Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, January 6, 2022

PHÙ VÂN – Thơ Trần Mai Ngân




PHÙ VÂN
 
Bấy lâu đuổi mộng phù vân
Hương Hoàng Lan thoảng như gần như xa
Đuổi hình bắt bóng hoá ta
Cuộn tròn kinh kệ, ta bà lạc tâm...
Cầm lòng thương nhớ băn khoăn
Ùa theo huyễn mộng… tháng năm lạc tình
Tà huy thảng thốt một mình
Như nhiên đã hết - chùng chình nữa chi !
                        
Trần Mai Ngân

READ MORE - PHÙ VÂN – Thơ Trần Mai Ngân

Wednesday, January 5, 2022

GIÓ CUỐI NĂM, HOẠ TÂM – Thơ Tịnh Bình

 
 
               Nhà thơ Tịnh Bình


GIÓ CUỐI NĂM
 
Ngày đi về phía phai tàn
Cuối năm hờ hững những làn gió đông
Đàn chim vẹt một bầu không
Xòe tay hứng giọt tang bồng chậm rơi
 
Mùa đi về phía cạn vơi
Ngoảnh nhìn mây trắng đầy trời vấn vương
Tụng ca một khúc vô thường
Đông tàn xuân luyến cành sương tạ từ
 
Người về mộng với thiên thu
Gối lên đầu cỏ khúc ru nồng nàn
Phong phanh manh gió cơ hàn
Giũ tờ lịch mỏng sang trang xuân về...
 
 
HOẠ TÂM
 
Phai tàn chi hỡi mùa hoa
Lá rơi từng cánh như là biệt ly
Thanh tân một khúc xuân thì
Nhớ hôm dựa gió nhu mì ngủ yên
 
Họa tâm đôi nét sầu miên
Sương khuya trở giấc động miền chiêm bao
Gương hồ mặt cũ âm hao
Gió lay mấy lượt lao xao bao lần
 
Mây lồng bóng mộng phù vân
Treo lên đầu núi nửa vầng trăng xa
Vàng y phơ phất Ca-sa
Người ngoài muôn dặm ngỡ tà huy bay...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - GIÓ CUỐI NĂM, HOẠ TÂM – Thơ Tịnh Bình

MÌNH ƠI, EM NHỚ! Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: PhamPhanLang - Ca sĩ: Hương Giang

Tiễn biệt năm cũ với nhiều mất mát đau thương, ai còn, ai mất & ngồi nhớ lại những kỷ niệm vui buồn trong cuộc đời, lòng bỗng ngậm ngùi, cay đắng & xót xa! Thời gian thì vô hạn nhưng đời người lại chỉ hữu hạn, gặp nhau là chữ DUYÊN, giữ được nhau là chữ NỢ. Do đó "Còn gặp nhau thì hãy cứ vui"(TNHK) & hãy tử tế với nhau một chút, ngọt ngào với nhau một chút có được không, để rồi có nhắm mắt xuôi tay cũng không cảm thấy ân hận, tiếc nuối, hoang phí với những năm tháng mà mình đã đi qua...

Chào mừng một Năm Mới với nhiều hy vọng ngập tràn: Mạnh khỏe, bình an, hạnh phúc & may mắn.

Mời quý vị nghe một ca khúc mới thu âm: MÌNH ƠI, EM NHỚ! (Mai Hoài Thu phổ thơ PhamPhanLang - Ca sĩ: Hương Giang - Hòa âm: David Giang Dong - Thực hiện video: Lê Trí.)

Mai Hoài Thu
PhamPhanLang



Mình ơi
Ngày xưa anh gọi tiếng Em Nghe tim thổn thức lòng mềm như tơ Kể từ chia cách đôi bờ Trong tim vẫn tưởng vẫn mơ đến mình Người đi vào cõi u minh Bỏ em lạnh lẽo lặng thinh tiếng cười Cô đơn em gọi mình ơi Nơi đây buồn lắm một trời nhớ thương Chiều thu bàng bạc tơ vương Rừng khuya lá rụng khói sương mịt mờ Liêu xiêu bóng ngả chơ vơ Đêm nằm em nhớ em mơ gọi mình...
phamphanlang 15/11/2021

READ MORE - MÌNH ƠI, EM NHỚ! Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: PhamPhanLang - Ca sĩ: Hương Giang

ANH NHỚ EM - Thơ Thy Lệ Trang | I AM MISSING YOU by Thy Le Trang - Hương Cau Cao Tan



ANH NHỚ EM 


Anh nhớ em dù trời mưa hay nắng  

Dù một mình hay ngồi giữa đám đông  

Tình rất gần mà cũng rất xa xăm  

Nên nỗi nhớ đong đầy từng ngày tháng  



Anh nhớ em với nồng nàn, lãng mạn  

Thủa làm học trò không sách cầm tay  

Thủa hẹn hò cùng chung một men say  

Nụ hôn ... tiếc chưa dài bằng nỗi nhớ... 



