Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, June 25, 2025

“DOANH NGHIỆP VỚI THỊ TRƯỜNG” - MỘT CUỐN SÁCH ĐÁNG ĐỌC! - Giáp Kiều Hưng

 

Tác giả Giáp Kiều Hưng

“DOANH NGHIỆP VỚI THỊ TRƯỜNG”

- MỘT CUỐN SÁCH ĐÁNG ĐỌC!

 

*

 

Để tìm một cuốn sách về kinh nghiệm làm giàu thật hay thực sự không phải là một điều dễ dàng, mặc dù trong tủ trưng bày ở các nhà sách loại sách này chất cả đống với những cái tên đầy “kích thích”. Nhưng, ở đây, chúng tôi muốn giới thiệu một cuốn sách mà theo cảm nhận của chúng tôi, mỗi một dòng, một chữ đều bật ra trong tâm huyết, từ máu thịt của người viết như những lời “tâm sự” “gan ruột”.

 

Cuốn sách bao gồm hai phần. Phần thứ nhất, tác giả hệ thống cho bạn đọc những kiến thức rất cơ bản của một nhà kinh doanh về thị trường. Đối với những ai đã từng qua các “cua” đào tạo về quản lý kinh tế hay đã từng đeo “mác” sinh viên các trường kinh tế thì những kiến thức như thế này không phải là điều mới mẻ. Tuy nhiên để nghĩ cho sâu, hiểu cho kỹ thì không phải ai cũng làm được vì sự phong phú của thị trường. Chính người viết cũng rất khiêm tốn khi viết: “Người viết không có tham vọng trình bầy hết những vấn đề của thị trường hoặc liên quan đến thị trường bởi tính muôn màu muôn vẻ của thị trường, bởi tính biến đổi (nhu cầu và thị hiếu) không ngừng của thị trường”. Ở đây, tác giả “xoáy” váo ba vấn đề chính:

 

- Tìm hiểu thị trường 

- Chiếm lĩnh thị trường 

- Các chiến thuật chiếm lĩnh thị trường

 

Đây là những nguyên tắc, những điều nên làm và thật cần đối với các doanh nghiệp. Cái “được” mà tác giả xây dựng được trong phần này của cuốn sách là đã “mềm hoá” được những kiến thức kinh tế vốn không mấy “dễ tiêu” đối với người đọc. Vì lẽ đó mà nhiều bạn đọc đánh giá sách của Đặng Xuân Xuyến không nặng về lý thuyết. Nhưng theo chúng tôi, có lẽ đó là cảm nhận của cả hai phần vì ở phần thứ hai của cuốn sách có rất nhiều lời khuyên hữu ích đối với các doanh nhân trẻ mà những lời khuyên này xuất phát từ những điều tâm huyết của người viết khi chiêm nghiệm cuộc sống, chiêm nghiệm quá trình kinh doanh của bản thân cũng như của những doanh nghiệp thành đạt trên thương trường. Điều đáng ghi nhận là Đặng Xuân Xuyến đã không truyền đạt những lời khuyên ấy theo lối “dội” từ trên xuống mà lời lẽ rất chân tình, giản dị nhưng không kém phần mãnh liệt, thổi vào người đọc một luồng cảm hứng cháy bỏng về khát vọng làm giàu. Hãy nghe: “Tôi thành thật mong bạn đừng bao giờ chấp nhận cuộc sống an phận thủ thường, đừng bao giờ bằng lòng với những gì đã có vì cái chất người như vậy không bao giờ giúp bạn trở thành ông chủ được đâu” (Khát vọng làm giàu). Và “hãy mạnh dạn xắn tay áo lên mà miệt mài công việc! Hãy trau dồi kiến thức và mở rộng các mối quan hệ tốt đẹp trong xã hội!” (Thời cơ). Đọc những dòng này, người đọc sẽ rất có cảm tình về khát vọng làm giàu, khát vọng xây dựng cuộc sống, sự nghiệp của chính bản thân người viết. Không trăn trở, không “đau đớn” về cái khát vọng làm giàu của mình thì Đặng Xuân Xuyến không thể bật lên khẩu hiệu đầy lôi cuốn như thế. Cứ cho rằng bạn là người bàng quan với của cải, vật chất nhưng tôi tin bạn là người trọng danh dự và bạn sẽ cảm thấy mình bị thua kém khi đứng cạnh những người bạn thành công trong kinh doanh. Và khi ấy bạn có chắc chắn rằng mình sẽ không có một chút tị hiềm nào trong lòng? Ở đây, Đặng Xuân Xuyến khuyên chúng ta rằng: “đừng nhìn vào cách tiêu tiền của họ mà hãy nhìn vào cách kiếm tiền của họ”. Nhìn để mà học, mà học thì chắc chắn để làm việc rồi. Có nghĩa, bạn phải là con người của hành động!

 

Với 10 đề mục trong phần hai của cuốn sách, bên cạnh việc thôi thúc, kích thích khát vọng làm giàu của bạn, Đặng Xuân Xuyến còn truyền đạt rất nhiều những kinh nghiệm trong thực tiễn kinh doanh. Điều này thể hiện chủ yếu ở ba đề mục:

 

- Chính sách dùng người. 

- Đánh giá khách hàng. 

- Giao dịch - tiền đề của thành công.

 

Tất nhiên, tác giả không quên nhắc đến “kẽ hổng trong quản lý vốn” – một trong những tiền đề cơ bản khiến cho doanh nghiệp… phá sản! Đọc những mục này, tất cả những chiêu thức quan trọng của các nhà lãnh đạo trong việc quản lý nhân sự, đánh giá khách hàng và giao dịch với đối tác, tác giả đã phân tích từng chi tiết nhỏ giúp cho người đọc dễ hình dung ra “chiến trường” của mình hơn. Ở đây, tác giả đã giúp đọc giả làm công việc gian khổ, khó khăn nhưng cũng thú vị nhất đó là hiểu rõ cả “địch” và “ta”. Bạn có thể hiểu mình nhưng bạn đâu biết hết được tâm lý của mọi đối tác. Không phải là quá khen nhưng công lao nghiên cứu của tác giả trong lĩnh vực tâm lý kinh doanh quả là không thể phủ nhận. Tất nhiên, khi đã khẳng định được danh tiếng của bạn thì không thể không tính chuyện khuếch trương danh tiếng ấy lên và Đặng Xuân Xuyến cũng không quên gởi đến độc giả những kiến thức trong vấn đề quảng cáo rất cần thiết cho các doanh nghiệp trong thực tiễn.

 

Bên cạnh phần chính của cuốn sách, hai phụ bản là “Vài lời về bốn tể tướng đại tài trong lịch sử Trung Quốc” và “Đôi điều về bốn danh tướng vang bóng một thời trong lịch sử Trung Hoa” của cùng tác giả Đặng Xuân Xuyến là một món quà khá thú vị. Đây có lẽ chính là điểm nhấn để chúng ta tin sự uyên thâm của Đặng Xuân Xuyến là… Đặng Xuân Xuyến.

 

Bạn có thể không tâm đắc với những điều mà cuốn sách này đặt ra, thậm chí bạn còn hiểu ngược lại vì mỗi người có một quan điểm riêng, thủ pháp riêng trong kinh doanh. Chính tác giả cuốn sách này cũng chỉ khiêm tốn mong muốn: “Cuốn sách sẽ giúp bạn có một khái niệm cụ thể về thị trường và doanh nghiệp; có thể bạn là người đang chuẩn bị bước vào công cuộc kinh doanh thì Doanh nghiệp với thị trường sẽ làm tốt khâu “chuẩn bị” nắm bắt được một số nguyên lý cơ bản để an tâm bước vào nghiệp chủ; còn nếu bạn đã là một doanh nghiệp thực thụ và tài ba thì với hai trăm trang sách này, chí ít sẽ trút bỏ được một số sai lầm đáng tiếc sẽ xảy ra trong cuộc đời kinh doanh của bạn”. Vâng! Tư tưởng đặt ra rất lớn cho tác phẩm - tư tưởng ấy là dành cho bạn đọc - nhưng mong muốn của tác giả thì lại giản đơn như vậy.

 

Dẫu sao, sau khi đọc xong hai trăm trang sách của Đặng Xuân Xuyến, tôi biết mình đã phần nào chịu ảnh hưởng tư tưởng của anh chàng quá nhiều tham vọng này.

 

Chẳng biết sự ảnh hưởng ấy có… hại không?

 

*.

 

Hà nội, ngày 15 tháng 10 năm 1999. 

GIÁP KIỀU HƯNG 

Ảnh tác giả Giáp Kiều Hưng


READ MORE - “DOANH NGHIỆP VỚI THỊ TRƯỜNG” - MỘT CUỐN SÁCH ĐÁNG ĐỌC! - Giáp Kiều Hưng

Saturday, June 21, 2025

ĐUỔI TRĂNG LÊN ĐỒI - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

 


HUỲNH LIỄU NGẠN 

ĐUỔI TRĂNG LÊN ĐỒI

 

qua cầu đứng đợi ánh trăng

của hai nhánh tóc chia ngăn lối về

bên ni ngó sang bên tê

mà sương khói vẫn u mê dặm trường

 

những chiều nắng rải mùi hương

trôi theo ngọn lá sầu thương lên cành

đôi lòng cách một trời xanh

bóng em mờ ảo tan nhanh giữa dòng

 

lặng nhìn mặt nước uốn cong

qua xuân tới hạ long đong phượng hồng

đời như sầu rụng mênh mông

giữa trời huế mộng chiều giông mưa đầy

 

xa như vạn cổ nào hay

đã làm ướt hết hàng cây huế rồi

làm sao đuổi trăng lên đồi

cho hơi thở được đôi môi huế chờ

 

theo từng nhịp đập hoang sơ

lạnh vòng tay áo hững hờ em đi

chiều nay huế mộng mơ gì

để tình huế chạm xuân thì mà say

 

bên thềm mái tóc nhẹ bay

thấy em mở áo lùa mây vào lòng

gió làm hanh ngọn sầu đông

em qua không kịp huế trông cũng gầy

 

nhớ hoài bữa ấy đến nay

cứ xao xuyến từng ngón tay rẽ đường

thôi đừng hẹn nữa tơ vương

chỉ là giấc mộng hoang đường trần ai

 

bên hiên phượng nở một vài

bông hoa rơi xuống đem cài tim anh

tìm đâu màu tím long lanh

của đôi mắt huế vây quanh trường tiền.

 

17.3.2022 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 hiephuynh479@gmail.com


Ảnh: Nguyễn Phúc Bảo.

Từ nguồn: Kết nối Huế thương.

READ MORE - ĐUỔI TRĂNG LÊN ĐỒI - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

NẮNG QUÁI - Truyện ngắn Lê Yên

 


Lê Yên

NẮNG QUÁI

 

    Bà mười ngồi thừ người trên ghế dài sofa, nhìn ra phía trước hàng hiên, vạt nắng chiều nóng bức xuyên qua cổng rào, gay gắt, khó chịu. Nhà bà hướng mặt trời chiều nên phải chịu vậy. Hồi mua căn nhà này hai ông bà đã cãi nhau một trận ra trò, cuối cùng bà phải thua cái lý lẻ thực tế của ông “Bà đủ tiền mua căn nhà như ý không. Nhờ có cái nắng rọi thẳng vô nhà mới tới lượt bà mua đó.” Bây giờ thì bà đã thương lắm cái nắng chiều oi bức này rồi. Giữa Sài Gòn người đông đất chật, để có được một căn nhà đó là chuyện mà nhiều người mơ ước.

 

   Tới giờ đi đón cháu, bà dắt chiếc xe đạp điện ra cổng, không quên đem theo áo mưa, trời bắt đầu chuyển mùa, mưa đầu mùa dễ bệnh, đứa cháu gái nhỏ mới học lớp ba, cứ hay đau nên phải chăm kỷ. Bà giành với ông phần đón cháu, bà nhớ cháu. Trước khi khóa cổng bà không quên vói vào trong dặn dò:

    - Ông Mười ơi! Tui đi đón cháu đây.

    Buông tờ báo đọc dỡ, ông Mười nói vọng ra

    - Tui nghe rồi.

