Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, April 7, 2015

KHI MÙA XUÂN Ở LẠI - Liên Hưng


          
                        Tác giả Nguyễn Thị Liên Hưng



       KHI MÙA XUÂN Ở LẠI

                                  Nguyễn Thị Liên Hưng (NH 69-75)     
    
        Từ buổi du xuân Ất Mùi vào ngày mồng 10 tết nhân NH/BR-VT mời cà-phê hội ngộ đầu năm tại Cù Bị 2, nhóm nhỏ 4 người gồm hai anh em Phan Thạch Giang – Phan Thạch Nhân và hai chị em Liên Hưng – Vĩnh Phước đã hẹn nhau sẽ cùng đi “phó hội” Nguyễn Hoàng tại Hàm Tân. Nhưng niềm vui không chỉ là 4 mà thành 7, thật là một điều bất ngờ thú vị.
        Trước đó, cô Giáng Hương từ Gialai đã gọi điện thoại, bảo chuyến này cô về Saigon sẽ ở lại lâu để ra Hàm Tân họp mặt cùng Liên Hưng khiến tôi vui không kể xiết. Rồi gần đến ngày đi chị Quang Tuyết ở Saigon báo chị sẽ đi cùng cô Giáng Hương, thế là thêm một niềm vui. Và niềm vui bất ngờ nhất là chỉ hai ngày trước khi đi, chị Lê Lan ở Bảo Lộc gọi về hỏi LH có dự họp mặt Nguyễn Hoàng tại Hàm Tân không mà chị đọc trong mail danh sách đoàn NH/Saigon không có tên em? Tôi trả lời là em đi nhóm riêng chứ không nhập cùng đoàn NH/Saigon như những lần trước. Chị liền bảo thế thì chị sẽ về Biên Hòa để đi cùng em và a lê hấp: Chị gọi đặt vé xe ngay bây giờ đây.
        Chị Lan đã cúp máy mà tôi còn ngẩn ngơ. Ui chao là vui! Quả là niềm vui bất ngờ. Tôi không báo cho chị Lan biết vì chị vừa qua cơn bệnh nặng hơn nữa đường sá xa xôi. Thế mà…
        Lòng mở hội, tôi hát nho nhỏ một khúc nhạc vui trong khi loay hoay dọn dẹp nhà cửa rồi phóng ra chợ mua thêm mấy đôi dép đi trong nhà vì những đôi dép qua sử dụng đã cũ. Chàng của tôi thường nhắc: Lòng bàn chân là nơi tập trung những huyệt đạo chính trong người nên đừng đi chân trần, không tốt. Dù cô giáo và chị em về ở lại có một, hai đêm nhưng tôi muốn mọi điều phải tươm tất.
        Sáng Thứ Bảy thời tiết vào giữa xuân vẫn còn mát mẻ vì tháng Giêng vừa dời gót chỉ 2 ngày, sau khi lo bữa sáng cho mẹ xong, tôi đi chợ rồi về chuẩn bị sơ chế sẵn mấy món ăn trong ngày. Hôm nay, vào lúc 7g chị Lan đã lên xe tại Bảo Lộc, chốc chốc tôi lại điện thoại hỏi chị đến đâu rồi. Đúng 11g trưa chị báo đã đến điểm hẹn ngoài Quốc lộ I và tôi vội vã đi đón chị.
        Từ nhà tôi ra đến điểm chị xuống xe chừng vài cây số, tôi loay hoay quanh công viên Tam Hiệp vài phút và rồi cũng thấy nhân dáng quen thuộc của chị trong chiếc áo hoa màu tím bên ghế đá. Vừa gặp nhau tôi đã nói ngay: Chị là người ở xa nhất mà có mặt sớm nhất đó khiến chị cười dòn dã.
        Đến nhà, chị dừng lại ngắm những dây hoa sử quân tử rủ xuống, đong đưa trong gió như những chiếc lồng đèn, khen:
        -  Cổng nhà em dễ thương quá!
        Tôi phổng mũi:
        -  Chị biết không? Tháng Chạp năm rồi mẹ em không khỏe, em bận chăm sóc mẹ không có thì giờ quét hoa lá rụng nên thuê người cắt trụi hết, thế mà nay nó ra phủ đầy rồi đấy.


Vào nhà, chị vừa chào mẹ tôi vừa mở xách lấy quà cao nguyên tặng bà khiến lòng già cảm động. Chị Lan là thế đấy, chị sống nặng tình cảm, từ khi chị em kết mối dây liên lạc, chưa có mùa xuân nào chị quên gởi quà tết cho mẹ tôi dù số lần chúng tôi gặp nhau đếm chưa đầy trên đầu ngón tay. Chị thường nói: Sự quan tâm của con cháu là niềm vui lớn nhất đối với người già.
        Ăn trưa xong, hai chị em nằm bên nhau trò chuyện, tôi bảo chị ngủ một lát đi cho khỏe nhưng làm sao mà ngủ được? Những câu chuyện của hai chị em tôi chẳng đâu vào đâu nhưng nói hoài không hết.
        Đúng 3g chiều Vĩnh Phước gọi cổng rồi cô Giáng Hương và chị Quang Tuyết cùng đến. Mọi người gặp nhau cười chào râm ran vui ơi là vui! Nói về cô Giáng Hương, tôi không thể không nhắc đến những tình cảm mà cô dành cho gia đình tôi. Những chai mật ong rừng nguyên chất từ cao nguyên, những hộp sữa ensure cho người già luôn là món quà cô dành cho mẹ tôi. Nhưng điều quý nhất không phải là những tặng phẩm ấy mà là tấm lòng của cô. Nhớ cái lần tôi lâm trọng bệnh cô đòi về thăm, tôi từ chối. Tôi nói em khỏe rồi, để bữa nào em lên Saigon gặp cô nhưng cô không nghe, cô vẫn lặn lội về Biên Hòa. Từ nhà con trai cô ở Saigon, cô phải qua 3 chuyến xe bus mới đến nhà tôi trong khi cô cũng chưa khỏe hẳn vì những đợt hóa trị của năm trước. Đón cô, tôi vừa mừng vừa thương, tôi đã trách sao cô không nghe lời học trò, lặn lội tìm thăm chi mà khổ quá nhưng cô nói cô phải về nhìn thấy em cô mới an lòng. Ôi! Những tình cảm trân quý như thế hỏi mấy ai trên đời có được nhỉ ?
        Sau giây phút hàn huyên, bữa ăn tối nhanh chóng được dọn ra. Tôi quảng cáo món canh măng khô “nhà làm” hầm giò heo “mọi” ngon ngọt, hợp vệ sinh đến khản cổ mà vẫn ế so với món salad trộn của Vĩnh Phước. Ăn xong, cả nhóm kéo nhau ra thềm ngồi hóng gió, trò chuyện. Ánh đèn đường cao áp chiếu hắt những cành dây leo chung chiêng trên vách tường rào, mùi hoa sử quân tử tỏa hương thoang thoảng khiến tâm hồn ai cũng nhẹ nhàng, khoan khoái – nhất là Liên Hưng. Hiếm khi nhà tôi có đủ những người thân ở cách nhau hàng trăm cây số cùng về tụ hội như thế này. Tôi nói đùa:
-  Cô Giáng Hương từ Tây Nguyên xuống, chị Lê Lan tận cao nguyên Di Linh về, út Vĩnh Phước ở xứ biển Bà Rịa – Vũng Tàu lên, chị Quang Tuyết từ Saigon hoa lệ đến. Thế là hôm nay nhà LH có hội trùng dương rồi.                    
Nghe thế chị Quang Tuyết liền lên tiếng:
-  Hội trùng dương thì phải có tiết mục gì chứ?
Tôi nheo mắt hỏi lại :
4g sáng lo dậy rồi mà chừ dám đòi tiết mục hả?
Vĩnh Phước nhìn đồng hồ la lên:
-  Chao ơi! Mới đó mà đã gần 10g rồi. Thời gian qua nhanh quá!
        Thế là tôi lấy quyền chủ nhà mời mọi người đi nghỉ. Dành riêng cho cô giáo một phòng, còn lại 4 chị em cùng vào một phòng lớn, bật máy lạnh lên rồi quăng cho mỗi người một chiếc gối, một tấm chăn, thế là xong. Sợ chị em lâu ngày gặp nhau ham tán chuyện nên tôi bắt mỗi người uống một viên thuốc ngủ. Tôi còn quảng cáo đây là loại thuốc ngủ ngoại nhập, uống vào sẽ có giấc ngủ sâu, tỉnh dậy khỏe khoắn, không mệt làm ai nấy phì cười. Và nhờ thế nên câu chuyện “vói” từ giường này sang giường khác thưa dần rồi mất hẳn lúc nào không hay, chỉ còn lại những tiếng thở nhẹ cho hồn trôi vào cõi mộng êm đềm.
        Tôi tỉnh giấc vào lúc 3g30’, đầu óc tỉnh táo nên dậy luôn dù tôi đã cài điện thoại báo thức vào lúc 4g. Thế là tôi bước nhẹ vào toilet đánh răng rửa mặt, vừa xong thì thấy Vĩnh Phước cũng ngồi dậy. Đúng 4g sáng tôi bật đèn lên khiến hai nàng còn lại trong phòng không thể ngủ tiếp. Rồi đèn bên phòng cô Giáng Hương cũng sáng lên. Thế là năm nàng - một cô bốn trò chênh nhau vài tuổi vội vàng trang điểm nhẹ rồi se sua áo váy. Tôi lặng ngắm những người thân, thầm nghĩ: Cô Giáng Hương qua cơn bạo bệnh nay trông trẻ ra và xinh tươi trở lại; chị Lê Lan vừa phẫu thuật hai tháng trước mà khuôn mặt vẫn tươi roi rói, dù có gầy đi chút ít nhưng mi-nhon hơn; chị Quang Tuyết qua cơn sốc tâm lý sút giảm cả chục ký nay đã phục hồi dần nên có eo hơn so với trước và dung nhan thì coi bộ còn tươi tắn hơn xưa; út Vĩnh Phước năm rồi bị tai nạn khá nặng phải phẫu thuật hai lần nhưng nay đang trên đà bình phục và vẫn duyên dáng, trẻ trung dù đã có 6 đứa cháu nội lẫn ngoại. Còn tôi, nhờ thời gian qua chăm sóc mẹ bệnh khá vất vả nên dáng người cũng gọn lại đến nỗi ai cũng ngạc nhiên. Cảm ơn ông trời!
        Anh Phan Thạch Giang hẹn 5g sáng đến đón nên chúng tôi vội xuống lầu, mở cửa. Đèn đường vẫn sáng trưng, rải rác vài người qua lại tập thể dục buổi sáng. Chợt điện thoại reo lên, Nhân gọi:
        - Liên Hưng chuẩn bị xong chưa? Chừng 5 phút nữa mình đem xe đến đón đó nghe!
        Tôi giật mình:
        - Ủa! Nhân đến đón? Hôm qua ông về Biên Hòa hả? Thế ai nấu ăn sáng cho mọi người?
        Nhân cười ha hả:
        - Mình dậy sớm, nấu xong rồi nên đi đón quý nương đây.
        Nói xong hắn tắt máy. Tôi đang bán tín bán nghi thì có tiếng xe dừng trước đường. Tôi ra mở cổng và mọi người ra theo. Anh Giang bước xuống xe chào cô Giáng Hương và các cô em gái Nguyễn Hoàng. Tôi ngó nghiêng vào xe, ngoài tài xế ra chẳng còn ai. Tôi chợt hiểu ra và phì cười, cái anh chàng này chuyên môn chơi cú lừa, hèn chi anh Giang thường ghẹo là chú ở Xuân Lộc, cách xa Biên Hòa cả trăm cây số sao nổ khiếp thế? (Ý anh Giang nói Biên Hòa có kho đạn Long Bình thời trước 1975 đó).
        Nhân là em trai anh Giang đồng thời là bạn học Nguyễn Hoàng cùng khóa với tôi nhưng hè 1972, khi vượt qua Đại lộ kinh hoàng hắn chạy thẳng vô Biên Hòa luôn. Vì thế mấy năm trước dù biết tôi học cùng khóa nhưng Nhân ngại ngần không dám nhận, còn kêu tôi bằng chị nữa chứ! Gần đây khi hắn mạnh dạn nhận mình là bạn Nguyễn Hoàng tôi liền phán ngay: “Nè! Đã là bạn học thì mi tau chứ không có chị em chi hết nghe chưa?” Nghe tôi nói thế Nhân rất vui, từ đó rào cản không chỉ giữa hai chúng tôi mà cả giữa Nhân với cả các bạn học cũ khóa 69-75 được tháo dỡ để tình thân ngày càng rộng mở.
        Để chuẩn bị cho cuộc hội ngộ hôm nay, Nhân nhận phần lo điểm tâm sáng cho nhóm. Hắn còn nói sẽ tự tay nấu đãi mới oai chứ! Dù không tin mấy vào tay nghề nấu nướng của anh chàng hành nghề kinh doanh chuyên chạy như ngựa này nhưng tôi cũng không dám nói không, sợ hắn buồn. Và tôi dặn thêm là phải tránh món lươn; ngoài ra các món thịt bò, cá lóc và vịt cũng đừng nấu vì trong 5 nường thì đến 2 nường không bao giờ chịu ăn mấy thứ đó. Nhân bật mí rằng hắn sẽ nấu món mì Quảng, mới học từ  bà xã (người Đà Nẵng) mấy hôm trước. Tôi nói điều đó với mọi người và ai cũng hồi hộp, không biết món điểm tâm sáng nay sẽ ra sao đây?
        Nhìn mấy cô trò, anh Giang vui vẻ nói:
        - Hôm nay Giang rất hân hạnh được đón các tiểu thư xinh đẹp.
        Tôi bật cười:
        - Anh Giang ơi! Coi rứa mà không phải rứa! Sứt đầu gãy gọng hết rồi anh nợ.
        Nghe thế, cả nhóm cười vang. Mà tôi có nói ngoa đâu. Vì các nàng mà anh Giang khen này mấy năm qua đã bị bệnh tình, tai ương hành hạ cho trầy vi tróc vảy. May mà qua khỏi.
     Trời còn sớm, xe cộ trên Quốc lộ I còn thưa thớt nhưng tài xế vẫn không dám cho xe chạy nhanh vì biết các tay công an bắn tốc độ đang đón lõng đâu đó. Vì thế khi đến Xuân Lộc thì đồng hồ đã chỉ 7g. Nhân và con trai vui vẻ ra đón khách, tôi hỏi bà xã đâu? Nhân bảo bà ấy hầu như luôn “đóng đô” căn nhà ngoài chợ với hàng hóa. À! Ra thế! Bây giờ thì tôi tin món ăn sáng tự tay Nhân nấu rồi chứ khi trên xe chị Quang Tuyết cứ bảo chắc là Nhân nhờ vợ nấu (!).
        Qua vài câu thăm hỏi và chụp vội mấy tấm ảnh kỷ niệm, Nhân cùng con trai vào bếp bưng món ăn lên mời mọi người. Cảm động quá nên tôi bấm liền một phô ảnh    


Chà! Mới nhìn mấy tô mì Quảng mà đã rọ nước miếng, hấp dẫn hết biết. Còn thêm mấy miếng bánh tráng dòn rụm và dĩa rau sống có nõn chuối cây trắng phau kèm rau thơm nữa chứ! Không khách sáo, mọi người cùng ngồi vào bàn và thưởng thức. Món mì Quảng hôm nay thật là ngon, ngon hơn cả món mì Quảng của một cửa hiệu nổi tiếng hồi chúng tôi đến Đà Nẵng, mấy chị em đều nhận xét thế. Có lẽ món ăn không chỉ ngon vì sự chế biến mà vì nó còn mang cả tấm lòng của người bạn Nguyễn Hoàng quý khách nữa.
    Sau món điểm tâm, Nhân còn mời mọi người thưởng thức những ly chè xanh có hương vị gừng để nhớ quê hương nữa. Ai bảo người làm kinh doanh thì tâm hồn khô lạnh nhỉ?
        Không dám rề rà nhưng khi xe rời Quốc lộ I để rẽ vào hướng Lagi thì cũng đã hơn 8 giờ. Trong chuyến đi Hàm Tân này, theo chương trình anh Phan Thạch Giang và cô trò tôi dự định sẽ đến nhà thắp hương tưởng nhớ thầy Lê Văn Quýt trước khi về điểm họp mặt, tuy nhiên vào lúc đó không có ai ở nhà nên đành hẹn sẽ ghé vào khi quay về. (Thế mà lúc quay về chúng tôi cũng không vào được vì khi liên lạc người nhà của thầy qua điện thoại thì chị ấy đang cùng bạn bè ở buổi hậu hội ngộ nên nhà đóng cửa. Thật là đáng tiếc! Khi xe ngang qua nhà thầy, tôi chấp tay khấn vái: Lạy thầy! Chúng con muốn đến thắp nhang viếng thầy mà không có duyên nên đành chịu. Xin hương hồn thầy hiểu cho tấm lòng của chúng con).
        Địa điểm họp mặt hoàn toàn xa lạ với nhóm người trên xe nên phải mấy lần quanh qua, quẹo lại “đậu phụng đường” cười đến chảy nước mắt vì tấm bản đồ trên thư mời bị lật ngược, cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi – một nhà hàng nằm bên bờ biển lộng gió. Hình như buổi họp mặt sắp bắt đầu, chúng tôi là nhóm người đến sau cùng thì phải. Các anh trong ban tổ chức vội ra đón, tôi chào anh Lam, anh Tuyến và lòng se lại khi thấy mây trắng từ trời cao đã ngự trị trên mái đầu của các anh tự bao giờ. Mà thôi, buồn làm chi – tôi tự nhủ. Trường cũ đã không còn tên 40 năm rồi thì học trò làm sao còn son trẻ? Nắng gió thời gian đã làm phai đi những mái đầu xanh ngày cũ, bây giờ trong chúng tôi hầu như toàn là tóc bạc với tóc nhuộm thôi. Và tự an ủi: Song, thử hỏi có trường nào đầy những tâm hồn trẻ trung như Nguyễn Hoàng mình không nhỉ?
        Tiếng người trên micro giới thiệu thành phần tham dự cắt ngang dòng suy tưởng của tôi. Những lẵng hoa tươi thắm chào mừng ngày hội dựng đầy sân khấu. Tôi nhìn quanh, nhẩm đếm và bất giác nghe lòng chùng xuống khi số lượng người tham dự lần này ít hơn so với các lần trước, thầy cô có mặt cũng chỉ vài người. Giữa khung cảnh thân quen này, tôi lại nhớ đến những lần họp mặt năm cũ – thời thầy Lê Văn Quýt còn tại thế. Ngày ấy thầy cô cùng các cựu môn sinh Nguyễn Hoàng về dự mới đông làm sao! Và dù tuổi đã cao nhưng thầy Lê Văn Quýt vẫn tươi cười, nhanh nhẹn lui tới suốt từ bàn đồng nghiệp đến bàn học trò. Còn bây giờ… Tôi nhìn lên những ngọn cây lao xao ngoài kia và tưởng như hương hồn thầy đang lẩn quất đâu đây, hay là thầy vẫn về dự ngày vui cùng học trò mà mắt trần không thấy được.

