Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, April 14, 2021

“CHẤP CHỚI” - MỘT BÀI THƠ LẠ VỀ CẤU TỨ - Đỗ Anh Tuyến

 



CHẤP CHỚI

          

Có người líu ríu theo chồng

Buông lơi lời hát

Bỏ ngày xuân ngăn ngắt

Thúc nhịp trống dồn...

 

Se sắt buồn

Ơi người “xe chỉ luồn kim”

Ơi người nhớn nhác đi tìm

Đầu ghềnh cuối bãi

Lời xưa có còn mê mải...

 

Tìm ai...

Kìa ai...

Lừng chừng câu hát

Gió gằn ràn rạt

Trời mưa...

Chấp chới cánh diều.

*

Làng Đá, 21 tháng 04.2017

ĐẶNG XUÂN XUYẾN


LỜI BÌNH:

 

Phải nói thẳng Chấp Chới chưa phải là một bài thơ hay, mà chỉ là một bài thơ khá, trên mức trung bình. Thế nhưng, tôi lại thích bài thơ này bởi lối viết hiện đại và cái khác lạ về cấu tứ của bài thơ.

Mới làm thơ được vài năm nhưng thơ của Đặng Xuân Xuyến đã tạo được nét riêng, thường ngắn gọn, súc tích, tiết tấu nhanh, tứ thơ mới, khẩu khí mạnh, ngôn ngữ giàu hình ảnh so sánh và dễ cảm, nhất là ở thể thơ tự do. Thế nhưng ở bài thơ này những nét đặc trưng đó hầu như đã biến mất, thay vào đó là sự khác lạ, hư hư ảo ảo, khó hiểu.

Ta thử thưởng thức Chấp Chới như cách vẫn thường cảm thơ.

Khổ thơ thứ nhất:

Có người líu ríu theo chồng

Buông lơi lời hát

Bỏ ngày xuân ngăn ngắt

Thúc nhịp trống dồn...

Mở đầu khổ thơ, tác giả bâng quơ kể: “Có người líu ríu theo chồng”, sang câu 2, câu 3, rồi đến câu 4, vẫn tiếp dòng tự thán, tự kể, rất bâng quơ... tuy vậy, tác giả cũng vẽ nên một bức tranh đẹp, với những hình ảnh gợi cảm và giàu nhạc điệu. Hình ảnh người con gái “líu ríu”, “buông lơi lời hát”, bỏ lại “ngày xuân ngăn ngắt” vội sớm lấy chồng được phác họa với tiết tấu nhanh, thái độ bâng quơ, và sự không rõ ràng về đại từ nhân xưng khiến người đọc tuy “cảm” được thơ nhưng không hiểu được cấu tứ thơ nên chưa thật sự “khoái”, chưa thật sự “thích”.

Sang khổ thứ 2:

Se sắt buồn

Ơi người “xe chỉ luồn kim”

Ơi người nhớn nhác đi tìm

Đầu ghềnh cuối bãi

Lời xưa có còn mê mải...

Vẫn là những lời bâng quơ, tự thán, tự kể về mối tình trai gái, không đẩy cảm xúc thành cao trào, cứ hờ hững, trôi xuôi mà cũng chẳng mấy ăn nhập với tâm trạng ở khổ thơ đầu. Tiết tấu thơ chậm, dàn trải, không rõ đại từ nhân xưng, dẫu khiến tâm trạng người đọc bảng lảng, buồn mang mác đấy nhưng vẫn “không khoái”, “không thích” vì khó “bắt” tứ thơ.

Sang khổ 3, khổ kết của bài:

Tìm ai...

Kìa ai...

Lừng chừng câu hát

Gió gằn ràn rạt

Trời mưa...

Chấp chới cánh diều.

Nhịp thơ trầm, lắng, cảm xúc dâng trào, được đẩy lên với sự thúc giục, thảng thốt, của nghẹn ngào nước mắt, của “chấp chới cánh diều” giữa “trời mưa” nặng hạt, “gió gằn”... nhưng người đọc vẫn khó “nắm” được tứ thơ dù khổ 3 có cái kết như một triết lý sống, như một mệnh đề để kết thúc bài thơ như vẫn thường thấy. Đến đây, dù đã đọc xong bài thơ, vẫn thấy mơ hồ, vẫn chưa thể nhận rõ ra “ai” với “ai” và tác giả “gửi gắm” những gì ở bài thơ này. Vì thế, bài thơ tạo cảm giác hư hư ảo ảo, lâng lâng, khó hiểu.

Mới đọc, dễ có cảm giác Chấp Chới như được ghép thành từ 3 bài thơ, với 3 cách nhìn ở 3 tâm trạng khác nhau, không có sự liên kết hoặc sự liên kết lỏng lẻo vì khó “bắt” được tứ thơ. Người không tinh sẽ bảo bài thơ bị tản vì tứ thơ bảng lảng như sương mù, không (có) rõ, thậm chí nếu khó tính còn hạ bút phê là thơ viết vội, không có tứ, nhưng thực ra bài thơ này viết theo lối mới, hiện đại: dùng tâm trạng và nhạc điệu để vẽ lên tứ thơ (tứ kín) nên tứ tập trung vào từng khổ thơ, tứ chỉ để phục vụ cái tâm trạng của nhà thơ, của người đàn ông đang đau khổ trước sự đổ vỡ của tình yêu đôi lứa. Đây là cách viết táo bạo, hơi liều, bởi nếu viết không khéo sẽ dễ bị “cảm” là viết ẩu, viết không tới. Là cây bút mới (về thơ), không nên dại dột thử sức như thế này, cho dù như anh tâm sự trên trang facebook là “mượn thơ chỉ để giãi bày tâm sự”.

Tóm lại, Chấp Chới là bài thơ có tâm trạng, có hình tượng, có nhạc điệu, chuyển cấu tứ rất nhanh nhưng đọc Chấp Chới phải thật tĩnh tâm, nhắm mắt để thả hồn theo ý thơ, nương theo mạch thơ thì mới cảm được hồn thơ. Nếu đọc Chấp Chới theo lối truyền thống, có vào đề, đến nội dung, rồi kết thúc như xưa nay thì khó “cảm” được bài thơ này.

Vài lời cảm nhận cá nhân khi đọc bài thơ Chấp Chới, có gì bất cập mong được bạn đọc, nhất là các nhà thơ, nhà phê bình văn học chiếu cố, đại xá cho kẻ hậu sinh “múa rìu qua mắt thợ”.

*.

Thanh Nê, chiều 26 tháng 04.2017

ĐỖ ANH TUYẾN

Địa chỉ: Thị trấn Thanh Nê, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình

Email: dovantuyenbk@yahoo.com.vn

 

READ MORE - “CHẤP CHỚI” - MỘT BÀI THƠ LẠ VỀ CẤU TỨ - Đỗ Anh Tuyến

ĐOÁ CÚC KHÔNG ĐỢI MÙA THU – Thơ Trần Mai Ngân


 

ĐÓA CÚC KHÔNG ĐỢI MÙA THU...
 
Mới đầu hạ thôi mà...
Có cánh Thiên Di bay lạc về trời
Bay trong lẻ loi cô độc
 
Trưa nay nắng đốt cháy xém góc trái tim
Những ngôn từ cúi đầu lặng im
Không thốt lên cho nhau được nữa...
 
Một đóa cúc không đợi đến mùa thu
Vội vã dâng sắc hương lần cuối
Những giọt nước mắt như sương đêm tưới tẩm
Từng cánh, từng cánh hoa run lên... không thể nào giữ mãi...
 
Trưa hôm nay nắng cháy
Trời xanh lắm nhưng đám mây tang đứng lại
Trắng cả trời... trắng cả hồn tôi
Thì thôi! Thì thôi...
Hoa Cúc ơi... không đợi mùa Thu... em cứ nở!
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - ĐOÁ CÚC KHÔNG ĐỢI MÙA THU – Thơ Trần Mai Ngân

Tuesday, April 13, 2021

PHIÊN CHỢ CHIỀU TRONG MÙA COVID-19 - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Phiên chợ chiều trong mùa Covid-19


Em sấp ngữa, chân nam chân bắc

Buổi khó khăn virus corona

Chuyện áo cơm, bù dầu tối mặt

Có còn đâu dáng vẻ điệu đà

                  *

Mua bán cũng đang mùa ế ẩm

Phiên chợ chiều thưa vắng người đi

Xa lắm tiếng rao mời nồng ấm

Sống giản đơn, cố gắng thích nghi

                  *

Nỗi lo mới chồng lên lớp cũ

Buổi chợ chiều hiu quạnh nhớ mong

Em ngồi đó, nửa đời sương phụ

Sóng gió đời, đổ vọng hư không

                  *

Nghiêng nghiêng chiều chờn vờn tất bật

Khó khăn gì rồi cũng lần qua

Những cơ hội tường chừng vuột mất

Chợt bừng lên, theo dự phóng xa

                  *

Bươn bã nắng hoàng hôn chậm bước

Vẫn còn nguyên mắt biếc mượt mà

Dẫu biết có tháng năm xuôi ngược

Hãy yên lòng, ta sẽ vượt qua


 

Một nỗi buồn theo gió bay xa


Em bối rối 

Bóng ngày đã cũ

Giọt dư ba 

Vọng đổ 

Âm âm ...

Trôi đâu mất 

Những lời ngoa dụ

Trần trụi bờ cong 

Sóng 

Lặng thầm

Biết đâu 

Thềm gió 

Tương tư 

Mộng

Đợi nước triều lên 

Giàn giụa 

Trăng

Cánh cổng khép hờ 

Chiều 

Mở đóng

Một nỗi buồn 

Nguyên phát vô căn ...



Lặng lẽ tiếng đêm rơi thong thả


Giọt đàn của ai trong khúc nhạc xa xưa

Cuồn cuộn sóng trào và tiếng bật mầm của lá


Tiếng máu đổ, xương khua và tiếng của tự do

Tiếng yêu thương, tiếng hận thù đang dọ gíá

Trong nốt lặng chực chờ đâu đó phỉnh lừa




Rất có thể những điều có thể


Quá khứ sẽ rọi soi những chuẩn mực của tương lai

Còn đâu đó, một không gian ước lệ


Tháng năm trôi mà không hề nhạt phai

Những giá trị, đã được định hình bằng tâm thế

Máu xương xây sừng sững, những tượng đài ...


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - PHIÊN CHỢ CHIỀU TRONG MÙA COVID-19 - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Vĩnh Thông xuất bản tập sách nghiên cứu “DẤU ẤN THƯỢNG CHÂU THỔ”




Tác phẩm Dấu ấn thượng châu thổ của Vĩnh Thông vừa được Nhà xuất bản Tổng hợp TP.HCM phát hành tháng 3/2021. Sách dày 232 trang khổ 13 x 20,5 cm. Nội dung quyển sách các bài nghiên cứu văn hóa tiểu vùng thượng châu thổ Cửu Long được tác giả thực hiện trong những năm qua.

Thượng châu thổ Cửu Long là cách gọi của địa lý học dành cho tiểu vùng tương đối cao và nằm ở phía trên trong thủy trình sông Cửu Long ở Nam Bộ - Việt Nam. Nó cùng với ba bộ phận còn lại là Hạ châu thổ Cửu Long, Đồng Tháp Mười, Bán đảo Cà Mau và ven vịnh Thái Lan, hợp thành đồng bằng sông Cửu Long hay Tây Nam Bộ.



Đây là tiểu vùng phong phú cả về điều kiện tự nhiên lẫn diễn mạo văn hóa. Nơi đó có cả núi rừng, sông rạch, đồng trũng, biên giới… Trên những không gian ấy là sự có mặt của người Việt (Kinh), Khmer, Chăm, Hoa. Nếu sự đa dạng của tự nhiên đã giúp cư dân hình thành những cách thích ứng mới với môi trường, thì sự đa dạng về văn hóa đã tác động làm biến đổi hệ thống các giá trị trong đời sống xã hội của họ.

Ngay từ những bước chân đầu tiên, bao lớp di dân đã gặp muôn vàn khó khăn để chinh phục nơi được ví von là: “Sáu tháng đạp đất đồng khô / Nửa năm đi trên mặt nước”. Không chỉ phải đương đầu với thiên nhiên khắc nghiệt, họ còn phải đối mặt với những biến cố lớn của xã hội, nhứt là giặc ngoại xâm.

Để đứng vững trên mảnh đất nầy đã khó, tiến trình kiến tạo văn hóa cũng không hề đơn giản. Sự tiếp xúc của những làn sóng văn hóa buộc người di dân dù thuộc bất kỳ truyền thống nào cũng phải có biện pháp ứng xử thích hợp. Sau ba trăm năm, thượng châu thổ nói riêng và đồng bằng sông Cửu Long nói chung đã có cho mình một diện mạo văn hóa đặc thù và đặc sắc.

Với niềm say mê khám phá bầu trời tri thức văn hóa, tác giả đã đặt câu hỏi và đi tìm câu trả lời cho nhiều vấn đề liên quan đến miền đất “huyền bí” nầy qua một số nghiên cứu đã công bố trên các tạp chí khoa học hoặc kỷ yếu hội thảo. Để đến hôm nay, Dấu ấn thượng châu thổ ra đời là quyển sách tập hợp những nghiên cứu đó, đóng góp phần nào vào chặng đường tiếp cận diện mạo văn hóa tiểu vùng thượng châu thổ Cửu Long.

Sách có giá bìa là 90.000 đồng. Quý độc giả có nhu cầu mua sách xin vui lòng liên hệ tác giả qua email: vinhthongts@gmail.com. Hy vọng Dấu ấn thượng châu thổ sẽ được bạn đọc gần xa nhiệt tình đón nhận!


VĨNH THÔNG


READ MORE - Vĩnh Thông xuất bản tập sách nghiên cứu “DẤU ẤN THƯỢNG CHÂU THỔ”

BÀI CA MÙA HẠ - Thơ Tịnh Bình


                Nhà thơ Tịnh Bình


BÀI CA MÙA HẠ
 
Vẫy tay chào cánh én bay đi
Vút tầng không... Xuân về nơi ngơi nghỉ...
 
Ở cuối khu vườn vừa ươm mầm nắng
Nhu nhú những non xanh
Mới hôm nào
Vạt gió trong ngần mang hơi xuân đến
 
Đứng câm lặng bên bức tường trắng
Xập xòe vài bông lựu đỏ
Tưởng như quyên đã gọi bầy
 
Người ôm đàn ngồi hát tình ca xuân
Có vẻ cảm thấy mình lạc lõng
Khoan bắt nhịp bài ca mùa hạ
Ơ hay lũ ve sốt ruột cất tiếng rồi...
 
                               TỊNH BÌNH
                                 (Tây Ninh)
 
READ MORE - BÀI CA MÙA HẠ - Thơ Tịnh Bình

GA CHIỀU, GẶP BẠN, GIẢ THIẾT - Thơ Lê Văn Trung


 

 
GA CHIỀU
 
Một mình ta giữa sân ga
Nhớ con tàu cũ đã nhòa trong sương
Buồn không? Không phải nỗi buồn
Mà sao giọt lệ xưa còn rơi theo
Mình ta giữa sân ga chiều
Nhớ? Không phải nhớ mà hiu hắt về
Chờ? Chẳng biết chờ ai
Mà sao gió réo sầu đầy sân ga
 
Rồi thôi cũng chỉ mình ta
Tay cầm nỗi nhớ. Người xa. Vạn trùng
 
                                       Lê Văn Trung
 
 
GẶP BẠN
(Tặng Hạ Đình Thao)
 
mười ba năm trước về thăm bạn
cây quít bên hè chưa trổ bông
tóc bạn còn xanh hơn màu lá
con thơ mấy đứa chưa vỡ lòng
 
đón ta rượu ấm lời thơ cũ
lòng hết giang hồ vui thú quê
bạn chỉ vườn cây đang tuổi lớn
"mai mốt đi đâu nhớ ghé về"
 
rồi biệt hơn mười năm trở lại
cây quít ngày xưa cao quá đầu
bạn ta giờ đã già hơn trước
mưa nắng thời gian tóc đổi màu
 
bạn vẫn nhìn ta cười kiêu bạt
áo cơm dày dạn cuộc phong trần
cháu lớn bây giờ cao hơn bố
"nhớ ghé về khi cháu lấy chồng"
 
giã bạn ta đi lòng nhủ thầm
mai sau biết có một lần thăm(?)
chắc gì gặp lại - đời tro bụi
ai lót cho ai một chỗ nằm.
 
    Đồng Nai (1985-1998)
           Lê Văn Trung
 
 
GIẢ THIẾT
 
Cả thế gian này sẽ không còn những đôi tình nhân yêu nhau,
Nếu một ngày nào đó tôi không còn yêu em.
Cả thế gian này sẽ không còn ai nhớ thương nhau,
Nếu một ngày nào đó tôi không còn thương nhớ em.
Cả trái đất này đều là những miền hoang vu băng giá,
Nếu một ngày nào đó tôi không cùng em băng qua thảo nguyên đời mình bằng chuyến tàu hạnh phúc.
Mặt trời sẽ không mọc vào những bình minh và mặt trăng sẽ không còn sáng trong mỗi đêm rằm,
Nếu một ngày nào đó trái tim tôi trong trái tim em ngừng đập.
Và con chim bồ câu sẽ không bao giờ trở về sau cơn đại hồng thủy
Nếu một ngày nào đó tôi vĩnh viễn ra đi trong nỗi cô đơn đời mình.
Trong cõi thiên đường, giữa chốn trần gian sẽ không nơi nào tìm ra hạnh phúc,
Nếu một ngày nào đó tôi không thể nở cho em một nụ hồng đỏ rực của thi ca.
Sẽ không còn gì!
Không còn gì!
Khi tôi không có em.
Khi em không có tôi.
Khi chúng ta không còn có nhau.
 
                                                         Lê Văn Trung

READ MORE - GA CHIỀU, GẶP BẠN, GIẢ THIẾT - Thơ Lê Văn Trung

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG TÔI - Thơ Khaly Chàm



khaly chàm

người đàn bà trong tôi

(46 qua như chớp mắt, yêu quý tặng người bạn đời đã cùng tôi đồng hành…)


đỉnh tam tinh mạch nguồn ánh sáng

dòng chảy thời gian chẳng cần sự trở về

đường ngôi rẽ trơ cội rễ trắng cố vươn lên nuôi dưỡng thân ngọn tóc đẫm màu hoàng hôn


cúi mặt mắt mở hay là nhắm

lưu cữu giấc mơ bình yên nhú mầm trổ hoa dưới chân

ướp lên niềm tin yêu tiếng cười héo hon chuỗi âm tiết chói lòa nhịp thở  

người đàn bà thõng tay buông

dường như những thớ thịt teo khô đang bò ngược lên đôi vai


những cô hồn co ro ngoài vỏ ấm trà

có thể, lóa mắt vì hơi nóng bức xạ lan truyền

hạnh phúc như nhiên bung tràn rực rỡ 

tỉnh ngộ tôi thoát khỏi bệnh phân tâm thường sinh non hoài nghi 

ấm ức giọng hót chim trên hàng cây đang nhễu máu 


trong giải thoát ẩn hiện cổng trời 

treo mật ngọt cường điệu hóa siêu thăng

ôi, người đàn bà hình hài gầy nhom trong tôi

đa đoan gánh nặng bao gian truân đối diện cuộc đời!

niềm thương cảm vô ngần, không thể nào là khói sương mộng mị

vẫn mãi tinh khôi một đóa hoa hàm tiếu của cái thuở ngày đó chúng mình…


muaxuan 4/2021




 


 


READ MORE - NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG TÔI - Thơ Khaly Chàm

Monday, April 12, 2021

CHÙM THƠ VỀ CẦN THƠ CỦA NGUYÊN LẠC


                       Nhà thơ Nguyên Lạc


CẦN THƠ NIỀM NHỚ

 
1.
Cần Thơ tôi nhớ lắm
Cần Thơ kẻ "cơ thần" [1]
Cần Thơ ven sông Hậu
Cần Thơ tuổi thanh xuân
 
Cần Thơ Phan Thanh Giản
Ngôi trường bạn thân quen
Cần Thơ Đoàn Thị Điểm
Ngôi trường của tình nhân
 
Đón đưa giờ tan học
Quán chè băng ngang đường
Ly chè ngọt đậu ván
Líu lo lời yêu thương
 
Nhớ con đường Cái Răng
Nhớ ngôi trường đại học
Cần Thơ phân khoa Luật
Giảng đường khu Văn khoa
 
Ai điệu đà cận mắt
Lụa cúc nghiêng chiều tà
Mắt liếc môi son mỉm
Chết điếng người đợi chờ
 
Đêm Ninh Kiều đèn mờ
Công viên kẻ lại qua
Bạn gặp đùa vui hỏi
Ai bên cạnh vậy ta?
 
Làm sao mà quên được?
Câu mời gọi thiết tha
Cô bán mía duyên dáng
- Mía lau ngọt lắm nha!
 
2.
Bao năm rồi xa xứ
Từ cuộc thế bể dâu
Lá đời bay vạn nẻo
Cuồng nộ cơn ba đào!
 
Mang theo hồn thơ cổ
Thống trầm niềm quê hương
"Cùng một lứa bên trời
Khóc kiếp đời lận đận" [2]
 
Đêm đông miên vắng nguyệt
Huơ tay ôm chăn nhàu
"Trăng đâu mà vấn hỏi"
Cần Thơ tôi ra sao?
 
Tha hương còn gì đâu?
Ngoài chút nhớ ngọt ngào
Cần Thơ thời yêu dấu
Biết làm sao làm sao?
 
3.
Cần Thơ tôi nhớ lắm
Bè bạn một thuở nao
Cố nhân tôi nhớ lắm
Ngôi trường, quán chè nào
 
Cần Thơ tôi nhớ lắm
"Đêm không ngủ" xôn xao
Lời ca bừng ánh lửa
Môi son đỏ tình nào
 
"Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Nếu là người, tôi sẽ chết cho quê hương" [3]
 
4.
Tôi mất rồi Cần Thơ
Từ ngày đổi màu cờ
Lưu vong đời cơm áo
Xuân thu mòn mộng mơ!
 
Bạn bè giờ ra sao?
Cố nhân ơi phương nào?
Chong đêm hồn cố lý
Nhớ Cần Thơ có nhau
 
Đêm mắt đầy cô lữ
Nến lệ khóc nguyệt mờ
Vọng Cần Thơ một thuở
Điệp khúc trầm thống đau!
 
Lữ khách đêm giá lạnh
Ôm Cần Thơ vào lòng
Hồn Cần Thơ hoài ấm
Thiên thu vẫn mãi không...
 
...........
 
[1] Xứ Thủ Đức năm canh thức đủ / Kẻ cơ thần trở lại Cần Thơ / Tương tư hồn mộng dật dờ / Đành nào em nỡ buông lờ quên nơm - Ca dao
[2] Cùng một lứa bên trời lận đận -  Phan Huy Thực
[3] Tự Nguyện - Nhạc lời Trương Quốc Khánh/ Thường được hát trong những đêm đốt lửa trại không ngủ trong khuôn viên đại học miền Nam trước 1975.
Ghi chú:
Xin nói rõ kẻo hiểu lầm: Tác giả chỉ chú ý đến ý nghĩa đẹp của lời ca, còn về vụ chính trị của nhạc sĩ Trương Quốc Khánh thì không bàn đến. (Ông được cho là phản chiến)
 
 
CÁI RĂNG
 
1.
Đông về tuyết đổ nhức răng
Nhức ôi là nhức xa xăm một thời
Sâu từ tiềm thức trong tôi
Mùa về mưng mủ... thôi rồi cái răng !
 
Cái răng trắng lắm cái răng
Cái răng ai khễnh môi son ai cười
Cái răng ngày đó em ơi!
Theo tôi suốt cả kiếp đời lưu vong
 
2.
Cái răng nhức nhối Cái Răng
Bao năm rồi đó người không kịp về
Đường Cái Răng ngược Cần Thơ
Ngôi trường đại học Văn Khoa thuở nào
 
Cái Răng nhức nhối làm sao
Ai mà nhổ được nỗi sầu trong tâm?
Biết rằng nhân thế phù trầm
Cái răng ngày đó mãi không phai nhòa!

Bao năm tôi nhớ Cần Thơ
Đường Cái Răng... lối tình mơ một thời
Biết làm sao hở khanh ơi?
Chỉ tôi những cách để tôi quên người?!
 

                                         Nguyên Lạc
...............
 
* Thị trấn Cái Răng, nằm trên quốc lộ Cần Thơ xuống Cà Mau, nổi tiếng với "chợ nổi Cái Răng".
Trên đường từ Cần Thơ đến Cái Răng có trường đại học Văn và Luật khoa... thuộc Viện đại học Cần Thơ trước 1975
 
READ MORE - CHÙM THƠ VỀ CẦN THƠ CỦA NGUYÊN LẠC

Sunday, April 11, 2021

NỖI NHỚ ĐỒNG LÀNG – Thơ Tịnh Bình


               Nhà thơ Tịnh Bình



NỖI NHỚ ĐỒNG LÀNG
 
Rưng rưng nỗi nhớ đồng làng
Vệt bùn lem lấm mùa màng hong phơi
Mưa chiều ướt khói lam rơi
Giọng buồn chẫu chuộc nhại lời nỉ non
 
Cành tre chim hót véo von
Cánh diều im ngủ hạ còn thơ ngây
Nong nia sàng sảy cấy cày
Trông trời trông đất khôn khuây nhiều bề
 
Bâng khuâng chốn cũ tìm về
Cỏ may dẫn lối bờ đê thuở nào
Khoảng trời gió biếc xôn xao
Cánh cò cõng nắng bay vào chiều hôm
 
Ngày về bưng bát cơm thơm
Tuổi thơ với ngọn khói rơm quê nhà...
 
                                      TỊNH BÌNH
                                        (Tây Ninh)

READ MORE - NỖI NHỚ ĐỒNG LÀNG – Thơ Tịnh Bình

CHÙM THƠ THÁNG TƯ CỦA CHÂU THẠCH


                                               Nhà thơ Châu Thạch


THÁNG TƯ
 

Tháng tư về em đội mũ đẹp thay
Bên ấy lạnh đội mũ nầy ấm lắm
Bên nầy nóng tháng tư ra biển tắm
Nhớ ngày xưa địch đuổi chạy ven bờ.
 
Tháng tư về hồn cũng muốn làm thơ
Thơ tháng tư nhớ một người em gái
Ở truồng leo cây, kéo mo cau, bé dại
Thế mà nay đã thành bách thành tùng
 
Tháng tư sầu nên ta nói lung tung
Đọc đừng chửi vì tai ta điếc đặc
Bởi từ lâu đôi tai ta bịt chặt
Để không nghe chuyện nghịch nhĩ lùng bùng
 
Tháng tư nói điên tháng tư nói khùng
Tháng tư chạy tháng tư lửa cháy
Ngày tháng tư ghi đầy trong sử đấy
Ngàn năm sau ai cười, khóc tháng tư?
 
 
CHUYỆN THÁNG TƯ “BÀI THƠ MẸ CHỬI”
 
Có bài thơ mẹ chửi
Tháng tư đoạt giải thơ
Nước Việt Nam bây giờ
Tôn vinh thơ con cóc
 
Thật nửa cười nửa khóc
Mấy ông lãnh đạo thơ
Làm những chuyện bá vơ
Làm những trò thật khỉ
 
Biến Ly Tao tuyệt mỹ
Thành xấu như Dạ Xoa
Bôi tro trét phấn cho
Hội Nhà Văn nước Việt
 
Xin hội viên quyết liệt
Làm đơn từ hội thơ
Chớ chữ nghĩa như mơ
Chẳng lẽ thua “Mẹ Chửi”?
 
Nếu ở lại chịu ngửi
Những thứ thơ thế nầy
Đổ bẩn lên đầu đầy
Thì cứ việc ở lại.
 
                       Châu Thạch

READ MORE - CHÙM THƠ THÁNG TƯ CỦA CHÂU THẠCH