Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, March 19, 2017

KHEN - Tuỳ bút của Lão Gàn


               
                              Tác giả Hoàng Đằng



                                     KHEN
                                                       Tuỳ bút của Lão Gàn

Sau Thế Chiến II, Ông Hiroo Onada (1922 – 2014), lính Nhật thuộc đơn vị tác chiến độc lập ở Philippines, không hay biết Nhật Hoàng đã đầu hàng Đồng Minh từ ngày 15/8/1945, rút vào rừng tiếp tục chiến đấu cho đến năm 1974 (gần 30 năm sau) mới hạ vũ khí khi thượng cấp trực tiếp thời 1945 của ông là cựu đại tá Taniguchi tìm đến, ra lệnh; trung kiên đáng nể! Trong chiến tranh thống nhất đất nước ở Việt Nam, ông Hồ Văn Thanh, chiến binh của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng miền Nam Việt Nam, chiến đấu tại tỉnh Quảng Ngãi, sau khi hứng chịu một trận bom dữ dội của đối phương, mất hồn, mất vía, bồng đứa con nhỏ là Hồ Văn Lang vào rừng dựng chòi như tổ chim trên một cổ thụ, sống từ 1972 đến 2013 (hơn 40 năm) mới được đưa về với cộng đồng; bất cần đời đến vậy là cùng!
Sống biệt lập khỏi cộng đồng như thế, trên thế giới, có nhưng rất hiếm. Người ta sống là sống bên,sống cùngsống với: gia đình, làng xóm, cộng đồng.
Trời cho mỗi người bộ óc để suy nghĩ phán xét, cái miệng để nói ra, cái mặt, cái tay, cái chân để biểu tỏ những điều suy nghĩ, phán xét ấy – mình phán xét người, người phán xét mình.
Hành vi, lời nói của mỗi người đều được người ngoài phán xét; những phán xét ấy gọi là dư luận. Phán xét tích cực là khen; phán xét tiêu cực là chê.
Mặc dù mỗi xã hội, qua thời gian, đã lên một khuôn chuẩn mực phán xét riêng; theo đó mà biết sự phán xét nào đúng và sự phán xét nào chưa đúng – khen chê đúng và khen chê chưa đúng. Nói vậy chứ thông thường, phán xét đều dựa vào cảm tính; trước một sự, vật, không phải mọi người đều phán xét như nhau. Sự phán xét tuỳ thuộc vào trình độ văn hoá, sự trải nghiệm và tâm tính của người phán xét.
Khen, chê thể hiện hoặc bằng lời nói, hoặc bằng cử chỉ, hoặc bằng viết lách. “Giỏi quá!” “hay quá!” “tốt quá”, “đẹp quá” là lời khen; “tệ quá!”, “xấu quá”, “dốt quá” là lời chê. Sự khen, chê có thể nói ra hay viết ra; sự khen, chê cũng có thể biểu tỏ qua hành vi, cử chỉ; vỗ tay, reo vui, cười tươi là khen; mắng nhiếc, xua đuổi, huýt gió phản đối (siffler) là chê.

Với bài viết này, tôi xin được chỉ bàn về “khen”.
Ở đời, ai cũng thích được khen; tâm lý ấy được Marcus Tullius Cicero (106 – 43 trc CN), một chính trị gia La Mã thời xưa, cô đọng lại trong câu: “Chúng ta đều say mê bởi thèm khát được khen” (we are motivated by a keen desire for praise) và William James (1842 – 1910), một triết gia Mỹ, trong câu: “Cái bản chất sâu xa nhất trong con người là ham muốn được khen” (The deepest principle in human nature is the craving to be appreciated).
Bởi vậy, muốn được lòng, được việc, muốn khỏi rắc rối với người chung quanh, có người nghĩ rằng chỉ nên khen.

Thành ngữ có câu: “Mẹ hát con khen hay”; dù giọng hát của mẹ không hay, con vẫn khen, vì tình yêu thương của con đối với mẹ, luôn muốn cho mẹ vui lòng. Một người vợ trang điểm loè loẹt, trước khi đi ra ngoài, đến nhờ chồng xem được chưa; ông chồng biết ý, phải nói: “Hôm nay, em đẹp quá!” dù ông chồng không thích sự loè loẹt đến mức ấy; khen để lấy lòng; người vợ vừa lòng thì gia đình mới êm ấm. Khen xuất phát do thiện cảm, khen để tâm hồn người được khen thoải mái. Khen, dù không đúng, vẫn vô hại mà còn lợi. Vậy thì tiếc gì một lời khen!
Ở một vùng quê, một ông lão đi thăm hai nhà trong làng đang làm nhà rường (nhà có cột, kèo, xuyên, trếnh ... bằng gỗ). Tới nhà đầu tiên, thấy mấy chục cột nhà chọn từ những thân gỗ mít không có mắt (mắt là chỗ thân cây đâm nhánh), ông lão khen: “Bác khéo chọn hè! Thân gỗ không mắt là loại quý hiếm, bác tìm đâu ra hết thảy như thế này, phục bác quá!”; qua nhà thứ hai, thấy hết thảy cột nhà có nhiều mắt đen, ông lão khen: “Chú có ý hè! Chú lựa mô mà được như ri. Gỗ nhiều mắt là thân có nhiều nhánh; chú ở nhà này chắc sau này rậm con, rậm cháu”.
Ông A làm thơ, tặng ông B một tập; ông B khen ngay: “Thơ bạn tuyệt hay!”; Ông B chưa đọc thơ ông A mà đã khen - khen cho được lòng bạn. Thấy gì cũng khen, nghe gì cũng khen, thậm chí sự, vật chưa thấy, chưa nghe cũng khen! Khen xuất phát từ tính “ba phải”.
Trên mạng xã hội, nhiều người đưa hình lên, đưa việc nhà mình lên, đưa bài viết mình lên; nhiều bạn trên mạng, hễ thấy, liền ấn “like” (thích) hoặc viết lời bình (comment): “Bạn trông ở ảnh này đẹp quá, trẻ quá!”,Bài viết của bạn hay quá!”, “Gia đình bạn hạnh phúc quá!”. Như vậy, ấn “like”, viết lời khen chưa chắc xuất phát từ sự chân thật mà từ tính “ích kỷ”;  khen để hy vọng khi mình đưa những thứ ấy lên cũng được khen lại.
Trong chính trị, vua thích được bầy tôi và muôn dân ca tụng: Nào là anh minh! Nào là một lòng vì dân vì nước! ... Quan to thì thích được thuộc hạ tâng bốc:Chí công vô tư, giàu lòng thương yêu, đùm bọc, hết mình vì cơ quan ... Ông vua, ông quan nào, khi còn tại vị, cũng được nhiều tiếng khen. Dĩ nhiên, người khen có kẻ thật lòng; nhưng cũng lắm người không thật lòng. Khen để được cất nhắc, khen để được che chở. Khen có thể xuất phát từ lòng cảm phục; khen cũng có thể hàm nghĩa nịnh bợ. Khen do cảm phục có giá trị lâu dài; khen do nịnh bợ sẽ tan biến khi người khen không còn lợi dụng gì nữa ở người được khen.
Trên đây là những trường hợp người dưới khen người trên hay người ngang hàng khen nhau.

Còn trong trường hợp người trên khen người dưới, khen đúng và khen không đúng lợi hay hại thế nào?
Trong lớp học, một học sinh nhỏ làm bài văn đầu tiên được thầy giáo, cô giáo khen; lời khen ấy sẽ tạo cảm hứng đam mê môn văn và ra đời, người học trò nhỏ ấy không chừng sẽ là nhà văn. Trong tuyển lựa mầm non ca nhạc, một em bé lên biểu diễn, nếu được đánh giá đúng mức, được ban giám khảo cho một lời khen, sự đánh giá, lời khen ấy sẽ là nguồn kích thích cho năng khiếu ca nhạc phát triển, không chừng em bé ấy sẽ thành ca sĩ nổi tiếng tương lai. Khen có tác dụng tốt là kích thích sự tiến bộ. Một lời khen đúng lúc, hợp tình hợp lý, mang tính xây dựng có thể tạo chiều hướng tốt cho tương lai một người, thậm chí một xã hội.
Thế khen không đúng thì sao? Khen không đúng xuất phát từ tính thiên vị; vì sao thiên vị? Thiên vị vì tình cảm, thiên vị vì bị mua chuộc, thiên vị vì muốn tạo vây cánh, thiên vị vì muốn loại những người thật sự tài giỏi và muốn quanh mình chỉ còn người bất tài cho dễ sai bảo, dễ lộng hành. Khen không đúng tác hại nhiều lắm! Khen không đúng tạo ra tính kiêu căng, mất tinh thần phấn đấu, cầu tiến ở người được khen và làm cho xã hội mất niềm tin vào công lý.
Một xã hội không theo công lý sẽ rối loạn, rối loạn kéo theo trì trệ, trì trệ kéo theo đói nghèo, đói nghèo làm mầm móng cho chiến tranh, chiến tranh đưa đến huỷ diệt.
Ai đời có người được nhà nước giao trọng trách, làm rối việc nước, làm thất thoát ngân quỹ nhà nước đến hàng ngàn tỉ mà vẫn được khen thưởng, vẫn được thăng quan tiến chức!!!
Dù sao, chúng ta vẫn mừng là hiện tại nhà nước đang chấn chỉnh những chuyện khen thưởng không đúng. 
Mong việc làm của nhà nước thành công!
                                                                   Hoàng Đằng
                                                             11/3/2017 (14/ Hai/ Đinh Dậu)
READ MORE - KHEN - Tuỳ bút của Lão Gàn

TA VỀ LƯNG TỰA BẾN QUÊ - Thơ Nhật Quang




TA VỀ LƯNG TỰA BẾN QUÊ

Ta tựa lưng vào hoàng hôn
nghe  chiều nghiêng nhạt nắng
Thả hồn chơi vơi theo khúc hát đồng dao
một thoáng quê hương bình yên rất lạ
Chuỗi ngày xuôi ngược, bôn ba
ta trở về ghì chặt những ký ức thương yêu òa vỡ...
Còn đó, đồng lúa mênh mông
lả lơi cánh cò theo vầng mây trắng xa tít chân trời
Dòng sông quê hương, ngan ngát phù sa
trải mật những cánh đồng vàng đầy sức sống

Ta tựa lưng vào hoàng hôn
nghe chiều loang ngả bóng
hương hoa đồng nội thoang thoảng ngạt ngào
hàng tre xanh thầm thì gọi gió
quyện khói lam lơ lửng chiều mơ...

Ta tựa lưng vào hoàng hôn
tìm lại tiếng ầu ơ...
tiếng kẽo kẹt võng đưa lời ru mẹ xa ngái
ngày tháng ấu thơ đã xa vời
nghe bồi hồi, tiếc nuối trong tim

Ta tựa lưng vào bến quê
mơ màng trong tiếng vỗ về yêu dấu
dáng mẹ lưng còng, liêu xiêu gồng gánh gió mưa
Ôi, thương quá ! bên bếp khói, nhà tranh xưa
mẹ đi qua năm tháng dãi dầu
sương phủ tóc mây, ươm đời con xanh ngời mơ ước...

Ta tựa lưng vào hiên vắng
ngan ngát hoa cau rụng trắng sân nhà
lối xưa quạnh quẽ, cuối chiều mỏng manh
chỉ còn lá vàng xơ xác rụng
Ta tựa lưng vào bóng đêm
cô đơn, ray rứt mắt lệ nhòa.

                       Nhật Quang
                        (Sài Gòn)

READ MORE - TA VỀ LƯNG TỰA BẾN QUÊ - Thơ Nhật Quang

XUÂN ĐAM B'RI - Thơ Hoàng Yên Lynh


     

READ MORE - XUÂN ĐAM B'RI - Thơ Hoàng Yên Lynh

Saturday, March 18, 2017

NHẬT KÝ ĐỒNG BẰNG - thơ Trúc Thanh Tâm

 
  

NHẬT KÝ ĐỒNG BẰNG

LONG AN

Chén tình một thuở cong môi
Ta vời vợi phố, em chơi vơi hồn
Thủ Thừa, Cầu Ván mưa suông
Tầm Vu còn đọng nỗi buồn quắc quay ! 

TIỀN GIANG

Tạ từ buổi sáng Gò Công
Em xa Chợ Gạo, lấy chồng Mỹ Tho
Trung Lương mắt đợi, môi chờ
Cái Bè, Cai Lậy biết giờ gặp nhau !

BẾN TRE

Lăn tăn con sóng Hàm Luông
Mõ Cày nói hộ Giồng Trôm nỗi lòng
Lục bình tím giữa mênh mông
Mưa chiều, đêm xuống thức cùng Bến Tre !

TRÀ VINH

Biển chiều ghẹo gió mùa sang
Tân Thành rượu nghĩa, Cầu Ngang cạn tình
Một lần tạ lỗi Trà Vinh
Cá kèo, hương bún vô tình nhớ nhau ! 

VĨNH LONG

Nhánh bần gie phía Trà Ôn
Long Hồ ta nhớ Trường An, rượu mời
Qua cầu Mỹ Thuận, nắng chơi
Xa dòng Măng Thít đầy vơi nỗi niềm !

ĐỒNG THÁP
Lũ về điên điển vàng bông
Tình ta với bậu cầm bằng ngược xuôi
Làng hoa Sa Đéc tuyệt vời
Đêm nằm Cao Lãnh, nhớ người Nha Mân !

CẦN THƠ

Em về nón lá che nghiêng
Áo bà ba vẫn thơm hương miệt vườn
Cái Răng, Bình Thủy, Phong Điền
Cầu Cần Thơ, mạch máu miền cực Nam ! 

 HẬU GIANG

Vị Thanh mưa tới Kinh Cùng
Thương Long Mỹ, nội về vùng đất sâu
Em từ xa chợ Nàng Mau
Tháng ngày Ngã Bảy nặng sầu nghiêng vai ! 

SÓC TRĂNG

Mây sà xuống nóc Chùa Dơi
Theo đèn gió thả cuộc đời quá giang
Chiều nghiêng Lịch Hội Thượng, buồn
Sóc Trăng, sao cứ bồn chồn trong ta ! 

BẠC LIÊU

Lưu truyền công tử Bạc Liêu
Hòa Bình nắng sớm, mưa chiều Vĩnh Châu
Nghe bài dạ cổ đã lâu
Nhớ về quê mẹ, buồn đau điếng lòng !

CÀ MAU

Bồi hồi chuyện bác Ba Phi
Cây tràm, cây đước nói gì với nhau
Gởi tình Đất Mũi, Cà Mau
Mai về thăm lại qua cầu cố nhân !

KIÊN GIANG

Đêm hòn Phụ Tử trăng mơ
Chiêu Anh Các, những vần thơ thăng trầm
Người con gái Vĩnh Thanh Vân
Tặng ta nỗi nhớ bâng khuâng một thời !

AN GIANG

Núi Sam, mùa phượng hẹn hò
Qua vàm Ông Hổ, nhớ đò Ô Môi
Thất Sơn huyền thoại đất trời
Ta về Châu Đốc thắp đời lửa hương !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )
READ MORE - NHẬT KÝ ĐỒNG BẰNG - thơ Trúc Thanh Tâm

KHÚC MƯA - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Phạm Hồng Ân - Ca sĩ: Đông Nguyễn

READ MORE - KHÚC MƯA - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Phạm Hồng Ân - Ca sĩ: Đông Nguyễn

TÌNH NHỚ - chùm thơ Hoài Huyền Thanh

  TÌNH NHỚ
TÌNH XA
Tình nhỏ anh thả vào thơ
Muộn phiền nắng sớm chiều mưa não lòng
Trách chi biêng biếc trầu không
Quả cau bổ ngữa nên đành mất nhau.

BÂNG QUƠ
Sáng nay xuân muộn thềm nhà
Chùm mai đồng cảm ngỡ là tri âm
Nắng vui ngày lễ tình nhân
Gió bâng quơ nhớ tình gần tình xa

CHỮ YÊU
Nắng xuân hây hẫy bờ ao
Non tơ sóng sánh bước vào bước ra
Nghiêng khoe răng khểnh mười ba
Bàn tay tháp bút mượt mà chữ yêu

HOÀNG HÔN
Hoàng hôn e ấp ôm chiều
Nắng vàng từ tạ cõng theo nỗi sầu
Đong đưa trăng chở niềm đau
Treo ngang song cửa bắc cầu tri âm.

HOÀI HUYỀN THANH

15.2.2017  
READ MORE - TÌNH NHỚ - chùm thơ Hoài Huyền Thanh

Friday, March 17, 2017

NHÀ THƠ VÀ CHUYỆN ‘GÁI GÚ’ - Đặng Xuân Xuyến



         NHÀ THƠ VÀ CHUYỆN ‘GÁI GÚ’
Nhà thơ Đỗ Hoàng vừa về thì ông đến. Không bấm chuông, ông cứ đứng trước cửa toáng lên réo: - Hoàng ơi! Hoàng!... Sao không có ai ra mở cửa thế này. Cái thằng này! Hoàng ơi! Hoàng...
Đứng trên ban công tầng 2, tôi vội với xuống: - Chú ơi! Anh Đỗ Hoàng vừa về. Anh ấy nhắn lại nếu rảnh thì chú qua nhà anh ấy chơi.
Ông gắt giọng: - Cậu xuống đây gặp tôi đi. Đứng trên đấy mà trả lời người lớn thì mất lịch sự quá.
Cửa vừa mở, chưa kịp nói câu xin lỗi, ông đã hất hàm hỏi: - Này! Thế cậu với Đỗ Hoàng có quan hệ với nhau kiểu gì thế?
Tôi cười: - Cháu quen biết anh ấy từ thời học Đại học.
Ông nhìn tôi, vẻ nghi hoặc, dài giọng: - Cậu cũng học Đại học?
Tôi cố nhịn cười, trả lời: - Vâng! Cháu cũng trầy trật 4 năm mới xong Đại học đấy ạ.
Ông nheo mắt, hất hàm: - Thế có biết làm thơ không?
Tôi thật thà: - Dạ! Cháu cũng chỉ mượn thơ để giãi bày tâm sự của mình thôi. Mà... Chú là nhà thơ Trần Lý?
Ông nghiêm nghị: - Trần Đình Lý! Tiến sĩ, nhà thơ Trần Đình Lý. Cậu réo tên tôi kiểu đấy rất thô thiển và mất lịch sự. Thế cậu cũng có thơ đăng ở trang của Đỗ Hoàng phụ trách à? Mà sao cậu không mời tôi vào nhà ngồi nói chuyện, cứ để tôi đứng ngoài đường thế này thì tệ quá.
Tôi gãi đầu, thành thật: - Cháu tưởng chú vội, với lại, chú cháu mình chưa biết nhau nên cháu ngại. Giờ chú nói vậy, cháu mời chú lên tầng 3, chú cháu mình ngồi uống trà, hàn huyên đôi ba câu chuyện.
Vừa ngồi xuống ghế, ông vỗ vai tôi: - Này, bỏ xưng hô chú cháu đi, nghe xa cách lắm. Anh em cho tình cảm.
Đưa nước mời ông, tôi tủm tỉm: - Dạ. Chắc cháu tầm tuổi con út của chú?
Ông cười: - Không! Cậu tầm tuổi con gái lớn của tôi. Các cụ nói không sai, con cái là tài sản quý lúc về già. Tôi có 3 đứa con, 2 gái một trai, đứa nào cũng ngoan ngoãn, nên người. Các cháu ngoại tôi tuyệt vời lắm. Ngoan, xinh và học giỏi. Mà cậu có mấy con? Thằng cu vừa rồi đẹp trai và ngoan nhỉ? Rất lễ phép! Cậu này! Giàu nghèo không quan trọng. Con cái ngoan ngoãn và thành đạt mới đáng để tự hào chứ mấy thằng trọc phú, con cái hư hỏng, văn hóa lùn tịt thì có gì để tự hào. Ấy thế mà cái bọn người đấy lúc nào cũng hợm hĩnh, ra vẻ ta đây, hình như họ không biết xấu hổ cậu ạ.
Rồi như chợt nhớ ra chuyện quan trọng, ông nhìn tôi, ngập ngừng: - Vừa rồi cậu nói cậu cũng biết làm thơ đúng không? Thế thì tôi đọc cậu nghe bài thơ tôi vừa viết tối qua, rồi cậu cho lời nhận xét thật khách quan nhé.
Tôi vội chối từ: - Ấy chết. Chú đừng bắt cháu làm việc đấy. Cháu cảm thơ kém lắm ạ. Với lại, khả năng ăn nói của cháu cũng có vấn đề nên chú cháu mình ngồi uống nước nói chuyện khác đi ạ.
Ông nhìn tôi, vẻ khó hiểu: - Làm thơ mà không thích nói chuyện về thơ thì làm thơ làm gì? Cậu có phong cách hệt thằng con trai tôi. Nó không thích nói chuyện về thơ ca nhưng lại thích nói chuyện về kỹ thuật vi tính, làm ăn, đại loại là những chuyện xã hội... Thằng ấy giỏi phết cậu ạ. Tự lập. Không thích dựa dẫm bố mẹ. Năm ngoái, vợ chồng nó mua được căn hộ hơn 6 tỷ bằng tiền kiếm được trong 3 năm đấy. Nó bảo không thích ở chung với bố mẹ nên hai vợ chồng nó phấn đấu kiếm tiền mua nhà rồi ra ở riêng. Giờ còn có 2 vợ chồng già, nhà thì rộng rãi, nhiều khi cũng thấy trống trải lắm.
Ông ngập ngừng một lúc rồi hỏi: - Cậu có hay đi đổi gió không? Là đi này kia với em út ý.
Thấy tôi bưng chén nước kề môi, cứ tủm tỉm cười, ông vội nói: - Chắc vợ chồng cậu hạnh phúc lắm nên không đi đổi gió chứ gì? Không có chuyện đó thì làm thơ mất hay, sáo lắm. Không có cảm hứng thì ra thơ sao được. Lẩn thẩn hết. Tôi đây này. Cái khoản gái gú còn máu hơn Đỗ Hoàng nhiều. Vợ tôi, bà ấy cũng hiểu chồng mình là giới văn nghệ sĩ nên cái khoản lãng mạn này kia không thể thiếu. Bà ấy cũng văn minh lắm, không ghen, không abc gì. Biết tỏng là tôi có bồ bịch mà tảng lờ cứ như không. Mà quái lạ. Chồng là nhà thơ mà vợ lại không thích nghe thơ mới oái oăm. Nhiều đêm, chợt nảy ra tứ thơ hay, quay sang nói với bà ấy thì bà ấy lại gắt: Ông lặng yên cho tôi ngủ. Thơ thẩn cái gì. Cậu thấy có bực không?
Nhấp ngụm trà. Ông lại hỏi dồn: - Thế vợ cậu không phản đối cậu làm thơ à? Thằng cu con cũng không thích thơ đúng không?
Khi biết tôi đang độc thân, ông chùng giọng: - Ừ, thế lại hay. Thoải mái cặp bồ, chả lo ai quản, chả lo làm tổn thương ai. Tôi nhiều lúc cũng muốn có bồ bịch bằng chúng bằng bạn nhưng ngại bà nhà tôi buồn nên khước từ hết. Nhà thơ mà. Nhiều gái mê lắm nhưng mình phải nghĩ đến tâm trạng của vợ con chứ...
Ông buông dở câu nói bằng tiếng thở dài.
Biết là phút thật lòng của ông nên tôi lảng sang chuyện khác để ông đỡ ngại chuyện chiến tích em út (gái miệng) của các nhà thơ. Chừng tiếng sau, vãn chuyện, ông đứng dậy ra về.
 Vừa khóa cửa, chưa kịp bước lên cầu thang, tôi đã nghe tiếng ông oang oang điện cho nhà thơ Nguyễn Đăng Hành: - Ông Hành à! Tôi là Trần Đình Lý đây! Hôm nào tôi sang ông đàm đạo thơ rồi cùng nhau đi cưa gái nhé... Ừ. Nhà thơ mà! Gái gú không có thì ra thơ sao được! Lẩn thẩn hết!
*.
Hà Nội, chiều 16 tháng 03.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
READ MORE - NHÀ THƠ VÀ CHUYỆN ‘GÁI GÚ’ - Đặng Xuân Xuyến

Thursday, March 16, 2017

MỘNG TRÙNG LAI - Thơ Trần Mai Ngân





MỘNG TRÙNG LAI

Mộng trùng lai hết rồi
Tôi cũng rời xa tôi
Hồn vô tri sỏi đá
Tim hồng bạc màu vôi!

Tôi xa tôi hay người
Khởi nguyên nào tinh khôi
Ai nợ ai nụ cười
Tình vay tình xa xôi...

Mộng trùng lai nơi đâu
Đi qua mấy nhịp sầu
Phố cổ không còn ai 
Tôi yêu người kiếp sau

Mộng trùng lai mộng dài
Ta bao giờ có nhau
Không gian, thời gian chết
Hương đóa tình phai mau!

              Trần Mai Ngân

READ MORE - MỘNG TRÙNG LAI - Thơ Trần Mai Ngân

MƯA HỌC TRÒ - thơ Trúc Thanh Tâm



 MƯA HỌC TRÒ

 Rất khẽ mùa xưa lên tiếng gọi
 Rớt xuống quanh đời hạt nắng trong
 Dễ thương nào biết yêu có dễ
 Một trời áo trắng nhớ mênh mông

 Em thả tóc bay tình tứ quá
 Mấy ngõ hồn ta lên tiếng reo 

 Những đáng yêu nào ta bắt gặp
 Mơn trớn lòng ta một nét yêu

 Phượng trên cành nói gì với gió   
 Một thời để nhớ một thời xa
 Mưa học trò ngang qua cửa lớp
 Mắt em buồn có phải vì ta!

TRÚC THANH TÂM
(Châu Đốc)
READ MORE - MƯA HỌC TRÒ - thơ Trúc Thanh Tâm

ĐAM B'RI NGÀY LÚA MỚI - Thơ Hoàng Yên Lynh




READ MORE - ĐAM B'RI NGÀY LÚA MỚI - Thơ Hoàng Yên Lynh

Wednesday, March 15, 2017

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VỀ NHÀ THƠ BÙI GIÁNG



             Nhà thơ Chu Vương Miện


QUỚI NHƠN BÙI GIÁNG

Ngàn thu rớt hột mưa nguồn
Cũng toàn là lá hoa cồn ngao du
Thi ca thi hót mùa thu
Sóng bình nguyên cũng lu bù đó sao?
Trên ngàn chim hót xôn xao
Rừng hoa toàn những hoa đào, đào rơi
Loanh quanh trọn một kiếp người
Lòng vòng dở khóc dở cười phố khuya

                               Chu Vương Miện

TRÍCH TIÊN BÙI GIÁNG

Giữa cuộc đời bài ba lá
Giữa lòng người đảo điên
Tỉnh mãi cũng chả được
Thà man man dở cuồng
Giầy dép soong chảo khoắc trên vai
Lỉnh cà lỉnh kỉnh
Đầu trần tóc xõa ngang lưng
Vừa đi vừa chửi rủa
Miệng luôn lầm bầm
Nhà giáo nhà thơ
Dịch giả triêt gia ở chúa
Chân đất vừa cười vừa khóc
Sông có đọạn người có lúc
Chừ là lúc 
Dở dại dở khùng
Nhìn lại tưởng lầm
Là Khuất Nguyên
Người đục mà mình trong
Thôi chả còn gì trường cửu
Toàn là chó chết trôi sông
Thả thân xác trên dòng Mịch La
Thế là xong
Tàn cuộc
Một đời tài hoa
Bạc mệnh lênh đênh

Chu Vương Miện

BÙI GIÁNG XƠI PHỞ

Thi sĩ ngồi xuống ghế
Tô phở cùng ly cà phê sữa
Được bưng ra đặt ngay trước mặt
Thi sĩ lấy muổng
Khuấy ly cà phê
Lấy tương đen tương đỏ
Và vắt chanh vào tô phở
Xong
Thi sĩ đổ ly cà phê vào tô phở
Và móc trong túi ra một điếu thuốc
Đà lạt
Bóc giấy vứt đi
Rồi bỏ tiếp vào tô phở
Lấy đũa và muổng
Trộn lên rồi bắt đầu ăn

Chu Vương Miện

READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VỀ NHÀ THƠ BÙI GIÁNG

XA XĂM - Thơ Thủy Điền

   
          Tác giả Thủy Điền


XA XĂM
(Nhớ Hara con chó nhà đã qua đời ngày 20 tháng 3 năm 2017)

Hai tuần nay buồn lắm
Mầy theo tao mười năm
Tao bên mầy trăm tháng
Thế giờ lại xa xăm

Tao còn chốn dương trần
Còn nhìn đời cay đắng
Còn thấy cảnh thê lương
Còn khổ đau vạn thứ

Mầy về nơi âm phủ
Nằm yên ngon giấc ngủ
Có lẽ sướng hơn tao
Phải không? Nầy bạn cũ

Thương mầy tao ủ rũ
Tiếc tình bạn bao năm
Nhớ mầy tao khổ lắm
Đêm về khóc dưới trăng.

                Thủy Điền
              15-03-2017

READ MORE - XA XĂM - Thơ Thủy Điền