Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, September 17, 2021

Sách mới: TẬP TRUYỆN NGẮN "HOA SỨ NỞ TRÁI MÙA", tác giả Nguyễn Đại Duẫn tự giới thiệu

 



GIỚI THIỆU TÁC PHẨM MỚI


Mân mê tập  truyện ngắn, tác  phẩm đầu tay, lòng tôi trào dâng một niềm vui lạ. Cũng như bao anh chị em cầm bút, ai cũng muốn mình có tác phẩm để lại cho đời, vậy là mơ ước lâu nay giờ đã thành hiện thực. “Đứa con tinh thần” sau bao nhiêu năm ấp ủ và đã chào đời trong mùa Covid đầy cam go, chịu biết bao nỗi vất vả, gian nan.

Tập bản thảo đã xong, tôi đã liên hệ và gửi ra cho Nhà xuất bản Thanh niên  để duyệt và cấp phép. Chờ đợi cả tháng trời mà không thấy hồi âm, nóng lòng tôi bạo dạn điện thoại. Được Nhà xuất bản cho biết tình hình dịch bệnh Covid ở Hà Nội đang diễn biến  phức tạp, cơ quan di dời chỗ làm việc nhiều lần, Ban biên tập phải làm việc Online… nên bản thảo vẫn phải nằm chờ. Tôi xin phép gửi vào Nhà xuất bản Thuận Hóa – Huế. Khi bản thảo đã được cấp phép thì dịch Covid tại Quảng Bình đang xuất hiện và có chiều hướng gia tăng. Lại phải chờ một thời gian mới làm việc được với nhà in Quảng Bình.  Khi sách được in xong, niềm vui vỡ òa, tôi hăm hở lên đường để đưa “ đứa con tinh thần” về. Nhưng than ôi! Tất cả các ngã đường đã thiết lập Trạm chốt để phong tỏa các lối đi do Covid bùng phát trong  cộng đồng, trong đó có thị trấn Quán Hàu nơi tôi ở. Bảy ngày chờ đợi, rồi bảy ngày, bảy ngày nữa trong lòng thấy xốn xang, lo lắng. Lo lắng dịch bệnh rình rập tràn tới, lo lắng cho cuộc sống của người dân vùng dịch. Cứ mong trời mau qua ngày để mọi người có cuộc sống được bình yên trở lại. Đêm về, cứ nằm mơ được gặp đứa con tinh thần, như thấy nó đang cựa quậy trong lòng.

Và rồi cái gì đến cũng đến. Niềm vui tràn trề khi lệnh phong tỏa đã dỡ bỏ.

Tập truyện ngắn “ Hoa sứ nở trái mùa” dày 174 trang, giấy trắng  đẹp. Trang bìa có hình nền thắm màu xanh núi rừng Trường Sơn, nơi đôi trai gái tình tự hẹn hò  bên những  bông sứ cùi ngát thơm như tình yêu thắm sắc của họ. Đó là hình ảnh biểu trưng cho nội dung cốt truyện “ Hoa sứ nở trái mùa”, cũng là phần “ vỏ” gói gọn 15 truyện ngắn. Trong đó có 2 truyện viết cho lứa tuổi thiếu nhi, đó là truyện “Thằng Hoang” và truyện “Món quà xuân”. Truyện ngắn Thằng Hoang viết về đứa bé: “Tội nghiệp, nó là một đứa không có gia đình, một đứa con hoang bị bỏ rơi…”. Nó được chị Mai đưa về nuôi. Nó đã quên thân mình để  cứu sống mấy đứa bạn cùng lứa bị đuối nước: “Thật tội nghiệp thằng Hoang quá! Nó ra đi quá sớm, một cái chết oan uổng, nhưng cũng thật ý nghĩa phải không chú!” (Thằng Hoang)… Truyện ngắn viết về thiếu nhi ngắn gọn, lời văn mộc mạc như tâm hồn trẻ thơ của lứa tuổi học trò, nhưng hai truyện này nó cũng man mác nỗi buồn về hoàn cảnh thương tâm, về cuộc sống đang chịu cảnh cực khổ của một số em ở miền quê nghèo để  chúng ta suy ngẫm!