Anh nhớ em thân mềm như lá cỏ  

Bàn tay còn khao khát một làn da  

Vùng ngực hồng phảng phất một mùi hoa  

Trong mê đắm, anh ngỡ mình Thiên Tử  



Anh nhớ em - trong vạn ngàn mỹ nữ...  

Chỉ mình em... tha thiết mỗi em thôi  

Tình tuy gần sao lại qúa xa xôi ...  

Vì hai đứa - hai đầu sông cách trở  



Anh nhớ em ... dù biết rằng đã lỡ  

Định mệnh buồn ... chia cách một giòng sông  

Trên ngón tay em... chiếc nhẩn vô tình...  

Để anh suốt một đời ôm nỗi nhớ 

 Thy Lệ Trang  

 

 I AM MISSING YOU 

by THY LỆ TRANG 

 

Translated from Vietnamese into English by Hương Cau Cao Tân on 27 December, 2021, in British Columbia, Canada 

 

I am missing you whether it is raining or shining  

Whether by myself or in the crowd where I am sitting  

As love is very close yet is very far, far away  

So my missing and longing is measured in months and in day after day 



I am missing you for all the intense and romantic give that you can  

During the period of being students yet without a book in your hand  

Of the dating moments that we both enjoyed the taste of ecstasy  

Or kisses ... that, regretfully, were not as long as the longing in memory…  



I remember that your body is like grass’s blade so lithesome  

So to invite the hands to crave for the soft complexion  

And for the chest that has the fragrance that is so faintly pervading  

So I, in ecstasy, have thought that I am the royal King  



I remember that ... you among hundreds of thousands of beauties  

I only long for ... for your inviting soft lips so desperately  

The love between us is so close yet it seems so far away at heart...  

Because both of us are at both ends of the river so far apart 



I am missing you … even though it is now already too late  

That we are now separated by a river … oh miserable fate  

And on your finger … there is an indifferently worn wedding ring  

It is there so all my life an incessant longing will I be embracing 

 

Hương Cau Cao Tân

 


READ MORE - ANH NHỚ EM - Thơ Thy Lệ Trang | I AM MISSING YOU by Thy Le Trang - Hương Cau Cao Tan

TRỞ VỀ HIỆN THỰC – Thơ Khaly Chàm


 


trở về hiện thực

 
khi hôn nồng nhiệt chiếc lưỡi của ánh lửa
hương thơm tro bụi lan tỏa và tôi ngửi được
dù không nhìn thấy sự giao thoa hình ảnh sóng âm tần
nhưng tin là những bóng linh hồn đang nói với nhau thứ tiếng người
 
ở nơi này, sáng nay, dân thành phố không chưng diện quần áo mới
người ta vẫn đi rải rác trên vỉa hè mang khuôn mặt thất thần mất ngủ
có thể, niềm thương cảm tích tụ đang tố cáo bản thân luôn sợ hãi và cảnh giác
chẳng ai dám nghĩ ngọn lửa lò thiêu đã không còn bùng cháy suốt ngày đêm
 
sáng nay, tâm tưởng định vị ký họa con mắt mặt trời đang mù lòa
chim chích chòe thân lười đập cánh lạc điệu như muốn rùng mình
dường như gió phướng bắc đã được hơi nước nhuộm màu đen xám
em nói, nhìn mặt tôi như đồng hồ treo tường đang gặm nhắm thời gian
tôi thầm cười, cả thế giới này hai bàn chân người đang mọc rễ
 
sáng nay, em như giọt sương đã bị bóng đêm ngược đãi
hơi thở như mùi chuối chín xoay vòng rồi mất hút trong ban mai
bức xạ hồng ngoại dần triệt tiêu ánh nhìn và nụ cười của em
đã lâu rồi, ngoài ô cửa khép chúng ta chỉ nghe được tiếng kêu khàn của loài quạ đói
 
