Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, February 22, 2024

VẮNG EM - Chùm thơ Vũ Hùng



VẮNG EM


Vắng em chưa tới

Nửa tuần,

Mà sao lòng cứ ngỡ chừng 

Trăm năm?

Chiếu kia còn dấu

Em nằm,

Mâm cơm

Nguội lạnh 

ai chăm

sớm chiều?

Một mình 

Rượu rót

Đăm chiêu,

Trăng non mồng bảy 

Phập phều

Dửng dưng!

Ly này

Ly nữa...

Đâu dừng.

Câu thơ khắc khoải

Rưng rưng

Lạc vần!


Bình Định 22.02.2024

Vũ Hùng

 

VƯỜN XUÂN NHÀ BẠN


Ghé thăm nhà bạn, Phước An 

Nắng xuân mỏng mảnh tơ vàng ai hong

Quyện chung hoa

 bắp Hoa hồng 

Làn hương nhè nhẹ bềnh bồng quẩn quanh

Sân vườn cây lá tươi xanh

Lao xao năng gió, bức tranh tuyệt vời

Đầu xuân chúc bạn đôi lời 

Gia đình hạnh phúc cuộc đời mãi xuân!

Phước An, 19.02.2024

Vũ Hùng 

 

 

 

 

DẠI-KHÔN KHÓ TƯỞNG 


Đọc thơ bạn nhớ người xưa

Vườn Xuân yên ắng nắng thưa an lành

Người xưa tìm dại tóc xanh

Còn đây bị dại tóc mành khói sương

Dại khôn, khôn dại khó tường

Xuân về làng xóm, phố phường đông vui!

Vườn quê rau quả hên xui

Được mùa rớt giá hẩm hiu nhặt buồn!

Một mình đây với rượu suông

Vẫn chưa thấu nổi ngọn nguồn dại khôn?


Vũ Hùng

 


READ MORE - VẮNG EM - Chùm thơ Vũ Hùng

CÒN ĐÂY MÔT TIẾNG CHIM RƠI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Còn đây một tiếng chim rơi


Có con chim gì lạ lắm

Hình như đâu đó lạc về

Vườn em, tinh sương ướt đẫm

Trên cành, cao giọng đam mê

                 *

Tự dưng một mình bối rối

Nỗi niềm gì, chợt xốn xang

Quay ngang ngăn đời, dằn dỗi

Nghịch nỗi trầm tư dịu dàng

                *

Đương mùa gọi tình, thảng thốt

Tiếng chim khắc khoải hồi luân

Còn nguyên một thời bồng bột

Tiếng chim đổ hột tươi nhuần

                 *

Một mình ngồi yên, nhắm mắt

Sáng bừng hồi tưởng xa xôi

Tiếng chim vội vàng ngưng bặt

Vụt bay về phía chân đồi

                     *

Bâng quơ, cái nhìn lơ đãng

Đăm đăm, ngượng nghịu so đo

Vầng dương dường như vội sáng

Cho ai rối mối tơ vò …



Tự dưng đi ngang nhà em


Bao năm lê dép bên đường

Mà không nắm được làn hương cuối ngày

Biết là nghĩa trả tình vay

Sao còn cay đắng mỉa mai làm gì?

