Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, August 17, 2020

VÀI ĐIỀU VỀ BÀI THƠ "HOA NHÀI" CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Vũ Thị Hương Mai

 


VÀI ĐIỀU VỀ BÀI THƠ "HOA NHÀI" 

CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN 


Đọc bài thơ "Hoa Nhài" của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến tôi nghĩ chắc nhiều người không chú ý đến chi tiết tả hoa nhài của nhà thơ, vì thế sẽ không thấy được chủ ý của tác giả. Cũng như tôi, mấy lần trước đọc bài thơ “Hoa Nhài” đã không phát hiện ra chi tiết thú vị này. 

Khổ thứ nhất bài thơ, tác giả để chàng trai rất thờ ơ khi nhắc đến đóa hoa Nhài (tượng hình tình yêu cô gái dành cho chàng trai) của cô gái: 

"Cô mang theo một đóa hoa Nhài" 

Sang khổ thơ thứ 2, tác giả cho chàng trai đã có những chú ý tới cô gái qua chi tiết miêu tả hình ảnh bông hoa cô cầm theo kỹ hơn: "đoá Nhài nho nhỏ", qua đó thể hiện tình cảm của chàng trai dành cho cô gái đã có phần gần gũi hơn, thân mến hơn: 

"Vẫn bình dị những đóa Nhài nho nhỏ" 

Nhưng sang đến khổ thơ thứ 3 thì tác giả lại để chàng trai buồn bã buông lời trách cứ cô gái: 

"Không thương nhớ những cánh Nhài nho nhỏ" 

Từ "một đóa Nhài", đến "đóa Nhài nho nhỏ", rồi "những cánh Nhài nho nhỏ", là tỉ lệ thuận tình cảm của chàng trai với cô gái: từ thờ ơ đến để ý, rồi chú ý, quan tâm và yêu. 

Điểm đặc biệt nữa ở bài thơ "Hoa Nhài" là tác giả đã sử dụng câu thơ bậc thang để diễn tả tâm trạng, tình cảm của chàng trai với cô gái ở những câu cuối của 3 khổ thơ. 

Từ thờ ơ, thậm chí có phần coi thường tình cảm của cô gái ở khổ thơ đầu: 

"Tôi mỉm cười. 

-------- Nhìn mây bay 

----------------- Hờ hững." 

Đến sự chú ý, quan tâm, thích thú tới cô gái ở khổ thơ thứ 2. 

"Và tôi cười. 

-------- Hờ hững ngó mây trôi." 

Rồi tới khổ thơ thứ 3, khổ thơ kết thúc bài thơ thì không còn câu thơ bậc thang. Từ 3 bậc thang, xuống 2 bậc thang, rồi đến không còn bậc thang để diễn tả tâm trạng, tình cảm từ thờ ơ, hững hờ đến thích thú, rồi yêu của chàng trai với cô gái. Khoảng cách tình cảm của chàng trai với cô gái cứ ngắn dần, ngắn dần đến không còn khoảng câch qua từng lần giảm bậc thang trong 3 khổ thơ. 

Thêm một điểm thú vị nữa là ở bài thơ "Hoa Nhài", tác giả đã cho chàng trai cười 2 lần và 2 nụ cười đó nếu không chú ý thì người đọc cũng sẽ dễ bỏ qua chi tiết thú vị này. 

Lần thứ nhất: "Tôi mỉm cười." là nụ cười kiêu ngạo, có chút khinh dễ khi lần đầu chàng trai nhận ra tình cảm cô gái dành cho mình. 

Lần thứ hai: "Và tôi cười." là nụ cười thẹn thùng, thích thú, có ý chờ đợi cô gái của chàng trai mặc dù chàng trai vẫn còn tạo "ra vẻ" giữ chút "xa cách" với cô gái. 

Tất cả từ cách tiếp cận đóa hoa Nhài, đến nụ cười của chàng trai và cách dùng câu thơ bậc thang đều đồng nhất sự phát triển tình cảm của chàng trai với cô gái: từ thờ ơ, lạnh nhạt đến thân thiện, quan tâm, rồi yêu. 

Đó là những điểm khá thú vị trong bài thơ "Hoa Nhài" của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến. 

*** 

HOA NHÀI

- Mến tặng H.H.Ph -

 

Lần đầu đến thăm tôi

Cô mang theo một đóa hoa nhài

Hoa bình dị

Tôi mỉm cười

            Nhìn mây bay

                          Hờ hững..


Rồi lần sau

Cả những lần sau

Cô không mang thay đổi sắc màu

Vẫn bình dị những đóa nhài nho nhỏ

Và tôi cười

                    Hờ hững ngó mây trôi..


Rồi một chiều cô không đến thăm tôi

Một ngày đông hoa nhài không nở

Tôi ngơ ngẩn bên thiếp hồng để ngỏ

Ngó mây trời tôi đếm bâng quơ

Tôi trách cô vội bước sang đò

Không thương nhớ những cánh nhài nho nhỏ

Thấm trong tôi hương nhài nỗi nhớ

Tôi trách mình hờ hững ngó mây trôi.

*

Đại học Văn Hóa Hà Nội 1990

ĐẶNG XUÂN XUYẾN 

*. 

VŨ THỊ HƯƠNG MAI 

Email: huongmai8081@yahoo.com.vn

READ MORE - VÀI ĐIỀU VỀ BÀI THƠ "HOA NHÀI" CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Vũ Thị Hương Mai

GỌI BIỂN - Thơ Đoàn Vũ

 

ĐOÀN VŨ 

GỌI BIỂN

Tháng giêng chiều như đi ngược. Người đàn bà lầm lũi lang thang bên biển một mình. Tiếng gió cứ rú bên bờ dương xanh. Nén nhang cầm trên tay chị chưa kịp thắp, hoàng hôn tím thẫm một màu.

Đâu có lạ gì bởi ngoài kia là biển. Biển của một thời anh ra khơi. Biển của một đêm tiếng chó tru lành lạnh,âm thanh của một đêm đâu lành lặn nữa rồi! Mấy chốc mà đã hơn một năm...

Tháng giêng biển chiều gần như mộng mị. Từng con sóng vỗ dạt dào. Con còng lạ lẫm hơi người trố mắt nhìn rồi chạy về hang một mạch. Giống như anh trốn chạy ngày nào... mà hình như không đâu thì phải?! Anh vẫn nặng tình, nặng nghĩa. Chỉ có biển vô tình giấu mất anh thôi!

