy chia tay
tình cuối buồn hư hao
trên cồn hoa vàng xưa
vừa hé nụ vô ưu
chưa kịp nở vội tàn
hiên tây cơn mưa chiều
qua đời anh quạnh hiu
đêm Noel qua rồi
chuyến xe hưu cuối cùng
vừa khuất xa... ngậm ngùi
.
Đêm Giáng Sinh tàn canh
em không về trong mơ
tuyết trắng ngập vườn sau
thơm lạ mùi café
hương trinh em xa mù
chết lặng hồn trăm năm
đêm nay Chúa Giáng Sinh
sao em vẫn không về
dẫu mộng mị nghê thường
cứu rỗi anh ngu ngơ
phục sinh một phận buồn
(6:02 tối mùa đông)
Le Nguyen Thu
(Stanton Dec. 16th, 2023 – Dec. 15th, 2024)
Trang thơ Nguyễn Văn Trình - HỒN QUÊ | THU SANG | NGƯỜI LÍNH GIỮA THỜI BÌNH
![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Văn Trình |
Hồn quê
Chiều quê gió thổi vi vu
cánh diều bay bổng đưa ru ngọn nồm
chòm mây tím nhẹ chiều hôm
đường làng cốm mới, hoàng hôn chớm hè
Bước chân dạo dưới hàng tre
mà nghe sâu lắng tiếng ve tự tình
quê hương cảnh đẹp lung linh
rộn ràng cảm xúc nặng tình trước sau
Bóng chiều rơi tím hàng cau
khói rơm bếp lửa gọi nhau tìm về
ai còn nhớ cảnh làng quê
nhớ vành nón lá chân quê thục hiền
Nắng vương còn chút ngoài hiên
vọng nghe tiếng hát từ triền chân đê
ta còn có một chốn về
hồn quê cõi lặng chi mê thị thành…?!
Đông Hà, 2022
Thu sang
Heo may lành lạnh thu về
sương giăng bàng bạc chiều quê rầu rầu
nắng vàng vội tắt từ lâu
thoảng mùi hoa dại bên cầu lan sang
Đường thôn rơm rạ trải vàng
mà nghe hương đất đồng làng xốn xang
hắt hiu ngọn gió thu sang
thả hồn theo gió mênh mang cuối ngày
Giọt sầu thêm nặng bàn tay
lá xanh thôi đã cây thay lá vàng
chân đi dạo bước đường làng
từ trong sâu thẳm rộn ràng thu phai
Chiều thu ước vọng trúc mai
heo may ngọn gió cho ai lạnh lùng
trăng thu mờ tỏ một vùng
xa xôi mộng ước tương phùng còn đâu…
Đông Hà, 2022
Người lính giữa thời bình
Có một ngày lũ dữ đến quá nhanh
nước xoáy mạnh phá tan tành tất cả
bản làng xa và phố núi hoang tàn
tin lan nhanh các anh về cứu bản
Lính thời bình giữa muôn vàn gian khó
nhiệm vụ nào rồi cũng có hy sinh
bộ đội vì dân khi Tổ quốc cần
vượt hiểm nguy trận địa không tiếng súng
Giữa nguy nan vẫn trung dũng kiên cường
hàn gắn vết thương dựng xây trường học
mỗi nóc nhà, trạm xá lại mọc lên
trên nền cũ cơn lũ vừa đi qua
Bao gian lao vất vả đến từng ngày
mồ hôi đổ xuống đất này yêu thương
đường đi xa mấy, cũng gần thành công
nâng niu hết thảy tim hồng các anh…
Đông Hà, 2020
Nguyễn Văn Trình
Tuesday, December 17, 2024
Truyện ngắn: NGÀY ĐÔNG CHÍ - Lưu Lãng Khách
NGÀY ĐÔNG CHÍ
Một trưa hè! Những đóa phượng đầu mùa, đã thắp nắng lung linh rực rỡ, khắp sân trường, và rãi rác trên những lối về có phượng. Bốn nữ sinh nhí nhảnh, lí lắc nghịch ngợm mà duyên dáng, trên hai chiếc xe đạp xinh xinh, sóng đôi trên một đường phố vắng. Cả nhóm nói cười râm ran, hòa cùng tiếng ve đôi hồi ngân lên, rên rỉ đến chói tai, làm góc phố như sực tỉnh giấc ngủ ban trưa. Bỗng một cô trong nhóm, đưa tay chỉ về phía trước: “Ai như nhỏ Thìn ngã gió tụi bay ơi! Mà đi chung với ai vậy kìa? Đạp nhanh lên thử coi!”
Khi đã đến gần, nhỏ Phượng cười toe toét: “Thì ra, anh chàng Thiện nước mía. Há há! Nhỏ Thìn coi vậy mà dữ thiệt, hèn chi mãi né bọn ông Phong. Tụi mình tới phá đám chơi đi. Hê hê!” Vừa nhác thấy sự xuất hiện của các bạn, Thìn hơi đỏ mặt: “Ủa! Mấy bà về rồi mà, sao giờ lại đến đây?” Nhỏ Cẩm xỏ xiên: “Không đến đây, làm sao biết được người ta đang bận rộn. Hí hí! Đi với ai mà thân mật vậy ta. He he!” Thiện gắng nở nụ cười gượng gạo, phân bua: “Anh tên Thiện, chỉ là người cùng khu phố với Thìn thôi, chứ chẳng có gì đâu.” Nhỏ Hoài châm chọc: “Có gì hay không ai mà biết được, nhìn cái mặt đỏ lên kia, là cũng đủ biết "rầu". Há há há!”
Thìn mắc cỡ giấu bạn bè đó thôi, chứ thực tình, cô bé đã phải lòng chàng trai, lớn hơn mình mấy khóa, thường đi chung một lối về, đã mấy năm rồi. Dù anh không còn khoác áo thư sinh, vẫn vào ra giúp mẹ, nên gặp gỡ nhau ngày ngày. Hèn chi đám con trai cùng lớp cùng khóa, lắm kẻ say như điếu đổ, mà Thìn vẫn cho de hết, nào phải tự kiêu hay chọn lựa, sang hèn xấu đẹp gì đâu.
Dáng Thìn gầy tong teo, nhưng tươi tắn hồn nhiên, trong tà áo trắng trinh nguyên, thướt tha trên sân trường, hay những lúc cuốc bộ ra về, như những bóng hình thiếu nữ đẹp trong tranh. Nên nhìn Thìn yếu đuối, mảnh mai dường dễ vỡ, như bong bóng xà phòng, như giọt nắng giọt sương, mà chàng nào cũng chết mê chết mệt. Dù chẳng phải là hoa khôi của lớp của trường chi, nhưng Thìn có duyên thương, dễ gần dễ cảm, nên chàng nào lỡ nhìn, là như bị bỏ bùa, rất dễ bị vấn vương.
Mùa giã biệt cuối cùng đã đến! Cả bộ tứ: Thụ - Phong - Viễn - Cường, chàng nào cũng gấp vội, bí mật trao bức tình thư vụng dại, được viết nắn nót, trên những tờ giấy trắng tinh khôi . Và mấy ông kẹ này, bỏ công ghi chép vẽ vời, ép hoa ép bướm tặng đầy trong lưu bút của Thìn, với những lời ý tình úp mở, đọc là biết ngay tong. Không nhận thì sợ mấy ổng nài ép lâu, người ta nhìn thấy, có nước mà độn thổ. Nhưng thực lòng Thìn chỉ đợi một điều chi sắp sửa, nơi chàng trai thường chung một lối về.
Ngày bế giảng! Vừa ra đến cổng, đã nhìn thấy Thiện phía xa xa, dường đang đứng đợi Thìn. Băng qua đường, ngoảnh lại phía sau thử có ai nhìn không đã, Thìn mới dám vội vàng sánh bước cùng anh. Và lần đầu tiên sau ba năm quen biết, anh dám tặng Thìn một cuốn lưu niệm, viết theo trình tự thời gian, gần như nhật ký, có đủ hình minh họa, những lời lẽ yêu thương chan chứa ân tình, anh chẳng dám nói ra. Và không biết là bao nhiêu hình ảnh của Thìn trên sân trường, cổng trường, góc phố, với nhiều góc độ khác nhau, được anh phác họa rất có hồn, nhưng chẳng tô vẽ gì thêm. Lời cuối cùng trong cuốn lưu niệm, anh mới ghi vừa ráo mực, tựa như những câu thơ: “Thuơng tặng về người con gái anh yêu. Nếu có thể, một ngày kia, ta sẽ sánh vai nhau trên phố sớm đồi chiều.”
Thìn nào có chê anh nghèo đâu, mà từ khi cô nàng truợt đại học về phụ bán với anh Hai, trong một tiệm điện máy khang trang hoành tráng, anh mãi chẳng dám sang. Buộc nàng phải đánh bạo! Vào trước đêm thánh lễ, chờ anh bước ra về theo lối cũ, Thìn đường đột đến hẹn hò, khiến anh chàng đỏ mặt lâng lâng, ấp úng chẳng nói được câu gì.
Đêm thánh lễ người đông như kiến cỏ, Thìn chủ động, nắm tay anh đi giữa biển người. Khi bài thánh ca quen thuộc, được cất lên vang vọng, Thìn thấy anh nhắm mắt, bóp chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Thìn, dường như đang cầu nguyện Chúa ngôi cao ban phước, cho hai người được mãi mãi sống bên nhau.
Rồi một sáng, nơi núi đồi Thiên Ấn, anh ngọng nghịu thốt ra, lời tỏ tình ấp ủ bấy lâu nay. Dù chẳng thêm được một chút gì, cho có phần lãng mạn, trước cảnh sắc thiên nhiên, Thìn vẫn bồng bềnh ngây ngất, giữa bao la trời nước, giữa núi đồi vang vọng tiếng chim ca.
Việc gì đến sẽ đến! Mấy mùa bên nhau, bao kỷ niệm vui buồn, bỗng chị anh có chồng trên Đà Lạt, nhờ anh lên làm quản lý vườn hoa. Ngày anh đi, Thìn đánh bạo bỏ nhà, trốn theo anh, dù chịu tiếng theo trai. Đôi bạn trẻ ngất ngây, đắm chìm trong hạnh phúc, nơi thành phố ngàn hoa, thành phố ngàn thông, thành phố sương mù, thành phố mộng mơ, xứ hoa đào. Sáng Langbiang huyền thoại, mảnh đất thiêng của tình yêu đôi lứa, với chuyện tình đẫm lệ đại ngàn xanh. Chiều Thung Lũng Tình Yêu, nơi hội tụ những vẻ đẹp mê ly, lãng mạn đầy quyến rũ. Trưa Đồi Cù thả hồn theo mây ngàn gió núi. Rồi Đồi Thông Hai Mộ, với chuyện tình bi thương, trên cao nguyên ngàn thông lộng gió. Đêm Hồ Xuân Hương đẹp lung linh huyền ảo, những hò hẹn lứa đôi, lưu luyến chẳng chịu về. Bất kể cuối tuần hay đầu tháng, miễn có dịp, là Thiện – Thìn, hai đứa quyện lấy nhau, sánh bước bên nhau khắp đồi cao lũng thấp, nơi xứ sở sương mù, nồng thắm mãi không thôi.
Nhưng rồi! Niềm vui phơi phới nơi xứ sở thần tiên, nào có được bao trăng. Thìn đã bị anh Hai tìm đến lôi cổ về, lo thủ tục đi sang Mỹ, sống cùng cha mẹ bên đó. Thiện dại người, đứng chới với chơi vơi, cặp mắt đỏ hoe: “Anh sẽ đợi em! Dù phải đánh đổi cả một đời.”
Mãi gần một năm sau! Ngày ly biệt, đúng vào ngày đông chí, nhận được tin, Thiện tức tốc quay về. Nhưng không kịp nữa rồi! Đã đến lúc, Thìn bước lên xe trung chuyển, ra sân bay Đà Nẵng. Đôi bạn trẻ chỉ còn biết, vẫy tay chào nhau trong mắt lệ lưng tròng…
Mười năm sau!...
Vừa ra khỏi sân bay Đà Nẵng, Thìn đã vội vã đón tắc xi về Quảng Ngãi, để kịp giờ dự tiệc cưới, cô con gái út của anh Hai. Vài tiếng nữa thôi, Thìn sẽ được gặp gỡ, tất cả bạn bè trong bữa tiệc như đã hẹn. Chưa đến 4 giờ chiều trời đã muốn nhá nhem, mưa lất phất nặng hạt dần, rơi lộp độp trên mặt kính xe. Cái gạt nước dường như bị liệt. Hình ảnh cây cối nhà cửa hai bên đường, nhòe đi sau màn nước mưa, trong ánh sáng nhạt nhòa, trông mịt mờ hiu hắt quá. Ngày trở về quê, sau bao năm trời biệt xứ, ôi sao mà ảm đạm thế này!
Cầu Trà Khúc mờ trong mưa! Những bóng thuyền trên sông, đã chìm vào quên lãng. Thành phố sớm lên đèn, những bóng điện đường như sũng nước rưng rưng. Xe quẹo trái ngang qua công viên, cây cối đứng bên đường nhỏ lệ. Thìn ngơ ngác hỏi tài xế: “Đây là đâu vậy?” Bác tài cười thông cảm: “Chắc là lâu lắm chị mới về Quảng Ngãi? Đây là công viên Ba Tơ, mình đang đi dọc đường cao tốc cho nó thoáng. Đến ngã tư đằng kia quẹo phải, đi lên một đoạn, rồi đi thẳng đường Thành Cổ, là đến nhà hàng tiệc cưới Ninh Thọ thôi ạ! Dù ở Đà Nẵng, nhưng nhờ thỉnh thoảng đưa khách về Quảng Ngãi, nên đường phố ở đây, em cũng biết ít nhiều.”
Bởi Thìn ra đi, đúng vào thời điểm thành phố Quảng Ngãi vừa đổi mới, và phát triển vuợt bậc, qua mười năm như lột xác hoàn toàn. Đứng trước nhà hàng, Thìn ngơ ngác nhìn quanh. Trời đất quê hương ôi sao mà lạ lẫm, về với quê như lạc bước phương nào, khi mọi ngóc ngách đều đổi sắc thay da. Phố xá thênh thang, đèn màu lấp lánh, khách sạn nhà hàng san sát nhô lên. Quán nhậu vỉa hè người đông như kiến, xe cộ đủ đời tấp nập lại qua. Những đứa trẻ choai choai, cũng ngồi vào bàn nhậu. Chán thiệt! Những hạt mưa phố phường sao lạnh buốt xương da.
