Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, August 24, 2025

QUÊ HƯƠNG - Truyện ngắn - Lê Thị


 

QUÊ HƯƠNG  

Truyện ngắn: Lê Thị 


 "Quê hương nếu ai không nhớ 

Sẽ không lớn nổi thành người."

 

  Tình quê trong mỗi con người ai cũng có, với tôi mang nặng bao nỗi niềm trăn trở, nhớ nhung. Hơn nửa cuộc đời dấu chân trần đi qua bao miền đất lạ, mỗi nơi được đến và đi qua để lại những cung bậc cảm xúc nghẹn ngào khát khao một ngày trở lại thả mình hít thở bầu không khí, hương hoa cỏ  dại nơi đó nhưng mà vẫn biết rằng không ai tắm hai lần trên một dòng sông.

  14 tuổi tạm biệt dải đất nghèo miền Trung - Hương Khê - Hà Tĩnh  nặng bao nhiêu tình nghĩa, chia tay lũ bạn chăn trâu bên bờ sông Ngàn Sâu chất chứa bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ và ngôi nhà lá cọ đơn sơ nhưng rộn rã tiếng cười. Tiếp tục ngôi trường cấp ba  Nam Đàn với bao nhiêu gương mặt thầy cô, bạn bè xa lạ. Những ngày xe hư đi bộ 6-7 cây số đến trường, đường ổ gà, ồ đà điểu, vỏ xe đan thêm mấy lớp sợi mây không đủ tải trọng hai người muốn xin bạn đi nhờ cũng khó. Tuy mới ra nhập trường tôi có thằng Hùng, nó đi về cùng tuyến muốn chở tôi mà xe nó không cho phép. "Tau sẽ dẫn bộ cùng mày Tạ."  "Trời nắng lắm, H về trước đi, vì bạn xa hơn."

 Cái nắng vùng trung du thiêu đốt bỏng rát cả bàn chân, khát nước xuống mương dẫn nước cho cánh đồng lúa để uống. Thấm thoát hai năm cuối cấp đã xong, tôi phải nói lời tạm biệt, kỳ sơ tuyển năm lớp 10 được tuyển vào cao đẳng kiểm sát nhưng phút cuối tôi bị gạch tên vì tôi không phải người địa phương, họ sợ học xong về làm cho tỉnh khác. Miền quê ấy và những lúc ngồi cả giờ chờ một chuyến đò chiều giờ đây là những hoài niệm đẹp mang theo trên mỗi bước chân đời.

  Năm 17 tuổi lên tàu cho một chuyến đi xa mang theo bao khát vọng màu áo tôi yêu (công an), cha mẹ bán 50 kg đậu xanh cho tôi đi lập nghiệp, bỏ lại sau lưng ngôi làng êm đềm bên dòng sông và tiếng gió Lào rít lên xé toạc tả tơi những tàu lá chuối chẳng tội tình gì với nước bạn. 

Những lời mẹ dặn thủ thỉ khứa vào da thịt."Con cố gắng ăn học cho có tương lai, cuộc đời cha mẹ đã không được học hành đến nơi đến chốn rồi, thiếu thốn thì viết thư cha mẹ lo cho, đừng làm chi xấu hổ con nhé.”

Chuyến tàu đêm và cô bạn gái tiễn chân bằng chiếc xe đạp ra sân ga vắng không dám gửi lại nụ hôn, bẽn lẽn, thẹn thùng. Tàu chạy rồi mới dám giơ tay vẫy vẫy mắt đỏ hoe.  "Anh nhớ viết thư cho em, thỉnh thoảng em ra thăm bố mẹ anh đừng lo."  Nàng vội vàng nhét chiếc khăn mùi soa thêu cặp chim bồ câu và trái tim, những đường chỉ  đầu đời còn non dại, đứt quãng… Nhớ lại tiếc nuối không hiểu sao cuộc tình hai đứa "trong sáng như tiếng Việt vậy" tiết kiệm cả một nụ hôn.

Khối sắt khổng lồ dài ngoằng chuyển bánh, con tàu SQ đưa tôi rời xa đất mẹ và mối tình đầu vừa mới hé nụ tinh sương chưa vướng bụi trần, vun vút trong đêm, bỏ lại sau lưng màn đen dày đặc và nhung nhớ.

 Lần thứ hai trong đời thấy biển, được nghỉ lại trong phòng trọ  trên đường Trần Phú - Nha Trang, ngắm những  mĩ nhân tắm biển trong bộ đồ  ba mảnh toàn hàng thật chưa qua nâng độn, gọt tỉa… Những đĩa cơm xa lộ mà miếng thịt heo cắt dày kho nghệ cong ưỡn lên thơm phức, lớp mỡ giòn lật sật chưa phải nuôi cám tăng trọng và sử dụng thuốc tạo nạc.