     Bóng lưng bà vừa khuất, ông đã lật đật với công việc lau nhà. Ông quét từng ngóc ngách cho sạch, sau đó pha nước lau nhà, bật quạt, rồi lau thật kỷ từng viên gạch. Một lát sáp nhỏ về, nhà cửa phải sạch sẽ, thơm tho mới được - Ông nhủ thầm trong bụng như thế! Bà đón cháu còn cà kê chán mới về, ông dư thời gian để làm.

 

   Căn nhà hồi mới mua một tầng cũ kỹ đã được ông lên tấm nữa, sửa sang làm mới nên nhìn sáng ra. Ông lau từ nhà dưới lên nhà trên muốn gãy cả lưng, công việc này ông giành làm, vì hai đứa con gái sao làm nỗi, bà lại càng không thể làm, còn thằng rể đã một ngày mệt mỏi với công việc, thôi thì ông làm cho xong.

 

   Trời tối sầm chuyển mưa, gió cuốn từng cơn, Sài Gòn thường có những trận mưa rào bất chợt, ông buông cây lau nhà chạy lên sân thượng, gom hết quần áo vào trong, nhìn ra còn hai cái mẹt đậu đen bà phơi, ông trút nó làm một không kịp coi lại cho kỷ. Ông chép miệng “Đàng nào chả vô nồi, lỡ rồi.” Mưa bắt đầu rớt hạt, mưa cho đất trời dịu bớt nóng. Ông kéo cửa giếng trời cẩn thận, xong tiếp tục lau cho xong tầng trệt. 

 

   Bên ngoài vẫn mưa như trút, cả tháng nay oi bức nên khi mưa được là như trút nước, ông lo lắng, không biết bà có đem theo áo mưa hay không? Gia đình ông vào Sài Gòn tính ra cũng gần hai chục năm, cảm giác như mới hôm qua, con gái lớn có gia đình, mua được nhà riêng, hiện đang cho thuê, con út ra trường đi làm rồi, vậy mà ông bà cứ đùm túm như sợ lạc mất con, ở chung trong một nhà ông mới yên tâm được. Ông chà cho chúng từng đôi dép, chăn màn ngày nào cũng đem ra phơi cho thơm mùi nắng, rồi giũ sạch, gấp cẩn thận đặt cuối giường. Ông nhớ cái nắng miền Trung, ông thương làn da đen sạm vất vả với cuộc sống của người dân chân chất trên vùng đất ấy, đó là quê nhà. Bây giờ ông đã thích nghi với thành phố, vậy mà bao thói quen ngày cơ cực như ăn vào máu, không thể bỏ được. Đang suy tư thì bà về tới. Ông lật đật chạy ra ẵm cháu vào trong, sờ hai bàn chân con bé lạnh ngắt, quay lại bà ông lên tiếng: 

 

     - Bà rửa chân đi, nhà tui mới lau đó. Nhanh làm vệ sinh cho cháu để cảm lạnh thì khổ.

     - Tui biết rồi. 

 

   Bà nhón chân đi né chỗ ông vừa lau mà tức anh ách. Cái bệnh sạch sẽ không ai chịu được, ngày nào cũng lau từ trên xuống dưới rồi rên đau lưng, rồi chê bà bày bừa. Hồi xưa ông đâu có cái tánh khó khăn vậy đâu, bây giờ nói được ba câu là kình nhau rồi. Bà cảm giác trong đầu ông chỉ có con cháu, bà làm gì cũng không vừa mắt, nghĩ tức thiệt chớ, mấy chục năm không chê, giờ chê trước, chê sau. Đưa tay bật công tắc điện bếp, bà chợt hỡi ôi!

 

    - Ông Mười! Sao ông cho tiêu với đậu đen vào chung, làm sao đây!

    Bà hét lên, khiến ông giật cả mình, chợt nhớ ra hai cái mẹt màu đen ông dồn làm một lúc trời mưa. “Thôi chết rồi, làm sao đây! Kiểu này bà hành tội ông phải mấy ngày”

     - Ông không thấy tôi phơi riêng hai thứ à. Mắt ông để đâu vậy.

     - Trời mưa, chạy không kịp, nên tôi nhầm. Bà để đó tôi nhặt ra cho.

     - Nhà ít việc quá nên ông còn bày việc để làm sao?

     - Đậu đen tôi tính rang để nấu nước uống, ông làm sao được thì làm.

 

      Giận lên bà nói hùng hổ vậy thôi, qua một đêm ngủ là hết. Nhìn bà ngồi nhặt từng hạt tiêu với cặp mắt kiếng trễ xuống, chốc lát lại vỗ vỗ vào lưng, ông thấy mình thật có lỗi. Ngày còn ở quê, ông đi làm, đồng lương cũng không đủ cho cả nhà, lại còn tham gia chuyện làng chuyện xã, nên không có mấy thời gian phụ việc nhà. Bà với cái tiệm may nhỏ, kèm bán tạp hóa, nửa đêm còn làm kem, yaourt chưa được nghỉ ngơi. Một trận đau liệt giường tưởng không qua khỏi, căn bệnh đau lưng của bà cũng từ đó. Phải bớt việc, cuộc sống gia đình khó khăn hơn, đành phải bỏ quê lên Sài Gòn. 

 

    Thời gian đầu thật sự khó khăn, nhờ cái tánh cần cù, chịu thương chịu khó, và may mắn. Cuộc sống ngày một dễ thở, còn dành dụm được tiền mua nhà và nuôi con ăn học. Nghĩ lại, phải cảm ơn thành phố người đông này thật nhiều, coi vậy mà dễ sống. Chỉ cần chịu làm, biết tiết kiệm là có dư.

       Đến bên cạnh bà, ông xuống giọng:

       - Bà đưa đây tui nhặt cho.

       - Thôi, không mượn, làm một hồi đau lưng, rồi rên rỉ thêm bực mình.

       - Để tui làm cho, bà nói lạ à, đau thì phải rên nó mới bớt chớ.

      Vừa nói ông vừa giằng lấy cái mẹt trên tay bà. Cái mẹt bung vành đổ tung tóe xuống sàn nhà, tiêu với đậu đen lẫn lộn trên nền gạch men màu sậm, uổng phí công bà ngồi nhặt cả buổi.

       -Ôi! Cái mẹt của tui.