ngày mai, tất nhiên là năm mới với xác tín rõ ràng
loài người vốn dĩ đều mừng vui nên chẳng thích phán quyết điều gì
ngay bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu đi chứ
tìm cái bóng chính mình để tâm sự về nỗi buồn chưa được định nghĩa
thời gian sẽ điểm chuẩn… tiệt nhiên không thấy chùm pháo hoa bung nở
 
khaly chàm
bgk ngày cuối 2021

READ MORE - TRỞ VỀ HIỆN THỰC – Thơ Khaly Chàm

Tuesday, January 4, 2022

NĂM MỚI NĂM CŨ - Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

Nhà thơ Chu Vương Miện


NĂM MỚI NĂM CŨ

Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

-


Năm xưa cũ hơn năm này

Năm này mới quá ngắn ngày dài đêm

Lan man mưa cả tháng liền

Lạnh ngang 0 độ nửa điên nửa rầu

Nằm nhà chả biết đi đâu?

Đi ra Covid chặn đầu chặn đuôi

Mưa sao lạnh đất lạnh người

Lạnh sông lạnh núi một trời mù câm

Đời thơ lỡ bước đường cùng

Nhi nhô dăm chữ lòng không còn gì ?

Thương nhau lỡ thủa lỡ thì

Tang thương đến cả bấc chì cũng tiêu 

Đêm nghe một khúc ca tiều

“Bình sa lạc nhạn" con diều đứt giây

Xuân xưa chả giống xuân này

Hoa đào hoa mận rụng bay đầy đường

Làng thôn cho tới phố phường

Lên giường nằm ngủ chờ quên rét nghèo

Giữa dòng bèo dạt theo nhau

Đôi bờ phơ phất bụi lau trăng nhoà


-

Đêm đêm chớp bể mưa nguồn

Ngày ngày trời tạnh góp buồn làm vui

Đã sinh làm kiếp con ngừơi 

Ngang thân con nhặng con ruồi nhởn nhơ 

Giả say rồi lại giả khờ

Ban ngày mà vẫn ngồi mơ lẫn mòng

Tình gì? trước có sau không

Tình vật cũng vậy? chả trông đợi gì?

Sống sao qua thủa qua thì

Sống sai có nước đi tù dăm năm

Mùng 3 rồi tới ngày rằm

16 tháng chạp hết tuần tháng 3

Lơ mơ trông cuốc hoá gà

Xỉn say người lẫn với ma chắc rồi?

Giả điên Miên lẫn với Hời

Tây Tàu lộn xộn đi đời tay sai

Củ môn khác với củ mài

Trái ngô khác với củ khoai ngoài vườn

Mần người luc rắn lúc lươn

Lúc voi lúc chuột luôn luôn ngậm mồm

Thét rồi có lúc câm luôn?


-

Con duyên kẻ đón người đưa

Hết duyên xe ngựa xe lừa cũng chê

Còn duyên tối ở sớm dìa

Hết duyên cam chịu 4 bề nằm không

Còn duyên vung vãi là chồng?

Hết duyên đến nợ tang bồng cũng thôi 

Nhà bè nước vẫn chia đôi

Ai dìa Cát Lái cùng “bọn“ tui thì dìa

Ngồi buồn nhìn đám sao khuya

Xa xôi típ tắp mà chia nỗi sầu

Dí dầu dí dẩu dí dâu

Dí qua một chập chả trâu vô chuồng

Đêm đêm chớp bể mưa nguồn

Ngày ngày ôm mãi cái duyên con bò?

Duyên nhau toàn vạc không cò

Hết ngô hết thóc vạc dò lên cây

Hết duyên gặp cáo lẫn cầy

Còn duyên còn nợ còn mày với tao?


-


Thời gian thấm thoát thoi đưa

Hết gốc dưa qua gốc dừa

Từ ngày nắng qua ngày mưa


Thi nhạc sỡi nào thì cũng buồn

Nhạc nhoẽ lâm ly bi đát

Thơ thoét ngang cánh đồng mùa gặt

Toàn rơm rạ và cói lác


Văn sỡi lúc nào cũng hốc hác

Nhà lúc nào cũng bán mất

Đêm đêm nào cũng nằm dưới đất

Ngửa mặt nhìn sao


Nhà sạch thì mát

Bát sạch không hột cơm

Đêm đêm thường nhịn đói

Ngang cô hồn?


Chu Vương Miện






READ MORE - NĂM MỚI NĂM CŨ - Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

GẶP LẠI MÙA XUÂN - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Gặp lại mùa xuân


Nước mắt hoen mi

Chưa kịp rớt

Tròn xoe 

Trong vắt 

Tiếng em cười

Gió xuân đến mơn man 

Bất chợt

Nồng nàn xoay

Từng giọt 

Rơi rơi ...

 

Người đã lãng quên rồi


Lãng quên rồi, lối mộng một chiều hôm

Bươn bả bước, em không hề ngoái lại

Nơi đó có giấc mơ thời con gái

Và cơn gió thu không, thổi lạc hồn

                        *

Chuyện cũ đâu còn bức bối tâm tư

Dĩ vãng đẹp, cũng tháng năm khỏa lấp

Biết là sống phải có đôi có cặp

Thì ngày xưa đâu tiếc nuối giá như ...

                        *

Bước ngang qua, người đã quên thật rồi

Buông trả gió, mái tóc dài buột chặt

Xoay trở bước, chiếc bóng mờ dằn hắt

Dấu nắng bên thềm, lặng lẽ cuốn trôi

                        *

Đâu buồn gì, chỉ một chút xót xa

Chuyện năm cũ, người không còn nhớ

Trôi đâu mất một ước mơ dang dỡ

Nhưng vẫn nguyên thì, nét cũ kiêu sa

                        *

Đẫm màu chiều, xanh trong mênh mông

Đang bước vội, chợt ngập ngừng lơ đãng

Xòe tay vén mái tóc xòa kiêu mạn

Chạm phải hư không, trĩu nặng lòng ...



Có một chiều tháng chạp


Về thăm nơi ấy nghe em

Nghe xuân rạo rực, bên thềm trăng lên

Lối xưa tuổi nhỏ êm đềm

Anh qua lối ấy ngọt mềm ngày xuân

Trời xanh, tháng chạp trong ngần

Tràn hương cốm mới bên sân láng giềng

Quê hương trăm nỗi niềm riêng

Sao em lo hão lo huyền làm chi

Chuyện ngày mai, vướng bận gì

Mà em xét nét chi li nẻo về

Tiếc là anh, quá ngô nghê

Không năn nỉ, cứ vụng về thao lao …

                                           12/88



Biết không ai là không thể thay thế


Lớp lớp sóng người, sự vật vần xoay

Xác định đúng điểm dừng của mình, đó là hạnh phúc


Giữa bộn bề, sự trung thực và dối trá phô bày

Lòng vẫn xanh trong, chưa hề vẩn đục

Một niềm tin, theo năm tháng vơi đầy…



Bóng nắng vỡ ngang triền sóng đổ


Luẩn quẩn giăng cuốn bãi bờ em

Đưa tiếng vọng, đong chiều mượt phố


Dòng người đi và nỗi nhớ đan xen

Phố biển trẻ trung, cạn ngày xa mấy độ

Trôi lạc tình từ buổi mới ron ren


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn


READ MORE - GẶP LẠI MÙA XUÂN - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Saturday, January 1, 2022

NGHỀ NẾM RƯỢU - Truyện truyền kỳ của Kha Tiệm Ly

 


Cao thám hoa người nước Sái, huyện lệnh đất Mạt Cùng.  Không hạp với đám quan trường tham lam vô độ, bòn rút của công, không chút sỉ liêm, lương tâm chó cắn. Lợi dụng Sái có dịch cúm Háng Thâm, chúng làm giàu lên cả vạn sinh mạng người dân. Cao cả giận, có miệng mà nói chẳng nên lời; bèn lột áo mão trả lại triều đình, về quê “làm người tử tế”!
 
Bởi lòng trong như nước suối, suốt thời làm quan không hề tơ hào của dân cây kim sợ chỉ, nên căn nhà xưa càng rách nát; nhờ xóm giềng và đệ huynh bốn biển; người thương hại, kẻ đáp ơn, nên cũng được sáng cơm chiều rượu.
 
Nửa năm sau, Thám hoa mở lớp dạy học, nhưng ngặt LỄ NGHĨA các vị trong ngành Bộ Lại còn đề nghị bỏ nên chẳng trẻ nào thèm học; bèn xoay qua nghề viết sách; nhưng sách kiến thức, sách dạy làm người cũng chẳng đất dung thân: Ra mấy đầu sách, lỗ nặng, bèn bóp bụng đem bán làm giấy lau khi đại tiện! Lại định làm thơ, nhưng lại thấy thi vương thi bá trùng trùng, vị nào cũng khoe đã in dăm ba chục đầu .. thơ, mỗi lần cả ngàn cuốn, nhưng vì các vị ấy quý văn chương nên không nỡ bán, mà chỉ đem cho, đem tặng; lại khoe có hàng trăm bài được phổ nhạc, nhưng tiếc rằng các ca sĩ người phàm mắt thịt, không hiểu được giá trị nên không thèm hát! Giận thay!
 
Nhà không còn hột gạo, Thám hoa mặt mày ủ dột, liền lấy bầu rượu ở góc nhà, tu một hơi, “khè” một cái vô cùng sảng khoái. Đoạn cười tràng lớn rồi nghĩ: “Sao ta không làm nghề nếm rượu như lúc theo thầy mài mực? Nghề nầy chẳng phải cho ta ngân lượng để đưa ta từ trường phán đến thi đình đó sao?”
 
Thời ấy nước Sái thanh niên uống rượu ve kêu, yêu rượu hơn yêu nước… giải khát, nên sáng chiều quán nhậu nghẹt người, vì thế nghề nếm rượu phát triển hơn xưa.  Vốn có biệt tài nếm rượu từ thuở xuân thời, nên rượu nào Thám hoa nếm mà ngài lắc đầu là kể như cho chẳng ai thèm uống; còn gật đầu nói “Hào! Hào!” (Ngon! Ngon!) thì kể như thùng rượu cả ngàn táo ấy đệ tử lưu linh tranh nhau mà uống, chủ đong sáng chiều không kịp!
 
Tiếng lành đồn xa, tại trường an có một đại nhân có lò nấu rượu để cung cấp cho hàng trăm đại tửu lâu của mình, ngài bèn cho tứ mã tức tốc thỉnh thám hoa về kinh.
 
Sau khi chào hỏi, chủ nói rõ mục đích của mình, rồi tự tay cung kính đưa thám hoa chén rượu lớn. Thám hoa kề mũi ngửi nhẹ, nhấp một hớp nhỏ, chấp chấp vài cái rồi đặt chén xuống bàn, nhìn chủ nhân (vốn là cực phẩm đại thần), nói:
- Loại rượu đặc biệt được làm bằng loại nếp Giáng Nù nên có hương trinh nữ, được tẩm men Bách Vụ trong Bản Thảo Cương Mục Tần Hồ sơn nhân thời Minh nên vị ấm nồng, hậu ngọt, lại được chưng cất bằng thiên thủy ngày đoan ngọ nên cực kỳ tinh khiết. Rượu quý! Rượu quý!
 
Quan nhân mát lòng, cười sảng khoái:
- Thám hoa rõ là danh bất hư truyền. Thiên hạ gọi là “Tửu Thánh” không sai!
- Đây không phải loại rượu cho kẻ phàm phu; mà phải là rượu “Tiến Quân Vương” đó!
 
Quan nhân cười lớn:
- Không sai! Bản chức định dâng cho hoàng thượng đấy!
- Nhưng ngặt trong rượu có mùi tanh của máu người!
 
Quan nhân, ngạc nhiên, cả giận:
- Ta trọng thám hoa là đồng liêu, nhưng không vì thế mà ngài lại loạn ngữ sàm ngôn. Thật tiếc cho ta nể trọng thám hoa bấy lâu!
 
Thám hoa đứng lên, lắc đầu:
- Nhưng đó là sự thật! Hẹn tái kiến!
- Không tiễn!
 
Thám hoa đi rồi, đại nhân buồn vô hạn, ngài bán tín bán nghi vì xưa nay thám hoa luôn coi lời nói như đỉnh Thái Sơn chưa hề bỡn cợt bao giờ; vội cho người chiết rượu ra vò để rửa thùng rượu hàng ngàn…đấu (đấu=10 lít) xem sao!
 
Khi thùng rượu cạn, người nhà cả kinh vì thấy dưới đáy có xác một con … muỗi!
 
Đại nhân ân hận liền cho người túa ra tìm thám hoa, nhưng bóng chim tăm cá!
 
KHA TIỆM LY

READ MORE - NGHỀ NẾM RƯỢU - Truyện truyền kỳ của Kha Tiệm Ly