Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, October 28, 2017

GIẤC NAM KHA - Thơ Trần Mai Ngân





GIẤC NAM KHA

Chén sầu, một chén, một mình
Mới hay chếnh choáng cuộc tình hư không
Rót vào, cạn cả mênh mông
Mới hay loang loáng đời trông ngỡ ngàng...

Ly bôi đã đổ đã tràn
Chiều Thu ngan ngát sao vàng úa tôi
Cơ hồ sông cũng đơn côi
Lục Bình tím ngắt xa xôi mộng tàn

Thụy Du một giấc mơ hoang
Cơ hồ tôi lại trăm ngàn vết thương
Bây giờ ở giữa con đường
Tôi đi bỏ lại phố phường lạ xa

Mai sau tỉnh giấc Nam Kha
Tôi ngồi rót rượu... Thiên Hà khóc nhau !

                                       Trần Mai Ngân
                                       Cuối Thu 2017

READ MORE - GIẤC NAM KHA - Thơ Trần Mai Ngân

Friday, October 27, 2017

CHÚT XƯA, VỚI ANH, NGÀY EM ĐẾN... Thơ Tịnh Đàm


  
              Tịnh Đàm



CHÚT XƯA 

Biết là xa... vẫn nhớ hoài
Bóng chiều thu cũ đọng ngoài hiên mưa
Người còn mải bước chân đưa
Tìm trong nuối tiếc chút xưa dịu dàng.


VỚI ANH
(Thân tặng bác G.T.Điệp)

Lặng thầm
Một cõi sầu miên
Giở trang thơ cũ
Ngỡ miền chiêm bao
Người xưa
Giờ biệt chốn nào
Đi,về
Chiếc bóng
Gầy hao dáng đời !


NGÀY EM ĐẾN...

Nỗi buồn
Có sẵn trong tim
Chờ ngày em đến
Sẽ chìm mất tăm
Niềm vui
Đợi đã bao năm
Như vầng trăng khuyết
Lại rằm...
Vì nhau.

Tịnh Đàm
(Hóc Môn,TP. HCM )

READ MORE - CHÚT XƯA, VỚI ANH, NGÀY EM ĐẾN... Thơ Tịnh Đàm

TIẾNG KHÈN - Thơ Đặng Xuân Xuyến





TIẾNG KHÈN

(Tặng Vũ Thị Hương Mai)


Nhởn nhơ

Mặc cha giục sang bản bên cho người ta bắt làm vợ

Mặc sương trắng là đà giăng ngõ

Mặc mây chiều quẩn váy lửng lơ

Mặc khèn ai bỏng rộp phồng đêm

Cứ tủm tỉm

Cứ bơi theo dòng suối

Cứ men theo hương lài

Cứ nồng nàn dựa một bờ vai...


Đông

Ừ, đông

Cây bàng trút lá

Vọng chuông chùa xa

Ơ này những là gió

Ơ này là những giấc mơ

Ơ này là mằn mặn tuổi thơ

Kìa! Nửa đêm chụm tay khều lửa

Kìa! Tiếng khèn réo rắt chiều mưa

Kìa!...

Vi vút gió...

Tiếng khèn rơi.


Hà Nội, sáng 25 tháng 10.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


READ MORE - TIẾNG KHÈN - Thơ Đặng Xuân Xuyến

Thursday, October 26, 2017

Wednesday, October 25, 2017

CHỈ CÒN IN DẤU NỤ CƯỜI... - Thơ Trần Mai Ngân



     Vợ chồng nhà thơ Trần Mai Ngân


      CHỈ CÒN IN DẤU NỤ CƯỜI...

      Trên tấm ảnh...
      Chúng ta chỉ còn in dấu nụ cười
      Không phai nhạt theo năm dài khốn khó
      Mắt môi cũ in hình hài méo mó
      Đâu tròn nguyên như của thuở ban đầu...

      Câu thơ cũ ví từng phân hạnh phúc
      Như Sâu đo tôi đã gửi cho người
      Buông đôi tay số phận cũng mỉm cười
      Ta sánh bước hay là ta lạc bước!

      Trên tấm ảnh
      Vẫn còn nguyên khuôn thước
      Chuyện trăm năm nào đã gọi vàng phai
      Nếu một mai và nếu có một mai
      Tôi vẫn thế nói lời xin xưng tội

      Chúa Phật nào cần chi đâu cứu rỗi
      Khi chúng ta đã nguyện thệ cùng nhau
      Dẫu vui buồn hay có lắm đớn đau
      Cũng gánh chịu than van chi lầm lỡ

      Trăm hương hoa những đêm dài bỡ ngỡ
      Cũng lặng im, trăng có khóc với người
      Cánh đồng hoa đã một sớm thắm tươi
      Tôi hoài vọng tìm chi điều bất tận !

                                 Trần Mai Ngân
                                   10-10-2017


READ MORE - CHỈ CÒN IN DẤU NỤ CƯỜI... - Thơ Trần Mai Ngân

Tuesday, October 24, 2017

MẸ ĐI LẤY CHỒNG - Truyện ngắn của Nguyễn Đại Duẫn

Tác giả và cháu

MẸ ĐI LẤY CHỒNG
Truyện ngắn của Nguyễn Đại Duẫn

Tiếng võng kẽo kẹt, lời bà Hoa ru cháu cứ nghèn nghẹn phát ra trong căn nhà trống vắng nghe buồn:
- Ầu ơ! Trời mưa bong bóng phập phồng, mẹ đi lấy chồng con ở với ai ?
Cu Tèo năm nay vừa tròn 5 tuổi, nó ở với bà  một năm nay. Tuy nhà bà cái ăn cái mặc  cũng không dư dả gì nhưng nó là đứa bé hay ăn hay ngủ nên chóng lớn lắm, nói trộm vía, cả năm nay thằng bé chẳng có hề biết nhức đầu sổ mũi là gì.

Cúc là tên con gái của bà Hoa, bà đặt tên Cúc vì nghe người ta bảo cúc là tên của một loài hoa đẹp, có nhiều điều may mắn trong đường đời. Cúc lớn lên trong tình yêu thương của mẹ, tuy nhà nghèo nhưng Cúc cũng lớn phổng phao không kém những đứa bạn trong làng. Cúc giống mẹ  nhất là cái nước da mịn  màng, mái tóc óng mượt. Đêm đêm tiếng chó sủa oang oang đầu xóm là  bà đoán  trai làng đến chơi nhà bà để tán tỉnh Cúc.
Ở cái miền sát vùng biên giới dạo này rộ lên buôn lậu hàng bên kia biên giới tràn sang. Bao nhiêu chàng trai cô gái đã bỏ công việc nương rẫy, tay nải, ba lô chui lủi theo những lối mòn ngõ ngách, ít người qua lại để khuân hàng, gom hàng về bán.
Mua một lời bốn năm , Cúc giàu phất lên. Rồi Cúc cũng lấy chồng, mở nhà hàng ăn uống. Được cái thùy mị, nết na, xinh đẹp nhà hàng của Cúc ngày càng đông khách. Khách đến nhà hàng Cúc không chỉ vì món ăn ngon đặc sản núi rừng mà còn được ngắm nhìn, tán tỉnh cô chủ hàng xinh đẹp gái một con. Cuộc sống gia đình ngày càng sung túc, làm ăn suôn sẻ, mọi tiện nghi trong nhà toàn là những thứ đắt tiền, mẹ Cúc cảm thấy mãn nguyện lắm.
Cái sự đời nó vốn là vậy! Có tiền bắt người ta phải nghĩ cách đẻ ra tiền. Cúc bàn với chồng mở khách sạn, khu vui chơi giải trí… Chồng Cúc bảo:
- Thôi em ạ! Không biết bao nhiêu cho đủ. Chúng ta có được cơ ngơi này là anh cũng thấy thỏa mãn rồi. Bây giờ chúng ta tập trung vào chăm chỉ làm ăn, nuôi con khôn lớn là được. Hơn nữa vốn đầu tư vào việc đó cũng không nhỏ.
- Anh không làm thì để tôi làm! Không thể làm người phục vụ mãi, tôi phải là bà chủ…làm bà chủ! Hiểu không?
Nói là làm. Cúc dồn vốn, vay thêm ngân hàng, bạn bè… Và rồi khách sạn cũng được khai trương, khu giải trí cũng được mở cửa chào đón mọi người. Cúc thực sự trở thành bà chủ từ đó. Thuê người làm, Cúc chỉ việc theo dõi thu chi và tiếp khách. Có tiền Cúc có thêm nhiều bạn bè, váy mới. Những cuộc vui cứ dài dài hơn ...
Nhưng sự đời đâu có được như ai muốn!
Đặc sản rừng rồi cũng khan hiếm và bị cấm, buôn bán qua đường biên cũng bị kiểm soát gắt gao hơn trước nên việc làm ăn ngày càng khó khăn Khách sạn, quán ăn, khu vui chơi ngày một ít khách, thu nhập càng ngày càng sa sút. Rồi tiền trả lãi ngân hàng, tiền nợ bạn bè …bao nhiêu thứ tiền đều phải trả.
Ngân hàng đến thế chấp nhà nghỉ, quán ăn… Cúc sập tiệm. Cúc buồn lắm. Những ngày đó đối với Cúc như địa ngục trần gian. Cúc sống trong căng thẳng với thực tại, chồng thì ngày nào cũng uống rượu cho khuây đi những ê chề. Rồi những trận chửi bới, ẩu đả của hai vợ chồng cứ diễn ra hằng ngày khiến cuộc sống bế tắc lại càng bế tắc hơn.
Trong số khách cho Cúc vay vốn có một gã họ Đặng ở bên kia biên giới, hắn có mái tóc hoe hoe, dựng đứng như bờm ngựa nên bọn đàn em của hắn hay gọi “Đặng bờm”. Hắn giàu có qua cách ăn mặc, qua trang sức đeo trên người, qua cái nhìn khinh khỉnh của một gã giang hồ. Gã quen biết Cúc qua việc cung cấp hàng tươi sống, đặc sản rừng. Hôm nay hắn rủ mấy đứa đàn em “cưỡi”con xe sang trọng đến đòi nợ Cúc. Hắn cao giọng:
- Thế nào cô em? Món nợ mà em vay dạo nọ bây giờ đã đến hạn phải trả rồi đấy! Và hắn nhìn sang chồng Cúc: - Nếu không có tiền trả nợ thì…e hèm… thế chấp người đẹp này…Ha ha ! Hắn cười một cách đễu cáng.
Hai vợ chồng Cúc vái lạy, năn nỉ gã một thôi một hồi xót xa thểu não. Gã cũng dịu đi làm ra vẻ thương xót. Gã nói:
- Thôi được! Tao sẽ cho vợ chồng chúng mày khất nợ nhưng với một điều kiện. ..! Rồi hắn nói nhỏ điều gì đó với Cúc.
Cúc vắng nhà thường xuyên để đi làm ăn với gã. Cu Tèo gửi cho bà ngoại chăm. Còn chồng Cúc kiếm được việc gì thì làm việc đó. Ngày tháng cứ thế trôi dần. Cúc cũng xoay xở và cũng trả được dần những món nợ. Nhưng Cúc vắng mặt nhiều hơn, chẳng còn ngó ngàng gì đến chồng con. Từ chỗ làm ăn được Cúc sinh ra coi thường chồng, mắng nhiếc chồng là đồ ăn hại, bám váy vợ. Chồng Cúc nghĩ lại những lúc làm ăn như diều gặp gió, do vợ không nghe mình mà ra nông nỗi này thì uất ức lắm nên uống rượu càng nhiều, chửi bới càng nhiều. Những lúc thấy vợ lên xe với gã họ Đặng là máu gen tức trong người sôi lên.
Một hôm đi uống rượu về, nghe mấy người bạn gặp vợ đi nhà nghỉ với gã họ Đặng ở ngoài thị trấn thì chàng điên lên. Về nhà chưa kịp nói gì với vợ, anh chàng tát vợ mấy cái té nhào:
- Mày là đồ…!
Chưa nói dứt câu, Cúc cướp lời:
- Anh nói tôi là đồ gì hả…? Nhờ cái đồ, đồ… đó mà anh có tiền trả nợ, có cái ăn để anh sống đến bây giờ, nếu không anh cũng chết đói lâu rồi!
Và không chết đói, chồng Cúc chết trong một vụ tai nạn do bị say rượu.
Cúc với tên họ Đặng kia không đính ước, không yêu thương nhưng đám  cưới vẫn diễn ra, rồi cũng thành vợ chồng  mặc cho mẹ khuyên can, người đời dị nghị.