Tháng giêng, người đàn bà bên biển mồ côi. Chiếc thuyền mộng rách bên trời một tối. Người đàn bà vóc một ngụm nước đưa lên môi rồi ngồi bên mép biển, rồi thút thít, rồi thầm thì... rồi ôm biển vào lòng.

Và hình như
có tiếng ngoài kia
vọng lại.


Ðoàn Vũ – Hội viên hội Văn Nghệ Bình Thuận.

Email: vudoan0102@gmail.com.

 

READ MORE - GỌI BIỂN - Thơ Đoàn Vũ

ĐI DỰ TIỆC CƯỚI - Hoàng Đằng



              Tác giả Hoàng Đằng



ĐI DỰ TIỆC CƯỚI

Đêm đã khuya, hai ông mụ đang ôm nhau nằm; ông 80, mụ 77.
Già cả, không có nguồn thu nhập chi, hai ông mụ sống nhờ sự đóng góp của mấy đứa con.
Ông mụ không chịu ở chung với đứa nào cả. Sống chung, ông mụ mất tự do và dâu con, rể con cũng mất tự do.

Mụ nằm bên ông, trời oi bức, không ngủ được. Tiếng ngáy của ông cứ thả ra đều đều. Mụ bỗng nghe một tiếng bốp - ông đập tay mạnh vào đùi (đùi ông chứ không phải đùi mụ), rồi buông những lời chậm rãi như nói sảng:
- Ông ấy không biết nói vậy là có ý gì? Trong vòng thân tình, muốn “méc” chuyện nhà với mình hay trách mình không biết điều rứa nữa hè?

Mụ đập mạnh vào vai ông để ông tỉnh; mụ sợ ông tuổi cao, đêm, máu chảy không đều, mớ … có thể dẫn tới nhồi máu cơ tim.
Cách đó không lâu, gia đình ông Hải tổ chức cưới vợ cho đứa cháu đích tôn, gởi thiệp mời ông mụ.
Ông mụ sống trong làng, được nhiều người chiếu cố lắm. Kỵ giỗ, đám đình, cưới hỏi, thậm chí khẵm tháng con cháu, họ hàng, làng xóm đều có mời ông mụ; họ bảo nhau ông mụ già rồi, nên ưu tiên mời ông mụ tới một chút, kẻo quỹ thời gian trên đời không còn bao nhiêu; còn người trẻ, nếu không mời lần này, thì mời lần sau.

Việc cứ tiếp diễn như thế, ông mụ không dám nói ra ngoài, nhưng do điều kiện kinh tế, ông mụ cứ lo, cứ buồn, cứ ngại trong bụng mỗi khi thấy ai cầm giấy, cầm thiệp vô nhà.
Ông Hải và ông mụ mới biết nhau năm ngoái qua lễ đính hôn của đứa cháu gọi ông mụ bằng dì dượng. Chưa thân chi lắm, nhưng đã mời thì phải đi.

Nhà nào có việc, chuyện chọn khách để mời được bàn đi tính lại mất rất nhiều thời gian; tại sao mời người này mà không mời người kia? Người được mời là người được quan tâm; vậy thì từ chối là dở, là tệ.
Ông mệt, mụ đi thay. Ông mụ bàn nhau nên bỏ phong bì mấy; ông nói:
- Từ trước đến giờ, trong làng trong xóm, tiệc dọn ở rạp che ngoài sân, ngoài đường, mình bỏ 100; hôm nay, tiệc dọn ở nhà hàng, thôi mụ chịu khó, tính toán đi, bỏ 200.

Mụ trang điểm vào; ông nhìn, thấy mụ cũng còn được, chưa đến nỗi nào, chỉ cái lưng đã còm, khi bước đi, hai tay cứ quơ sau lưng.

Mấy ngày sau, ông Hải tới chơi nhà - chuyện chưa từng có trước đó. Ông Hải và ông chuyện trò nhiều; khi nói đến chuyện đám cưới cháu nội vừa rồi, ông Hải tự dưng “méc”:
- Tiệc cưới cháu vui lắm, tiếc là thiếu bác. Mỗi suất đặt là 300, may nhờ nhiều người đi 500, nên khỏi thiếu…

Ông ngồi lặng người, không nói gì. Ông Hải thấy không khí không vui nữa, cáo từ ra về.
Mấy ngày liền, ông cứ quần đi quần lại trong tâm trí lời chia xẻ của ông Hải. Trách mình đi ít tiền hay “méc” chuyện nhà với mình đây?
Để khỏi mệt đầu, ông cứ cố nghĩ là do muốn mối thân tình còn mới mẻ gần gũi thêm, ông Hải chỉ đến “méc” thôi, chứ không có chi mô!

17/8/2020 (28/6/Canh Tý)
Hoàng Đằng

READ MORE - ĐI DỰ TIỆC CƯỚI - Hoàng Đằng

Sunday, August 16, 2020

MUA NHÀ Ở QUÊ - Đặng Xuân Xuyến

 

Tác giả: Đặng Xuân Xuyến.


MUA NHÀ Ở QUÊ 

Đêm qua (18/06/2013), lại gặp giấc mơ rất lạ. 

Khi tôi và con trai (Đặng Tuấn Hưng) đang loay hoay với đồng đồ đứng chờ xe taxi thì gặp Dũng (con trai em Đạm). Cháu mời tôi và Tuấn Hưng lên xe: “- Tiện đường về quê có việc, cháu mời bác và anh Tuấn Hưng về cùng.”. Nhìn đống đồ, cháu hỏi: “- Bác về quê sao lỉnh kỉnh đồ đạc như về nhà mới thế?”. Tuấn Hưng trả lời: “- Bố anh vừa làm thêm nhà ở quê, hôm nay bố con anh dọn về nhà mới.”. 

Trên đường về, Dũng nói chuyện thật nhiều về những ngày cháu mới ra Hà Nội tìm việc phải vất vả, bươn chải thế nào? cơ cực ra làm sao? Rồi cháu cười, nụ cười tự tin, mãn nguyện: “- Giờ cháu đã kiếm được tiền, tuy không giàu có nhưng cũng đủ để lo cho cuộc sống của vợ con được no đủ và có chút ít báo hiếu bố mẹ. Thôi thế cũng được rồi bác nhỉ?”. 

Khi rẽ vào nhà mới khoảng mươi mét, thì bị vợ chồng anh Phần, chị Minh nằm ngáng đường, không cho ô tô vào ngõ. Dũng xuống xe năn nỉ thế nào vợ chồng anh Phần cũng không chịu đứng dậy. Tôi bước xuống, chào anh chị, rồi nói dăm câu (tôi không nhớ cụ thể đã nói gì nhưng đại loại là dù thiên hạ rỉ tai tôi thế này, thế kia nhưng tôi vẫn tin anh chị là người tốt.), bấy giờ anh chị mới chịu đứng dậy. 

Xe từ từ lăn bánh vào nhà. Tâm trạng tôi lâng lâng khó tả. Có gì đó như háo hức, chờ đợi, như muốn được vỡ òa ra cho thỏa cơn khát khao, dồn nén lâu ngày nhưng lại có nỗi sợ mơ hồ, như muốn trốn chạy, muốn bưng kín, đóng chặt để đi vào tĩnh lặng, quên lãng... 

Nhìn ngôi nhà mới, hoàn toàn khác ngôi nhà khánh thành cuối năm ngoái (2012). Tuấn Hưng làu bàu: “- Bố lãng phí tiền. Con chẳng thích ngôi nhà này. Con về nhà trong làng đây.”. Động viên mãi, con mới chấp nhận ở lại làm lễ nhập trạch xong thì cùng mọi người về nhà trong làng. 

Đang loay hoay không biết vào nhà bằng cách nào vì bỏ quên chìa khóa trên Hà Nội thì anh Thắng mang chùm chìa khóa đến. Anh cười, mắng tôi là thằng dở, hậu đậu, về nhà mà quên mang chìa khóa thì khác gì đi cày quên dắt theo trâu. Vẫn thế, vẫn miệng nhai trầu dẻo quẹo, anh vừa bày biện đồ lễ, vừa hỏi: “- Thằng dở đã chuẩn bị đủ đồ lễ chưa? Chị mày sợ mày đàn ông đàn ang không biết gì nên bảo anh đến ngó xem thiếu gì còn chuẩn bị cho đủ”. Sắp xong, anh sai mọi người bê lễ vào nhà. Dũng cười cười, nháy mắt: “- Bác ơi, chừa lại rượu, tối cháu vào hầu rượu bác.”. Tôi cười, mắng: “- Nhà bác đâu thiếu rượu mà anh phải nhắc bớt lại rượu.”. Dũng cười hì hì, chào mọi người về nhà. Khi ra đến cổng, một con chó rất to, đi bằng 2 chân, lao vào tấn công Dũng. Cháu vật lộn với nó nhưng có vẻ yếu hơn nên luôn bị nó cào cắn. Tôi lao ra giúp cháu thì con chó bỏ chạy, người nó cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hút. Dũng ôm chặt tôi, lắp bắp: “- Bác ơi, ma đấy. Cháu sợ lắm.”. Tuấn Hưng cằn nhằn: “- Con đã bảo bố đừng mua nhà này, bố cứ tham rẻ, không nghe. Giờ thì có bán rẻ hơn cũng chẳng ai mua.”. Tôi giật mình, phân vân, hình như nhà này tôi chưa trả tiền, nhập trạch sao được? Anh Thắng sốt ruột, hỏi: “- Thực ra chú đã trả hết tiền người ta chưa? Cái nhà này anh cũng không ưng. Nếu mua rồi thì làm lễ nhập trạch cho có thủ tục rồi về nhà trong làng nghỉ ngơi, ăn uống, chứ ở đây anh cũng thấy thế nào ý.” 

Tôi và mọi người vào trong nhà. Đến gian bếp thấy thiết kế rất lạ: Gian bếp rộng. Đun nấu bằng rơm rạ. Ban thờ thần bếp được thiết kế, trang trí theo kiểu của bọn người Tàu... Đồ vật sắp xếp rất cẩu thả, luộm thuộm… Tôi bắt đầu thấy ngán ngẩm. Anh Thắng, lầm bầm: “- Thật vớ vẩn. Nhà này mà chú cũng mua.”. Tuấn Hưng đế thêm: “- Bố cháu tham rẻ đấy bác ạ. Cháu gàn nhưng bố cháu không nghe.”. Dũng, vẫn còn sợ vụ bị ma chó tấn công, phân bua: “- Nhà này rộng, thoáng mát, vườn cây lại xanh tốt như thế nên bác Xuyến mới bị đánh lừa...”. Cô Nha ở đâu tự dưng xuất hiện, phân trần: “- Bác Xuyến mua nhà này cũng không sao bác Thắng ạ. Bác ấy sẽ trị được bọn ma chó đó. Có bác Xuyến về làm hàng xóm thì em an tâm lắm. Em định làm lại nhà nhưng giờ không cần nữa, tiền đó để em gửi tiết kiệm dưỡng già bác ạ.”. 

Anh Tiến (Trần Tiến), anh rể tôi, càu nhàu: “- Cậu mua nhà này phí quá. Đã không có tiền làm lại nhà trên 344 Đường Láng lại quẳng tiền vào mua nhà này làm gì? Rõ phí phạm.”. Chú út khì khì: “- Chắc bác ấy mua để dành cho cô con gái rượu khi nó tìm về nhận tổ quy tông.”. Chị gái tôi quát: “- Cậu vớ vẩn. Con gái rượu nào? Đặng Tuấn Hưng là duy nhất. Không có cháu gái nào cả. Nhà này trả lại khẩn trương, không mua bán gì nữa. Một nhà ở quê là đủ rồi. Phí tiền.”. 

Khó khăn lắm tôi mới gàn được mọi người không bàn cãi về ngôi nhà mới mua nữa. Cùng cháu Dũng về nhà cũ của bố mẹ để lấy thêm đồ, gặp anh Sao, anh ấy trừng mắt: “- Mày về đây làm gì? Về để cười đểu vợ chồng tao à?”. Bực nhưng tôi vẫn nhẫn nại: “- Em về lấy lại chút đồ của em mang sang nhà mới. Hay dở thì mình cũng là ruột thịt, lẽ nào em lại cười đểu anh chị?”. Dũng thấy vậy, đon đả cho dịu căng thẳng: “- Hai bác sang giúp bác Xuyến dọn về nhà mới đi, chứ nhà cửa bề bộn như thế không có hai bác sang giúp thì hơi mệt đấy. Cháu cũng vào giúp bác Xuyến mấy ngày bác ạ.”. 

Tuấn, con chú Toại, cùng thằng bạn bỗng xuất hiện, mắng tôi về nhà mới sao không thông báo cho anh em bạn bè biết. Tôi gãi đầu, cười trừ: “- Tại anh bận quá Tuấn à. Thôi, đã về đến đây thì sang giúp anh một tay. Nhà cửa còn bề bộn lắm. Xong thì vào nhà trong làng, anh em mình hàn huyên tâm sự, mai hãy lên Hà Nội.”. Tuấn ghé tai thì thầm: “- Anh biết chuyện vợ chồng chị Phượng chưa? Vừa lôi nhau ra tòa, có vẻ căng thẳng lắm đấy. Anh đúng là vô tâm.”. 

Chuyện trò một lúc. Tôi cùng mọi người kéo nhau sang nhà mới. Khi thắp hương làm lễ nhập trạch, bỗng xuất hiện một cụ bà, tay cầm roi mây quất túi bụi vào mọi người, mắng mọi người sao không ngăn cản, lại a dua xúi tôi mua ngôi nhà này. Chừng như đã mệt, cụ ngừng tay, chỉ mặt tôi, mắng: “- Còn ngươi nữa, đã biết đất này không hợp với ngươi còn cố dẫn xác đến đây làm gì. Cút! Cút ngay! Cút về nhà trong làng ngay”. 

Tôi nhìn cụ, bực tức hỏi: “- Không cho mua thì thôi sao bà lại đánh mọi người? Can cớ gì bà lại chửi cháu như thế? Bà là ai mà hung hăng thế?”. Cụ bà mím môi lại, tức giận chửi tôi: “- Tiên sư thằng học sinh mất dậy, dám hỗn láo với ta à?”. Thuận tay, cụ vớ cây bút trên bàn phi thẳng vào mặt mình, chửi: “- Ta là ai à? Phục sinh cái loại học trò hỗn láo nhà ngươi.” 

Sợ quá. Tình giấc. 

-------------- 

- P/s: Giấc mơ thật lạ: Rất liền mạch, có đầu có cuối, hệt như câu chuyện có thật được kể lại một cách trình tự. Chỉ có điều, ngôi nhà mới trong giấc mơ rất lạ nhưng tôi lại có cảm giác quen quen, như đã thấy ở đâu đó. Những người đã gặp trong mơ, trừ cụ bà và con chó ma, tất cả đều là người thân quen với tôi. Ngôi nhà trong làng và ngôi nhà của bố mẹ trong giấc mơ cũng y hệt như thực. 

Ghi lại giấc mơ này để chiêm nghiệm xem sao. 

*. 

Hà Nội, ngày 19 tháng 06.2013 

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

 

READ MORE - MUA NHÀ Ở QUÊ - Đặng Xuân Xuyến

MƯỢN NẮNG THU VÀNG | THÁNG TÁM - Thơ Trần Đức Phổ

 

Nhà thơ Trần Đức Phổ


Trần Đức Phổ

Mượn Nắng Thu Vàng


Muốn hỏi trời xanh mượn nắng vàng
Đổi màu nắng hạ để thu sang
Em khoe guốc mới mùa đi học
Tim kẻ theo sau cũng rộn ràng.

Muốn hỏi trời xanh mượn nắng vàng
Cho tình rực rỡ lúc thu sang
Áo ai tha thướt sau hàng phượng
Để ngẩn ngơ bay lũ bướm vàng.

Muốn hỏi trời xanh mượn nắng vàng
Tô hồng đôi má những tình nhân
Những hoa chưa nở còn e ấp
Những nụ cười tươi đẹp vạn lần.

Tháng Tám


Tháng tám có gì nhớ không em?
Vườn Trăng tơi tả cánh hoa mềm
Bên đường cỏ dại đua nhau mọc
Côn trùng rỉ rả mãi thâu đêm.

Tháng tám triều dâng nước vỡ bờ
Mưa về rũ rượi những vần thơ
Con đò năm cũ trôi biền biệt
Lữ khách sang sông vẫn đứng chờ

Tháng tám cũng đành bỏ lại ta
Mặc cho ngày tháng lửa hương già
Còn không nỗi nhớ khi xa cách
Hay chỉ như hình bóng vội qua?

Tháng tám thu sang thấm nỗi buồn
Lòng người rách nát lá sầu tuôn
Vầng trăng lạnh lẽo như băng giá
Tháng tám cô đơn trĩu nặng hồn!

--
tranducpho
READ MORE - MƯỢN NẮNG THU VÀNG | THÁNG TÁM - Thơ Trần Đức Phổ

NGỤ NGÔN Ê-DỐP - Ngọc Châu dịch sang thể thơ Song thất lục bát (33 - 36)

 

33. The Ant and the Dove 

  An ant went to the bank of a river to quench its thirst, and being carried away by the rush of the stream, was on the point of drowning.  A Dove sitting on a tree overhanging the water plucked a leaf and let it fall into the stream close to her.  The Ant climbed onto it and floated in safety to the bank.

 Shortly afterwards a birdcatcher came and stood under the tree, and laid  his lime-twigs for the Dove, which sat in the branches.  The Ant,  perceiving his design, stung him in the foot.  In pain the birdcatcher threw down the twigs, and the noise made the Dove take wing.

One good turn deserves another. 


Kiến và chim Bồ câu 

Chú Kiến nọ ra sông chảy xiết

Uống thật nhiều cho hết khát khô

Nào ngờ sóng cuốn khỏi bờ

Ngoi lên chìm xuống chỉ chờ cá xơi

 

Bồ Câu đậu ngay nơi cành lả

Liền ngắt một chiếc lá thả rơi

Theo dòng lá lướt tới nơi

Kiến leo lên, an toàn trôi vào bờ

 

Sau đó thì bất ngờ xuất hiện

Người bẫy chim cạnh kiến đang bò

Bác cầm cục đá vôi to

Giơ lên nhằm ném vào bồ câu kia

 

Kiến hiểu rõ chuyện gì chờ đón

Nên cắn ngay vào ngón chân người

Giật mình, bác ta đánh rơi

Đá tòm xuống nước, chim thời bay đi.

 

Làm điều tốt sẽ thường khi
Nhận về việc tốt, nhớ ghi điều này.


 

34. The Fox and the Goat 


By an unlucky chance a Fox fell into a deep well from which he could not get out. A Goat passed by shortly afterwards, and asked the Fox what he was doing down there. "Oh, have you not heard?" said the Fox; "there is going to be a great drought, so I jumped down here in order to be sure to have water by me. Why don't you come down too?" The Goat thought well of this advice, and jumped down into the well.

But the Fox immediately jumped on her back, and by putting his foot on her long horns managed to jump up to the edge of the well. "Good-bye, friend," said the Fox, "remember next time, "Never trust the advice of a man in difficulties."


Cáo và Dê 

Thiếu may mắn Cáo rơi xuống giếng

Mãi loay hoay tìm kiếm cách lên
Lát sau Dê dạo ở trên

Cúi nhìn hỏi Cáo sục tìm thứ chi

 

- Cậu thật cóc biết gì thế á?

Hạn hán sắp đe dọa vùng này

Vậy nên tớ xuống đây ngay

Cốt sao đủ nước uống ngày hạn khô

 

Sao cậu còn lò dò trên ấy
Không nhanh chân mà nhảy xuống đi?”

Thế là chẳng kịp nghĩ suy

Dê đà lao xuống sợ gì giếng sâu

 

Thoắt cái, phốc lên đầu Dê cỏn

Đạp vào sừng Cáo tót lên trên
- Gut bai cậu nhá, bạn hiền

Lần sau nhớ nhá, chớ tin Cáo này!

 

35. The Cat-Maiden 


The gods were once disputing whether it was possible for a living being to change its nature. Jupiter said "Yes," but Venus said "No." So, to try the question, Jupiter turned a Cat into a Maiden, and gave her to a young man for a wife. The wedding was duly performed and the young couple sat down to the wedding-feast. "See," said Jupiter, to Venus, "how becomingly she behaves. Who could tell that yesterday she was but a Cat? Surely her nature is changed?" "Wait a minute," replied Venus, and let loose a mouse into the room. No sooner did the bride see this than she jumped up from her seat and tried to pounce upon the mouse. "Ah, you see," said Venus,

"Nature will out."


Con mèo - Cô dâu 

Các vị Thần một lần tranh luận

Đổi thay chăng bản chất sinh linh

Nữ thần Ve - nus*  đinh ninh

Không hề thay đổi dù hình thức thay

 

Thượng đế  cả quyết ngay tức khắc

« Sẽ đổi thay, ta chắc vậy mà!»
Nói xong lập tức biến ra

Một cô gái, từ Mèo hoa đang ngồi

 

Chọn chú rể ngời ngời anh tuấn

Đám cưới vui mới thật rộn ràng

Khách mời, trong họ ngoài hàng
Hân hoan nâng cốc chàng nàng đẹp sao

 

Thượng Đế chỉ, thì thào khe khẽ:

“Xem kìa, ai có thể tin rằng

 Hôm qua là cô mèo vàng

Bây giờ thì đúng hoàn toàn cô dâu… »

 

“Hãy đợi tí…” – nói câu chưa dứt

Ve-nus đã lập tức thả nhanh

Một con chuột chí nhãi ranh
Xuống sàn cho chạy vòng quanh chân bàn

 

Nhanh như cắt cô nàng dâu mới

Bỏ bàn ăn chạy đuổi chuột kia
«Xem nào, Thượng Đế nhìn kìa
Thiên nhiên bản tính sẽ chìa ra ngay !!… »

 

36. The Lion, the Fox, and the Beasts     


The Lion once gave out that he was sick unto death and summoned the animals to come and hear his last Will and Testament. So the Goat came to the Lion's cave, and stopped there listening for a long time. Then a Sheep went in, and before she came out a Calf came up to receive the last wishes of the Lord of the Beasts. But soon the Lion seemed to recover, and came to the mouth of his cave, and saw the Fox, who had been waiting outside for some time.

 "Why do you not come to pay your respects to me?" said the Lion to the Fox. "I beg your Majesty's pardon," said the Fox, "but I noticed the track of the animals that have already come to you; and while I see many hoof-marks going in, I see none coming out. Till the animals that have entered your cave come out again I prefer to remain in the open air."

 It is easier to get into the enemy's toils than out again.


Sư tử, Cáo và các con thú 

Chúa Sư tử nói mình sắp chết

Thông báo cho hầu hết thú rừng

Đến nghe di chúc cuối cùng

Nên Dê vội vã cúc cung đến chầu.

 

Dê ở lại rất lâu trong động

Đến lượt Cừu phấp phỏng vào hang

Trước khi Cừu quay ra đàng

Bê con đã vội nhập hang nghe truyền.

 

Ít lâu sau có tin Chúa đỡ
Ngài đã ra ngoài cửa hang chơi

Chúa trông thấy Cáo đang ngồi

Nghe chừng đợi lượt cũng hơi lòng vòng

 

- Sao ngươi không vào trong bái kiến

để tỏ lòng kính mến ta đây?

Sư hỏi, Cáo trả lời ngay:
- “Dạ thưa, thần đợi ngoài này đã lâu

 

Nhưng thần có chút sầu trong bụng

Vì thấy toàn dấu móng đi vào

Đi ra chẳng có cái nào

Nên đành ngồi đợi xem sao thưa ngài!

 

Chưa đến lúc ra ngoài tất cả

Thì thần còn vất vả đi quanh

Bởi vào cửa tử thì nhanh

Ra còn phải ngó cửa sinh nơi nào…”


NGỌC CHÂU dịch.

READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP - Ngọc Châu dịch sang thể thơ Song thất lục bát (33 - 36)

Friday, August 14, 2020

GIẢ ĐỊNH - Thơ Đoàn Vũ

 

Nhà thơ Đoàn Vũ


Ðoàn Vũ

GIẢ ĐỊNH


Xin cho anh được thắp lên từng ngọn nến mừng sinh nhật em. Điều giả định đêm nay thay cho lời cầu nguyện. Những bờ cốc chạm vào nhau, những con mắt dõi theo nhau, những nụ cười len lõi tìm nhau có khi nào trở thành vô nghĩa?... Một chút bọt của ly bia lỡ đà thật tràn trề hạnh phúc, anh chiêm ngưỡng dung nhan trần thế bằng nồng độ ủ chín men đời ẩn giấu một chút hoang tưởng lạ lùng làm cháy mất niềm tin…?!

Những suy nghĩ viễn vông để làm gì không biết! Em thấy không hạnh phúc nhấp nháy trong từng ngọn nến ngạo mạn cả đêm đen. Những ngôi sao đầy ắp sự sinh tồn của muôn loài cứ dan díu đam mê cuống quýt lấy cả nhau như chưa hề một lần rùng mình sợ hãi. Có khi nào anh lại không mừng em hỡi đêm nay sinh nhật? Chiếc bánh muôn màu thừa sức minh chứng đầy ắp nỗi lo âu đau đáu của anh; anh chỉ lén nhìn em và cắn chặt môi mình rồi đường đột cái đau đụng chạm phải tim mình.