9 truyện viết về người lính, nội dung đi sâu vào cuộc đời những người lính sau cuộc chiến trở về. Họ đã từng một thời hào hùng trên trận tuyến chống giặc, đã hy sinh một phần xương máu trên mặt trận nay trở về đời thường có người làm ăn chân chính để thay đổi cuộc sống của mình, có người do hoàn cảnh đi lạc bước đã làm mất một phần phẩm chất,  nét đẹp của anh bộ đội Cụ Hồ, nhưng được giác ngộ của bạn bè, được pháp luật “rèn dũa” để trở thành người tốt, như trong truyện Ngày về, Lan đã nói với Bình: “Anh ạ! Dù sao chuyện cũng đã qua rồi! Anh hãy mạnh mẽ lên với chất lính đang còn sót lại trong anh để làm lại từ đầu”. Hay “ Ngày ra trại, gã nhớ mãi lời cán bộ quản giáo: Về nhớ sống tốt nhé” (truyện Hương chanh). 

4 truyện còn lại không đi sâu vào đề tài người lính, tuy trong tất cả các bài bóng dáng người lính phần nào cũng đôi chút xuất hiện

Truyện ngắn “ Hoa sứ nở trái mùa” được phát triển từ truyện ngắn “Bát cháo cuối năm” đăng trên Trang Tin của Hội Truyền thống Trường Sơn số 21, tháng 2  năm 2019. Do thời lượng của trang hạn chế nên bài viết chưa thể hiện hết tâm trạng nhân vật, tình tiết câu chuyện bó hẹp, nên tôi lấy cốt truyện này phát triển thêm thành truyện “Hoa sứ nở trái mùa”.  Truyện đã được trang Báo Văn nghệ Công an đăng tải và Đài Phát thanh – Truyền hình  Tiền giang phát trong chương trình “đọc truyện đêm khuya”. Tôi rất tâm đắc với truyện ngắn này vì có một phần nhân vật là “tôi” trong đó. 

Cho phép tôi hơi lan man một tý. Tôi rất thích thơ từ nhỏ và cũng tập làm thơ từ nhỏ, nhưng năng khiếu hạn chế nên đến năm 2015 tôi mới thực sự làm thơ và có thơ đăng báo(có 4 bài được đăng Tạp chí). Những bạn thơ thường nói, thơ của tôi thuộc “típ” thơ cũ nên họ không dùng, phải là thơ mới hợp thời đại. Tôi chưa hiểu hết về thơ mới, nhưng không sao, đó là việc của họ. 

Cơ duyên tôi đến với truyện ngắn là nhờ Hội VHNT Trường Sơn phát động viết bài cho tập: “Trường Sơn thuở ấy… bây giờ”. Tôi viết truyện ngắn: “Ngày về” gửi cho anh Phạm Thành Long, Tổng Biên tập Báo điện tử Trường Sơn - Chủ tịch Hội VHNT Trường Sơn – Việt Nam. Lần đầu tiên viết truyện ngắn nên tôi chẳng biết viết như thế nào cho đạt. Anh Phạm Thành Long bảo tôi chỉnh sửa lại ngắn hơn cô động hơn, lời văn mượt mà hơn. Thế là tôi cắm cúi sửa. Nhưng khi sửa xong thì sách đã sắp in rồi. Buồn hụt hẫng, tôi đọc đi đọc lại bài viết mà tiếc hùi hụi. Thế rồi tôi gửi cho các tạp chí, được Tạp chí Xứ Thanh( Hội VHNT Thanh Hóa), Văn nghệ Trà Vinh đăng, tôi mừng quá, thế cũng bõ công mình rồi. Có động lực thúc đấy, tôi chuyển sang viết truyện ngắn, bút ký, tản văn được các trang báo, tạp chí đăng tải.  Tháng 10 năm 2019, tôi được dự Trại viết Đồ Sơn do Hội VHNT Trường Sơn tổ chức. Qua trại viết tôi đã học tập được rất nhiều về cách viết văn, thơ, báo. Và điều đặc biệt tôi học được nhiều về tình cảm đồng đội, tinh cảm người lính trong thời chiến cũng như thời bình. Được anh Nguyễn Hữu Quý, Đại tá – Nhà thơ, Phó Chủ tịch Thường trực Hội VHNT Trường Sơn động viên, và tôi đã tham gia vào Hội VHNT tỉnh Quảng Bình, thuộc Phân hội Văn xuôi.

Tập truyện ngắn “Hoa sứ nở trái mùa”  được xuất bản tháng 8 năm 2021, đã mang đến cho tôi những niềm vui, niềm an ủi tuổi già. Tuy có muộn mằn so với nhiều anh chị em bạn viết nhưng đó là một món quà sau bao nhiêu năm hun đúc, miệt mài, là kết quả sự động viên giúp đỡ của bạn bè đã làm nên tác phẩm đầu tay này.  Tác phẩm sẽ mang tới cho độc giả những câu chuyện về đời thường  đậm nét giáo dục truyền thống tốt đẹp của người lính nói riêng và của dân tộc nói chung. 

Tuy nhiên, trong bài viết còn có chỗ chưa được thanh thoát, tên nhân vật, câu văn có thể trùng lặp, tình tiết có chỗ chưa phù hợp, lời văn chưa trôi chảy mượt mà, mong bạn đọc bỏ qua, để cảm nhận bài viết với tình cảm chân tình của mình. Mong bạn đọc động viên, góp ý cho bản thân tôi để những tác phẩm tiếp theo tốt hơn làm vừa lòng mọi người.

Cảm ơn Hội VHNT Trường Sơn, Hội VHNT Quảng Bình nơi đã cho tôi một “Sân chơi trí tuệ” để được trải hồn mình với đồng đội, với mọi người; cảm ơn Nhà xuất bản Thuận Hóa – Huế, nhà in Quảng Bình đã tạo điều kiện giúp đỡ để “đứa con tinh thần” chào đời;  cảm ơn bạn bè, đồng đội đã quan tâm động viên, giúp đỡ để tác phẩm đầu tay được đến với bạn đọc như ý nguyện. 


Quán Hàu, tháng 9  năm 2021


Nguyễn Đại Duẫn

Hội viên Hội VHNT Trường Sơn – Việt Nam.

Hội viên Hội VHNT Quảng Bình


READ MORE - Sách mới: TẬP TRUYỆN NGẮN "HOA SỨ NỞ TRÁI MÙA", tác giả Nguyễn Đại Duẫn tự giới thiệu

SÀI GÒN MƯA, ANH VÀ EM - Thơ Nguyễn An Bình

 



NGUYỄN AN BÌNH


SÀI GÒN MƯA, ANH VÀ EM



1-  Sài Gòn có những cơn mưa bất chợt đi qua

Bụi đường rác rưởi tự nhiên được cuốn sạch 

Xe trôi trên cầu vượt sủng ướt

Khúc cua tình cờ đầy bất trắc

Con đường đôi lúc biến thành sông

Nước mênh mông nước

(Tự dưng thấy lòng con người nhiều khi quá cạn

Tình yêu lại nở trên đất đai khô hạn)

Trong màn mưa bạc trắng

Wifi cũng sợ hải chập chờn đua nhau chạy trốn

Âm thanh nhạc chờ quen thuộc bỗng nhiên tắt ngún

Lòng cảm thấy nhớ cồn cào

Chẳng biết giờ nầy em đang ở đâu

Dưới hàng hiên tránh gió

Hay trong một quán cà phê nhỏ

Nghe tiếng hát một thời liêu trai

Nhẩn nha đếm những giọt mưa dài

Đang rùng mình chạy trên phố lạnh.


2-  Sài Gòn có những cơn mưa dai dẳng

Dù đó chỉ là cơn mưa trái mùa phản phúc

Dự báo thời tiết còn phải chào thua

Huống chi anh và em làm sao đoán được

Bao giờ chúng mình sẽ buông rời tay nhau

Cuộc sống có bao điều nghịch lý

Dù lòng luôn nghĩ đến điều ngược lại

Cô đơn không làm cho ai mất thở

Cũng đủ làm con tim lạc nhịp

Sài gòn còn đang mưa

Có ai đó đội mưa tìm đến nhau – quay quắc

Phải chăng họ sợ tình yêu thất lạc 

Giọt mưa thảng thốt tràn xuống bờ môi

Chợt thèm nụ hôn nồng nàn một ngày mưa trở gió

Anh lại nhớ đến em

Giữa không gian tiếng dương cầm mưa dạo khúc

Sao ta lại ơ hờ đến thế - khi còn có thể

Phải vậy không – em  – Sài Gòn của tôi?


                         

22-5-2017

N.A.B.
luongmanh2106@gmail.com

Kính mời các bạn đọc thêm 
những sáng tác khác cùng tác giả trên:
             



READ MORE - SÀI GÒN MƯA, ANH VÀ EM - Thơ Nguyễn An Bình

Thursday, September 16, 2021

CHÙM THƠ LÊ VĂN TRUNG BẮT ĐẦU BẰNG PHỤ ÂM Đ

 
 


ĐÓA HỒNG

Xin vẽ lại chút tàn phai hiu hắt
Của mùa thu xa vắng buổi yêu người
Xin thắm lại buổi hoàng hôn hương sắc
Đóa quỳnh xưa về nở giữa chiêm bao
Xin đốm lửa trong tàn tro nguội lạnh
Cháy cùng tôi trong cõi quạnh hiu này
Xin là gió thổi qua lòng nắng hạn
Xin mùa xanh về nhuộm nỗi tàn phai
Em dù đã xa xôi bờ bến lạ
Tôi  cũng đành sóng vỗ một bờ đau
Xin về lại như đã từng hiện hữu
Miền đam mê ngà ngọc buổi yêu đầu
Xin về lại trên lối tình nhung lụa
Tôi trầm nhang dâng Thánh lễ ơn người
Xin về lại, dẫu quên lời tuyên hứa
Một đóa hồng vẫn thắm ở tim tôi.
                          
 
ĐỢI CHỜ CHI NỮA

Có một người đi không trở lại
Ta chờ, chờ suốt cuộc trăm năm
Có một vành trăng từ thiên cổ
Hiu hắt buồn giăng một ánh rằm
Sương trắng nghìn xưa sầu lớp lớp
Tóc sầu bạc trắng sóng tang thương
Ta về khâu vá tình thu úa
Sợ úa lòng nhau buổi xế tàn
Ta về gom nhặt lời rêu cũ
Còn đọng bên thềm xưa lãng quên
Ta về cho vẹn câu duyên nợ
Dẫu nợ duyên nhau chẳng đáp đền
Có một người đi
Đi biệt mù
Ta về uống cạn chén tình xưa
Uống can?
Sao đành
Không uống cạn
Sông ơi chảy hết một đời chưa?
Người bỏ đi?
Hay ta bỏ đi?
Không!
Không ai hò hẹn sẽ quay về
Thôi nhé
Chưa tàn cơn dâu biển
Đợi chờ chi nữa?
Đợi chờ ai?
 
 
ĐỢI CHỜ ĐẾN CUỐI CUỘC TANG THƯƠNG
 
1.
Ta về ghé lại gian nhà cũ
Ngõ vắng, dây bìm chen lối vào
Nền gạch xám khô, tường mốc thẫm
Cây khế tàn bông rụng đớn đau
 
Cánh cửa mười năm còn để mở
Đìu hiu như mỏi cuộc mong chờ
Ta bước ngại ngần, xiêu bóng đổ
Run run thềm tối nhện giăng mờ
 
Con mực ốm già không nhớ nổi
Gầm gừ chẳng tỏ dấu thân quen
Ta gẫm đời ta chừng bao tuổi
Mịt mù như đã mấy trăm năm
 
Ta gọi mà không thành tiếng gọi
Lời ta chìm nghẹn ở trong lòng
(Ai cướp đời ta cả tiếng nói)
Ta về đây vườn trống nhà không
 
Ta vuốt ve từng ngọn cỏ khô
Từng viên sỏi vụn tự bao giờ
Lòng ta cũng cháy theo mùa hạn
Cõi người đã khát những cơn mưa
 
Lòng ta cũng cháy theo mùa hạn
Đất nẻ sâu hằn những nếp nhăn
Ai vắt khô rồi dòng suối cạn
Và mắt đời khô giọt lệ bầm
 
Ta về như đứa con lưu lạc
Nửa đời áo rách vá tang thương
Trăm nẻo ngược xuôi không ngỏ thoát
Ta đành như kẻ mất quê hương
 
Đâu lũ chim sâu mùa nhãn chín
Buồng cau con sẻ ríu ran xưa
Ta nhìn chỉ thấy màu mây bạc
Hiu hắt đùn quanh ngọn núi mờ
 
Muốn hỏi mà nghe lòng se quặn
Bạn bè, thân quyến, vợ con đâu?
Cơn gió độc nào xô đuổi tới
Trăm năm đành lạc mất đời nhau
 
Ta về như lá khô vừa rụng
Thương nhớ màu xanh buổi thiếu thời 
Ai ném đời ta qua biển sóng
Máu xương nào cũng máu xương thôi
 
Em giạt về đâu? Cơn bão dữ
Có biết ta rã cuộc kiếm tìm
Ai đã biến ta thành kẻ lạ
Giữa trái tim người rỉ máu đen
 
Ta về như cánh chim bay lạc
Đậu xuống vườn xưa lạnh tiếng kêu
Ai bắt đời chim quên giọng hót
Lời chim rịn máu đỏ mây chiều
 
Về nghe con dế nằm trong cỏ
Một tối khuya nào gáy dưới sương
Giờ đây tiếng dế chìm quên lãng
Ta lạc vào trong cõi nhiễu nhương
 
Thôi chẳng còn gì, xin gửi lại
Ta như con vượn lẻ đầu non
Gửi xuống trần gian cơn hú dại
Tiếng đau vang lạnh cuối phương ngàn
 
Thôi chẳng còn gì, xin gửi lại
Ta tật nguyền đến cả niềm tin
Ta về như đất về trong đất
Còn, mất xoay vòng luật biến thiên
 
Em có còn bên trời sương khói
Một đêm nào lòng chạnh xót xa
Hãy thắp giùm ta đôi giọt lệ
Gọi là đền đáp nghĩa tình xưa
 
Gọi là đã trót chìm dâu bể
Thì sá gì năm hạn tháng mưa
Ào ào loạn gió oan khiên tới
Thổi tắt trần gian ngọn nến mờ
 
Thôi hãy vì nhau mà giữ lại
Chút tàn tro: bí tích nhiệm màu
Một mai dựng lại thiên đường mới
Trời đất muôn loài thương mến nhau
 
Một mai dựng lại thiên đường mới
Em trồng hoa trên mỗi lối về
Ta dẫu đui mù, thân phế tật
Ôm ghì thiên hạ trong hai tay
 
Thôi hãy vì nhau xin gắng đợi
Giờ phục sinh. Đợi giờ phục sinh!
Ngày mai Chúa sẽ từ trong đất
Về trần gian rao giảng hòa bình
 
Em thắp giùm ta nghìn ngọn nến
Ta ngồi vẽ lại giấc mơ xưa
Em rót giùm ta nghìn cốc rượu
Uống vì thiên hạ buổi can qua
 
Thôi hãy vì nhau xin gắng đợi
Dù đời ta cuối bải đầu ghềnh
Sẽ có ngày bên gian nhà cũ
Ta ngồi kể chuyện dưới sao đêm
 
Em hát mừng qua cơn mộng dữ
Áo tình một sớm tỏa hương xuân
Ta rước em về gian nhà cũ
Trồng lại vườn rau, chăm khóm hồng
 
Ta sẽ khai mương thông lạch mới
Con cá reo mừng vẫy sóng xao
Rừng núi hồi sinh đêm vũ hội
Tạ đất trời thoát cuộc binh đao
 
Ong bướm xôn xao mừng lễ cưới
Chúc phúc ta nên đời vợ chồng
Ta hôn lên mắt ngời khát vọng
Quên chuyện mười năm cũ nát lòng
 
Đôi chim mùa trước về xây tổ
Trên đọt cau già mới trổ hoa
Ta trải lòng ta lên cỏ mượt
Em hiền nhung lụa giấc mơ ta
 
Ta sẽ gom thâu từng vỏ đạn
Từng mảnh bom cuối rạch đầu ngòi
Từng mảnh xương người, manh vải mục
Từng dòng uất nghẹn cháy khôn nguôi
 
Ấy thế mà khi ta trở về
Vườn xưa quạnh quẻ, xác mai gầy
Cúi hôn mặt đất còn đau buốt
Ngọn gió oan hờn thổi sắt se
 
Bóng ta đổ xuống bên hiên vắng
Như bóng ma về khóc đớn đau
Thôi hãy vì nhau mà gắng đợi
Một ngày thăm thẳm của mai sau
 
Rồi cõi lòng em sẽ bừng nở
Một màu hoa rất đổi dị thường
Cánh cửa đời ta còn để mở
Đợi chờ đến cuối cuộc tang thương.
 
2.
Ta về tay níu hoài khung cửa
Gọi xót xa từng nỗi nhớ quên
Gọi những lòng đi không trở lại
Gọi những tình xanh đã úa vàng
 
Ta về tay níu niềm hoang phế
Thương vách tường rêu lạnh nỗi niềm
Hỡi em nhan sắc chìm dâu bể
Hỡi ta nghìn dặm những lênh đênh
 
Ta về tay níu lòng hư ảo
Hụt giữa bờ đau giấc mộng người
Hụt giữa trăm năm mùa trăng vỡ
Hụt giữa đời nhau quá ngậm ngùi
 
Ta về tay níu nhành lan úa
Thương tóc đêm rằm lộng phấn hương
Chừ biết tìm đâu hồn nhung lụa
Một thuở tình mây áo nguyệt vàng
 
Ta về? Ta níu ta! Một bóng
Nghe gió oan khiên thổi buốt lòng
Đời nhau? Còn chỉ từng con sóng
Vỗ mãi về đâu những tiếc thương!
                            
 
ĐỒI TRĂNG

Em ngàn năm biển lặng
Mà hồn tôi bão giông
Tan theo từng ngọn sóng
Rồi chìm vào mênh mông
 
Em đồi trăng vằng vặc
Tôi sỏi đá lòng khe
Lạnh căm dòng nước cạn
Khuất chìm vào cơn mơ
 
Em một trời mây trắng
Bay về đâu về đâu
Tôi giọt sương thầm lặng
Tan dần trong chiêm bao
 
Em rực ngời nắng lụa
Tôi một đời heo may
Trăm năm tình lá úa
Còn chờ ai chờ ai
 
Rồi một hôm biển động
Rồi đồi trăng ươm rằm
Rồi mây về giăng kín
Nắng lụa em vừa hương
 
Và hồn tôi từ đó
Tinh khôi từng giọt sương
 
11. 08. 20

 
ĐỐM LỬA QUẠNH HIU
 
Ghé lại vườn xưa, mùa hạ gắt
Bờ tre xào xạc gió nam Lào
Hỏi bạn? Bạn lên rừng mót củi
Chào ta, con chó sủa cầm hơi
Thiếu phụ ốm gầy sau liếp cửa
Đôi môi run, đăm đắm nhìn xa
Đôi mắt đó một dòng lệ ứa
(Đã có lần mặn xuống hồn ta)
Em đã từng một thời hương sẳc
Giờ tàn phai mắt lạnh thâm quầng
Ta đã từng một thời lãng đãng
Đắm thuyền tình trong mắt mỹ nhân
Ta là ai? Ta chợt hỏi mình
Tan chảy hoài trong cuộc lãng quên
Giữa cuộc sầu tâm cuồng trí quẩn
Giữa cuộc sầu, ta lạ hay quen?
Đường xiêu lạc tìm thăm bạn cũ
Trời thì cao, đất rộng vô cùng
Đời thì đã thay ngôi đổi chủ
Ta với người có nhận ra không?
Ta biết bạn lên rừng mót củi
Chẳng hay ta ghé lại một chiều
Gió thổi rát lòng ta rã mỏi
(Xin gửi người đốm lửa quạnh hiu).
 
 
ĐỐT SÁCH

Ta bỗng thấy đời ta hèn hạ quá
Một đêm về đốt sách cháy vô minh
Ta cháy giữa một bình minh rất lạ
Lửa điêu tàn - ngôn ngữ trắng màu tang
 
Ta bỗng thấy mặt trời ta chảy máu
Máu khô bầm da thịt cõi nhân gian
Ta nằm đợi thần linh về báo mộng
Đêm ma trơi, ngày quỹ lộng kinh hoàng
 
Từng trang sách rách bung tàn nhịp thở
Tro mù bay mờ mịt bốn phương người
Ai nằm đợi trong nấm mồ thiên cổ
Có nghe chăng ta cháy lửa ngậm ngùi?
 
Có thấy chăng ta khóc từng trang sách
Lửa điêu tàn ta đốt linh hồn ta
Từng con chữ như lệ bầm trong mắt
Lửa điêu tàn, ôi lịch sử can qua
 
Ta chợt thấy đời ta hèn hạ quá
Đã cam lòng đốt cả trái tim đau.
                  
