Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, August 19, 2013

LẬN ĐẬN - truyện ngắn Trạch An

                             
Trạch An Trần Hữu Hội



     Toán  vừa bước vào nhà Vọng , vừa móc túi lôi ra mấy tờ vé số, ném mạnh xuống bàn:

     - Chán thiệt, Chúa lúc nào cũng nặng tai mà nhẹ tay !

     - Sao, chuyện gì mà lại có Chúa ở đây ?

     - Thì còn ai ngoài “Ngài” nữa ! Con nó đi thực tập, gọi về xin tiền, gom cả nhà được trăm mốt, chừa năm chục mua bún mai vợ bán vài tô kiếm tiền qua ngày, còn lại tớ mua sáu tấm vé. Hai vợ chồng cầu nguyện suốt đêm, chiều lại dò, nó trúng giải tám,  không được một phần ba số tiền con nó cần ! Mình có ham gì nhiều, thêm cho mình một hai số, thừa thừa ra chút, đưa mẹ nó đi cắt cái trĩ, càng ngày càng lòi ra, thấy nó nhăn nhó mà xót ruột ! Cái bao tử mình nó cũng hành, đau mình ráng chịu được, nó có ung thì cũng kệ mẹ nó, nhưng thấy vợ con vậy thương không chịu được ! Không lẽ còn hai mẫu đất mà bán luôn thì lấy gì ăn!

      - Từ tốn, ngồi xuống đi, giải tám còn hơn không có giải nào à?

      - Thì biết là vậy nhưng mà mình hy vọng mãi, cầu xin mãi, bao năm nay  rồi ! Với lại nếu không trúng thì chấp nhận, xem như “ Ngài” chưa nghe, còn hy vọng, đằng này chứng tỏ có nghe, nhưng nghe nhỏ, giờ thì vô phương !

       Vọng phì cười:

      - Nó xin bao nhiêu ?

      - Triệu rưởi, tiền xe và ăn ở một tháng !

      Vốn thân tình, là bạn từ  thời học trung học đệ nhất cấp, rồi về sống cùng trong một địa phương. Qua cái thời kỳ độc thân sau 75, Toán lại muộn màng chuyện vợ con, gần bốn mươi tuổi mới lấy vợ. Hoàn cảnh Toán thật bi đát, dù làm thì cật lực không ai bằng, người càng ngày càng gầy ra, xui xẻo cái số mệnh! Người ta trúng mía cả thì hắn mất mùa riêng , lúc được mùa chung thì giá tụt xuống dưới đáy, lỗ công chặt ! Bét gì hai ba mùa người ta cũng trúng được một mùa, mà trúng được là thanh toán ngân hàng, nần nợ, còn xây được cái nhà ! Có người chỉ năm sào thôi, mà cũng ấm cũng êm, ung dung, cứ “sáng ngậm đắng chiều nuốt cay” (Sáng cà phê chiều uống rượu ). Ai như hắn ! Từ năm mẫu đất, bán hết ba mẫu trả nợ, rồi chia ra làm một mẫu mì  một mẫu mía, gọi là “mất cái này được cái kia”, cũng trật lất. Nợ ngân hàng cứ chồng lên, mà con thì đứa đầu đang học Cao Đẳng, giờ mới đi thực tập, còn ba đứa , đang nằm trong các lớp phổ thông !

      -Thôi thì xem như có tiền cho con đi thực tập rồi. Tao bù, cho mày mượn một triệu nữa là được chứ gì?

      - Mẹ kiếp, lại bám thằng “cà rem !”.

      Hắn vừa thờ dài vừa buông người xuống ghế, một tay ấn ấn  cái bao tử, có lẻ đang đau, một tay che mũi. Một chiếc xe chở mía chạy ngang qua nhà Vọng, con đường nhựa đang đi được, có dự án cày để làm lại, thế rồi dở dang ba năm nay, bụi mù trời!

                                         

                                                               oOo



     Toán gọi Vọng là thằng “cà  rem” vì Vọng cũng tã tơi, nghèo, lại bị đột quy liệt mất một tay ! May mắn là trời cho vợ con sớm hơn chút, cũng bốn đứa con nhưng lớn cả rồi, giờ thì con đã đi làm, tháng năm vất vả rồi cũng qua, không còn lo lắng, có thiếu thốn chút ít thì mấy đứa con bù đắp, dù không dư nhưng cũng ít thiếu . Những lúc kẹt tiền công cán, phân tro, hắn lại tới Vọng, khi có khi không, nhưng được cái là sẵn lòng. Có lần Vọng sửa lại cái nhà, chẩn bị khởi công thì hắn kẹt tiền thuê xe cày đất trồng mía:

      -Bao nhiêu mầy?

      -Bảy triệu !

      -Chắc chịu quá !

      Nói thế nhưng trong lòng không yên, Vọng lại hỏi:

      -Bao lâu mày có , hai tháng kịp không?

      -Nếu không kịp cho mày thì  tao bán lúa non !

      Biết tính hắn, Tự trọng và Tự ái thì  hắn nhất ! Tiền công thợ thường thì xong nhà mới cần,Vọng đưa cho hắn bảy triệu. Đến ngày xong nhà, thấy hắn chạy bán lúa non, giá rẻ quá sức tưởng tượng, Vọng nóng mặt không cho bán, tự tay cầm sổ đỏ lên ngân hàng, vay bù vào chờ đến lúc gặt ! Lúa thì tàm tạm, còn hy vọng vào mía.

      Được mùa cho cam, mía vụ này cũng chẳng ra gì!

                                                              oOo

    

      Toán cầm một triệu đi về, còn đổi mấy tấm vé, gởi cho kịp con đi thực tập. Vọng ngồi ngẫm nghĩ vẩn vơ đời của hắn mà chạnh lòng. Nói rằng khổ lắm, khổ đến cùng tận thì chưa đến nỗi, nhưng cứ lận đận cơm áo gạo tiền thì hắn là kẻ điển hình nhất trong đám bạn bè cùng lứa của Vọng.

      Ngày hắn ở Quy Nhơn ra học ở Quảng Trị. Nổi nhất lớp vì nhìn qua là biết con nhà giàu. Từ ăn mặc đến cách tiêu tiền, tuy mới học lớp bảy nhưng hắn chững chạc hơn Vọng và bạn cùng lớp, mặt mày lại dễ coi… Cũng từ cái chổ ấy mà hắn bị dập một trận tơi bời trong nhà chơi của trường. Vọng đứng ra can ngăn dù khá muộn, mặt hắn đã bê bết máu! Từ đó thân nhau.

      Năm 72 loạn lạc, hắn được vào học trường tư thục Việt Anh Đà Lạt. Trong khi đó, Vọng chuyển hết trại tạm cư này đến trại tạm cư khác, trường này chuyển qua trường khác, tỉnh này chuyển qua tỉnh khác! Những năm gần đây, tuổi xế chiều, cái phong trào họp lớp, họp trường rộ lên…Vọng, nếu đi cho đủ đầy thì cũng chục lớp, chục trường , dù chỉ bảy năm học trung học !

      Dạo thi tú tài II, năm đó thi Trắc Nghiệm, máy IBM chấm thế nào lọt hết vài ngàn bài thi. Bạn bè học trường tạm cư, có thầy kiêm tới ba môn, học bạ phải thuê Giáo sư các trường công lập ký thay cho hợp lệ, vậy mà cũng có tên, còn hắn thì không ! Ức quá, hắn cạo trọc đầu, học  miệt mài thi lại kỳ hai. Vọng quá ngạc nhiên là vì biết hắn học không thua ai, dân ban B có hạng.

       Ngày gần thi lại, có kết quả bổ sung, trường gởi danh sách về tận nhà, tên hắn nằm hạng “Bình” ! sau “Tối ưu” và “Ưu” ! Điểm Toán – Lý - Hóa cao chót vót !

       Mơ ước từ lâu được vào trường Võ Bị Dalat, hình ảnh hào hùng và huyền sử “Rút gươm tuyên thệ trên đỉnh Lang Biam”, mộng “Tang bồng hồ thỉ”, quyến rũ hắn từ những ngày theo học tại đây. Không ghi danh hay thi vào trưòng đại học nào, hắn thi vào Trường Võ Bị. Điểm thì cao nhưng người hắn thì thấp, cởi giày đứng lên đo, hắn thiếu tới ba phân ! Nhiều người cho biết trước nhưng hắn không tin !

      Hắn bị bạn bè cười, tặng cho cái tên là “Người hùng thước mốt” (1m10!) ! Nói cho luôn vần thế, chứ hắn cũng tới một thước năm bảy ( 1m57)

      Với cái chiều cao ấy, Trường Sĩ Quan Cảnh Sát Quốc Gia cũng chê, chỉ có trường Bộ Binh Thủ Đức chờ đón hắn vào !  Nhưng chưa kịp mãn khóa, tháng 4/1975 ập đến, hắn đi cải tạo chung với Sĩ Quan, hai năm!    

                                                      oOo

      Thà là dốt nát không biết tính toán làm ăn và lười nhác chi cho cam. Đằng này, hắn kế hoạch lắm, siêng năng ít ai bằng, có lần ghé thăm cái rẫy của hắn, Vọng phục cái cần cù, rẫy sạch và ngăn nắp như nhà mới xây ! Người xưa nói: Nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống…Hắn đủ cả bốn yếu tố này nhưng vẫn trật !

      Không rầu sao được, có  lần mía lên cao đẹp ơi là đẹp…Mùa này mà thu hoạch thì chắc chắn ngon lành. Tội nghiệp vợ và mấy đứa con hắn, gì chứ cái TiVi “ nội địa” lem nhem hình ảnh, lúc có hình lúc không, lần này phải thay. Làm lại cái nhà trên chứ từ ngày ông nội mất, xập xệ đến không muốn bạn bè ghé thăm, bộ ghế bàn cũ rích từ thời não thời nao, vẹc- ny tróc hết, người ta thì Salon nệm láng tưng, ngồi êm ái…Còn nữa, chiếc xe  Trung Quốc cũ mèm hư lên hư xuống, hết “đề” được, sáng ra đi rẫy, đạp xặc xừ, ống “bô” bễ, nổ bôm bốp như súng máy ! Thay tuốt, hắn cũng nghỉ vậy.

      Đám mía bắt đầu khô  lá, ngày chặt cũng gần kề…Chạy vạy đăng ký  nhà máy đường lên lịch cho xe chở…Nhà máy thì còn đỡ tốn đỡ hao, cái anh tài xế và đám bốc vác mới hao nặng . Ăn sáng, ăn lỡ, ăn trưa , ăn chiều...bữa nào bét cũng vài trăm ! Thuê công chặt cũng khó khăn vì tới mùa thu hoạch, vậy mà có người hứa chặt cho, đâu vào đó rồi, còn vài hôm nửa thì chặt. Ác tăng cái thằng mất dạy nào vứt cái tàn thuốc ngay bờ ranh, hay cái gì đó không biết, cũng không loại trừ cái chuyện buồn tay thì đốt chơi! Cháy sạch sành sanh, hai đám, có ông Phú bên cạnh cũng vạ lây. Mà cũng chưa biết ai lây ai, đám nào cháy trước đám nào cháy sau. Khi cả hai chạy trối chết trong đêm, vấp té lên té xuống, vào tới nơi thì chỉ đứng nhìn mà khóc chớ làm gì được, gió thổi lửa lên cao ngút trời ! Vợ và mấy đứa con khóc to nhất ! Tiền công chặt cao hơn vì chặt mía cháy rất cực.

       Tại nhà máy, nhân viên nhà máy lấy mẫu vô phòng "thí nghiệm"đo độ đường , “phù phép” thế nào mà chữ đường giảm hơn một nửa, năn nỉ lấy lại mẫu khác, rút ba cây khác, gặp ngay cái nhìn lạnh tanh, lỗ te tua !

       Thì làm lại và  hy vọng mùa tới. Hắn lại cật lực, nhưng rồi chị  vợ bấy lâu gánh bún loay xoay cũng có đồng ra đồng vào, thế mà  khi người ta tráng "bê tông" con đường chạy dọc thôn, đường sạch đẹp thì hàng quán lại mọc lên, nông dân lâu nay quen ngồi chồm hổm bên cái gánh, nay cũng ưng kéo cái ghế, ngồi lau đũa lau bát, tán dốc dăm câu cùng ai đó, ăn tô bún, rồi đi ra miệng ngậm cái tăm, ta đây đi ăn sáng về , ăn quán hẳn hoi !

       Hắn cũng muốn xây cái quán, nhưng xập xệ thì không ai vào, mà làm kha khá, trông được một chút là phải nói tới chục triệu trở lên, tiền đâu mà xây, vậy là cứ cái gánh ! Gần năm nay, hậu môn lại ra máu, ngồi chồm hổm cũng đau, mà ngồi ghế cũng đau, vợ hắn xanh xao hẳn !

        Rồi hắn cũng xanh xao. Hàm răng chục năm nay sâu ăn hư mấy cái răng cấm, nhổ thì qua trạm xá nhổ miễn phí, mấy lần nhổ, hết mấy cái răng quan trọng, gọi là mất sức nhai ! Thôi thì trệu trạo nuốt đại cũng xong, nhưng mà không xong, dạo này cái bao tử nó nhoi nhói rồi đau thiệt tình, có khi đau quá hắn muốn văng tục !

        Không biết đến khi nào cái lận đận mới qua. Ngay trong đám bạn cùng lứa, có người trúng số đặc biệt tới hai lần, một lần mấy tấm ! Còn hắn, vụng đường tu chăng ?!



                                                         oOo

       Lâu nay, khi cái tuổi ngũ thập qua vài năm, Vọng hay ngẫm nghĩ vẩn vơ về cái may cái rủi, cái số cái phần, nghĩ hoài mà chẳng "Tri" được cái "Thiên mệnh" !

       Cứ xét như giữa hai người, Vọng và Toán thôi, tuổi thì cùng một tuổi Ất Mùi như nhau. "Cung, Mạng" thế nào mà hai đứa lại có cuộc đời  khác nhau ?! Vọng thì làm không bằng một nửa hắn, vậy mà không đến phải khốn khó như bạn.

       Hồi đi học, cũng có học được cái môn "Triết học". Đọc được dăm đều về môn này, Đông có Tây có. Khi thì thấy ông này đúng, đến xem ông kia thì thấy cũng gần đúng...

       Vọng mỉm cười, cười câu "Ngũ Thập tri Thiên Mệnh" !

       Rồi hoang mang với câu "Thiên cơ bất khả lậu"!

       Lẩn quẩn hoài, Vọng buông một câu:

      -Ối dào, chả biết đâu mà lần !!!




Ninh Thuận, 02 tháng VIII năm 2013.
Trạch An (Trần Hữu Hội)
READ MORE - LẬN ĐẬN - truyện ngắn Trạch An

HOA HỒNG CHO ANH - thơ Lê Đăng Mành



Thư pháp của Lê Đăng Mành



Báo hiếu nương về chốn cửa không
Cù lao chín chữ* nhớ ghi lòng
Lão Lai còn diễn trò thương ngóng
Gốc tử  mãi vươn nụ nhớ mong
Dâu thảo thờ cha không tính đếm
Con hiền dưỡng mẹ chẳng lường đong
Vu lan thắng hội niệm tình chúc
Phước lạc cho ai nhận đóa hồng

Lê Đăng Mành


*Kinh Thi :
Chín chữ cù lao (Cửu tự cù lao), tức là chín điều khó nhọc của cha mẹ sinh dưỡng con cái. Chín chữ đó là: Sinh (sinh đẻ), Cúc (nâng đỡ), Dục (dạy dỗ), Phủ (vuốt ve), Xúc (cho bú sữa), Trưởng (nuôi cho khôn lớn), Cố (trông nom), Phục (ôm ấp), Phúc (bảo vệ).


READ MORE - HOA HỒNG CHO ANH - thơ Lê Đăng Mành

Mùa Vu Lan: BÔNG HỒNG CHO TÌNH YÊU - thơ Trúc Thanh Tâm



Khi trái đất chưa có ngày tận thế
Những thiên tai cứ dai dẳng, bủa vây
Ta được sống trong những người đang sống
Biết khổ đau, biết hạnh phúc từng ngày !

Thương đất nước theo bốn mùa thay đổi
Đường ta đi nhiều ngã rẽ, trái ngang
Yêu để nghe trái tim mình trăn trở
Đối diện đời qua hai mặt nhân gian !

Bao nỗi sầu còn đậu trên ánh mắt
Nghĩa nhân ơi, sao rút ván qua cầu
Ai cũng có trái tim thời bồng bột
Chút sai lầm dẫn tới chuyện bể dâu !

Em nghĩ gì khi mưa chiều chợt đến
Tuổi thanh xuân trong nắng sớm mai hồng
Yêu cho đi, nhận về từ phía khác
Loay quay hoài chưa hết một khúc sông !

Tiếng vạc kêu đêm chạnh lòng khắc khoải
Vui ngắn thôi mà buồn lại quá dài
Khi nước mắt làm luân hồi cuộc sống
Sự tái sinh hòa nhịp chốn trần ai !

Ta với em còn niềm tin thắp sáng
Hãy nuôi tình và trân trọng, em ơi
Yêu để thấy thế gian nầy nhỏ lại
Và một người chỉ nhớ một người thôi !

Mùa Vu Lan - 2013 
TRÚC THANH TÂM
  (Châu Đốc)

______________________________

TRÚC THANH TÂM
287 đường Louis Pasteur, khóm Vĩnh Phú, phường Châu Phú A, Châu Đốc (An Giang)

Điện thoại : 0903 643751
READ MORE - Mùa Vu Lan: BÔNG HỒNG CHO TÌNH YÊU - thơ Trúc Thanh Tâm

MẢNH RUỘNG - thơ Trương Nguyễn




Mảnh ruộng của em
Loang lổ những vết chân
Người xôn xao như trẫy hội

Nhưng cuộc đời
Chẳng bao giờ cân đối
Một thuở chắt chiu
Nuôi đàn con không đủ lớn
Giữa mùa màng cạn kiệt giọt mồ hôi

Mảnh ruộng của em
Mùa mưa mà khô hạn
Bỏng rát người nước mắt ướt bờ môi

Mảnh ruộng của Người
Thơm hương mùa mới
Gốc rạ vàng ươm
Sáng một góc trời

Em vẫn tự gieo trồng
Trên mảnh ruộng đầy nhân ái
Một niềm thương đi suốt những tháng năm

Em hiền từ
Đùm bọc – cưu mang
Cầm trong tay khổ đau và số phận
Mong thiên đường trong ngọn cỏ mồ côi.

Trương Nguyễn
truongnguyen49@gmail.com


READ MORE - MẢNH RUỘNG - thơ Trương Nguyễn

Saturday, August 17, 2013

Thơ giao lưu của người cao tuổi: KIẾP NHÂN SINH (Kỳ 4, từ bài 91) - Hồ Trọng Trí và thi hữu - THƯ CÁM ƠN và BÀI PHÚC của tác giả



(Muốn tìm đọc tất cả bài họa cũ, xin các bạn bấm vào tác giả Hồ Trọng Trí trong danh sách tác giả, cột bên phải)

Bài 91:  TỰ TRÀO
              (Họa nương vận)

«Trăm năm trong cõi» tớ còn đây
Thơ phú phú thơ suốt cả ngày
Câu chữ chữ câu tìm mãi miết
Tứ tình tình tứ kiếm mê say
Sớm trưa trưa sớm cầm cây bút
Chiều tối tối chiều ý hiễn bày 
Diễn đạt dăm vần theo ước muốn
Trong người khoan khoái nhẹ nhàng thay!
                 Hoàng Châu Ngọc
                 TP Hòa Bình 


Bài 92: Y đề: KIẾP NHÂN SINH

Từ thuở khai thiên người có đây
Phép mầu lập địa đêm và  ngày
Tử sanh sanh tử lòng không động
Thiền định định thiền dạ vẫn say
Chung đĩnh đĩnh chung đời có sẵn
Bạc vàng vàng bạc thế gian bày
Luân hồi nhân quả là quy luật
Trí tịnh tâm bình thật quý thay !
                  Bồng Giang Tử
                  Xuyên Mộc, BRVT

BÀI 93: ANH ĐẸP THAY!

Từ ở miền Trung anh đến đây
Dương cao nghĩa khí tự bao ngày
Tu nhân tích đức nhân hiền khởi
Rèn trí luyện nghề trí đắm say
Sáng chói đường đời tâm diệu hiễn
Soi phương hướng thiện tuệ cao bày
Ung dung tự tại ngời nhân ảnh
Khuôn mẫu cho đời-Anh đẹp thay!
                 Hồ Hắc Hải
                 F 4,Q 8 HCM



Bài 94: Y đề: KIẾP NHÂN SINH

Tận vũng hồng hoang lạc đến đây
Láo lơ lơ láo thở qua ngày
Ngã nghiêng nghiêng ngã say say tỉnh
Khom cúi cúi khom tỉnh tinh say
Gù gật gật gù thưa với thốt
Tới lui lui tới tỏ và bày
Kiền khôn một gánh oằn vai đỡ
Bụi bám đầy hồn tệ lậu thay
               Nguyễn Sĩ Hứa
               Nha Trang
               Đt 01228881212



Bài 95: Y đề:  KIẾP NHÂN SINH

Tớ ở cung Hằng đọa xuống đây
Lất lây lây lất lếch qua ngày
Thế gian gian thế sao mà chán
Trần tục tục trần chẳng thiết say
Đen trắng trắng đen từng lộ diện
Đỏ xanh xanh đỏ đã phơi bày
Muốn tu sợ sẽ thành ... tu hú
Nhắm mắt sống liều chắc đổi thay
                Huỳnh Vô Thường
                Nha Trang
                Đt 01202664485    


Bài 96: Y đề : Kiêp nhân sinh

Trong cõi ta bà ta sống đây
Trường đời sóng gió trải từng ngày
Lợi danh tham đắm –vòng cương tỏa
Thành bại thắng thua- giấc mộng say
Tài sắc si mê- duyên nghiệp lụy
Oán ân vay trả - quả nhân bày
Vô thường liễu ngộ - sang bờ giác
Tự tại ung dung –hạnh phúc thay!
                 Đỗ Thị Huyền (Đỗ Nguyễn)
                 Quảng Yên, Quảng Ninh 



Bài 97: Y đề: Kiếp nhân sinh

Từ hạt bụi nào hóa kiếp đây
Mà tranh mà đấu biết bao ngày
Lợi tài bổng lộc - vòng tham đắm
Địa vị quyền uy - cuộc tỉnh say
Phú quý vinh hoa – cơn gió thoảng
Phù du bọt nước – áng mây bày
Hữu thường vốn biết đời dâu bể
Chánh đạo thường hành phước lạc thay !
                 Đỗ Thị Huyền (ĐỖ NGUYỄN)
                 Quảng Yên, Quảng Ninh                                                                             


    

THƯ CÁM ƠN của tác giả bài xướng KIẾP NHÂN SINH

Kinh thưa Quý vị,

Chỉ trong thời gian ngắn, quý Thi huynh,Thi hữu gần xa đáp lời mời họa, đã hoan hỷ gởi bài về dồn dập. Tác giả rất cảm kích tấm thịnh tình quý vị dành cho như là một nguồn khích lệ, tạo động cơ cho tác giả phấn đấu tiến bộ trong thi ca.

Có được thành quả  tốt đẹp này, bản thân tôi xin chân thành ghi ơn các anh Nguyễn Khắc Phước, Châu Thạch … trong Ban quản trị trang Văn nghệ Quảng Trị; anh Kha Tiệm Ly, anh Thái Quốc Tế ... phụ trách Trang Thơ Đường Đất Đứng, anh Hạ thái Trần Quốc Phiệt (USA), anh La Thụy Đoàn Minh Phú (Lagi Bình thuận), anh Văn Thiên Tùng trang Hương Thời Gian (TX Quảng Trị), anh Võ Văn Hoa trang Tri Âm Các (Hải Lăng, Quảng Trị) anh Lê Phan Lễ (Nha Trang). Quý vị đã tốn nhiều công sức trong việc quảng bá, giúp đỡ biên tập, lên trang và chuyển về cho tác giả biên tập.

Cám ơn 80 tác giả của 97 bài họa vận (84 bài theo chủ đề NHÂN SINH, 10 bài nương vận họa, có 12 tác giả họa 2, 3, 4 bài), trong đó, đặc biệt có 11 nữ sĩ. Xin cám ơn các tác giả tạo điều kiện thuận lợi cho người biên tập khi có vài điều chỉnh nho nhỏ về nội dung ngữ nghĩa khi đão từ chúng tôi không chỉnh sửa của tác giả. Trong quá trình biên tập không thể tránh được sai sót, mong các tác giả và độc giả thông cảm bỏ qua cho.

Tác giả nào có nhu cầu chuyển về máy nhà, xin liên lạc bằng email hoặc báo email của quý vị đến trongtri42@gmail.com.
ĐT:  01667332652

Trân trọng cám ơn,
Hồ Trị
Bút danh: Hồ Trọng Trí
Kim Long, BRVT

Bài phúc :   KIẾP NGƯỜI

Bài phúc bốn phương hội tụ đây
Nhân sinh Thi hữu luận bao ngày
Anh buồn thế thái còn mê đắm
Chị ngán nhân tình vẫn lụy say
Đạo nghĩa suy tàn khôn vực dậy
Chân tâm cạn kiệt đã phơi bày
Ôi! đời bể khổ từ vô thỉ
Thức tỉnh lòng người khó vậy thay!
                 15.8.2013         

                 Hồ Trọng Trí    

             
READ MORE - Thơ giao lưu của người cao tuổi: KIẾP NHÂN SINH (Kỳ 4, từ bài 91) - Hồ Trọng Trí và thi hữu - THƯ CÁM ƠN và BÀI PHÚC của tác giả

VÀI SUY NGHĨ VỀ BÀI CA DAO "THẰNG BỜM" - Châu Thạch

                      
        
             
Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi ba bò chín trâu
Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu
Phú ông xin đổi một xâu cá mè
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè
Phú ông xin đổi một bè gổ lim
Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim
Phú ông xin đổi con chim đồi mồi
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mồi
Phú ông xin đổi nắm xôi Bờm cười./.


Có nhiều bài bình văn trên báo chí cũng như  nhiều bài giảng văn trong sách giáo khoa viết về bài ca dao Thằng Bờm như sau:

1) -Bờm có một cử chỉ thật tuyệt, đã lắc đầu từ chối nhiều lần, lừa cho Phú ông bộc lộ hết lòng tham lam của mình, năn nỉ đổi cho bằng được cái quạt mo của Bờm. Cuối cùng bờm ném vào mặt Phú ông một nụ cười khinh bỉ, từ chối nắm xôi thơm tho hấp dẫn.

-Bờm đại diện cho giai cấp nông dân nghèo trong thời phong kiến, thật thà chất phát nhưng khôn ngoan và trong sạch, không ham của cải phi nghĩa chẳng do bàn tay lao động mình làm ra.

2) -Phú ông là một tên trọc phú ngu ngốc, chết mê chết mệt cái quạt mo của Bờm, nên không ngần ngại đem tài sản của mình đánh đổi.

-Phú ông đại diện cho lớp địa chủ thời phong kiến, ngu muội và tham lam.  

  Kẻ hèn nầy không phải là nhà phê bình văn học,cũng không phải là người học cao hiểu rộng, nhưng có những ý kiến thô thiển ngược với những lập luận trên. kính trình bày để bạn đọc xa gần cùng bàn luận cho thêm cao kiến: 

1) Bờm: Theo tự điển Khoa học thì Bờm chỉ là một đứa trẻ còn bụ sữa,có một chỏm tóc để dài che trên thóp đầu ,có nơi gọi là chổ “mỏ ác”.

Vậy Bờm không thể  có sự khôn ngoan lắc léo để lừa Phú  ông như trên đã nói. Sở dỉ Bờm từ  chối những món hàng tuyệt vời mà Phú ông đã mặc cả chỉ bởi vì Bờm còn nhỏ, chưa có ý niệm gì về của cải vật chất trong đầu nó cả. Cuối cùng khi Phú ông mặc cả đến nắm xôi,Bờm cười. Cười, có thể là từ chối nắm xôi, cũng có thể là đồng ý nhận nắm xôi để trao chiếc quạt cho Phú ông, vì trong đầu non nớt của Bờm nắm xôi có giá trị nhất. Cái cười của Bờm trong bài ca dao chỉ là  sự kết luận cố ý để nửa vời cho người nghe ca dao hiểu sao cũng được, chứ không dứt khoát đây phải là cái cười khinh bỉ vào mặt Phú ông.

 2) Phú ông: Theo tự điển Khoa học Phú ông chỉ là người đàn ông giàu có, còn người đàn ông giàu có mà tham lam ngu dốt thì gọi là trọc phú.Vậy bài ca dao nầy dùng từ Phú ông có nghĩa là ông ta không hẳn là người xấu, có thể là người tốt .

-Cái quạt mo ở nông thôn ngày xưa thì nhà nghèo cũng có, huống chi phú ông lại là người giàu, muốn có thì khối gì. Vậy vì cớ gì Phú ông trả giá đến ba bò chín trâu, ao sâu cá mè để đánh đổi một vật tầm thường như thế? Vả lại khi mặc cả đánh đổi một vật có ai lại cắc cớ trả từ giá cao đến giá thấp như Phú ông bao giờ.

Để giải thích cho hợp lý hành động lạ kỳ nầy của Phú ông,  chỉ có thể kết luận là ông ta muốn đùa vui với Bờm mà thôi. Phú ông chắc chắn là người yêu trẻ, thấy Bờm bụ bẩm dể thương, ông ta lại có tâm hồn hài hước nên âu yếm đùa vui với Bờm bằng sự mặc cả nầy.

Theo thiển ý của tôi, bài ca dao Thằng Bờm vẽ nên một bức tranh dân gian hài hòa, nói lên tâm hồn cởi mở, hài hước, bình dị và trong sạch của người dân nông thôn thuở trước, tuyệt nhiên không chỉ trích bêu xấu một thành phần nào trong cộng đồng đó.

Ngày nay đọc bài ca dao Thằng Bờm chẳng mấy ai không thấy lòng vui vui và trong trí hiện lên khung cảnh làng quê với một nếp sông êm ả và bình dị ./.     
                                                     

Châu-Thạch 


READ MORE - VÀI SUY NGHĨ VỀ BÀI CA DAO "THẰNG BỜM" - Châu Thạch

Thơ giao lưu của người cao tuổi: Lê Đăng Mành, Tâm Hương (Hồ Thanh Danh), Lê Văn Thanh, Huy Vụ



HƯƠNG HỎA
(Quý tặng Bác Lê Văn Thanh)

Bác tôi cùng Tộc lại đồng hương
Cho dẫu xa quê vẫn vấn vương
Hải Thượng miệt mài câu ngữ nghĩa
Hải Tân huân tập nét từ chương
Cầu dồng con nước xao mong đợi
Bến cộ mạn thuyền vỗ nhớ thương
Phiêu bạt lâu rồi mau trở lại
Dâng đèn nhang lễ ấm từ đường.
                Lê Đăng Mành



VỌNG TỔ ĐƯỜNG
(Thân họa bài “Hương Hỏa”)

Quê mẹ ra đi biệt tổ đường
Tim đau ruột thắt dứt tơ vương
Trời nam vất vưởng buồn thân phận
Dặm khách u hoài nhớ cố hương
Con lớn nợ mòn toan  sự nghiệp
Thân già sức mỏn mót văn chương
Chút tình lưu luyến về ngoài nớ
Nắng lửa mưa dầm thương cảm thương. 
                Lê Văn Thanh
                Đc: Kim Long, Châu Đức, BRVT.-
                Đt: 01696088466

*****

Xướng:
TÂM SỰ TUỔI GIÀ

Nằm viện lâu ngày trí rổng không
Về nhà khắc khoải mãi trong lòng
Mượn dòng tâm bút trao niềm nhớ
Trải tấm chân tình ấm nỗi mong
Dẫu biết cuộc đời là huyễn hoặc
Dù cho kiếp sống có long đong
Vẫn còn nhân nghĩa cùng bè bạn
Để cõi đời thêm chút nắng hồng.
                 Tâm Hương (Hồ Thanh Danh)



Phụng họa:
NIỀM VUI TUỔI GIÀ

“Sở dục tòng tâm” quái ngại không (*)
Thiền na gội rửa sạch trong lòng
Đường thi tiếp vận quên bờ nhớ
Lục bát nương dòng vượt bến mong
Sắc tướng trần ma luôn biến diễn
Vô thường thân mạng khó lường đong
Tùy duyên nhất niệm vui bằng hữu
Trí tịnh tâm trung sáng ánh hồng
                Lê Văn Thanh
(*)- Mượn ý câu: “Thất thập, tòng tâm sở dục bất du cũ”- Khổng Tử



Bài họa 2 : 
QUÊN TUỔI GIÀ

Tuổi già thân bệnh có như không
Quy luật tự nhiên chớ bận lòng
Góp bút duyên thơ quên nỗi nhớ
Nương vần tác ý xả niềm mong
Nhân tình khốn khổ vì mê chấp
Thế thái đảo điên bới đếm đong
Sớm tối thanh trà vui đãi bạn
Tâm tư thư giãn điểm sen hồng
                Lê Văn Thanh

*****



BUÔN VUA

Có món hời nao giống lực quyền?
Những người buôn nó phải tùy duyên.
Bất Vi dụng kế cài trai ngọc.
Vương Doãn dùng mưu thí ả Thuyền.
Lợi lộc đem về là cực khủng.
Danh tài lấy lại cũng vô biên.
Lên tìm Quỉ Cốc xin ngài kế.
Mở quán buôn vua chắc phất liền…
                Huy Vụ
                11/08/13
READ MORE - Thơ giao lưu của người cao tuổi: Lê Đăng Mành, Tâm Hương (Hồ Thanh Danh), Lê Văn Thanh, Huy Vụ

MỘNG NGÀY XUÂN (thơ lộc lư) – Vĩnh Hoàng

Vĩnh Hoàng


Sắc xuân hồng thắm ý xuân lan
Mây xám bay bay vẻ vội vàng
Cánh én chao nghiêng trời gió lộng
Mai  Đào ướm nụ lớp sương tan
Lòng người nao nức chờ xuân mới
Hàng hóa nơi đâu cũng ngập tràn
Đường phố ngựa xe lao nhộn nhịp
Để lòng thắt thỏm phải lo toan

Năm cũ qua rồi chuyện mở mang
Sắc xuân hồng thắm ý xuân lan
Mong cho đất nước ta hùng mạnh
Tắt mộng bá quyền kẻ ngoại bang
Tự lực tiến lên tay nắm chắc
Tương lai tõa sáng trái tim vàng
Nước non đang đợi bao người trẻ
Kiến thức tiếp thu được vững vàng

Một ngày tươi mới lại vừa sang
Nắm bắt thời cơ  đã rõ ràng
Hoa nở đúng mùa hương ngát tỏa
Sắc xuân hồng thắm ý xuân lan
Đất trời không phụ người bền chí
Xã hội ghi công kẻ vẻ vang
Mau tiếp sức nhau cùng tiến tới
Dựng xây đất nước đẹp huy hoàng

Xuân đã về đây nắng ngập tràn
Muôn lòng hoa nở chén hân hoan
Chào xuân vạn vẻ xuân muôn sắc
Đón nụ cười tươi nụ nồng nàn
Toàn cảnh ước mơ lời trải rộng
Sắc xuân hồng thắm ý xuân lan
Ngàn  hoa nhận lấy hương trời đất
Thuận tiết nở đi  để lỡ làng

Trăm hoa đua nở đón xuân sang
Có phải chờ xuân nó sẵn sàng
Không biết vì sao hoa nở rộ ?
Hay là cảm ứng gió xuân mang
Thiên nhiên vạn vật không sai hẹn
Mà tại thế nhân bảo muộn màng
"Xuân khứ xuân lai, xuân bất tận"
Sắc xuân hồng thắm ý xuân lan.
    
Vĩnh  Hoàng
vinhhoang441@yahoo.com.vn






READ MORE - MỘNG NGÀY XUÂN (thơ lộc lư) – Vĩnh Hoàng

Mùa Vu Lan: CHIÊM BAO - Trường Hải Lê Văn Đông

Trường Hải 



Đêm dài chợp giấc chiêm bao,
Thấy cha, thấy mẹ thuở nào về chơi.
Mẹ đi ba chục năm trời,
Cha về tiên tổ hơn mười năm dư!
Còn nguyên nét mặt ngày xưa,
Buồn lo, nhân hậu… bây giờ vẫn lưa.
Trở về mái lá, phên thưa,
Con đông mình mẹ nắng mưa tảo tần.
Thời còn kháng chiến toàn dân,
Cha đi đánh giặc xoay vần Bắc, Nam.
Trong chiêm bao thấy bữa ăn,
Cơm ngô khoai độn, chia phần vẫn ngon.
Aó quần vá víu sờn mòn,
Đầu trần chân đất các con tới trường.
Nhìn mà thương, nghĩ càng thương,
Mẹ giấu ngấn lệ, còn vương nụ cười.
Bây giờ khác rồi mẹ ơi,
Các con phương trưởng, cuộc đời khá hơn.
Nhà xây mái ngói, tường sơn,
Học hành, con cháu lớn khôn trưởng thành.
Xã hội ngày một văn minh,
Cái ăn cái mặc không thành chuyện lo.
Dùng dằng níu kéo thực-mơ,
Chia tay, cha mẹ đến giờ phải đi.
Nghẹn lời con biết nói chi,
Trọn đời cha mẹ sống vì các con!
Qua chiêm bao, tỉnh giấc son.
Công cha nghĩa mẹ cháu con ghi lòng!
     

Đỉnh Sơn, 15/5/2013

Trường Hải Lê Văn Đông
READ MORE - Mùa Vu Lan: CHIÊM BAO - Trường Hải Lê Văn Đông

VỀ - thơ Nguyễn Thị Đông



Tôi đi cách biệt phương trời

Nhớ thương đất cũ nhớ người quê hương
Khung trời xưa vẫn tơ vương
Câu hò bến cũ cung thương đôi bờ
Xa quê ai đợi ai chờ
Vầng trăng An Lạc vẫn mơ ngày về
Biết còn ai nơi cố quê
Đời tôi  xa xứ sầu tê tái sầu
Mấy mươi năm đời bể dâu
Người xưa còn giữ mắt nâu thuở nào
Để vầng trăng cũ nôn nao
Để tôi còn lại ... Hanh hao tháng ngày
Ngày xưa áo trắng hoa cài
Mà nay tóc trắng ngậm ngùi mưa bay
Người xưa - Lối cũ - Hương say ...




NGUYỄN THỊ ĐÔNG
TX.8.2013

Hoàng Yên Lynh gởi đăng



READ MORE - VỀ - thơ Nguyễn Thị Đông