Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 2, 2015

VỀ ĐÌNH BẢNG ẨM TỬU - Thơ Nguyễn Khôi



com-img


VỀ ĐÌNH BẢNG ẨM TỬU
   (Tặng : Lê Xuân Quang)
                   -----
"Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh" 
Thánh Hiền tên tuổi bặt đi
Chỉ phường Thánh Rượu tiếng ghi muôn đời.
                     - Lý Bạch
Rượu Đình Bảng (rượu chui : Quốc lủi)
đến Nguyễn Tuân, Lê Đạt còn thèm ? (1)
Chỉ một giọt rơi vào cổ họng
đã thấy mùi, hồn bốc lên Tiên...
                       
Tất niên, lượn về thăm vườn cũ
Ba anh em ngất ngưởng nâng ly
-Nào cạn chén, bõ thời gian khổ
Chú đi B, mất cẳng ,còn về ! (2)
-Nào cạn chén,chú Ba -Ải Bắc
đánh Tàu xong, xuất khẩu làm thuê !
-Nào chén này, rửa đời cơ cực
Ngâm câu thơ lấp lánh Sao Khuê !
                        
Rượu làng mình đời đời "Quốc lủi"
Chẳng Vua nào cho phép kinh doanh ! ?
"Đi săn Chuột" chẳng ai quản lý
"Món Gà đồng" còn "sạch" ...yên tâm !
Rượu Đình Bảng lâng lâng khí phách (3)
"Quốc túy" đây - Trai Đình Bảng anh hùng
Tổ Quốc gọi : ta lên đường đánh giặc
Hòa bình rồi về xóm làm dân.
                         
-Ừ, ta lập Công ty, xưởng máy
Kẻ Báng đây, buôn bán kỳ tài
"Đại gia" lắm nhưng không tham nhũng
Làng anh hùng, rất quý con trai.
                          
-Ừ, xây đời xông pha tiến tới
Nghỉ về làng : Quốc lủi- Cầy tơ
Nào ta cứ nhâm nhi ngất ngưởng
sảng khoái
nào 
cùng đọc "Chiếu dời Đô".

               NGUYỄN KHÔI
Quê Đình Bảng, Từ Sơn, Bắc Ninh
                   30-12-2014

.................................

(1) Nhà thơ Lê Đạt : quê mẹ Đình Bảng, quê cha Á Lữ.
(2) đi B = đi đánh nhau ở Miền Nam 1956 -1975
(3) Mượn ý thơ Kha Tiệm Ly.
    
READ MORE - VỀ ĐÌNH BẢNG ẨM TỬU - Thơ Nguyễn Khôi

HAI ĐẦU NỖI NHỚ - Thuý Ngân





                  HAI ĐẦU NỖI NHỚ

                                                         Nguyễn Thị Thuý Ngân


      Tiếng chuông đổ dồn dập từ chiếc điện thoại di động làm Ý An giật mình. Liếc nhìn thấy số máy của Bảo Nam, cô vội vàng bấm máy:
- Dạ, em nghe.
- Anh đây - chiều, tối nay ta gặp nhau nhé, được không em? Bảo Nam hỏi.
- Thiệt không anh, anh tới hồi nào sao không báo em trước? Ý An lo lắng hỏi lại.
-  Thì bây giờ anh báo nè. Anh đang trên đường tới em…Gần tới nơi anh sẽ điện một lần nữa em đón anh nhen…? Bảo Nam thông báo.
- Anh được nghỉ mấy ngày, xa quá mà anh, sao…! Cô định nói tiếp, nhưng đầu dây bên kia đã chen ngang: “ Anh không đợi được nữa. Ồ! Không sao - có xa, ba sông anh cũng lội, bảy đèo anh cũng leo…hiihi…đón anh nhé”. Rồi cúp máy.

   Ý An nhìn chiếc di động một lát, rồi như chợt tỉnh, la lên: “ Thôi chết rồi, bây giờ làm sao đây?” Tiếng la của cô làm chị Hồng cùng phòng đang làm việc, ngẩng lên hỏi:
- Có chuyện gì vậy em?-
- Dạ, dạ hổng có gì đâu chị. Cô mắc cỡ trả lời tay gãi gãi đầu, sơ ý cô làm đổ ống đựng viết làm chúng rơi tung tóe. Cô cúi xuống nhặt. Chị Hồng nhìn cô cười tủm tỉm làm An càng thẹn hơn. Chỉ còn vài tiếng nữa … cô lo lắng thật sự, nên chốc chốc lại nhìn đồng hồ. Miệng lẩm bẩm: “ Làm sao đây…làm sao đây”. Hay về nói thiệt với nhỏ Út, nhờ nhỏ ấy…”. Ai biểu mi chơi trò cút bắt làm chi. Lòng cô đang rối bời vì chưa tìm ra cách giải quyết. Cô đành xin phép chị Hồng cho về sớm một chút. Khi ra đến cửa, chị Hồng nói với theo: “ Gặp người yêu chứ có phải gặp mẹ chồng lần đầu mà lo dữ vậy em…”. Cô quay chào chị lần nữa nở nụ cười  lấy lệ, khỏa lấp.

    Ra lấy xe xong, cô phóng thẳng một mạch về nhà. Vừà
dựng chân chống xuống, cô leo hai bậc cầu thang một lúc, lao thẳng vào phòng cô em gái
- Út ơi! Giúp chị với – Cô rối rít làm nhỏ em hoảng hốt.
-  Chị Hai, chuyện gì mà giúp. Chị tông phải ai hả, người ta có   sao không? Chị có bị gì không? Quay qua em coi - Con Út nắm tay cô xoay một vòng rồi nói: “… Chị hổng có sao hết là mừng rồi!”
- Út à - Út.. tối, tối nay em đi thay chị … Cô ấp úng không biết mở lời từ đâu. Chuyện là.. là.. trời ơi..!! Cô vò đầu.
- Gì mà như gà mắc tóc vậy chị Hai, bộ chị biểu em đi gặp người yêu thay chị hả. Đâu có được – Nó nói bâng quơ làm cô giật mình. Hổng lẽ con nhỏ này biết hết chuyện rồi. Thấy bà chị lúng túng nó trêu tới.
- Anh Hai dễ thương không chị? Lỡ anh ấy già em gọi bằng chú sao đặng…mà biết đâu, em gặp rồi em cũng tương tư thì là m sao? Hổng lẽ cả hai chị em mình…Nó nói xong dợm quay đi.
- Nhưng…chị Hai lấy thơ và hình của Út gởi cho người ta… Chưa nói hết câu con nhỏ la làng
- Thôi chết con rồi ba má ơi. Ba ơi cứu con với…Nhỏ Út la toáng lên làm ông Bảy ngồi uống trà ở hàng ba, rầy: “ Có gì mà chị em bây rộn lên dzậy, lớn cái đầu  mà hơi chút là ba ơi…thiệt tình!” Ý An đành nói thật sự việc cho nhỏ em nghe. Nhỏ nhe răng cười thấy ghét: “ Kệ bà, bà làm bà chịu, tui hổng biết dzụ này à nha…” Cô dành xuống nước năn nỉ. “ Thôi được thế này nhé...nha.. Chị cứ nói vầy hé…”. Nó miễn cưỡng dàn sếp. Hổng biết nó nghĩ gì lại lăng xăng chuẩn bị quần áo cho cô. Nó bắt cô thử cái này không ưng ý lại thay cái kia. Cô chẳng còn đầu óc đâu để mà ngắm. Thôi phó thác cho nhỏ vậy.

   Tiếng chuông lại đổ dồn làm cô giật bắn người. Nó đẩy cô ra cửa. Cô sợ,  quay lại nhìn vào gương lần nữa nói: “ Thôi, chị không đi gặp đâu Út ơi…”. Nhỏ em  trấn an: “ Em thấy chị như vầy là xinh nhất rồi. Giản dị nhưng thanh lịch. Không sao đâu, chị đi đi em theo sau có gì em cứu hộ cho” - Nó khích lệ.

    Cô hòa vào dòng người. Tối nay cô thấy thành phố của cô thật lạ. Hàng cây hai bên hè phố vui hơn mà chúng đang thầm thì với nhau chuyện gì đó. Cả ánh đường dường như cũng sáng hơn. Cả ánh mắt mọi người cũng như đang chăm chú nhìn cô tò mò, tìm hiểu, vừa  giễu cợt vừa thích thú. Lòng cô lâng lâng thật khó tả. Anh ấy thấy mình bình thường như vầy có thất vọng không? Anh có vui khi gặp cô không? Lát nữa mình sẽ nói gì nhỉ(!).Lạy trời cho anh đừng có hỏi tới mấy bài thơ của nhỏ Út.  Chắc lúc đó cô chỉ mong đất nứt ra làm hai cho cô chui xuống. Sao mà mi quê thế - Cô nói thầm trong bụng. Bởi Cô chưa chuẩn bị gì cho cuộc gặp gỡ vô tình này. Cô cứ nghĩ chuyện trao đổi thư từ, thơ thẩn theo phong trào: “ Cả nước hướng về Trường Sa thân yêu” do đoàn thanh niên tổ chức. Thư thì cô viết thật lòng. Còn những bài thơ thì lại của nhỏ em lanh chanh. Rồi một thời gian quen nhau, thư qua thư lại tình cảm cũng theo đó nảy mầm một tình yêu thật trong sáng. Bảo Nam nói  vậy. Anh đã bày tỏ: “ Vẫn thường giở những bức thư của cô ra đọc đến thuộc làu mỗi khi rảnh rỗi, hay những lúc nhớ cô quay quắt. Những chiều hoàng hôn anh hay ra biển trèo lên mỏm đá lớn dõi mắt về đất liền. Nhớ nhất là những đêm trăng sáng vằng vặc giữa bốn bề sóng nước mênh mông. Biển như hát, như ru lòng người: “ Không xa đâu Trường Sa ơi…Không xa đâu Trường Sa ơi… Vẫn gần bên em vì Trường sa luôn bên anh…”.Lời bài hát đã nói lên tất cả nỗi nhớ của những người đang làm nhiệm vụ xa nhà. Tình yêu cuả người lính biển thật khoáng đạt và cũng vô cùng ấm áp. Cứ mỗi lần nhận được thư Bảo Nam cô vừa mừng vừa lo. Cô mừng cho cả hai người đã có một tình cảm đẹp. Nhưng cô cũng lo lắng sợ anh sẽ phát hiện cô nói dối về những bài thơ: “ Mi nên thật thà nói cho người  ta biết đi, chứ để lúc anh ấy  phát hiện ra thì lòng tin sẽ giảm, đôi khi còn làm người khác bị tổn thương. Mà tình cảm của anh ấy quá chân thành. Cô thấy hối hận là đã không nói rõ từ ban đầu. Thôi để lát nữa ta nói cho anh biết luôn, rồi tùy anh hiểu. Bên cạnh đó cô cũng đắn đo - nếu nói ra anh cho cô là người dối trá rồi chia tay thiệt thì sao. Bởi Bảo Nam yêu người trong ảnh và yêu luôn những bài thơ chân chất lẫn lãng mạn của nhỏ Út. Đến lúc này cô lại sợ mất anh. Ôi! Cô không thể nghĩ mọi việc lại khó xử như thế này:” Em xin lỗi” – cô nói thầm.

    Cô dừng xe cách nơi hẹn một đoạn để lấy tinh thần. Bảo Nam đi tới đi lui nôn nóng, đôi khi lại nhìn theo một cô gái nào đó đưa tay vẫy vẫy. Có lẽ Bảo Nam sợ cô không nhận ra anh. Anh đứng quay lưng lại nên không biết cô đã tới.
-  Bảo Nam - Cô gọi nhỏ.
-  Ý An, là em sao.  Anh đang lo em không nhận ra anh, hay thấy anh rồi làm ngơ đi luôn.” Anh mừng rỡ nói luôn một hơi. “ Anh không có nhiều thời gian, mình vào quán nước ngồi nói chuyện được không em? Anh dắt xe và nắm tay cô vào quán. Gọi thức uống xong anh nói tiếp: “ Anh đi công tác đột xuất. Sáng mai 6 giờ anh phải lên tàu về lại đơn vị. Anh chỉ có mấy tiếng đồng hồ thăm em. Em khỏe không, hình như em gầy hơn và…Hai bác thế nào?
- Dạ, em khỏe, công việc cũng bận rộn – Cô giải thích vội vàng để anh không nhận ra sự khác biệt giữa người thực và ảnh. Đúng là cô gầy hơn và già hơn- Ý An đâm lo.
- Anh dặn em rồi, làm gì cũng phải giữ gìn sức khỏe để yêu anh và đợi anh, vì cuộc chiến còn kéo dài mà – Anh cười nửa đùa nửa thật. Thấy cô im lặng anh lo lắng hỏi: “ Em không vui khi gặp anh sao? Hay anh không giống như em tưởng tượng…” Anh nhìn sâu vào mắt cô, có điều gì đó vừa thoáng qua.
 - Đâu có, em bất ngờ quá nên… Cô bối rồi cúi đầu ấp úng - Em.. muốn nói với anh một chuyện. “ Nếu em không giống người trong ảnh, hay..hay… anh có yêu em không? - Cô ướm lời dò hỏi.
- Vậy em có thật sự yêu anh không? Anh hỏi lại rồi nhìn cô chăm chú, chờ đợi.
- Em yêu anh Bảo Nam – Cô trả lời thật lòng
- Anh cũng nghĩ vậy. Em có nhớ đã viết cho anh bài thơ: Biển và anh: “…Anh là đại dương. Bao la nỗi nhớ. Em con thuyền nhỏ. Bơi trong anh mênh mang…” Giờ thì anh biết con thuyền nhỏ của anh rồi, và em vẫn mãi như thế nhé Ý An? Anh mạnh dạn tìm tay cô nắm chặt.

     Cô để yên tay mình trong tay anh. Bàn tay chai sạn và tin tưởng. Cô lý nhí: “ Em nhớ anh.” Anh nghe được cô nói nhưng lại giả bộ hỏi. Ánh mắt nồng nàn.
- Em mới nói gì đó, anh nghe không rõ.
- Em nhớ anh – Cô ghé tai anh nói nhỏ thẹn thùng.
- Ôi tuyệt quá. Bảo Nam ôm chầm lấy cô. Môi hai người vô tình chạm nhau dừng lại, ngỡ ngàng, say sưa.

    Anh đưa cô về trước cổng. Hai người bịn rịn chia tay. Anh dúi vào tay cô gói quà. Đó là một cây san hô đỏ.Món quà của người lính biển.  Đêm đã khuya. Bảo Nam đón chuyến xe sớm trở lại thành phố khác để tiếp tục cuộc hành trình. Anh đã vượt mấy trăm cây số để gặp cô vỏn vẹn có mấy giờ đồng hồ. Cô thấy lòng mình rưng rưng. Bóng đêm như thông cảm và đồng lõa với tình yêu. Anh kéo cô vào vòng tay, ôm cô thật chặt. Nụ hôn như không muốn rời. Xe đến đón, anh mới buông cô ra: “ Em sẽ mãi mãi đợi anh…”. Cô nói với theo.

                                                                  Nguyễn Thị Thuý Ngân

READ MORE - HAI ĐẦU NỖI NHỚ - Thuý Ngân

Wednesday, December 31, 2014

MẸ HÁT RU XUÂN - thơ Trương Lan Anh


Tác giả Trương Lan Anh

Mẹ hát ru xuân

Buổi sáng mùa xuân
          ta cùng cò
                   về thăm làng ngoại
Con đường xa ngái
          quãng đê dài
                   và qua khúc sông sâu
Ngược xuôi đò về
          nước chảy đôi dòng
                   bè ai trôi thong thả
Dòng sông xuân
          sáng trong êm ả
                   soi bóng cò
                               sải cánh bay ngang
Cò đậu hàng hàng
          trên đồng lúa xanh non
                    mùa Xuân nay
                               cò may thêm áo mới
Trắng phau phơi
          trên đồng lúa trổ
Cò về rồi
          cò đã thuộc chưa?
Câu hát nỉ non
          thân dặm trường xưa
                   thương một đời lam lũ
Cò chẳng ngủ
          đêm khuya lặn lội
Cò ăn đêm
          "đậu phải cành mềm"
Mẹ thương cò
          ru câu hát êm êm 
Cánh vạc gầy
          mỗi mùa đói kém
Ta lớn lên
          trong lời ru của mẹ
Có cánh cò
          đậu trắng giấc mơ
Bao năm qua
          mà con vẫn đợi chờ
Nghe câu hát xưa
          ru đời con khôn lớn
Nhịp võng đưa
          qua tháng năm dài rộng
Con vẫn ước về
          nghe mẹ hát
                    ru xuân…


                                       Tháng 1/2011




Đã đăng trong tập thơ
NGƯỜI ĐÀN BÀ MẶC CHIẾC ÁO CHOÀNG,
tác giả Trương Lan Anh,
NXB Hội Nhà Văn, 2008,
tác giả gởi tặng.


READ MORE - MẸ HÁT RU XUÂN - thơ Trương Lan Anh

EM BIẾT - thơ HỒNG TÂM




Em Biết

Em biết mình còn say đắm yêu anh
Dù năm tháng trôi âm thầm lặng lẽ
Ôi bao mùa đi qua rất nhẹ
Thắm thoắt thoi đưa gần chục năm rồi

Xa rồi, vị ngọt đôi môi
Dư âm đắng chút men tình trỗi dậy
Dấu yêu tình đầu người đâu có thấy
Có em đây, lẽ bóng nhớ người

Khi hoàng hôn buông xuống cuối chiều
Bóng đêm về, tâm hồn trống trải
Chuyện chia ly gây bao điều ái ngại
Yêu thật nhiều mà chẳng được bên nhau


Em biết! Lòng người đâu đo được chiều sâu
Và đâu đoán được trái tim người và lý trí
Trong lòng em bao giờ vẫn nghĩ
Tình yêu nào mà chẳng chút thương đau

Thôi nhé anh! Mình đành hẹn kiếp sau


Hồng Tâm  ( Lý Thị Minh Tâm - Bến Cầu - Tây Ninh )
Email: lyminhly456@gmail.com
Điện thoại:01285990757
READ MORE - EM BIẾT - thơ HỒNG TÂM

TÌNH YÊU EM - thơ Trúc Thanh Tâm- Phổ nhạc Đắc Lợi - Trình bày ca sĩ Hải Đăng




TÌNH YÊU EM

Chiều đi sâu vào nhớ
Anh nghe đời chiêm bao
Ngồi nghe từng tiếng lá
Thời gian buồn theo nhau ! 



Trời mang màu mây tím
Gió gợi hồn cô đơn
Anh mong chờ xuân đến
Trên môi hồng yêu thương !

Anh về ru điệu hát
Ngày tháng dài buông xuôi
Niềm tin đầy như biển
Mắt em một bầu trời !

Em từ vầng trăng sáng
Qua hồn anh đêm nay
Anh nằm ôm trăng ngủ
Mộng ước về tương lai !

Bờ tóc dài thương nhớ
Máu đổ về trong tim
Anh nghe mùa xuân đến
Chỉ còn tình yêu em !

TRÚC THANH TÂM 
( Châu Đốc )
____

MỜI BẤM VÀO ĐÂY ĐỀ NGHE CA KHÚC TÌNH YÊU EM TRÊN NHẠC CỦA TUI.
READ MORE - TÌNH YÊU EM - thơ Trúc Thanh Tâm- Phổ nhạc Đắc Lợi - Trình bày ca sĩ Hải Đăng

EM HÁT "CHỊ TÔI CHƯA LẤY CHỒNG" - thơ Vân Trinh




EM HÁT "CHỊ TÔI CHƯA LẤY CHỒNG" (*)

Thân tặng Chị Tư Hổng Trầm của Hồng Phượng.





Em hát  "Chị tôi  chưa lấy chồng..."

Mà nghe day dứt cứ mênh mông

Cái  ngày con gái xa, xa mãi

Mưa nắng thời gian héo hắt lòng



Lận đận đường đời bước thấp, cao

Khó lường gai gốc biết nhường nào?!

Chị quên cả giọt mồ hội đổ

Miển khói cơm thơm bếp ngọt ngào



Chị lo tấm áo em lành lặn

Lo chiếc mền đêm rét bất thường

Mà quên cả khỏang trời hoang vắng

Trong chị lạnh lùng bao gió sương..!



Thương sóng bạt đầu phai tóc mẹ

Và bước cha như chậm lại rồi..!

Mà quên chiếc bóng mình riêng lẽ

Sớm tối đi về... cứ thế thôi!



Em hát "Chị tôi chưa lấy chồng..."

Nhưng mà chưa mãi ... cũng bằng không

Cái "không" là cái vô bờ bến

Là sự quên thân đến tột cùng...



Số mệnh sao mà... thôi  chịu vậy

Để các em vui hạnh phúc riêng

Bè bạn đủ đôi mừng thật đấy

Có đẹp nào hơn một trái tim..!



Biết chúc gì đây xuân đã sang?

Còn có lời nào xứng đáng chăng?

Ơi! Chị của em là tất cả

Ý nghĩa mùa xuân trên thế gian!



                                       VÂN TRINH

___________

(*lời ca trong ca khúc "Chị tôi" của NS Trần Tiến.)






READ MORE - EM HÁT "CHỊ TÔI CHƯA LẤY CHỒNG" - thơ Vân Trinh

MỘT THỜI PHÚ YÊN - thơ Huy Uyên





Một thời Phú-Yên

(Cảm xúc từ truyện ngắn Dì Lucia của Mang Viên Long)




Phố và những thiếu-nữ dịu hiền

con đường, ngã ba, ngã tư đơn lẻ

nhà thờ tượng Chúa lặng im

bên sông dài về đâu nước chảy.



Một mình Trần-Hưng-Đạo loang đầy nắng

chiếc xe thổ mộ ngựa phì phò

dài theo từng bóng cây

chợ Tuy-Hòa trầm vắng

nghiêng treo giọng ca ai - đời chơi vơi.



Em ở đâu em gái Tuy-Hòa

chiều thả tóc bay cùng gió

ngậm trong hồn tình ai - Dì Lucia

sao quá  chao lòng người yêu xưa bé nhỏ.



Quê nhà chiều ba mươi rét ngọt

người một mình lầm lũi bước, lạnh con đường 

sầu liêu xiêu bay ngọn cây hồn phách

nỗi đau tan theo đốm lửa sau cùng.



Ai đi về bên trời xẻ chia

nụ hôn cũ từ lâu dấu kín

hoài niệm xót xa chi nữa một thời

ngọn roi quất ngước một đời thâm tím.



Lung linh cửa sổ nhà ai ngọn nến

Phú-Yên tối chìm, phố ngũ hoang-mê

bao nhiêu năm không người đưa tiễn

đào mộ chôn người lấp nỗi cay se.



Xót chi hoài ký-ức trong tôi

em một lần treo tim đứng ngó

em rồi như rong biển, mây trời

Tuy-Hòa xa không ngày quay lại .



                                24-12-2014

                                Huy Uyên
READ MORE - MỘT THỜI PHÚ YÊN - thơ Huy Uyên

CHÙM THƠ XUẤN - Võ Văn Hoa



THƠ VIẾT MÙA XUÂN ĐÔI CHÍN

Thôi đừng trách anh, nghe em
Mình bỏ lại cho nhau mùa xuân đôi chín
Màu tím Huế, chiều Hoàng Thành bịn rịn
Ta còn gì chia sớt nắng sương pha.
Em soi dòng Hương từ độ giao mùa
Anh ôn lại khung trời kỷ niệm
Ta nuối tiếc một thời im tiếng
Nên lối mòn bờ tóc có nghiêng đưa
Tạm biệt em với Huế một chiều xưa
Cây cơm nguội anh về đường cứ nhắc
Không gian Huế bức tranh trầm mặc
Tố nữ ơi, xuân tím đến bao giờ !


KHÚC LUÂN VŨ MÙA XUÂN
                   
Có những nỗi buồn
Chất lên thành núi
Có những niềm vui
Hóa lỏng đại dương
         
Em vũ điệu ngày thường
Đôi khi thành bọt biển
Thành con sóng xô bờ
Dềnh lên rồi tan biến!
         
Anh không là ca sĩ
Vẫn hát bài dấu yêu
Mùa xuân nói bao điều
Hoa thơm và trái ngọt
              
Anh chỉ là biên đạo
Khúc luân vũ mùa xuân
Em xa ngỡ như gần
Đi qua ngàn trận gió
         
Nào chúng ta hát múa .
Em về cùng anh không ?
24-11-2001



KÝ HỌA MÙA XUÂN

Quà của rừng
Một dò Nghinh Xuân
Cùng trời trong mây trắng
Hoa xoan tím bên dòng sông phẳng lặng
Thuyền ngư phủ buông câu
Anh biết nói  gì hơn đâu !
San hô hồng cảm xúc
Một chiều sân nhà em
Vàng cánh mai rơi ...
Anh hiểu Mùa xuân đang đến ...

                    Võ Văn Hoa


READ MORE - CHÙM THƠ XUẤN - Võ Văn Hoa

XUÂN ĐA TÌNH - Phạm Ngọc Thái đọc thơ Nguyễn Anh Biên

              



XUÂN ĐA TÌNH
                          Lời đôi trai gái người Êđê

YBNâu (nàng):
 -   Đêm nay vui bạn bè anh em
Ta uống cho say trời đất
Chóe rượu này vơi lại sẽ đầy
Em cho anh uống cả hai bầu vú em
Rượu tình không bao giờ cạn...

KPaLUNG (chàng):
-   Chóe rượu của anh lúc nào cũng đầy
Em như con nai tơ động đực
Nhưng anh muốn uống hai chóe rượu trên ngực em
Bằng lòng không bằng lòng, ơi con nai non!
Anh chạy theo mặt trời chiều sẽ tóm được.

                                Nguyễn Anh Biên
(Bài thơ trích trong truyện ngắn cùng tên của chính tác giả) 
 
                     Lời bình Phạm Ngọc Thái 
           
    Nguyễn Anh Biên là một nhà viết kịch, đồng thời trong nghiệp bá văn chương ông còn viết rất nhiều truyện ngắn và tiểu thuyết. Ông chưa bao giờ làm thơ. Ấy thế mà khi viết thiên truyện ngắn "Xuân đa tình", cao hứng ông đã tung bút để nẩy ra một bài thơ tình thật độc đáo và cũng... thật điên! Bài thơ trên thực ra không có tên đề, tôi tạm lấy tên truyện ngắn của ông mà đặt vào cho nó. Có thể nói bài thơ đã chứa đọng những yếu tố rất nhân lõi cho truyện ngắn của ông.
      Đó là những lời yêu đương nồng nàn của một đôi trai gái người Êđê, ngồi bên chóe rượu cần vào đúng cái đêm 30 tết. Đêm ấy trong ngôi nhà bản, họ hân hoan tiếp đón một tổ trinh sát, bộ đội miền xuôi lên. Lui lại những tháng năm trước, thời kỳ của cuộc kháng chiến ta từng chứng kiến những tình cảm quân dân cá nước sâu đậm và gắn bó, nhất là ở những vùng đồng bào thiểu số. Cho nên lúc say rượu, say tình bả lả, không chỉ tình quân dân mà cả tình gái trai cũng đã rạo rực trong trái tim người con gái dân tộc. Bởi vì trước mắt YBNâu, những anh bộ đội đáng kính ấy là những chàng trai người kinh tuyệt vời, đầy cám dỗ. Nàng đã hát:
                Đêm nay vui bạn bè anh em
                Ta uống cho say trời đất
      "Ta uống cho say trời đất" - Nghĩa là trái tim nàng đã say. Trái tim người con gái hay là trái tim đàn bà đã rung lên xao xuyến... vì cả rượu lẫn tình yêu. Men tình, men rượu ngấm vào tận da thịt cơ thể YBNâu như tác giả đã tả trong truyện:
      "... YBNâu với thân hình cao lớn cân đối, da nâu bóng, tóc rễ tre đen nhánh hơi quăn, buông xõa trên vai trần, đôi mắt nâu mí to xa vời vợi, mơ mộng như rừng buổi sớm khi bình minh chưa kịp tở. Trông nàng tựa như cô gái Bô-hê-miêng ".
      Nàng đã mượn rượu, mượn đà để mà thổ lộ ra những lời lả lơi, tình tứ:
                Chóe rượu này vơi lại sẽ đầy
                Em cho anh uống cả hai bầu vú em.
      Đọc câu thơ đến sửng sốt, gai góc giật mình. Ta phải vỗ đùi đánh "đét" mà kêu lên:
-  Nguyễn Anh Biên chơi thơ thật tuyệt!
      Viết đến như thế mà tình người con gái vẫn trong sáng, không tục mới sướng chứ? Tôi chợt nhớ tới đôi câu thơ của bà Hồ Xuân Hương trong bài "Thiếu nữ ngủ ngày":
                Đôi gò Bồng Đảo hương còn ngậm
                Một lạch Đào Nguyên suối chửa thông.
      Bà cũng đã đi vào cỗi rễ, nhưng đấy là cỗi rễ của thơ bà Hồ Xuân Hương. Còn Nguyễn Anh Biên đã để cho người con gái bộc lộ hết mình và tình thơ đã tự kết lại. Nó có vẻ tục mà vẫn thanh tao chăng? "thanh" vì nó chân chất, hồn nhiên không dụng ý. Cả cái suồng sã ấy cũng là thứ trong trẻo của đất trời, tạo hóa phú ban. Ta thấy sướng thơ, nó ngâm ngấm và muốn nhấm nháp hương vị hoa nhài, hoa lan của tình thơ ấy. Thật là ngôn ý phàm trần mà vẫn thơ. Viết được những câu như thế đâu phải dễ? Như anh họa sỹ vẽ nuy về người đàn bà, không giỏi thì người xem thấy sượng. Rõ ràng ngôn ngữ ấy được tác giả nẩy ra từ sự rung cảm, thăng hoa của tâm hồn. Trong sáng tác không có khả năng cảm thụ ngôn ngữ cao viết sẽ hỏng ngay. Tình thơ lả lơi ấy còn có lý bởi vì: YBNâu là một cô gái dân tộc rất đa tình, mà bản chất người dân tộc là chân chất, thật thà.
      Quyến rũ sự ham muốn tình tứ cũng là một tính cách rất phụ nữ, dù đó là phụ nữ miền xuôi hay miền ngược, thiểu số, người kinh hay là các da màu khác nhau. Nàng YBNâu đã buông ra những lời chan chứa yêu đương: Nàng muốn hiến dâng! Trái tim nàng đang rực cháy, đòi hỏi. Sau đó, cũng qua lời người con gái tác giả hạ một câu chốt, khóa lại khổ thơ đầu:
                Rượu tình không bao giờ cạn.
    Ngắn gọn, súc tích. Tất cả đều có thể thay đổi hoặc mất đi, nhưng tình là vĩnh cửu. Thế giới không có sự đam mê gái trai... sẽ không còn sự sống. Tôi gọi YBNâu là cô gái, vì trong tình thơ bộc lộ những tình cảm nồng nàn trai gái, mặc dù YBNâu đã là vợ của KPaLung - Một chàng trai Êđê.
      Tôi bình sang khổ thơ thứ hai. Tội nghiệp cho cái anh chàng KPaLung thật thà quá, vợ mình đang lả lơi, ve vãn với mấy anh bộ đội kia, ấy thế mà chàng vẫn tưởng vợ mình tình tứ với mình? Cho nên chàng mới họa tiếp:
                   Chóe rượu của anh lúc nào cũng đầy
                   Em như con nai tơ động đực
                   Nhưng anh muốn uống hai chóe rượu trên ngực em.
      Vậy là trong tình ái say sưa, tình cảm muốn hiến dâng của người phụ nữ với mong muốn hưởng thụ của người con trai rất giống nhau - Làm cho thơ cấu kết lại. Sức truyền cảm, lay động của tình thơ thêm tụ đọng. Nguyễn Anh Biên đã mượn rượu, mượn cảnh, mượn tình, khai thác tính cách dân tộc - Để tung hồn, tung bút viết phóng. Thế mà thành thơ, còn đậm đà và chan chứa tình. Ngôn ngữ mạnh bạo quyết liệt, tha thiết của trái tim, thấm được vào lòng người. Ông để cho KPaLung ví người con gái kia:
                Em như con nai tơ động đực
      Trong thi ca ví von đến thế thật đáng "sợ"! Nhưng đọc lên hóa ra lại có ý khen và ca ngợi. Huống chi đó là lời của một chàng trai Êđê, ý nghĩ hết sức trong sáng và hồn nhiên. Tôi chắc là các cô gái khi đọc những vần thơ đó sẽ không cự lại nhà thơ đâu? Ông nói đúng tâm trạng đấy chứ! Hơn nữa thời nay chị em chỉ thích làm Thị Mầu, có mấy ai lại muốn mình thành Thị Kính?
      Bây giờ phong cách thơ ca thời đại đang được mở rộng ra phong phú rất nhiều, để đáp ứng những đòi hỏi cảm thụ mới. Bài thơ đã thành công, hàm súc, giàu tính nhân bản. Ta bàn đến hai câu thơ chót:
                   Bằng lòng không bằng lòng, ơi con nai non!
                   Anh chạy theo mặt trời chiều sẽ tóm được.
      " Bằng lòng không bằng lòng..." - Không biết tác giả muốn đặt câu hỏi hay có ý khẳng định? Nhưng đọc cả hai câu ta thấy ngay tình tha thiết của người con trai. Lửng lơ như thế hóa ra làm ý thơ thêm tinh tế, mềm mại, không bị cứng nhắc. Lời như câu hát:
                  Anh chạy theo mặt trời chiều...
      Cách nói thật rất Êđê.
    
Toàn bài thơ chỉ có 10 câu, tách biệt làm hai khổ. Nguyễn Anh Biên đã hoàn thiện tình thơ "Xuân đa tình": Tình đời thì thanh thiên, say đắm, đáng yêu. Với bản sắc của bài thơ, nó vẫn có khả năng tách biệt ra khỏi truyện ngắn của ông, để có mặt và góp tiếng nói trong thi đàn đương thời mà không sợ ngượng.
      Mừng cho ông tuy không làm thơ nhưng đã có một bài thơ thật thú.
  

                                                            Phạm Ngọc Thái

Đã đăng trong tập
PHÊ BÌNH & TIỂU LUẬN THI CA
NXB Văn hóa Thông tin, 2013,
tác giả Phạm Ngọc Thái,
tác giả gởi tặng.





READ MORE - XUÂN ĐA TÌNH - Phạm Ngọc Thái đọc thơ Nguyễn Anh Biên

Tuesday, December 30, 2014

BÓNG MẸ - Thơ Hạnh Phương


READ MORE - BÓNG MẸ - Thơ Hạnh Phương