Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, October 11, 2025

CHÚT HƯƠNG THU TRONG NẮNG MỚI ĐANG VỀ - Nguyễn Văn Trình giới thiệu tập thơ HƯƠNG THẠCH THẢO, tác giả HOÀNG PHƯƠNG BẮC

 



LỜI GIỚI THIỆU:


       Gửi chút hương thu trong nắng mới đang về (*)


       Tôi đang cầm trên tay bản thảo tập thơ: “Hương Thạch Thảo” của Hoàng Phương Bắc. Tập thơ khá dày dặn có khoảng trên 100 bài thơ, gói trọn cả hồn thơ đầy nữ tính của chị. Tôi thật sự bồi hồi, xúc động khi bắt gặp một hồn thơ dịu dàng, nồng ấm, và đầy ắp những ký ức, hoài niệm về những gì đã qua, về những gì đã từng trải trong cuộc sống, trong công tác của chị. Tôi cũng được biết Hoàng Phương Bắc làm thơ khá sớm, từ thời còn cắp sách đến trường, nhưng chị ít khi đăng thơ lên mạng xã hội, rải rác chị mới gửi thơ đăng trên một số báo và tạp chí. Bởi theo tâm nguyện của chị, làm thơ chỉ để cho riêng mình, cho những người thân yêu ruột thịt, cho quê hương và bạn bè thân thuộc… nhằm tấu lên những khúc nhạc tâm hồn đầy rung cảm của chị. Nói như Voltair:“ Thơ là âm nhạc của tâm hồn, nhất là những tâm hồn cao cả, đa cảm”... 


Nhà thơ Hoàng Phương Bắc


       Hoàng Phương Bắc sinh ra và lớn lên ở miền quê chân sóng, một miền quê nghèo, hiếu học và giàu truyền thống cách mạng. Quê hương, gia đình và tư chất văn chương vốn có sẵn từ nhỏ, là học sinh giỏi văn từ thời cấp 2, tất cả những yếu tố đó đã hun đúc nên hồn thơ của Hoàng Phương Bắc. 

       Đọc “Hương Thạch Thảo” của Hoàng Phương Bắc, ta mới cảm nhận hết hồn thơ của chị, một hồn thơ tinh tế, nhẹ nhàng, nhạy cảm mà lắng đọng sâu xa qua mỗi vần thơ chị viết. Hoàng Phương Bắc viết khá nhiều, khá phong phú và cũng rất đa dạng về nhiều nội dung chủ đề, như: Viết riêng cho mình (Tự bạch), Viết về quê hương - đất nước, Viết về gia đình - bạn bè - đồng nghiệp, Viết về hình ảnh người lính. Đặc biệt là chủ đề về tình yêu thời tuổi trẻ sôi nổi, đầy thơ mộng. Mảng thơ này chị viết tuy không nhiều, nhưng đã để lại khá ấn tượng khó quên trong lòng người đọc. Trong bài thơ “Tự bạch”, bài thơ này dường như đã gói trọn toàn bộ nội dung của tập thơ, chị bộc bạch tâm sự:“Gửi chút hương thu trong nắng mới đang về/ cho trang thơ lấp lánh/ miền thanh xuân đã qua từ lâu lắm/ hiện hữu mùa đông đời người”. Gửi chút hương thu cũng chính là gửi chút hương của hoa thạch thảo. Bởi hoa thạch thảo nở và tỏa hương vào mỗi mùa thu trong năm. Mùa thu cũng là mùa mà chị đã cất tiếng khóc chào đời nơi miềm quê chân sóng, nên mùa thu và hoa thạch thảo luôn là nguồn cảm hứng rất dạt dào trong thơ chị. Hoa thạch thảo biểu tượng của nét đẹp mỏng manh, thanh tú, thủy chung và đầy nữ tính. Hoa thạch thảo dẫu gợi lên vẻ mỏng manh, nhưng trong mình lại mang ý nghĩa chính chắn, sang trọng và quý phái. Hoàng Phương Bắc chọn nhan đề cho tập thơ:“ Hương Thạch Thảo” với đầy đủ ý nghĩa đó, và cũng là thông điệp tập thơ của chị muốn gửi đến bạn đọc để cùng chia sẻ, cùng đồng cảm. Trong bài thơ “ Hương thạch thảo” bài thơ lấy làm nhan đề cho tập thơ, chị đã trải lòng: “Ta viết bài thơ tháng mười/ khi mùa thu đã sang quá nửa/ tìm ngọn heo may ẩn mình phía sau cánh cửa/ chờ đưa hương thạch thảo vào đêm”.

         Mảng thơ Viết riêng cho mình là một mảng thơ được chị viết khá nhiều bài trong tập thơ này. Nói như Nhà thơ Tố Hữu:“Thơ là tiếng lòng” của người thơ. Hãy lắng nghe tiếng lòng của Hoàng Phương Bắc qua một số bài thơ tiêu biểu của chủ đề này, như các bài:“ Viết cho mình, Chiều cuối năm, dở hơi, gió lạnh đầu đông, Lục bát tuổi thơ tôi…”. Trong bài thơ “Viết cho mình” Hoàng Phương Bắc chia sẻ:“Người đàn bà ngót bảy mươi năm, vẫn còn nhiều mơ mộng/…/ tìm niềm vui mỗi sớm mai lên/ người đàn bà ấy phải biết vượt khó khăn/ chấp nhận những khổ đau hy sinh cho con cái…”. Trong tiếng lòng sâu thẳm, mình đối diện mình, ai bảo chị chỉ là một người đàn bà nhiều mơ mộng, mà chị còn là một người mẹ tần tảo, đảm đang chịu nhiều gian khổ hy sinh để nuôi dạy con cái mình khôn lớn trưởng thành. Cũng với tiếng lòng nức nở ấy trong bài “ Chiều cuối năm” chị quặn lòng bật ra lời thơ đầy thao thức:“Chiều cuối năm sao ta thấy quặn lòng/ một nỗi nhớ chơi vơi ngày xuân cũ/ làn gió đông chiều nay như trốn ngủ/ để đêm về thao thức nỗi nhớ mong”. Hoàng Phương Bắc là một người thơ có vẻ bề ngoài hồn nhiên, yêu đời, đôi khi nhiều mơ mộng, nhưng đêm về khi chỉ còn mình đối diện mình, lòng chị quặn thắt, thao thức về một nỗi nhớ mơ hồ trong ký ức, hoài niệm xa xưa như còn đang hiện hữu đâu đây.

       Hoàng Phương Bắc không chỉ viết thơ riêng cho mình, chị còn dành cả một mảng thơ đáng quý, đáng trân trọng, đó là mảng thơ chị viết về quê hương - đất nước, bạn bè - đồng nghiệp và gia đình nhỏ thân yêu của chị.

Quê hương - đất nước luôn có một vị trí đặc biệt trong lòng của mỗi người. Ai cũng có một miền quê để thương để nhớ, để gắn bó và để đi về. Viết về quê hương - đất nước cảm xúc của Hoàng Phương Bắc luôn căng đầy những ký ức, hoài niệm, và lòng biết ơn về nguồn cội, về nơi chôn rau cắt rốn của mình. Quê hương trong thơ chị là miền quê chân sóng, là đất mẹ dịu hiền, yêu thương đến lạ:“Tôi lớn lên nơi miền quê chân sóng/có ngọn gió nồm những chiều lặng biển êm/ nghe sóng biển xa vỗ gềnh đá đêm đêm/ đất mẹ dịu hiền yêu đến lạ” (Thăm nghĩa trang quê). Quê hương trong hồn thơ Hoàng Phương Bắc đôi khi chỉ là một nỗi nhớ quay quắt, sâu nặng về một ngày đông lạnh của quê nhà:“Những ngày này quê mình đã sang đông/ trời đất vẫn oi nồng, không thấy lạnh” (Nhớ ngày đông lạnh). Có khi trong thơ chị hiện lên những mảng màu quê hương chứa đựng một hồn quê thương nhớ, trong dáng mẹ hao gầy, đôi quang gánh quặn lòng trên bờ đê:“Ta tìm về ký ức xưa/ quê hương ngày hạ nắng trưa đỏ đồng/ gió nồm chiều dạt bến sông/ thương đôi quang gánh quặn lòng bờ đê”(Hồn quê)