              
        Toàn cảnh  hội trường buổi họp mặt đồng môn NH tại La Gi Hàm Tân
                                              (Ngày 22/3/2015)

        Xong buổi “nghi thức”, mọi người tản ra chụp ảnh lưu niệm để nhà hàng chuẩn bị bữa ăn. Nhóm chúng tôi cũng lăng xăng ghi hình kỷ niệm. Anh Lê Cao Đảm đưa anh Hoàng Hữu Bản đến nhập nhóm. Tôi chào thầy Thích Lệ Nhân, anh chị Phương Trương, anh chị Minh Đạo và những anh chị đồng môn khác. Tôi gặp anh chị Hòa – An và thật xúc động khi thấy anh Thái Hòa ngồi xe lăn vẫn lặn lội từ Saigon tìm về họp mặt. Ai cũng đến chào anh trong tình thân quý và cảm động. Khi thấy tôi bước đến, anh cầm tay tôi lắc lắc khiến tôi nghẹn lời, chỉ lí nhí mấy chữ không rõ thế mà anh lại hẹn:
        -  Tháng Sáu về họp mặt tại Quảng Trị nhé! Anh chị sẽ về.
        -  Dạ!
        Tôi chỉ nói được thế nhưng tôi nghĩ nhiều hơn. Rằng tuổi của anh em mình đều đã cao. Trong cái vòng bốn cửa sinh lão bệnh tử thì anh em chúng mình đều đã và mấp men ở cửa thứ ba, không biết bệnh tật quái ác sẽ ập tới lúc nào. Thế nên đi họp mặt để gặp nhau không biết được mấy lần nữa. Vậy khi nào còn đi được thì cứ đi chứ đến một lúc nào đó… Ôi! Tôi không muốn nghĩ tiếp nữa.

   
 Khi bàn ăn đã dọn ra thì buổi họp mặt vẫn tiếp tục với những bài ca, câu thơ đầy tình nghĩa. Những món ăn xứ biển tươi roi rói nên với người ở xa về rất chi là ngon miệng. Ngoài ra ban tổ chức không quên đặt thêm món bánh bột lọc “rất Quảng Trị” để mọi người thưởng thức mà gợi nhớ quê hương. Câu chuyện vẫn râm ran với những lời thăm hỏi, với những chiếc ly “một trăm em ơi chiều nay hai tờ năm chục”. Tôi vừa cụng ly nước lọc với Cao Mừng, Đoàn Phú vừa hát: “Một trăm em ơi chiều nay năm tờ hai chục” khiến cô Giáng Hương và út Vĩnh Phước bên cạnh không nén được tiếng cười.

        Tiệc tàn, những bàn tay nắm chặt hẹn gặp lần sau trong bịn rịn. Dù rất tiếc nhưng chị Quang Tuyết phải tách nhóm, theo xe Saigon về nhà để hoàn thành sứ mạng cao cả “bà nội cu Tin” vào sáng sớm ngày mai. Nhóm bạn khóa chị Lê Lan mời nhóm chúng tôi ra biển chơi nhưng nhìn bãi cát trắng giữa trưa nắng chang chang, các cô đều lắc đầu chịu thua. Không ai đủ can đảm xách giày lội qua bãi cát ấy để đến bờ biển nên đành cám ơn anh Thiên rồi lên xe trở về. Anh Giang liền mời anh Nguyễn Văn Hiêu nhập nhóm. Và thế là vẫn… Bảy anh em  trên một chiếc xe… Ford. Bánh xe chưa lăn mà… thơ văn đã trào ra cuồn cuộn.


Dọc đường, chọn một quán cà phê thoáng mát, xe dừng lại cho cả nhóm nghỉ chân. Nhấp ngụm cà phê chiều và thưởng thức làn gió biển trong lời tâm sự, tiếng đọc thơ đầy cảm xúc của những người đồng hành rồi xe tiếp tục lăn bánh cho câu chuyện tiếp nối, chuyện thơ văn Nguyễn Hoàng đan xen với những lời nhắc về những kỷ niệm nho nhỏ của thầy cô đối với học trò một thuở bằng thứ tình cảm quý báu mà thời nay khó tìm thấy làm xao động lòng người. Đến Xuân Đà, Nhân lại chiêu đãi món  bánh xèo (bánh khoái) miền Trung dòn rụm trước khi chia tay.
        Lagi mất hút về phía sau, Xuân Đà rồi Long Khánh cũng đi qua. Số người trên xe cũng vơi dần đi, chỉ còn bốn cô trò và anh Giang về bến. Buổi tối Biên Hòa đèn điện sáng trưng khi cô trò tôi rời xe, giàn hoa sử quân tử trước cổng nhà lại đưa hương chào đón. Những đứa trẻ - cư dân của con đường Dương Bạch Mai đang chở nhau trên những chiếc “xích lô đồ chơi” đầy những chùm đèn điện trang trí vui mắt, những khúc nhạc “hot” từ xích lô thi nhau vang ra làm nhộn cả con đường và bất giác tôi hát theo: “Đừng vội vàng em hãy là em của ngày hôm qua. Uhhhhhh. Xin em hãy là em của ngày hôm qua. Uhhhhhh...”
                                                                        Liên Hưng
                                                      (Biên Hòa, Tháng Ba 2015) 
                                                                    
READ MORE - KHI MÙA XUÂN Ở LẠI - Liên Hưng

TỪ MÊNH MÔNG XA KHUẤT - thơ Hoàng Văn Chẩm

Tác giả Hoàng Văn Chẩm


Hoàng Văn Chẩm

TỪ MÊNH MÔNG XA KHUẤT

Có một ngày em xô cuốn hết mong manh
Tay buông tay bắt nỗi buồn qua nhanh
Ai một lần trầm mình trong mùa hoa
Biền biệt mấy mươi mùa trăng em trong xa vắng
Ta du mục nỗi nhớ cùng em
....
Một bất chợt ngày về có màu mắt thời gian
Vắng hoe mùa hoa tháng sáu
Em thôi quên ngày qua sông áo lụa buồn vội vã
Tóc gió bây chừ thành biển nhớ mênh mông
Bay theo duyên kiếp

Lỡ làng từ buổi ban sơ
Hỏi em có biết ai chờ mưa ngâu
Tri âm một tiếng nặng sâu
Tri âm một tiếng thương câu ân tình

Vọng một đời theo từng hao khuyết em
Ta bỏ lại dấu chân ngày đi lạc
Cánh hoa bằng lăng mùa về  hẹn ước
Lắng nghe từng nhịp thở
Theo chút mộng khói sương
Xa thì thật xa!
Gần cũng thật gần!
Ái ân chưa thả tiếng buồn rơi bên chăn chiếu
Cánh hoa lẻ loi bên gối sao như thương bóng đêm

Nửa em còn lại một vỡ tan
Nửa ta còn mãi một dâng tràn

Nhớ chi hơn!
Một tiếng bật khóc như trùng khơi dậy sóng

Ngậm ngùi chia hết bão bùng
Trong nhau còn mãi vô cùng thoáng xưa

                                                 HVC



READ MORE - TỪ MÊNH MÔNG XA KHUẤT - thơ Hoàng Văn Chẩm

THƠ NHẶT - Chu Vương Miện



THƠ NHẶT
chu vương miện

Hàn MặcTử Mộng Cầm
lầu ông Hoàng Phan Thiết
tình bi đát

*
trăng méo khổ ít
trăng tròn khổ nhiều
đổ nợ cho tình yêu

*
vô tình khổ hữu hạn
hữu tình khổ cả đời
chả ai khôn hơn ai?

*
dây tơ hồng vàng au
bám trên bụi trà tàu
anh chờ em nơi này
bao lâu?

*
ngỏ quên ngỏ
im lặng hoài
giờ trách ai?

*
sông chả sâu
nhà liền nhà
chỉ một bụi mồng tơi
không dám qua

*
trời già
trăng non
chuyện đã qua
chuyện vẫn còn

*
chiến trường thành đồng lúa
đồng lúa thành chiến trường
thay phiên

CVM




READ MORE - THƠ NHẶT - Chu Vương Miện

MƯA CHIỀU, TIỄN BIỆT - thơ Phạm Phan Hòa





MƯA CHIỀU

               *Lời ca khúc gửi mưa
                về... NTBTM.

Mưa rơi lệ lần đầu
Mưa vỡ tan nỗi sầu,
Mưa về ngang phố mầu
Reo - trên tầng yêu dấu
Xa khơi.
Vòng tay buông lơi
Bờ môi xanh xao
Tháng 
ngày!
Như thương hoài chuyện mình
Mưa ướt bao vô tình
Rơi... Hờn ai đã về
Thương sao bờ môi cũ
...Thôi phai!
Bàn tay run run
Đặt vào yêu thương
Rã rời.
Mưa
Mưa vui ngày ai đến
Mưa chia ly đâu nghẹn ngào.
Thương mưa sao không hoài
Xanh mãi...
Mà mưa nhớ ai
Mưa
Bạc mầu.

PPH. 
Tháng ba 2015.


TIỄN BIỆT

Tiễn người
Một sớm bình yên
Mà sao bão dựng
Ngã nghiêng
Trong lòng,
Tàu dần xa,
Khuất hoài mong...
Sân ga quạnh vắng
Tiếng lòng
Xôn xao.
Còi - ung dung
Ngọt vết dao...
Tình lìa đôi biết
Thuở nào
Nhau!


                  Phạm Phan Hòa

                  Quảng Nam.
READ MORE - MƯA CHIỀU, TIỄN BIỆT - thơ Phạm Phan Hòa

TẠ ƠN MÙA XUÂN - thơ Hoàng Văn Chẩm


Tác giả Hoàng Văn Chẩm


TẠ ƠN MÙA XUÂN 

Mùa xuân tạ ơn dòng sông
Chút chiều còn lại chia nồng nàn nhau.
Ra đi mới biết lòng đau
Khi về ngó lại phai màu tóc xưa.

Giữa chiều tạ ơn cơn mưa
Phố người quen lạ với thưa gửi lòng.
Em còn giữ lại thương mong
Cho như ngày tháng đếm đong ngậm ngùi.

Bể dâu đời nhịp buồn vui
Ơn em sương khói ngọt bùi chia đôi.
Tạ ơn người một rong chơi
Cạn thêm ân nghĩa một lời chưa phai

Mai sau mấy dặm đường dài
Tạ ơn nhau mãi chờ hoài cố nhân.

Hoàng Văn Chẩm



READ MORE - TẠ ƠN MÙA XUÂN - thơ Hoàng Văn Chẩm

ÁO XƯA - thơ Trúc Thanh Tâm



ÁO XƯA

 Người đi để nhớ cho người
Mùa trăng cổ độ rã rời ba sinh
Mây buông lệch tóc người tình
Sầu như chiếc lá xa cành chiều hôm

Người đi chấp mãi cơn buồn
Để thương nhớ cũng chợt mòn tâm tư
Áo xưa mờ lớp bụi mù
Dài chinh chiến đó còn gì cho nhau!

  tháng 8. 70
TRÚC THANH TÂM

( Thi tập - Lục Bát Thời Yêu Em - 1972 )
READ MORE - ÁO XƯA - thơ Trúc Thanh Tâm

MÃI HẸN - chùm thơ Phạm Phan Hòa

Tác giả Phạm Phan Hòa


MÃI HẸN

Bữa về xa lắc người ơi
Chừng mô mới mớm nhau lời rằng yêu?
.. Ngày đi nắng ngủ lưng chiều,
Cây bàng bạc lá vẹo xiêu ngõ về.