Rồi nước mắt tự khô đi

Chợt nghe ráo hoảnh, hồ nghi tiếng cười



Nơi có một giấc mơ dang dở


Anh vẫn biết em về nơi cổ xứ

Trăng dung dăng, tuổi mộng thuở ban đầu

Trăng ở trọ suốt một thời thiếu nữ

Đời hồn nhiên, không một chút lo âu

                       *

Loang loáng bước, đường quanh co phố chợ

Còn không em, trúc trắc một ngày xưa

Góc phố cũ và giấc mơ dang dở

Nắng đổ bên thềm, sợi nhặt sợi thưa

                       *

Lặng lẽ chiều rơi ngày đi chầm chậm

Vầng trăng non đã treo phía chân đồi

Nơi hò hẹn, nghe nặng lòng thấm đẫm

Dẫu biết rằng ngày cũ đã xa xôi

                      *

Ngong ngóng nhớ một đêm nào hồi đó

Bướm hoa say trên dấu tuổi ngọc ngà

Lòng phố hẹp, quẩn chiều bồi hồi gió

Chưa nghĩ gì về những cuộc chia xa

                     *

Anh vẫn biết em về nơi cổ xứ

Một chút gì thương nhớ tuổi hai mươi

Ánh trăng vỡ, cánh môi hồng níu giữ

Một bờ cong trong vắt tiếng cười …



Một chóp nắng trong mưa dầm gió bấc


Sáng bừng lên, con phố nhỏ hanh hao

Giữa dòng người, xe lao xao tất bật


Em đong đưa chiếc váy đỏ ngọt ngào

Bước qua đường, ngược về nơi tìm đến

Mang theo trong lòng, một nỗi khát khao…



Chợ chồm hổm người đông, con phố chật


Sao em lại còn xoè tay vén tóc

Cho bao chàng trai cứ ngoảnh mặt lại đứng nhìn


Trong tiếng cằn nhằn, giữa dòng người len ngang len dọc

Anh đứng sẽ sàng 

Xớ rớ hóng tin



Có đôi mắt buồn, đăm đắm ánh hoàng hôn


Trên vạt cỏ tơ non mơn mởn

Sóng sánh lượn cong, trong gió dập dờn


Sao thắc thỏm bâng quơ điều không có thế

Dẫu đã biết nhịp đời, quanh co như thế

Mà nỗi niềm treo, theo gió cuộn đổ dồn…


Lê Thanh Hùng

     Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - CÒN ĐÂY MÔT TIẾNG CHIM RƠI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

COI NHƯ LÀ HẾT TẾT – Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ

 
COI NHƯ LÀ HẾT TẾT
 
Coi như là hết Tết, con Rồng trở về trời, Ông Bà xong cuộc chơi trở về với con cháu...
Người mình theo nhiều Đạo, nhưng Tết chỉ một Đường:  Ai cũng nặng yêu thương Tổ Tiên và Tổ Quốc...
Chưa quên thời khổ cực, con cháu lại đi làm...Ngày Mồng Ba xuân sang, Ông Bà nhìn...nhang khói!
Cảm ơn Trời, nắng mới, cái lạnh bớt nhiều nhiều.  Người ta giấu buồn hiu thời còn xa Đất Nước!
Thanh Bình mà gió ngược thổi tà áo giai nhân!
*
Quán cà phê bên đường, uống nắng và uống gió.  Tết không có pháo nổ, người nhắc nhau tuổi thơ...
Nhiều người tóc bạc phơ vuốt tóc, cười, thấy tội!  Nhiều người vừa mới nói chuyện gì rồi làm thinh...
Quán không nhạc xập xình, chỉ tiếng tim người đập.  Hình như có nước mắt tan trong tách cà phê?

Nhiều người nói sẽ về... chắc nói thầm với nắng? 
 
Trần Vấn Lệ

READ MORE - COI NHƯ LÀ HẾT TẾT – Trần Vấn Lệ

BÀI THƠ KHAI BÚT ĐẦU NĂM – Thơ Lê Phước Sinh


 
               Nhà thơ Lê Phước Sinh


BÀI THƠ KHAI BÚT ĐẦU NĂM
 
Tôi nằm ngửa nhìn
chân trời trọn vẹn,
chẳng cần phải đăng ký tạm trú tạm vắng.
Hồn nhiên,
hít vào lồng ngực
một hơi dài,
thở ra
thoải mái.
 
                                         Lê Phước Sinh
READ MORE - BÀI THƠ KHAI BÚT ĐẦU NĂM – Thơ Lê Phước Sinh

TRÍCH NGANG MỘT TRANG NHẬT KÝ – Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ
 
Ngày thứ Năm thật đẹp!   Đã tuần lễ thứ ba.  Tháng Hai đã đi qua sắp tới ngày cuối
tháng...
Tháng Hai nhuần, hăm chín.  Thêm một ngày dài ghê!  Người làm thuê ê chề:  làm không công... buồn nhỉ!
Tối vợ chồng thủ thỉ:  "Thôi kệ nó nha em!".  Vợ chắc lại cười duyên... "Ai biểu mình lo lắng?".
Gừng cay và muối mặn (*)... bây giờ càng thêm thương!  Chuyện rất đỗi bình thường, xã hội còn giai cấp!
Bưng cà phê lên nhắp, hai người tàn binh cười!  Mình còn sống là vui!  Bốn chín năm một thoáng...
Nói vui lòng vẫn buồn!
*
Tôi không làm văn chương, chỉ chép chơi nhật ký.  Mỗi ngày tôi làm vậy... như thời lính hành quân!
Con chim sẻ bay chừng ba trăm mét dừng cánh... Nó mổ từng hạt nắng có khi là giọt mưa?
Tôi mổ gì trang thơ... mực hay là con chữ? Ai hồi lớn, tuổi nhỏ, cũng mổ a, bê, xê...
Ai nghèo cũng nhà quê, đâu biết Mercedes!  Nhưng tới khi xe jeep... đều thành người nhà binh!
Chiến tranh mong hòa bình.  Hòa bình rồi điêu đứng!  Biển mà đừng có sóng...người ta đi hết trơn?
Hai tàn binh vương vương theo cọng khói thuốc lá.  Nhớ bạn bè biển cả còn lại còn bao nhiêu?
Khói.  Con mắt.  Đăm chiêu.  Tấm khăn điều rách nát... Người quân tử lau mặt mai chiều tấm khăn tang!
 
Trần Vấn Lệ
 
 (*) Ca dao: "Tay bưng đĩa muối chén gừng, gừng cay muối mặn xin đùng quên nhau!"
READ MORE - TRÍCH NGANG MỘT TRANG NHẬT KÝ – Trần Vấn Lệ

Tuesday, February 20, 2024

HOA RỤNG THỀM XUÂN, XUÂN TINH KHÔI – Thơ Tịnh Bình


   


HOA RỤNG THỀM XUÂN
 
Sương chiều rã mộng phù hư
Trăng đêm theo lối chân như tìm về
Lục trần ngũ dục bùa mê
Tâm thân rời rã nhiêu khê tháng ngày
 
Trăm năm giấc mộng trần ai
Bao nhiêu vinh nhục đắng cay vở tuồng
Ta về ôm lấy chữ buông
Vịn câu vô ngã không buồn không vui
 
Dòng đời nước chảy về xuôi
Đường tu lặng lẽ bùi ngùi lối riêng
Cành tâm vượn khỉ luyên thuyên
Há đâu phải dễ lặng yên gương hồ
 
Về đâu hoa đốm hư vô
Đông qua xuân đến cành khô lại cười
Pháp thân bất diệt tinh khôi
Thềm xuân rụng đóa hoa rơi năm nào...
 
 
XUÂN TINH KHÔI
 
Lấp lánh ánh nhìn từ đôi mắt của mùa xuân
Trong khu vườn thơm mùi nắng mới
Lũ gió tinh nghịch lăn tròn trên đám cỏ
Vỡ giọt sương những rung động khẽ khàng
 
Nở âm thầm vài bông hoa không biết tên
Dây thường xuân trườn mãi vòm xanh không mệt mỏi
Dường như mùa xuân đang lan bất tận
Trong khoảnh khắc mường tượng của một ai đó
 
Khước từ những chiều vàng rực rỡ
Gối đầu lên giấc mơ phù sa đồng bãi
Dáo dác tìm xuân cánh én tách bầy bay lạc
Mênh mang chân trời
Vô định đường hướng
Có hay không
Ánh mắt bao dung
Tình xuân độ lượng khôn cùng
 
Tự hỏi mình làm sao phủi hết ưu phiền
Những cung đường gió bụi
Cỏ khô và nắng cháy
Ngược lối hoang vu chai sạn bàn chân mỏi
Ước trở về làm bầy trẻ nhỏ
Ùa vào lòng xuân tinh khôi...
 
                                               TỊNH BÌNH
                                                (Tây Ninh)

READ MORE - HOA RỤNG THỀM XUÂN, XUÂN TINH KHÔI – Thơ Tịnh Bình

LỜI THƯA DÂNG NGÀY THƠ VIỆT NAM – Thơ Ái Nhân


Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Nguyễn Quang Thiều 
chia sẻ thông tin về Ngày thơ Việt Nam. 
(Ảnh: Phương Lan)
 
 
LỜI THƯA DÂNG NGÀY THƠ VIỆT NAM
 
Càn khôn vĩnh hằng!
Tổ quốc trường tồn!
Tiên tổ anh linh hào kiệt!
Truyền thống bốn ngàn năm oanh liệt!
 