      Cái mẹt ông đem từ quê vô đã bung vành, sứt chỉ mấy lần ông nẹp lại. Đã có lần ông giận dữ khi bà và con muốn bỏ. Ông thương cái mẹt như thương hình ảnh mẹ khi chiều xuống, trên khoảng sân rộng, rộn ràng với đàn gia súc, gia cầm về chuồng, nắng xuống chân ngày dát mỏng cánh ve, những cánh diều của trẻ con trong xóm no gió vút cao trên bầu trời bình yên. Mẹ đứng trước sân, gần chái bếp, sàng sảy gạo nếp còn lẫn một ít thóc trấu sót lại, để sáng mai cả nhà có một nồi xôi thơm lừng mùi nếp mới dẻo ngọt, no bụng trước khi anh em ông đi học, cha mẹ ra đồng... Vợ con ông không hiểu được… Ông cầm lấy cái mẹt, không nói thêm câu nào lầm lũi bỏ lên sân thượng. Bà lầu bầu trong miệng như sợ ông nghe thấy: “Hư rồi thì bỏ đi, có sống đời với nó được đâu.”

 

      Bà thở khì ngao ngán, vội lấy chổi quét gọn mớ đậu cho vào cái rổ nhựa để qua một bên. Nhìn vẻ mặt như mất của, xót xa từ ông, cơn giận trong bà biến mất. Đúng là cái số khổ, thời kỳ đói cơm thiếu áo qua rồi, ông vẫn cái nết cũ. Bà sắm cho mấy bộ đồ mới để đi ra với người ta, ông cứ treo miết trong tủ để dành đám tiệc, đi đâu cũng mặc bộ đồ cũ rồi khoác cái áo đại cán bên ngoài là xong. Ăn uống có miếng gì ngon cũng để dành cho con cho cháu, thức ăn còn lại qua hôm sau ông chế thành món thập cẩm là xong bữa.Con cái cứ nhắc chừng bà “mẹ chăm cho ba mập lên xíu”.

       Dọn dẹp đâu đó, bà đem rổ đậu ra nhặt tiếp, thở dài mệt mỏi với suy nghĩ “không biết chừng nào mới xong”. 

       Trời đã vào khuya, không khí nhẹ, ông đứng thẳng lưng vươn vai về phía trước, xa xa thành phố thật đẹp với những ánh đèn, ông thấy biết ơn cuộc sống hiện tại, biết ơn một Sài Gòn yêu thương đã cưu mang gia đình ông. Cái mẹt đã được ông nẹp lại chắc chắn. Tắt điện sân thượng, ông xuống nhà. Nhìn thấy bà đang ngủ gật trên sofa, trước mặt rổ đậu dang dở. Ông nhẹ nhàng lấy chiếc áo đại cán đắp ngang cho bà. Bưng hai cái rổ ngồi nhặt tẩn mẩn. “Sắp hết rồi, rán chút nữa” ông nhủ thầm.


     Bà lên mạng tìm xem có thứ gì cho ông uống để mập lên không? Bạn bè mách nước, bà mua sâm, mua sữa về ông quát lên:

      - Tôi khỏe, có bệnh đau gì mà bà làm thấy ớn, xài tiền hoang phí.

      - Ông coi lại ông đi, người như bộ xương biết đi, đợi lúc bệnh nằm xuống khổ vợ con chứ ai vào đây.

      - Tôi không mượn, bà mua thì bà uống đi.

      Bà đứng tròn mắt, há miệng, con giận bốc lên tới đầu, bà hét lên:

     - Ông vừa phải thôi! Chuyện gì cũng theo ý ông mới chịu. Tui trồng hoa trên sân thượng, ông kêu bỏ hết để ông trồng rau trái. Tui nấu cho ông tô hủ tíu, nói ông ăn cho nóng, ông lại đi ngâm cho nguội, ông còn dặn con có chuyến du lịch rẻ đừng nói tui biết, sợ tui đi tốn tiền. Ông chỉ muốn tui ở nhà chăm lo gia đình, tui chăm hết đời rồi ông còn chưa vừa ý. Bà vừa nói vừa thút thít tủi thân.

      - Bà coi tui có nói oan bà không? Từ ngày có cái điện thoại thông minh, bà nấu canh còn để khét, tối ngày facebook, chụp hình ảo.

      Ông chợt nín bặt, cảm giác mình đã chạm tới giới hạn khi nghe bà buồn hiu nói: 

     - Ông thấy tui tệ vậy thì trả tui về cho Cha- Má tui đi.

      Nói xong bà xách gói đồ mới mua đi thẳng lên lầu, để lại ông giữa âm vang không đẹp dội lại từ bốn bức tường phòng khách ngập tràn nắng quái.

 

      Ông vỗ vào cái miệng nói hớ, nghĩ thầm “Tuổi này còn đòi trả về cho Cha- Má” ông bà ngoại đã xấp xỉ chín mươi rồi. Từ ngày về với ông, dù cực khổ bao nhiêu chưa bao giờ bà than thở, hay muốn rời đi. Ông đã làm cho bà giận lắm, biết làm sao đây! Nghĩ lại, từ ngày lấy ông, bà chẳng màng đến bản thân, chỉ biết lo cho chồng con, gia đình nhà chồng lễ nghĩa, giỗ chạp, vì ông là con trai trưởng. Chẳng trâm cài lược giắt, cũng không quần là áo lượt, không có thời gian để soi gương nói gì tới chụp hình. Được mấy tấm hình cưới cũ kỹ bà coi như báu vật. Con gái mua cho cái điện thoại thông minh, bà chơi facebook kết nối bạn bè, thỉnh thoảng ngồi nhìn những tấm hình ảo cười tủm tỉm, chẳng qua cũng chỉ là vui thôi. Ông cảm thấy mình thật khắt khe, có lỗi. Bà đã phải hy sinh, chịu thiệt nhiều. Tuổi này rồi, ông nên tìm cơ hội cùng bà đi du lịch đó đây mới phải. 

 

      Ông thấy bà quần quật tối ngày, vừa thương vừa bực mình. Bây giờ có tuổi rồi làm gì cứ theo ý riêng, ông nói không nghe. Hết con rồi cháu, buổi sáng lo cơm cho gái lớn mang theo ra tiệm, rồi cơm treo sẵn trên xe cho gái nhỏ đi làm, đứa cháu lại khó ăn, nay món này mai món khác, thỉnh thoảng lại nấu cho thằng rề vài món cho đỡ nhớ nhà, ông thấy chóng cả mặt. Tối bà đã chuẩn bị, sáng dậy làm cơm sớm cho cả nhà, để còn đi thể dục với nhóm dưỡng sinh khu phố. Ông và con vô bếp không vừa ý bà, thế là bà ôm hết, đúng là số khổ. 

  

     Bà nằm quay mặt vô tường lặng yên. Buổi cơm chiều trước mặt con cháu bà làm như không có chuyện gì xảy ra. Thật ra trong lòng bà rất buồn. Người ta nói, già rồi đổi tính là như thế này sao? Hồi trẻ tâm đầu ý hợp, bây giờ già rồi trật nhịp, sai ý làm sao đây. Ông bà không buông được con cháu nên cực thân…Thật ra không phải vậy! Bà không thấy vất vả chút nào, bà cảm thấy con hy sinh tự do của mình, cho ông bà cơ hội sống trong bầu không khí ấm áp yêu thương của một gia đình. Con chỉ cần một nút nhấn là đóng tiền điện, nước được rồi, đâu cần bà phải chạy ra cửa hàng Viettel để đóng hàng tháng. Thực phẩm chỉ cần lên mạng người ta ship đến tận nhà, thuê giúp việc theo giờ là xong. Ông bà cực với con cháu, hay các con đang quan tâm ông bà từng ngày đây!?

 

      Ông ngồi xuống cạnh giường, vỗ nhẹ vào vai bà, ông biết bà chưa ngủ.

       - Bà ngủ chưa? Tôi nói với bà vài câu - Tôi đã sai rồi, tôi nói mà không nghĩ đến cảm nhận của bà, bà tha lỗi cho tôi nhé! Bà đừng giận nữa có hại cho sức khỏe, để tôi xoa lưng cho bà nhé!

 

      Nắng chiều cứ thế mà đổ hết cái nóng vào phòng khách nhà ông. Thế nhưng con bảo đổi nhà, ông lại lưu luyến không muốn rời ngôi nhà che mưa, che nắng, cho con ông từng ngày lớn lên, trưởng thành. Bao vất vả đã qua, ông bà bây giờ đã già, cũng lắm tật, nhiều điều không vừa ý nhau, thời gian đã khắc cốt ghi tâm, như vết nứt sần sùi trên tảng đá đi qua nắng mưa tạo hình, không thể xóa trong một thực thể tồn tại. Ngôi nhà của ông cũng có những nơi sứt mẻ, cũ xì, mòn đi, nhưng nó có linh hồn, mỗi thời khắc đi qua là một ký  ức đẹp, ấm áp của gia đình bên trong nó. Dẫu nắng quái có gay gắt vẫn đầy yêu thương như nắng mai trong suốt, ngọt lành./.


Sài Gòn 2024

Lê Yên

leyen01203028253@gmail.com


READ MORE - NẮNG QUÁI - Truyện ngắn Lê Yên

QUA KHUNG CỬA HẸP – Thơ Le Nguyen Thu



Le Nguyen Thu 

QUA KHUNG CỬA HẸP


Khung cửa hẹp khép những ngày mưa nhẹ
của bóng mây nên chiều ấy dở dang
ngỡ tiền kiếp em mắt môi mông mọng
mãi chiều nay còn rung động toàn thân

đêm thèm mưa đêm trở mình lạnh buốt
ta thèm yêu khao khát một vòng ngoan
và tầng cổ dậy thơm mùi con gái
dòng thời gian đang trôi nhẹ đâu đây

ngày tháng mới đi qua ngày tháng cũ
ngàn năm sau sỏi đá lại nguyên sinh
cuối trăm năm vàng thu hồn cô quạnh
có bao giờ em toan tính yêu anh 

đêm không ngủ đêm trở mình mộng mị 

ta tương tư thuở ấy đã mù sa 

khung cửa hẹp khép dần ngày tháng mới 

của vòng đời buông ngã bước ung dung 

chờ tàn canh xem giọt tinh sương đọng

và ngộ ra lòng còn vương tội nghiệp

nên sáng mai ra phố sẽ ngu ngơ (11:52 khuya)

stanton california, sept. 2019 – June 17th, 2025


Le Nguyen Thu

lenguyenthu94@gmail.com


READ MORE - QUA KHUNG CỬA HẸP – Thơ Le Nguyen Thu

CHA YÊU / PHƯỢNG HỒNG - Thơ Lê Thi

 


CHA YÊU

 

Nâng ly rượu nhạt trên tay

Nhìn lên di ảnh lệ cay nhớ Người

 

Vầng trán mái tóc nụ cười

Khoan thai độ lượng vui tươi với đời

 

87 tuổi Cha nghỉ ngơi

Về miền mây trắng chân trời vãng sanh

 

Ruộng đời để lại thiện lành

Tấm gương con cháu học hành nghĩa nhân

 

Tiếng thơm lan tỏa xa gần

Say thơ thi họa kiếp trần thanh cao

 

Chợ đời một thoáng lao xao

Ơn Người biển cả tạc vào ngàn thu

 

Ầu ơ cánh võng tiếng ru

Nhìn về phía ấy mịt mù khơi xa

 

Nước non  sông núi giao thoa

Mờ trong sương khói bóng Cha giữa trời

 

Ngày Cha con tạ mấy lời

Đại dương ngăn cách xa vời quê hương!

 

Lời cha trăm nhớ ngàn thương

Dắt con đi khắp nẻo đường trần gian!

 

Newyork 0625

 

 


PHƯỢNG HỒNG

 

Mùa hạ về Phượng thắm thắp bừng lên

Ve vào hội khúc giao mùa rộn rã

Tà áo nghiêng bay em hồng đôi má

Lệ ngân dài xao xuyến trước mùa thi

 

Lưu bút chuyền tay ta biết viết gì

Bao nhung nhớ thẹn thùng không dám tỏ

Tim thổn thức nhịp đập nghe rất rõ

Ngẩn ngơ chiều ghế đá đợi người thương!

 

Rồi mai đây mỗi đứa mỗi con đường

Ngày gặp lại chắc gì  đâu đã dễ

Bao cay nghiệt nợ duyên tình dâu bể

Nhớ một thời áo trắng mộng trinh nguyên!

 

SN0525

Lê Thi

<thivanle1569@gmail.com>

 

READ MORE - CHA YÊU / PHƯỢNG HỒNG - Thơ Lê Thi

LÀM QUEN VỚI NGƯỜI NỔI TIẾNG - Đặng Xuân Xuyến


 

Đặng Xuân Xuyến

LÀM QUEN VỚI NGƯỜI NỔI TIẾNG  

 

Ngạn ngữ có câu: “Thấy người sang bắt quàng làm họ”, ở chừng mực nào đó tôi tán đồng với việc “bắt quàng người sang làm họ” với mình, nhất là trong doanh nghiệp việc “bắt quàng người sang làm họ” này sẽ rút ngắn đoạn đường đi tới thành công, loại bỏ bớt những cản trở, những khó khăn trên đường chạy đua tới đích.

 

Sống bên cạnh những người nổi tiếng, hoặc có điều kiện để làm thân với người nổi tiếng mà bạn lại thờ ơ thì thật là sai lầm của bạn. Sự hiện diện của họ trong mối quan hệ xã hội của bạn phải được coi như là lá bùa để giúp bạn tranh thủ sự ủng hộ của mọi người, giảm bớt những hao tổn, những vất vả mà lẽ ra bạn phải gánh chịu. Ví dụ, đến một nơi nào đó khi mà mọi người chưa hề biết bạn là ai, chỉ cần một lá thư tay của người nổi tiếng hoặc một câu tự giới thiệu của bạn: “Tôi là em, là bạn của ông A, ông B…” thì chắc chắn bạn sẽ gặp may rất nhiều. Nếu không có những cái đó, có thể bạn khó mà gặp “hên” được. Trong trường hợp ấy bạn sẽ cám ơn ai trước?

 

Làm quen với người nổi tiếng bạn chỉ “được” chứ không có “mất”. Họ như một cây cao bóng cả, toả bóng che mát cho bạn gặt hái những thành công, để bạn dần dần vươn lên, có một ngày bạn sẽ được như họ.

 

Bất luận người nổi tiếng đó thành đạt ở lĩnh vực nào, có trực tiếp giúp bạn được hay không, nếu biết tận dụng “khai thác” thì bạn đều có thể “lợi dụng” sự nổi tiếng của họ mà gặt hái thành công cho mình.

 

Nên nhớ rằng: Vĩ nhân cũng chỉ là con người, họ không phải thần thánh do vậy họ không thể là cao siêu, không thể là thoát tục so với mọi người. Không sống với họ thì bạn cảm thấy ngưỡng mộ, kính phục họ những khi “chơi” với họ rồi bạn mới thấy họ cũng chỉ bình thường, thậm chí còn lập dị, gàn dở... Nhưng có điều mà bạn có thể chưa biết: Chơi với người nổi tiếng, bạn sẽ thấy cuộc đời còn có nhiều điều phải “bận tâm”, phải cố gắng, tự cảm thấy phải phấn đấu vươn lên, phải đạt được những điều mà trước đó chưa hề nghĩ tới hoặc có nghĩ tới nhưng chỉ thoáng qua vì khả năng thực hiện lúc bấy giờ chưa có.

 

Bất luận người đó nổi tiếng ở lĩnh vực nào? mức độ nổi tiếng ra sao? thì bạn đều có thể tự học ở họ những nghị lực, những kỹ năng phát triển tài năng, những bí quyết thành công để bạn phấn đấu vươn lên, để một ngày bạn sẽ thành danh với đời.

 

Bạn có làm được điều đó không? Tôi tin rằng khi “tiếp cận” với những người nổi tiếng, nếu bạn là người có “trí” và có “chí” thì sau đó tự bạn sẽ đặt ra những chí hướng mới để đạt được những thành công mà trước kia bạn chưa hoặc không dám nghĩ tới. Muốn làm được điều đó, hơn ai hết bạn phải có ý thức tuyệt đối khi giao tiếp với họ: Học tập và tận dụng triệt để những ảnh hưởng của người nổi tiếng. Chỉ có làm như vậy bạn mới là người sớm hay muộn sẽ “cào cấu vào hành tinh này một vài vết xước” để ghi nhận một thời có một người là bạn đã sống!

 

Hãy tiếp cận với người nổi tiếng! Vâng! Đó là lời khuyên của tôi với bạn!

 ***

  (Trích từ: MƯU LƯỢC GIÀNH CHIẾN THẮNG của Đặng Xuân Xuyến, Nhà xuất bản Thanh Niên 2000)

 

.

READ MORE - LÀM QUEN VỚI NGƯỜI NỔI TIẾNG - Đặng Xuân Xuyến

Thursday, June 19, 2025

THÁNG SÁU GỌI TÌNH VỀ TRONG MƯA

Tháng Sáu mùa mưa giăng đầy lối nhỏ, cơn mưa không chỉ tưới mát những vòm cây mà còn đánh thức niềm yêu thương run rẩy những mối tình đầu, những yêu thương nồng nàn và cả những nhung nhớ của rung động đầu đời. Chùm thơ THÁNG SÁU GỌI TÌNH VỀ TRONG MƯA như một khúc tình ca dịu dàng mà da diết, vẽ nên những khoảnh khắc tình yêu vừa dịu ngọt vừa mong manh để người đọc có thể bắt gặp chính mình trong ánh nhìn lấp lánh dưới mưa, trong một cái nắm tay vụng dại, hay trong sự im lặng dài bằng nỗi nhớ. Những bài thơ âm thầm rót vào lòng người những rung động tinh tế như mưa rơi chạm khẽ lên vai, thấm dần vào tim. Mưa không chỉ là bối cảnh mà trở thành linh hồn của tình yêu vừa là khởi đầu, vừa là hồi kết, vừa khiến ta yêu đến cuồng si, vừa khiến ta lặng người tiếc nuối. Và tháng Sáu cứ thế trở thành một mùa riêng trong trái tim người đang yêu.


DÀNH DỤM GIẤC MƠ (Lê Điểm)

Phím yêu thương sắp cuối trang
vẫn lung linh
vẫn nồng nàn đấy thôi
một tôi 
nợ phía bèo trôi
nợ câu thơ
nợ chân trời biếc xanh

Hoàng hôn đẹp vốn mong manh
xin trân quý
dẫu phù sinh kiếp người
ngọt bùi
mặn nhạt 
đầy vơi
mỏng manh phận cỏ
vẫn ngời ngợi xanh

Gạn phù sa ủ bình minh
tôi dành dụm giấc mơ mình 
mà vui!...





XIN THỜI GIAN THỨC TRẮNG
(Nguyễn Thị Ánh Hồng)
 
Anh cuồng si dấn thân tìm cái đẹp
Vẽ thơ tình...treo trên dốc núi cao
Em hớn hở theo dấu chân  yêu bước khẽ
Mưa bụi bay giọt nắng nhỏ mong chờ
 
Thời gian hãy thức trắng cùng đêm mộng
Phủ xuống đời niềm khát vọng đam mê
Em nửa chợt - uống vầng trăng lơ lửng
Anh say tình  - nhặt mảnh đất thần tiên
 
Thời gian hãy thức cùng trăng sáng tạo
Để con tàu xa lạ chẳng nghe buồn
Em tỉnh giấc - giật mình nghe tóc hát
Anh vỗ về phơi tình thơ nhân gian
 
Thời gian hãy thức cùng bao thế hệ
Lẳng lặng nhìn - siêu tưởng tượng đi hoang
Em nửa gọi - gối tình đêm huyền thoại
Hỏi người đi tìm ánh sáng địa đàng?
 
Trái đất này bứt rứt những trở trăn
Em sẽ về vùng liên tưởng cùng anh
Em ước nguyện ... xin thời gian là thước ngọc
Lạ lẫm sao
          Em và anh
                    Con tàu mây cất cánh
 


 
















BÊN SONG CỬA (Quỳnh Hương)
 
Nhìn kìa ngoài ô cửa
Một bầu trời xanh lơ
Một bông hoa chớm nở
Giữa không gian lặng lờ
 
Tôi thả những giấc mơ
Hoà theo cùng nhịp thở
Nhẹ như áng mây trời
Bay đi khắp muôn nơi
 
Này mây trắng kia ơi
Chở hồn tôi đi nhé
Ngao du qua bốn bể
Khắp núi đồi băng xuyên
 
Qua thảm cỏ diệu huyền
Có trăng thanh làm bạn
Vui chơi khắp mọi miền
Giữa khung đời an nhiên
 
Nầy mây trắng kia ơi
Nầy bầu trời xanh lơ
Nầy đóa hoa gọi mời
Cho tôi chút tình thơ
 
Tạm dung trong giây lát
Khi cuộc đời mỏi mệt
Ẩn dật giữa mây ngàn
Trôi giữa trời thênh thang




(Đào Thị Tố Nga)    
 
a/
Đạp xe, bán bánh,
 
Nắng, rao rát cổ họng,
Mồ hôi tuôn ướt mặt
 
 Mưa, núp dưới mái hiên,
 Áo mưa che giỏ bánh
 Mưa ướt cả thân người!..
 
 
b/
Mưa đêm,
 
Nghe tiếng mưa rơi
Lòng cô phụ chơi vơi,
 
Nhớ ai ngoài xa lắc
Sầu giăng lên mi mắt,
Thao thức mãi đêm dài...
 
c/
Sáng chủ nhật, ánh bình minh rực rỡ,
Hoa đỏ hồng, chào đón nắng hạ sang
Rừng lá xanh, hoa nổi trội - ngỡ ngàng,
Trong nắng sáng, nụ cười hoa rộng mở.
 
d/
Chiều nao có kẻ ngồi bên cửa,
Lặng ngắm mây trời, mây trắng bay
Tiếc sao hôm ấy không lại nữa,
Ngắn ngủi - một lần - tay nắm tay!




















THÁNG SÁU (Nấm Hương)

Nhớ bữa tiễn người vào cuộc lữ
Buồn chia ly tháng sáu mưa rơi
Khúc tình đẹp đã thành quá khứ
Lời gấm hoa cũng chỉ là lời ...

Người yêu ta dường như biết trước
Một chút duyên bèo nước linh đinh
Ta yêu người cũng không ràng buộc
Bởi nhiều khi trăng gió vô tình

Phút chạm mặt chiều mưa tháng sáu
Đường Sài Gòn tháng sáu mưa trơn
Mưa tàn nhẫn xóa mòn yêu dấu
Tháng sáu ơi biết mấy dỗi hờn





Mai có nhớ lại về tháng sáu
Em xin trời đừng có thôi mưa
Đường trơn lạnh gió bay mưa xóa
Ngửa mặt lên tình xót xa vừa 





















VỜ VĨNH (Ngọc Mai)

Vờ vĩnh xuân tình ngỡ như mơ
Sợi tình hờn dỗi chạm hững hờ
Dối lòng khao khát trao nhung nhớ
Ta đã chia nhau chút ngẩn ngơ 

Vờ vĩnh xuân tình gởi vần thơ 
Ngớ ngẩn hồn ai dạ thẫn thờ
Tha thẩn tìm nhau trao say đắm
Cũng chỉ vậy thôi hoá ngu ngơ 

Vờ vĩnh xuân tình trái tim đau 
Duyên tơ tan vỡ ngấn cung sầu 
Hồn thơ quên lãng xa xôi ấy 
Chỉ để thương đau mãi ngàn sau 






Vờ vĩnh xuân tình ...vờ vĩnh trao 
Vờ vĩnh tìm nhau...vờ vĩnh sầu 
Vờ vĩnh yêu thương...tim ngấn lệ 
Vờ vĩnh...đôi ta mãi mất nhau 






















LIẾC ĐAU HỒN NGƯỜI 
(Thành Công Lý)

Em qua ngõ cũ, liếc vào 
Tôi còn đâu nữa từ chào chia tay?

Nhớ chiều hôm đó mưa bay
Em buông chỉ một lời, cay mắt này 

Xót lòng tôi, lỡ mê say
Dáng em áo trắng thơ ngây học trò.

