Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, February 22, 2024

Truyện thiếu nhi NGƯỜI MẸ VÀ CON QUỶ - 4. BABA YAGA - Ngọc Châu

 



4- BABA YAGA

 

Baba Yaga trẻ tuổi và xinh đẹp đang ngồi truớc gương thần của bà nội để lại.

Suốt tuần qua tâm thần cô bất an, lúc thì hoảng hốt, lo lắng, lúc lại như có tiếng ai khẩn thiết mời gọi từ nơi xa thẳm, khiến cô muốn bỏ tất cả để đi đến đó xem sao.

Có lúc trong lòng người con gái tự nhiên bừng sáng như bầu trời cuối xuân trong xanh, khiến cô đột nhiên gạt những thứ rêu thuốc đang thái dở sang một bên, vui vẻ chạy ra ngoài lều nhìn đàn nhạn biển vừa từ phương nam bay tới.

Xung quanh vẫn là tuyết phủ nhưng cánh chim nhạn biển báo hiệu đã qua mùa đông khắc nghiệt. Cô nhìn vào gương, hân hoan với sự trẻ trung xinh đẹp của mình, tự dưng ao ước được gặp một chàng trai nào đó để trò chuyện, nói cười.

Cô ra ngoài thắng mấy con tuần lộc vào xe trượt tuyết, định bụng phóng đi ngao du một chuyến nhưng lúc thắng xe xong, quay vào lều lấy cây roi da thì  chạm mắt vào chiếc gương thần của bà nội treo ngay đó.

Baba Yaga chợt bình tâm lại, cảm thấy hơi thẹn với ý định bồng bột của mình, cô nhấc gương xuống đặt trên đùi, ngồi lên tấm nệm là một bó da thú và lặng im chờ đợi, hệt như ngày nay một bé gái nháy chuột vào lệnh download trên màn hình computer rồi ngồi đợi để xem một đoạn phim nào đó.

Bà nội cô đã dặn rằng, khi thấy trong lòng có những tình cảm bất thuờng, không dưng bỗng thấy buồn lo vui giận, thì hãy bình tâm ngồi nhìn vào gương sẽ có thể biết được nguyên nhân.

Chờ khoảng non một khắc thì mặt gương bắt đầu  mờ đi, sau đó lại dần dần sáng lên, rồi hiện rõ hình một pháp sư trẻ - người này cô vẫn hay gặp từ hồi nhỏ và khi lớn lên thường tìm cách săn đón cô - đang ngồi bên cây ngải Mê tâm uốn éo trong chiếc chậu đá hình thù kì lạ, chính là trái tim hóa thạch hiếm hoi của một con cá voi xanh. Cạnh đấy có một chiếc mu rùa biển khá to với những nét vẽ bằng than, tuy hơi nguyệch ngoạc nhưng đúng là khuôn mặt của cô với tên tuổi, ngày sinh tháng đẻ không sai một giờ khắc nào.

Baba Yaga lập tức hiểu ra nguyên do. Anh chàng Pháp sư nổi danh kiêu ngạo, tài hoa và sát gái kia đang cố dùng bùa ngải để mê hoặc cô, muốn cô phải bỏ nhà chạy đến với anh ta như một con thiêu thân lao vào ánh lửa, giống như nhiều thiếu nữ bất hạnh khác.

Môi cô gái cắn chặt lại, không thể ngờ con người với khuôn mặt đàn ông đẹp trai, thực sự cũng là người giỏi giang, lại sử dụng những thủ đoạn hèn mạt đến vậy đối với nữ nhân.

Tuy không luyện ngải nhưng Baba Yaga biết về những thiên năng, linh phù  và cả nỗi hiểm nguy mà một người luyện ngải có thể thu được cũng như phải hứng chịu. Một pháp sư luyện ngải cao tay có thể ngậm một lát ngải Huyết nhân nhỏ trong mồm, nhịn đói hàng tháng trời vào rừng sâu tìm trầm, lặn xuống đáy biển hoặc làm các nhiệm vụ nặng nề, nguy hiểm khác mà không đuối sức. Ngải này còn giúp cho người ngậm nâng cao độ thần giao cách cảm, đoán biết được sự kiện từ muôn dặm xa xôi. Ai luyện được Bạch đại ngải còn có thể giúp cho người mới chết sống lại, thoát qua bệnh tật hiểm nghèo.

Cô cũng biết rằng, ngay các pháp sư luyện ngải với nhau cũng rất coi thường, thậm chí khinh miệt người dùng ngải để tạo ra bùa yêu, thuốc lú nhằm quyến  rũ  đàn bà, con gái. Vậy mà con người mang danh là tài giỏi kia đang cố tình tìm cách làm hại cô, khiến cô rơi vào trạng thái tâm thần bất định mấy hôm nay.

Baba Yaga trẻ tuổi quyết định đấu sức.

Cô phù thủy miền Bắc Cực khoác vào người bộ áo choàng phù thủy của bà nội để lại, bắt đầu nhón chân đi theo vòng xoắn ốc, vươn tay tung vẽ các vòng bát quái lên không gian, sau đó đọc những câu thần chú bí hiểm gia truyền của dòng họ.

Câu thần chú này đầu tiên bà nội muốn dạy cho cả con dâu bà là mẹ cô, nhưng mà mẹ cô không thể nào học thuộc được, cuối cùng bà nội chỉ dạy cho cháu gái. Bà nhận thấy rằng cô con dâu chẳng bao giờ có thể trở thành phù thủy, quá lắm cũng chỉ làm một bà lang vườn, giúp đỡ lặt vặt trong việc kiếm tìm hoặc phơi sấy các loại thảo dược mà thôi.

Bà đã rất thích thú khi thấy cô cháu bé bỏng chỉ học có một ngày đã đọc vanh vách:

Úm ba la Hộ tông ca xa

Ma sá đà Hộ thiên đa ta

Ni thiên  Hộ giác ta ta ba ra

Bát bộ biên Tiếp pháp ba la ca

Mê ni cực Tiếp đạo diên cu la

Hồng yên Tiếp thế ta ba ni sa...

     Lúc này đọc xong, cô xếp chân vòng tròn ngồi ở tư thế vận công, chống lại nỗ lực của tay Pháp sư đang dồn sức vào linh phù ở cách xa mình hàng vài trăm dặm đường băng tuyết. Đó chính là lúc con người có lòng tham ghê gớm này đã ngồi đến ngày thứ tư, dốc mức công lực cao nhất vào Mê tâm ngải, quên hết mọi việc với ý nghĩ sắp sửa kéo được cô Baba Yaga xinh đẹp đến với mình, như anh ta đã từng làm với bao nhiêu cô gái bạc mệnh truớc đây.

