Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, August 2, 2026

CHÙM THƠ THÁNG TÁM (1)

 




Mỗi bài thơ trong chùm tác phẩm này gặp nhau ở tình yêu con người, quê hương và kỷ niệm. NGƯỢC MIỀN THƯƠNG NHỚ đưa người đọc trở về với Huế bằng những cơn mưa, cầu Trường Tiền, dòng Hương và âm điệu Nam Ai, nơi nỗi nhớ hòa quyện cùng vẻ đẹp trầm mặc của cố đô. THƯƠNG NHỚ ĐỒNG QUÊ lại gợi lên hình ảnh cánh đồng, dòng sông, cánh diều và tuổi thơ hồn nhiên, để từ đó khắc sâu nỗi khắc khoải của người con xa xứ luôn hướng lòng về quê cũ. HOA HỒNG ĐÃ NỞ là khúc ca của tình yêu thủy chung, nơi những cánh hồng trở thành biểu tượng của sự chờ đợi, của ký ức và niềm tin không phai theo năm tháng. Xuân thì THỚI SƠN mở ra bức tranh miền Tây sông nước trù phú với phù sa, lục bình, miệt vườn, tiếng hò và nhịp sống chan hòa, ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên cùng sức sống mãnh liệt của vùng đất Thới Sơn. THƯ GỬI THẰNG CON CHẾT TRẬN là tiếng lòng nghẹn ngào của người mẹ trước sự hy sinh của con, khắc họa nỗi đau chiến tranh bằng những hình ảnh lặng lẽ nhưng ám ảnh, để tình mẫu tử vượt lên trên mọi mất mát và thời gian. TA NỢ ĐỜI EM MỘT DUNG NHAN là lời tri ân dành cho người phụ nữ đã hy sinh tuổi xuân, nhan sắc và những ước mơ bình dị vì gia đình, tôn vinh vẻ đẹp của đức hy sinh và lòng chung thủy trong cuộc sống đời thường. QUÊ HƯƠNG khép lại mạch cảm xúc bằng niềm tự hào về một đất nước đã đi qua chiến tranh, ghi nhớ công lao của những người đã ngã xuống, đồng thời gửi gắm khát vọng hòa bình, đoàn kết và hòa giải để non sông mãi bền vững. Khi đặt các tác phẩm cạnh nhau, người đọc có thể cảm nhận một dòng chảy xuyên suốt của tình yêu quê hương, tình yêu con người,  lòng biết ơn đối với những hy sinh và niềm tin vào những giá trị nhân văn bền vững, tạo nên một bức tranh thi ca giàu cảm xúc, đậm đà bản sắc Việt Nam và để lại dư âm sâu lắng trong lòng người thưởng thức.

++++++++++

NGƯỢC MIỀN THƯƠNG NHỚ (Vĩnh Nguyên)

Đã lâu rồi chưa quay về thăm Huế
Cơn mưa chiều mừng đón bước chân ai
Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp
Nghe tim mình rộn bao nhịp nhớ thương.

Về thăm lại hương xưa thời lưu luyến
Sương giăng mờ ngập ngừng bước chân ai
Chiều Ngự Bình bập bùng ánh lửa
Nghe trong lòng thổn thức những nỗi niềm.

Cô gái trẻ vẫn hát điệu Nam Ai
Vang trên sông răng mà thương mà nhớ
Dư âm xưa khúc nhạc còn dang dở
Người phương nào tôi vẫn cứ còn mơ.

Trăng lẻ bạn gợi nhớ kỷ niệm xưa
Đêm Nguyên Tiêu răng mà thương mà nhớ
Trăng treo mây, bóng Đại Nội mơ màng
Nhịp phách tiền xao động nước dòng Hương...


THƯƠNG NHỚ ĐỒNG QUÊ (Phạm Thị Bích Quyên)

Em bỏ lại những con đường quê cũ
Dòng sông xưa từng tắm mát tuổi thơ
Đã xa rồi những cánh diều no gió
Và những chiều vàng đẹp tựa giấc mơ.

Em đi rồi bỏ quên tuổi nhỏ
Cái thuở hồn nhiên trong sáng một thời
Những đứa trẻ nô đùa cùng rơm rạ
Gọi hồn quê chợt thấy nhớ chơi vơi.

Em ra đi còn gửi hương trong gió
Khi tóc em bay cùng với mây trời
Mùa đông ấy gió ngoài đồng thổi lại
Se thắt trong lòng nhìn từng giọt mưa rơi.

Tà áo em rồi cũng buồn ủ rũ
Thấy rưng rưng qua mấy nẻo đường
Chốn quê nhà em về thăm một dạo
Góc trời xưa bao kỷ niệm thân thương.

Gió vi vu suốt một đời trôi dạt
Cảnh cũ người xưa neo giữ trong hồn
Khi nhắc lại những tháng ngày đằm thắm
Lòng bâng khuâng thương nhớ nhiều hơn.

Theo bước chân dọc đường gió bụi
Thấy yêu sao nơi chốn chân quê
Trong giấc mơ những đêm dài thao thức
Như còn nghe ai gọi hãy quay về.


HOA HỒNG ĐÃ NỞ (Võ Thị Thu Hằng)

Ô kìa anh! Những đóa hồng đã nở
Cành anh trao em năm tháng vun trồng
Nay hiên nhỏ một trời hương ngan ngát
Em cùng hoa thủ thỉ chuyện ngày xa.

Hoa ơi, hoa giữ gì trong cánh mỏng
Để hương kia vương mãi một niềm thương
Chạm khẽ thôi mà lay miền ký ức
Nỗi nhớ nào theo gió cứ vấn vương.

Ta chờ hoa suốt mấy mùa mong nhớ
Như đợi chờ hơi ấm từ bàn tay
Niềm mong đợi lớn dần theo năm tháng
Hoa nở rồi mà anh vẫn còn xa.

Hãy theo gió tìm về nơi xa ấy
Rằng nơi đây có một mảnh Trăng rơi
Mảnh nhớ thương chẳng chịu ở trên trời
Rơi xuống trần bên hoa và chờ đợi...

Hồng hoa ơi... hỡi... hỡi... hồng hoa ơi...


Xuân thì THỚI SƠN (Ngọc Hùng)

Anh đưa em thăm một miền quê châu thổ
Lên cầu cao mình ngắm mặt sông đầy
Bạn thương hồ ngược xuôi ghe trăm nẻo
Cám cảnh nhà bè chìm nổi nơi triền sông.

Sóng đẩy gió đưa lục bình xa bờ bãi
Bỏ rặng bần gie thắt thẻo xóm vàm
Hoa tím lênh đênh giữa phù sa lóa nắng
Lẫn khuất, nhạt nhòa theo bóng cũ phà xưa.

Tăm cá bóng chim tìm đâu con rạch Miểu
Thoát thai, tái hồi bậu lừng lững vượt trường giang.
Anh đưa em về một miệt vườn chơn chất
Dằng dặc sông sâu nước chảy ví dầu.

Mật ươm vàng điệu rao Nam khắc khoải
Mơ bông lồng đèn thắm đỏ giậu nhà ai
Nắng lao xao cạn đìa con lóc quẩy
Tìm dấu tôm càng ta cất vợt đêm trăng.

Hương rượu đế thuở hồng hoang khai ấp
Còn nồng nàn man mác đến muôn sau
Hò ơ …cồn xưa cầu tre lắc lẻo
Bỉ cực có hồi mà Thới Sơn xanh mênh mông.

Ta dắt nhau về giữa bao la sông lớn
Chín chữ cù lao dào dạt chín khúc sông
Mưa, nắng, lớn, ròng thuận hòa ơn tình mẹ
Đắp dáng bồi hình đầy đặn xứ cồn Lân.

…Ai đang ngẩn ngơ giữa rộn ràng hương sắc
Ngồn ngộn xuân thì ngập tràn quê Thới Sơn


THƯ GỬI THẰNG CON CHẾT TRẬN (Đào Hồng Tử)

Ngày con đi trời không xanh hơn trước
chỉ thừa ra một kẻ đã từng tin
ngón tay mỏi vì cầm hoài kí ức
mà chẳng ai cầm lại nỗi lặng thinh.

Mẹ đợi con qua bao lần lúa gãy
người sống sót cũng quên mất tên mình
gió qua trán chẳng mang mùi đất cháy
chỉ dòng sông còn nhớ một cái nhìn.

mẹ hỏi tin con trong những người quen
chờ ai đó… cậu lính trẻ năm xưa?
chỉ có tờ “đã hy sinh” nấc nghẹn
viết lâu rồi mực cũng nhoè như mưa…

Con nằm đâu đó dưới một tán rừng
cây có nở hoa cho hè bớt nóng?
có trở về cái ngày con từng ngóng?
về một lần… để biết có bình yên…

Mẹ vẫn đợi dưới hiên chiều hun hút
mấy mùa xưa đã khô tên con trẻ
tiếng trống vọng giữa đồng xanh thôi thúc
tấm ảnh thờ chẳng phân nổi trắng đen.

con ở bên kia… có nhớ mẹ không?
lúc nằm lại có chờ mùa lúa chín?
nếu con nghe nơi cỏ non tiếng trống
hãy tìm mẹ trong khúc bát âm… bên hiên…

Giấc mơ nào cũng tan biến thành tro
chỉ dáng con là sống hoài mắc nợ
mỗi bước về… là một lần đổ vỡ:
“thằng này… sao để mẹ chờ lâu?”


TA NỢ ĐỜI EM MỘT DUNG NHAN (Duy Phạm)

Em về nhà chồng bằng chiếc áo gấm hoa
Ba tháng làm dâu đã ngã màu vất vả
Đôi hài son trở thành xa xỉ lạ
Sinh con đầu lòng em mặc áo bà ba.

Dãi nắng dầm mưa em chợt nhớ thương cha
Ra đứng ngõ sau chiều trông về quê mẹ
Giọt sữa nuôi con gầy hao trên ngực trẻ
Tay bế tay bồng không còn kẻ đón đưa.

Đời hồng nhan như một giấc mơ trưa
Vừa chợp mắt đã chiều nghiêng bóng ngả
Con gái lấy chồng như cơn mưa mùa hạ
Hạt rơi vào lồng hạt tất tả chợ phiên.

Chồng người ta mặc áo gấm xông hương
Kệ!
em cứ thương nón cời áo rách
Giữa ô trọc chút thiên lương còn sạch.

Áo bà ba rũ bỏ mộng thiên đường
Chiều đông tàn vẫn cầm chặt tay em
Anh nói
nợ em một dung nhan mùa cũ.

Nẻo ta đi biết đâu là thiếu đủ
Chốn ta về khởi nụ khúc tình ca.


QUÊ HƯƠNG (HoaPhong BinhDuong)

Quê hương mình chinh chiến đã qua lâu
Thời gian lùi lại thăng trầm giông tố
Ngọn gió nhẹ gửi tình vào muôn lối
Anh nằm đây đất chưa đặt tên người.

Quê hương mình bao lần vui chiến tích
Cờ xí reo vang với khúc quân hành
Bao trận địa đã tan mùi khói súng
Vẫn vọng quanh đây đất nhớ tên người.

Quê hương mình non sông liền một dải
Thắp sáng từng đêm ánh sáng tân kỳ
Từ lòng đất âm vang miên man vọng
Giới tuyến còn chăng để đón anh về.

Quê hương mình có bao nhiêu người mẹ
Lúc tiễn con đi nào gọi anh hùng
Mẹ vẫn nhớ khi mưa về lối nhỏ
Có một ngày để được khóc bên con.

Quê hương mình thật lòng như giấy trắng
Lịch sử ghi công sông núi trở mình
Bắc - Trung - Nam là một màu mực thắm
Hòa giải ân tình đẹp mãi tranh son.

No comments: