VỚI BỨC TRANH SENBất động im lìm...Chẳng lụy bùn tanh tưởiHoa sen giấy trên tườngVẫn mầu nhiệm từ biCúi mặt là hoàng hônMàu tịch dương huyền tíchBiển sóng sánh hải triềuThầm thì lời hoa đá nởDư âm hồi chuông sớmBản tụng ca ban mai thanh tânNgười kịp lối về tỉnh thức?Thương sen gương hồThương súng mặt aoThương hoa chỉ một lần nởThương ta gần cạn kiếp tànHoa sen giấy ngàn năm vẫn nởBức tranh trên tườngThiếu nữ mãi đôi mươi...Tịnh Bình(Tây Ninh)
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Wednesday, November 8, 2023
VỚI BỨC TRANH SEN – Thơ Tịnh Bình
MÙA XANH – Thơ Lê Văn Trung
MÙA XANHMùa đã thơm từ hương tóc ngườiMùa đã xanh từ tà áo bayMới hay hương sắc nghìn thu trướcCòn đọng trên từng chiếc lá phaiMùa đã rêu từ mỗi dấu chânMùa đã sương trắng một nỗi buồnMới hay hoa nở nghìn thu trướcCòn níu tay người một thoáng hươngMùa trôi hay người trôi qua tôiMùa trôi hay lụa bay bên trờiMới hay tình mỏng như da lụaCòn nhớ gì nhau mà chưa nguôiAi ướp tình xanh trong thơ tôi!Lê Văn Trung2023
ĐÔNG VỀ - Thơ Lê Phước Sinh
ĐÔNG VỀ...Nắng lên men vị Lạnh,thoang thoảng màu muối tiêu.Em co ro vạt áo,xuýt xoa, sớm sương chiều.Lê Phước Sinh
Tuesday, November 7, 2023
ĐỌC BÀI THƠ “QUA PHỐ” CỦA THÙY LINH – Châu Thạch
QUA PHỐHôm qua có người qua phốBên thềm chiếc lá vàng rơiHình như đông về rồi nhỉ?Sương giăng trên mắt cỏ buồnChiều qua mưa về ướt tócPhố quen chẳng thấy chim chàoHoàng lan nghiêng mình cười khẽGiữa trời rơi giọt mưa ngâuĐêm qua sao khuya đi vắngBài thơ lạc mất một vầnNgủ quên thơ bay theo gióAi người nhặt hộ... cảm ơnThùy Linh27/10/23
Châu Thạch
Tôi chưa quen biết với tác gỉả bài thơ nầy. Thấy nhà thơ Lê Mai Lĩnh đem một bài thơ hay không có tựa đề của Thùy Linh về trang của ông nên tôi xin kết bạn với tác giả và mới được chấp nhận. Theo lời nhận xét của nhà thơ Lê Mai Lĩnh thì “Thơ như ni, mà không gọi tác giả là thi sĩ thì hẹp hòi quá”. Thùy Linh thì “Đừng gọi em là nhà thơ, thơ em là thơ la cà ngẫu hứng”. Vâng, tác giả có phải nhà thơ hoặc không phải nhà thơ chẳng sao , nhưng chính những vần thơ “La cà ngẫu hứng” đó đã cho tôi sự thú vị, buộc tôi không nằm yên mà phải viết, cũng viết la cà ngẫu hứng như tác giả bài thơ.
Bài thơ mà tôi viết cảm nhận nầy là bài thơ Lê Mai Lĩnh đem về trang ông, một bài thơ không có tựa đề, nên tôi phải lấy tựa đề cho bài viết của tôi là “Đọc bài Thơ Qua Phố của Thùy Linh”. Chữ Qua Phố không đóng trong ngoặc kép có nghĩa là chữ của tôi dùng để chỉ bài thơ.