      Trong mảng thơ chị viết về gia đình, bạn bè - đồng nghiệp cũng đầy xúc cảm, đã làm xao xuyến biết bao trái tim người đọc. Hoàng Phương Bắc viết về hình ảnh người mẹ của mình giàu lòng nhân từ, tần tảo chịu thương chịu khó nuôi con khôn lớn trưởng thành, với một giọng thơ đằm thắm, yêu thương và đầy lòng biết ơn:“Chiếc đòn gánh miền trung gánh hai đầu đất nước/ mẹ gánh trên vai các cháu các con/ mấy tháng qua con biết mẹ mỏi mòn/ ngóng vô miềm Nam, lại thương ra miền Bắc.”(Thư gửi mẹ). Công cha nghĩa mẹ cũng là nỗi nhớ nhung day dứt khôn nguôi, là nghe chát mặn giọt mồ hôi tần tảo của mẹ, của cha trong thơ chị:“Xót bát cơm mùa vừa mới gặt/ nghe nôn nao hương đất quê nhà/ ruộng cha cày phơi ải bữa qua/ nghe chát mặn giọt mồ hôi của mẹ”(Mùi hương gạo mới). Hoàng Phương Bắc cũng dành khá nhiều tình cảm, tâm sự với con, bằng một giọng thơ trầm ấm, da diết yêu thương và đầy tự hào về con mình:“Mẹ sinh con vào một ngày đầu hạ/ nắng trải vàng khắp mọi nẻo đường quê/ …/ mong mai sau đời con bớt khó khăn/ chim Vàng Anh quyết tìm đường thoát đói/ dù cuộc đời có bao nhiêu đắng đót/ mẹ vẫn tự hào… nghe tiếng hót Vàng Anh”(Viết cho chim Vàng Anh) và chị cũng luôn mong mỏi con mình vượt qua mọi thác ghềnh của cuộc sống để luôn cất cao “tiếng hót” giữa cuộc đời này:“ Mẹ lại viết cho con bài thơ mừng sinh nhật/ giữa những tháng ngày này trên mảnh đất quê hương/ …/ mong ước con mỗi sớn mỗi chiều/ là chim Vàng Anh luôn cất cao tiếng hót”(Gửi cánh chim ở phương Nan). Tình bạn - tình đồng nghiệp cũng là nguồn cảm hứng chân thành, trước sau như một, thủy chung trong hồn thơ của chị. Bởi mỗi hành trang trong cuộc sống, ai cũng cần có những người bạn thân thiết, yêu thương để cùng đồng hành, cùng sẻ chia niềm vui nỗi buồn:“Ta hạnh phúc được về bên bạn/ ngày đầu đông mưa gió bủa tứ bề/ vượt dặm xa để thỏa những đam mê/ Thanh Tân ấy nơi ta về hội ngộ”(Ngày vui bên bạn). Viết về tình cô trò, tình đồng nghiệp chị cũng có những vần thơ rưng rưng niềm nhớ về những kỷ niệm đẹp, về mái trường xưa thân thương:“Tạm biệt mái trường bên dòng Kiến Giang năm ấy/ trải bốn mươi bảy năm rồi, biết mấy yêu thương/ ngày hôm nay cô được trở về trường/ nhắc kỷ niệm thân thương cùng trò yêu và đồng nghiệp”(Ngày trở về mái trường xưa).

      Những vần thơ Hoàng Phương Bắc viết về hình ảnh người lính, dưới góc nhìn của một cô giáo dạy Văn, đã một thời từng bình những bài thơ hay về người lính, với tâm trạng sẻ chia đồng hành của một người vợ lính và với cảm quan của một người từng tham gia công tác chính trị, từng giữ các chức vụ trọng yếu trong chính quyền cấp tỉnh, thì hình ảnh người lính trong thơ chị luôn hiện lên thật đáng yêu, tươi trẻ, hồn nhiên, lạc quan yêu đời. Họ sẵn sàng hiến dâng cả tuổi thanh xuân và máu xương của mình cho Tổ quốc, để Tổ quốc ta có được hòa bình, được vẹn tròn to lớn và được thống nhất độc lập như ngày nay:“Những người con sinh ra ở muôn quê/ giờ yên nghỉ nơi đất thiêng Thành Cổ/ sông Thạch Hãn ráng chiều in sắc đỏ/ như máu đào còn quyện giữa dòng xanh”(Về bên Thành Cổ). Trong những người lính ấy, có những người thân yêu của chị vốn là sinh viên sư phạm đang ngày đêm miệt mài học tập, rèn luyện trên giảng đường đại học. Nhưng theo tiếng gọi của non sông đất nước, họ đã gác lại giấc mơ trở thành thầy cô giáo trong tương lai, để sẵn sàng lên đường ra trận đánh đuổi giặc thù:“Ngày ấy có những chàng sinh viên sư phạm/ rời Vĩnh Linh ra học tận Thủ đô/ …/ rồi một ngày rợp trời hoa phượng đỏ/ anh lên đường trở lại quê hương/chẳng phải tìm về gặp lại người thương/ mà cùng với ngàn sinh viên ra trận”(Nửa thế kỷ tình yêu)

          Hoàng Phương Bắc mặc dù đã bước qua tuổi “Thất thập cổ lai hy”, nhưng hồn thơ của chị trong“ Hương thạch thảo” vẫn chan chứa một tình yêu nồng cháy của thời tuổi trẻ, một tình yêu hồn nhiên, chân thật và với một niềm tin tuyệt đối vào tình yêu của mình:“ Em yêu anh thật nhiều/ nhưng chẳng hề lo sợ/ tình yêu luôn là thế/ khi lòng tin trao nhau”(Tình yêu và niềm tin). Tình yêu trong thơ của chị cũng luôn kết thúc có hậu, có sự đắp bồi, có sự kết duyên giữa mùa hoa cau nở:“Anh nào biết trái tim nàng đau nhói/ nỗi niềm thương như được đắp bồi thêm/ rồi ước mơ giản dị đã gọi tên/ họ kết duyên giữa mùa hoa cau nở…”(Nửa thế kỷ tình yêu)

        Có thể khẳng định rằng: Đọc những vần thơ trong:“ Hương Thạch Thảo” của Hoàng Phương Bắc, ta mới cảm nhận hết được những vần thơ chị viết trong tập thơ này thực sự là những “tiếng lòng” của chị được chưng cất lên từ một hồn thơ dịu dàng, tha thiết yêu thương cùng bắt nhịp nồng cháy, bền bỉ với đất mẹ, với quê hương, và với tình yêu cuộc đời. Hồn thơ ấy đã làm nên cái khắc khoải, cái đau đáu trong mỗi bài thơ chị viết trong tập thơ này để gửi đến bạn đọc. Trong bài thơ:“ Viết cho mình” chị tâm sự với “ cõi vắng xa xăm” nơi ấy hình như đang có ai đó, như mơ hồ như ảo ảnh đang chở che phù hộ, đang dỏi theo từng hành trình thơ của chị:“ Nếu được viết bài thơ trên chặng đường đi tiếp/ vẫn nguyện viết về mùa thu ấy hàng năm/ gửi đến phương trời nơi cõi vắng xa xăm…”. Với khuôn khổ giới hạn của một bài viết giới thiệu tập thơ, tôi cũng chỉ chọn thẩm qua một số bài thơ tiêu biểu cho các chủ đề của tập thơ, mong gửi đến quý độc giả gần xa cùng chia sẻ, cùng đồng cảm với hồn thơ của Hoàng Phương Bắc, một hồn thơ đầy nữ tính, dịu dàng và đa cảm. Tôi rất hy vọng:“Hương Thạch Thảo” của chị sẽ tạo được dấu ấn, sẽ có chỗ đứng vững chắc trong lòng người yêu thơ trên khắp mọi miền đất nước và hồn thơ ấy sẽ còn vọng mãi cùng trời xanh mây trắng… 


                             Viết tại Đông Hà, Ngày 12 tháng 8 Năm 2025

                                          Nhà thơ NGUYỄN VĂN TRÌNH

                                                Hội VHNT tỉnh Quảng Trị















 


READ MORE - CHÚT HƯƠNG THU TRONG NẮNG MỚI ĐANG VỀ - Nguyễn Văn Trình giới thiệu tập thơ HƯƠNG THẠCH THẢO, tác giả HOÀNG PHƯƠNG BẮC

Ca khúc KHÁT VỌNG... - Lyrics: Mai Hoài Thu - Music & vocal: AI - By: AI & Mai H...


Mời quý ACE yêu Thơ Nhạc cùng lắng nghe sáng tác mới, một trải nghiệm thú vị với AI. Không ngờ lần đầu cộng tác với AI mang lại nhiều cảm xúc đến thế!

