Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, December 11, 2025

LÊN NÚI VIẾNG THIỀN VIỆN TRÚC LÂM BẠCH MÃ - Thơ Nguyễn An Bình

  

 


 

NGUYỄN AN BÌNH 

LÊN NÚI VIẾNG THIỀN VIỆN TRÚC LÂM BẠCH MÃ*

 

Gối đầu lên Bạch Mã

Dưới chân núi Linh Sơn

Hồ Truồi xanh trước mặt

Thấp thoáng bóng thiền môn.

 

Màu nước xanh ngọc bích

Thuyền trôi qua hồ Truồi

Dưới mái chùa cổ kính

Từng giọt nắng vàng rơi.

 

Chưa đi hết con dốc

Cây phượng ở bên đường

Trong một ngày nắng đẹp

Đỏ rực từng nhánh bông.

 

Tiếng suối reo róc rách

Bản nhạc rừng thần tiên

Hòa tiếng chim vang vọng

Lạc vào cõi uyên nguyên.

 

Lên mấy trăm bậc đá

Mây trắng bay ngang trời

Ẩn mình trong rừng trúc

Tháp Xá Lợi chơi vơi.

*

Tiếng mõ nơi chánh điện

Nghe phảng phất hương trầm

Chuông chùa dường thoát tục

Ngọt suối nguồn sơn lâm.

 

Tìm về chốn thiền định

Trong như hồ nước soi

Làm lòng ta thanh tịnh

Phiêu lãng cùng mây trôi.

 

Đức Thế Tôn tĩnh tại

Dưới gốc cây bồ đề

Giữa không gian trầm lắng

Lữ khách quên lối về.

 

Trang kinh đẹp lời thơ

Mơ màng cùng tiếng gió

Chỉ sợ bóng chiều mơ

Níu chân ta ở lại.

 

Đất trời quá bao la

Chỉ riêng mình cô độc

Có ai về cùng ta

Đường xa ngày đã tối.


*Nhớ những ngày ở Huế, tháng 6-2024

_______________________

*Thiền viện Bạch Mã: Ngôi thiền viên tọa lác trên núi Bạch Mã, khu vực hồ Chuồi, thuộc xã Lộc Hòa, huyện Phú Lộc Tỉnh Thừa Thiên Huế.

 

 

 

 

 

READ MORE - LÊN NÚI VIẾNG THIỀN VIỆN TRÚC LÂM BẠCH MÃ - Thơ Nguyễn An Bình

CHÙM ẢNH HOA BÈO - Chu Vương Miện

Bấm chuột vào ảnh để phóng to

Bấm chuột vào ảnh để phóng to



Bấm chuột vào ảnh để phóng to

Bấm chuột vào ảnh để phóng to

Bấm chuột vào ảnh để phóng to


 

READ MORE - CHÙM ẢNH HOA BÈO - Chu Vương Miện

Tuesday, December 9, 2025

VẪN CÒN – Thơ Lê Kim Thượng

  
   


Vẫn Còn
 
1.
Em qua, một sớm bình minh
Áo tà tha thướt, tươi xinh phiêu bồng
Nắng tô thêm chút má hồng
Có con chim hót chờ mong bên thềm
Nắng nghiêng soi gót chân mềm
Bước chân lối cỏ, hương đêm nồng nàn
Nón em nghiêng đổ nắng vàng
Lời em tha thiết, nhẹ nhàng, si mê
Tôi em nặng một lời thề
Xanh tươi lời hẹn, tình quê ngập tràn
Tình yêu như ánh trăng vàng
Sáng soi muôn lối, dịu dàng chênh chao
Vườn yêu đỏ sắc hoa đào
Hương bay ngan ngát, dạt dào ngất ngây
Bàn tay ve vuốt tóc mây
Bướm ong, ong bướm tràn đầy, chứa chan…
 