 
ĐỪNG ĐỂ TÔI MỘT MÌNH RA ĐI

đừng để tôi chai mòn đừng để tôi già cỗi đừng để tôi chết âm thầm nơi cõi lặng im trong tôi
đừng để tôi đứng trước tôi mà không nhìn thấy tôi không nhìn thấy có một dòng sông chảy qua đời tôi không nhìn thấy mặt trời bình minh ngày khai sinh sự sống
đừng để tôi bước đi trong tịch lặng cô đơn ngàn năm của kiếp người
đừng để tôi đi qua tình em chợt thấy mình tội lỗi tội lỗi của kẻ bám riết phận mình nổi trôi rong rêu vô bờ không định hướng
đừng để tim tôi nấc lên khô khan như những hạt muối nung dưới trời lửa cháy
ôi những giọt lệ lấp lánh như kim cương một hôm nào tan chảy trong tình em mù mịt
xin đừng để tôi từ biệt tôi không lời đưa tiễn chẳng ai ném một nhành hoa úa lên nắp ván thiêng đã khép
đừng để tôi ôm nỗi trống rỗng hư vô bờ vai lụa mềm làn môi nguyệt vỡ một lần em đã thả trôi đi trôi đi trôi đi
ôi dòng sông đời tôi cạn nước vẫn còn vang tiếng sóng dội vào đôi bờ đau thương
đừng để tôi một mình ra đi
đừng để tôi một mình ra đi
                 
 
ĐƯỜNG CÓ NHIỀU HOA XUYẾN CHI

Trên những con đường có nhiều hoa xuyến chi
Tôi bắt gặp mùa thu phơi sương trắng
Những sớm mai lòng tôi chưa kịp nắng
Và tình em chưa kịp trải lụa vàng
Những đóa hoa xuyến chi rạo rực nở và náo nức tỏa hương
Hương của đất nghìn năm còn ủ mật
Hương của em thiên thu còn cháy khát
Ái ân người rằm suốt một mùa trăng
Tôi bước đi trên những con đường có nhiều hoa xuyến chi
Hoa dung dị như môi tình mới nở
Hoa hồn nhiên như áo tình bay trong gió
Để lụa là chảy mượt mấy dòng thơ
Hoa nở trắng
Như người về trắng giấc sương mơ
Ôi nhẹ quá, lòng tôi như cánh bướm
Ôi nhẹ quá, đôi cánh tình rất mỏng
Tôi bay cùng hoa trắng một mùa sương.
                                                                 
25.8.19
 
 
ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ
 
Con đã về đây đúng ngày đúng tháng
Trên con đường quen thuộc mấy mươi năm
Qua một cánh đồng băng vài cụm núi
Ngọn gió cuối mùa lạnh rét căm căm
 
Nhớ mái nhà xưa vườn rau luống cải
Chậu mai vàng vài cánh nở rung rung
Cha vẫn ngồi bên tách trà bốc khói
Đợi lúc con về uống rượu tương phùng
 
Cha gợi lại chuyện ngày xưa xa lắc
Đêm ba mươi má ngồi đợi ba về
Lũ con nhỏ lao xao quanh bếp lửa
Nồi bánh thơm tình mẹ quyện tình quê
 
Nhưng má chết năm con tròn bốn tuổi
Thằng em trai tám tháng gởi cho dì
Người chị lớn dắt dìu hai em nhỏ
Cha âm thầm gạt lệ bước ra đi
 
Mấy mươi năm miệt núi rừng Trung Việt
Khi ngược xuôi miền Đồng-Tháp Hậu-Giang
Tuổi đời cao bằng mồ hôi nước mắt
Cha cũng đành rong ruổi kiếp lang thang
 
Rồi từ đó cũng tan tành sự nghiệp
Cha về đây cùng với lũ con khờ
Mong từng đứa con lớn lên nối tiếp
Chí kiêu hùng nòi giống tổ tiên xưa
 
Con về đây cũng con đường năm cũ
Mà cánh đồng hoang không một bóng người
Mấy cụm núi xác xơ đầy hố đạn
Ngọn gió cuối mùa thổi lá bàng rơi
 
Và mái liếp bên đường xiêu vách đổ
Tiếng à ơi sầu tự thuở nào xưa
Trong sương lạnh lạc loài đôi tiếng quạ
Bên đồi xa hiu hắt núi mịt mờ
 