Em,

đêm nay anh chiêm ngưỡng dung nhan em bằng giấc mơ thánh thiện. Chúa đâu nỡ bắt tội vì người đã biết! Anh cảm thông em như Chúa cảm thông mình, điều gì có thể vượt hẳn căn nhà em đêm nay; mấy tuổi đời hạnh phúc bao lần em cần gì phải nói nên chăng cái vô tình đồng cảm với cả bóng đêm rồi sao? Nụ cười nào chát chúa trong anh cứ tư lự về mình mấy ai mà giải được!

Có thể đêm nay anh là khách qua đường dõi mắt bên bờ rào căn nhà em cũng tiện. Có thể thành phố chưa ngủ. Có thể hương nguyệt quế vẫn còn nồng nàn dưới trăng…

Ðoàn Vũ – Hội viên hội Văn Nghệ Bình Thuận.

Email: vudoan0102@gmail.com.

READ MORE - GIẢ ĐỊNH - Thơ Đoàn Vũ

CHÙA LÁNG (HÀ NỘI) - Đặng Xuân Xuyến

 


CHÙA LÁNG (HÀ NỘI) 

 

Chùa Láng, hay còn gọi là Chiêu Thiền tự, thờ Thiền sư Từ Đạo Hạnh, tọa lạc ở cuối phố Chùa Láng, phường Láng Thượng, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội.

 

Theo sách "Thiền Uyển tập anh", thiền sư Đạo Hạnh là con ông Từ Vinh và bà Tăng Thị ở làng Yên Lãng (tục gọi là làng Láng), là người thông minh, hiếu học, có chí lớn, tính tình phóng khoáng. Sau khi cha mất, Từ Đạo Hạnh chọn con đường đi Tây Vực để học đạo. Tuy không đến được Ấn Độ nhưng ông đã học được những phép thuật ở phái Mật Tông của Phật giáo. Khi trở về, ông đến tu tại núi Phật Tích (Hà Tây). Tại đây ông cho xây am Hương Hải, viện Phổ Đà, sau này trở thành chùa Thiên Phúc (còn gọi là chùa Thầy). Ông là người có kiến thức sâu rộng về đạo Phật, thường giảng đạo, làm thơ về cuộc sống, nay còn lại 4 bài in trong tập "Thơ văn Lý - Trần". Thiền sư còn được tôn là Tổ sư nghề hát chèo, nay còn lại bài giáo trò mà các vở chèo dân gian nào cũng hát ở phần mở đầu. Ông mất năm 1117 tại chùa Thiên Phúc, thân pháp còn được lưu giữ tại chùa và bị quân Minh đốt huỷ vào thế kỷ 15.

 

Theo truyền thuyết, sư Từ Đạo Hạnh đầu thai làm con trai Sùng Hiền hầu, em vua Lý Nhân Tông. Vì vua Lý Nhân Tông không có con, nên con trai của ông Sùng Hiền hầu được nối ngôi, tức vua Lý Thần Tông (trị vì từ 1128 đến 1138).

 

Do sự tích ấy mà con của Lý Thần Tông là Lý Anh Tông đã cho xây cất chùa Chiêu Thiền để thờ vua cha và tiền thân của Người là thiền sư Từ Đạo Hạnh. Chùa được trùng tu nhiều lần, nhất là vào các năm 1656, 1901 và năm 1989.

 

Chùa Láng (Chiêu Thiền tự) được xây dựng thời Vua Lý Anh Tông (1138 - 1175) là một quần thể kiến trúc rộng lớn, được xây dựng theo kiểu "nội công ngoại quốc", tính đủ 100 gian. Cổng chùa bao gồm bốn cột vuông với ba mái cong không chùm lên cột mà gắn vào sườn cột. Mái giữa cao hơn hai mái bên, giống như kiến trúc cổng ở cung vua phủ chúa ngày xưa.

 

Qua cổng là sân gạch Bát Tràng, giữa sân là chiếc sập đá, nơi đặt kiệu trong các ngày lễ hội. Cuối sân có cửa tam quan, có đường lát gạch dẫn đến cổng thứ ba. Qua cổng này có ngôi nhà bát giác là nơi đặt tượng Từ Đạo Hạnh. Tương truyền, tượng này có từ thời Lý, đến thời Lê (khoảng 1644 - 1646) được tu bổ cơ bản và đến tháng 01 năm 2005, bức tượng lần nữa được tu bổ toàn diện. Qua nhà bát giác mới đến các công trình chính trong chùa: Bái đường, nhà thiêu hương, thượng điện, các dãy hành lang, nhà tổ và tăng phòng...

 

Động thập điện Diêm Vương ở hai dãy hành lang, miêu tả những hình phạt ở các tầng địa ngục.

 

Hội chùa Láng cử hành vào ngày mồng bảy tháng ba âm lịch, là ngày sinh của Thiền sư Từ Đạo Hạnh. Trong ngày hội, kiệu của Thiền sư Từ Đạo Hạnh được rước đến chùa Hoa Lăng ở xã Dịch Vọng, nơi thờ bố mẹ ông.

 

Chùa Thầy ở Sơn Tây cũng thuộc hệ thống chùa thờ Từ Đạo Hạnh nên dân gian có câu rằng: 

Nhớ ngày mồng bảy tháng ba, 

Trở về hội Láng, trở ra hội Thầy. 

..................... 

(Trích từ VÀO CHÙA LỄ PHẬT NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT của Đặng Xuân Xuyến ; Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin 2006) 

* 

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

READ MORE - CHÙA LÁNG (HÀ NỘI) - Đặng Xuân Xuyến

NGƯỜI QUÊ TÔI | CHIÊM NGHIỆM | VỀ VỚI ANH KHÔNG? - Thơ Đàm Ngọc Năm



NGƯỜI QUÊ TÔI

Những mảnh ruộng trên cánh đồng chật hẹp
Không rộng dài thẳng cánh cò bay
Hứng gió Lào khi hạ đến mỗi ngày
Chắt chiu giọt nước làm nên hạt lúa.
Quê hương tôi một vùng nắng, gió
Hè bỏng da, Đông buốt tận trong xương
Người dân quê tôi dãi nắng, dầm sương
Cứ thế quanh năm chỉ mong sao đủ sống
Có lẽ sinh ra từ “gừng cay, muối mặn”
Mà can trường, vẫn vậy đứng hiên ngang !


CHIÊM  NGHIỆM

Ta cứ mải mê nhìn về phía trước
Mong ánh bình minh mỗi sáng chân trời
Giờ chợt nhận ra tóc trên đầu đã bạc
Sáu lăm mùa xuân cứ thế lặng lẽ trôi.

Ngoảnh lại sau lưng con đường đâu ngắn
Tuy chưa dài nhưng đủ hiểu chuyện đời
Những vui buồn trên đường ta đã bước
Dần lùi sâu vào dĩ vãng kiếp người.

Chỉ còn luôn theo mình tình bè bạn
Tình quê hương, nghĩa nặng Đấng sinh thành
Tóc dù bạc, bước chân giờ có chậm
Vẫn yêu đời như thuở ấy tuổi xuân xanh !


VỀ  VỚI  ANH  KHÔNG?

Em có về xứ Nghệ với anh không?
Nơi miền Trung gánh hai đầu đất nước
Những con đường, cánh đồng nay đã khác
Chỉ có gió Lào vẫn vậy lúc Hạ về
Nắng rát da, mồ hôi muối giữa trưa hè
Hiện trên lưng áo như dòng sông ra biển...
Về không em, dẫu quê anh khó nghe rõ tiếng
Nhưng giọng dân ca vẫn ngọt lịm lòng người.
Những ngày đầu Xuân lành lạnh, mưa rơi
Khi phương Nam đang nóng từng giọt nắng
Có lẽ quê anh vì “gừng cay, muối mặn”
Mà trời thương cho lạnh thêm chút, Hạ sắp về!

Đàm Ngọc Năm

<namdnvietsing@gmail.com>







 


READ MORE - NGƯỜI QUÊ TÔI | CHIÊM NGHIỆM | VỀ VỚI ANH KHÔNG? - Thơ Đàm Ngọc Năm

MÊNH MÔNG THU - Thơ Trần Mai Ngân





MÊNH MÔNG THU

Mênh mông thu lả lơi
Nghe tiếng chiều chơi vơi
Mây trôi nhè nhẹ trôi
Chở nỗi buồn xa xôi!

Thu ơi! Thu à ơi
Ru vàng ngày hôm qua
Lòng vẫn lòng thiết tha
Nhạt nhoà chi kiếp hoa...

Hôm nay thu về đây
Men nồng đầy mê say
Mà tay không trong tay
Đau cơn mê thật dài...

Thu ơi! Thu lả lơi
Nghe tiếng chiều chơi vơi
Thu ơi! Thu lả lơi
Nghe tiếng chiều chơi vơi!

                Trần Mai Ngân

READ MORE - MÊNH MÔNG THU - Thơ Trần Mai Ngân

Thursday, August 13, 2020

ĐỌC “NỖI BUỒN ĐAN CẲNG CHÉO” THƠ ĐẶNG TƯỜNG VY Châu Thạch


     
                        Nhà thơ Đặng Tường Vy



NỖI BUỒN ĐAN CẲNG CHÉO 

Ai cầm tay ngọn gió
Xước cả một trời đau
Dấu sầu mang bụi đỏ
Đường về có còn nhau 

Nhịp đời nung đỏ đóm
Đếm từng hơi thở buồn
Gã mặt trời giấc muộn
Thôi làm bạn chim muông 

Cõng buồn sang ngõ nhỏ
Nói lời với người xa
Nổi trầm qua nhịp gõ
Thời gian có đâu là 

Vuốt giọt sương kẽ lá
Vô thường có gọi tên
Giả vờ thôi đừng dạ
Đời còn chút nhớ quên 

Ao tù qua mấy nẻo
Quạ quang quác trời xa
Nỗi buồn đan cẳng chéo
Chân trần thắt ngõ qua 

Tay buông lơi tràng hạt
Thôi nguyện cầu ngày mai
Chữ duyên còn bỏng rát
Chén rượu đời men cay. 

          Đặng Tường Vy 
              04/08/2020


        
      
                 Nhà thơ Châu Thạch


ĐỌC “NỖI BUỒN ĐAN CẲNG CHÉO” THƠ ĐẶNG TƯỜNG VY
                                                                        Châu Thạch

     Những ngày trốn dịch Covid trong nhà, tôi tìm nguồn vui riêng cho mình, là đọc thơ của các bạn facebook, khám phá cho mình nhiều bài thơ hay của những tác giả còn xa lạ đối với tôi. Sáng nay vừa thức giấc, còn nằm trên giường đã đọc được một bài thơ hay. Đó là một bài thơ có ý tứ lạ lùng nhưng độc đáo.

     “Nỗi Buồn Đan Cẳng Chéo”: Chỉ cái đầu đề thôi có thể cho ta trề môi chê trách vì thật là vô nghĩa. Thế nhưng chịu khó đọc bài thơ, ta sẽ tìm được một hình ảnh trẻ vui và lạc quan trong nỗi buồn của tác giả.

     Vậy hãy vào ngay khổ đầu của bài thơ để thấy nó lạ và nó độc đáo ở đâu:                          

Ai cầm tay ngọn gió                        
Xước cả một trời đau                        
Dấu sầu mang bụi đỏ                       
Đường về có còn nhau 

     Trước hết tác giả ngược đời khi tả nỗi sầu nằm trong ngọn gió mang đầy bụi đỏ. Người đi trên đường về cô đơn, không còn nhau nữa. Gió cuốn qua không gian như có người cầm tay nó chạy, để lại sau nó, bụi đỏ bám trên những dấu tích kỷ niệm nằm trên đường về. 
     Thường thường thì cảnh sinh tình, nhưng để sinh tình buồn, cảnh phải sâu lắng, nên thơ và hiu hắt, giống như Thúy Kiều buồn khi ở “Trước lầu ngưng bích khóa xuân/ Vẻ non xa tấm trăng gần ở chung” vậy. 

     Thế nhưng ở đây, đọc khổ thơ đầu của “Nỗi Buồn Đan Cẳng Chéo” ở trên, ta thấy ngay nhà thơ có khuynh hướng tả thật. Sự thật thì nhìn có thể nghịch lý, nhưng chính nó là thật thì có nghịch lý vẫn là sự thật. Đây là sự thật có ý vị, là một cảm xúc bất chợt sinh ra trên con đường về, mà một cây bút e dè không dám viết thành thơ bao giờ, và một cây bút non tay cũng chẳng bao giờ viết thành một bài thơ hay được. 