Thế là từ đây trở đi, mình khỏi tốn tiền làm hòa âm & mướn ca sĩ thu âm rồi hỉ!  Kiểu này Ns sáng tác, Ns hòa âm & ca sĩ ế là cái chắc rồi!




KHÁT VỌNG ...

Lyrics: Mai Hoài Thu


Người hãy uống, cùng ta ly rượu đắng,

Để đêm nay bớt lạnh, bớt u sầu,

Hồn ta đây, xin hãy cứ tìm nhau,

Đừng oán hận, đừng căm hờn tê tái...

 

Hãy xoa dịu lên vùng sâu ân ái,

Ta thèm thuồng những giây phút yêu đương,

Chỉ hai ta hạnh phúc chốn thiên đường,

Thú đau thương, ta ôm niềm khổ luỵ!

 

Thân xác rã rời bao ngày tiều tuỵ,

Dấu vết cuộc tình chua xót bão giông,

Giọt lệ sầu kết chuỗi ngọc nhớ mong,

Trải thảm nhung, người bước lên danh vọng!

 

Người hãy đến cùng ta trong khổ não,

Tim ta đau quằn quại tới cuồng điên,

Ôi phận mình bạc bẽo đến vô duyên!

Ta ngất ngư ghì chặt, lòng rên siết...

 

Người ở đâu sao chẳng hề hay biết?

Gió trăng ơi! Hồn chới với trào dâng,

Mắt đen sâu thăm thẳm dấu thâm quầng,

Ta vò nát tâm can, người vô cảm!

 

Thơ ta đây, xin người cứ uống,

Hãy ru ta bằng khúc nhạc nghê thường,

Thịt da mềm, mát rũ rượi làn hương,

Ôi run rẩy ngạt ngào yêu khao khát...

 

San Jose, Đêm Tàn Thu,  11/24/2011

Mai Hoài Thu

maihoaithu999@yahoo.com

READ MORE - Ca khúc KHÁT VỌNG... - Lyrics: Mai Hoài Thu - Music & vocal: AI - By: AI & Mai H...

Thursday, October 9, 2025

CHÙM THƠ VĂN ĐOÀN - Trường Nguyễn Hoàng – Một Thời Nhớ Mãi / Trường Hải Lăng mến yêu / Đặc sản Hải Lăng -

 

Nhà thơ Văn Đoàn


Trường Nguyễn Hoàng – Một Thời Nhớ Mãi

 

Nguyễn Hoàng đó một thời vang bóng,

Dưới mái trường lưu dấu yêu thương.

Dẫu năm tháng đổi thay vận nước,

Vẫn trong lòng kỷ niệm còn vương.

 

Thành lập gần bảy mươi năm trước

Nơi quê nghèo gieo hạt tương lai.

Bao thế hệ bước chân từ đó,

Góp công mình xây dựng ngày mai.

 

Trường đã mất nhưng tình còn mãi,

Thầy trò xưa khắp chốn sum vầy.

Dẫu cách biệt muôn nơi vạn nẻo,

Tết về đây vẫn nhớ nhau hoài.

 

Nơi đất mẹ bao mùa bão tố,

Tình nghĩa này còn đó chẳng phai.

Nền giáo dục  nhân bản, khai phóng

Hồn dân tộc thấm đẫm vòng tay.

 

Dẫu năm tháng phôi pha cuộc thế,

Cựu học sinh vẫn sống rạng ngời.

Luôn hội ngộ chuyện trò thân thiết,

Giữ tình thâm cho đến cuối đời.

 

Xuân lại đến lòng vui náo nức,

Nhớ thầy xưa, bạn cũ hôm nào.

Xin chúc hết thầy cô, bè bạn,

Tết yên bình, năm mới vui sao!

 

 

Trường Hải Lăng mến yêu

 

Hải Lăng một thuở hoang vu

Bụi mờ cát trắng, gió lùa đồng sâu.

Chiến tranh bom đạn dãi dầu

Thầy trò vẫn cứ bền lâu học hành.

 

Tên trường đã đổi mấy lần

Mái lầu xưa cũ chòng chành gió mưa.

Cơm chưa đủ, áo chẳng thừa

Vẫn gieo con chữ, vẫn chờ tương lai.

 

Trồng cây, thủy lợi miệt mài

Gây công, góp sức tháng ngày dựng xây.

Đường xa mấy dặm chân dày

Mưa phùn rét buốt, lòng này chẳng lay.

 

Thầy cô làm đủ nghề tay

Vẫn lên bục giảng những ngày khó khăn.

Trò xưa nay đã vững vàng

Xây đời, dựng nước, vẻ vang quê nhà.

 

Tinh thần hiếu học bao la

Vượt qua gian khó, nở hoa giữa trời.

Hải Lăng Vững Bước Tương Lai

Giờ đây rạng rỡ mỗi ngày đẹp hơn.

 

Trường cao rộng, đủ phòng môn

Khang trang mấy dãy sáng dòn niềm vui.

Thầy trò cùng bước chung đôi

Chuyên môn vững chãi, rạng ngời ước mơ.

 

Giờ đây học giỏi, chăm lo

Siêng năng sáng tạo, hồn thơ dạt dào.

Nhật Minh vang tiếng tự hào

Thần đồng trí tuệ, vươn cao tài tình

 

Năm mươi năm bước đăng trình

Lập danh, lập nghiệp quê mình vẻ vang.

Thầy cô tận tụy sẵn sàng

Chắp đôi cánh lớn bay ngang trời hồng.

 

Học trò hiếu học, chuyên công

Nối dòng truyền thống sáng trong bao đời.

Hải Lăng tỏa sáng muôn nơi

Quê hương đổi mới, rạng ngời ngày mai...



Đặc sản Hải Lăng

 

Hải Lăng đặc sản đậm đà,

Ai qua một bận nhớ mà ghé thăm.

Diên Sanh cháo bột  hương thơm

Bánh canh sánh mịn, một lần nhớ luôn.

 

Cá lóc đồng béo, thịt ngon

Ướp cùng gia vị, tỏa hương nồng nàn.

Sáng ra dùng bát điểm tâm

Thêm tiêu, lá ném, ấm làn hơi sương.

 

Canh ám đặc sản quê hương,

Làng Lam Thủy nức tiếng vang bao đời.

Lá soon chua chát một thời,

Cá um nồi lẩu, cơm mời anh em.

 

Ăn cùng bắp chuối non mềm,

Rau xanh điểm chút, càng thêm mặn nồng.

Chén rượu cay, cạn tấm lòng

Ai đi xa xứ vẫn mong trở về.

 

Mời nhau thưởng thức bánh quê,

Bột lọc tôm thắm hãy về quê anh

Bánh thơm dẻo, bột tinh thanh,

Nhân tôm đỏ rực, thịt lành trắng trong.

 

Mở ra lá chuối thơm nồng,

Hơi bay nghi ngút, ấm lòng khách xa.

Chấm cùng nước mắm mặn mà,

Vị quê chân chất, đậm đà khó quên.

 

Rượu Kim Long, đã nhớ tên,

Hải Quế chưng cất giữ nền cổ xưa.

Hớp đầu thơm ngát đưa đưa,

Xuân về nhấp chén ấm vừa chẳng say.

 

Ngọt êm chẳng nhức đầu ai,

Uống xong chỉ thấy hồn bay lưng chừng.

Quê hương đặc sản thơm lừng,

Mời nhau thưởng thức, nhớ đừng quên quê!i


Văn Đoàn

(Nguyễn Văn Doà)


READ MORE - CHÙM THƠ VĂN ĐOÀN - Trường Nguyễn Hoàng – Một Thời Nhớ Mãi / Trường Hải Lăng mến yêu / Đặc sản Hải Lăng -

HAI BÀI THƠ ĐẠO - Châu Thạch


   
             Tác giả Châu Thạch


TRÊN ĐỈNH SIN SUỐI HỒ
 
Đỉnh núi cao hơn trên đỉnh mây
Bài tôn vinh Chúa thật là hay
Cả bản H'Mong đều nên thánh
Một góc Thiên Đàng ngay chốn đây
 
Tôi đã cùng em đến một ngày
Rừng thiên nước độc lại lành thay
Tưởng đâu như có nhiều thiên sứ
Đi lại trên trời như bướm bay
 
Mới biết niềm tin hạnh phúc thay
Đại ngàn bình tịnh ánh trăng đầy
Mặt trời qua núi như ru võng
Đêm ngủ cùng ta giấc mộng say!
 
 
DƯỚI CHÂN LẦU CHUÔNG
 
Dưới chân lầu chuông ngày Chúa nhật
Hai ta chuẩn bị lễ tôn thờ
Đầu tháng, hôm nay là tiệc Thánh
Trong lòng thanh thoát tựa như mơ
 
Thơm ngát trong ta bông trái nở
Thánh Linh tràn ngập cả hồn thơ
Trên cao chuông vọng lời muôn thuở
Chúa gọi nhân gian đến phụng thờ
 
Ta sẽ vào trong ngôi Thánh Đường
Nghe bài rao giảng những yêu thương
Thánh ca huyền nhiệm ban êm ái
Tiệc thánh năng quyền thân Thánh Vương
 
Dưới chân lầu chuông ngày Chúa Nhật
Mượn màu hoa đỏ trọn màu yêu
Cầm tay xin nguyện lời chân thật
Trung tín thờ Cha đến xế chiều!
                    
                                          Châu Thạch

READ MORE - HAI BÀI THƠ ĐẠO - Châu Thạch

TÌNH ĐẤT – Thơ Lê Kim Thượng




 
Tình Đất   
 
1.
Đường về xa lắm người ơi
Quê hương hai tiếng gọi mời trong anh…
Cổng làng đã phủ rêu xanh
Đón người ngày ấy đã thành…  Người xưa
Sông dài biết mấy đò đưa
Thương đời Cha Mẹ nắng mưa dãi dầu
Sông xưa giờ đã bắc cầu
Bâng khuâng nhung nhớ một câu gọi đò
Đất cằn sỏi đá âu lo
Gom tùng hạt thóc đắn đo vụ mùa
Bến sông sóng vỗ gió đùa
Lời ru Đất Mẹ sớm trưa nặng tình
Chợ quê họp cạnh sân đình
Quà quê thấm đậm nghĩa tình chân quê
Trăm năm một cõi đi về
Người trăm năm vẫn bộn bề truân chuyên…
 
2.
Bến quê còn đợi con thuyền
Đưa người viễn khách về miền lãng quên
Lời ru sóng nước mông mênh
Dòng đời chảy mãi, tuổi tên quên rồi
Đường xưa lạnh dấu chân người
Chờ ai viễn xứ, chân trời về quê…
Gia đình là mái chở che
Đông về rét buốt, trưa hè tỏa hương
Gia đình là bến yêu thương
Chờ người xa xứ, muôn phương, nghìn trùng
Mẹ - Cha dạy nghĩa Hiếu – Trung
Gia đình là gốc thủy chung mãi còn
Đất nghèo trọn nghĩa sắt sonThật thà, chất phát, vuông tròn trước sau
Tình người, tình đất đậm sâu
Quê hương làng xóm một màu thân thương…
      
Nha Trang, tháng 10. 2025
Lê Kim Thượng

READ MORE - TÌNH ĐẤT – Thơ Lê Kim Thượng

Wednesday, October 8, 2025

MẸ CỦA TÔI - Quách Như Nguyệt

Con gái của  tác giả gửi câu này

 

Mẹ của tôi

April 2010

 

Tháng sau là tháng Năm.  Tháng của Mother Day.  Mẹ tôi mất vào tháng Sáu, 1994; đúng là thời gian như bóng câu qua cửa, đã 16 năm rồi!  Khi biết được mẹ tôi bị bệnh nan y chỉ còn 6 tháng là mất, em gái tôi đã từ nhà thương lái xe thẳng đến nhà tôi; Hảo nghẹn ngào nói tin dữ cho tôi nghe và hai chị em chúng tôi đã ôm nhau mà khóc.  Mẹ thương cô con gái út nhất nhà! Vì thế chắc út Hảo buồn ghê gớm lắm, buồn không bút nào tả siết!  Tôi ôm chặt lấy cô em út ít của mình, mong được san sẻ bớt nổi khổ niềm đau của em; trong khi chính lòng mình cũng vô vàn tan nát, thấy mất mát, khổ đau cùng cực và chỉ biết khóc ròng.  Hảo ít khi để lộ tình cảm của nó ra ngoài nên hôm đó -Hảo khóc nức nở- là một trong những lần hiếm thấy.  Chúng tôi khóc như mưa, như chưa bao giờ được khóc!

 

Mẹ tôi qua đời vào tháng Sáu. Tình cờ thôi, tháng Sáu qui tụ nhiều ngày đáng nhớ trong cuộc đời tôi. Tôi làm lễ hôn phối với chồng vào tháng Sáu, hai đứa con tôi ra đời cũng vào tháng Sáu, ngày mà anh C. và tôi ra luật sư làm giấy tờ ly dị cũng lại vào tháng Sáu.  “Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt.  Trời không mưa, em cũng lạy trời mưa!.... “

 

Trước, trong lúc và sau thời gian mà mẹ tôi bị bệnh nặng rồi mất, tôi phải “đối đầu” với thằng con trai mới lớn, đang tuổi dậy thì hư hỏng của mình.  Mới 13 mà thằng bé đã “quậy” dữ lắm.  Thuở đó, nó đang học straight A, lâu lâu mới bị một cái A minus hoăc B là tôi đã buồn đứt ruột rồi (lúc đó tôi còn dại, còn vô minh quá, chưa tỉnh ngộ, bây giờ thì … sức mấy mà buồn, buồn ơi bỏ đi đi Tám, híhí), cho nên khi “ảnh” quyết định bỏ học, không thèm đụng đến sách vở nữa, bỏ nhà đi bụi đời, “runaway”;  khỏi nói các bạn cũng biết là tôi đau khổ đến độ nào?!

 

Mẹ tôi mất, tôi có viết một bài điếu văn dài.  Tôi muốn là một người mẹ tốt, như mẹ, để hiểu con tôi hơn.  Tôi muốn đặt tôi vào vị trí của con mình.  Nếu tôi là Leo thì tôi nghĩ gì, tại sao tôi lại làm những điều như thế? v..v… Tại sao đứa con trai độc nhất của tôi (Leo có em gái nhỏ hơn 4 tuổi) lại “rebel” (chống đối), lại làm cho mẹ của nó khổ sở trăm chiều như thế?!!  Tôi cố nhớ lại hồi tôi mới lớn, cảm nghĩ, hành động của tôi như thế nào?  Tôi sẽ phải viết cho mẹ tôi ra sao với vị trí của một người con?  Nhưng, khi đặt viết xuống, tôi đã tìm thấy tôi trong cương vị của một người mẹ.  Tôi “identify” với mẹ mình và nhận thấy rõ ràng, thấy hiểu, thấy thương mẹ vô bờ bến.  Tôi không thể, lúc đó, đặt mình vào vị trí của con để hiểu, để thông cảm với con thằng con hư đốn của mình.  Vào lúc đó, tôi chỉ thấy được một chiều, chiều làm mẹ.

 

"Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ".  Quả đúng như vậy.  Tôi thấy rất rõ mẹ của chúng tôi thương yêu chúng tôi biết đến là chừng nào, hy sinh cho chúng tôi biết là bao nhiêu! Lòng của bà đúng là bao dung, rộng lớn như biển cả.  Mẹ tôi thương con cũng như tôi đang thương con và chắc chắn có nhiều lúc, khi còn bé dại, tôi đã làm cho bà phiền não, khổ sở, thất vọng nhiều!

 

Tác giả Quách Như Nguyệt

Tôi chỉ có 2 đứa con, mà còn thấy nuôi dậy con vất vả, chật vật, khó khăn, khổ tâm, khổ trí; mẹ có đến 8 lận, phục bà quá đi thôi!  Lúc viết bài điếu văn cho mẹ, như đang tâm sự với mẹ thì đúng hơn; tôi cảm thấy rất gần gũi với bà, cảm thông và thương yêu bà vô cùng tận!  Vừa viết cho mẹ, nước mắt tôi vừa rơi xuống không ngừng.  “Có quá trễ lắm không, hở mẹ yêu?  Khi mẹ đã ra đi vĩnh viễn, con mới nhận ra rằng mất mẹ là mất cả một bầu trời, là mất đi nhiều lắm!  Con đâu còn có dịp chở mẹ đi mua sắm, phụ giúp mẹ, cho ý kiến.  Con biết mẹ thích diện, thích điệu, thích đi chơi, con chìu mẹ nhưng cũng chưa chìu đủ đâu; lẽ ra con phải chìu mẹ nhiều, nhiều hơn thế nữa kìa…..”

 

Bài điếu văn dài thật dài, hơn bình thường; viết với đẫm đầy nước mắt.  Mấy hôm nay, tôi cố lục lại (trong những chồng bài thơ, bài viết, thư từ, hình ảnh), cố tìm cho ra bài điếu văn đó.   Tôi biết, tôi không vất nó đi, nhưng tìm mãi cũng không ra. Trong quyển video tape, bạn của anh C. (chồng cũ của tôi) thu hình rất đầy đủ, có đoạn tôi đứng ở ngoài nghĩa trang, đọc điếu văn chào vĩnh biệt, nhưng tìm hoài cũng không thấy bài viết, không biết nó thất lạc nơi đâu? Tôi chỉ tìm ra được bài thơ mà anh C., chị Minh, em Hảo và tôi đã làm ở nhà tôi trong thời gian mẹ đang nằm ở nhà quàng, ngày mai là ngày chôn cất.

 

Nguyên bản như thế này:

 

Một bài thơ do 3 cô con gái và anh con rễ làm, chữ cuối bằng vần ơi. Xin đọc cho mọi người nghe chơi:

 

Mẹ tôi

Mẹ ơi hỡi mẹ ơi!

Một bà già chịu chơi

Bàn tay đẹp tuyệt vời

Đôi mắt bà sáng ngời

Không bao giờ nghĩ ngơi

*

Du lịch khắp mọi nơi

Đi đây đó khắp nơi

Lái xe chạy khơi khơi

Dù cuộc đời tả tơi

Bà cũng không chán đời

Gặp bà lòng phơi phới

Mẹ ơi, hỡi mẹ ơi!

*

Ít khi chịu nghĩ ngơi

Lâu lâu bà đi chơi

Cho tâm hồn thảnh thơi

Nấu cho mọi người xơi

Nghĩ đến ai cũng mời

*

Vườn bà đẹp mê tơi

Bà chịu khó vun xới

Ai cũng gọi, cũng vời

Tặng rau ngon ăn chơi

*

Bạn bè đến nhà chơi

Bà vui vẻ quá chời

Đón tiếp họ tuyệt vời

Xài tiền rất chịu chơi

Rộng rãi, rất thảnh thơi

Luôn để thiên hạ lời

*

Phúc đức bà để đời

Nhắc đến bà lệ rơi

Thương nhớ mãi không vơi

Mẹ ơi hỡi mẹ ơi!

Nhớ mẹ, nhớ muôn đời!

June 1994

 

Vào lúc đó, 4 người chúng tôi người nào cũng buồn dễ sợ, buồn quá đỗi là buồn; nhưng vì có ‘sense of humor’, chúng tôi tạm quên đi nỗi buồn mất mẹ, nói cười với nhau, ngồi nhắc lại những kỷ niệm vui vui của mẹ.  Anh C. làm bài thơ này trước tiên, sau đó, 3 chị em tôi mới mỗi người một ý, thêm thắt vô sau.  Vừa làm thơ vừa cười òa vui vẻ, rất hợp “gu” với nhau. Bài thơ hơi có 1 chút tiếu lâm trong đó nhưng rất thật!  Bài thơ ngắn nhưng tóm tắt, phản ảnh đúng con người của mẹ.  Chúng tôi nói anh C. đọc cho mẹ ngày chót khi tiễn mẹ đi, nhưng rốt cuộc, không có ai dám đọc.  Chỉ có tôi, tôi đọc bài tôi viết cho mẹ ngay trước khi hạ huyệt và đọc cả bài thơ này.  Tôi nghẹn ngào vừa đọc vừa khóc làm cho nhiều người có mặt ngày hôm đó đã khóc theo.

 

Tôi đã không nhớ là tôi có đọc bài thơ hơi… kỳ kỳ này, Ngọc Anh (em của chị Ngọc Hà trong nhóm Bạn Thơ Văn Chính Trị), bạn của em tôi có nhắc khi tôi dám cả gan đọc bài thơ khá tếu lâm đó lên; cô và nguyên cả nhóm bạn của Hảo đã... chưng hửng, không thể nào ngờ...  quá ngạc nhiên đi; làm lúc ấy mấy cổ đang khóc, đang buồn quá chời là buồn, tự dưng bất ngờ quá, đã không kềm nỗi, phá lên cười!  Đúng là vừa khóc, vừa cười…

 

Công bình mà nói, mẹ tôi là cột trụ của gia đình, chứ không phải bố.  Mẹ giỏi lắm.  Chuyện lớn, chuyện bé gì cũng phải qua tay mẹ.  Con cái bất hoà.  Vợ chồng cải vả.  Khó khăn tài chánh (đến gặp mẹ vay tiền)….  Những chuyện bế tắc, khó giải quyết, đứa nào cũng tìm đến mẹ.  Nhiều lúc tôi đã nghĩ, nếu mẹ còn sống, có thể anh C. và tôi đã không ly dị mà vẫn còn ở với nhau.

 

Khi chúng tôi còn nghèo khó, hai vợ chồng đều còn đang đi học, tôi đã mang con tôi đến cho mẹ giữ mỗi khi tôi đi học hay đi công việc.  Nhiều ngày đi trễ, tôi đã vội vàng bỏ thằng nhóc mới có 3,4 tuổi xuống trước cổng cho nó một mình đi lửng tửng vào nhà của mẹ.  Mẹ đã cười bảo: “Nguyệt vất thằng con xuống xe, cho thằng bé đi vào một mình, rồi phóng xe đi ngay, có muốn… “trả hiệu” cũng không được”.

 

Như một bài báo đã viết, mẹ tôi đúng là một nhà tâm lý học, xã hội học, peace maker, negotiator, manager, banker, excellent chef, baby sitter, investor, business woman, financial adviser, etc….  Vì thế khi mẹ mất đi, bố tôi - tất cả anh chị em của chúng tôi- rất là đau khổ, buồn thê thiết; thấy hụt hẫng nặng nề, cảm thấy rõ rành rành nỗi mất mát quá lớn lao!  Những món ăn mẹ làm ngon nổi tiếng như nộm (gỏi) sứa, xôi vò, nộm rau muống, miến xào chay, miến xào cua, bổng (món Bắc kỳ chính gốc: một lát rau xà lách để bún, thịt heo và tôm luộc, rau thơm; cuộn lại cho gọn, đẹp rồi cột chặt bằng một nhánh hành lá trần sơ; khi ăn chấm với bổng, ngon hay không cũng nhờ món chấm, được gọi là bổng- rất đặc biệt này!), bún chả thịt nướng, canh bánh đa nấu với riêu hoặc cá rô, món ám (rau cần ta xào với cá và xương cá bằm thật nhuyễn vo viên), cua xào chua cay và nhiều, rất nhiều món ăn ngon nữa mà tôi không thể nào kể hết….. cũng theo mẹ tôi đi mất.


Chúng tôi, nếu có muốn nấu, cũng không tài nào nấu ngon bằng như mẹ.  Mỗi lần có giỗ Tết, mẹ đảm đang làm rất nhiều món ăn ngon; thỉnh thoảng lại khoe: “Mẹ làm cỗ cho hơn cả trăm người dễ dàng, chỉ… vẩy tay một cái là xong!  Các cô phải chịu khó, chịu thương bắt chước mẹ chứ.  Con gái nhà này chả được đứa nào, chỉ mỗi có Hảo là tương đối giống mẹ, thích làm, nhanh nhẹn, nhanh nhẩu, nhanh tay nhanh chân!”  Từ nhỏ, tôi đã được nghe mẹ dậy: “Con gái phải biết nấu nướng, làm cơm; công dung ngôn hạnh, có giàu có đi chăng nữa cũng phải biết làm, để khi thuê người làm họ không thể xem thường mình được, không qua mặt được mình”.

 

Mỗi lần giỗ tết, nhà có tiệc tùng; không trốn được, tôi phải vào phụ, tôi làm chướng mắt mẹ tôi ghê lắm vì tôi lười mà (chúa lười nữa là đằng khác! Hihi...) lại đoảng, chậm chạp, tà tà... hổng được giỏi giang cho lắm, khó mà vừa ý, vừa lòng mẹ của tôi.

 

Khi anh C gặp bố mẹ tôi để ngỏ lời cầu hôn, mẹ tôi đã nói thẳng với anh là tôi rất lười, lười lắm!  “Trong nhà tôi, cô N là công nương nhất! Sướng nhất nhà! Nhà có người làm, cô kế út nhà này chỉ biết ăn với học, chả phải làm gì cả.  Nguyệt, cô ta lười lắm đấy! Tôi nói thật cho anh biết.  Sau này anh đừng trách tôi không nói trước”, mẹ đã “cảnh cáo” anh.  Sau này, chồng cũ của tôi đã nói chơi chơi, không hề có ý “chê” tui, hổng dám chê tui đâu à nhe, hehe: “Anh tưởng mẹ nói đùa chứ, té ra là mẹ nói thật!” 🙂

 

 Khi còn ở Việt Nam, mẹ tôi là một người đàn bà tài giỏi, làm hái ra tiền.  Chúng tôi có được một đời sống sung túc, sung sướng cũng là nhờ mẹ.  Bố chúng tôi hiền lành quá, làm công chức thanh liêm thì lương bổng đâu có bao nhiêu.  Một tay mẹ quán xuyến việc nhà, việc chợ, việc buôn, việc bán..v.v…  Khi qua bên đây, mẹ muốn mở tiệm vàng, mở chợ, mở tiệm liquor nhưng chúng tôi đứa nào cũng cản, không muốn mẹ làm.  Vậy chứ, ngay ở nước Mỹ này, tuy không còn trẻ như xưa, bà vẫn “áp phe” lai rai, mẹ bảo muốn kiếm tí tiền để gửi về VN, giúp đỡ họ hàng, người nghèo khó.

 

Qua đến đất nước tự do, không còn người làm nữa, mẹ phải tự một mình dọn dẹp cả ngày.   Mẹ có nguyên một vườn rau trồng đủ loại rau thơm, rau muống, rau mồng tơi, rau củ khởi, các loại rau thơm, ba giàn mướp hương, bầu, bí… Trồng xong, bà còn có cái thú vui hái mang đi cho thiên hạ.  Mùa đông, khi nào rảnh rổi, mẹ ngồi đan áo lạnh, đan vớ, mũ cho các cháu.  Mẹ đi học Anh văn, lúc nào cũng là học trò cưng của mấy bà giáo Mỹ.  Mẹ bạo dạn, dơ tay lên hỏi và tập nói chẳng sợ sai.  Đi đến đâu mẹ tôi đều có bạn đến đó.  Giới nào bà chơi cũng được, rất dễ hòa đồng.  (Hảo thừa hưởng được của mẹ cá tính rất hay này).

 

Khi tôi ra đời làm việc, tôi cũng bắt đầu tập được một chút xíu cái tính “friendly”, hòa ái này để dễ hoà đồng vui vẻ với mọi người, thích hợp với nhiều tầng lớp trong xã hội hơn, đỡ “shy” hơn, chứ hồi mới lớn; tôi cũng thuộc loại khá…. chảnh, tại lúc đó còn tưởng bở, chưa biết đời là zì mờ, cứ tưởng là mình…. “delicious”, là ngon nhắm, hehe..  Đã chảnh lại nhút nhát nữa mới chết chứ, nên khi ra đường, chả bao giờ tôi bắt chuyện với ai.

 

Mẹ tôi hoạt bát, vui tính lắm, ăn nói rất có duyên, tốt tính, tử tế, rộng rãi, rất biết điều nên bà có rất nhiều bạn. Bà thường nói với chúng tôi:  “Các con nên chịu khó chia vui, sẻ buồn với mọi người”  hoặc “Nghĩa tử là nghĩa tận, đi đám ma quan trọng lắm chứ các con đừng thấy đám vui thì đến, đám buồn thì không”, “Ai làm gì cho mình thì phải nhớ mà trả ơn, đừng để phải nợ nần ai, kiếp này không trả được, kiếp sau sẽ phải trả thêm gấp bao nhiêu lần đấy..” v..v..   Khi mẹ tôi qua đời, chúng tôi mới càng thấy rõ là bà được quá nhiều bạn bè thương mến. Ngoài những cô, chú, bác do chúng tôi thông báo cho biết, còn có rất nhiều người đọc báo, nghe tin cáo phó trên Radio, nhiều người lắm... họ đã chạy đến nhà quàng viếng thăm mẹ tôi lần chót.

 

Năm 1976, khi tôi mới bay xuống Cali từ New Hampshire; tôi có quen với một anh, anh là anh của một người bạn.  Lúc nào tôi đi chơi với anh cũng có Hảo đi theo (dĩ nhiên là anh ấy luôn lịch sự mời cả bố mẹ tôi và Hảo).  Hảo mới vừa cho tôi biết là nó đâu có muốn đi đâu, là mẹ tôi bắt nó đi theo để làm ‘chaperone’ (rờ mọt) cho tôi đó chứ.  Wow!  Thế mà tôi nào có biết, chả biết một tí gì?!  Mẹ tôi đã tế nhị ngấm ngầm “bắt” cô em của tôi đi theo canh chừng tui mà tui có biết đâu?!  Giời hỡi, giời ơi, hỡi ui.. tui chẳng được “nếm mùi” tình ái tại ‘thì là mà’ ... hà hà hí hí.. thế đấy, hehe..  Nếu không có Hảo đi theo, dám tôi đã lấy anh D đó lắm à.  Bởi thế, nếu có ai đó nói cuộc đời của mình phụ thuộc vào mẹ mình rất nhiều, quá nhiều... họ nói đúng đấy, chẳng có sai đâu ạ …

 

***Lần đầu tiên đi chơi ở nước ngoài, năm 1991; tôi đi với mẹ.  Tôi đã quá ngạc nhiên vì mẹ của mình rất ư là “popular”, được lòng hầu hết tất cả mọi người trong nhóm (nhóm người Hồng Kông, Đài Loan chứ không phải Việt Nam).  Mẹ nổi bật, everybody like her, họ không nói được tiếng Anh, mẹ tôi nói không được nhiều; vậy mà mẹ dùng 1 chút tiếng Tầu, 1 chút tiếng Anh, cộng với… hai tay, “communicate” được với họ mà còn làm cho họ thích, khoái mẹ mới là hay chứ.  Còn tôi?  Tôi đi bên cạnh mẹ, tôi chìm lĩm!  Tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt, chả ai biết đến tôi, nếu có biết cũng là nhờ tôi ‘ké’ mẹ của tôi thôi.

 

Khi mẹ giới thiệu tôi là con gái,  có người còn không tin tôi là con của mẹ vì tôi không giống mẹ một chút xíu nào (tôi giống bố), mẹ đẹp, mẹ diện, mẹ biết điệu đàng, còn tôi ….??   Tôi cứ ngỡ tôi biết tiếng Anh rành rẻ, còn trẻ, đi chơi với mẹ; tôi sẽ giúp được mẹ, đỡ đần mẹ được nhiều thứ.  Có ngờ đâu, nhiều lúc khi tôi chưa điền đơn, làm mọi thủ tục ở phi trường -lo cho tôi chưa xong- thì mẹ đã nhanh nhẹn làm xong từ đời nào và đã đi trước, đứng xếp hàng trước giữ chổ cho tôi, chờ tôi.  Mẹ đi chơi với tôi, tôi đã không giúp được gì cho mẹ mà còn làm cho mẹ cứ phải lo cho tôi nữa.  Chẳng hạn như việc tôi dễ ngủ, ngồi trên xe bus, đi đến đâu tôi cũng ngủ.  Khi đi chơi biển, ngồi trên tầu, tôi ngủ gà ngủ gật, mẹ tôi cứ phải lo lắng, ngồi canh chừng cho tôi, mẹ sợ tôi ngủ quên, bị rơi tòm xuống biển, Chẳng hạn như việc tôi hay tà tà, trễ nãi làm lúc nào mẹ cũng phải hối tôi …  Đến Hồng Kông, tôi mệt quá, chỉ muốn ở lại Hotel ngủ thì mẹ đã xông xáo, lấy taxi đi một mình; biết vào Subway đi xe để đến Macau.  Đi chơi 3 tuần với mẹ, tôi mới nhận ra rằng (realize) mẹ của tôi quá đảm đang, tài giỏi, tôi không được bằng một góc của bà.

 

Mẹ là người của đám đông.  Mỗi khi  mẹ trổ tài kể chuyện là mọi người đều lắng tai nghe, cười sung sướng, cười ha hả;  tôi còn thấy có vài người... há hốc cả miệng, nghe mẹ tôi nói chuyện say mê, quên trời quên đất.  Mẹ tôi biết pha trò, rất tếu, ăn nói có duyên, chịu chơi, charming, lại đẹp.  Bốn đứa con gái, không đứa nào được bằng mẹ cả.  (Có Hảo thừa hưởng được cái có duyên, tiếu lâm, kể chuyện hay, những đứa con khác, chỉ thừa hưởng được một chút xíu thui à.. hehe, nhưng chắc cũng ‘dừa’ đủ xài)

 

Mỗi khi chúng tôi tỏ ra giỏi giang, làm thành công được việc gì thì bạn mẹ, họ hàng, những người quen biết, và cả bố tôi đều hay nói: “Con bà Ninh mà lại!”, “Con gái bà Ninh có khác!”…. (Ninh là tên của bố tôi)

 

Mẹ giỏi và có một trí nhớ tốt.  Bà thi Quốc Tịch một lần là đậu. Thi lấy bằng lái xe cũng vậy. Chị tôi (hoặc người nào khác trong nhà, tôi không nhớ rõ) và bố tôi phải thi 2 lần mới lấy được bằng lái xe (Driver License).  Mẹ hãnh diện lắm, khoe: “Mẹ thi có một lần là đậu.  “X” (tôi không nhớ là ai) còn trẻ, giỏi tiếng Anh mà phải đi thi đến 2 lần.” Mẹ lái xe bong bong, rất tự lập, không thích nhờ vả con cái bao giờ.  Tôi có cái diễm phúc là tôi không phải đi làm nên tôi hay đến chơi với mẹ, giúp mẹ đóng những thùng quà gửi về Việt nam, đi mua sắm với mẹ, phụ nấu và “ăn hộ, ăn giùm” (hihihi...) những món ăn ngon mẹ nấu.

 

 Với bố tôi, mẹ tôi thương yêu, chìu chuộng, chăm sóc ông hết mực, nấu cho bố tôi những món ăn mà ông thích, mẹ lo cho bố từng li từng tí.  Đối với họ hàng bên chồng, mẹ rất là oai, được quí hoá, nể vì.  Khi còn ở Việt Nam, vào dịp Tết, bà thường hay cho quà, biếu xén tất cả họ hàng không thiếu một ai. Những ai cần nhờ vả, giúp đỡ gì, nếu giúp được, mẹ đều giúp cả.  Qua đến đây, bà gửi quà vào trong Nam cho bà con của bố tôi và gửi ra Bắc cho anh em ruột của bà (nhưng vẫn không quên gửi tiền giúp đỡ người nghèo khó).  Mẹ của tôi chu đáo lắm, ai xin gì bà cũng cho, từ cây kim cuộn chỉ…

 

***Tôi vẫn còn nhớ hoài, nhớ mãi cái cảnh mẹ ngồi ở bàn gương trang điểm.  Hồi nhỏ, tôi thích nhìn mẹ lúc mẹ tôi sửa soạn trước khi đi chơi. Nhìn mẹ kẻ lông mày, nhìn mẹ đánh phấn, thoa son…  Mẹ tôi trang điểm khéo lắm, rất nhẹ nhàng tự nhiên, làm cho bà đã đẹp lại càng đẹp thêm lên.  Bà có một tủ áo dài đủ mầu, nhiều lắm!  Bà biết xem, biết định giá hột soàn và có nhiều (collection) nữ trang, vòng, nhẫn, đồng hồ, dây đeo cổ.  Lúc nào đi chơi, bà cũng đeo một xâu chuỗi bằng ngọc trai hoặc chuỗi bằng đá quí mầu đen hoặc một loại đá quí mầu “tông xì tông” hay mầu đối chiếu (contrast) với áo dài bà đang mặc.  Make up (trang điểm) xong, chao ôi bà đẹp lộng lẫy!  Đúng đó các bạn ơi… đối với tôi, mẹ tôi đẹp lắm!.  Gò má bà hơi cao, đôi lông mày đậm nét cong cong hình lá liễu.  Bà có làn da trắng mịn màng.  Mắt to sâu hai mí làm cái mũi đã cao nhìn còn cao hơn.  Mẹ của chúng tôi có một đôi môi đầy đặn, luôn luôn nở những nụ cười tươi tắn, mỗi khi bà cười, mắt cũng cười theo, hai đồng điếu (dimples) hiện ra … ôi chao sao mà dễ thương quá thế (Phương An, con gái tôi, giống bà ngoại ở điểm này).

 

Mẹ của tôi nhìn vương vất có nét đẹp của người Âu châu.  Khi đọc thơ của thi sĩ Quang Dũng, bài “Đôi mắt người Sơn Tây”, câu: “Mắt em dìu dịu buồn Tây phương”, tôi lại liên tưởng đến cặp mắt của bà.  Từ hồi bé, tôi đã say mê ngắm bà; đã biết rằng mẹ tôi rất đẹp.  Bà cao ráo (cao hơn tất cả mấy chị em tôi), lưng thẳng, dáng dấp bà ngon lành, quí phái. Mẹ rất hãnh diện vì lúc nào mẹ cũng có một cái eo thon gọn, cho dù lớn tuổi bà vẫn không bị xồ xề… 

 

Khi mẹ mất, nằm trong quan tài, tôi thấy hai bàn tay của mẹ để chấp trên bụng, đẹp vô chừng!  Hai bàn tay mà tôi may mắn được thừa hưởng khoảng 7/10 của mẹ.  Người ta hay nói tại tôi không phải làm việc gì nặng nhọc nên tôi có 2 bàn tay khá đẹp, tôi thì lại nghĩ khác, là nhờ tôi may mắn có được hai bàn tay giống mẹ của tôi thôi.  Hai bàn tay của mẹ từng ôm ấp, bế bồng, vỗ về ủi an tôi, cạo gió cho tôi mỗi khi tôi nhờ mẹ, từng làm biết bao nhiêu là món ăn ngon, từng cầm bút tính toán suy nghĩ khi buôn tảo bán tần, từng khéo léo chưng bầy cho cửa nhà thêm đẹp, từng bới đất trồng rau khi về hưu, từng phải làm biết bao nhiêu là việc, rất khéo léo, đảm đang!  Bây giờ mẹ nằm đó, hai bàn tay bà vĩnh viễn không cần phải làm gì nữa….  Mẹ của tôi sẽ không còn phải lo cho chồng, lo cho con cháu, không còn phải giúp đỡ, lăng xăng làm đủ mọi thứ việc giúp tất cả mọi người…  “Mẹ ngủ ngon nha mẹ.  Bình an mãi mãi nha, không còn ai nhờ vả, quấy rầy, làm cho mẹ buồn phiền nữa.  Mẹ sớm siêu thoát về một cõi nào đó tốt lành hơn thế giới ta bà này, vĩnh viễn nghĩ ngơi, yên nghĩ nha mẹ, mẹ của con…”  Tôi đã nghĩ thầm như thế và nắm lấy hai bàn tay của mẹ.  Hai bàn tay mẹ tôi lạnh ngắt!  Tôi cúi xuống hôn lên trán mẹ.  Nước mắt tôi ràn rụa, ướt đẫm… Tôi khóc nức nở.  “Khi nắp quan tài đóng lại, con sẽ không bao giờ còn nhìn thấy mẹ nữa… mẹ ơi!”

 

Da mặt bà, trãi qua 6 tháng dài bệnh hoạn, năm đó bà 67 tuổi, vẫn đẹp, không có lấy một nếp nhăn. Sở dĩ tôi nhắc đến làn da của mẹ tôi vì khi vào nhà thương thăm mẹ, cô y tá để khuôn mặt của cô gần mặt mẹ; tôi thấy ngay sự khác biệt giữa hai người.  Tuy không muốn so sánh nhưng hình ảnh tương phản quá rõ ràng:  một bệnh nhân gầy đét nhưng da mặt hoàn toàn không hề nhăn, láng cón à; còn cô ý tá, mặc dù còn trẻ nhưng da lại bị chùng, có nhiều nếp nhăn nheo.

 

Qua bao nhiêu năm, con vẫn nhớ mẹ lắm, mẹ biết không?  Khi công chúa Diana chết, con thấy người ta ca tụng cô ta quá đáng! Với con, mẹ Theresa ở Ấn Độ hơn Diana nhiều lắm, những bà mẹ Việt Nam vô danh hơn cô ta nhiều lắm.  Những người đàn bà Việt Nam thầm lặng, cả một đời hy sinh cho chồng, cho con, cả một đời làm lụng vất vả, không hề có một tiếng than van.  Những người mẹ mất con, đi theo sau quan tài lủi thủi, con chết trận khi còn rất trẻ; những người vợ trẻ như con dâu của mẹ, chị Bé (Kim TTThạnh) nhà mình, chồng chết khi con còn đang nằm trong bụng.  Mẹ ơi, mẹ có nhớ không?  Khi đưa đám ma của anh Tiến đến Nghĩa Trang Quân Đội, mình đã thấy cảnh một người vợ còn trẻ lắm, bụng chị to mà còn phải bế con, không thân nhân, không họ hàng gì cả, đám ma không rình rang, âm thầm, buồn tủi!  Hai mẹ con của người mẹ rất trẻ này đi theo sau một cỗ quan tài, thân xác của người chết chắc đã bị xình nên nước nhỉ ra hôi thối.  Ai nhìn cái cảnh đó mà không thấy đau lòng, thương xót, mà không rơi nước mắt?  Con đang buồn vì gia đình mình mất đi anh Tiến, nhưng lúc đó thấy đám ma của anh mình rình rang, to lớn quá, trọng đại, hùng hậu quá (tất cả là nhờ mẹ), tự nhiên con đã cảm thấy không buồn nữa.. Hai cảnh đời tương phản, khi đã chết rồi mà cũng quá khác biệt, cách xa nhau….

 

Rồi còn những người đàn bà Việt Nam như bà nội của con, goá chồng khi 2 đứa con còn nhỏ xíu, một mình tần tảo, nhất định ở vậy, góa bụa nuôi con. Những bà mẹ già oằn người gánh những đòn gánh quá nặng nề đi bán dạo.  Những người đàn bà khiêng những đống gạch nặng trên lưng, làm đổ mồ hôi, sôi con mắt! Những người mẹ quê mùa, tay lấm chân bùn… chịu đựng, chịu sứt mẻ, xây xát, máu tuôn, oằn người dưới cái nắng cháy da để kiếm tiền sinh sống, quỵ lụy nuôi con, những người đó mới xứng đáng để được nêu danh và ca tụng.  Những người đàn bà như cô Giang, cô Bắc, Lê thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thuỷ… đã hy sinh thân mình, cam chịu tù đầy để làm chuyện lớn, mong có một đất nước, một chính thể khá hơn… Những người đàn bà can đảm đó, với con, mới xứng đáng được ngưỡng mộ và bái phục.  Và mẹ ơi, con đã nghĩ đến mẹ.  You are my real hero. Với con, Diana làm sao sánh bằng mẹ được?.  Cô ta đâu có mang nặng 10 lần, đẻ đau 9 lần như mẹ. Cô ta đâu có phải tháo vác bán buôn, đổ mồ hôi nước mắt, tảo tần nuôi cả đàn con, không màng nguy hiểm, hiểm nguy kiếm tiền để chăm lo cho gia đình như mẹ.  Cô công chúa đó làm sao có thể làm được những món ăn ngon lành, bổ ích như mẹ đã.  Mẹ là người đàn bà giỏi giang, đảm đang, vượng phu ích tử.  Mẹ mất đi, những con vịt ngoài công viên mà mẹ thường cho chúng nó ăn, chắc cũng thấy buồn. Những người hàng xóm, bạn bè của mẹ, không còn được mẹ cho rau, biếu cho những món ăn ngon, đến viếng thăm chào hỏi... chắc thấy tiếc nhớ mẹ vô cùng!  Một số người nghèo ở VN cũng bị thiệt thòi và anh em, họ hàng bên mẹ, cả họ hàng bên bố nữa…  chắc chắn đã nhớ thương mẹ rất nhiều đó mẹ ơi!

 

Mẹ yêu của con ơi, con vẫn cố làm một con người tốt, bắt chước mẹ để không hổ danh là con gái của bà Ninh. Nhưng khi viết những giòng chữ này, con cảm thấy rằng con sẽ chẳng bao giờ có thể sánh được bằng với mẹ.  Ngày lễ dành cho những bà mẹ sắp đến, con cảm thấy nhớ mẹ vô vàn. Happy early Mother Day, Mom.  Con viết những giòng này để tưởng nhớ đến mẹ.  Mẹ yêu dấu của con.

Quách Như Nguyệt

4/26/2010

Sửa lại chút chút, May 7th, 2015

 

Hi Chị Nguyệt,

Giọng văn (lúc làm thơ) của mấy anh chị nhiều lạc-quan hơn là bi-quan. Những gì anh chị kể lại về Bác toàn là những chuyện vui. Chị thử ngẫm-nghĩ lại xem nếu được thuật lại lúc Bác còn sống thì em chắc-chắn mọi người sẽ cười vui với cuộc sống và con người của Bác. Em viết Buồn + cười (chứ không phải là buồn-cười) vì lúc đó tâm-trạng của chúng em là vừa khóc vừa cười, cười ra nước mắt. Tuy nhiên em nghĩ có lẽ Bác thích những bài thơ như vậy trong ngày trong đại của một đời người hơn là những bài điếu văn buồn thảm.

 

Chị Nguyệt đừng giận em nha. Tụi em đang khóc mà phải bật cười vì câu "Một bà già chịu chơi" trong bài thơ rồi hình dung ra hình ảnh sống động của Bác lúc sinh thời.

Em Ngoc Anh

 

Ngọc Anh oi, N. lại không nhớ là mình có đọc mấy câu thơ đó.  N. tưởng là mình không đọc chứ.  Nếu đọc thì Ngọc Anh cười là phải đạo rồi vì bài thơ này…. Tếu lâm mà.  N. hiểu Ngọc Anh viết buồn + cười chứ. Buồn nhưng đồng thời cũng buồn cười, mắc cười.  Chỉ théc méc vì N. không nhớ là đã …. dám cả gan đọc mấy câu thơ này trong lúc….mọi người  serious, buồn bã trước giờ chôn cất.  Thank you for reminding me.  Làm gì có chuyện giân Ngọc Anh.  Em dễ thương lắm vì bỏ giờ ra viết email cho chị.  Chị rất appreciate, rảnh nhớ email vài chữ cho chi N. nha.

nn

 *****

  

Thương nhớ mẹ


Bao nhiêu bài thơ con làm

Chưa bài nào con làm cho mẹ

Hôm nay đọc những bài thơ về mẹ,

của bạn bè, con cảm thấy xót xa

Đúng quá đúng những bài thơ ngợi ca

Nước mắt con tuôn trào

Thấy thổn thức, thấy nhớ thương vật vã!

 

Hai mươi năm kể từ ngày mẹ mất

Con lạc loài, hụt hẫng lắm mẹ ơi

Không còn mẹ, ai dậy dỗ trên đời

Những lúc khổ chẳng còn ai tâm sự

Ai khuyến khích, ai mừng con khá giả

Ai nghe con chia sẻ chuyện âu sầu..

 

Khi quấn khăn tang mầu buồn trắng lên đầu,

dẫu vẫn biết.. từ đây mình mất mát

Đâu ngờ rằng mất nhiều quá mẹ ơi!

 

Không có ai hiểu con bằng mẹ hiểu

Mất mẹ rồi, trống vắng biết bao nhiêu

Thèm mẹ mắng, nghe mẹ cười hớn hở

Mất thật rồi… ai nâng đỡ, thương yêu

Mẹ thương con, tình thương vô điều kiện

Mẹ thương con tình mẹ chẳng bến bờ

 

Bao nhiêu tuổi vẫn là con của mẹ

Mẹ mất rồi con bé bỏng với ai

Bao nhiêu tuổi vẫn là con gái mẹ

Thèm dụi đầu vào nách mẹ, ôm vai

 

Hoa hồng trắng con ngậm ngùi cài áo

Cài hàng năm vào ngày lễ Vu Lan

Nhớ mẹ yêu con đã khóc nghẹn ngào

Tháng Bẩy ta mùa Vu Lan báo hiếu

Mẹ còn đâu mà đền trả, mẹ yêu…

 

Mẹ yêu ơi hôm nay con nhớ quá

Nhớ mẹ hiền, con nhớ quá mẹ ơi?

Ngày hiền mẫu không còn mẹ trên đời

Thương nhớ mẹ, mẹ của con, mẹ hỡi…

Q. Như Nguyệt

May 7th, 2015

 


Mời nghe:

 THƯƠNG NHỚ ME, thơ Quách Như Nguyệt, nhạc Lê Quốc Thắng, ca sĩ Hà Vân


THƯƠNG HỚ MẸ, thơ Quách Như Nguyệt, nhạc Đặng Vương Quân, ca sĩ Tâm Thư 


READ MORE - MẸ CỦA TÔI - Quách Như Nguyệt