Con đã về đây đúng ngày đúng tháng
Trên con đường quen thuộc mấy năm qua
Sao lòng con bỗng dưng buồn vô hạn
Cố hương ơi đâu còn nữa quê nhà
 
Cha ngồi đó với chút lòng ước nguyện
Lúc con về dù mỗi đứa mỗi phương
Nghe gió xuân sang âm thầm ngoài nội
Đường con đi sao lạnh giá vô cùng
 
Con chợt thấy mắt cha buồn quá đỗi
Mái tóc sương điểm trắng bạc mái đầu
Con đứng lại bên thềm xưa thầm hỏi
Sông Thu Bồn xua nước chảy về đâu?
 
Tạp chí Bách khoa số 337 & 338, ngày 15-01-1971
 
 Lê Văn Trung
 
READ MORE - CHÙM THƠ LÊ VĂN TRUNG BẮT ĐẦU BẰNG PHỤ ÂM Đ

TRÊN ĐỒNG RẪY CUỐI MÙA - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Trên đồng rẫy cuối mùa


Ướp mặt vào tay, cộm vết chai sần

Em bối rối, trong chiều xa hoang vắng

Đồng rẫy cuối mùa, hắt hiu trĩu nặng

Một tiếng chim gì, đâu đó rung ngân

                       *

Lơ ngơ trên đồng, ngọn gió mồ côi

Thổi xô dạt, vạt cỏ khô quăn quíu

Em lặng lẽ đứng bên đường, ngượng ngịu

Tuổi xuân hồng theo năm tháng chìm trôi

                       *

Có thể xa rồi mộng tưởng xa xôi

Những khắc khoải trong chiều trên bến đợi

Bước hụt hẫng, tầm xa xòe tay với

Khát vọng rơi theo gió cuốn quanh đời

                       *

Rẫy cuối mùa nên thưa vắng người đi

Em cần mẫn mót chiều trong nắng dội

Cây đậu khô cong, khoảng mờ sáng tối

Lật ngược cành, xem che dấu điều chi?

                       *

Anh vẫn thấy, chiều đằm thắm như xưa

Con mắt liếc ngang, tiếng cười lộng gió 

Trẻ trung đồng rẫy mùa còn để ngỏ

Rớt xuống bên đường, vệt nắng đòng đưa ...



Em có về chưa, mùa lễ hội


Bãi vắng, lơ ngơ con sóng

Dập dờn vun vỡ mom gành

Tươi trong tháng tư lồng lộng

Nam non chướng nhịp đành hanh

                    *

Ngã nghiêng xuân thì tóc rối

Sẽ sàng gạn sóng đãi trăng

Gió đi vô chừng vô đổi

Về ngang bãi vắng loằng quằng

                    *

Ngọn cỏ Lông chông, cuống chạy

Ngang chiều đẫm mộng lần qua

Con sóng đổ bờ run rẩy

Vẽ nên từng dấu kỷ hà

                    *

Biết em có về nơi ấy

Trong mùa lễ hội đầu năm

Biển xanh loang mờ che đậy

Bóng trăng nuối tiếc đêm rằm

                     *

Anh sợ mình đang đến trễ

Mùa trăng hoa mộng qua rồi

Loay hoay trong chiều nắng xế

Đổ bờ sóng chạy xa xôi ...



Ngồi thả hồn về

một thuở rong chơi


Tóc em bay, nắng tỏa ngập ngời

Dòng sông cạn bên trời trở gió


Bãi cát tháng năm, một vụng tình để ngỏ

Ngồi bên em, sao cứ mãi ngập ngừng

Để bây giờ, nhớ lại, bỗng dưng!



Khi trưởng thành,

ta có thể tự cười chính mình


Trọn vẹn một góc nhìn,

trong chiều kích nhân sinh

Thời gian trôi qua,

niềm kiêu hãnh chỉ còn là tuổi tác


Và nguyên đó, một cái nhìn kiêu bạc

Biết bao nhiêu điều theo năm tháng đã chìm trôi

Chỉ còn lại một mình ta, sau cuộc đôi hồi …


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn


READ MORE - TRÊN ĐỒNG RẪY CUỐI MÙA - Chùm thơ Lê Thanh Hùng