Xin lỗi đã phi lộ hơi nhiều. Bây giờ xin vào thăm khổ thơ thứ nhất:
Hôm qua có người qua phốBên thềm chiếc lá vàng rơiHình như đông về rồi nhỉ?Sương giăng trên mắt cỏ buồn
Ta thấy khổ thơ có 4 câu, nhưng 4 cầu thơ ấy nối kết nhau theo trình tự hài hòa, nhuần nhuyễn và ý vị vô cùng. “Hôm qua có người qua phố”: Ai đọc cứ tưởng là tác giả nói bâng quơ về một bóng người đi qua. Thế nhưng đọc tiếp 3 câu thơ sau ta mới thấy sự cảm xúc trong lòng theo từng câu thơ như mùa nước lũ dâng cao. Chỉ một bóng người qua phố và tiếp theo chỉ “Một chiếc lá vàng rơi” bên thềm nhưng nói lên được tác động của hai sự kiện bé nhỏ ấy là lớn lao trong lòng tác giả.
Vì một người qua phố, vì chiếc lá vàng rơi mà tác giả cảm thây mùa đông trong lòng mình và cảm nhận mùa đông hình như cũng về trên vạn vật. Câu thơ “Sương giăng trên mắt cỏ buồn” bày tỏ sự lóng lánh tuyệt vời và nỗi buồn thấm thía trong lòng tác giả được thể hiện trên ngàn cây nội có.
Cả 4 câu thơ của khổ đầu bài thơ nầy là một dáng thơ hiền thục, dịu dàng, cuốn hút mà không chàng trai nào không đi theo sau. Tôi cũng thế, dầu lớn tuổi nhưng chẳng bao giờ quay lưng với một dáng thơ như dáng giai nhân thuần khiết và thanh tao như thế.
Bài thơ được tiếp tục với một phong cách dễ thương, rất điềm đạm nhưng rất sâu xa ý vị:
Chiều qua mưa về ướt tócPhố quen chẳng thấy chim chàoHoàng lan nghiêng mình cười khẽGiữa trời rơi giọt mưa ngâu
“Mưa về ướt tóc” nên phố quen chẳng thấy ai chào là chuyện bình thường. Ở đây câu thơ không nói phố quen chẳng thấy ai chào mà lại nói “Phố quen chẳng thấy chim chào”. Chỉ một chữ “chim” thôi mà câu thơ bỗng như một đóa hoa vụt nớ, tỏa ra một thứ hương thơm dịu dàng, thấm thía trong lòng sự êm ái của một buổi chiều mưa buồn.
Thế rồi câu thơ kế tiếp: “Hoàng lan nghiêng mình cười khẽ”: Quá hay! Mưa về ướt tóc, chim không chào mà hoa Hoàng Lan không khóc, ngược lại “Hoàng lan nghiêng mình cười khẽ”. Một nụ cười của Hoàng lan làm cho bầu trời không còn u ám. Buổi chiều tuy có “rơi giọt mưa ngâu” nhưng buổi chiều vẫn đẹp, đẹp như một cô gái khóc vì đang yêu nhưng cũng đang có dỗi hờn chi đó.
Bốn câu thơ trên tả chiều bằng những nét điểm xuyết nhưng đọc lên ta thấy hình ảnh thiếu nữ trong câu thơ đầu, hình ảnh của chim trong câu thơ thứ hai, hình ảnh của hoa trong câu thơ thứ ba. và hình ảnh nước mắt trong câu thơ chót, cả 4 hình ảnh đặt cận kề nhau cho ta nhìn tổng thể một bức tranh buồn tuyệt đẹp, một bức tranh buồn man mác, mênh mang, chứa đầy sự nhớ thương êm ái.
Bài thơ viết về một người qua phố làm cho nỗi buồn được tác giả kể lể đến một ngày. Người đi đã làm cho buổi sáng lá vàng rơi, buổi chiều chim không hót, và bây giờ đến buổi đêm thì
Bầu trời vắng những vì sao:Đêm qua sao khuya đi vắngBài thơ lạc mất một vầnNgủ quên thơ bay theo gióAi người nhặt hộ... cảm ơn
Cứ cho người đi qua phố là nam, người ở lại là nữ đi, thì quả thật người nữ nầy là người làm “thơ la cà”, bởi vì làm thơ để lạc mất vần rồi lại ngủ quên bỏ thơ luôn.
Khổ thơ chót quả là một khổ thơ lạc đề, nhưng chính sự lạc đề đó lại làm cho bài thơ trở nên độc đáo, thú vị, trẻ trung và ngây thơ như đóa hoa còn hàm tiếu. Sao không viết thức suốt đêm, sao không nói khóc trong khuya, sao không nói nhớ vô cùng như trăm ngàn bài thơ khác, mà lại nói lên sự vô tình với người qua phố đến thể? Lý giải điều nầy chắc có nhiều lý do, có thể vì chưa biết yêu, có thể vì tình chưa sâu đậm, có thể vì tánh hời hợt..., nhưng dầu gì đi nữa thì khổ thơ chót cho ta một cảm xúc bình an, một cái kết luận thật ngộ nghĩnh đến độ ta muốm ôm ngay thơ vào lòng để cười như Hoàng Lan cười khi mưa về làm ướt tóc người thơ.
Bài thơ thật hay, không có gì khó hiểu, không có gì thương nhớ, không có gì sầu bi. Tình yêu chỉ như một người qua phố nhưng sự rung động thẩm thấu vào tâm hồn của lá, ảnh hưởng đến tiếng hót của chim, đánh động cho hoa cười, cỏ khóc và khiến bầu trời cũng cảm động rơi giọt lệ mưa ngâu. Thế nhưng, cô gái sầu đó rồi mau quên đó, cô ngủ một giấc ngon lành, để bài thơ viết cho cuộc tình bay theo gió. Sáng ra cô không ân hận chút nào, ai nhặt được bài thơ trả lại thì cô cảm ơn.
Có lẽ tánh tình tôi cũng la cà như cô Thùy Linh, nên tôi nhặt được bài thơ nầy mà viết ra đây. Tôi không cần cô cảm ơn vì tôi phải cảm ơn cô trước, bởi bài thơ cho tôi một buổi sáng vui được ngồi khỏ máy tính, cho niềm vui tràn lên trên câu chữ.
TÌNH KHÚC THU – Thơ Nguyên Lạc
TÌNH KHÚC THU
Tình đã qua rồi, thôi nhớ thương chi?
Người đã xa rồi, thôi hãy quên đi!
Như áng mây trời như sương như khói
Vương vấn tim người lệ lá thu rơi!
Sầu khúc rã rời từng nốt chơi vơi
Thu đã đến rồi, người hỡi có hay?
Êm nhung tóc nào vườn thu hoa nắng
Mi khép môi nào dâng hiến thơ ngây
Người đã xa rồi, ôi những đắm say
Viễn xứ thu về hiu hắt heo may
Chao bay lá vàng tiếng thu thê thiết
Lay thế nhân sầu niệm khúc phôi phai!
Nguyên Lạc
VỀ XUÔI MƯA NGUỒN – Thơ Tịnh Bình
VỀ XUÔI MƯA NGUỒN
Loanh quanh mấy bận trầm luân
Gương xưa đã vướng bụi trần mấy khi
Dùng dằng lúc ở khi đi
Bèo mây sum họp chia ly lại buồn
Ái hà càng buộc càng vương
Người thương kẻ ghét chung đường sánh vai
Mờ mờ nhân ảnh tỉnh say
Cùng chung một giấc mộng dài vô minh
Nghiệp đeo như bóng theo hình
Xuôi tay nhắm mắt giật mình tỉnh ra
Đâu là bản thể hỡi ta
Trời xanh hoa lá giao hòa nước mây
Bồ Đề nào thấy bóng cây
Gương trong đâu nhọc bởi tay người chùi
Bận lòng chi để ngậm ngùi
Không sinh chẳng diệt về xuôi mưa nguồn...
Tịnh Bình
(Tây Ninh)
Monday, November 6, 2023
BÉ VÀ QUÊ HƯƠNG ANH – Thơ Khê Kinh Kha
BÉ VÀ QUÊ HƯƠNG ANHnày bé hỡi, chiều nay trời lành lạnhở phương này anh nhớ một quê hươngbé đừng quên, chiều nay mình đã hẹnanh sẽ ngồi kể hết chuyện quê anhkhi bé đến, nhớ mặc áo dài xanhnhư mầu xanh của lúa mạ lên mầmnhư mầu xanh của rừng thông Đà Lạtáo bay mềm như dòng nước Cửu-Longkhi bé đến, nhớ để tóc xoã dàixõa dịu dàng như liễu rủ ngang vaixõa trong anh bóng tre già quê ngoạixoã hương tình của ruộng lúa Đồng-naikhi bé đến, nhớ đừng thoa son nhéđể nắng chiều ửng đỏ nét môi thơmđể chiều nay mặt trời không ngủ sớmnhư những chiều nắng phủ dãy Trường-sơnkhi bé đến, nhớ đừng thoa hương phấnđể hương trinh ngào ngạt ngập hồn anhnhư cúc vàng bên thềm xưa Vỹ-dạngát hương nồng bên dòng nước sông Hươngkhi bé đến, nhớ đừng mang kính mátđể trời xanh rơi rớt vào mắt trongđể anh thấy biển Hội-An, Đà-Nẵngbãi cát dài sóng vỗ đến Nha-trangkhi bé đến, nhớ bước đi nhè nhẹđể lòng anh không xao động nỗi hờnvì anh vẫn thấy hoài trong giấc mộngphố Sài-gòn, Hà-nội, Huế buồn tênhkhi bé đến, đừng hôn anh bé nhéhãy để dành hôn mẹ Việt Nam tamẹ Việt Nam bàn tay còn chai đánụ hôn nào sẽ xóa dịu lòng mekhi bé đến, nhớ cười vui bé nhéđể lòng anh như pháo nổ đầu xuânanh sẽ ngắt cánh mai vàng vừa nởtạ ơn đời và tổ quốc mến thươngkhekinhkha
BUỒN NGHE TIẾNG GỌI HAI ĐẦU TỬ SINH – Thơ Lê Văn Trung
BUỒN NGHE TIẾNG GỌIHAI ĐẦU TỬ SINHTa là bếnNgười là thuyềnThuyền trôi theo cuộc nợ duyên khuyết trònMù xa lau lách bãi cồnLao xao sóng vỗMỏi mòn bến khuyaCầu xưa gãy nhịpChia lìaNguồn cao thác đổCuối bờ ghềnh sâuSân gaVà những con tàuNghìn xưa hú vọngNghìn sau biệt mùCon đườngVà những chuyến xeVết lănĐá sỏiCòn se sắt chờTa về đâu?Người về đâu?Buồn nghe tiếng gọiHai đầuTửSinhLê Văn Trung2023
THU VỀ PHỐ, GIAN BẾP MẸ, LÒNG TA TỪ ẤY – Thơ Tịnh Bình
THU VỀ PHỐ
Hàng cây cởi vạt áo xanh mùa hạ
Phố ban mai khe khẽ lời ca sương
Em nghe không chút tình thu e ấp
Thánh thót cung đàn huyễn hoặc phím âm trôi
Chiều khép hờ vạt nắng muộn trên mi
Loanh quanh phố những vòng xe trầm mặc
Chòm mây trắng bay cuối trời phiêu lãng
Tình hư vô nên đâu mặc cả nỗi niềm
Quán chơ vơ dăm câu thơ ngồi đợi
Cây bàng già cũng vờ trút lá thu
Phố buồn thiu tìm cơn mưa đi lạc
Cuối con đường hành khất một mùa thu
Vay phiến nắng trải mơ hồ lối cũ
Phố chợt trầm một nốt âm thu
Luồn ngực gió tìm heo may sót lại
Bầy cỏ hoang mọc thương nhớ xanh bờ...
GIAN BẾP MẸ
Có một thời tưởng chừng xa xôi lắm
Chuyện hôm xưa như hóa cổ tích rồi
Ta chẳng thể ước mình hoài trẻ nhỏ
Phải trưởng thành và phải lớn lên thôi
Có một thời hoài vương vấn không nguôi
Có một nơi mãi không rời thương nhớ
Gian bếp mẹ ẩm ương mùi khói ướt
Bạn cùng ta này chú chó tuổi thơ
Sớm mai nào còn ấm những tàn tro
Ngày đông lạnh bập bùng bên bếp lửa
Dáng mẹ ngồi đơn côi trong thầm lặng
Con đến trường chân sáo bước vô lo
Mái nhà xưa bầy chim sẻ rủ nhau đi
Chiều lam khói chợt bồi hồi quê xứ
Chân mòn mỏi bao nẻo đời xuôi ngược
Thương thắt lòng lọn khói bếp trầm tư
Xuân lại về trong gió nắng hình như
Khúc hoan ca rộn ràng vui xóm nhỏ
Ta chỉ ước được trở về gian bếp mẹ
Tí tách cơm sôi lũ bồ hóng reo cười...
LÒNG TA TỪ ẤY...
Lòng ta từ ấy... Phía hoa sen
Chắt lọc bùn đen sáng muôn vàn
Không nhơ không nhiễm buồn nhân thế
Tự tại tinh khôi đón mây ngàn
Lòng ta từ ấy... Một niềm tin
Thế giới hoa sen một mảnh tình
Gió lay chuông thức hồi tịnh độ
Khép lại đêm dài ánh bình minh
Lòng ta từ ấy biết thương hoa
Sớm tối ân cần niệm thiết tha
Đâu nhọc công người vun phân nước
Tâm thiện ý lành ấy chăm hoa
Lòng ta từ ấy... Nguyện như sen
Chẳng dơ chẳng sạch chẳng sang hèn
Thanh thoát bạch y vào cửa Phật
Chẳng quên hạt mầm phía bùn đen...
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
Wednesday, November 1, 2023
YÊU MỘT CHIỀU - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc: Mộc Thiêng - Ca sĩ: Duyên Quỳnh - (YouTube)
Thơ Quách Như Nguyệt
Anh yêu em vất
vả
Anh yêu em một
chiều
Tim óc anh cải vả
Tự dối lòng... không
yêu
Nhất định là không
yêu!
Bao lần cố quên em
Nhủ
lòng bao nhiêu bận
Vẫn cứ yêu, yêu nhiều!
Một tình yêu vô
vọng
Một tình yêu dại khờ
Anh yêu em lóng
cóng
Anh yêu em lầm than
Tình anh không mù quáng,
mà chan
chứa mênh mang
Anh như con mèo
hoang
Đi tìm nơi ấm cúng
Mỗi lần gặp,
lúng túng
Anh ấp a, ấp
úng
Vì “thỏ đế” đó
mà
Chẳng biết nói chi cả,
với
người anh thầm yêu
Ôi, tình yêu một
chiều
Là mối tình tội nghiệp!
Cả tỉ tỉ, vạn
người
Sao anh không phải
lòng?
Lại mê mẩn yêu
em?
Chưa nắm tay mà
sao yêu say mê?
Chưa được hôn mà sao yêu đến thế?
Như Nguyệt
<nhunguyet9963@gmail.com>
RONG CHƠI! - MacDung bình thơ Khùng Chân Nhân
RONG CHƠI!
Bất chợt trong bãi cát vàng, tôi vô tình thấy được một hạt vùi mình trong cuộc rong chơi cùng sóng biển. Một cuộc rong chơi đầy màu sắc kiếm hiệp của các vị chân nhân rời xa thế tục, vui cảnh Thế Ngoại Đào Nguyên. Sự tách mình khỏi những xô bồ đời thực lắm khi tạo ra dị biệt, đôi lúc cũng để lại chút ngưỡng mộ trong thế tục điều người khác từng nghĩ nhưng chưa làm hoặc không dám làm… Cuộc ẩn cư trên thực tiễn mang nhiều khó khăn cần giải quyết, từng khiến chùn chân biết bao kẻ muốn quay lưng với hiện thực đã được điêu khắc gia Lê Lang Biên hóa thân vào Thơ tạo nên chuyến du hành miên viễn trong cõi tinh thần: Rong Chơi…
Đã Rong Chơi thì người ta không đặt nặng thành quả hay nghệ thuật lên đầu! Cái sảng khoái nhất là tìm vui cho chính mình để hoàn thành chuyến du hành suốt cuộc nhân sinh vui buồn, cười khóc…
Bạn đừng nghĩ rằng người ta chỉ Rong Chơi trong vui vẻ! Như thế lại bỏ qua trải nghiệm khổ đau nhân thế! Rong Chơi trở nên nhỏ hẹp với nghĩa đen chưa làm nên sự sảng khoái đích thực… Cảnh giới của Rong Chơi đạt cao trào khi buồn vui, bi hài, nghịch cảnh… vẫn làm nên cuộc ngao du mới đạt hết cái chí của nhà thơ này.
Cho nên:
“Mưa buồn
cất tiếng
tiêu diêu
Nghe sầu
không bến
thuyền chiều
trôi xa…!!!”
(Khùng Chân Nhân, 23-11-2021)
Qua hai câu thơ, điêu khắc gia nặng nợ với thơ: Lê Lang Biên, đã chỉ ra tính chất của cuộc Rong Chơi. Tiêu Diêu hay Tiêu Dao khác âm nhưng lại đồng nghĩa trong thành ngữ Tiêu Dao Tự Tại. Một sự vui thú được lồng ghép trong ngữ cảnh không giống ai, khi: Mưa buồn cất tiếng Tiêu Diêu!? Đấy! Cái lạ chính là chỗ âm thanh của Mưa Buồn lại được nhà thơ ví von với Tiêu Diêu. Rõ ràng Rong Chơi không chỉ có Vui mà Buồn cũng thành cuộc. Vì vậy khi thâm nhập Rong Chơi với nghĩa mở rộng: dù buồn tác giả vẫn cứ thích Rong Chơi… cho dù Sầu không giới hạn và Thuyền thì Không Bến theo cái kiểu của nhạc sĩ Đặng Thế Phong!
Phải vứt bỏ nhiều thứ mới Rong Chơi được! Bạn không thể làm một cuộc du hành thoải mái khi vác theo bao lo toan! Nhiều hành trang như vậy sao gọi là Vui. Đã Tiêu Dao theo thuyết nhà Phật phải biết Buông, Bỏ. Chỉ có buông bỏ mới làm cho Rong Chơi nhẹ nhàng như mây. Mây không nặng thể trạng mới bay cao được. Và chỉ ở trên cao mới quan sát toàn cục cõi san hà bá tánh…
Thế Ngoại Đào Nguyên là thế giới tinh thần. Thế giới không có thực này khiến biết bao người thích sự Tĩnh Tại hằng ao ước!? Thế thì cái không có thực, ai lại cấm con người thêu dệt nó qua thơ? Rong Chơi của nhà thơ Lê Lang Biên đang nói đến điều này. Phá vỡ hiện thực để vào thế giới tinh thần chính là chân lý cầu mong của người tu đạo. Và… Khùng Chân Nhân xuất hiện giữa hiện thực với cuộc Rong Chơi bất tận…
Một điêu khắc gia thành công với nhiều giải thưởng lớn, nhưng với Lê Lang Biên xem ra phải làm Rỗng để nhẹ bay, phải trút Cũ để nhận Mới. Vô tình hay hữu ý anh rơi vào cuộc thiên niên nghị bàn Đạo Đức Kinh của Lão Tử: Đạo khả đạo phi thường đạo. Danh khả danh phi thường danh… Những điều có vẻ phi thường này biết đâu đối với nhà thơ cũng chỉ là cuộc Rong Chơi…
Mọi sự trên đời không qua một chữ Duyên. Duyên của tôi được tiếp kiến nhà điêu khắc yêu thơ này thông qua họa sĩ – nhà thơ Trần Hữu Tài, rồi mở ra cuộc Rong Chơi. Sự khởi đầu e rằng một bài viết chẳng nói hết những gì cần phải nói. Thôi thì cái bên ngoài cứ sảng khoái bày tỏ. Cái bên trong cứ gói ghém lại chờ duyên tương ngộ trên con đường Rong Chơi khác. Dù sao, nếu chưa từng được Rong Chơi thì qua sự tương tác này tôi muốn làm một lữ khách nhập cuộc trên hành trình lên đỉnh cuộc nhân sinh…
Nguyên Tiêu – 2022
MacDung
<macdungvh@gmail.com>
Monday, October 30, 2023
TẠP LỤC THI 7,8,9 – Thơ Chu Vương Miện
7. TẠP LỤC THI
THẾ THÔI
anh nói với em, lời người xưa đã nói
cũng gọn gàng bằng những bàn tay
từ hồng hoang cho tới cõi tương lai
từ nguyên đại tiền cam đến hậu hiện đại
có gì đâu? chuyện tình trai với gái
y con gà trống gáy gọi ban mai
dù ngái ngủ vẫn 1 ánh hồng vui
và vầng dương nhô lên từ eo biển
vẫn là đóa hồng nhung quý hiếm
nở ngọt ngào thời con gái cuồng say
lược chải đầu còn rơi rớt đâu đây
nụ thược dược đua nhau cùng hàm tiếu
con bướm nâu bay ngẩn ngơ làm điệu
đôi cánh xòe phô mãi nét thanh tân
-
giặc trong và giặc ngoài
giặc trong nhai môn
giặc ngoài nhai khoai
bá tánh chơi khoai mài?
8. TẠP LỤC THI
BAO MÙA
sống cùng thác
mất cùng còn?
chả có gì quan trọng
lẽ thường?
-
dòng suối đổ biết bao mùa chưa cạn
mà duyên ta mới đó đã neo rồi
ngựa dở chứng nửa chừng o băm nữa
đứng lưng chừng thở hắt mũi toàn hơi
cây nến vừa nối diêm đã chột
chả gió mưa mà tắt ngúm nửa vời
bao hẹn ước cũng nước trôi đầu vịt
mưa lũ tình lặng lẽ trôi trôi
dăm lá khoai nước tầm tầm rớt mãi
chả tiếc chi? đứa mất ven đời
câu thơ cũ nghe sao mà chán ngét
trách nỗi gì ? xám xịt lũ chìa vôi
9. TẠP LỤC THI
được làm vua
thua làm giặc
bên nhà Tống
bên Lương Sơn Bạc
-
chết loạn cào cào
chết vung xích chó
thần chết 10 tay ngang bạch tuộc
ngang cá mực
làm việc cả ngày đêm
24 giờ o xuể o hết ?
o nghỉ
cũng đành lăn ra bỏ cuộc
thác ?
-
chêt đói chết nghèo
chết vì chiến tranh
vì ý thức hệ
vì dân tộc cực đoan
vì tôn giáo
vì bom nguyên tử
vì buôn bán vũ khí
vì chia chác thuộc địa thị trường
o đồng đều
o công bằng
chết vô hồi kỳ trận
chết o kịp ngáp
tự hủy diệt
tự đánh lẫn nhau
nay thần chết
làm việc quá sức
đã thác ?
từ nay chết tự do ?
bọn cuồng tín giáo điều
tự giết nhau
mà thác
CVM


.gif)






.png)