Cúc gửi con cho mẹ chăm sóc và theo “Đặng bờm”làm ăn một năm nay, thỉnh thoảng mới gửi ít tiền cho mẹ chi tiêu.
Mẹ không rõ Cúc làm việc gì, nhưng Cúc thì rõ. Cúc cùng gã họ Đặng lập một đường dây buôn người sang biên giới. Đường dây của Cúc gồm năm tên, có luật lệ khắt khe và bí mật lắm. Thỉnh thoảng chúng về nước để mua chuộc dụ dỗ những người nhẹ dạ, cả tin đi làm ăn bên kia với tiền lương cao. Nhưng khi sang bên kia biên giới thì họ bị bán cho chủ khác, hay bị bắt làm gái mại dâm mà họ không hề hay biết. Hoặc bọn họ mua bán trẻ con, nghe đâu bán để mổ lấy nội tạng, Thật là một lũ độc ác...!
Bà Hoa mấy hôm nay ngã bệnh. Tèo tha thẩn chơi môt mình ngoài sân không dám đi đâu xa vì bà dặn dạo này có người bắt cóc trẻ con, không được đi với người lạ. Nhưng Tèo có biết bắt cóc trẻ con là gì, mà từ cái ngày mẹ bỏ đi lấy chồng đến giờ có ai chơi với Tèo đâu . Đang nghĩ vẩn vơ thì có người đến sau lưng:
- Này bé con, người nhà đi đâu mà lại chơi tha thẩn một mình? .
Nghe cu Tèo nói là bà ngoại ốm, tên người lạ mừng lắm. Thế là thời cơ đã đến, lão lấy trong túi xách một phong kẹo to đùng cho Tèo, Tèo mừng lắm, đã lâu không được ăn kẹo, ngữi mùi kẹo thơm lừng thì Tèo không dứt đi được.          
          Người lạ bảo:
- Mày đi theo tao thì không những có kẹo mà còn có đồ ăn ngon, áo đẹp nữa.
Cu Tèo thích lắm, nhưng phải hỏi bà xem sao đã. Người lạ bảo nếu không đi bây giờ là hết phần đó. Thế là cu Tèo theo gã.
Cái tin Tèo bị mất tích lan đi khắp thôn, xã. Bà Hoa khóc nhiều lắm, bà không biết đứa cháu mình giờ ở đâu, sống chết ra làm sao? Bà nhờ bà con lối xóm đi báo tin cho công an tìm đứa cháu hộ bà.
Cu Tèo bị người lạ cõng đi, đi mãi, đi mãi rồi cũng đến chỗ được ăn ngon. Nhưng Tèo nhớ bà ngoại, rồi cu Tèo đòi về, rồi Tèo khóc. Không biết người lạ cho Tèo uống thứ nước gì đó mà Tèo ngủ thiếp đi. Người lạ nghỉ lại quán bên đường chờ trời tối sẽ vượt biên. Theo kế hoạch nếu hắn dụ dỗ hoặc bắt  được người thì nhóm của Cúc sẽ nhận người và trả tiền cho hắn tại biên giới.
Sau khi nghe tin báo có người bị bắt cóc, bộ đội biên phòng đã kết hợp với công an địa bàn lên phương án cứu người. Các anh dự đoán, tên bắt cóc chưa đi xa vì đưa theo cháu nhỏ, phương tiện vượt qua biên ải hiểm trở. Mọi phương án đã được đặt ra và ai nấy vào vị trí sẵn sàng chiến đấu.
Đang cõng đứa bé mê man trên vai trong màn đêm đen ngòm, sắp sửa đặt chân lên biên giới, tên bắt cóc hí hững chuyến này trót lọt thế nào cũng mua cho “con bồ” bộ áo váy và đưa nó du lịch một chuyến như đã hứa. Phía trước phát ra tín hiệu của bọn nhận hàng, hắn mừng lắm, sắp thoát rồi. Bỗng, có tiếng lệnh dõng dạc:
- Tất cả đứng im! Các anh đã bị bao vây, không được chống cự!
Tên bắt cóc hoảng quá bỏ đứa bé xuống và bỏ chạy. Mấy tên trong nhóm của Cúc cũng đồng loạt chạy trốn.  Cúc bị trượt ngã, đầu va vào gốc cây đau quá nằm xuống.
Theo như phương án được vạch sẵn, các anh bộ đội và công an ở vòng ngoài đã đón lỏng bắt gọn cả toán chỉ riêng Cúc chưa bị phát hiện.
Cu Tèo đã tỉnh lại sau mấy tiếng đồng hồ mê man do uống thuốc ngủ, hoảng hốt cu Tèo khóc thét lên và gọi bà.
- Thôi cháu nín đi, đừng khóc nữa, rồi các chú sẽ cho cháu về với bà! Thế cháu tên gì, mẹ cháu đi đâu mà cháu phải ở với bà?
Thằng bé trả lời trong sụt sùi:
- Cháu tên Tèo, còn mẹ cháu nghe bà bảo đi công tác ở đâu xa lắm!
- Thế bà cháu tên gì? Cháu có biết tên mẹ không?
- Bà cháu tên Hoa, còn mẹ, bà cháu bảo tên một loài hoa gì đó…! À, phải rồi hoa cúc, Cúc là tên mẹ cháu đó!
Nằm bên gốc cây nghe đứa bé nói vậy Cúc như đang thấy mình bay bổng lên trời, mong lung, đau nhói. Phải rồi, thằng Tèo con Cúc đó chứ còn ai nữa. Đã một năm nay không gặp nó, không biết giờ đây nó như thế nào? Rồi Cúc cũng thầm mừng cho buổi làm ăn xui xẻo hôm nay. May mà bị bắt nếu không cu Tèo sẽ bị bán đi rồi cuộc đời nó ra sao, có ai mà biết được rồi nó có bị mổ lấy nội tạng không? Bao nhiêu suy nghĩ cứ vảng vất trong đầu Cúc. Đứa bé lại khóc thét lên, nó đói, nó muốn về với bà. Nước mắt Cúc trào ra, Cúc nghĩ nếu ra đầu thú rồi thế nào cũng sẽ bị đi tù, đi tù thì khổ lắm, nhục lắm! Nhưng thoát được thì mình sẽ đi về đâu, rồi cu Tèo sẽ sao đây? Thôi đành mặc cho số phận vậy…!  Cúc đứng dậy chạy về phía các anh bộ đội biên phòng và công an đang làm nhiệm vụ. Cúc vừa chạy vừa gọi:
- Đừng bắn! Tôi xin đầu thú các anh…! Vừa dứt lời, Cúc chạy vội đến ôm chầm lấy đứa bé khóc nức nở:
- Tèo ơi! Mẹ đây, mẹ Cúc của Tèo đây, mẹ đã về với Tèo rồi đây!
Cu Tèo nhìn mẹ lạ lẫm qua ánh đèn pin, nhưng cái tình mẫu tử đã truyền sang đứa trẻ như một phản xạ của con người. Nó lờ mờ nhận ra mẹ, rồi không cầm lòng được nó khóc to hơn, hét to hơn:
- Mẹ, mẹ thật rồi, mẹ về với bà với con đi, chắc giờ này bà đang lo lắng và buồn lắm…!

Giọng bà ngoại ru cháu nghe buồn, nghèn nghẹn như đang ốm. Phải rồi cơn gió Đông đầu mùa chiều nay đã đánh thức cái bệnh viêm xoang của bà, do bà quên quàng chiếc khăn cho ấm cổ.
Đêm vắng lặng, tiếng kẽo kẹt của chiếc võng càng làm cho lòng bà nặng trĩu hơn. Không biết rồi đây Cúc có ăn năn hối lỗi, cải tạo tốt để sớm về với bà với thằng Tèo? Không biết rồi cuộc sống của bà, của cu Tèo sẽ ra sao…?
          Ngoài kia, gió to dần, vi vút, xào xạc những tàu chuối khô, đôi mắt bà Hoa tự dưng ngấn lệ, chỉ có tiếng cu Tèo ngáy đều đều trong vòng tay của bà.

Nguyễn Đại Duẫn
Hội VHNT Trường Sơn;                 
Tiểu khu 5, thị trấn Quán Hàu, Huyện Quảng Ninh,Tỉnh Quảng Bình;
DĐ: 0977194533;
nguyenduanqh@gmail.com
                                                                            





READ MORE - MẸ ĐI LẤY CHỒNG - Truyện ngắn của Nguyễn Đại Duẫn

EM ĐÃ VỀ CHƯA - Thơ Hiệp Kim Áo Tím


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, kính râm và ngoài trời
           Hiệp Kim Áo Tím


EM ĐÃ VỀ CHƯA

Thu đã đi rồi em về chưa
Phố núi đông về vắng cơn mưa
Áo tím xưa vương màu nhung nhớ
Ta nhớ thương em ... mấy cho vừa

Một cụm hoa vàng ẩn trong sương
Dã quỳ e ấp nở bên đường
Bên hồ đơn lẻ màu hoang vắng
Một thoáng buồn vui ai vấn vương

Em xa đã mấy mùa mưa nắng
Cay đắng tình ta em thấu chăng?
Đường xa dẫu gập ghềnh cách trở
Em hãy về ta say ngắm trăng

Em đã về chưa - gió trở mùa
Mang theo cái lạnh tím hoa mua
Ta giữ màu áo buồn muôn thuở
Mặc kệ thời gian cứ cợt đùa

Em đã về chưa thăm chốn mơ
Ta đắm mình trong cõi sương mờ
Dệt mộng cho đời bao mơ ước
Chợt nhớ một thời... buồn vu vơ

                   Hiệp Kim Áo Tím 
                 Đà Lạt, 25/10/2016

READ MORE - EM ĐÃ VỀ CHƯA - Thơ Hiệp Kim Áo Tím

NHỮNG MÙA VÀNG YÊU THƯƠNG - Phan Nam giới thiệu sách mới của Hồ Huy Sơn






Những Mùa Vàng Yêu Thương

Biết bao kỷ niệm thời thơ ấu được nhà văn Hồ Huy Sơn gửi gắm vào từng trang sách trong tác phẩm mới “Đi Qua Những Mùa Vàng” đầy xúc động, chân thực.

Từng được biết đến là một cây bút với nhiều tác phẩm dành cho tuổi hoa, Hồ Huy Sơn đã phác họa những thanh âm vô cùng trong trẻo và dịu dàng qua hai lăm tản văn ngắn, đi kèm đó là tranh minh họa dễ thương, phù hợp với tâm lý tiếp nhận của các độc giả nhỏ tuổi. Phải là người có một đôi mắt quan sát rất tinh tế, dẫu là những chuyển động nhỏ bé đi qua ký ức, đều để lại trong tâm khảm nỗi niềm nhung nhớ khắc khoải, chực chờ trào dâng. Sức cuốn hút trong “Đi Qua Những Mùa Vàng” dường như không nằm trên bề ngoài con chữ có phần sần sùi thô mộc, mà tác động đến độc giả ở vết lằn đầy hư ảo, cồn cào trong sâu thẳm mỗi người. Nếu đang buồn thì con chữ của anh dang đôi tay ấm áp xoa dịu tâm hồn; nếu đương vui thì trang viết lại giúp chúng ta sẻ chia dư vị ngọt ngào; còn ai trống vắng đọc lên sẽ lấp đầy tâm hồn bằng một trái tim quảng đại, dạt dào thương yêu. Ở đó, có những xáo trộn trong không gian và thời gian, nhưng chung quy vẫn nằm trong nỗi nhớ quê nhà, nỗi nhớ tuổi thơ “dữ dội” để lại trong lòng anh hoài niệm đáng yêu, lòng chân thành với người, với đời. Lật mở từng trang sách, ta có thể bắt gặp mùa gặt gặt trải dài tuổi thơ, dòng sông Mai Giang trong vắt, với tặng phẩm là mùa sứa quyến rũ, món cà muối xứ Nghệ đầy tuyệt thú, nồi cá kho đồng thơm lừng của mẹ, những chú tò he ngày cận tết, que kem “đổi” ngọt ngào, chiếc áo len mùa đông của chị, củ khoai nướng lem luốc...

Bức tranh ấu thơ lại được ùa về với biết bao mảng màu đan xen, bầu trời tuổi thơ vụng dại khốn khó được anh chắt chiu qua từng trang viết. Để rồi qua bao mùa gió, bao khoảng thời gian hư hao, con chữ kết tinh sóng sánh với một tấm lòng sắt son tận hiến của tác giả. Nhà văn Hồ Huy Sơn đã bóc tách con chữ đến tận gan ruột, và sau đó xâu chuỗi lại trong từng mảnh lụa mềm mại, êm ái. Dẫu cảm xúc chợt thoáng qua như làn gió bao mùa thu cũng đủ làm lòng ta thảng thốt: “Bỗng nhiên thèm được ngồi ở đâu đó, một nơi nào đó thật yên tĩnh với một người hiểu mình. Và chỉ cần ngồi đó, không cần nói gì, không cần những cái nắm tay để tránh rét, không cần những ánh nhìn ấm áp (...) Cứ ngồi vậy, im lặng và hiểu nhau. Im lặng để nghĩ về nhau. Thế cũng hạnh phúc lắm rồi” (Xúc cảm mùa thu).

 Đọc sách của Hồ Huy Sơn, ta sẽ tìm thấy mình an nhiên, cõi lòng vô cùng dịu nhẹ để sống chậm lại với từng nốt lặng, để cảm nhận và yêu thương nhiều hơn. Khi trồng một cây xanh, ta có cơ hội được hưởng bầu không khí trong lành, có thêm công việc làm là tưới nước, chăm chút cho cây. Và tác giả Hồ Huy Sơn cũng đang lặng lẽ gieo thêm những mầm xanh, những hi vọng, những quả ngọt thấm đẫm hương vị trong từng trang viết. Anh viết hoàn toàn bằng cảm xúc, để cảm xúc xâm chiếm lý trí, tựa như dòng thơ đang tuôn chảy ở đầu ngọn bút. Ký ức đã thực sự cộng hưởng và thăng hoa để dâng lên một mùa vàng cho đời, chờ đón độc giả gặt hái.

PHAN NAM

(Đọc “Đi Qua Những Mùa Vàng”, Hồ Huy Sơn, NXB Kim Đồng tháng 5.2017)

READ MORE - NHỮNG MÙA VÀNG YÊU THƯƠNG - Phan Nam giới thiệu sách mới của Hồ Huy Sơn

ĐỐT THƯ TÌNH - Thơ Trương Thị Thanh Tâm



Đốt Thư Tình
          
Ừ, anh cứ đốt đi anh
Những thư tình ta đã viết
Những ngọt ngào ta từng gởi cho nhau
Như anh đã
Đưa ảnh tôi cho người ta xé
Là lúc lòng tôi cạn kiệt yêu anh

Ừ, xé đi, anh xé đi
Hay là anh hãy cứ đốt
Chỉ vậy thôi... một cuộc tình
Mặc đời tôi, mặc con nước lênh đênh
Mất nhau rồi
Giữ để chi!
Cho đớn đau đời lục bình trôi nổi
Như nhánh bần de, vẫy tay chào dòng nước cạn

Ừ, tôi vẫn biết, lòng anh giờ thay đổi
Khi bướm ong đã rỏ lối đi về
Đến sau rồi là thấp chớ không cao
Tôi phải đâu
Là người anh mai mối trầu cau

Tôi dại dột
Nên đem tình so sánh
Cứ ngỡ rằng mình cho là được nhận
Nào ngờ đâu, chữ tình thay đổi dấu
Huyền đổi sắc
Nên đành dang dỡ, thế thôi anh!

Ừ, anh đốt đi thư tình ta đã viết!

             Trương Thị Thanh Tâm

                           Mỹ Tho
READ MORE - ĐỐT THƯ TÌNH - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

CHIÊM BAO MỘNG TRẢ CHO NGƯỜI - thơ Trúc Thanh Tâm


   

 CHIÊM BAO MỘNG TRẢ CHO NGƯỜI
  (Riêng tặng bạn thơ Tịnh Đàm, Vũ Miên Thảo và Hà Nhữ Uyên.)

 Về đây thấy lạ mặt người
 Qua sông ngày đó chìm rồi đò xưa
 Cuộc đời sáng nắng chiều mưa
 Trầm luân sao cứ lọc lừa bủa vây

 Bốn phương tám hướng đường mây
 Biết đâu lối rẽ đường ngay mà về 
 Hồn còn lạc giữa trần mê
 Cám ơn thần thánh bên lề tử sinh

 Ta còn nợ một ân tình
 Vẫn chưa sám hối lời kinh yêu người
 Thế gian kẻ khóc người cười
 Yêu người độ lượng giữ đời cho nhau

 Đừng mơ chi đến kiếp sau
 Kiếp này gian dối đủ đau lắm rồi
 Đá vàng giọt nước mắt rơi
 Chiêm bao mộng trả cho người vào quên !

 TRÚC THANH TÂM
  (Châu Đốc)
READ MORE - CHIÊM BAO MỘNG TRẢ CHO NGƯỜI - thơ Trúc Thanh Tâm

CHÙM THƠ CUỐI THÁNG 10 - Huy Uyên





Ở Pennsyl em có nhớ tôi ?