     Bây giờ xin mời bước qua khổ thơ thơ thứ hai:                        

Nhịp đời nung đỏ đóm                        
Đếm từng hơi thở buồn                        
Gã mặt trời giấc muộn                       
Thôi làm bạn chim muông 

     Trong khổ thơ nầy, chiều đang xuống dần dần. Chiều đang xuống dần dần vì “Gã mặt trời giấc muộn/Thôi làm bạn chim muông” trong khi “Nhịp đời nung đỏ đóm/Đếm từng hơi thở buồn”. Chỉ có buổi chiều thì cảnh mới làm cho buồn, và chỉ có cảnh mặt trời lặn thì mặt trời mới “Thôi làm bạn chim muông”. Nếu cảnh bình minh thì mặt trời “sẽ” hoặc “sắp” làm bạn chim muông chớ không “thôi” bao giờ.

     Khổ thơ vẽ nên một khung cảnh không đẹp nhưng bức tranh lại đẹp vì tài hoa của bàn tay nghệ sĩ, đã phát họa như thật cả hơi thở buồn của buổi chiều trong sắc đỏ, là một màu sắc đối nghịch với vẻ buồn mà người họa tranh hay người viết văn thường hay né tránh.  

     Qua khổ thơ thứ ba:                          

Cõng buồn sang ngõ nhỏ                        
Nói lời với người xa                       
Nổi trầm qua nhịp gõ                       
Thời gian có đâu là 

     Nhiều nhà thơ đã viết “cõng mẹ”, “cõng vợ” hay “cõng em” để diễn tả hình ảnh thân thương với những người thân yêu của mình. Nhà thơ dùng từ ngữ “cõng buồn” cũng cho ta một cảm nhận thi vị trong nỗi buồn của tác giả. Có lẽ tác giả muốn nói mình đến con ngõ nhỏ, kỷ niệm hiện về êm ái, nỗi buồn nhè nhè đến, đem hạnh phúc trở về trong tâm tưởng, như những điều âu yếm năm xưa còn đó, nỗi buồn không làm nặng bờ vai.

     Khổ thơ hoàn toàn diễn tả được sự giao cảm giữa hai người qua giác quan thư sáu. “Nói lời với người xa” là nói tiếp những gì ngày xưa đã nói với nhau. “Nối trầm qua nhịp gõ” là truyền thông hiểu nhau qua nhịp thời gian trầm gõ, và “Thời gian có đâu là” nghĩa là thời gian không thể làm mờ phai tình yêu và kỷ niệm.

     Bước qua khổ thơ thứ tư:                        

Vuốt giọt sương kẽ lá                     
Vô thường có gọi tên                     
Giả vờ thôi đừng dạ                    
Đời còn chút nhớ quên 

     Nhà thơ vuốt giọt sương trên kẽ lá, tức thì cảm nhận ngay sự vô thường ở đời giống như “trực chỉ nhân tâm/kiến tánh thành đạo” trong giáo lý nhà Phật. Thế nhưng ở đây nhà thơ không kiến tánh sự vô thường trời đất mà kiến tánh sự vô thường của tình yêu. Sự vô thường đó chính là tình yêu của mình. Tình yêu của tác giả thì có năm, có mùa, có tên tuổi được gọi lại trong con tim lúc nầy, nên nhà thơ đã “Giả vờ thôi đừng dạ” và tự an ủi lòng mình “Đời còn chút nhớ quên”.

     Khổ thơ diễn đạt sự nhớ nhung, sự bâng khuâng xảy ra trong lòng tác giả. Câu thơ dung dị, dễ thương mà sâu xa ý nghĩa, bộc lộ một tâm hồn cởi mở, lạc quan, vị tha trong tình yêu và cuộc sống.

     Qua khổ thơ thứ tư, không gian nặng nề hơn, nỗi buồn của tác giả “Cõng” trên vai đã trĩu, nên tác giả phải rũ bỏ nó, bằng cách vừa đi vừa nhảy, đan cẳng chéo như trẻ em tung tăng khi phấn chấn trong lòng:                         

Ao tù qua mấy nẻo                       
Quạ quang quác trời xa                       
Nỗi buồn đan cẳng chéo                       
Chân trần thắt ngõ qua 

Hình ảnh trong thơ thật là sống động, cho ta tưởng tượng được vạn vật đã u trầm, người đi mang đầy tâm sự, đã quyết tâm vứt bỏ nỗi buồn bằng dáng đi như in nốt nhạc trên con đường chiều. Khổ thơ như một đoạn phim hiển hiện trước mắt có bóng dáng, màu sắc và tiếng nhạc từ vết chân chim của thiếu nữ.

     Khổ cuối bài thơ hơi nghịch lý ở chổ cô gái có tràng hạt trên tay:                           

Tay buông lơi tràng hạt                        
Thôi nguyện cầu ngày mai                        
Chữ duyên còn bỏng rát                         
Chén rượu đời men cay. 

     Nếu không khó tính, người đọc có thể hiểu câu thơ mang ý nghĩa quyết tâm quên quá khứ vừa nẩy sinh trong lòng tác giả. “Tay buông lơi tràng hạt/ Thôi nguyện cầu ngày mai” là bỏ trong lòng đi những ước nguyện tái ngộ hay mơ ước một lâu đài tình ái sau nầy. “Chút duyên còn bỏng rát/ Chén rượu đời men cay” là tiếng than cho mối tình nồng nàn như chén rượu đã uống. Hương vị của mối tình đó khi tưởng niệm, tác giả còn tưởng tượng được như còn bỏng rát trên làn môi.

     Đọc “Nỗi Buồn Đan Cẳng Chéo” của Đặng Tường Vy ta như đi qua một căn phòng treo nhiều tranh lạ, màu sắc tưởng như phản cảm  nhưng lại cuốn hút ta đứng lại nhìn, nhìn lâu và nhìn say sưa, bỏ đi còn nuốn quay lại nhìn. Với tôi, bài thơ cho tôi niềm vui khi vừa thức giấc và giết được thì giờ của tôi cả buổi sáng hôm nay./.

                                                                         Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “NỖI BUỒN ĐAN CẲNG CHÉO” THƠ ĐẶNG TƯỜNG VY Châu Thạch