2.
Lửa tình mới thắp đã tàn
Lời yêu mới ngỏ đã tan mất rồi
Vì em… tình cũ qua rồi
Vì em… tình cũ xa xôi hiện về
Vẫn còn… nỗi nhớ đam mê
Vẫn còn… nỗi nhớ bộn bề sớm trưa
Tôi đem kỷ niệm ngày xưa
Chôn vào ký ức mấy mùa thương đau
Thơ tình em vội quên mau
Để tôi ôm một khối sầu tái tê
Rượu say, nửa tỉnh, nửa mê
Mình tôi ngồi với câu thề héo hon
Cuối ngày chiều tím hoàng hôn
Bỗng dưng nhớ lại nụ hôn một thời
Nhớ em bổi hổi, bồi hồi
Rưng rưng cái mất… chơi vơi cái còn…
        
Nha Trang, tháng 12. 2025
 Lê Kim Thượng             

READ MORE - VẪN CÒN – Thơ Lê Kim Thượng

BÊN DÒNG BẰNG GIANG - Thơ Nguyễn An Bình

 

Ảnh từ: cand.com.vn



NGUYỄN AN BÌNH

BÊN DÒNG BẰNG GIANG 


Bên đôi bờ cỏ xanh 

Nước Bằng Giang chảy xiết 

Em có thấy tình anh 

Trôi xuôi dòng mải miết. 


Chờ sương hứng chút nắng 

Sưởi ấm một ngày đông 

Tiếng chim gầy rất mỏng 

Bay dọc suốt triền sông. 


Cầu bắc qua sông nhớ 

Em thả tóc dịu dàng 

Qua cầu cây đứng gió 

Nên tình còn lang thang. 


Mây tràn qua đầu núi 

Phố ngủ vùi trong sương 

Có nghe tình vẫy gọi 

Sông chùng chình nhớ thương. 


Khẽ khàng thôi em nhé 

Chiếc lá vừa nghiêng chao 

Môi hồng người em gái 

Tình đi đâu về đâu?


 Cao Bằng, 8/11/2019

Nguyễn An Bình


READ MORE - BÊN DÒNG BẰNG GIANG - Thơ Nguyễn An Bình

CHUYỆN TÌNH MÙA GIÁNG SINH - Truyện ngắn Lan Anh


 
 

CHUYỆN TÌNH MÙA GIÁNG SINH

                                                 Lan Anh

 

    Tuấn lớn lên ở một vùng quê nghèo cách thành phố Biên Hòa hơn trăm cây số. Ngôi làng nhỏ nơi cậu sinh ra quanh năm phủ một màu bụi đỏ, con đường đất mỗi mùa mưa lại lầy lội đến mức nhiều khi phải đi chân trần cho dễ bước. Nhưng chính trong sự lam lũ ấy, Tuấn lại được nuôi dưỡng bằng những ước mơ vượt khỏi cánh đồng, khỏi triền đê, khỏi những trưa hè đầy tiếng ve ran.

Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, Tuấn ôm chầm lấy mẹ mà khóc như một đứa trẻ. Trong nhà, chỉ có mình cậu được đặt chân đến giảng đường. Cha dặn đi dặn lại:

- Lên thành phố nhớ cố gắng học, nghen con. Nhà mình chỉ trông vào con thôi.

Tuấn mang theo chiếc ba lô bạc màu, vài bộ quần áo gấp vội và quyết tâm cháy bỏng trong lồng ngực. Thành phố với cậu vừa xa lạ vừa hào nhoáng, như một thế giới chỉ có trong lời kể của những người từng đi xa. Cậu không biết rằng chính nơi ấy, vào một mùa Giáng sinh, đời cậu sẽ có một mối tình đẹp đến nao lòng.

Những ngày đầu nhập học, Tuấn trọ trong một căn phòng nhỏ gần bệnh viện để tiện làm thêm. Buổi chiều phụ quán cơm trước cổng bệnh viện, tối lại dọn rửa.

Một chiều cuối tháng 11 se lạnh, Tuấn trông thấy một cô gái mảnh dẻ đang đẩy xe lăn cho một phụ nữ lớn tuổi dạo trong khuôn viên bệnh viện. Tóc cô buộc gọn, chiếc áo len màu kem ôm lấy thân hình thanh mảnh. Cô vừa đi vừa cười, nhưng đôi mắt vẫn phảng phất vẻ mệt mỏi. Cô gọi điện:

- Chị ơi, má em hôm nay khỏe hơn nhiều ạ.

Giọng Bắc nhẹ nhàng, ngọt như gió sớm. Tuấn mải nhìn đến quên cả chồng chén đang bê. Cô gái ấy đẹp một cách dịu dàng khiến cậu bối rối.

Tối hôm đó, khi mang phần cháo từ thiện vào bệnh viện, Tuấn gặp lại cô. Cô đang chăm sóc mẹ, giọng khe khẽ hát bài thánh ca Hang Bê-lem.

- Em… em cũng thích hát thánh ca hả?  Tuấn lúng túng hỏi.

Cô ngẩng lên, mắt tròn xoe mà hiền hòa:

- Dạ, em ca trong ca đoàn giáo xứ Hưng Lộc. Em tên Lệ.

- Còn anh… anh là Minh Tuấn… À, em cứ gọi anh là Tuấn.

Cả hai bật cười vì sự vụng về của cậu. Và họ quen nhau từ đó - một nét duyên mỏng manh giữa thành phố rộng lớn.

Tháng 12 ở Biên Hòa đẹp lạ lùng. Đèn trang trí phủ khắp các tuyến đường, các giáo xứ rộn ràng dựng hang đá, treo ngôi sao khổng lồ lên tháp chuông. Tối nào tập hát, Lệ cũng ghé nhà thờ Thánh Tâm; còn Tuấn, sau khi phụ quán xong, lại lặng lẽ đến ngồi sau cùng, tay vẫn còn mùi nước rửa chén nhưng lòng ấm lên lạ.

Đêm Giáng sinh, giáo xứ đông nghịt. Ánh sáng từ cây thông lớn hắt lên gương mặt Lệ khiến cô như một thiên thần nhỏ. Khi cô bước lên hát ca nhập lễ, Tuấn lặng người. Giọng hát trong veo như xua tan cả mùa đông.

Kết lễ, Lệ tiến tới bên cậu:

- Noel vui không anh?

Tuấn nhìn bàn tay cô, nhẹ run dưới ánh đèn. Cậu đánh bạo nắm lấy. Lệ giật mình nhưng không rút ra. Họ đứng đó, tay trong tay, giữa dòng người tấp nập, dưới tháp chuông ngân vang, khoảnh khắc đánh dấu sự bắt đầu của một mối tình e ấp.

Tuấn còn viết vội mấy dòng thơ tặng Lệ:

Noel năm này, anh nắm tay em bước vào làm lễ

Một mùa Giáng sinh trần thế

Có Chúa đến cùng

Anh rét lạnh run, nhưng nhận đôi tay em hơi ấm…

Sau Giáng sinh, họ càng thân thiết. Mẹ Lệ khỏe hơn, nhưng Lệ vẫn lên thành phố buôn bán nhỏ để lo thuốc men và sinh hoạt. Mỗi lần đứng bán bánh tráng hay trái cây trước cổng bệnh viện, Lệ luôn thấy Tuấn ghé mua dù cậu chẳng có bao nhiêu tiền.

- Bữa nay anh mua hai bịch nghen: một bịch ăn, một bịch ủng hộ… - Tuấn trêu.

Lệ bật cười:

- Ủng hộ mà mua thiếu hoài là chết em đó nha.

Nhưng lần nào cô cũng bán rẻ cho anh.

Một chiều, mẹ Lệ trở nặng phải nhập cấp cứu. Tuấn mượn bạn năm ngàn bạc, vội chạy lên bệnh viện. Cậu chăm bà chu đáo, từ dắt đi vệ sinh đến pha sữa. Bà thương cậu lắm, từng nói:

- Tôi thương bé Lệ nhất nhà. Nó nghỉ học sớm để lo gia đình. Nếu Chúa thương, cậu thương nó giùm tôi…

Khuya hôm ấy, mẹ Lệ ngủ, Tuấn và Lệ ra ghế đá đổi gió. Dưới ánh đèn mờ, họ trao nhau những nụ hôn say đắm đầu đời.

Đến 4 giờ sáng, Tuấn định về nhưng sờ túi không còn tiền lấy xe. Cậu quay lại ghế đá, loạng choạng tìm trong bóng tối, sờ vào cạnh đá sắc làm mi bật máu. Cậu hoang mang, nhưng rồi thấy tờ năm ngàn bạc gió cuốn vào gốc cây gần đó. Một kỷ niệm mà suốt đời cậu không quên.