Nhưng những người con gái bất hạnh ấy, giờ biến thành các nàng Tiên cá dưới biển Băng, làm sao có được bản lĩnh cũng như có tấm gương thần của Baba Yaga trẻ tuổi. Vì vậy lúc anh ta cạn hết công lực, cũng là lúc lát Mai hoa Xà vương cuối cùng ngậm trong miệng không còn một chút thiên năng nào, anh ta đã bị lời nguyền biến thành quỷ, một khi để cây ngải Mai hoa Xà vương chết mà không mai táng nó theo đúng nghi lễ trên đỉnh núi cao lộng gió.

     Baba Yaga kinh ngạc vì mình đã chiến thắng dễ dàng đến thế.

Đầu tiên cô phù thủy trẻ tuổi miền cực Bắc thấy thỏa dạ khi tay Pháp sư độc ác bị biến thành con quỷ. "Nhân ác tránh sao được quả độc", cô thốt ra như thế rồi đứng lên treo chiếc gương của bà nội vào chỗ cũ. Cô đi nằm và có được một đêm ngủ yên lành sau gần một tuần bị người ác trù yểm bằng ngải Mê tâm, tuy vậy khi thức dậy Baba Yaga chuyên làm việc thiện này cảm thấy áy náy và có phần  thương hại con người đã biến thành quỷ.

     Những hình ảnh xa xưa chợt hiện về. Ngày đó cô mới sáu tuổi, bẽn lẽn nhìn thằng bé hơn cô vài tuổi, từ trên chiếc xe trượt có mái che đơn giản bằng hai tấm da hải cẩu buộc túm lại, nhảy phắt xuống ngay truớc mặt mình: 

     - Mày có thích cái này không? - Tay phải nó đưa ra một chùm rêu và hỏi cô - Mày thích thì  tao cho, nhưng phải đưa cái que ra mà treo, đừng thò tay vào.

     Chùm rêu nhỏ tong teo có màu sắc rất đẹp, nó túm một đầu bằng sợi tơ, tuớc từ thân loài địa y Bryoria. Cô đã định chìa tay ra cầm, nhưng vội rụt lại vì nhớ ra rằng đó là chùm rêu sói. Bà nội đã bảo rằng rêu sói thì đẹp nhưng rất độc, thợ săn vẫn dùng nó để đầu độc lũ sói, thường kéo đến rình bắt những con tuần lộc đã thuần dưỡng để kéo xe trượt.

     - Tớ không chơi rêu sói đâu, độc lắm - cô bảo nó thế.

- Không chơi thì thôi, cái này bố tao buộc treo cho đẹp xe trượt, đêm đến lại  nhét vào trong miếng thịt, để bẫy lũ sói nếu chúng rình mò tuần lộc kéo xe nhà tao. Thôi, tao cho mày cái này.

Thằng ấy đưa nắm tay trái ra, nó he hé các kẽ ngón tay để cô nhìn thấy cái đầu của con sẻ họng trắng thò ra. Nuôi con chim này thích lắm, có thể cho ăn các thứ hạt dúng nuớc muối cho nó quen đi, sau có thả ra cũng không bay đi đâu cả.

Tuy vậy lần ấy cô cũng không nhận con chim chỉ vì rụt rè, còn nó thì tung con chim lên trời cho nó bay đi.

Bay đi, bay đi

Chim hoét, chim di

Chích xanh đen họng

Két  xám thầm thì

Mỏ chéo ngậm hạt

Nào, nào, bay đi!

     Đó là câu trẻ con vẫn hát mỗi khi thả cho một con chim bay đi. Vì chúng chán không muốn nuôi nữa, hoặc bắt được một con chim ốm yếu khó mà nuôi cho nó sống được. Có hát như thế mỗi khi thả chim, con chim mới không bị chết, nó sẽ quen trở lại với núi rừng, đồng cỏ như trước khi bị giam hãm trong lồng, hay bị thương do lí do gì đó.

Lần đầu gặp nó thế đấy, những lần gặp sau lúc nào nó cũng chìa ra cho cô thứ này, thứ nọ. Có lần cô lấy để chơi, lần thì không. Lớn lên tí nữa cô nghe nói nó theo người ta đi tìm thuốc và luyện ngải. Chỉ thoáng gặp nhau vài lần, thấy nó rắn rỏi, đẹp trai rồi sau bắt đầu nghe những nhận xét không mấy tốt đẹp về chàng thanh niên đã thành một pháp sư cao tay, vài năm sau lại có tin một pháp sư ngậm ngải tìm được kho vàng dưới đáy biển, trở nên giàu có lắm, không biết có phải là nó không. Thế mà bây giờ…

     Baba Yaga se lòng. Cô lại lấy gương xuống, tập trung tinh thần nhìn vào mặt tấm gương cổ của bà nội  nhưng khá lâu vẫn không  thấy gì hiện ra.

- Mình chẳng có đủ quyền phép để biến anh ta thành quỷ - cô tự nói với mình - Anh ta thành quỷ vì đã làm nhiều điều ác và chịu lời nguyền của cây ngải Mai hoa Xà vương mà thôi.

Cô lại kiên nhẫn ngồi yên lặng, tập trung tinh thần nhìn khá lâu vào tấm gương thần nhưng vẫn không biết thêm được điều gì. Đành treo tấm gương của bà nội vào chỗ cũ.

- Chắc còn lâu con quỷ mới dám chui ra khỏi hang - Baba Yaga nói một mình - Có lẽ nó chẳng bao giờ dám ra ngoài nhìn Bắc Cực quang nữa. Không biết lời nguyền hóa quỷ sẽ ứng nghiệm trong thời hạn bao nhiêu niên kỉ, có lẽ phải vài ba trăm năm hay có khi tới hàng ngàn năm.

Cô Baba Yaga hiền lành, tốt bụng những mong rằng sau thời hạn đó con quỷ có thể được trở lại hình dạng người, với những tính cách như của một con người. Cô dần dần quên chuyện về con quỷ và mải mê với việc tìm tòi rêu cỏ, không phải để luyện ngải mà muốn tìm ra  phương thuốc chữa những căn bệnh hiểm nghèo, mỗi ngày một xuất hiện lạ lùng hơn trên thế gian.

Thế thì con quỷ làm gì ở trong hang nhỉ? Chắc là nó đang ngủ khì như bà Phù thủy ngái ngủ ở xứ nóng.

Ở xứ nóng người ta dễ buồn ngủ lắm, nhất là các bà cụ già, bởi những phù thủy trẻ như  Baba Yaga trên Bắc Cực có rất ít. Được là tiên thì sướng hơn, tiên quanh năm đi ngao du sơn thủy, có nhiều thứ để tiêu dao như chơi cờ, ngâm vịnh thơ văn, đánh đàn, thổi sáo, tắm mát rồi uống rượu (mà hình như chỉ có các tiên ông uống rượu, họ cũng uống ít lắm, chỉ thưởng thức hương vị thơm ngon là chính). Vậy nên chưa hề có câu chuyện nào nói đến việc tiên đi ngủ.

Bé nào chịu đọc sách Địa lý sẽ biết rằng ở Bắc Cực có sáu tháng ngày và sáu tháng đêm.

Vào sáu tháng đêm người ở đấy cũng hay buồn ngủ, trong khi các bà  Phù thủy có bao nhiêu việc phải làm. Mỗi bà đều có công việc của mình, bất kể là phù thủy xấu hay phù thủy tốt, vậy nên việc các bà buồn ngủ ai cũng phải chấp nhận, giống như một cậu bé phải học liền một lúc ba bài Văn, Sử với Địa lý thì việc cậu ta ngáp đến sái quai hàm cũng là lẽ đương nhiên.

Một điều rất lạ là tuy lũ quỷ chẳng bao giờ chịu ngồi yên, chúng luôn chân luôn tay quấy phá chuyện này chuyện nọ, nhưng hiếm khi buồn ngủ lắm nhá. Con quỷ Đen chẳng hạn, nó không ngủ đâu, lúc Baba Yaga nghĩ về nó thì con Quỷ chỉ đang ôm đầu ngồi như hóa đá trong một góc hang thật sâu, thật tối.

Một cậu bé bình thường đã phải một lần ngồi ôm đầu như vậy, thì sau đó cậu chàng sẽ không làm những chuyện khiến mình phải ôm đầu nghĩ ngợi như thế nữa. Tay Pháp sư luyện ngải mà cũng vậy thì may quá, nhưng hắn đã hóa quỷ nên khi bỏ tay khỏi đầu, chắc lại rắp tâm làm những chuyện còn ghê gớm hơn truớc nữa cơ.

Ural là dãy núi phân tách châu Âu và châu Á trên quả địa cầu của chúng mình nên nó dài ghê dài gớm. Phía bắc của dãy núi thuộc Bắc Cực, quanh năm có băng đóng và tuyết phủ. Hang mà con quỷ Đen chui tọt vào sau đó cũng bị băng bịt kín, tuy vậy con quỷ vẫn mở được một ngách nhỏ để có thể chui ra chui vào.

Trong dãy núi Ural ngày ấy các loại quỷ nhiều lắm, mỗi con chiếm cứ một hang động to hay nhỏ. May là tất cả bọn chúng, không riêng gì quỷ Đen, chẳng con nào dám ra ngoài vào sáu tháng ngày đã đành,  ngay trong thời gian của sáu tháng đêm, cũng không dám thò mũi ra ngoài khi xuất hiện Bắc Cực quang.

Bà nội của Baba Yaga bảo rằng thứ ánh sáng đủ màu, rực rỡ như hình bức rèm hay dải quạt mênh mông trên bầu trời ấy, là hào quang của những đoàn thiên binh thiên tướng kéo đi trên không gian, là Mặt trời con thỉnh thoảng hiện ra soi sáng cho đêm dài Bắc Cực, xua đuổi mọi thứ tà ma, ác quỷ.

- Những đêm như vậy - bà nói - không chỉ bọn quỷ phải chui rúc, tìm chỗ nấp cho thật kín, ngay các pháp sư và phù thủy cũng không thực hiện được một số pháp thuật nếu không có mục đích tốt lành. Không nên luyện một thứ gì vào những đêm có Bắc Cực quang cháu ạ!

Nghe lời bà nội, cô Baba Yaga trẻ không đọc các phù chú hay luyện rèn một kĩ năng gì vào những đêm như vậy. Cô chỉ hay đi tìm cây cỏ rất lâu dưới thứ  ánh sáng người ta còn gọi là "Bình minh phương Bắc", đó thường là những đêm trời quang mây tạnh, rêu và địa y như vươn lên đón mừng quà tặng của Mặt trời thứ hai.

Những dải ánh sáng màu hồng, lam, vàng, tím, đỏ, xanh... hòa trộn lên muôn màu rực rỡ và biến ảo khôn lường. Tia này vừa tắt đi, tia khác lại xuất hiện, nhảy múa lung linh, lúc chỉ là tia sáng mong manh, lúc mang hình dẻ quạt, hình ngọn lửa, đôi khi thành những vòng cung màu lá cây vắt trên nền trời đêm.

Hình như sau mỗi đêm như vậy, rêu cỏ trên đài nguyên Bắc Cực thu vào được  nhiều năng lựợng, thu hái dược thảo sau các Đêm phương Bắc bao giờ cũng có được thứ linh dược công hiệu nhất để trừ tật bệnh.

Baba Yaga chỉ ra ngoài lều vào các đêm có Mặt trời thứ hai, những đêm khác cô ngồi chọn lựa hoặc sấy cây cỏ thu về. Vì vậy cô không gặp được con quỷ Đen bao giờ.

Hãy thử xem con Quỷ làm gì trong những đêm mờ tối. Nó không ở trong hang đâu. Không cần tinh mắt lắm cũng thấy được bóng nó lướt qua trên đài nguyên lạnh lẽo.

Dấu móng guốc làm bật những mảng địa y trên đá, trong lần nó chạy tìm hang ẩn trốn, vẫn còn lại lác đác. Lúc ấy con quỷ chỉ còn chút lực tàn, bước chạy của nó như của con trâu rừng bị bày sói đuổi đến cùng đường, móng guốc loạng choạng thụt lún trên băng hoặc lớp rêu mềm. Bây giờ khác đi rồi, không biết nó phục hồi công lực bằng cách nào mà khi chạy không hề để lại dấu chân.