BẾN MỘNG LÀNH

Em chừ gối mộng từng đêm
Tóc say hương ngủ - môi mềm ướt môi
...Ta đi bận ấy lâu rồi
Đã còng thương nhớ - mỏi đồi dốc yêu.

EM VỀ
         * gửi NTBTM.

Em về ngày lại đơm bông
Em về khơi chảy khúc sông cạn dòng
Em về chở nắng theo hong
Bao mùa đông giá- chỗ nằm ấm êm.

PHẠM PHAN HÒA
Quảng Nam. 2015


READ MORE - MÃI HẸN - chùm thơ Phạm Phan Hòa

QUAN LIÊU NỒI NIÊU - Chuyện phiếm Chu Vương Miện

Tác giả Chu Vươmg Miện


        Quan Liêu Nồi Niêu
Chuyện phiếm Chu Vương Miện

Bao nhiêu cái chuyện quan liêu (lạc hậu) cứ lẽo đẽo đi theo ta qua mấy cái vở tuồng chèo kịch cải lương, cố tình quên đi thì lại lù lù hiện ra đột xuất. Nào là ông quan Huyện đi trước, lẽo đẽo chân đi đất theo sau là hai thầy quyền lính lệ, một thầy thì cầm cái quạt nan, luôn tay phe phẩy sau lưng quan Huyện để quan mát mẻ, và một thầy thì cầm sẵn cái ống nhổ bằng bạc, để quan Huyện nhổ nước cốt trầu hay bã trầu vào đấy. 

Tôi có xem mấy cuốn video Thị Kính - Thị Mầu thì các diễn viên ngoài Bắc và ban kịch ngoài Bắc diễn khá hơn, đạt hơn, sâu sắc hơn ban kịch trong miền Nam rất nhiều. Tuồng tích thì vẫn là một, nhưng cách nói chua cay hơn, cách diễn tả cay đắng hơn. Chuyện Thị Kính - Thị Mầu  thì nó xưa hơn cả trái đất, ai cũng biết, nhưng biết xong lại quên ngay, mà lần nào  coi cũng tưởng như là chuyện mới xẩy ra bây giờ.

*

Ông Mõ làng bận công việc nhà không đến đình làng được, chỉ có cô Mõ. Trong làng nước ta thì cô Mõ là người có đi học và đọc thông viết thạo, thường đọc thông cáo thông chồn ở trên chuyển về cho cụ Xã Trưởng nghe, để cụ phân bổ công tác cho các bô lão, nhân sĩ (cụ trong dân) tuỳ nghi xử lý.

-Chiềng làng chiềng chạ, thượng hạ tây đông, chuyện nước chuyện đồng, đến mà ăn khoán.

Thế rồi chuyện Thị Mầu có bầu với chú tiểu Thị Kính giả trai trong chùa làng ta được lên báo Nhật Trình và đài phát thanh cấp tỉnh, thì cụ Xã Trưởng có bổn phận mời các vị có tai mặt xét xử, những người được cụ Xã Trưỏng sai cô Mõ đi mời là:

-Cụ thầy đồ dậy chữ Nho, mù cả hai mắt.

-Cụ thầy cúng thì điếc đặc cả hai lỗ tai.

-Cụ cựu lý trưởng quá già và câm.

Dưới sự điều động phân công của cụ Xã Truởng nhà ta, phiên toà xử Thị Mầu nhất trí như sau:

1/ Cụ cưụ Lý Trưởng câm được giao trọng trách là luật sư bào chữa cho tội phạm.

2/Cụ thầy cúng điếc cả hai lỗ tai thì làm quan toà xét xử.

3/Cụ thầy đồ mù cả hai mắt thì làm chánh án toà án nhân dân.

Và cuộc xử án cứ y như vậy mà diễn tiến một cách  hoàn chỉnh, thành công.

Và mọi người đều nhất trí cao để tranh thủ đi bồi dưỡng ở nhà Thị Mầu do Bá Hộ phụ thân Thị Mầu chiêu đãi, đến cho kịp không thì thiên hạ ăn hết phần.

*

Và cứ vụ án nào, loại hình sự nào xẩy ra ở địa bàn làng xã thôn quê hẻo lánh thì ban chấp hành xét xử cũng chỉ bấy nhiêu mà thôi, vẫn bổn cũ soạn lại là thành phần bất di bất dịch này.

Và trong khi xử bàn thì thầy Xã Trưởng và nạn nhân nháy mắt ra hiệu với nhau, và thường cũng chỉ là một bữa ăn nhậu là giải quyết mọi vấn đề được ổn thoả và nhất trí, hợp tình hợp lý logic quá chừng chừng.

*

Năm 1972, tôi làm công chức của miền Nam, phục vụ ở Bộ Cưụ Chiến Binh số 127 đường Đoàn thị Điểm gần đường Yên Đổ, Kỳ Đồng, thì có một đơn vị Công binh Đại Hàn kết nghĩa với Bộ của chúng tôi. Đơn vị này xây dùm cho một căn nhà tường gạch mái tôn, chiều ngang ba thước, chiều dài sáu thước, dùng làm kho chứa gạo và nhu yếu phẩm phân phối hàng tháng cho công chức. Sau hai tháng xây cất xong, đại diện Bộ Cưụ Chiến Binh là một thầy Trung Tá giám đốc Nha Hành Chánh đại diện Thiếu Tướng Bộ Trưởng, còn bên phiá Đại Hàn là một vị Thiếu Tá, và khoảng 6 người quân nhân đi theo. Về phiá Việt Nam thì không có gì để bàn thêm cả, còn phiá bạn Đại Hàn thì diễn tiến như vầy:

-Hai vị quân nhân đỡ vị Thiếu Tá ngồi xuống ghế bành, một người đưa điếu xì gà. Khi điếu xì gà gắn vào môi vị Thiếu Tá, thì bên kia một quân nhân bật hộp quẹt. Khi ngài Thiếu Tá hút xong một hơi thuốc thì một quân nhân khác cầm lấy điếu thuốc, và một quân nhân đưa qua một ly trà. Khi vị Thiếu Tá uống xong một hớp trà, thì phía bên kia, một quân nhân đưa tay cầm ly trà, liền sau đó thì người cầm điếu xì gà đưa qua cho Thiếu Tá hút. Cứ như vậy, khoảng nửa giờ thì buổi lễ chấm dứt. (Chuyện này thì tôi CVM kể).  Còn chuyện sau đây người kể là bạn thân của tôi làm ở Nha Hành Chánh cận kề ngay cái nhà nhỏ để gạo nước đó. Trước đó thì vị chỉ huy trực tiếp Đại Hàn cấp bậc Trung sĩ không lấy làm hài lòng với bốn binh sĩ của mình, ông coi lại họa đồ xây cất và bắt phá sập những phần không đúng, và cứ theo hoạ đồ mà xây lại. Hai trong bốn quân nhân dưới quyền nói lớn gì đó, ông Hạ Sĩ Quan bèn ra lệnh ngừng công tác và ra ngay sân cờ, ông bắt bốn binh sĩ mỗi người đứng một góc theo chiều đông tây nam bắc, ông đứng ở giữa và dở Thái Cựa Quyền ra đấm đá bốn phía, nửa giờ sau thì ngừng và bắt bốn ông binh sĩ vào xây cất tiếp.

Tôi cứ suy nghĩ mãi, suy nghĩ hoài. Một cung cách hành xử quan liêu lạc hậu đến như vậy mà vẫn tồn tại trong Quân Đội, mà nước Đại Hàn vẫn tiến vù vù, tiến nhẩy vọt, dù rằng trước năm 1975, Đại Hàn hay Nam Hàn đã thua xa Nam Việt Nam về đủ mọi mặt, từ kinh tế đến xã hội.

Trong quí bạn độc giả, ai là người hiểu được lý do sâu xa cao siêu này xin giảng giải cho kẻ viết bài vài giòng chỉ bảo để được mở rộng tầm mắt. 