Những ngày trên chuyến xe đò (chạy bằng than) chết máy giữa chân đèo  Phượng Hoàng nằm lại hai ngày, phải đi nhổ mấy bụi sắn của đồng bào nướng ăn cho qua cơn đói. Quãng đường từ Nha Trang lên Buôn Mê Thuật chỉ có gần 200 km mà đi đến 3 ngày đường, nhịn đói nhịn khát. Hình ảnh một cô gái miền quê cũng đi vào Buôn Mê lập nghiệp, mở gói cơm mẹ cô ấy gói bẻ cho tôi một miếng. "Anh ăn đi, em biết anh đang đói.” Thật ngượng ngùng một chàng trai quê ra phố thị, cầm miếng cơm mãi thẹn thùng không dám ăn. "Anh cảm ơn em." Ngày ấy chưa có Zalo, Facebook, chỉ nhớ tên em gái ấy là Hương, khuôn mặt và mái tóc lửng ngang vai thơm hương bồ kết và thịt da con gái, và đó là lần gặp đầu có lẽ lần cuối trong đời, khát khao một lần gặp lại. Một miếng khi đói bằng một gói khi no. H. ơi!

  Miền đất mới Tây Nguyên đón tôi như người thân trở lại, yêu thương ôm ấp vỗ về. Những bữa cơm chưa no với lá rau rừng hay vài lá rau dền gai luộc chấm với chén mỡ, muối qua bao nhiêu ngày tuổi trẻ. Đâu biết rằng hôm nay đọc trên mạng, lá rau  lại chữa bách bệnh như thần dược, giờ thấy gì cũng thuốc cũng đặc trị k, đúng hay sai chỉ ai bệnh mới hiểu.

Nhớ chuyến xe Zin 130 từ thị trấn  Gia Nghĩa về  xã vùng sâu, thùng xe chở hơn cả 40 người già, trẻ của đồng bào đi chợ phiên, những cô gái dân tộc địu con để căng bộ ngực trần không áo, những quý ông quấn cái  khổ đủ che “của quý" trên mình, tất cả với tôi điều xa lạ để khám phá. Những bóng cây Kơ Nia đại thụ sừng sững giữa đất trời mang theo bao câu chuyện tình huyền thoại, những bữa tiệc bà con mời “cán bộ” cóc nấu ống tre, xôi cúng quẹt qua đuôi voi … Những chuyến xe đi buôn trao đổi bánh mì, đá lửa, …dấu chân để lại trên những triền núi Quảng Sơn, Gia Nghĩa…

Những đêm bên ché rượu cần nhảy múa cùng bao thôn nữ làng say khướt lạc lối về ... Tất cả gửi lại một thời tuổi 20 đầy nhựa sống giữa đại ngàn. Cuộc đời như con thuyền xuôi dòng theo những ngày vô định ngược xuôi rong đuổi, chưa an bài số phận như dấu ngựa hoang, tạm biệt núi rừng, tôi lại về Đồng Nai tiếp tục theo con chữ, những buổi chiều tà ngắm những mảnh lục bình trôi theo con nước thượng nguồn về đỏ au, nhớ rừng, nhớ con con sông quê êm đềm theo ngày tháng yên bình như những mái nhà tranh sau làn khói lam chiều. Sáu năm trời biết bao nhiêu thăng trầm buồn vui xin gửi vào trời đất gió mây, những buổi chiều đi xe bus Tam Hoà - Sài Gòn với hai giỏ hàng như thương lái, ngày chủ nhật trên con ngựa sắt "Hữu Nghị" rong đuổi khắp con hẻm thành phố thanh bình bỏ hàng và tìm "đối tác”. Nhưng lại có một nguồn lợi nhuận và khách hàng thượng đế đủ trang trải cuộc sống và tình trường.  

    Lần thứ ba chia tay tạm biệt về một miền quê khác, Xuyên Mộc, một huyện vùng sâu vùng xa như dải ruột thừa tiếp giáp với Bình Thuận. Tôi đã gắn liền 30 năm, chuyến đò chở nặng cả một gia đình, yên bình theo ngày tháng lập nghiệp, mưu sinh và sự nghiệp. Mỗi năm hai chuyến Tết - hè trở về xứ Nghệ, sống những ngày phép ngắn ngủi say trong tình quê và gia đình bên bố mẹ thân yêu. Dải đất này như quê hương máu thịt, bao kỷ niệm vui buồn và hai đứa con yêu ra đời trên dải đất đỏ Bazan này. 

Cuộc đời là những chuyến đi, lần nữa lại bỏ lại phía sau chân trời tất cả người thân, công việc và cả ngôi nhà, mảnh vườn nho nhỏ xinh xinh rộn tiếng chim ca. Tạm biệt  mái trường yêu và bao thế hệ học trò, đồng nghiệp gần 30 năm công tác, khép lại những trang giáo án chia tay lưu luyến ngậm ngùi. 

Chuyến bay khởi hành lúc 9h30 sáng tạm biệt đất mẹ, sau 6h bay trên chiếc Boeing 777 hãng hàng không Nhật Bản đã đáp xuống Tokyo, vì lí do thời tiết không thể bay qua được Atlanta. Cả gia đình được nghỉ tại Nhật một đêm chờ chuyến bay sáng mai, mọi chi phí được hãng hàng không tài trợ. Tạm biệt Tokyo một ngày chớm thu, gió đã nổi lên, hàng cây đã chuyển màu chuẩn bị vào thu. Háo hức đến miền đất hứa nước Mỹ xa xôi. 

(Còn nữa.)

Lê Thị

thivanle1569@gmail.com

 

READ MORE - QUÊ HƯƠNG - Truyện ngắn - Lê Thị

Saturday, August 23, 2025

THÁNG GIÊNG VÀNG CẢ NẺO ĐƯỜNG EM ĐI - Thơ - Huỳnh Liễu Ngạn

 

Tranh: Nguyên Khai

HUỲNH LIỄU NGẠN 

THÁNG GIÊNG 

VÀNG CẢ NẺO ĐƯỜNG EM ĐI

 

nghe chừng hương bưởi đong đưa

sao em bán mộng đò đưa duyên đầu

khó khăn chi mấy miếng trầu

em ừ một tiếng bắt cầu em qua

 

thôi thì đêm lạnh sương sa

em về bên đó bỏ nhà bên ni

tóc em xỏa đã đến thì

chia hai vai mượt thầm thì với trăng

 

con sông xưa đã tỏ hằng

em soi chi để cách ngăn lối về

con sông đâu có lỗi thề

em qua làm gợn chút lê thê rồi

 

con sông chảy suốt một đời

em đi xa cũng một đời như sông

anh về bên luống cải vồng

nhớ em gánh gạo băng đồng qua đây

 

chân em bước với tháng ngày

thoảng theo hương lúa trổ đầy dưới mương

tháng giêng rét mướt qua vườn

lá rơi vàng cả nẻo đường em đi

 

quê nghèo có động hàng mi

sao em nỡ vội vàng chi với tình

bến đò xuôi ở làng mình

đã dời bến cũ cho tình mình xa

 

trách chi buổi đó bên nhà 

trăng khuya đọng mấy dãy cà hàng cau

mà không nhìn kĩ em lâu

chừ em xa mấy giang đầu tiếc thương.

 

HUỲNH LIỄU NGẠN 

hiephuynh479@gmail.com

Tranh minh hoạ do tác giả cung cấp.

 

READ MORE - THÁNG GIÊNG VÀNG CẢ NẺO ĐƯỜNG EM ĐI - Thơ - Huỳnh Liễu Ngạn

Thursday, August 21, 2025

CHỈ MỘT ĐÊM LỬA TRẠI / LỬA TRẠI CÒN ẤM MÃI - Thơ - Lưu Lãng Khách

 


CHỈ MỘT ĐÊM LỬA TRẠI


Chỉ một đêm lửa trại

Hồn miên trường phiêu hoang

Những nói cười thân ái

Ngày ngày qua không tàn.

Anh! Sông hồ lưu lãng

Anh! Con của ba miền

Say nàng thu ngơ ngẩn

Trên đất Phú trời Yên

Tim anh phừng nhịp đập

Ngân lời ru ngọt ngào

Lửa lòng loang hoang đảo

Rực cháy cả trăng sao

Anh yêu biển lắm lắm!

Anh yêu núi vô cùng!

Anh yêu người sâu đậm!

Dẫu rằng không thủy chung

Tình anh dâng khiếp quá!

Ban phát cả đất trời

Cho nhân gian khả ái

Nào vơi mấy em ơi!

Anh thương con sóng nhỏ

Nơi cù lao hiền hòa

Đêm trùng dương dậy gió

Tình trào trên phong ba

Thương tràn theo lửa trại

Khuya thu nào ngưng trôi

Dẫu tình anh với đảo

Cháy một lần rồi thôi!

Anh vẫn ngây ngất mộng

Anh vẫn dào dạt mơ

Hòa ca cùng biển sóng

Hiến dâng đời trang thơ

Ôi trái tim khó bảo

Có khi nào bình yên

Trong hình hài độc đáo

Luôn mỉm cười an nhiên

Chỉ một đêm lửa trại

Nơi cù lao Mái Nhà

Những vòng tay thân ái

Dệt muôn vàn câu ca.

   31/07/2025

   Lưu Lãng Khách

 

LỬA TRẠI CÒN ẤM MÃI


Chị rực cháy! Anh rực cháy!

Em lung linh ánh lửa trại bập bùng

Chân nhịp bước! Không sau trước

Mở rộng vòng tay gắn kết yêu thương!

Ngùn ngụt lửa trong mắt em tỏa sáng

Đêm Phú Yên dường núi biển chưa già

Bên những bông hoa bừng bừng rạng rỡ

Anh nghe đời thắm đượm khúc hoan ca

Đêm biển thức! Đêm trăng yêu!

Cù lao Mái Nhà bao con tim cùng cháy

Anh làm chim! Em làm lồng!

Trò chơi mà! Em nhốt được anh không!

Anh thấy tuổi đôi mươi

Trong mắt chị mắt anh

Rộn ràng như cái thuở

Anh thấy mình trẻ lại

Cuồng nhiệt ầm ào như sóng dữ dại dương

Và thấy em tựa loài hoa dại

Bên rừng xưa thuở đó anh thương

Em nóng bỏng cháy ngời đêm hoang dã

Anh đê mê trời đất hóa nguyên sơ

Mắt anh chị nhìn nhau thân ái

Cuộc vui này đâu chỉ có riêng ai

Say tiếng nhạc xập xình đêm lửa trại

Cả bàn chân dường cũng biết nói cười

Nối vòng tay thả rồi nắm lại

Cho tình thân nghe lớn mãi người ơi!

Lửa trại chay! Rầm rập khúc quân hành

Lửa trại sáng! Sống dậy ước mơ xanh

Trong những trái tim hồng

Trên mái đầu đã bạc

Lửa dần tắt! Vẫn nối lời vui hát

Gió cù lao cũng hòa điệu miên man

Tay hết nắm! Tình còn ấm

Phía bên đồi cây lá cũng ca vang

Em đáng yêu rực rỡ

Chị hớn hở hân hoan

Trăng buông xiêm nà nõn

Trên rừng thu chưa vàng

Lửa trại dường ấm mãi

Cùng tan chảy ngất ngây

Những nụ cười thân ái

Tay trong tay mây gió cũng yêu người

Đêm đảo nhỏ đời vui hẹn hứa

Phải chăng địa đàng nơi chốn ấy ai ơi!

     12/07/2025

   Lưu Lãng Khách

     luulangkhach@gmail.com

READ MORE - CHỈ MỘT ĐÊM LỬA TRẠI / LỬA TRẠI CÒN ẤM MÃI - Thơ - Lưu Lãng Khách

Wednesday, August 20, 2025

TRÊN MÔI EM GIẤU BÀI THƠ MÀU GÌ - Thơ - Huỳnh Liễu Ngạn

Tranh Đinh Cường

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 TRÊN MÔI EM

GIẤU BÀI THƠ MÀU GÌ

 

buổi chiều nắng đẹp như mơ

trên môi em giấu bài thơ màu gì

buổi chiều nắng cũng nhu mì

trên môi em giấu xuân thì mãi mê

 

buổi chiều nắng đẹp rủ rê

thả hương lên tóc trầm mê ngực đầy

tay em mười ngón đan gầy

có che hết những đám mây trên trời

 

buổi chiều nắng vẫn còn tươi

màu hoa trên áo lươi rươi trên cành

anh nhìn đôi mắt em xanh

màu hoa trên áo lanh chanh trên cầu

 

muốn quay lại thuở ban đầu

lúc em là nhánh sầu đâu chưa vàng

trăng ngàn ở ngã ba tan

chợt thương ngọn gió tầm tan quê mình

 

chợt thương màu áo xúng xinh

theo con bướm lượn sân đình ngẩn ngơ

hôm nay trời đẹp như mơ

con chim bói cá qua bờ một thân

 

tìm đâu ở khóm tre gần

con sâu đo nhánh phù vân từng ngày

chờ cho mưa thuận gió đầy

đưa tay anh nhắc hàng cây đôi lời

 

bao giờ biển cạn non dời

tìm em trả hết tình đời anh vay

bao giờ mây trắng thôi bay

tìm em trả hết tình say anh về.

 

( 12.5.2023 - 24.7.2025)

 HUỲNH LIỄU NGẠN

hiephuynh479@gmail.com

Tranh minh hoạ do tác giả cung cấp.

READ MORE - TRÊN MÔI EM GIẤU BÀI THƠ MÀU GÌ - Thơ - Huỳnh Liễu Ngạn

Tuesday, August 19, 2025

CHƯƠNG TRÌNH GIÁO DỤC Ở TÂY ÚC: MỘT KHUNG CHUẨN, NHIỀU CÁCH TIẾP CẬN - Võ Thị Như Mai

Trường trung học phổ thông Willetton được vinh danh là dự án tốt nhất của Tây Úc tại Giải thưởng Kiến trúc Tây Úc năm 2017.. Nguồn ảnh: thewest.com.au



CHƯƠNG TRÌNH GIÁO DỤC Ở TÂY ÚC: 

MỘT KHUNG CHUẨN, NHIỀU CÁCH TIẾP CẬN

Võ Thị Như Mai


Tại Tây Úc, toàn bộ chương trình từ Mẫu giáo đến Lớp 10 được quy định trong Western Australian Curriculum and Assessment Outline – một bản khung chuẩn về nội dung học tập và đánh giá. Đây không phải là “một bộ sách giáo khoa” cố định, mà là một chuẩn đầu ra để tất cả giáo viên và nhà trường dựa vào đó thiết kế bài giảng, lựa chọn tài liệu phù hợp với học sinh của mình.

Khung chương trình bao gồm 8 lĩnh vực học tập:

• Tiếng Anh (English)

• Toán (Mathematics)

• Khoa học (Science)

• Khoa học xã hội và nhân văn (Humanities and Social Sciences: lịch sử, địa lý, giáo dục công dân, kinh tế – kinh doanh)

• Nghệ thuật (The Arts)

• Ngoại ngữ (Languages)

• Giáo dục thể chất và sức khỏe (Health and Physical Education)

• Công nghệ (Technologies)

Những lĩnh vực này cơ bản thống nhất với Chương trình giáo dục Úc, nhưng được điều chỉnh để phù hợp với đặc thù vùng Tây Úc và nhu cầu của học sinh địa phương. Giáo viên có quyền chọn phương pháp, tài liệu, học liệu điện tử hay in ấn, miễn sao đảm bảo học sinh đạt được yêu cầu về kiến thức, kỹ năng, thái độ trong từng lĩnh vực.

Khi lên bậc trung học, học sinh sẽ hướng tới Chứng chỉ Giáo dục Tây Úc (WACE) – văn bằng cho tất cả những ai hoàn thành thành công chương trình trung học. Để đạt WACE, học sinh phải học đủ độ rộng và độ sâu của kiến thức, đạt chuẩn về đọc – viết – tính toán, và có thể hoàn thành ở nhiều mốc thời gian khác nhau, thậm chí trong cả đời, không bắt buộc trong hai năm cuối phổ thông.

Về đánh giá và báo cáo, Cơ quan Chương trình và Tiêu chuẩn Trường học Tây Úc (School Curriculum and Standards Authority) quy định rõ: mọi trường công lập đều phải có kế hoạch đánh giá – báo cáo, và giáo viên phải thường xuyên thông tin cho phụ huynh về tiến trình học tập của con, từ mức độ hiểu bài, kỹ năng đến kết quả học tập.

Điểm đáng chú ý ở mô hình này là Tây Úc chỉ có một khung chương trình chung, nhưng không bắt buộc một bộ sách duy nhất. Nhà trường và giáo viên được quyền chọn hoặc biên soạn học liệu, miễn đáp ứng chuẩn. Nhờ vậy, chương trình vừa đảm bảo tính thống nhất quốc gia, vừa giữ được sự linh hoạt để phù hợp với điều kiện, văn hóa, và năng lực của từng nhóm học sinh.

Một ưu điểm nữa là khung chương trình này được thiết kế mở và cập nhật định kỳ. Khi có thay đổi về nhu cầu xã hội, tiến bộ khoa học – công nghệ hay định hướng giáo dục, các chuẩn đầu ra và nội dung cốt lõi sẽ được điều chỉnh. Điều đó giúp giáo dục ở Tây Úc luôn gắn liền với thực tiễn, đồng thời chuẩn bị cho học sinh những kỹ năng cần thiết để hội nhập và phát triển lâu dài.

Trong hệ thống giáo dục Tây Úc, bên cạnh chương trình học thuật, sức khỏe và hạnh phúc tinh thần của học sinh được coi là một trụ cột quan trọng để bảo đảm sự phát triển toàn diện. Sở Giáo dục Tây Úc triển khai hàng loạt chương trình và dịch vụ hỗ trợ nhằm tạo ra một môi trường học tập an toàn, hòa nhập và quan tâm cho mọi học sinh. Nội dung bao gồm chăm sóc mục vụ (pastoral care), trách nhiệm bảo hộ (duty of care), hỗ trợ hành vi, giáo dục phòng vệ, và dịch vụ tuyên úy học đường. Các chủ đề then chốt được chú trọng như sức khỏe tinh thần, chăm sóc y tế học sinh, dinh dưỡng và lối sống lành mạnh, phòng chống bạo lực, bắt nạt, giáo dục phòng chống ma túy, an toàn giao thông, an toàn trên mạng, và chống cực đoan bạo lực. Mỗi học sinh đều được khuyến khích phát triển kỹ năng sống, cảm giác thuộc về cộng đồng, và khả năng ứng phó với thách thức xã hội hiện đại. Đặc biệt, hệ thống giáo dục Tây Úc thể hiện sự tôn trọng sâu sắc đối với người Thổ dân và người Torres Strait Islander – chủ nhân truyền thống của đất, biển, bầu trời và nguồn nước – bằng việc tích hợp yếu tố văn hóa, lịch sử và giá trị bản địa vào giáo dục, góp phần nuôi dưỡng một thế hệ vừa có tri thức hiện đại, vừa trân trọng di sản văn hóa.

Trong hệ thống trung học ở Tây Úc, học sinh Lớp 11–12 có thể chọn theo lộ trình ATAR hoặc lộ trình General tùy vào định hướng sau khi tốt nghiệp. ATAR (Australian Tertiary Admission Rank) là thang xếp hạng từ 0 đến 99,95, cho biết vị trí của học sinh so với toàn bộ học sinh lớp 12 khác trong bang. Đây là con đường chính để vào thẳng đại học, đặc biệt cho các ngành yêu cầu chuẩn đầu vào cao. Điểm ATAR được tính dựa trên bốn môn WACE có điểm cao nhất, quy đổi thành Tertiary Entrance Aggregate (TEA), rồi xếp hạng toàn bang. Bên cạnh ATAR, còn có selection rank – thứ hạng điều chỉnh thêm các yếu tố như hoàn cảnh địa lý, môn học đặc thù (Toán nâng cao, ngoại ngữ…), hoặc các chương trình hỗ trợ tiếp cận giáo dục. Ngược lại, lộ trình General không hướng trực tiếp tới đại học mà tập trung vào kỹ năng nghề nghiệp, thực hành, hoặc các khóa học TAFE, phù hợp với học sinh muốn đi làm hoặc học nghề sau khi tốt nghiệp. Sự phân nhánh này giúp học sinh có lựa chọn linh hoạt theo sở thích, năng lực và mục tiêu tương lai, đồng thời vẫn mở ra nhiều cơ hội học tập suốt đời.

Việc duy trì đăng ký hành nghề giáo viên không chỉ phụ thuộc vào kinh nghiệm giảng dạy mà còn đòi hỏi giáo viên phải thường xuyên tham gia các hoạt động bồi dưỡng chuyên môn để đảm bảo năng lực nghề nghiệp luôn được cập nhật. Khi xin gia hạn đăng ký, giáo viên phải cam kết đã hoàn thành yêu cầu này, và Hội đồng Đăng ký Giáo viên Tây Úc (TRBWA) có thể yêu cầu cung cấp bằng chứng. Những hoạt động được công nhận thường vượt ra ngoài công việc giảng dạy hằng ngày như soạn bài, chấm điểm hay báo cáo, mà phải tập trung vào nâng cao kiến thức, kỹ năng, phương pháp và năng lực nghề nghiệp theo Tiêu chuẩn Nghề nghiệp dành cho Giáo viên ở Tây Úc. Tùy loại giấy phép hành nghề, giáo viên cần tích lũy tối thiểu từ 60 đến 100 giờ bồi dưỡng chuyên môn trong chu kỳ đăng ký, hoặc tính theo tỷ lệ tương ứng nếu thời gian hành nghề ngắn hơn.

Các hoạt động bồi dưỡng chuyên môn có thể là chính thức hoặc phi chính thức. Hoạt động chính thức gồm tham gia hội thảo, khóa đào tạo, học trực tuyến, nghiên cứu hành động, hướng dẫn đồng nghiệp, thuyết trình tại hội nghị hay viết bài xuất bản. Hoạt động phi chính thức có thể là đọc tài liệu chuyên ngành, họp chuyên môn, phản tư về thực hành giảng dạy, hoặc tham gia xây dựng chính sách giáo dục ở trường hay phạm vi rộng hơn. Giáo viên tự quyết định hoạt động mình tham gia, miễn sao mỗi hoạt động liên quan rõ ràng đến ít nhất một yếu tố trong bộ Tiêu chuẩn Nghề nghiệp và được ghi chép, lưu bằng chứng đầy đủ. TRBWA khuyến khích giáo viên duy trì nhật ký bồi dưỡng chuyên môn để thuận tiện cho việc báo cáo và gia hạn đăng ký.

Giáo viên cũng được hưởng long service leave theo quy định chung, với thời gian nghỉ có lương để ghi nhận sự gắn bó lâu dài trong nghề. Sau 10 năm làm việc liên tục, giáo viên sẽ được nghỉ 8,667 tuần có lương, và cứ mỗi 5 năm tiếp theo sẽ được cộng thêm 4,333 tuần. Nếu nghỉ việc sau ít nhất 7 năm, họ vẫn có thể được nhận khoản thanh toán tương ứng cho số ngày nghỉ phép dài hạn đã tích lũy. Thời gian làm việc liên tục có thể bao gồm cả thời gian công tác ở các trường hoặc khu vực khác trong hệ thống nếu vẫn thuộc Bộ Giáo dục Tây Úc, giúp giáo viên linh hoạt luân chuyển công tác mà không mất quyền lợi này.

Chương trình giáo dục ở Tây Úc được đánh giá là tốt, với sự kết hợp giữa chuẩn kiến thức rõ ràng, hệ thống hỗ trợ học sinh – giáo viên chặt chẽ, và môi trường học tập an toàn, bao trùm. Tuy nhiên, việc áp dụng nguyên mẫu sang các nước sẽ không thể diễn ra ngay lập tức, bởi còn phụ thuộc vào điều kiện kinh tế – xã hội, cơ sở hạ tầng, đội ngũ quản lý, và đặc biệt là văn hóa giáo dục của mỗi quốc gia. Suy cho cùng, dù ở bất kỳ hệ thống nào, yếu tố cốt lõi vẫn là tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nghề, sự ham học hỏi và tình thương dành cho học trò của mỗi nhà giáo – những điều tạo nên “trái tim” cho mọi chương trình giáo dục, dù ở Úc hay bất cứ đâu.

Dù hình thức tài liệu hay sách vở có thay đổi thế nào, không thể phủ nhận rằng con đường học tập ngày nay đã trở nên rộng mở hơn bao giờ hết nhờ công nghệ và các phương tiện truyền thông. Chìa khóa thành công nằm ở sự chăm chỉ, khả năng chọn lọc thông tin của các em, kết hợp với sự hướng dẫn tận tâm và tấm gương sáng từ người lớn, để tri thức không chỉ đến nhanh mà còn được sử dụng một cách thông minh và bền vững.

V.T.N.M.

 

READ MORE - CHƯƠNG TRÌNH GIÁO DỤC Ở TÂY ÚC: MỘT KHUNG CHUẨN, NHIỀU CÁCH TIẾP CẬN - Võ Thị Như Mai

CHÙM LỤC BÁT VĂN ĐOÀN (Nguyễn Văn Doà): Nghề Mộc Làng Câu Nhi / Đình Làng Câu Nhi / Câu Nhi Màu Mỡ Ruộng Vườn

 


NGHỀ MỘC LÀNG CÂU NHI

 

Câu Nhi nghề mộc xưa nay,

Trăm năm tay thợ dựng xây muôn nhà.

Tinh hoa chạm khắc nở hoa,

Đình chùa cung điện vang xa tiếng lành.

 

Mái đình vững chắc hiên ngang

"Thình thình" câu nói rành rành chẳng sai.

Dựng xây bậc nhất anh tài

Bùi Bòng, Hữu Tứ xưa nay rạng ngời.

 

Chia ra hai nhóm muôn nơi

Chân trò nhà cửa cơ ngơi vững bền

Tuồng đâu bàn ghế gỗ liền,

Tay thợ chạm trổ nét nghiêng tuyệt vời.

 

Nghề nông dụng cụ khắp nơi

Xe quạt, xe nước mọi người đều ưa.

Đóng xay, cày đẽo sớm trưa

Toàn dân quí trọng nghề xưa nhất vùng.

 

Bao năm gìn giữ thủy chung,

Nghệ tinh còn đó muôn trùng vẻ vang.

Mộc Câu Nhi sáng vững vàng

Chúc cho nghề thịnh, huy hoàng dài lâu!

Văn Đoàn

 



ĐÌNH LÀNG CÂU NHI


Câu Nhi đình lớn hiên ngang,

Trải bao năm tháng vẫn mang hồn làng.

Ô Lâu phong thủy dịu dàng,

Ngã ba sông nước mênh mang đất trời.

 

Bên chùa Quán Khố tuyệt vời

Họ Bùi, Văn Miếu sáng ngời danh nhân.

Bùi Dục Tài bậc trung thần,

Ngàn năm hậu thế muôn phần kính yêu.

 

Năm xưa cuộc chiến tiêu điều,

Đình xưa đổ nát bao nhiêu đoạn trường.

Pháp về đốt cháy ruộng nương

Nửa tháng lửa đỏ đau thương đêm ngày..

 

Sắc phong văn tự vụt bay,

Hồn thiêng vẫn mãi tràn đầy nghĩa nhân.

Bùi Văn Diễn với toàn dân

Ơn người tạo dựng ghi công suốt đời.

 

Trăm năm đạn lạc bom rơi,

Đình xưa bao lượt lại bồi xây nên.

Nay thành di tích vững bền,

Tỏ lòng đoàn kết, ấm nền tổ tiên.

 

Ơn mười hai họ đầu tiên,

Mở mang đất rộng, giữ yên cõi bờ.

Thần hoàng linh hiển tôn thờ,

Danh nhân ghi dấu từng giờ sử xanh!

 

Năm nay tu sửa hoàn thành

Nhân dân mong ước tốt lành uy nghi

"Thình thình cột đình Câu Nhi

Dấu xưa còn mãi diệu kỳ làng quê...

 

CÂU NHI MÀU MỠ RUỘNG VƯỜN

 

Câu Nhi đất rộng quê hương

Nam Hải Lăng đó, ruộng vườn xanh tươi.

Sông Ô Lâu chảy lả lơi,

Ba bề ôm ấp, đất trời thêm xinh.

 

Phù sa bồi đắp đất mình,

Ruộng đồng tươi tốt, bóng hình quê hương.

Lúa vàng bát ngát trên nương,

Khoai lang, nưa, sắn thơm hương ngọt lành.

 

Ớt cay đỏ thắm trên cành,

Đậu mè mơn mởn tươi xanh vườn nhà.

Hạ Đồng nước phủ .bao la,

Cá tôm đầy bến, dân ta ấm lòng.

 

Thượng nguyên đồi núi mênh mông,

Rừng sâu lâm sản chất chồng bốn phương.

Xóm Hòa trải rộng bờ mương

Trâu bò chăn thả ven đường thong dong.

 

Bao người khai khẩn non sông

Lập làng dựng xóm, bền công tháng ngày.

Nhớ ơn tiên tổ cao dày,

Dân làng no ấm, đẹp thay quê nhà!


Văn Đoàn

(Nguyễn Văn Doà)

nguyenvandoa51@gmail.com

READ MORE - CHÙM LỤC BÁT VĂN ĐOÀN (Nguyễn Văn Doà): Nghề Mộc Làng Câu Nhi / Đình Làng Câu Nhi / Câu Nhi Màu Mỡ Ruộng Vườn

Monday, August 18, 2025

HƯƠNG TUỔI THƠ, TA VỀ VỚI TUỔI THƠ TA, NGẬP NGỪNG THU – Thơ Tịnh Bình


 

 
HƯƠNG TUỔI THƠ
 
Giấu vào trong quả thị
Hương mùa thu xôn xao
Chút nắng vàng như thể
Tỏa khu vườn nôn nao
 
Gió thơm mùi cổ tích
Bà đi chợ đàng xa
Chú vàng anh đánh tiếng
Cô Tấm chợt hiện ra
 
Ơi mùa thu quả thị
Hương tuổi thơ ngọt ngào
Bao lâu rồi vẫn ngỡ
Ánh trăng vàng treo cao...
 
 
TA VỀ VỚI TUỔI THƠ TA...
 
Mưa chiều thầm giọt nỉ non
Ngậm ngùi năm tháng bào mòn thời gian
Chạnh nghe tiếng trẻ cười vang
Mùa xanh tóc gió bẽ bàng tìm đâu
 
Nhạt duyên bởi úa cau trầu
Lênh đênh mấy cuộc bể dâu phận người
Phấn son tô thắm môi cười
Hoa đơn độc nở mặc người lãng quên
 
Sương khuya lạnh ướt lòng đêm
Đầy sân ngâu rụng chợt mềm nỗi đau
Hiên mai thắm giọt nắng đào
Chú chìa vôi hót ngọt ngào lời ca
 
Ta về với tuổi thơ ta
Miền tinh khôi với la đà nắng hoa
Khói lam vương mái tranh xa
Bếp nghèo thơm thảo đậm đà tình quê
 
Mưa chiều vẫn giọt tỉ tê
Đường xưa lối cũ bước về chông chênh
Mẹ già lẩm cẩm nhớ quên
Giọt mưa rụng xuống thương lên vai gầy...
 
 
NGẬP NGỪNG THU...
 
Xa xa vẳng tiếng chim gù
Chợt hay phía ấy nắng thu đã vàng
Heo may chút gió mùa sang
Đánh đu lưới nhện đa mang sương nhòe
 
Ngập ngừng ả cúc vàng hoe
Bếp quê sợi khói sau hè vừa nhen
Cuối mùa thương lắm nàng sen
Còn đâu hương sắc đua chen gương hồ
 
Lá xanh hương cốm hiền khô
Vài ba cánh bướm điểm tô nắng vàng
Vớt chùm mây trắng lang thang
Thêu tà áo lụa mơ màng mùa sau
 
Ngang trời một chuyến mưa mau
Đành thôi vỡ giấc chiêm bao ướt nhòa
Mượn lời chim trắng vô lo
Tiễn thu năm ngoái hoàng hoa khẽ cười...
 
Tịnh Bình
 
READ MORE - HƯƠNG TUỔI THƠ, TA VỀ VỚI TUỔI THƠ TA, NGẬP NGỪNG THU – Thơ Tịnh Bình

DÁNG KIỀU – Thơ Lê Kim Thượng



 
1.
Em sang khoe dáng người yêu
Chân son bước nhẹ, dáng Kiều thướt tha
Con đường nhỏ, bước chân qua
Em đi lối cỏ, đường hoa trắng ngần
Hoa Xoan nở tím mùa xuân
Áo em tím đậm bâng khuâng trong lòng
Gió Nồm thổi nhẹ trên đồng
Nắng qua kẽ lá, má hồng hây hây
Mùa xuân em hỡi có hay
Đỏ trời hoa Gạo, đắm say chúng mình
Vườn yêu nắng sáng lung linh
Đôi ta chung bước đậm tình tinh khôi
Bên tôi, em thủ thỉ lời
“Mình yêu nhau mãi suốt đời nghe anh
Đã thương, thương hết lòng mình
Qua bao năm tháng, cuộc tình vẫn nguyên…”
 
2.
Tôi về bói cỏ tầm duyên
Mai kia, mốt nọ tới miền trầu cau
Giấu vào đâu, cất vào đâu ?
Thơ tình năm cũ đậm sâu bàng hoàng
Liễu buồn, liễu đứng bên đàng
Có người đứng đợi lòng ngan ngát buồn
Chờ em nắng cháy mưa tuôn
Nắng chan chát nắng, mưa nguồn chơi vơi
Gửi em nỗi nhớ một thời
Theo mây theo gió về nơi xa vời
Gửi em nỗi nhớ rối bời
Bóng hình em vẫn một đời trong tôi
Em đi từ tạ không lời
Tôi đi về phía phương trời không em
Ước gì có được cánh chim
Bay về phương ấy đi tìm người yêu…
       
              Nha Trang, tháng 08. 2025
                       Lê Kim Thượng
READ MORE - DÁNG KIỀU – Thơ Lê Kim Thượng