Không những thế, hành vi của nó lại hết sức kì lạ. Quỷ Đen lúc chạy tâng tâng, lúc đứng sững, có lúc cúi đầu tìm kiếm gì đó trên mặt đất băng giá. Ngày xưa con quỷ là pháp sư luyện ngải nên nó chẳng lạ gì cây cỏ và các loài thảo mộc, biết rõ từng loại rêu và địa y cũng như công dụng của chúng.

Xen giữa loại địa y Foliose, có hình thù như chiếc lá dẹt và mỏng ở rừng xứ nóng, là vô số những chùm Crustose mang vảy sừng, chiếm đến ba phần tư các loại địa y trên Bắc Cực.

Ở những vùng núi thường thấy mọc rất nhiều những cây địa y Usnea xanh xám, trông như cây bụi mọc ngược hoặc rủ xuống phía dưới, hệt như chòm râu của các ông già. Lại có loài trông như dải đăng-ten thướt tha vắt từ cây này sang cây khác. Nếu gặp một đám địa y Lòng đỏ trứng gà thì quỷ cũng phải đứng lại ngắm nhìn, vì màu sắc chúng đẹp rực rỡ, dẫu chỉ là những mảng bám dày trên đá, loang lổ và nứt nẻ.

Tuần lộc là loại hươu tuyết đặc biệt chỉ sống ở trên Bắc Cực, xứ ấy nhà ai cũng nuôi ít nhất vài ba con để kéo xe trượt đi lại, giống như mỗi gia đình chúng ta phải có vài ba chiếc xe đạp hay xe máy. Nếu không có tuần lộc thì chỉ còn nước đi bộ, mà lội bộ trên băng tuyết làm sao có thể thảnh thơi như các ông bà già đi bộ dưỡng sinh.

Cũng vì có loại địa y tên là rêu Tuần lộc nên những con hươu tuyết mới có thức ăn mà sống. Nhà nào cũng phải kiếm  rêu này về dự trữ, như  các bác đánh xe chở thuê hoa quả ở miệt vườn chôm chôm, thanh long phải lo cắt cỏ hay đánh đống rơm, giành cho cặp bò nhà mình có thứ nhai đi nhai lại.

Con quỷ Đen không đụng đến một loại rêu hay địa y nào nói trên, quỷ khác với người là ít khi quan tâm đến ăn uống. Nó đang tìm những cây rêu đặc biệt hiếm, hệt như khi xưa còn là pháp sư vào rừng tìm ngải.

Không hiểu vừa kiếm được thứ gì mà con quỷ bỗng nhảy cẫng lên. Nó hít hít thứ đó một lúc rồi tung vó phi như bay. Chốc chốc lại đột ngột chụm chống cả bốn chân xuống đất lạnh để đứng sững lại, thậm chí lộn tùng phèo tại chỗ mấy vòng với đà đang chạy, chẳng khác gì một cầu thủ tiền đạo ngày nay vừa sút tung lưới đối phương.

Chả là quỷ Đen vừa tìm thấy một thứ rất thú vị, nó đã mất công dò tìm từ mấy tháng nay.

Khi mới nhập cư  ở miền Bắc núi Ural, quỷ Đen rất hay bị các con quỷ khác trêu chòng.

- Ô, thằng kia có đuôi rắn chúng bay ơi! - Con quỷ Xám có đuôi lừa nhìn thấy nó dè dặt bước vào liền gọi to lên như vậy.

- Ờ nhỉ. Nó không phải là quỷ đâu. Tao chưa thấy con quỷ nào như thế cả. Đuổi nó đi, bay ơi - Một chú quỉ Lùn, vốn là thứ quỷ hiền lành trong các loại quỷ, cũng kêu lên khi trông thấy cái đuôi kì lạ của quỷ Đen.

Hôm ấy vốn là ngày mồng sáu tháng sáu, là ngày hội của quỷ, tất cả bọn quỷ miền Bắc Cực kéo đến một chiếc hang rất rộng để cùng nhau vui chơi và khoe khoang tài cán. Quỷ Đen cũng đến nhưng nó rụt rè ngồi trong một góc, quan sát các thành phần của “xã hội quỷ” mà nó phải gia nhập một cách bất đắc dĩ.

Không thiếu một loại quỷ nào ở trên bộ, dưới nước hay âm cung. Quỷ Kappa trông như đứa bé con, lại giông giống một con rái cá, lang thang cả trên bờ lẫn duới nuớc. Quỷ Oni to lớn, cao như người đi cà kheo, thân hình mang ba màu đỏ, xanh và đen, cũng có hai sừng như quỷ Đen, rất thích ăn thịt người. Rồi con quỷ Tengu mặt đỏ, mũi dài như mỏ diều hâu chuyên bắt cóc trẻ con.

Hiền lành nhất có lẽ là con Hito-kozo, có mỗi con mắt rất to ở giữa mặt, mặc áo thày tu, đi guốc gỗ.

Quỷ Dạ Xoa còn đen đủi xấu xí hơn cả quỉ Đen, món khoái khẩu nhất của hắn là thịt hài nhi, nhưng có vẻ là tên hống hách nhất. Khi nghe mấy con quỷ khác la lên về chuyện cái đuôi rắn của quỷ Đen, nó khệnh khạng đi lại gần.

- Tao cai quản cả mười tám tầng Địa Ngục, nhìn chẳng sót góc nào mà chưa thấy con quỷ nào có đuôi rắn bao giờ. Ê, thằng kia, mày ở đâu đến đây? - Nó hăm hăm cây gậy đầu trùy có gai nhọn, chuyên dùng để tra khảo tội nhân dưới Địa Ngục.

- Ba ba! Quỷ cha, ma mẹ... Này chúng mày ơi, hôm nay là ngày Hội Quỷ. Đã có mặt ở đây thì nó phải là quỷ rồi. Nếu không phải quỷ đứa chó nào muốn đến đây. Thôi, có cái gì bưng ra chén đi! - Con Ngạ quỷ mặt lợn dàn hòa.

- Bi bi! Chén đi, chén đi, chén đi! - Đa số bọn quỷ hàng năm chẳng ăn uống gì, nhưng những hôm có đại tiệc chúng cũng nôn nóng phá cỗ chẳng khác gì trẻ con, nhất là Ngạ quỷ vốn là loài quỷ đói.