Nhưng cả hai đều hiểu: Tuấn phải học, phải có tương lai. Còn Lệ mang gánh nặng gia đình. Tình yêu ấy đẹp, nhưng cũng nhiều nỗi lo.

Cuối năm ba, áp lực học hành và mưu sinh đè nặng. Lệ về Hưng Lộc buôn bán, chăm ba má. Họ không còn gặp nhau mỗi tuần. Lệ gửi Tuấn một lá thư dài:

“Anh ráng học. Anh người ngoại đạo nhưng hãy tin Chúa sẽ vun đắp tình mình. Em cầu nguyện mỗi buổi lễ đó.”

Tuấn đáp lại bằng những dòng chân thật. Nhưng rồi thư thưa dần. Cuộc sống cuốn họ vào những bộn bề.

Một lần Tuấn đạp xe xuống Hưng Lộc thăm, nhưng Lệ đi giao hàng. Đứng trước cổng nhà thờ, nhìn dây đèn Noel cũ kỹ còn sót lại, Tuấn thấy khoảng cách giữa hai đứa dài hơn quãng đường trăm cây số từ quê lên thành phố.

Rồi một ngày, cậu nghe tin Lệ lập gia đình. Tuấn sững sờ. Không giận, chỉ buồn, một nỗi buồn âm thầm, kéo dài nhiều ngày. Nhưng cậu hiểu: gia đình Lệ quá khó khăn, mẹ bệnh triền miên. Một người đàn ông tốt bụng giúp đỡ rồi họ đến với nhau như điều phải đến.

Khi ra trường, Tuấn xin được việc ở thành phố. Một lần anh tìm đến Hưng Lộc, chỉ đứng xa nhìn quầy rau của Lệ trong chợ. Nét đẹp mặn mà của người phụ nữ một con vẫn khiến lòng anh xao xuyến.

Chiều ấy, lấy hết can đảm, Tuấn ghé thăm gia đình. Lệ bồng đứa con nhỏ bước ra. Ánh mắt thoáng ngạc nhiên, rồi cô mỉm cười, nụ cười hiền hòa mà ngày xưa anh từng yêu đến nhói lòng.

- Anh Tuấn… lâu quá rồi ha?

- Ừ, anh ghé ngang chút. Ba má khỏe không em?

Lệ khẽ buồn:

- Ba mất sau lần anh gặp ở bệnh viện. Má cũng mất hai năm trước. Má nhắc anh nhiều lắm…

Tuấn vào thắp nhang, đặt hộp yến lên bàn thờ rồi trò chuyện vài câu xã giao. Cuối cùng, anh chào ra về. Anh biết mình không nên làm xáo trộn cuộc sống bình yên của cô.

Lệ gọi với theo:

- Tuấn… Noel này nhớ giữ ấm nghe anh!

Một câu nói giản dị mà đánh thức cả bầu trời kỷ niệm.

Nhiều năm sau, Tuấn thuyên chuyển công tác ra một tỉnh miền Trung. Cuộc sống đều đặn: đi làm, về phòng trọ, thi thoảng thăm cha mẹ ở quê. Anh không yêu ai sâu đậm như từng yêu Lệ.

Giáng sinh năm ấy, tiếng chuông nhà thờ nơi anh sống khiến anh lặng người, quá giống tiếng chuông giáo xứ Thánh Tâm xưa. Gió bấc thổi, đèn neon nhấp nháy, hương bánh nướng thoảng trong không khí… tất cả kéo Tuấn trở về ngày ấy. Hình ảnh Lệ trong tà áo trắng, giọng ca ngân, bàn tay ấm áp trong đêm Noel đầu tiên.

Anh mỉm cười, lòng nặng mà bình yên:

“Lệ à… chắc giờ em hạnh phúc. Cảm ơn em đã cho anh một mùa Noel đẹp nhất đời.”

Anh đứng trước sân nhà thờ rất lâu, như chỉ cần ở đây thôi cũng đủ gần với ký ức một thời sinh viên nghèo mà đầy ắp yêu thương.

Cuối lễ, cha xứ chúc bình an. Ánh sao trang trí lấp lánh trên đỉnh tháp chuông. Tuấn hít một hơi thật sâu. Cuộc đời không phải lúc nào cũng giữ nguyên những điều ta muốn. Có những người chỉ đến bên ta trong một mùa ngắn ngủi, nhưng để lại dấu ấn dài hơn cả đời. Lệ chính là người như thế.

Giáng sinh, mùa của hy vọng, của tha thứ, của ký ức được thắp sáng. Và ở đâu đó giữa tiếng thánh ca, Tuấn biết: mối tình đầu ấy vẫn sống, nhưng để cất giữ, không phải để níu kéo.

Đêm khuya. Thành phố chìm vào yên tĩnh. Trên đường về, Tuấn ngước nhìn bầu trời. Một vì sao rơi ngang.

Anh mỉm cười thì thầm:

- Chúc em an lành, Lệ à.

 

Rồi anh bước tiếp, nhẹ nhàng như thể con đường phía trước được soi sáng bởi ký ức của một mùa Giáng sinh thật đẹp, đã đi qua, nhưng chưa bao giờ tắt.

 

Ohio, Noel 2025.

From: thivanle1569@gmail.com

 

 

READ MORE - CHUYỆN TÌNH MÙA GIÁNG SINH - Truyện ngắn Lan Anh

NÓI CHO VỪA MÌNH ANH NGHE THÔI - Như Nguyệt

Nhà thơ Như Nguyệt


Nói Cho Vừa Mình Anh Nghe Thôi

NHƯ NGUYỆT


Nói cho vừa mình anh nghe thôi

Bé của anh, nói anh nghe nhé

Mỗi mình anh, riêng anh, bé nhe

Em đừng lo có ai nghe thấy

Tiếng yêu đương, tiếng nói tình si

Hai đứa mình yêu nhau sợ chi?

Anh yêu em tha thiết ra gì

Không một ai, không người thứ ba

Bí mật yêu, chẳng ngại ngùng gì…
*

Thủ thỉ, thầm thì, nói vừa nghe

Mạnh dạn lênhãy nói ra lời

Ghé tai anh, nói nhỏ anh nghe

Tim của anh đập thật mạnh nè..

*

 Nói với em, anh nói nhiều lần

“Anh yêu em”, không hề ngại ngần

Anh nói mãi, nói hoài, nói mãi

Nói với em, sẽ nói vạn lần...

*

Lời yêu dấu, mình anh nghe thôi

Được em yêu vui mừng quá đỗi

Chờ lâu rồi, giờ em mới nói

“Em yêu anh!”… quá ngất ngây rồi!

*

 Cảm ơn em, cảm tạ tình em

Lần đầu tiên được nghe em nói

Ba chữ thôi vui đủ một đời

Hạnh phúc nhiều, em hỡi em ơi!


February 9th, 2021

Như Nguyệt

nhunguyet9963@gmail.com

 

READ MORE - NÓI CHO VỪA MÌNH ANH NGHE THÔI - Như Nguyệt

Monday, December 8, 2025

DẠ KHÚC THÁNG TƯ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Trần Phú Đa (AI COVER)



Lyrics:
DẠ KHÚC THÁNG TƯ

Con sóng trùng khơi, mang em về với biển,
Muối mặn đời người, xa biệt cố hương ơi!
Trời tháng tư, quê nghèo bông cải trắng,
Ngắm con tàu, xa thẳm một lần đi...

Đêm chia tay, buồn gì mà không nói,
Cát ngậm sầu, lặng lẽ thức thâu đêm,
Trời đầy sao, ngập ngừng chân bước vội,
Núi mờ sương, đêm tối giữa vô cùng...

Mấy chục năm rồi, anh ngồi chờ bến đợi,
Đếm thời gian trôi, thương nhớ nghẹn lòng,
Đêm tháng tư, mờ xa mẹ ngóng,
Con chưa về, vườn cũ trông mong...

Quê hương ơi! Nước vẫn xanh dòng,
Đường phố lạ, hoa đơm màu hạnh phúc,
Câu hò khoan, khúc giao mùa chùng xuống,
Bên thềm xưa, điệu lý gọi em về...

Câu hò khoan khúc, giao mùa chùng xuống,
Bên thềm xưa, điệu lý gọi em về...
READ MORE - DẠ KHÚC THÁNG TƯ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Trần Phú Đa (AI COVER)

Sunday, December 7, 2025

TÌNH TANGO - Nhạc và trình bày: Bob Par & Suno - Lời : Hồng Thúy - Youtube

READ MORE - TÌNH TANGO - Nhạc và trình bày: Bob Par & Suno - Lời : Hồng Thúy - Youtube

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Em vô tư ngồi nghe lá hát / Ngồi nhậu nhìn ra đồng nước nổi / Biển chiều / Em hồn nhiên, nắng cũng hồn nhiên / Chiều hanh vàng, khói sóng chơi vơi

Nhà thơ Lê Thanh Hùng



Em vô tư ngồi nghe lá hát


Tháng mười một trời nghiêng sắc lạnh

Gió đôi co với nắng hồn nhiên

Lộng bến đời sắc màu sóng sánh

Em vô tư không chút muộn phiền

                      *

Mùa xuân đến, tuổi đời gần lắm

Lung linh gì rồi cũng tàn phai

Miên man miết dặm đời thấm đẫm

Ngày đi, theo bóng nắng đổ dài

                      *

Em tươi trẻ rực vàng mùa mới

Trong nắng chiều hực hỡ long lanh

Hình như nắng cố tình khơi gợi

Chấp chới trên hoa trái trĩu cành

                      *

Đôi mắt biếc nhìn ngày phai nhạt

Vẫn long lanh một giấc mơ xa

Cứ đong đưa ngồi nghe lá hát

Mộng xuân thì trong khúc hoan ca ...

                      *

Tháng mười một ngày đi chầm chậm

Nắng chênh chao quến lại bên thềm

Hình như có điều gì gửi gắm

Trong gió chiều líu ríu dịu êm

 

Ngồi nhậu nhìn ra đồng nước nổi


Hun hút gió dồng sâu, nước nổi

Lao xao đêm, sóng vỗ mạn xuồng

Tránh cơn giông, mái chèo bươn vội

Nước đổ nghiêng, cỏ rạp từng luồng

                      *

Khúc cua cạn, be xuồng miết cỏ

Mượt trong mưa như tiếng hồ cầm

Tà áo mỏng bung biêng theo gió

Day trở lòng, tiếng vọng xa xăm ...

                      *

Con sóng gợn cơn mưa chìm nổi

Trắng đồng xa, khuất dấu tầm nhìn

Đâu thấy hết, khó nghèo nhức nhối

Vẫn hồn nhiên, uẩn khúc ân tình

                      *

Thương dáng nhỏ đi trong lầy lội

Buột dây neo bên cội bần già

Mưa trĩu nặng, gió mùa thốc xối

Buốt từng cơn, sóng đổ lần qua

                      *

Lẫn trong cánh hoa vàng điên điển

Những hạt mưa lóng lánh trinh nguyên

Nghe mặn chát, cọng rau đắng biển

Nghĩ quẩn quanh lo hảo lo huyền ...

 

Biển chiều


Nắng chảy

Đưa ròng chiều

Tháng sáu

Em về đâu?

Vội vã đường xa

Trên bãi vắng

Hàng dừa già lão

Vẫn troãi mình

Che bước em qua

 

Em hồn nhiên, nắng cũng hồn nhiên

 

Chỉ có chiếc áo dài ngượng ngùng xốc nổi

Mà gió lộng cứ vô tư thổi rối

 

Sáng đường quê, từng bước nhỏ đến trường

Như thầm tiếc, đường không xa mấy đổi

Để cho gã trai khờ, lén ngắm vấn vương…

 

Chiều hanh vàng, khói sóng chơi vơi

 

Thương một người, dõi mắt xa ngóng đợi

Khúc ru trầm, à ơi…

 

Trong tiếng sóng như có lời nhắn gởi

Cho con thuyền trễ hẹn đường khơi

Một nỗi nhớ âm thầm, dang vọng đổ xuống dời


   Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Lâm Đồng

   lethanhhung4625@gmail.com

   

 

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG: Em vô tư ngồi nghe lá hát / Ngồi nhậu nhìn ra đồng nước nổi / Biển chiều / Em hồn nhiên, nắng cũng hồn nhiên / Chiều hanh vàng, khói sóng chơi vơi