Mãi suy tư, thằng con lớn của anh Hai ra đón, bước đến bên tự lúc nào, Thìn cũng không hay biết. Cô cháu ôm nhau mừng rơi nước mắt. Vào nhà vệ sinh, điểm trang lại tí đỉnh, Thìn mới cùng cháu đi lên tầng hai, sảnh tiệc đã đông người. Nhìn quanh một lượt, Thìn háo hức muốn xem thử, bè bạn bao năm ai trẻ ai già. Một bàn tiệc đôi đã được dành riêng, với đủ cả anh chị em nội ngoại, bè bạn thân thương thời hoa bướm của Thìn. Mọi ánh mắt vui tươi, đều đổ dồn vào người mới đến, làm Thìn hơi ngượng nghịu kém tự nhiên. Hi hi! Nhỏ Phượng, nhỏ Hoa, nhỏ Hoài, nhỏ Cẩm, vẫn dễ thương duyên dáng như ngày nào, trong bữa tiệc chia tay. Lại có cả ông Tịnh, ông Khoa, ông Thưởng, ông Xuân, ông Hòe móm nữa chứ, một cây hề trứ danh của lớp ngày nào. A! Dì Út, cô Năm, chú Bảy, dượng Mười, cùng anh chị em về dự đông đủ cả. Mọi người đều dành cho Thìn, những nụ cười chan chứa thân thương, ấm áp vui vầy. Còn thiếu vắng một người! Thìn chưa vội hỏi thăm. Chỉ một người thôi! Cũng đủ khiến cho lòng thầm hụt hẫng, cho ngày trở về kém hương vị buổi đầu tiên.
Những ly rượu chúc mừng đôi bạn trẻ, được nâng lên sôi nổi, nhiệt tình uống cạn. Rồi ly rượu chúc mừng ngày tái ngộ, niềm vui được nhân đôi, trong ánh mắt mọi người. Tự đáy sâu, buồn vui đang lẫn lộn, Thìn cạn ly, rồi cạn nữa đến lâng lâng. Khi tiệc sắp tàn, ông Phương đề nghị, kéo lên cà phê Phượng Vỹ Trần Hưng Đạo, tìm một chút gì của thuở ấy xa xưa.
Ngồi sát bên nhau, Thìn hỏi nhỏ Phượng: “Lâu nay, bà có biết gì về anh Thiện không? Tui đã gửi thư mời lâu rồi, mà hôm nay không thấy tới!” Phượng nhìn Thìn ái ngại: “Ở bển bà đã có chồng chưa?” Thìn buồn buồn: “Có chồng ngoại quốc rồi, không hợp, ly dị, cũng như không.” Phượng nắm lấy tay bạn: “Sao mà khổ vậy! Mọi người đều giấu Thìn. Anh ấy mất vào ngày đông chí năm ngoái thì phải. Bị lao phổi nặng bởi thức khuya và hút cả thuốc lá, mà không điều trị kịp thời.”
Trời đất bỗng quay cuồng như sụp đổ, Thìn gào lên đau đớn: “Không thể nào! Không ...thể...nào!" Rồi chới với nhìn trời cao bưng mặt khóc: “Mai Phượng đưa Thìn đi viếng mộ anh Thiện nghen! Huhu!”. Phượng gật đầu dỗ dành: “Tui sẽ đưa bà đi mà! Nhỏ thôi, mấy ổng nhìn kia kìa!”
Chiều đông chí! Phượng, Thìn lên Truông Ổi. Nghĩa địa mênh mông liễu rũ duới đông buồn. Tìm một lúc, Phượng chỉ ngay nấm mộ, nằm chênh chếch phía đầu truông: “Đằng kia kìa Thìn ơi!” Thìn đứng lặng co ro, giữa chiều đông giá lạnh. Phượng đốt nén trầm hương nghi ngút khói lượn lờ, đưa cho bạn: “Thìn hãy thắp cho anh ấy ấm lòng đi!” Thìn quỳ xuống bên phần mộ, sơ sài như hoang phế, không di ảnh bát hương. Chẳng biết nơi lòng đất lạnh, Thiện có hay chăng, người con gái mảnh mai yếu đuối xưa, giờ đã biết tìm về, ngồi bên mộ chàng trong một ngày đông chí, trông thảm hại ngậm ngùi, trong mắt lệ chứa chan.
Rồi Thìn đưa tay vuốt ve vành bia mộ: “Tay em nè! Có lạnh lắm không anh?” Nhìn bạn như người mất hồn, Phượng không cầm được nước mắt: “Nói gì thì anh ấy cũng đã đi rồi. Mình về thôi Thìn ơi! Trời đà sắp tối.”
Đã đến lúc không thể ngồi được nữa, bóng hoàng hôn bầm tím phía chân trời. Từ trời như thả xuống đầu hôm Truông Ổi, một nỗi gì nghe quá đỗi chơi vơi.
Thìn đứng dậy nghẹn ngào nức nở: “Thôi em về đây! Anh hãy thanh thản mà an giấc! Tại sao khi em biết tìm nhau, anh lại sớm bỏ về nơi đất lạnh hở anh? Chắc có lẽ anh hận em nhiều lắm! Chi mà khổ thân anh đến vậy! Anh dám bỏ cả một đời mình để đợi, vậy mà, em vẫn tìm về không kịp nữa anh ơi!”
Nhìn mộ bia lần cuối, Thìn thờ thẫn nói, làm Phượng phải mím môi bật khóc: “Mình sẽ gặp nhau thôi! Và em sẽ không nói lời vĩnh biệt…”
Đôi bạn đi bên nghĩa địa, dưới bóng hoàng hôn tím bầm, đang dần tắt lịm giữa đầu hôm Truông Ổi.
Chiếc điện thoại nào hát mãi bản nhạc Tìm Nhau của Phạm Duy:
“ …Tìm nhau như thiên cổ tìm ngàn thu
...Tìm nhau như góa phụ tìm mộ bia!
… Gặp nhau! Đôi tâm hồn được nghỉ ngơi!”…
Lưu Lãng Khách
Lưu Lãng Khách
Tên thật: Nguyễn Duy Toàn
Bút hiệu khác: Duy Toàn
Phường Tân Phú, Quận 7, Tp. Hồ Chí Minh
<luulangkhach@gmail.com>
Monday, December 16, 2024
Truyện ngắn: SAU LẦN HỌP LỚP - Hoàng Thị Bích Hà
SAU LẦN HỌP LỚP
Hiền Mai là một cô gái có học thức và nhan sắc. Cô đang làm trưởng phòng của một đơn vị kinh doanh, thuộc một công ty lớn trong thành phố. Trong những lần họp hành, giới thiệu sản phẩm, chị đã gặp Thành Quy là một chàng trai đẹp trai lịch thiệp. Anh đang làm quản lý tại một công ty khác. Hai người nói chuyện với nhau bắt đầu từ công việc và cảm thấy ngày càng tâm đầu ý hợp. Hiền Mai và Thành Quy tiến tới có những buổi hẹn hò ngọt ngào và tình yêu dành cho nhau ngày càng thắm thiết. Họ đi đến hôn nhân sau hai năm tìm hiểu.
Sau đám cưới, một thời gian công việc làm ăn của Thành Quy ngày càng thuận lợi. Công ty phát triển lớn mạnh không ngừng. Ngoài ra, anh còn hùn hạp vốn làm ăn với bạn bè nên kinh tế đem lại thu nhập rất tốt. Anh đề nghị chị nghỉ việc để ở nhà chăm lo gia đình, sau này có con thì lo nuôi dạy con cái, để mình anh kiếm tiền là đủ rồi.
Phải nói anh là một người chồng rất tốt, yêu vợ, hiếu thuận với cha mẹ đôi bên, bạn bè yêu quý, nhân viên dưới quyền nể trọng. Chị cũng cảm thấy anh đề nghị đúng, vì gia đình vẫn cần phải có người quán xuyến việc nhà, chăm lo tổ ấm, nhà còn có cha mẹ chồng và em út nữa. Anh đi làm về có cơm ngon canh ngọt chờ sẵn. Cuộc sống gia đình anh chị rất hạnh phúc. Anh cũng cảm thấy gia đình là nơi chốn bình yên đúng nghĩa nên anh rất trân trọng gia đình. Các buổi tiếp khách, hội nghị đôi khi anh cũng đem chị đi để cho chị giao lưu bên ngoài thêm vui. Thỉnh thoảng hai vợ chồng lại đi du lịch trong những kỳ nghỉ, tạo nên những tuần trăng mật ngọt ngào thú vị bên nhau như chưa bao giờ thôi mới mẻ. Tình yêu của đôi vợ chồng thật đáng mơ ước trong mắt của bạn bè và cộng sự của anh.
Ở nhà chị vẫn làm tròn bổn phận dâu con, cửa nhà êm ấm, chu đáo với gia đình chồng, được ba mẹ chồng hết mực thương yêu.
Anh rất bận rộn với công việc làm ăn. Những áp lực công việc trên thương trường làm cho anh ít có thời gian để nghĩ đến điều gì khác ngoài công việc trước mắt và chăm lo cho vợ, đem về thu nhập cho gia đình.
Thời gian trôi đi đã 5 năm rồi mà chị vẫn chưa có con, bà con họ hàng nói ra nói vào. Đôi lúc mỗi lần chạp giỗ, tụ họp đông người, chị có nghe ai đó nói ra nói vào những điều mà nghĩ là ám chỉ chị:
- Cây độc không trái, gái độc không con.
Rồi thỉnh thoảng chị nghe tiếng thở dài thườn thượt của mẹ chồng:
-Sao lâu vậy không biết nữa, tổ tiên, gia đình này xưa nay ăn ở phước đức, có bao giờ làm hại ai bao giờ đâu mà nỡ lòng nào!
Chị lòng buồn và chạnh lòng lắm. Có lần chị tâm sự với mấy cô bạn thân:
-Thấy mọi người xung quanh sau đám cưới thì đều mang thai hết mà sao mình những đến 5 năm rồi mà chưa có con.
Cô bạn nói dở chơi, dở thiệt:
-Nhiều khi tại chồng bạn không có cũng nên, thử với người khác là có liền à!
Một lần, lớp hồi Đại học Kinh tế TP HCM tổ chức họp lớp, chị gặp lại người yêu cũ, thời sinh viên. Anh ta tên là Lý Mạnh Đan hiện cũng có công ăn việc làm ở tỉnh Lâm Đồng. Lúc này chồng của Hiền Mai đang đi công tác nước ngoài mấy tuần nên không đi cùng vợ được.
Hiền Mai gặp lại bạn bè rộn ràng vui lắm, tâm hồn phơi phới như trẻ lại, kỷ niệm lại theo nhau ùa về. Ai cũng tay bắt mặt mừng chuyện trò rôm rả như đang được trở về với thời thanh xuân. Bạn bè tíu tít, hàn huyên, những nụ cười, ánh mắt ngày cũ làm cho tâm hồn không khỏi lâng lâng xao xuyến. Lý Mạnh Đan, trao một ánh nhìn vẫn tràn đầy âu yếm. Chàng hỏi han công việc gia đình, và kể cho nhau nghe những gì trong thời gian xa cách, họ đã sống như thế nào, … anh ta đi đâu giao lưu rồi cũng quay về ngồi kế bên Hiền Mai.
Mạnh Đan ngồi sát lại bên nàng thủ thỉ. Chàng bất chợt cầm đôi tay mềm mại của Hiền Mai ngắm nghía và nói rằng: “Vì duyên số chứ đôi tay này đáng lẽ phải thuộc về Đan từ gần mười năm trước!”. Không hiểu sao khi Mạnh Đan xích lại gần rồi đưa tay nắm lấy tay mình, Hiền Mai không rút tay ra mà để yên trong tay chàng nóng bỏng. Hiền Mai cảm thấy có dòng điện chạy dọc sống lưng làm cho nàng không có phản ứng. Sau buổi liên hoan mỗi người cũng có uống chút bia rượu nhưng chưa đến nỗi say. Mạnh Đan bảo Hiền Mai qua phòng của Mạnh Đan:
- Anh cần tâm sự với em nhiều điều nữa. Ngày mai chúng ta chia tay rồi, ai cũng có bổn phận nấy. Việc họp lớp lâu lâu mới tổ chức một lần, mà biết lần sau có còn sắp xếp được mà đi không.
Tàn tiệc mọi người đều đã đi nghỉ. Hiền Mai lúc này cũng nhớ bổn phận là mình đã có gia đình, nhưng rồi nghĩ lại lời cô bạn thân. Với chồng 5 năm không con, biết đâu một lần với người yêu cũ lại có con. Con cái là niềm mong mỏi nhất không chỉ của nàng mà của cả gia đình chồng nữa. Nàng chợt nghĩ, có người không có con, còn phải đi thụ tinh nhân tạo nữa kia mà! Thế rồi nàng đồng ý qua đêm với Mạnh Đan, trong căn phòng Mạnh Đan đặt riêng ở một khu Resort ven biển Vũng Tàu. Màn đêm tĩnh lặng, nghe xa xa tiếng sóng vỗ rì rầm, chàng ôm ghì nàng và hôn tới tấp lên khuôn mặt và trên cơ thể nàng. Cả hai lao vào nhau cuồng nhiệt như thuở ban đầu chưa thuộc về ai!
Sau lần đó, ai rồi cũng trở về lo phận sự và công việc của mình, dịp họp lớp lâu dần cũng đi vào quên lãng, hàng năm cũng có thể tổ chức tuy nhiên, Hiền Mai không trở lại và cắt đứt mọi liên lạc với Mạnh Đan.
Một tháng sau Hiền Mai phát hiện mình đã mang thai. Thông báo cả nhà ai cũng mừng. Sau 9 tháng 10 ngày, Hiền Mai sinh được bé trai kháu khỉnh, đặt tên là Ngọc Bảo. Cả gia đình ai cũng vui, nội ngoại bà con đều chúc mừng cho gia đình. Chồng của Hiền Mai là Thành Quy vui lắm, chàng cũng rất yêu quý và hết lòng lo chăm lo cho con. Trong gia đình chồng từ ông bà nội đến cô chú đều yêu bé và quý nàng dâu Hiền Mai hơn. Ăn cái gì ngon bổ cũng đều dành phần cho hai mẹ con Hiền Mai. Cuộc sống gia đình trở nên hạnh phúc, vui vẻ hơn hẳn lên!
Mặc dù nàng đôi khi cũng cảm thấy mình có lỗi, tuy nhiên Hiền Mai tặc lưỡi và thầm nghĩ: Vì chồng mình không có con, mình kiếm con và gia đình trở nên đáng yêu hơn, hạnh phúc hơn cũng là điều tốt mà, có sao đâu! Nghĩ thoáng một chút cho mình Hiền Mai cũng đỡ áy náy và hết lòng phụng dưỡng cha mẹ và chăm lo vén khéo gia đình để bù đắp lại phần nào lỗi lầm mà chỉ một mình mình biết, Hiền Mai thầm nghĩ: “Sống để dạ, chết mang theo.”
May mắn cho nàng là con trai Ngọc Bảo, càng lớn càng đẹp trai, khỏe mạnh, học hành giỏi giang, hiếu thuận. Cuộc sống gia đình hạnh phúc yên bình.
Sau hai mươi năm, Ngọc Bảo đã vào năm thứ hai của trường đại học Y Dược TP HCM.
Bất thình lình, người không mong mỏi lại xuất hiện. Khách không mời tự nhiên đến, làm đảo lộn cuộc sống đang yên đang lành của Hiền Mai. Nàng không ngờ tới, cũng không lường trước được. Lý Mạnh Đan xuất hiện. Bấy lâu nay anh ta đã âm thầm tìm cách liên lạc thông qua bạn bè để biết tin tức Hiền Mai. Anh ta gọi điện bảo Hiền Mai rằng:
-Cuộc sống của anh không hạnh phúc, không có con cái. Nhờ thông qua bạn bè, anh biết được con trai em sinh vào năm đó, trùng với thời điểm sau 9 tháng họp lớp và chúng ta có một đêm bên nhau.
Hiền Mai nghe xong choáng váng nhưng nàng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và chối phắt, phủ nhận hoàn toàn. Nàng nói:
-Anh quên chuyện đó đi, tuổi trẻ bồng bột mà. Anh không có con. Con trai tôi là của vợ chồng tôi. Chúng tôi đang hạnh phúc! Anh hãy quay về chăm lo tổ ấm của mình đi, đừng quấy rầy tôi nữa.
Mạnh Đan không tin, cứ khẳng định chắc chắn là con anh ta. Nếu không chịu phải cho anh thử AND, không thì anh ta sẽ nói cho chồng nàng biết thì mọi việc sẽ vỡ lỡ. Hiền Mai vẫn một mực từ chối nhưng trong lòng rất lo lắng. Không ngờ sự thể sau 20 năm rắc rối, phiền toái như thế này!
Theo bạn bè cho biết thì Lý Mạnh Đan làm ăn thua lỗ, công ty phá sản muốn tìm cách tống tiền nàng chứ không phải tìm con về. Mạnh Đạn tìm mọi cách như gọi điện. Hiền Mai không bắt máy.
Mạnh Đan gửi email nhắn: “Nếu muốn yên thân nuôi con thì phải đưa cho anh ta một số tiền khủng là 3 tỷ VN đồng”.
Hiền Mai không trả lời. Vì nếu trả lời lấy đâu ra số tiền ấy trong lúc Hiền Mai đã nghỉ việc lâu rồi, ở nhà nội trợ, chăm lo gia đình. Lòng rối bời, Hiền Mai lo lắng đến phát ốm ra. Trong lòng mệt mỏi, bất an.
Sáng nay, cuối tuần ông bà nội và Ngọc Bảo đang đi dạo bộ trên công viên, chồng nàng đang đi làm. Hiền Mai ở nhà một mình, ngồi trong nhà nhìn ra cổng thấy Mạnh Đan đi lui đi tới trước cổng nhà nàng. Nàng bất ngờ, quá đỗi bàng hoàng và lòng đầy lo lắng: “Sao anh ta mò ra nhà mình vậy ta?” Rồi bất thần anh ta lao vào nhà nàng như một cơn gió. Nàng toát mồ hôi hột:
- Anh tới đây làm gì?
-Tới gặp con trai anh!
-Ai là con của anh, đừng có nói bừa! Chồng tôi về bây giờ đó!
-Anh tính đúng tháng đúng ngày sau lần mình gặp nhau thì em sinh con. Nếu em phủ nhận thì anh yêu cầu cho anh thử AND, nếu quả thực không phải con anh, anh sẽ ra đi, không làm phiền em nữa.
- Nếu đúng là con anh, mà em muốn anh không đòi con thì nhanh chóng đưa cho anh số tiền 3 tỷ để anh gầy dựng lại công ty. Chồng em làm kinh tế giỏi mà!
Nàng mặt cắt không còn một giọt máu, khiếp đảm vì sự liều lĩnh và phiền toái ngoài sức tưởng tượng của Hiền Mai. Nhưng bất ngờ hơn nữa là chồng nàng Thành Quy đã về từ bao giờ. Anh đứng sau cánh cửa nghe rõ toàn bộ cuộc đối thoại này.
Anh chếnh choáng bước vào cửa thì ngã quỵ xuống ngay bậc thềm. Hiền Mai đỡ chồng dậy và hô hoán hàng xóm tới cùng chở Thành Quy đi cấp cứu. Nhưng khi tới bệnh viện, các y bác sĩ đã hết lòng nhiệt tình sơ cứu, hô hấp, … đủ phương pháp, nhưng không kịp, anh đã đi trước đó rồi.
Nhưng vậy anh chết khi nghe tin con trai Ngọc Bảo, vợ sinh ra nhưng không phải con của anh. Hiền Mai đau xót quá, tim mình như vỡ vụn ra từng mảnh. Ruột gan như ai cứa vào đau lắm!
Cũng vì sợ liên lụy nên Lý Mạnh Đan cũng biến mất ngay sau đó. Anh ta cũng cảm thấy vì mình mà chồng nàng chết, gây ra tội lỗi như vậy cũng quá đáng rồi, nên về sau anh ta không xuất hiện nữa. Có lẽ đó cũng là điều nên làm của một con người còn chút ít liêm sỉ.
Sau khi chồng mất, cũng có nghĩa là Hiền Mai mất tất cả. Nguồn kinh tế gia đình chủ yếu từ người chồng trụ cột đã hết. Tiền vốn của chồng hùn hạp làm ăn với bạn bè cũng bị họ cướp mất trắng. Gia đình rơi vào cùng quẫn, con đang học dở Đại Học năm thứ hai. Nói sao cho xiết nỗi đau và nỗi lo. Phần thì ray rứt ân hận vì mình kiếm con bồng bột vậy cũng xem như ngoại tình. Chị sống trong đau khổ, bây giờ phải bươn chải, tiếp tục chèo chống thay anh để lo cho gia đình. Chị cũng giữ kín không cho Ngọc Bảo và nội ngoại biết chuyện vụng trộm để có được con.
Thật là một bài học quá đắt và cũng là hệ lụy không đáng có từ sau lần họp lớp định mệnh cách nay hai mươi năm.
Saigon, ngày 29/11/2024.
Hoàng Thị Bích Hà
<habich1963@gmail.com>
Friday, December 13, 2024
Thơ: ANH VẪN HOÀI YÊU EM - I'll Still Be Loving You by David Hay - Trần Đức Phổ phỏng dịch
Anh Vẫn Hoài Yêu Em
I’LL STILL BE LOVING YOU
by C. David Hay
When you hair has turned to winter
and your teeth are in a plate,
when your getter up and go
has gone to stop and wait—
I’ll still be loving you.
When your attributes have shifted
beyond the bounds of grace,
I’ll count your many blessings,
not the wrinkles in your face—
I’ll still be loving you.
When the crackle in your voice
matches that within your knee
and the times are getting frequent
that you don’t remember me—
I’ll still be loving you.
Growing old is not a sin,
it’s something we all do.
I hope you’ll always understand—
I’ll still be loving you.
.
ANH VẪN HOÀI YÊU EM
Khi màu tóc đã chuyển thành màu tuyết
Hàm răng xưa cũng đã khuyết thưa dần
Vóc dáng em hẳn không còn uyển chuyển
Điệu đứng ngồi trông lắm lúc khó khăn—
Anh vẫn hoài, vẫn mãi yêu em.
Khi vẻ đẹp đã phai tàn chuyển dạng
Thua kém xa thời dĩ vãng thanh xuân
Anh chỉ đếm những niềm vui lai láng
Chẳng đếm vết buồn khóe mắt tình nhân—
Anh vẫn hoài, vẫn mãi yêu em.
Khi giọng nói đã trầm khàn, vẩn đục
Như tiếng khớp xương đầu gối khô giòn
Và tất nhiên rất nhiều lần, lắm lúc
Em mơ hồ quên bẵng cả tên anh—
Anh vẫn hoài, vẫn mãi yêu em.
Tuổi già nua không hề là tội lỗi
Điều bình thường của nhân loại trần ai
Anh hy vọng em luôn luôn hiểu rõ—
Anh yêu em, vẫn yêu mãi, yêu hoài.
10/12/2024
Trần Đức Phổ phỏng dịch
tranducpho
<ducphot946@gmail.com>