Chúng bỏ qua chuyện cái đuôi lạ lùng của quỷ Đen, xúm vào phá cỗ do mấy con Umebozu đầu to, mũi nhớt bưng ra. Lũ quỷ này ở dưới biển, khi nó thò đầu lên khỏi mặt nước thì người trên các thứ tàu bè qua lại đều phải vội vàng quay  đi, giả vờ không nhìn thấy. Vô phúc cho người nào đó bị nó cho là “nhìn đểu”, vì nó sẽ lập tức lật úp con tàu. Năm nay đến lượt lũ quỷ biển này phải chịu trách nhiệm về cỗ bàn, nên chúng đưa từ biển lên mấy mâm toàn là hải sản.

Tuy là quỷ cả nhưng chúng cũng tỏ ra nhường nhịn và săn đón với quỷ Tuyết Yukionna, vốn là linh hồn không thể siêu thoát của cô gái Nhật Bản, mặc áo Kimono trắng - quỷ Đen có nhận xét như vậy. Lúc nãy nó rất căm con quỷ Dạ Xoa đã đưa gậy ra đe dọa. Giá như vẫn là pháp sư luyện ngải thì chỉ một cái khoát tay hay bấm quyết của nó thì bọn này đã phải chạy re. Nhưng giờ nó là con quỷ tò te mới đến nên đành phải nhịn vậy…

Thứ mà quỷ Đen vừa tìm được có thể giúp nó trở thành đại ca hay thủ lĩnh của mọi loài quỷ, vì vậy mới nhảy cẫng lên như thế. Nó lần mò đi tìm cây cỏ sau cái đêm tình cờ nếm thử một thứ  rêu bé nhỏ, có gai, mắc vào móng guốc bị sước của nó từ khi nào. Đã từng là pháp sư vào rừng tìm cây hiếm để luyện ngải, nhưng chưa bao giờ con quỷ để ý đến thứ rêu cỏ lạ lùng như vậy. Nó đang rầu rĩ đến mức giá chết được thì chết ngay, chẳng cần phải nghĩ đến chuyện ai sẽ lo liệu tang ma như mấy người già ở quê, phải lo cỗ hậu sự để sẵn trong nhà hàng chục năm truớc khi ra nghĩa địa!

Khốn nỗi quỷ chẳng bao giờ chết được. Mà chết để làm gì nhỉ?! Người ta chết đi còn mong được lên Thiên đàng, được đầu thai hay hóa sinh làm kiếp khác sung sướng hơn, kẻ nào độc ác, xấu xa lắm mới bị hóa thành quỷ sau khi chết. Chưa thấy ở đâu có chuyện nói rằng khi quỷ chết đi lại thành người hay thành tiên cả!

Nói dài dòng như thế là để ai cũng hiểu rằng con quỷ Đen đã vui sướng đến mức nào, khi tình cờ nó ngửi thử mùi của thứ rêu bé nhỏ, có gai ram ráp ấy. Ngửi sơ tí ti thôi mà tự dưng mọi sự buồn rầu kéo nhau đi hết, cứ như chúng đã mọc cánh bay tuốt lên mây. Trước mắt nó dập dờn hàng chục cô gái xinh ơi là xinh, lũ lượt kéo ra vây quanh, mời mọc nó cùng nắm tay nhảy múa, chẳng nàng nào để tâm đến chuyện lúc ấy nó... xấu giai như quỷ!

Tất nhiên là quỷ Đen cực kì sung sướng với cảm giác đang được trở lại là một pháp sư tài hoa, luôn được đàn bà, con gái lưu tâm như truớc đây. Có điều cái sự sung sướng, chẳng phải hoãn lại tí nào ngay sau lúc ngửi, kéo dài không lâu. Lát sau nó đã thấy mình trở lại là con quỷ mang sừng dê, móng trâu, đuôi rắn mai hoa, lông da đen như hắc ín.

Quá thất vọng và không hiểu nguyên nhân vì sao tự dưng có đuợc mấy phút "lên tiên" như thế, con Quỷ ngồi thừ ra. Sau đấy khá lâu nó bần thần sờ mò trong hang, tìm lại mẩu rêu lúc nãy đã quăng đâu đó. May thay, mẩu rêu vẫn còn ở nền hang.

- Chẳng lẽ thứ rêu này còn lạ kì hơn những loại ngải đã tìm kiếm truớc đây ư? - Con Quỷ tự hỏi.

Truớc kia là pháp sư thì nó có thể tìm và luyện ngải được. Đã biến thành quỷ thì không bao giờ được phép luyện ngải, quy luật của đất trời nghiêm cấm việc đó. Một con quỷ không bao giờ dám đọc thần chú, cho là nó vẫn còn nhớ nhưng chỉ cần thầm thì một câu thôi, Sấm Sét sẽ lập tức giáng xuống khiến nó tan nát thành tro bụi.

Dẫu bị đánh như vậy nhưng chết thì nó vẫn không chết, tuy nhiên mang hình hài con quỷ còn sướng hơn những hạt tro, bởi là quỷ đôi khi còn được chơi với con quỷ khác. Nghe nói có cả những con quỷ Cười, chúng hay pha trò ra phết, nhưng vào hôm Hội Quỷ không thấy con nào có mặt.

Quỷ Đen cầm mảnh rêu tìm thấy trong tay. Theo tính cách của quỷ nó chẳng nghĩ ngợi lâu la gì, đưa lên mũi hít một cái, cho vào mồm nhai nuốt một mẩu bằng đốt ngón tay út, dẫu mùi vị của thứ rêu này chẳng ngon lành chút nào.

- Ba ba! Đúng rồi! - Đúng rêu này rồi! - Con quỷ hét lên khoái trá vì nó lại được "lên tiên" như lúc nãy, mà lần này cực kì hơn nhiều. Nhưng nó không nhảy cẫng lên vì đã rơi vào trạng thái ảo giác thần tiên do thứ rêu kì dị gây ra.

 

READ MORE - Truyện thiếu nhi NGƯỜI MẸ VÀ CON QUỶ - 4. BABA YAGA - Ngọc Châu

VẮNG EM - Chùm thơ Vũ Hùng



VẮNG EM


Vắng em chưa tới

Nửa tuần,

Mà sao lòng cứ ngỡ chừng 

Trăm năm?

Chiếu kia còn dấu

Em nằm,

Mâm cơm

Nguội lạnh 

ai chăm

sớm chiều?

Một mình 

Rượu rót

Đăm chiêu,

Trăng non mồng bảy 

Phập phều

Dửng dưng!

Ly này

Ly nữa...

Đâu dừng.

Câu thơ khắc khoải

Rưng rưng

Lạc vần!


Bình Định 22.02.2024

Vũ Hùng

 

VƯỜN XUÂN NHÀ BẠN


Ghé thăm nhà bạn, Phước An 

Nắng xuân mỏng mảnh tơ vàng ai hong

Quyện chung hoa

 bắp Hoa hồng 

Làn hương nhè nhẹ bềnh bồng quẩn quanh

Sân vườn cây lá tươi xanh

Lao xao năng gió, bức tranh tuyệt vời

Đầu xuân chúc bạn đôi lời 

Gia đình hạnh phúc cuộc đời mãi xuân!

Phước An, 19.02.2024

Vũ Hùng 

 

 

 

 

DẠI-KHÔN KHÓ TƯỞNG 


Đọc thơ bạn nhớ người xưa

Vườn Xuân yên ắng nắng thưa an lành

Người xưa tìm dại tóc xanh

Còn đây bị dại tóc mành khói sương

Dại khôn, khôn dại khó tường

Xuân về làng xóm, phố phường đông vui!

Vườn quê rau quả hên xui

Được mùa rớt giá hẩm hiu nhặt buồn!

Một mình đây với rượu suông

Vẫn chưa thấu nổi ngọn nguồn dại khôn?


Vũ Hùng

 


READ MORE - VẮNG EM - Chùm thơ Vũ Hùng

CÒN ĐÂY MÔT TIẾNG CHIM RƠI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Còn đây một tiếng chim rơi


Có con chim gì lạ lắm

Hình như đâu đó lạc về

Vườn em, tinh sương ướt đẫm

Trên cành, cao giọng đam mê

                 *

Tự dưng một mình bối rối

Nỗi niềm gì, chợt xốn xang

Quay ngang ngăn đời, dằn dỗi

Nghịch nỗi trầm tư dịu dàng

                *

Đương mùa gọi tình, thảng thốt

Tiếng chim khắc khoải hồi luân

Còn nguyên một thời bồng bột

Tiếng chim đổ hột tươi nhuần

                 *

Một mình ngồi yên, nhắm mắt

Sáng bừng hồi tưởng xa xôi

Tiếng chim vội vàng ngưng bặt

Vụt bay về phía chân đồi

                     *

Bâng quơ, cái nhìn lơ đãng

Đăm đăm, ngượng nghịu so đo

Vầng dương dường như vội sáng

Cho ai rối mối tơ vò …



Tự dưng đi ngang nhà em


Bao năm lê dép bên đường

Mà không nắm được làn hương cuối ngày

Biết là nghĩa trả tình vay

Sao còn cay đắng mỉa mai làm gì?

Rồi nước mắt tự khô đi

Chợt nghe ráo hoảnh, hồ nghi tiếng cười



Nơi có một giấc mơ dang dở


Anh vẫn biết em về nơi cổ xứ

Trăng dung dăng, tuổi mộng thuở ban đầu

Trăng ở trọ suốt một thời thiếu nữ

Đời hồn nhiên, không một chút lo âu

                       *

Loang loáng bước, đường quanh co phố chợ

Còn không em, trúc trắc một ngày xưa

Góc phố cũ và giấc mơ dang dở

Nắng đổ bên thềm, sợi nhặt sợi thưa

                       *

Lặng lẽ chiều rơi ngày đi chầm chậm

Vầng trăng non đã treo phía chân đồi

Nơi hò hẹn, nghe nặng lòng thấm đẫm

Dẫu biết rằng ngày cũ đã xa xôi

                      *

Ngong ngóng nhớ một đêm nào hồi đó

Bướm hoa say trên dấu tuổi ngọc ngà

Lòng phố hẹp, quẩn chiều bồi hồi gió

Chưa nghĩ gì về những cuộc chia xa

                     *

Anh vẫn biết em về nơi cổ xứ

Một chút gì thương nhớ tuổi hai mươi

Ánh trăng vỡ, cánh môi hồng níu giữ

Một bờ cong trong vắt tiếng cười …



Một chóp nắng trong mưa dầm gió bấc


Sáng bừng lên, con phố nhỏ hanh hao

Giữa dòng người, xe lao xao tất bật


Em đong đưa chiếc váy đỏ ngọt ngào

Bước qua đường, ngược về nơi tìm đến

Mang theo trong lòng, một nỗi khát khao…



Chợ chồm hổm người đông, con phố chật


Sao em lại còn xoè tay vén tóc

Cho bao chàng trai cứ ngoảnh mặt lại đứng nhìn


Trong tiếng cằn nhằn, giữa dòng người len ngang len dọc

Anh đứng sẽ sàng 

Xớ rớ hóng tin



Có đôi mắt buồn, đăm đắm ánh hoàng hôn


Trên vạt cỏ tơ non mơn mởn

Sóng sánh lượn cong, trong gió dập dờn


Sao thắc thỏm bâng quơ điều không có thế

Dẫu đã biết nhịp đời, quanh co như thế

Mà nỗi niềm treo, theo gió cuộn đổ dồn…


Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - CÒN ĐÂY MÔT TIẾNG CHIM RƠI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

COI NHƯ LÀ HẾT TẾT – Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ

 
COI NHƯ LÀ HẾT TẾT
 
Coi như là hết Tết, con Rồng trở về trời, Ông Bà xong cuộc chơi trở về với con cháu...
Người mình theo nhiều Đạo, nhưng Tết chỉ một Đường:  Ai cũng nặng yêu thương Tổ Tiên và Tổ Quốc...
Chưa quên thời khổ cực, con cháu lại đi làm...Ngày Mồng Ba xuân sang, Ông Bà nhìn...nhang khói!
Cảm ơn Trời, nắng mới, cái lạnh bớt nhiều nhiều.  Người ta giấu buồn hiu thời còn xa Đất Nước!
Thanh Bình mà gió ngược thổi tà áo giai nhân!
*
Quán cà phê bên đường, uống nắng và uống gió.  Tết không có pháo nổ, người nhắc nhau tuổi thơ...
Nhiều người tóc bạc phơ vuốt tóc, cười, thấy tội!  Nhiều người vừa mới nói chuyện gì rồi làm thinh...
Quán không nhạc xập xình, chỉ tiếng tim người đập.  Hình như có nước mắt tan trong tách cà phê?

Nhiều người nói sẽ về... chắc nói thầm với nắng? 
 
Trần Vấn Lệ

READ MORE - COI NHƯ LÀ HẾT TẾT – Trần Vấn Lệ

BÀI THƠ KHAI BÚT ĐẦU NĂM – Thơ Lê Phước Sinh


 
               Nhà thơ Lê Phước Sinh


BÀI THƠ KHAI BÚT ĐẦU NĂM
 
Tôi nằm ngửa nhìn
chân trời trọn vẹn,
chẳng cần phải đăng ký tạm trú tạm vắng.
Hồn nhiên,
hít vào lồng ngực
một hơi dài,
thở ra
thoải mái.
 
                                         Lê Phước Sinh
READ MORE - BÀI THƠ KHAI BÚT ĐẦU NĂM – Thơ Lê Phước Sinh

TRÍCH NGANG MỘT TRANG NHẬT KÝ – Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ
 
Ngày thứ Năm thật đẹp!   Đã tuần lễ thứ ba.  Tháng Hai đã đi qua sắp tới ngày cuối
tháng...
Tháng Hai nhuần, hăm chín.  Thêm một ngày dài ghê!  Người làm thuê ê chề:  làm không công... buồn nhỉ!
Tối vợ chồng thủ thỉ:  "Thôi kệ nó nha em!".  Vợ chắc lại cười duyên... "Ai biểu mình lo lắng?".
Gừng cay và muối mặn (*)... bây giờ càng thêm thương!  Chuyện rất đỗi bình thường, xã hội còn giai cấp!
Bưng cà phê lên nhắp, hai người tàn binh cười!  Mình còn sống là vui!  Bốn chín năm một thoáng...
Nói vui lòng vẫn buồn!
*
Tôi không làm văn chương, chỉ chép chơi nhật ký.  Mỗi ngày tôi làm vậy... như thời lính hành quân!
Con chim sẻ bay chừng ba trăm mét dừng cánh... Nó mổ từng hạt nắng có khi là giọt mưa?
Tôi mổ gì trang thơ... mực hay là con chữ? Ai hồi lớn, tuổi nhỏ, cũng mổ a, bê, xê...
Ai nghèo cũng nhà quê, đâu biết Mercedes!  Nhưng tới khi xe jeep... đều thành người nhà binh!
Chiến tranh mong hòa bình.  Hòa bình rồi điêu đứng!  Biển mà đừng có sóng...người ta đi hết trơn?
Hai tàn binh vương vương theo cọng khói thuốc lá.  Nhớ bạn bè biển cả còn lại còn bao nhiêu?
Khói.  Con mắt.  Đăm chiêu.  Tấm khăn điều rách nát... Người quân tử lau mặt mai chiều tấm khăn tang!
 
Trần Vấn Lệ
 
 (*) Ca dao: "Tay bưng đĩa muối chén gừng, gừng cay muối mặn xin đùng quên nhau!"
READ MORE - TRÍCH NGANG MỘT TRANG NHẬT KÝ – Trần Vấn Lệ

Tuesday, February 20, 2024

HOA RỤNG THỀM XUÂN, XUÂN TINH KHÔI – Thơ Tịnh Bình


   


HOA RỤNG THỀM XUÂN
 
Sương chiều rã mộng phù hư
Trăng đêm theo lối chân như tìm về
Lục trần ngũ dục bùa mê
Tâm thân rời rã nhiêu khê tháng ngày
 
Trăm năm giấc mộng trần ai
Bao nhiêu vinh nhục đắng cay vở tuồng
Ta về ôm lấy chữ buông
Vịn câu vô ngã không buồn không vui
 
Dòng đời nước chảy về xuôi
Đường tu lặng lẽ bùi ngùi lối riêng
Cành tâm vượn khỉ luyên thuyên
Há đâu phải dễ lặng yên gương hồ
 
Về đâu hoa đốm hư vô
Đông qua xuân đến cành khô lại cười
Pháp thân bất diệt tinh khôi
Thềm xuân rụng đóa hoa rơi năm nào...
 
 
XUÂN TINH KHÔI
 
Lấp lánh ánh nhìn từ đôi mắt của mùa xuân
Trong khu vườn thơm mùi nắng mới
Lũ gió tinh nghịch lăn tròn trên đám cỏ
Vỡ giọt sương những rung động khẽ khàng
 
Nở âm thầm vài bông hoa không biết tên
Dây thường xuân trườn mãi vòm xanh không mệt mỏi
Dường như mùa xuân đang lan bất tận
Trong khoảnh khắc mường tượng của một ai đó
 
Khước từ những chiều vàng rực rỡ
Gối đầu lên giấc mơ phù sa đồng bãi
Dáo dác tìm xuân cánh én tách bầy bay lạc
Mênh mang chân trời
Vô định đường hướng
Có hay không
Ánh mắt bao dung
Tình xuân độ lượng khôn cùng
 
Tự hỏi mình làm sao phủi hết ưu phiền
Những cung đường gió bụi
Cỏ khô và nắng cháy
Ngược lối hoang vu chai sạn bàn chân mỏi
Ước trở về làm bầy trẻ nhỏ
Ùa vào lòng xuân tinh khôi...
 
                                               TỊNH BÌNH
                                                (Tây Ninh)

READ MORE - HOA RỤNG THỀM XUÂN, XUÂN TINH KHÔI – Thơ Tịnh Bình

LỜI THƯA DÂNG NGÀY THƠ VIỆT NAM – Thơ Ái Nhân


Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Nguyễn Quang Thiều 
chia sẻ thông tin về Ngày thơ Việt Nam. 
(Ảnh: Phương Lan)
 
 
LỜI THƯA DÂNG NGÀY THƠ VIỆT NAM
 
Càn khôn vĩnh hằng!
Tổ quốc trường tồn!
Tiên tổ anh linh hào kiệt!
Truyền thống bốn ngàn năm oanh liệt!
 
Đất nước ta cong thon hình chữ ét
Lưng Trường sơn, ngực ưỡn Biển đông
Đồng đất phì nhiêu, rừng vàng, biển bạc
Thơm thảo nghĩa tình, nhân ái mênh mông
 
Tiên tổ Vua Hùng anh linh chính trực
Dựng, giữ non sông vạn đại trường tồn
Dạy dân cấy trồng, chăn nuôi, dệt vải
Đêm múa hát, đọc thơ, ngày ra đồng làm ruộng
Khúc ca dao thấm đậm vị tương cà
 
Lịch sử dân tộc mình là những khúc tráng ca
Trước giặc ngoại xâm hiên ngang khí phách
“Sông núi Nước Nam vua Nam ở
Tiệt nhiên địch phận tại Thiên thư...”
 
Dân tộc mình sinh ra từ một bọc
Tình thân máu mủ ruột già
Khi hoạn nạn dìu nhau vượt khó
“Con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”
Lành rách thương nhau “máu chảy ruột mềm”
 
Tổ tiên ta vạn đại thiện hiền
Truyền thống ngàn năm văn hiến
Dân tộc kiên cường trước bao phen nguy biến
Vượt lên mọi gian khó nguy nan
 
Thế hệ chúng ta, con cháu Bác Hồ
Nguyện giữ non sông, xây đắp cơ đồ
Viết những vần thơ yêu thương thao thiết
Ngợi ca nhân dân, quê hương, đất nước
Ngợi ca dòng giống Lạc Hồng 
Kết nối bốn phương đoàn kết đồng lòng
Người yêu người, thương nhau như ruột thịt!
 
Tự hào thay!
Chúng ta con dân Nước Việt
Tiên tổ ông cha anh hùng hào kiệt
Đánh giặc, làm thơ nhân nghĩa ngời ngời
 
Người yêu thơ, làm thơ thời nào cũng vậy
Cốt cách nghĩa nhân
Kết yêu thương thành tứ, thành vần
Thơ tải đạo hướng đời: Chân - Thiện - Mỹ
Xây những lâu đài mơ kỳ vỹ
Nối vòng tay thương nước, thương nòi
Chắt cay đắng cất đời thành rượu ngọt
Viết lời thơ như vàng ngọc dâng đời
Gạn đục khơi trong khát vọng tình người!
 
Thổi vào đời những ý tưởng mộng mơ
Sáng bừng ánh mắt bờ môi chảy tràn hạnh phúc
Cảm thông chia sẻ, gom nắng tình thương, sưởi ấm những tâm hồn giá lạnh
Thơ là men, ánh sáng, hương hoa, mật ngọt dâng đời
Là những lâu đài không bằng gạch, bằng vôi, xi măng sắt thép
Nhưng vĩnh hằng tồn tại trong giấc mơ loài người
 
Thơ như dòng trăng tắm gội hồn người
Gột rửa những vết nhơ đen đúa mà thượng đế quên khi sáng tạo loài người
Như thiên thần chắp cánh ước mơ
Thơ là rượu, là men, là hương, là hồn cuộc sống!
 
Thưa Tiên tổ anh linh!
Thưa những hương hồn hy sinh vì Tổ quốc!
Thưa nhân dân những con người kiên gan trung liệt!
Thưa những tâm hồn nghĩa nhân thanh cao lãng mạn!
 
Thơ là mơ ước khát khao
Là trái táo thơm trong vườn cực lạc
Là lời Bà tiên thiện hiền trong cổ tích
Là yêu thương, nhân phẩm, nghĩa tình
Là khao khát Tổ quốc mình thanh bình sánh với năm châu
Là niềm hân hoan của nhân dân khắp các vùng miền rộn vang tiếng hát, tiếng cười… hạnh phúc!
 
Nhà thơ ÁI NHÂN
(Tháng giêng – Giáp Thìn)

READ MORE - LỜI THƯA DÂNG NGÀY THƠ VIỆT NAM – Thơ Ái Nhân

TA TRỞ LẠI CON ĐƯỜNG XƯA ÁO LỤA - Thơ: Phan Phụng Thạch - Nhac: Cao Hữu Điền - Giọng ca: Trần Quang Lộc

READ MORE - TA TRỞ LẠI CON ĐƯỜNG XƯA ÁO LỤA - Thơ: Phan Phụng Thạch - Nhac: Cao Hữu Điền - Giọng ca: Trần Quang Lộc

EM MÃI LÀ CÔ GÁI MƯỜI BẢY TUỔI NGÀY XƯA – Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ

 
EM MÃI LÀ CÔ GÁI 

MƯỜI BẢY TUỔI NGÀY XƯA

Sao hôm nay không nắng?  Chiều hôm nay sẽ mưa?  Tôi đã ngồi tới trưa... lạnh từ vừa đến lạnh!
 
"Trốn trời đâu khỏi nắng?".  Tôi nhắc, nghe buồn buồn.  Giờ này ở Quê Hương, nắng mưa... chuyện thường bữa!
 
Không cách nào hết nhớ!  Quê Hương từng tiếng chim... Ở đây, ngày vắng tênh, chim bay đâu hết cả?
 
Ném bánh mì cho quạ... Quạ không thấy bay về!  Ở đây không phải quê, nhớ ơi đồng bát ngát...
 
Nhớ ơi tiếng ai hát bài Tình Xa Tình Xa...
 
*
Chỉ biết ngày hôm qua, em bắt chuyến xe lửa, em đi về ngoài nớ, em thăm Tết bà con...
 
Những chuyến xe Sài Gòn, tiếng còi và lửa, khói...lâu nay không ai nói sân ga buồn thế nào!
 
Anh thấy em... chiêm bao.  Anh thấy trào nước mắt.  Em.  Quê Hương.  Tổ Quốc, bốn chín năm đổi cờ...
 
Mới hôm qua mà xưa... giống ngày mờ không nắng!  Tóc em sợi dài, vắn, trăm năm là trăm năm!
 
Chao ôi buồn thâm thâm, chao ôi buồn thẳm thẳm.  Ống sơn nào đen sậm, anh vẽ buồn bức tranh...
 
Đường ra xứ Huế quanh quanh non xanh nước biếc như tranh họa đồ!  Anh nhớ chớ Lăng Cô, nhớ Nhà Thờ chuông vọng...
 
Biển mùa này gió, sóng.  Biển muôn đời mênh mông!  Tóc em quấn hay buông... Chao ôi mây Thành Nội!
 
Sao không là Thành Ngoại?  Con nhớ Ngoại quá chừng, nhớ em đi sau bưng cái rổ cau cho Ngoại...
 
Em mãi là cô gái mười bảy tuổi hồi xưa... 
                                                                                      
                                                               Trần Vấn Lệ

READ MORE - EM MÃI LÀ CÔ GÁI MƯỜI BẢY TUỔI NGÀY XƯA – Trần Vấn Lệ