Đất nước ta cong thon hình chữ ét
Lưng Trường sơn, ngực ưỡn Biển đông
Đồng đất phì nhiêu, rừng vàng, biển bạc
Thơm thảo nghĩa tình, nhân ái mênh mông
 
Tiên tổ Vua Hùng anh linh chính trực
Dựng, giữ non sông vạn đại trường tồn
Dạy dân cấy trồng, chăn nuôi, dệt vải
Đêm múa hát, đọc thơ, ngày ra đồng làm ruộng
Khúc ca dao thấm đậm vị tương cà
 
Lịch sử dân tộc mình là những khúc tráng ca
Trước giặc ngoại xâm hiên ngang khí phách
“Sông núi Nước Nam vua Nam ở
Tiệt nhiên địch phận tại Thiên thư...”
 
Dân tộc mình sinh ra từ một bọc
Tình thân máu mủ ruột già
Khi hoạn nạn dìu nhau vượt khó
“Con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”
Lành rách thương nhau “máu chảy ruột mềm”
 
Tổ tiên ta vạn đại thiện hiền
Truyền thống ngàn năm văn hiến
Dân tộc kiên cường trước bao phen nguy biến
Vượt lên mọi gian khó nguy nan
 
Thế hệ chúng ta, con cháu Bác Hồ
Nguyện giữ non sông, xây đắp cơ đồ
Viết những vần thơ yêu thương thao thiết
Ngợi ca nhân dân, quê hương, đất nước
Ngợi ca dòng giống Lạc Hồng 
Kết nối bốn phương đoàn kết đồng lòng
Người yêu người, thương nhau như ruột thịt!
 
Tự hào thay!
Chúng ta con dân Nước Việt
Tiên tổ ông cha anh hùng hào kiệt
Đánh giặc, làm thơ nhân nghĩa ngời ngời
 
Người yêu thơ, làm thơ thời nào cũng vậy
Cốt cách nghĩa nhân
Kết yêu thương thành tứ, thành vần
Thơ tải đạo hướng đời: Chân - Thiện - Mỹ
Xây những lâu đài mơ kỳ vỹ
Nối vòng tay thương nước, thương nòi
Chắt cay đắng cất đời thành rượu ngọt
Viết lời thơ như vàng ngọc dâng đời
Gạn đục khơi trong khát vọng tình người!
 
Thổi vào đời những ý tưởng mộng mơ
Sáng bừng ánh mắt bờ môi chảy tràn hạnh phúc
Cảm thông chia sẻ, gom nắng tình thương, sưởi ấm những tâm hồn giá lạnh
Thơ là men, ánh sáng, hương hoa, mật ngọt dâng đời
Là những lâu đài không bằng gạch, bằng vôi, xi măng sắt thép
Nhưng vĩnh hằng tồn tại trong giấc mơ loài người
 
Thơ như dòng trăng tắm gội hồn người
Gột rửa những vết nhơ đen đúa mà thượng đế quên khi sáng tạo loài người
Như thiên thần chắp cánh ước mơ
Thơ là rượu, là men, là hương, là hồn cuộc sống!
 
Thưa Tiên tổ anh linh!
Thưa những hương hồn hy sinh vì Tổ quốc!
Thưa nhân dân những con người kiên gan trung liệt!
Thưa những tâm hồn nghĩa nhân thanh cao lãng mạn!
 
Thơ là mơ ước khát khao
Là trái táo thơm trong vườn cực lạc
Là lời Bà tiên thiện hiền trong cổ tích
Là yêu thương, nhân phẩm, nghĩa tình
Là khao khát Tổ quốc mình thanh bình sánh với năm châu
Là niềm hân hoan của nhân dân khắp các vùng miền rộn vang tiếng hát, tiếng cười… hạnh phúc!
 
Nhà thơ ÁI NHÂN
(Tháng giêng – Giáp Thìn)

READ MORE - LỜI THƯA DÂNG NGÀY THƠ VIỆT NAM – Thơ Ái Nhân

TA TRỞ LẠI CON ĐƯỜNG XƯA ÁO LỤA - Thơ: Phan Phụng Thạch - Nhac: Cao Hữu Điền - Giọng ca: Trần Quang Lộc

READ MORE - TA TRỞ LẠI CON ĐƯỜNG XƯA ÁO LỤA - Thơ: Phan Phụng Thạch - Nhac: Cao Hữu Điền - Giọng ca: Trần Quang Lộc

EM MÃI LÀ CÔ GÁI MƯỜI BẢY TUỔI NGÀY XƯA – Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ

 
EM MÃI LÀ CÔ GÁI 

MƯỜI BẢY TUỔI NGÀY XƯA

Sao hôm nay không nắng?  Chiều hôm nay sẽ mưa?  Tôi đã ngồi tới trưa... lạnh từ vừa đến lạnh!
 
"Trốn trời đâu khỏi nắng?".  Tôi nhắc, nghe buồn buồn.  Giờ này ở Quê Hương, nắng mưa... chuyện thường bữa!
 
Không cách nào hết nhớ!  Quê Hương từng tiếng chim... Ở đây, ngày vắng tênh, chim bay đâu hết cả?
 
Ném bánh mì cho quạ... Quạ không thấy bay về!  Ở đây không phải quê, nhớ ơi đồng bát ngát...
 
Nhớ ơi tiếng ai hát bài Tình Xa Tình Xa...
 
*
Chỉ biết ngày hôm qua, em bắt chuyến xe lửa, em đi về ngoài nớ, em thăm Tết bà con...
 
Những chuyến xe Sài Gòn, tiếng còi và lửa, khói...lâu nay không ai nói sân ga buồn thế nào!
 
Anh thấy em... chiêm bao.  Anh thấy trào nước mắt.  Em.  Quê Hương.  Tổ Quốc, bốn chín năm đổi cờ...
 
Mới hôm qua mà xưa... giống ngày mờ không nắng!  Tóc em sợi dài, vắn, trăm năm là trăm năm!
 
Chao ôi buồn thâm thâm, chao ôi buồn thẳm thẳm.  Ống sơn nào đen sậm, anh vẽ buồn bức tranh...
 
Đường ra xứ Huế quanh quanh non xanh nước biếc như tranh họa đồ!  Anh nhớ chớ Lăng Cô, nhớ Nhà Thờ chuông vọng...
 
Biển mùa này gió, sóng.  Biển muôn đời mênh mông!  Tóc em quấn hay buông... Chao ôi mây Thành Nội!
 
Sao không là Thành Ngoại?  Con nhớ Ngoại quá chừng, nhớ em đi sau bưng cái rổ cau cho Ngoại...
 
Em mãi là cô gái mười bảy tuổi hồi xưa... 
                                                                                      
                                                               Trần Vấn Lệ

READ MORE - EM MÃI LÀ CÔ GÁI MƯỜI BẢY TUỔI NGÀY XƯA – Trần Vấn Lệ

Sunday, February 18, 2024

HAPPY VALENTINE’S DAY - Thơ Trần Vấn Lệ

 


Trần Vấn Lệ

HAPPY VALENTINE’S DAY

 

Hôm nay nắng đẹp, nắng vô cùng

Valentine mà!  Nắng trổ bông!

Anh gửi về em, nhiêu đó nắng

Thương anh trải nhé nắng muôn trùng!

 

Thương anh...Mặc áo xanh em nhé

Cho nắng nhớ hoài nắng tháng Giêng

Tình đẹp tình chung không biệt nhãn

Chỉ thương chỉ nhớ mới là riêng!

 

Hôm nay anh nhớ em nhiều quá

Nắng đã vì anh, nắng bởi em

Nắng nở hoa vàng em bước tới

Cúi đầu anh hái nụ hoa sen!

 

Bao giờ hết nắng anh không biết

Khi Nguyệt là Trăng vẫn Mặt Trời

Nguồn sáng từ em luôn thắm thiết

Thơ anh là biển chẳng hề vơi!

 

Nhớ em với trọn tình Non Nước

Nước có đi đâu cũng trở về

Xưa, đá đề bia câu ước nguyện

Hôm nay, nắng đó, một câu thề!

 

Em ạ, áo xanh hay áo hồng

Áo dù có tím nắng hoài trong

Lụa từ tằm nhả là tinh tú

Em áo xanh màu nắng của sông...

 

Anh không chợt nhớ em màu áo

Tại nắng em à, nắng dễ thương

Ngày của Tình Yêu ngày cố định

Dẫu mờ ánh nắng có pha sương...

 

Lòng anh thuơng nhớ không bờ bến

Có chắt chiu thì cất để đâu?

Anh mở lòng anh ra bốn biển

Nắng trùm em nhé một nương dâu...

 

Trần Vấn Lệ

<letran4820@gmail.com>

READ MORE - HAPPY VALENTINE’S DAY - Thơ Trần Vấn Lệ