Vẫn tiếng rì rào chân sóng biển
Mây trắng quanh em đã bay rồi
Mười năm xa nhau trời Đà-Nẵng
Ở Pennsyl em có nhớ tôi ?

Đã qua đi những dấu chân người
Tình xưa cũ coi như đã mất
Vọng lại quanh đây một giọng cười
Em một mình hanh hao thu vàng vọt.

Nước mắt ai cùng biển chiều đầy gió
Còn lại gì ơi em dấu yêu 
Bến phà xưa quên một thời An-Hải
Bên kia sông sắc nắng phai chiều.

Còn lại bàn tay vẩy vội thôi
Môi hôn ai se lòng sợi tóc
Em ném con tim xa nữa đời
Đứng nhìn sông trôi ra biển cả.

Bâng khuâng nổi niềm lưu-khách
Những nụ hồng nở muộn sớm mai
Dịu dàng e-ấp
Màu rêu xưa che phủ tháng năm dài.

Hạnh-phúc em con mắt có đuôi
Chim xưa giờ quên về tổ
Ngày hai ta lạc mất xa rồi
Chặng cuối đường ai còn đứng ngó .

Dấu trong tim nổi đau tình cũ
Mai sau biết có ngày về...


Đường về chợ Mai còn xa lắm

Quán rượu chiều mưa qua Đập-Đá
Bên người tình cũ mãi chưa say
Bao năm vọng hoài tình cố-xứ
Ly rượu buồn quên đi tháng ngày.

Này uống đi ơi người một thuở
Gặp lại nhau có làm mắt chiều se
Môi xưa còn thắm hồng hai má
Có dấu nỗi buồn kín trong dáng chiều.

Ta bạc lòng cuối phố khuya buồn
Đường về chợ Mai còn xa lắm
Ta muốn quên đời qua nụ hôn
Sao lòng bỗng dưng thêm cay-đắng.

Ừ rượu khiến ta say quá đổi
Mặt em hồng bên chén rượu cay 
Ta hồ trở lại thời trai trẻ
Dấu cổ-tích quên một phận người.

Hồ dể bấy năm gặp người xưa
Chôn chặt trong tim bao ngày tháng
Chiều mưa quán rượu bóng quay về
Thương em cả một đời lận-đận.

Có biết ta buồn chiều-rượu-say
Em rót dùm ta thêm chén nữa
Cố-nhân bỏ lại ở phương này
Ta say cả một trời thương-nhớ.

Thôi em chén này là chén cuối
Em có buồn có nhớ ta không ?

                           Huy Uyên
                         (24-10-17)

READ MORE - CHÙM THƠ CUỐI THÁNG 10 - Huy Uyên

NGÀY XƯA TUỔI HỒNG - Thơ Lệ Hoa Trần





NGÀY XƯA TUỔI HỒNG

Giọt nước mắt lăn tròn trên đôi má
Chiều đứng nhìn xa…. biển rộng Đại dương
Nhớ quê hương, nhớ biết mấy, vô lường
Nơi phương đó….một vùng trời đầy kỷ niệm
 
Nơi một thuở, thời tuổi xuân mực tím
Gốc phượng hồng, ghế đá gởi trao thư
Nơi buồn, vui, hò hẹn, tiếng giả từ
Còn in nét đậm đầy trong ký ức
 
Giơ tay cao vội lau dòng nước mắt
Muốn ngăn từng kỷ niệm buổi xa xưa
Muốn quên đi hình ảnh tuổi mới vừa
Nhưng, chẳng biết mưa lòng tuôn…tuôn chảy
 
Ôi ! Hai tiếng quê hương- thời con gái
Sao nặng tình, vương vấn mãi quanh ta
Bởi, thế nên khi mỗi buổi chiều tà
Là đôi mắt cứ dầm dề lệ ứa
 
Thương quê quá, thương thương từng…từng đứa
Của ngày nào chung bước mái trường xưa
Dẫu cho trời tháng chín lắm cơn mưa
Tay che nón, miệng vui cười khúc khích.
 
                                           Lệ Hoa Trần
                                           22-10-2017

READ MORE - NGÀY XƯA TUỔI HỒNG - Thơ Lệ Hoa Trần