Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, February 4, 2014

CHÙM THƠ TÌNH ĐẦU XUÂN - Phạm Ngọc Thái

   


  
 ĐÓN XUÂN TRÊN SÂN KHẤU CUỘC ĐỜI 
                
Ta chào xuân trên cái sân khấu cuộc đời
Bao năm mây mù che khuất
Nay dòng thơ ta đã bay đi tràn khắp
Như đàn én bay, hoa nở trời xa...

Cõi dân gian muôn năm hơn mọi đế vương kia!
Chính trị cường quyền phải chăng là tạp dịch?
Hồn thơ ta trên trời cao non nước
Lưu truyền vọng tới mai sau.

Đã từng nổi trôi trong bao nỗi bể dâu
Lăn lộn chốn nhân quần, mộng mơ đời thi sĩ
Trái tim ta một đoá hồng kỳ vĩ
Đêm ngày thơm toả hương say.

Ôi! Cái sân khấu cuộc đời, bức màn chót rồi đây
Những phông cảnh diễn qua trôi vào quá khứ
Thời thế ư? Ta dẫm đạp lên thời thế!
Đón xuân về vui giữa dân gian.   






RÉT HÀ NỘI  

Rét Hà Nội anh đi phố vắng
Hoa sữa bay nhưng chẳng để cho ai
Mái tóc em ru miên man bóng lặng
Mối tình trong trắng thuở ban mai...

Xưa cũng rét nhưng trong lòng thấy ấm
Có em dù đông đến vẫn là xuân
Em hiển hiện làn mây trôi lãng đãng
Ánh mắt như nhung, giọng nói dịu êm.

Trời sương giá lại mưa rơi, em ạ!
Càng về đêm càng gió lạnh hơn
Tình yêu hai ta tháng năm đứt đoạn
Nhớ đôi môi em mềm, ngọt và thơm.
                                







EM NGHE 

Em nghe trong sương khuya
Cứ im ắng... thầm thì... đằm thắm...

Em nghe trên phố vắng
Bác xích lô già yên lặng ngủ trong xe

Em nghe nơi cỏ hoa
Lời ân ái lũ bướm vàng chiều còn vương phấn.

Em nghe dẫu đã thành dĩ vãng
Tiếng của ngày xưa đôi ta…
                                



ANH YÊU EM KHÔNG CẦN CÓ ÁO QUẦN   
Tặng nữ sỹ Thuận Vy - 
Nhân đọc tập thơ "Giấc mơ ban mai" của em.

Anh lắng những dòng thơ “mơ giấc ban mai”
Lặng lẽ đón trái đời ngọt lịm
Hôn nhè nhẹ đôi môi hồng bịn rịn
Tình muôn đời, hạnh phúc đẫm đầy tay.

Xin ào ạt lên giông bão của ta ơi!
Sóng cũng cấu vụn em đừng tiếc tưởng
Anh làm biển làm hồ cho em tắm
Thành phố chúng mình vui em nhỉ, đón đôi ta.

Con thuyền tình khả ái với phong ba
Ta cúng nén hương thơm trái tim thời con gái
Em "hoá thánh" dù trần truồng không che đậy
Êm đềm trôi và nước mắt tuôn trào.
Biển rì rào... biển vẫn rì rào...
Hàng thông anh reo hát lời vô tận
Ta dẫu chết nhưng hai trái tim không yên lặng
Anh yêu em không cần có áo quần.

Hãy ào ạt đi giông bão của tình em!
Sóng gào thét đừng bao giờ phẳng lặng
Vì tất cả rồi sẽ vào cõi vắng
Dầu anh có thương em vỗ tan bờ.

Hãy ào ạt lên cho cuồng loạn những dòng thơ
Giây phút cuối ta ghì xiết lấy nhau, 
xé hư vô thành điên dại.

                          Phạm Ngọc Thái
                      
Đầu xuân năm Giáp Ngọ
.
READ MORE - CHÙM THƠ TÌNH ĐẦU XUÂN - Phạm Ngọc Thái

CHỪNG NGHE TIM ĐÁ CŨNG VỪA NỞ HOA - Hoàng Anh 79





Chuông reo điện thoại nửa khuya
Đọc dòng tin nhắn nhưng kìa lạ chưa
Em ơi mưa nắng mấy mùa
Sao nay lại nhớ giao thừa chúc xuân.

Bụi trần em sợ lấm chân
Hay tôi ngại kiếp nhân quần phôi phai
Tóc đen em thả sợi dài
Sợ chiêm bao động chim bay lạc đường.

Nhưng rồi tôi bước  tha hương
Thời gian lăng lắc đã hường giấc mơ
Đường quen rêu phủ bụi mờ
Bóng câu cửa sổ trắng phơ mái đầu.

Sân ga có đợi con tàu
Tà huy tím nhuộm còn màu áo xưa
Đêm nay đứng đón giao thừa
Chừng nghe tim đá cũng vừa nở hoa.

Ngày 1/2/2014 (mồng 2 tết)
Hoàng Anh 79

Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng.
Bút hiệu: Hoàng Anh 79.
Sinh ngày 14/09/1973.
Đt : 0918.974.522.
mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Đc nhà : 1S5 Lương Văn can, Chung cư Bình Khánh, Bình Khánh, Long Xuyên, An giang.

Blog cá nhân : http://hoanganh79.blogspot.com
READ MORE - CHỪNG NGHE TIM ĐÁ CŨNG VỪA NỞ HOA - Hoàng Anh 79

XUÂN NHỚ MẸ - Trần Ngộ




Xuân đã đến gởi hồn theo dĩ vãng
Nhớ mẹ hiền con cố tạo vần thơ
Mẹ thân yêu con vẫn mãi tôn thờ
Ngày đoàn tụ dưới mái nhà yêu dấu
Hởi thiêng liêng đấng sinh thành từ mẫu
Mẹ ra đi bỏ con lại cõi đời
Mùa xuân về con nhớ mẹ mẹ ơi !
Ngày tết tới mẹ may con áo mới
Mẹ là mùa xuân của lòng con chờ đợi
Biết nói gì khi xuân tới hôm nay
Biết nhắn gì và gởi gắm cho ai
Mùa xuân tới là lòng con nhớ mẹ


Trần Ngộ
READ MORE - XUÂN NHỚ MẸ - Trần Ngộ

MÙA XUÂN TỪ NHỮNG TẦNG CAO - thơ Phan Kỷ Sửu



Cái nắng Tây Ninh vàng rực
Mùa xuân bỏng rát da người
Mà những tầng cao náo nức
Cứ vươn lên giữa mây trời

       Tháng năm như cùng thao thức
       Với những giọt mồ hôi rơi
       Dàn giáo vẫn đang căng sức
       Như căng mạch sống cuộc đời

Mái  ngói cứ lung linh nắng
Tóc ai hương lẫn vào vôi
Có một nét xuân đằm thắm
Trong màu áo bạc phai rồi!

        Mình thợ xây mà, vậy đó
        Áo cơm trĩu nặng nào vơi
        Vẫn cồ ươm  từ  gạch,vữa…
        Những mầm hạnh  phúc bao người

Đây đó cổng trường   rộng mở
Khu chung cư mới thêm tầng..
Ngời lên những ánh lửa hàn
Như thắp từ tim ta đó !

        Ơi ! những tầng cao lộng gió
        Đổi thay gương mặt quê nhà
        Đã chạm giấc mơ thành phố
        Kia rồi  đường chẳng còn xa

Anh  đứng trên cao bổi hồi
Ở đây xuân đã bao giờ
Ở đây giàu lắm vần thơ
Khi gọi tên ai bối rối…!
                            
                          PHAN KỶ SỬU

READ MORE - MÙA XUÂN TỪ NHỮNG TẦNG CAO - thơ Phan Kỷ Sửu

LẠI ĐÊM ĐẦU NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH - thơ Huy Uyên




Ly rượu vơi đầy uống đêm đầu năm
cớ chi rót thêm cay đắng
bổng bơ-vơ sao quá nổi lạ lùng
thôi hãy quên người chìm sầu theo năm tháng .

Tôi còn gì ngoài nữa đời phiêu lãng
trôi theo mây biết có ngày về
sống hoang-mê tôi muộn phiền Đà-Nẵng
để trao tới người biết hỏi trôi đâu ? .

Gởi nỗi buồn theo đám lá trên cây
bên ai dặm dài u-uẩn
đêm về gội mái tóc hong phai
em guốc mộc lang thang mưa nắng .

Tôi sờ râu dài thêm bao tuổi
nữa đời già cầm giữ cô-đơn
bạc trắng hiên sông xa xót chảy
hỏi người về chờ cho nước mắt tuôn .

Buồn hơn mặt trời chìm lặn bóng đêm
đem hong phơi xác thân người quằn-quại
em khõa thân quanh tôi quá đổi
dịu-dàng
em ru ngũ cạnh góc linh-hồn phố nhỏ .

Đêm trở dậy cùng trái tim bầm máu
những bông cải xanh-xao-chín-tới một thời
cầm trong em một cành mai héo úa
gắn trên môi chín sớm nụ cười trôi

Tháng giêng-hai người ngậm cỏ qua sông
cõng tình nhân đi đầu trời cuối đất
chén rượu đêm nay còn lại một mình
trời ơi ! sao lòng chua nhạt .

Hỏi em còn ngày quay trở lại
mang theo người những vết thương xưa
sao hai ta nhìn mà không nói
bạc lòng chi em từ độ đó đến bây giờ .

Thôi đêm đầu năm
một mình và ly rượu
bổng quạnh lòng nước mắt chạy quanh
vằn đậm ngang tim một trời tiếc nhớ
vội vàng chi em
gởi lại riêng ai một nghĩa trang buồn
rượu đã tàn và giấc mộng cũng lìa tan ./.

(Đêm 1 tết GN.)

Huy Uyên
READ MORE - LẠI ĐÊM ĐẦU NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH - thơ Huy Uyên

Saturday, February 1, 2014

CHỜ XUÂN - ĐÓN TẾT - Lương Bút


  


Nhà thơ Lương  Bút  -  hội viên  hội Văn Học Nghệ Thuật Bình Thuận vừa gửi một chùm thơ đến VNQT.  Xin giới thiệu cùng quý bạn đọc






CHỜ XUÂN

Chiều xuân nhẹ vén mây sang
Đu đưa trong gió ta bàng hoàng xuân
Đêm ba mươi tết ngập ngừng
Nửa chờ xuân mới, nửa chừng tiếc xuân


ĐÓN TẾT

Có kẻ chăn êm kẻ cút côi
Kẻ lăn như đá suốt canh đời
 Vào tay cờ nắm tha hồ phất
Sẩy cẳng gùi mang cố sức bươi
Phố nặng nề hoa nhiều kẻ viếng
 Đường chen chúc mốt lắm người chơi
Ta uốn nhành mai chờ đón tết
Xem người "chạy" "chọt" đến mòn hơi


NGHĨ THƯƠNG BAO TỬ

Đã chín năm dư tớ vắng nhà
Trước thềm én liệng nhớ xuân qua
Len keng xích sắt, chờ cơm muối
Lộp độp giày đinh, đợi mắm cà
Ngột ngạt xuyên đêm cầu có gió
Mốc meo suốt tháng lấy đâu trà
Nghĩ thương bao tử trung thành ...gớm!
Chịu khó nuôi thân chẳng quản già


GIỌT BUỒN GỞI NẮNG

Buồn gởi nắng phơi khô dòng nước đợi
Ta lỡ làng tìm bến cát ru hoang
Góc ghềnh cũ sóng bào mòn dĩ vãng
Ném ưu tư trườn lướt dốc hôn hoàng

Nơi ta đến tựu tinh ngàn vết nứt
Nói với bờ, cát lệ sụt sùi nhau
Như từng khóc ngân ngân lời vạn cổ
Mây trời treo chút nắng ngã nghiêng màu

Xin gởi nắng chuyện buồn u ám cũ
Góc gai đời chọt tím trái tương tư
Nghe đau điếng rọi hồn lên cát bụi
Giọt hồi sinh lố nhố bến vô hư

Xô đổ quách thành dấu xưa quánh cổ
Chạm bùn rong trầm tích đáy hoang sơ
Lời cây cỏ rưng buồn ru ướm nắng
Lệ đọng triền mi kiếp đá có ngờ !
                                               Lương Bút


READ MORE - CHỜ XUÂN - ĐÓN TẾT - Lương Bút

BƯỚC XUÂN GẦN GŨI - thơ Hoàng Văn Chẩm





Xuân bay một mái tóc xưa

Ngỡ ngàng chải chuốt mộng vừa đưa hương
Em về hái ngọn mùa thương
Chợt yêu áo lụa cuối đường theo nhau.
Như xuân một bước về mau
Cuốn xô ngày cũ thương màu chia phôi.
Nửa chừng hẹn với tôi ơi
Như ngày lạc bước lỡ bồi tình xa.



Ngày giáp tết-2014
Hoàng Văn Chẩm
READ MORE - BƯỚC XUÂN GẦN GŨI - thơ Hoàng Văn Chẩm

THƠ TẶNG NÀNG XUÂN - Phan Kỷ Sửu



(Tăng em gái tôi Nguyễn Thị Thủy, P.Hiệp Ninh-Tây Ninh, Giải II và giải Thí sinh có gương mặt khả ái nhất cuộc thi Duyên dáng tuổi 40 tại TTVHTN)

Em tha thước bước ra sân khấu
Từng bước dịu dàng khẽ chạm  không gian
Mùa xuân cũng nôn nao như dừng lại
Để gỏ cùng tiếng tim anh sôi nổi,rộn ràng!
Em đấy ư? anh không tin vào mắt
Cô Tấm ơi! rất thật Tấm đây mà
Tà áo dài xanh xanh bồng bềnh có phải
Em may bằng mây trên đỉnh núi Bà?
Nên em cũng hóa làn mây huyển hoặc
Bay vào anh vô tận một trời mơ0
Giọng em, tiếng suối thiên thai dìu dặt
Lắng vào anh ngây ngất đến bao giờ?
Em đáp câu ứng xử, bất ngờ
Duyên dáng thế,anh chưa hề say thế!
Và em kể chuyện quê hương, ồ! có lẽ
Mỗi lời em xao động một vần thơ!
Và em vỡ hòa trong hạnh phúc tuyệt vời
Khi rực sáng trên đỉnh cao rạng rỡ
Ơi vành trăng rầm tháng giêng muôn thuở
Anh cũng vỡ hòa khi khẻ gọi hoa khôi!
Những cánh mai vàng xuân qua lại úa
Chỉ vẹn nguyên là vẻ đẹp giữa đời
Và em góp cho đời thêm ý nghĩa
Vẻ đẹp nhân lên mạch sống con người.

                          Xuân Tân Mão-2011
                             PHAN KỶ SỬU

READ MORE - THƠ TẶNG NÀNG XUÂN - Phan Kỷ Sửu

BÀI THƠ ĐÊM CUỐI NĂM - Huy Uyên




Đêm cuối năm đời buồn hơn dáng núi
dưới bóng hoàng-lan thắp dấu chân người
dĩ-vãng bỗng đâu quay về lầm lũi
ngoài trời mưa hoài rót khúc xuân trôi.

Thoáng hơi qua gió bỗng thở dài
em buồn bã một mình khép cửa
tấc lòng xa ai thương ai
mà đêm ba mươi bỏ lại vạn ngàn nỗi nhớ.

Mênh-mang trái tim người đơn lẻ
em quay về thắp nến sáng bên sông
con đò xưa đã ra đi từ đó
hạnh-phúc đời ai nghiêng treo tận lòng.

Có mãi nhớ nhiều năm tháng xa xưa
chợ tết chiều ba mươi bà con quê ngáp vặt
lòng lạnh căm xao chết giấc mơ
mưa cũng bay sầu
đoạn đời đặc đầy nghèo đau cơ cực.

Chiều-ma-trôi về đâu chiều ba mươi tết
hoa xuân sót lại dấu mặt bên đường
lỡ độ hồng nhung cúc vàng quít quất
cũng chết cùng chiều pha tím sắc sương.

Se lạnh phủ đầy không gian cuối đông
dáng em đi nghiêng che cuối dốc
thuyền cũ xa lắm rồi
còn đâu mà đợi mong
đầu núi khuất chìm rặng cây đơn độc.

Tối ba mươi người ngồi bên cửa
em bây giờ như chiếc bóng mù sa
tôi đành đoạn chia trái tim hai nửa
đem trao 
hỏi người kịp về đêm nay hay chưa? 

Thôi em đành qua hết dặm đường
lòng trần đi về hai lối rẽ
tiếng pháo đâu đây nửa đêm
ngày xưa cũ sao mà buồn thế.

Nhớ em
cả đời tôi mãi đi tìm .

(1 tết GN)
Huy Uyên
READ MORE - BÀI THƠ ĐÊM CUỐI NĂM - Huy Uyên

TRÀ ĐẠO CUỐI NĂM - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)



Không thể níu những lợi danh trần thế
Thì nhâm nhi hương vị của phù vân
Thân chớm mỏi… không dung cơn túy lúy
Nhấp chung trà lãng đãng chút tình xuân

Trà cuối năm không ai người đối ẩm
Ta nỗi-niềm-bạn-lữ với mười phương
Chút yêu mến cũng ấm lòng tri túc
Giữa phù vân thấp thoáng những thân thương

Ta dốt đặc cái lễ nghi trà đạo
Nên nhâm nhi rất dân dã rất thiền
Như cái thuở chưa phân chia trời-đất
Gã tục phàm thi phú với thần tiên

Chung trà đạo cho lòng trần bớt tục
Để sáng mai: năm mới trọn tâm hồn
Tận nhân lực và biết tri thiên mệnh (*)
Trân trọng mình – cảm tạ cả càn khôn…

---
(*): Thiên mệnh: đại luật vận hành của vũ trụ.

Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

READ MORE - TRÀ ĐẠO CUỐI NĂM - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

Friday, January 31, 2014

CHÙM THƠ THÁNG 2 - Tuyết Mai & Lê Ngọc Phái




NGUYỄN THỊ TUYẾT MAI
Nắng Xuân 

Nắng mới xuân tươi đón nhau về
Như hòa chung một giọt rượu quê
Đã từng vui bước bao năm trước
Thế mà nay xuân đã bộn bề.


Xuân ướm thử mình bao nhiêu tuổi
Có còn mơn mởn mộng tình quê
Những ngày nắng ấm mây xanh biếc
Gửi trọn cho nhau một lời thề .

Bao nhiêu năm rồi xuân vẫn thế
Mai vàng nở rộ nắng vườn quê
Trong làn gió thoảng xuân quay gót
Để biết tình xưa đã cận kề . 

Nắng có theo về với gió xuân
Xin đem một chút ướp hương thề
Để tròn giấc mộng xuân mơ ước
Tết đến xuân ơi đón nắng về.
                         NTTM



LÊ NGỌC PHÁI
Qua cầu vẫn em 

Bao giờ cho đến… bao giờ
Cát vàng gọi sóng nghe bờ biển thưa
Bồi hồi nắng mới ban trưa
Cuộc đời đã vội chiều vừa điểm sương.

Nhớ vườn trăng cũ yêu thương
Về đây gặp lại làn hương tình đầu
Ngày xưa “cởi áo cho nhau…”
Bây giờ nhìn áo qua cầu, vẫn em!
                                      LNP


Hòa nhịp

Giữa khuya, lặng nhìn em ngủ
Êm đềm nhịp đập con tim
Nụ hoa giật mình chớm nở
Bao năm khao khát đi tìm…
                              LNP

Sóng

Khi sóng tình trỗi dậy
Ta tan vào mắt nhau
Sông lần đầu biết chảy
Biển lần đầu biết sâu
                         LNP



READ MORE - CHÙM THƠ THÁNG 2 - Tuyết Mai & Lê Ngọc Phái

XUÂN LẠI VỀ - Trần Tư Ngoan




Mười hai nhánh củi cháy rồi
Tro than gom lại nấu nồi bánh chưng
Dẫu gì xuân cũng là xuân
Chiếc bàn tống cựu nghinh tân chưa sờn
Khung trời như trẻ trung hơn
Tuổi xanh mộng gởi tâm hồn lên ngôi
Cây mai trước ngõ già rồi
Lom khom kết lộc bồi hồi nở bông.

Trần Tư Ngoan


READ MORE - XUÂN LẠI VỀ - Trần Tư Ngoan

Thursday, January 30, 2014

CHUYỆN CON NGỰA CỦA ANH KIỀN - Nguyễn Hồng Trân




Tại làng Thượng Xá thuộc xã Hải Quang (nay là Hải Thượng), huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị ngày xưa có anh Phan Kiền làm liên lạc cho Ủy ban huyện sau ngày cách mạng tháng Tám năm 1945. Công việc của anh phải đi lại nhiều. Thỉnh thoảng có công văn “khẩn”, anh ấy phải chạy bộ nhanh cho kịp. Thấy anh vất vả với công việc, UB đã tậu cho anh một con ngựa để đi lại thuận tiện. Vì hồi ấy rất hiếm xe đạp nên anh phải quen dần với chuyện cỡi ngựa đi thực hiện nhiệm vụ liên lạc.

 Từ đó, anh Kiền làm thân với con ngựa và chăm sóc nó rất chu đáo. Con ngựa xám này anh đặt tên là con Côn-Côn. Con Côn-Côn này cũng khôn ngoan và tình nghĩa với anh Kiền lắm. Phải nói rằng, trên đời này có con ngựa và con chó là hai con vật nuôi rất khôn và biết nghe lời chủ, sống có tình với chủ nó. Khi chủ nó vuốt ve vào trên bờm nó và nói thì nó nghe và hiểu.

Tôi còn nhớ có một lần anh Kiền cỡi ngựa về quê ăn Tết năm Bính Tuất (1946), anh buộc nó vào gốc mít sát đụn rơm, nó vói cổ sang đưa lưỡi kéo rơm ra đưa vào mồm nhai nhai ngon lành. Bọn trẻ con trong xóm thấy lạ kéo nhau đến xem con ngựa và cười vui thích thú. Anh Kiền nói với mấy đứa trẻ: “Đây là con ngựa đực rất hùng dũng và tốt bụng. Đứa nào thích cỡi ngựa chú cho trèo lên lưng ngựa cỡi chạy một vòng đến đồi cát rồi quay về?”.

Nghe chú Kiền hỏi vậy, đứa nào cũng thích nhưng không giám nói ra. Vì nếu không biết trèo lên ngựa và không biết điều khiển ngựa thì dễ bị nó hất té ngã xuống đường thì khổ thân. Thấy có 6,7 đứa trẻ cả nam lẫn nữ cứ nhìn chú Kiền rồi vui vẻ nói:

“Chú ơi, chú cho mấy đứa cháu ngồi sau lưng chú dạo chơi một vòng được không?”. Chú Kiền cười và nói: “Chuyện đó dễ thôi, mỗi lần ngồi sau lưng chú hai đứa, một trai, một gái. Trai ngồi sau lưng gái mà ôm vào cho chặt, con gái ngồi sau lưng chú cũng ôm vào thắt lưng chú cho chặt để khi ngựa chạy không bị văng rơi xuống đất, nghe chưa?”.

Cả bọn con trai đồng thanh dạ to, còn mấy đứa con gái thì im lặng, vì ái ngại về chuyện để cho con trai ôm chặt vào mình thì ngượng lắm...

Thế nhưng rồi mọi chuyện lại thấy êm đềm, không thấy đứa con gái nào ngượng ngùng gì cả mà chỉ thấy đứa nào cũng thích thú. Anh Kiền vui lắm. Mấy hôm ngày Tết, anh Kiền cỡi ngựa đi thăm bà con, bạn bè khắp trong thôn xóm trông rất oai hùng. Đi đến đâu là bọn con nít chạy theo sau cười vui rộn ràng, làm anh kiền càng thêm hứng thú.

Đến đầu năm 1947, trong một chuyến đi công tác miền Tây Quảng Trị, anh bị đạn đại bác của giặc Pháp bắn lên làm anh bị thương và rơi xuống ngựa. Con ngựa quay lại rồi nằm bên cạnh anh đưa lưỡi liếm liếm vào trán anh như thông cảm. Khi anh tỉnh lại, anh vẫn đau chân không sao trèo lên được lưng ngựa để về cơ quan. Con ngựa liền nằm xuống nghiêng lưng nó sát bên người anh để anh dùng hai tay bám vào lưng nó rồi nó từ từ đứng dậy và đi nhẹ nhàng đưa anh về được cơ quan ở vùng Tân Lệ (dưới chiến khu Ba Lòng).

Anh Kiền kể lại rằng, sau khi anh lành vết thương, ra viện về cơ quan gặp lại con Côn-Côn thì nó mừng lắm. Nó cứ nhảy qua, nhảy lại, hít hít vào đầu anh, má anh rồi hí hí, reo vang lên náo động và vẩy đuôi tỏ vẻ mừng vui thấy chủ đã trở về...

Vài hôm sau có chú Nguyễn Hương (người thị trấn Diên Sanh) là cán bộ Văn hóa truyên truyền của huyện cũng cỡi một con ngựa ô đến cơ quan. Thế là con Côn-Côn thấy có bạn gái đến liền hí vang lên mừng vui như lâu ngày mới gặp lại bạn tình. Chú Hương và anh Kiền hiểu ý hai con ngựa của mình nên đến mở dây buộc để thả cho hai cô chú ngựa dạo chơi một lúc trên mé đồi phía Nam sông Thạch Hãn.

Mùa hè năm 1947, giặc Pháp đi càn, con ngựa Côn-Côn bị Tây bắn chết cùng hàng chục con trâu bò của các gia đình nông dân vùng này. Mọi người dân đều căm tức lũ giặc hại dân và rất thương tiếc đàn trâu bò bị chết thì mùa sau không có sức kéo để cày bừa làm ăn thời vụ. Nhìn thấy cảnh trâu bò chết la liệt nằm ngổn ngang ngoài đồng, ai cũng động lòng than khóc. Anh Kiền cũng khóc theo và rất tiếc cho con ngựa tinh thần gần gũi của anh. Anh không cho họ mổ thịt như những con trâu bò mà anh lo chôn cất nó thật chu đáo và còn thắp hương trước ngôi mộ của nó nữa. Anh còn lấy một tảng đá đặt trên mộ rồi khắc dòng chữ “Côn-Côn của Phan Kiền, ta nhớ mãi!” để kỷ niệm như một người bạn thân đã lìa đời.


  (Nhân năm Giáp Ngọ-2014, kể chuyện ngựa của NHT)   


Nguyễn Hồng Trân
Nguyên Giảng viên tại Đại Học Huế
   nghongtran38@gmail.com
READ MORE - CHUYỆN CON NGỰA CỦA ANH KIỀN - Nguyễn Hồng Trân

NỒI BÁNH TÉT - truyện ngắn Nguyễn Đức Tùng




Ngày ba mươi Tết đẹp nhất trong năm. Thời gian trôi chậm, không khí huyền ảo, cơ hồ nghe được tiếng nói của đất trời. Bóng tối đổ xuống nhanh nhưng chúng tôi không đứa nào muốn rời khỏi bếp lửa ngoài sân. Nồi bánh tét bắc từ hồi trưa, nước sôi sùng sục, lửa nóng rát mặt vì đun bằng những gốc củi to, cháy đượm. 

Con chó mực sủa nhiều lần, từ sau gốc cây khế. Ba hôm nay, con mực không dám đi ra khỏi nhà quá vài bước. Ánh sáng của cây đèn bão lắc lư chiếu từ hiên nhà che sáng một vùng nhưng bóng tối mỗi lúc một dày đẩy ánh sáng lùi lại. Chú Kiên giúp việc cho nhà tôi ngồi canh bếp lửa. Mẹ tôi đã vào nhà thắp hương trên bàn thờ, dì tôi lục đục dưới bếp, tiếng động im dần. Những người giúp việc khác đã đi ngủ, chỉ còn đám trẻ và chú Kiên vẫn thức cho đến giao thừa. Chờ sau mười mấy giờ đun lửa, chú vớt bánh ra lựa những đòn đẹp nhất cúng bàn thờ. Ba tôi vào Sài gòn không về kịp, hòa bình vừa lập lại đường sá còn trắc trở, du kích chuẩn bị rút vào rừng khi chính quyền bắt tay xây dựng các Ấp chiến lược. Những người đàn ông trong gia đình, người bị Pháp giết, kẻ bị Việt Minh thủ tiêu, dân tản cư lần lượt trở về xóm cũ, phần nhiều đàn bà trẻ con và thương binh. Chú Kiên là thương binh kháng chiến, đi cà nhắc vì bị đạn ở đầu gối bên phải, trở trời đau nhức. Chú hay hát: mẹ lần mò ra trước ao, nắm áo người thân, ngỡ trong giấc mơ. Những dịp giỗ chạp, các mợ tôi nhà vắng đàn ông đều đem con cháu về quây quần bên bà ngoại cho ấm áp. Riêng dì tôi đến ở chung ăn Tết mấy hôm với em gái là mẹ tôi. Mẹ tôi có khu vườn lớn, trồng nhiều ổi, vả, khế, thanh trà, vài mảnh ruộng, cái quán tạp hóa nhỏ gần quốc lộ Một, nhiều người giúp việc đồng áng vườn tược, nên nhà lúc nào cũng đông đúc. Lá chuối xanh từ từ đổi màu trong nồi nước sôi. Mùi nếp bay thơm ngào ngạt, những sợi lạt cuốn chặt quanh khúc bánh trong nước mỗi lúc một siết chặt lại làm những đoạn ở giữa phồng ra, nước sủi tăm mới đầu li ti rồi lớn bằng mắt cá. Trong không khí lẩn khuất âu lo thời cuộc của người lớn, chú gà trống từ cuối sân vẫn vô tư xòe cánh vươn cổ gáy mỗi sáng, những đứa trẻ vẫn cười đùa đuổi nhau ầm ĩ, và trong giấc mơ của tôi mỗi đêm vẫn leng keng những đồng tiền mừng tuổi thơm mùi kim loại hạnh phúc. 
Từ hôm hai mươi ba tháng Chạp đưa ông Táo về trời mẹ tôi bắt đầu đi chợ Tết. Trong nhà không khí nhộn nhịp, tôi đi học về thấy trước hiên bày những lọ thủy tinh, những hũ sành đựng dưa món dưa chua cà pháo ngâm, ớt xanh ớt đỏ, dấm chua, không khí sắp hết năm ở nông thôn phảng phất mùi vàng mã nhang đèn hăng hắc, mùi muối rang, mùi đường ngào, mùi hành chiên tóp mỡ từ nhà ai bay ra, mùi giấy mới trên những báo xuân từ Sài Gòn. Hai đứa con trai, anh tôi và tôi, có bổn phận quét sân quét nhà, lau lư hương trên bàn thờ, chùi các chậu sứ ngoài hiên, là những công việc mà tôi vốn lười biếng cũng đâm ra thích thú. Đất trời thay đổi mỗi ngày, càng gần cuối năm càng mờ ảo, dịu dàng, bí mật, bến đò chợ Sãi, chợ Tỉnh mưa bụi bay lất phất tấp nập người qua lại. Trên những con đường mới đây còn lầy lội mưa dầm nhão quánh bùn và phân trâu nay đã bắt đầu khô ráo, thoáng thấy vài tà áo mới, đôi phong pháo đỏ tươi trong quang gánh lùng nhùng. Gần cuối năm mẹ tôi gạt nỗi lo riêng vì ba tôi không về kịp, lấy lại dáng vui vẻ thường ngày, sai người nhà đi tìm những lá chuối lớn chuẩn bị gói bánh, làm tất bật luôn tay cho đến khuya. Trên một cái mâm đồng lớn đặt giữa phản gỗ, đậu xanh đã được giã nhỏ để làm nhụy bánh chưng bánh tét, trên một cái mâm khác những xấp lá chuối chồng lên cao ngất. Sáng ba mươi vừa đi chợ sớm về mẹ tôi không kịp thay áo dài đã hối hả bắc chậu nước lên bếp, bên cạnh nồi thịt heo ướp sẵn, những thúng gạo nếp hôm trước đã được ngâm nước. 

Tôi theo chú Kiên ra vườn, chú dùng một cái rựa lớn chọn những cây tre dài để chẻ thêm lạt, một con chim sáo về muộn trên ngọn tre lao xao hót những nốt nhạc ngày thanh bình trước chiến tranh. Khi ấy tiếng súng chưa nổ lẻ tẻ giữa du kích và nghĩa quân, đường tàu lửa xuyên Việt còn chưa bị đặt mìn, những người lính bảo an gác cầu chưa có thói quen chĩa súng xuống nước bắn vào đám lục bình vừa trôi lững lờ qua cầu vừa trổ bông tím, những cô dâu từ Huế, Sài Gòn mùa hè nắng ấm về thăm quê chồng tay cầm dù, tay xách va li, đi guốc cao gót, móng chân sơn đỏ, vẫn còn thản nhiên ngủ lại qua đêm trong căn nhà hương hỏa tổ tiên. Mẹ tôi cho gói những chiếc bánh chưng vuông vức, nhưng gói bánh tét nhiều hơn, những đòn dài tròn trịa, từ sáng sớm bếp lửa ngoài sân đã được chuẩn bị. Chú Kiên bắc ba chồng gạch lớn làm bếp, những cái nồi đồng không đủ chứa phải dùng thêm một cái thùng bằng tôn cao ngang ngực, vì mẹ tôi gói bánh thật nhiều cho bầy cháu rất đông. Củi lách tách nổ, lửa lên đều, nước thỉnh thoảng sôi trào ra phải rút bớt lửa, đêm càng vào sâu trời càng lạnh, những người giúp việc đi ngủ gần hết. Trong sáu, bảy đứa trẻ, con chú bác cậu dì gần bằng tuổi nhau, có lẽ tôi là đứa nhỏ tuổi nhất, vì vậy được thưởng món quà đặc biệt, đó là chiếc bong bóng heo thổi căng, bọn trẻ ngồi sát vào nhau, lắng nghe chuyện cổ tích chuyện ma hấp dẫn để mặc con chó mực đang vẫy đuôi chồm về phía trước. Nó cố đánh hơi mùi thuốc độc. 

Ba hôm nay, trộm về làng. Trong tiểng lửa củi lách tách, chú Kiên kể rằng ở bên kia sông phía hạ lưu có một ngôi làng nhỏ, dân làng ấy có tục đi ăn trộm, nghe nói không những đàn ông mà đàn bà con gái cũng làm nghề khoét vách trèo tường đục lỗ. Nhà bà ngoại tôi lớn nhất xóm, cũng có ít của ăn của để, nên gần như năm nào cũng là đối tượng của các vị khách không mời, có năm bà tôi mất cả một cái nồi đồng lớn từ thời Tự Đức. Làng ấy thờ một vị Thành hoàng nghe nói là một đạo hiệp, thần thâu, có lệ đến cuối năm cả làng phải đi nơi khác ăn trộm những thứ quý báu để cúng thần thì con cháu mới làm ăn phát đạt, nếu không sẽ bị phạt không ngóc đầu lên được. Họ ăn trộm rất giỏi chưa bao giờ bị bắt. Đêm về khuya những người đi chơi bài tới, bài tứ sắc, đổ xâm hường về ngang qua nhà, sau những hàng chè tàu phủ kín dây tơ hồng nói cười thấp thoáng, chiếc radio Ấp chiến lược một băng tần, vỏ bằng nhựa plastic trắng, hồi ấy được các toán công tác Bình định nông thôn tặng miễn phí cho nhiều gia đình, treo đầu hồi nhà, phát đi những bài hát rộn ràng từ đài phát thanh Huế, nhạc xuân yêu cầu, chương trình Chị Hoài. Chiếc đồng hồ con gà treo tường có quả lắc sáng choang trên cột nhà thong thả điểm từng tiếng đĩnh đạc, trong bếp chỉ còn mẹ tôi vẫn lục đục sắp xếp nồi niêu xoong chảo, dì tôi đứng ở cửa cúi xuống trò chuyện, một con tắc kè bò qua thân cây khế ngoài sân, đó là một tắc kè lâu năm khi ẩn khi hiện, chỉ xuất hiện những dịp đặc biệt. Con chó mực chụm đầu nằm xuống giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối, mỗi khi có tiếng động khẽ liền nhỏm dậy nhe răng dỏng tai lên. 

Những đứa trẻ buồn ngủ nhíu mắt lại, chú Kiên đưa cả bọn vào nhà rồi thong thả đứng lên vớt bánh ra. Chỉ mình tôi quay lại đứng sau lưng, vì khi ba tôi đi xa, tôi được thú ngủ chung với chú, nằm trên một cái giường kê sát mặt đất bên cạnh hai người giúp việc khác, ở nhà dưới. Ru tôi ngủ, chú bắt chước ba tôi ngâm Chinh Phụ Ngâm, trống Tràng thành lung lay bóng nguyệt, học mẹ tôi hát Lục Vân Tiên, Kim Liên ơi hỡi Kim Liên, giọng khàn khàn, nhớ lỏm bỏm. Dụi lửa tắt dần, nước vẫn còn sôi, chú vớt hết những đòn bánh tét, lá chuối xanh đã sẫm lại, căng bóng, đổ lên rá, chú dùng gáo nước dừa nhúng sâu vào nồi múc từng gáo cẩn thận đổ vào một cái xoong có quai. Nước nóng bốc hơi nghi ngút. Chú dùng hai tay cẩn thận bê cái xoong nặng đầy nước sủi tăm, đứng thẳng người lên, nâng thùng nước ngang thắt lưng, và trước khi tôi kịp để ý, bất thần quay lại, nhoài cả người, hắt nước thật mạnh thật xa vào bụi sả cao ngất ở gần đó.

Đó là một bụi sả lớn, thường trồng quanh nhà vừa để làm gia vị nấu nướng, vừa để chống muỗi và chống rắn rít vì mùi sả thơm hăng hắc làm chúng tránh xa. Một tiếng thét hãi hùng vang lên. Tôi rợn người, một bóng đen vọt ra khỏi bụi sả vùng chạy, nháy mắt đã biến mất trong bóng tối nhưng tiếng thét vẫn còn vọng dài về phía cuối vườn có lũy tre xào xạc. Tôi sợ hãi hét lên, như thấy mình đang sống trong truyện cổ tích. Bụi sả vẫn không ngớt rung động, thật lâu, rung động như thế nhiều năm sau trong tâm trí của tôi. 

Rồi chiến tranh xảy tới, bom đạn ngút trời, nhà cháy, trâu bò thất lạc, người thì kẻ đi lính quốc gia, kẻ nhảy bưng cộng sản, tôi cũng bỏ xứ, mất hết tin tức mọi người. Nhiều năm sau, dịp gần Tết, khi tôi đưa H. về thăm quê, nhà cũ không còn ai, làng xóm tiêu điều. Sau một hồi lần tìm, tôi thấy lại được cái gốc đã tàn chỉ một nhánh nhỏ nhú lên của cây khế nửa chua nửa ngọt, nơi ngày trước con chó mực nằm sủa dấm dẳng, bụi bông trang hoa đỏ lơ thơ, khoảng sân gạch vụn đặt nồi nấu bánh tét chiều ba mươi, chỗ ngồi của chú Kiên, của tôi, những đứa trẻ anh chị em họ. Bụi sả không còn, thay vào đó phất phơ bụi lau trắng như cung nữ tóc bạc nhà Đường. Tôi đứng hồi lâu đến khi trời tối, đứng ở giữa đường biên của tối và sáng như con chó nhỏ ngày xưa khi kẻ trộm về làng, lạc hướng, mất khả năng phản ứng trước nghịch cảnh, đánh hơi mùi thuốc độc của thời gian, đi ngủ rồi thức dậy nhiều lần, ngửng đầu nhìn sao tìm phương vị, nhưng những vì sao ấy dù mới đầu sáng mấy cũng mờ dần đi trên nền trời đục của thế sự. 

Thừa dịp, chúng tôi trở lại Sài gòn, ghé thăm một người anh ở Thanh Đa, gặp anh đang ngồi chụm lửa cho nồi bánh chưng bánh tét. Cảnh tượng thật ngộ nghĩnh vui mắt: giữa chốn phồn hoa đô hội, có một góc tường mục nát rêu phong rác rưởi, một người đàn ông trung niên ngồi canh lửa cho nồi bánh tét, vài đứa trẻ bu quanh, bánh vừa để cúng vừa để bán, nhưng tôi biết trong thâm tâm anh ấy muốn sống lại những kỷ niệm cũ. Vì lòng người viễn xứ cũng như thơ Trần Huyền Trân, lửa khuya tàn chậm, mưa chiều đổ nhanh. Mùi bánh mới vớt lên từ nồi nước sôi ngào ngạt, trộn lẫn mùi xì dầu trong đống rác cũ, bỗng làm tôi nhớ lại những chiều ba mươi Tết trong đời, hình ảnh người giúp việc trung thành, thỉnh thoảng hứng chí nhấc bổng tôi lên trời, cười nắc nẻ, hình ảnh những đứa trẻ ngồi quanh đống lửa chụm đầu vào nhau, mùi thơm hắc từ bụi sả, tre tươi lạt mới chẻ, lá chuối non đắng, mùi nếp thơm đậu xanh từ nồi nước bay trong đêm bảng lảng lo âu nhưng hạnh phúc, đen và trong trẻo. 

Tết năm ấy một lần lúc nửa đêm đang ngủ thì thấy giường lạnh, trở mình, chú Kiên không nằm ở đó. Tôi ngái ngủ mở mắt thấy chú đang đứng im trong cửa sổ. Tôi tò mò đến sau lưng, chú xua tay ra hiệu, nhưng lúc ấy tôi cũng đã kịp nhìn thấy mẹ tôi từ ngoài sân đi vào. Hôm sau tôi để ý lại thấy chú Kiên dậy một mình lúc khuya, lần này chú đứng bên cửa hông nhìn xuống bếp, tôi lặng lẽ đến sau, nhưng chú không ngăn nữa, mẹ tôi bước ra từ trong bếp, nơi giàn bếp có treo lủng lẳng những đòn bánh tét, bà cất để dành ra Giêng làm món bánh tét chiên là thứ anh tôi và tôi vẫn thích. Bà cầm một đòn bánh tét trên tay, đứng im một lát, rồi đi xuyên qua nhà ngang gần buồng ngủ chúng tôi, tới trước sân nơi bếp lửa hôm trước, đặt đòn bánh xuống gần bụi sả, trên một tảng đá ong lớn, rồi trở vào nhà. Hôm sau bà cũng làm như thế, thêm bao nhiêu lần nữa thì tôi không nhớ, vì một hôm tôi mải chơi suốt ngày mệt quá ngủ thiếp, rồi hôm sau, như mọi đứa trẻ khác, hồn nhiên quên bẵng đi mọi chuyện. Quên một mạch ba mươi mấy năm cho tới một buổi chiều khói sương mờ tím ở Thanh Đa.

Nguyễn Đức Tùng

READ MORE - NỒI BÁNH TÉT - truyện ngắn Nguyễn Đức Tùng

Wednesday, January 29, 2014

XA GẦN MỘT MÙA XUÂN - thơ Hoàng Văn Chẩm



Gần em một mùa xuân như đã chín
Phố nhỏ đêm về lặng lẽ mấy bước chân
Mới đây thôi bóng người buông tay níu
Thả giấc mơ về chúm chím với mùa xuân.

Xa em những mùa xuân có màu hoa nhớ
Đếm tuổi thêm buồn tình ngỡ đã quên
Muộn màng giữ thơm hương phai ngày cũ
Tóc gió mênh mang trong chiều nắng lên.

Xa gần bên nhau đem mùa xuân tới
Nhặt hết phôi pha về giữa giấc mơ
Kêu thầm cái tên như ngày xa biệt
Cay mặn một lần thương thuở ban sơ.

22 tháng Chạp
Hoàng Văn Chẩm
READ MORE - XA GẦN MỘT MÙA XUÂN - thơ Hoàng Văn Chẩm

GIO LINH XUÂN VỀ - thơ Huy Uyên

Tác giả Huy Uyên


Thương nhớ người quay lại Gio-linh
lên Dốc-miếu vương sầu hoài niệm
gió Lào mang theo chút tình
khuya trong vườn em ra giếng tắm
gội sạch đời em và cả luôn anh .

Gió Gio-linh đậu ngực em thấm lạnh
chút sương mây ngợp chảy cồn cào
tình anh trao trôi sông bỏ biển
em một mình
giờ dạ có nôn nao .

Không quên đâu máu lớp người đã khuất
vành đai đen quạnh trắng những nấm mồ
Cồn-tiên xưa người đi không hết
Gio-an nhuộm máu xuân thu.

Hoang hóa đồng kẻm gai hố bom
người cầm giữ đêm ngày gian khổ
Gio-linh quắt quay tiếng xót hòa-bình
ruộng đồng lúa xanh đôi bờ tooc (*) phủ .

Qua rồi bao đoạn đời hy-sinh còn mất
em giờ mặn cay
đời một nắng hai sương
bên sông nước chảy dòng trong ngọt
thơm thảo chiều trôi vạn nẻo đường .

Sáng trong vườn em ra hái rau
bà-mẹ-Gio-linh ngồi một mình buổi trước
tay nghiêng che mắt khẻ hò
qua rồi chiến chinh, nghĩa trang đau xót .

Gio-linh nắng sương hư-ão
trên đồi đất đỏ nhuộm chân ai
em dặn lòng thương và nhớ
hắt hiu chờ 
người đi tháng rộng năm dài .

Xuân về Gio-linh rét lạnh giêng hai ./.
(*) gốc rạ

Huy Uyên
(Quảng-trị 27 tháng chạp)
READ MORE - GIO LINH XUÂN VỀ - thơ Huy Uyên