                                                                                                                                                            chuvươngmiện


READ MORE - QUAN LIÊU NỒI NIÊU - Chuyện phiếm Chu Vương Miện

Monday, April 6, 2015

ANH SẼ BẾ EM - Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần





ANH SẼ BẾ EM
Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần

Hôm đó, lúc tôi về đến nhà
vợ tôi cũng vừa dọn cơm ra,
tôi cầm lấy tay nàng và nói,
"Anh có một chuyện này muốn hỏi..."
Nàng ngồi lặng lẽ bên mâm cơm.
Lần nữa ánh mắt đượm nét buồn.
Đột nhiên tôi thấy khó mở miệng,
nhưng tôi đã để nàng biết chuyện.
Ý tôi muốn sẽ ly dị nàng.
Tôi tiến hành công việc nhẹ nhàng.
Điều tôi nói nàng không khó chịu,
thay vào đó, nàng chỉ muốn hiểu,
lý do tại sao có chuyện nầy.
Tôi tránh trả lời câu hỏi ngay.
Điều này làm cho nàng giận dữ.
Nàng vứt xuống bàn ngay đôi đũa
hét lên, "Anh không phải đàn ông!"
Đêm đó, chúng tôi im lặng luôn
không nói với nhau lời nào nữa.
Nàng đang khóc nhiều vì đau khổ.
Tôi biết nàng muốn biết rõ hơn
điều xảy ra trong cuộc hôn nhân.
Nhưng câu trả lời tôi khó thỏa;
lòng tôi không dành cho nàng nữa
mà đã chuyển qua nàng Jane rồi.
Tôi chỉ còn thương hại nàng thôi!
Với chút ít cảm thức tội lỗi,
tôi thảo tờ đơn ly dị vội,
rằng nàng có thể giữ căn nhà,
chiếc xe hơi và một phần ba
cổ phần công ty tôi hiện có.
Nàng liếc xem rồi xé vụn nó.
Người đã sống với tôi mười năm
giờ thành người lạ lẫm, xa xăm.
Tôi tiếc thời gian nàng gắn bó,
cuộc đời hiến trao coi như bỏ
nhưng tôi không thể thay đổi rồi
những gì tôi đã trót mở lời
với nàng Jane rất yêu dấu đó.
Cuối cùng nàng khóc như trẻ nhỏ,
điều này tôi biết sẽ xảy ra.
Với tôi, nước mắt người đàn bà
là cách làm nỗi đau nhẹ bớt.
Ý tưởng ly dị đeo bám suốt
dằn vặt tâm trí tôi nhiều tuần
bây giờ đã chắc và rõ hơn.
Hôm sau, tôi về nhà rất muộn
thấy nàng trên bàn đang cúi xuống
viết điều gì tôi chẳng để tâm.
Bữa cơm tối tôi cũng bỏ luôn,
và đi một mạch lên căn gác,
tôi ngủ lăn vì người phờ phạc
sau một ngày sôi động cùng Jane.
Tôi tỉnh giác vào lúc giữ đêm
nhìn thấy nàng vẫn còn ngồi viết.
Mặc nàng viết tôi không cần biết
tôi trở mình và lại ngủ lăn.
Sáng ra nàng đưa điều kiện rằng:
nàng không nhận gì từ tôi cả,
chỉ một tháng trước khi tan rã
có một điều tôi gắng chú tâm.
Nàng đòi chúng tôi sống bình thường
một tháng bằng mọi cách có thể.
Hiểu lý do nàng đưa cũng dễ;
con trai chúng tôi đang kỳ thi;
nàng không muốn con biết điều gì
có thể làm con bị khựng lại.
Điều này tôi đồng ý thoải mái.
Nhưng nàng còn đòi hỏi nhiều hơn,
nàng đòi tôi nhớ buổi tân hôn
tôi đã bế nàng vào phòng cưới.
Nàng đòi tôi chỉ một tháng cuối
mỗi sáng phải bế nàng đi ra
từ phòng ngủ đến trước cửa nhà.
Tôi thầm nghĩ nàng điên rồi chắc.
Tôi bằng lòng, không cần thắc mắc
một tháng chịu đựng cũng qua thôi.
Kể Jane nghe điều kiện vợ tôi.
Cô cười to và nghĩ vô lý.
Jane nói với thái độ khinh bỉ,
mưu kế gì rồi cũng đành thôi
phải chịu ly dị là chắc rồi.
Chúng tôi không đụng chạm thân xác
từ hôm chuyện ly dị đã chắc.
Nên khi lại bế nàng ngày đầu
cả hai đều vụng về làm sao.
Con trai phía sau nhìn cảnh đó
vỗ tay và vui mừng thấy rõ,
"Ba bế mẹ trong tay thích ghê!"
Lời con trai làm tôi tái tê.
Từ phòng ngủ bước ra phòng khách
rồi đến cửa ngoài chỉ mười mét
tôi bế nàng trên cánh tay tôi.
Nàng nhắm mắt chỉ nói khẽ thôi
đừng nói cho con trai hay biết
chuyện chúng mình rồi đây ly biệt.
Tôi gật đầu lòng chẳng mấy vui.
Tôi đặt nàng xuống cửa xong rồi,
nàng đón xe bus đi làm việc,
tôi lái xe một mình đi tiếp.
Hôm sau, chúng tôi thấy dễ hơn
nàng đặt vào cổ tôi vòng ôm.
Mùi nước hoa thoảng vương trên áo.
Tôi nhận ra đã từng một dạo
người đàn bà mình chẳng để tâm.
Tôi nhận ra nàng đã già hơn
không còn trẻ như ngày xưa ấy.
Vài nếp nhăn trên mặt dễ thấy
tóc bạc nàng mấy sợi đó đây.
Cuộc hôn nhân khiến nàng thế nầy,
tôi ngạc nhiên những gì mình đã.
Ngày thứ tư, cảm giác mới lạ,
bế nàng lên tôi thấy lần này,
sự thân mật trở lại đâu đây.
Trong tay tôi, đây người phụ nữ
đã mười năm cho tôi mọi thứ.
Ngày thứ năm và những ngày sau
cảm giác thân mật lại lớn mau.
Tôi không kể cho Jane điều ấy.
Chuyện bế nàng dễ ra trông thấy
Có lẽ do luyện tập mỗi ngày
tôi trở nên khỏe chắc đôi tay.
Một sáng nàng chọn đồ để mặc
nhưng bộ nào giờ cũng rộng hoác.
Nàng thở dài một tiếng sau khi,
tôi nhận thấy nàng đã gầy đi,
đó lý do bế nàng thấy nhẹ.
Đột nhiên, lòng tôi đau như xé...
Nàng đã mang biết mấy nỗi đau.
Theo phản xạ, tôi đưa tay lau
chạm vào mái tóc nàng rất nhẹ.
Con trai tôi đến bên nhắc khẽ,
Đã tới giờ bế mẹ rồi ba.
Với con, nhìn thấy cảnh người cha
bế mẹ mình là rất quan trọng
nó trở thành một phần cuộc sống.
Vợ tôi ra dấu con lại gần
ôm ghì con một cái thiết thân.
Tôi quay mặt nhìn đi nơi khác
bởi sợ mình tâm hồn lung lạc
sẽ đổi ý vào phút cuối chăng.
Rồi tôi giang tay bế lấy nàng
chậm rãi bước đi từ phòng ngủ
ngang phòng khách rồi ra tới cửa.
Cánh tay nàng quàng lấy cổ tôi
dịu dàng tự nhiên quá đi thôi.
Tôi ghì nàng vào lòng thật chặt
như ngày đầu tình yêu mới gặp.
Nhưng cái thân mình nàng nhẹ tênh
làm tôi buồn một nỗi mông mênh.
Ngày cuối cùng hạn kỳ một tháng
bế nàng đi chân tôi thấy nặng.
Con trai chúng tôi đã đến trường.
Tôi ôm ghì lấy nàng chặt hơn
nói với nàng những lời mình nghĩ
"Lâu lắm anh đã không để ý
đời chúng mình thiếu sự thiết thân."
Tôi lái xe đến sở cũng gần...
ra khỏi xe không cần khóa cửa.
Phải nhanh thôi vì tôi những sợ
phút chần chờ có thể thay lòng...
Tôi bước lên và gõ cửa phòng.
Jane mở cửa ra và tôi nói,
"Jane ạ, anh thật lòng xin lỗi,
anh sẽ không ly dị nữa đâu."
Nàng ngạc nhiên, đưa tay sờ đầu,
"Anh đang sốt lên cơn có phải?"
Tôi gạt tay nàng ra nhắc lại,
"Anh sẽ không ly dị nữa đâu.
Cuộc hôn nhân của anh đã lâu
anh và vợ anh không hiểu đúng
những cái nhỏ thường trong cuộc sống;
không phải chúng tôi hết yêu nhau.
Giờ thì anh đã hiểu tại sao.
khi anh bế vợ anh ngày cưới
anh nghĩ không gì chia cắt nổi
cho đến khi vĩnh biệt cõi đời."
Jane tỉnh ra hiểu chuyện gì rồi,
nàng tát tôi cú tát trời giáng.
đóng sầm cửa và ngồi lẳng lặng
ôm lấy mặt rồi khóc một mình.
Tôi bước xuống thang gác thật nhanh
và lên xe rời ngay chỗ ấy.
Ghé cửa hàng hoa không xa mấy,
tôi mua bó hoa cho vợ mình.
Cô bán hàng hỏi viết gì lên,
Tôi mỉm cười và viết tờ giấy,
"Anh bế em mỗi mai thức dậy
cho đến khi cái chết chia lìa."
Chiều hôm đó tôi đã trở về,
bó hoa trên tay, tôi hớn hở,
chạy ngay lên lầu đến gặp vợ,
nàng nằm đó - đã chết lúc nào.
...
Vợ tôi bị ung thư đã lâu
tôi theo nàng Jane bận bịu lắm
nên ngay để ý tôi cũng chẳng.
Vợ tôi biết không sống được lâu
và nàng muốn cứu tôi cách nào
khỏi gặp những phản ứng tiêu cực
nếu con trai chúng tôi biết được
cha mẹ chúng sẽ ly dị nhau.
- Cuối cùng thì cám ơn Trời cao,
trong mắt con trai tôi còn đó
tôi là người chồng yêu thương vợ.

Tường Nguyễn.
New York, April 06, 2015

_______________________________

Xin bấm vào ĐÂY để đọc nguyên tác bằng tiếng Anh.



READ MORE - ANH SẼ BẾ EM - Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần