Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, December 25, 2025

PHIÊN CHỢ CUỐI CÙNG VỚI MẸ - Truyện ngắn Lê Thi

Ảnh từ: nld.com.vn


 PHIÊN CHỢ CUỐI CÙNG VỚI MẸ 

 Lê Thi


   – Mẹ ơi, Thu đã về!

Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa đầu mùa rơi lách tách ngoài hiên, lòng bỗng thắt lại. Cơn mưa đầu thu gợi về những ký ức xa xăm: về chợ quê, về một thời nghèo khổ mà ấm áp lạ thường… và về mẹ, người đã đi về miền mây trắng, không trở lại.

– Còn hai ngày nữa là đến phiên chợ mùng Năm rồi, mẹ nhỉ? Tôi khe khẽ nói, như thể mẹ đang ngồi bên cạnh.

Nhưng mẹ đâu còn đó nữa…

Hồi ấy, cứ mùng 5, 10, 15 là mẹ lại cắt chè xanh từ chiều hôm trước. Những bó chè được buộc gọn gàng, bố giúp mẹ xếp đều hai gánh. Có hôm thêm buồng chuối chín, có hôm chỉ toàn chè. Không cao lương mỹ vị gì, vậy mà mẹ cứ trăn trở mãi.

– Mẹ ơi, chợ quê mình có gì đâu mà mẹ lo nhiều thế?

– Phải lo chớ con, còn bềnh ruốc để nấu canh, còn muối hột. Không lo kịp là khạp vơi, bếp lạnh!

Tay mẹ vẫn thoăn thoắt gói chè, giọng đầy lo toan. Tôi nhớ mẹ nêm canh bằng tay, chỉ một nhúm muối nhỏ mà nồi canh của mẹ lúc nào cũng đậm đà, chẳng mặn, chẳng nhạt. Cái nắp mo cau mẹ kéo sang bên, hơi bốc nghi ngút, cả tuổi thơ tôi nằm trong làn khói ấy…

– Nhớ mua thịt cổ phay bà nhé. Bố dặn với theo từ hiên sau tiếng rít của điếu thuốc lào.

– Dạ, có cổ phay mới luộc được ra đĩa đẹp. Còn cá trích, trứng… để làm giỗ cho nội, ngoại. Mẹ nói, ánh mắt xa xăm.

Một năm chỉ có đám giỗ và hai ngày rằm lớn thôi, bố mẹ như gầy rộc đi vì lo. Vậy mà chợ quê cứ là niềm mong ngóng của mẹ.

Tôi còn nhớ rõ, hôm ấy là phiên chợ cuối cùng tôi đi với mẹ.

– Thức dậy đi con, bốn giờ rồi. Mẹ lay vai tôi, bố đỡ cái đòn gánh nghiêng bên chái bếp.

– Mẹ… con ngủ chưa đủ mà…

– Dậy đi, đi chợ với mẹ lần ni. Sau ni lớn rồi, mần chi còn thời gian nữa.

Tôi ngáp dài, lững thững theo mẹ trong sương sớm. Hai mẹ con đi bộ ra đầu làng. Trên đường, tiếng gọi í ới vang lên từ ngõ nhà bà Khang, bà Bình.

– Ông ơi! Ra mò cái cho tui đi chợ cái coi! (Các bà nhà quê mê tín ông nhẹ vía dễ bán hàng.)

Mẹ cười, mắt ánh lên vẻ hào hứng. Cả làng như cùng thức dậy vì một phiên chợ.

– Mẹ, hôm ni có bánh đúc không?

– Có, nhưng ăn ít thôi, để bụng ăn bánh đa với bố. Nhớ mang về cho em gói kẹo “cục múc” đó con.

Chợ quê hôm ấy thưa thớt. Người miền biển đạp xe lên, hai bên là thúng cá ướp muối. Có người chở ruốc đi đổi chè xanh, chuối, mít… Mẹ sà vào đám người mua bán, tay rao rao mấy bó chè. Tôi miếng bánh đúc tựa cột tre, ăn ngon lành, vô cảm với thị trường lên hay xuống.

Thế nhưng… hôm đó, chợ ế.

Trời vừa hửng nắng thì mưa rả rích trở lại, người ta lục tục kéo về. Chè xanh thưa người hỏi mua. Những bó chè mẹ nâng niu từ chiều hôm trước cứ nằm lặng lẽ trên sạp, càng về trưa những bó chè héo khô như nỗi lòng của mẹ.

– Cô ơi, mua giúp bó chè đi cô. Mẹ níu lấy tay một người qua đường.

– Thôi chị ơi, nhà em mới hái sau vườn!

Mẹ mím môi, lặng lẽ. Trưa muộn, chỉ bán được vài bó, mẹ đếm từng đồng lẻ, ánh mắt thẫn thờ.

Tôi thấy mẹ dừng trước hàng thịt, nhìn miếng cổ phay rồi lại rút tay về.

– Không đủ mua một kg. Mẹ nói khẽ. Tôi lặng người.

– Mẹ… mẹ mua đôi dép cho con nữa, dép con đứt quai rồi mà… Tôi lí nhí, chẳng hiểu vì sao lại buột miệng ra như thế.

Mẹ quay lại nhìn tôi. Đôi mắt mẹ đỏ hoe.

– Mẹ… mẹ chắc không còn đủ… nữa con ơi…

– Mẹ hứa con có giấy khen mẹ mua cho con đôi dép nhựa “Tiền Phong” trắng mà…

Mẹ đành lòng rút những cắc bạc cuối cùng trong hầu bao mua cho tôi đôi dép, vì mẹ đã hứa… Tôi ướm thử, vui mừng reo lên:

– Đẹp quá mẹ ơi, con cảm ơn mẹ!

Vậy từ nay tôi đỡ cảnh học về phải nung lưỡi liềm đỏ dán chi chít trên quai dép của tôi, nhiều hôm chỗ dán bỏng chân chảy cả máu tươi.

Chắc tại vì mua cho tôi, nên hôm nay mẹ chỉ mua được cho cha một nửa cút rượu (chai chữ chân ngày xưa chắc khoảng 200ml).

Tôi vô tình đâu hiểu nỗi đau và khuôn mặt ngượng ngùng của mẹ với bà chủ quán. Mẹ khẽ gỡ chiếc dây buộc gánh chè còn sót lại, bọc lại bằng ngọn lá cọ đã úa. Gió lạnh luồn qua vạt áo rách vai. Bóng mẹ như tàu lá chuối sau cơn gió Lào giữa buổi chợ trưa.

   Chúng tôi về đến nhà khi trời đã xế bóng. Từ nhà tôi xuống chợ huyện xa gần 10 km, trên vai mẹ thêm gánh chè và buồng chuối vừa ươm vàng phải bán, không nỡ để ở nhà ăn.

Cái giỗ ông ngoại chỉ có nồi cá trích kho và đĩa trứng luộc cắt đôi. Không cổ phay. Không có mấy chén bánh ngào, không bánh đúc.

Bố nhìn mâm cơm, thở dài:

– Rứa mà cũng gọi là cúng ông sao? Làm ăn kiểu ni, để người ta cười vô mặt! Thôi mời cậu Bảy, dì Ba, đừng mời hàng xóm.

Mẹ không nói. Bàn tay mẹ run nhẹ. Mẹ chỉ cúi đầu, lặng lẽ gắp cá cho em út.

Tôi nhìn gánh chè còn sót lại ngoài hiên, nước mưa thấm làm lá úa quăn queo. Mấy ngày áp thấp, biển động, thương lái vùng Thạch Hà, Cẩm Xuyên không lên đi chợ phiên nên phải ế. Quê tôi là đất chè, cho người ta không lấy nói gì đến chuyện bán. Trăm thứ mưu sinh chỉ nhìn vườn chè, buồng chuối, quả mít mà thôi.

Đêm ấy, tôi không ngủ. Ngoài trời, tiếng ếch kêu ran từ bờ ruộng sau nhà. Tôi nghe tiếng mẹ thở dài. Rất khẽ, nhưng dài và sâu như kéo từ tận đáy lòng suy tư của mẹ.

– Tui nói nặng lời quá rồi…  Giọng bố vọng lại từ gian bếp.

– Bà cũng cực lắm chớ, ai muốn ế đâu… Bố nói tiếp, giọng hối hận.

Tôi bước ra hiên, thấy mẹ đang ngồi một mình, tay bưng rổ khoai im lặng. Mắt mẹ dõi về phía khúc sông sau nhà, nơi cây ngô đồng đứng trơ trọi giữa gió mùa.

Lưng mẹ còng xuống như muốn ôm hết những nhọc nhằn của cuộc đời.

Tôi tiến lại, ôm mẹ từ phía sau.

– Mẹ ơi… con xin lỗi… vì đôi dép…

Mẹ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy buồn đến nao lòng. Mẹ gượng để tôi vui.

– Con lớn rồi… học giỏi, nhiều điểm 10 cho bằng chị bằng em, các con là gia tài của mẹ.

Giờ đây, tóc đã hoa râm. Chợ quê giờ khác lắm. Họp mỗi ngày, hàng hóa đủ nhãn mác Tây Tàu, tiếng kèn inh ỏi, người chen lấn, nhưng tôi tìm hoài, tìm mãi chẳng thấy mẹ tôi đâu, giữa chợ đời chỉ còn hương tóc mẹ.

Tôi nghe tiếng rao, tiếng chào, tiếng mặc cả, mà lòng chùng xuống bâng khuâng.

– Mẹ ơi, mẹ còn nhớ tên địa danh chợ mình không?

Tên làng giờ đã đổi. Cây ngô đồng vẫn sừng sững qua bao mùa gió, vẫn làm nhân chứng cho những phiên chợ nghèo, vẫn đứng đó nhìn mẹ tôi gánh chè về mỗi buổi tinh mơ.

Ngày giỗ, con vẫn bày một mâm cũng khá thịnh soạn. Xứ này đâu thiếu gì miếng ăn hả mẹ, những càng cua hoàng đế to dài như cái lưỡi hái mẹ gặt lúa ngày xưa, những con bạch tuộc trọng lượng như thằng Tí nhà ta ngày nó năm tuổi. Mở hai tủ lạnh toàn thức ăn, bên kệ rượu đủ thứ chai to nhỏ, cao thấp, lòng con nghẹn lại thương cha nhớ mẹ, một cuộc đời chỉ biết cho đi, cho mãi chưa bao giờ biết nhận.

  Tôi thắp nén nhang, mời mẹ về, ngồi lại bên khúc sông xưa, nghe tiếng chợ phiên, nhìn mớ cá tươi dưới sông lên còn vảy bạc lấp lánh mà đời mẹ chưa dám hỏi mua, ăn miếng bánh đa chấm mật mía, và… tha thứ cho những điều con chưa kịp hiểu.

Những tháng ngày các con báo hiếu được, còn lại hai nấm cỏ xanh hoang dại, trời xa biền biệt mấy năm con mới được trở lại một lần… Mẹ, cha ơi! hãy tha thứ cho con.

   Phiên chợ năm ấy… là lần cuối cùng con đi với mẹ. Những chiếc lá vàng chao nghiêng về lòng đất, dẫu biết sinh tử là quy luật muôn đời nhưng vẫn nghẹn ngào.Ước gì cho con gánh mẹ một lần, mẹ ơi. Mẹ ơi!

  Lê Thi

READ MORE - PHIÊN CHỢ CUỐI CÙNG VỚI MẸ - Truyện ngắn Lê Thi

THẢO THƠM – Thơ Lê Kim Thượng


   

Thảo Thơm
 
1.
Xa rồi… nhớ mãi miền quê
Con tim thao thức nhớ về… “Ngày xưa…”
Mồng tơi, rau má, canh cua
Cải ngồng, cà pháo muối dưa cơm chiều
Ruộng đồng hôm sớm bao điều
Mẹ Cha chăm chút bao nhiêu cho vừa
Ngày dài không quản sớm trưa
Đông về rét buốt, nắng mưa trưa hè
Quê chiều rộn rã tiếng ve
Đôi bò thong thả kéo xe trên đồng
Bên núi rừng, bên dòng sông
Mùi quê, mùi đất bềnh bồng tỏa hương
Thân gầy nhuộm nắng, nhuộm sương
Cái cò lặn lội thân thương trên đồng
Khi mưa gió, lúc bão giông
Mẹ hiền gian khổ lo chồng, lo con…
 
2.
Quê nghèo tình nghĩa sắt son
Dẫu đi xa xứ lòng con nhớ hoài
Nhớ Cha Mẹ … những hôm mai
Áo pha màu đất, đường dài nón tơi…
Chiều đi chầm chậm không lời
Về miền xa vắng cuối trời hoàng hôn
Cuối ngày bóng ngã cuối thôn
Sương mờ nhẹ phủ lạnh hồn cỏ cây
Hồn tôi… ước mộng đong đầy
Hồn tôi… neo giữ nơi này người ơi
Quê hương xa cách phương trời
Nỗi niềm thương nhớ đầy vơi chòng chành…
Thảo thơm hương bưởi, hương chanh
Tình làng nghĩa xóm rách lành có nhau
Nắng chiều vàng đỉnh ngọn cau
Mẹ ngồi têm một cơi trầu… đợi con…
    
Nha Trang, tháng 12. 2025
Lê Kim Thượng

READ MORE - THẢO THƠM – Thơ Lê Kim Thượng

XUÂN VỀ TRÊN QUÊ HƯƠNG - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

 

Nhà thơ Nguyễn Đại Duẫn

XUÂN VỀ TRÊN QUÊ HƯƠNG

 

Xuân về rực rỡ trời xanh

Tiếng chim ríu rít trên cành rộn vui

Qua rồi bao đỗi ngọt bùi

Quê hương xuân đến nụ cười mênh mang

 

Đường làng rộng mở thênh thang

Tầng cao ngói mới ánh vàng lung linh

Quê hương vui tết thanh bình

Người quê nồng ấm nghĩa tình chợ quê

 

Sáo diều vi vút bờ đê

Tiếng hò vang vọng lời quê bao đời

Sân trường tiếng trẻ reo vui

Ngân vang câu hát đất trời vào xuân

 

Sông quê mãi miết trong ngần

Cho bao đôi đôi lứa tình xuân hẹn về

Hội Lim náo nức say mê

Trao nhau câu hát hẹn thề người ơi

 

Xuân về hoa thắm đất trời

Ném còn, đấu vật… vui chơi hội làng

Quê hương đổi mới khang trang

Người dân hạnh phúc an khang đủ đầy

 

 

 Nguyễn Đại Duẫn

51 Nguyễn Hữu Cảnh, thôn: Hùng Phú,

Xã: Quảng Ninh, tỉnh: Quảng Bình

nguyenduanqh@gmail.com


 

READ MORE - XUÂN VỀ TRÊN QUÊ HƯƠNG - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

Wednesday, December 24, 2025

LỜI CẦU GIÁNG SINH - Thơ Trần Hữu Thuần

     


     Lời Cầu Giáng Sinh

Trần Hữu Thuần

 

Nghe gì không em trong đêm Giáng Sinh,

Thánh ca Đêm Thánh, lời chúc an bình,

Tiếng hát cung đàn mừng Ngôi Hai nhập thể,

Lời kinh cầu trong đèn nến lung linh.

 

Thấy gì không em đêm Chúa ra đời,

Thánh Đường nguy nga trang hoàng lộng lẫy,

Triệu triệu người tin cúi đầu cầu khấn,

Chắp tay thờ lạy Chúa Ngôi Lời.

 

Em không nghe gì trong đêm Giáng Sinh,

Tiếng bom tiếng súng phá tan đêm thánh,

Châu Âu Châu Á Châu Phi Châu Mỹ,

Chiến tranh đau thương, chiến tranh tan nát, lan tràn.

 

Em không thấy gì đêm Chúa ra đời,

Người bỏ quê hương không nhà không cửa,

Không cơm không áo không cả ngày mai,

Bình an được sao khi quê hương tràn khói lửa.

 

Bão tố, sóng thần, núi lửa, lụt lội,

Tai ương dồn dập trên con người yếu đuối,

Chớp mắt tan tành mọi ước mơ hy vọng,

Khổ đau phải chăng là thân phận con người?

 

Và trên phố bao người sống lang thang,

Gối đầu là phiến đá, mái ấm là trời sao,

Tài sản một túm áo quần dơ bẩn rách rưới,

Hạnh phúc loài người tìm thấy nơi nao?

 

Em cầu xin gì trong Đêm Cực Thánh,

Nếu không cầu xin chấm dứt chiến tranh,

Cho không còn tai ương không còn khổ ải,

Cho nơi nơi được vui hưởng thanh bình,

Cho lời Thiên Thần vang vang thành hiện thực,

“Trên các Tầng Trời, Thiên Chúa được vinh danh,

Dưới thế trần, người ngay thẳng hưởng an bình.”

 

(Grand Rapids, Michigan 24 th. 12, 2025)

T.H.T.

 jbtranthuan@hotmail.com

 

 

 



 

READ MORE - LỜI CẦU GIÁNG SINH - Thơ Trần Hữu Thuần

TRẺ THƠ TÔI / NGÀY TRỞ VỀ - Thơ Khê Giang

 

Nhà thơ Khê Giang

TRẺ THƠ TÔI

            Khê Giang

 

Trẻ thơ tôi 

sóng sánh một triền sông 

Nơi lấp loáng câu hò mênh mang bờ bãi,

Là bến đò ngang

nối đôi bờ xa ngái

Nơi chiếc thuyền câu vẹt mờ sương rẽ sóng đi về.

 

Trẻ thơ tôi 

mòn vạt cỏ bờ đê

Nơi ngóng đợi mẹ về sau tan tầm buổi chợ,

Là mùa nước lên 

theo chân ba 

ra đồng ẹo rớ

Là chót vót hàng cau 

tìm lũ chim non vừa mới ra ràng.

 

Trẻ thơ tôi là ngọn khói chiều lam

Se sắt ngõ quê đầm đìa mái rạ,

Nơi tiếng chày khuya buông lời giục giã

Nơi ánh sao hôm 

vẫn đêm đêm lọt xuống sẩy sàng.

 

Trẻ thơ tôi lóng lánh những mùa trăng 

con thuyền giấy dùng dằng khi rời bến, 

Là cảm giác run run 

khi  lần đầu cho chuồn chuồn cắn rốn

Nơi có cô gái nhà bên 

gánh hừng đông 

bằng bờ vai mềm muột trắng ngần.

 

Trẻ thơ tôi 

là bếp lửa mùa đông

Nơi mẹ vẫn ngồi hong nhọc nhằn mỗi tối,

Là củ khoai lùi 

thơm lừng màu khói 

Là tiếng cơm sôi 

réo rắt ước mơ 

rặc nỗi đợi chờ.

 

Trẻ thơ tôi

những rú đồi tím ngắt sim mua

Là con đường quê 

bần thần hoa dẽ,

Là trái dành dành 

thơm trang tập vẽ

Là cuốn vở góc quăn

bởi chiến tranh phải khép lại giữa chừng.

 

Trẻ thơ tôi là ánh mắt bâng khuâng 

Là giọt nắng ngập ngừng rơi trên cửa lớp,

Là chiếc lá của những mùa thu trước 

Vẫn rụng về trong ký ức khôn nguôi.

 

Cho tôi tìm nhặt lại trẻ thơ tôi!

 

---

 

NGÀY TRỞ VỀ

Khê Giang

 

Tôi về thăm

lại bến xưa

lặng nghe ký ức

lụt bờ tháng năm,

sông quê 

vẫn tắm nắng vàng

con đò 

vẫn chở ngày sang phía... chờ.

 

Tôi gặp tôi của ngày xưa

con mương lem lấm

vẫn lờ lững trôi!

ấm mùa gặt

tiếng cà lơi

náng chân trâu 

chú nhái ngồi gọi đêm.

 

Bước lần qua

những rỉ hoen 

xác mùa chinh chiến

vẫn nghèn nghẹn đau!

giàn tre xót lủ ong bầu

khoét vào lòng 

những hư hao tháng ngày.

 

Tôi về 

bên ngọn khói cay 

nắng xiên qua chái 

chiều lay lắt vàng,

thời gian rớt xuống sẩy sàng

hạt loay hoay nhớ 

hạt chàng ràng quên.

 

Tôi về nghe tiếng đòn triêng

nghiến vào kẻo kẹt

lên triền vai xưa,

oằn lưng qua mỗi bến bờ

buồn đong bao gánh cho vừa phận chiêu?

 

Tôi về dưới mái tranh xiêu

còn ai chằm lợp 

lòng chiều xác xơ?

nhện giăng bồ hóng đợi chờ

kèo tre 

tiếng mọt nghiến phờ phạc đêm!

 

Có gì 

trong hạt nắng nghiêng

khi đàn chim 

mải miết tìm lối bay?

có gì 

trong cọng heo may

nỗi se sắt 

nhớ những ngày xa xôi?

 

Có gì trong tiếng à ơi

mỗi khi lòng vịn tao nôi 

trở về!

 

      20/9/2018

 

READ MORE - TRẺ THƠ TÔI / NGÀY TRỞ VỀ - Thơ Khê Giang

CUỐI NĂM NHÌN LẠI… - Thơ Nguyễn An Bình

 


NGUYỄN AN BÌNH

CUỐI NĂM NHÌN LẠI…

 

Về đây lắng tiếng chiều rơi

Rừng cây khô ngọn gọi đời quạnh hiu

Cánh chim mờ mịt cô liêu

Chìm trong dáng núi liêu xiêu phương nào.

 

Về nhìn nước chảy qua cầu

Dòng sông quê cũ bạc màu gió sương

Chỉ còn mây nước buồn vương

Bờ xa bãi cạn còn thương cuộc tình.

 

Về đây thắp đợi bình minh

Bỗng dưng bắt gặp lại mình – thuở xưa

Tóc bồng hỏi chuyện ngày mưa

Màu thời gian chợt như vừa thoảng qua.

 

Về nghe gió hát tình ca

Xanh màu cây cỏ phù hoa phím đàn

Dòng đời chưa vội sang trang

Thấy trong chìm nổi ẩn tàng bóng thôi.

 

Trăng vàng em đổ mất rồi

Ca dao ngày đó đưa người xa tôi

Cuối năm ai đếm tuổi đời

Mặc cho lá cuốn chơi vơi cội nguồn.


N.A.B.

luongmanh2106@gmail.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - CUỐI NĂM NHÌN LẠI… - Thơ Nguyễn An Bình

Youtube: Ca khúc VẦN THƠ CHO BẾN NGỰ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Hùng Vĩnh Phước (AI COVER)



Lyrics: VẦN THƠ CHO BẾN NGỰ

Bạn hỏi có vần thơ mô cho Bến Ngự,
Khi nghĩ về một Huế xa xưa?
Biết trả lời sao khi lòng vẫn nhớ,
Mà không thể nào nói hết bằng thơ…

Thôi đành gởi mây trời về Bến Ngự,
Một chút thu buồn và lá thu bay,
Nhắn hỏi khúc đường nối qua Lê Lợi,
Tà áo xưa còn trắng hết chiều nay?

Vẫn thương nhớ một con đường Nguyễn Huệ,
Có cô em đài các đạp xe qua,
Gíó buổi sáng mãi vờn bờ vai nhỏ,
Nên mây chiều không muốn bỏ đi xa…

Vẫn thương nhớ bạn bè nghèo một thuở,
Những đêm trăng lặng bước giữa đường trăng,
Một người ra đi, một người ở lại,
Giấu điều gì sau ánh mắt xa xăm?

Ở một góc nào vui buồn kỷ niệm,
Bến Ngự luôn là một bóng trăng nghiêng,
Ở một góc nào vui buồn kỷ niệm,
Bến Ngự luôn là một bóng trăng nghiêng...




***

Bài thơ: Bài Cho Bến Ngự
Tác giả: Hùng Vĩnh Phước


Bạn hỏi: Có bài mô cho Bến Ngự
Khi nghĩ về một Huế xa xưa?
Biết trả lời sao khi lòng vẫn nhớ
Mà không thể nào nói hết bằng thơ

Thôi đành gởi mây trời về Bến Ngự
Cộng chút thu buồn và lá thu bay
Nhắn hỏi khúc đường nối qua Lê Lợi:
Tà áo xưa còn trắng hết chiều nay?

Vẫn thương nhớ một con đường Nguyễn Huệ
Có cô em đài các đạp xe qua
Gíó buổi sáng mãi vờn bờ vai nhỏ
Nên mây chiều không muốn bỏ đi xa.

Vẫn thương nhớ bạn bè nghèo một thuở
Những đêm trăng lặng bước giữa đường trăng
Một người ra đi, một người ở lại
Giấu điều gì sau ánh mắt xa xăm?

Ở một góc của vui buồn kỷ niệm
Bến Ngự luôn là một bóng trăng nghiêng…

Hùng Vĩnh Phước
READ MORE - Youtube: Ca khúc VẦN THƠ CHO BẾN NGỰ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Hùng Vĩnh Phước (AI COVER)

Tuesday, December 23, 2025

PHÍA BAN MAI, VỚI THÁNG MƯỜI HAI – Thơ Tịnh Bình


   

       PHÍA BAN MAI

Đành rằng mưa hết bão tan
Đành rằng chút nắng ửng vàng mới lên
Qua rồi mưa nắng chông chênh
Sao chưa nghe thấy rộng thênh cõi lòng
 
Còn mong cây lúa vàng bông
Mùa no ấm với ngày đông đang về
Cánh đồng giáp hạt nói mê
Chim chiều lả cánh rủ rê đường trời
 
Qua rồi cay đắng đầy vơi
Mọc lên những tiếng nói cười thiết tha
Đời quê tình đất đơm hoa
Đôi bàn tay nhỏ bao la tấm lòng
 
Chim kêu rộn giữa bầu không
Ban mai nắng nhuộm để nồng nàn tôi...


VỚI THÁNG MƯỜI HAI
 
Ngày đi gần cạn hết năm
Vơi niềm lịch mỏng âm thầm nỗi riêng
Mùa trôi cất lại ưu phiền
Hồn nhiên lá rụng về miền muôn xưa
 
Đợi người... Người đã về chưa ?
Bờ lau dáng sậy dạ thưa đông về
Từng cơn bấc lạnh tái tê
Đồng trơ gốc rạ tứ bề sương giăng
 
Sông rằm rụng một vầng trăng
Sao trời thắp lại trong ngần dấu xưa
Bốn mùa câu chuyện nắng mưa
Long lanh cổ tích sớm trưa tự tình
 
Hiu hiu cơn bấc trở mình
Mây chiều pha ráng vẽ hình quê xa
Phố khuya gác trọ lạ nhà
Xin đừng hát nữa bài ca đông buồn...
 
                                          Tịnh Bình

READ MORE - PHÍA BAN MAI, VỚI THÁNG MƯỜI HAI – Thơ Tịnh Bình

Sunday, December 21, 2025

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Nắng chiều tháng chạp / Bên rèm trôi tiếng vọng / Anh suy nghĩ gì? / Đêm huyền diệu, bình yên bãi vắng / Nắng chiều vàng trên bãi cát bao dung


 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Nắng chiều tháng chạp

 

Nắng tháng chạp dịu dàng như thế 

Cho em phơi kẹo mứt thơm nồng

Đôi mắt biếc, dẫu mòn ngấn lệ

Vẫn âm thầm ngắm nắng bên sông

 

Xuân mới đến, chồi non lộc biếc

Mảnh vườn xưa hương sắc trở mình

Như ngóng đợi, người đi biền biệt

Hoa nở bên đời, nắng lặng thinh

 

Gió tháng chạp nồng nàn như thế

Ru mơn man trên mái tóc bồng

Xoè tay vén nhẹ nhàng chiếu lệ

Ngẩn ngơ nhìn chiều xuống mênh mông

 

Lời nhắn gửi của ngày đã cũ

Đang ngân rung đứng bóng giữ hình

Cây trái đương thì, đang chớm nụ

Treo bên thềm, ngọn gió phù sinh

 

Làn khói quện, vờn lay chái bếp

Bóng chiều đi chầm chậm đưa ngày

Nghe xao động con tim lỗi nhịp

Bước lần qua, sóng mắt cay cay…

 

Bên rèm trôi tiếng vọng

 

Lạc lõng mùa trăng

Tầm gửi em

Xuân đi

Rón rén

Cuốn trôi rèm

Đêm khua tiếng vọng

Vang đường vắng

Đậm nhạt

Hồn ai

Vệt lấm lem ...


 

Anh suy nghĩ gì?

 

Khi quy hoạch không đi cùng định hướng

Cứ lẩn quẩn vần xoay theo tiến độ nộp bài

Những mong muốn, không gắn với điều mình tin tưởng

Dù những cuộc đôi co, đã cò kè bớt một thêm hai…

Bao nhiêu quy hoạch vẫn chưa có chương trình thực hiện

Mà cuộc đời này, ngày một đổi thay

Những trí tuệ đội trời dời biển

Cứ mãi loay hoay bóc ngắn cắn dài…

 

Sự thật vốn giản đơn như vậy

Trên những cuộc người, trôi nổi bể dâu

Buông thả hết khát khao, một tương lai vờn vẫy

Bên nếp gấp mòn, bao năm rồi đã vô ý hằn sâu

Ai cũng tin vào những gì họ muốn

Mà sao không chấp nhận những giới hạn của mình?

Cứ mãi loay hoay trong chiều muộn

Định giá giấc mơ bằng những kế hoạch phù sinh

 

Điều anh nghĩ, lời anh nói, việc anh làm có khi nào mâu thuẩn

Rồi lý luận vòng vo bằng uyển ngữ khinh từ

Luẩn quẩn vần xoay, quanh đường biên lợi nhuận

Còn lớn giọng, như là đang rút ruột tâm tư

Lý tưởng của cha ông, cả máu xương để lại

Đâu chỉ có đẹp giàu, mà còn vì một lẽ công bằng

Cho những phận người suốt một đời bươn trải

Hạnh phúc, tự do phải đâu là nguyên phát vô căn?

 

Đêm huyền diệu, bình yên bãi vắng

 

Em mơ màng, nhấp nháy ánh sao xa

Miệt mài trôi trên dòng sông phẳng lặng

 

Tiếng hò ai, sâu lắng mượt mà

“Bớ chiếc xuồng sau chèo mau anh đợi…”

Có gì không? sao khắc khoải thiết tha

 

Nắng chiều vàng trên bãi cát bao dung

 

Biển biếc, một tầm tay lấp lóa

Em đôi co con sóng cạn ngượng ngùng

 

Vô cùng trôi sâu thẳm, ngọt mềm

Anh lóng ngóng trong lời bày tỏ

Và một khoảng không mờ, thinh lặng dịu êm…


   Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Lâm Đồng

   <lethanhhung4625@gmail.com>

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Nắng chiều tháng chạp / Bên rèm trôi tiếng vọng / Anh suy nghĩ gì? / Đêm huyền diệu, bình yên bãi vắng / Nắng chiều vàng trên bãi cát bao dung