Cây si đành phải lụy đò 
Đò sang bến khác, hết hò hẹn nhau








Gốc si từ đó nát nhàu 
Em về ngang liếc chi, đau hồn người?

























ĐÊM NẰM NGHE MƯA (Trương Chí Thảo)

Bên song cửa nghe mưa thấm giọt 
Gió qua mành từng đợt xuyến xao 
Mênh mông trầm lắng đêm sâu 
Người mang canh cánh nỗi sầu viễn phương 

Trời khuya vắng canh trường lặng lẽ 
Giữa âm ba khe khẽ mái nhà 
Chợt lòng chạnh nỗi xót xa 
Nhớ xưa trầy trật bôn ba chợ đời 

Đâu chờ đợi tiết trời ôn thuận 
Lo áo cơm lắm bận nhiều phen 
Sá gì ngày nắng đêm đen 
Nghịch đường ngược nước đã quen phận người 

Không may mắn thảnh thơi đành chịu 
Dù khó dễ cũng liệu cho xong 
Không chờ, không đợi, không mong 
Không cầu, không cưỡng, cũng không chờ thời 

Như mưa trút nước rồi cũng tạnh 
Hạ khô khan, đông lạnh cũng qua 
Cuối cùng ta vẫn là ta
Mặc cho bão táp phong ba chẳng sờn 






















GỌI TÊN NHAU (Ngân Khang Thái Thị)

Ở cuối đường hoa phượng chứa chan
Thẫm đượm màu một thời cuồng nhiệt
Chúng ta bên nhau từng ấy mùa tha thiết
Tưởng chẳng rời cứ quấn quýt vậy thôi

Đỏ một trời từng cánh mỏng rơi
Trang sách trống bỗng một ngày dày cộm
Mắt, môi cười từ cánh hoa nắng nhuộm
Người ở đâu rồi, nhớ lắm phượng ơi

Chúng ta mãi cứ đi về đâu
Tuổi trẻ qua mau mùa hè xa nhớ
Rồi nhắc mãi màu phượng tươi rực rỡ
Cái thời chúng mình còn gọi tên nhau









KHÚC RU TÌNH THÁNG SÁU (Nguyễn Hằng)

không bên nhau, trong khung trời tháng sáu
Để cùng anh trên con phố ướt mèm
Lá me bay dưới cơn mưa vừa đến
Nằm thỏa lòng tắm mát những ngày khô

Không có anh . đời cứ thế bơ vơ
Chiều thứ bảy ngồi ngẩn ngơ ngắm phố
Tự ru hồn ngủ say trong cõi nhớ
Nhặt hoàng hôn rơi vỡ, xuống ven đời!

Tháng sáu rồi, yêu thương mãi chơi vơi
Ai gọi tên ,,gọi ngàn lời tha thiết
Chờ nắng lên ta hong tình nhoà nhạt 
Đẫm lệ đầy ! hay ,,đẫm ướt mưa tuôn

Không có anh , đắng cay hoài đùa cợt
Bọt bóng tan ,còn sót tiếng thở dài
Mấy nụ sầu,, tách vỏ nở lớn thêm 
Bám chặt vào , góc con tim nhỏ bé

Có lúc nào..anh chợt,, dừng chân ghé 
Xếp chữ thương ,,bẻ đôi lời từ tạ
Xoá nhoà đi tờ lịch ngày chia rẻ
Ủ ấm hồn .cho kẻ lụy như ta

Miền chiều nay ,, màu phố tím ngọc ngà 
Đêm tháng sáu , ngã nghiêng sầu đổ lệ
Say mơ về, thương lắm một người xa
Mà đời ngắn , nên trăm năm chẳng trọn

Tháng sáu ơi ,, ta yêu người ngơ ngẩn
Bỏ quên hồn ,trong mùa vắng tàn phai.!









ĐÊM NHUNG NHỚ (Đồng Kế)

Anh lại viết một bài thơ nhung nhớ 
Với chong chong thức trắng một ngọn đèn
Bàn phím nằm giờ không còn buồn nữa 
Có tay anh làm bạn suốt đêm dài 

Tiếng lách cách là nỗi lòng anh đó
Gửi sang em những da diết nồng nàn 
Như cái gì đã ngàn năm mặc định 
Dẫu xa gần ngày tháng chẳng đổi thay 

Trăng đêm nay cũng cùng anh thao thức
Với cỏ cây hoa lá ở trong vườn 
Tiếng côn trùng cũng đồng thanh khe khẽ
Những cung trầm nốt bổng nhẹ nhàng rơi

Trăng lả lơi gió lả lơi đến sáng
Nói với anh rằng đừng có muộn phiền 
Hãy tin vào một ngày mai nhất định 
Em sẽ về cùng anh đón... thu sang!









NGÀY CHỦ NHẬT THINH LẶNG
(Tùy Phong)

Ngày chủ nhật lặng thinh
Tiếng chuông chùa vô định
Phố chừng như chưa tỉnh
Trong giấc ngủ nhục vinh

Chiếc bóng lang thang trên đường ái tình 
Nhặt xác ve rơi trích huyết sầu
Mùa hè cơ cầu cơn mưa ngâu hũ lậu
Cành phượng công hầu đỏ sắc nâu

Cánh bướm lạc bầy tìm chỗ đậu
Lũ sâu cuốn lá vễnh vinh râu
Dòng đời sóng vỗ bạc đầu
Ngày chủ nhật đục ngầu thanh tịnh 

Ánh nắng rẻ khinh giấc mơ xu nịnh
Em ở thiên đình có nhớ yêu tinh?








ĐIỆP KHÚC MÙA XUÂN (Tri Tran Binh)

Hồn thơ em
Rơi đọng… một làn hương
Ta vấn vương - Dòng phù sa xanh biếc
Nàng là ai, đôi mắt ướt, môi mềm?

Xuân hồng
Đan thắm trên dòng tóc huyền
Dòng suối ngọt ngào. Ru tình lãng mạn,
Mùa Xuân thanh ngát. Ta đắm say!

Nét xuân sơn
Sóng sánh dáng thuyền quyên
Nguyên tiêu, nguyệt cầm, đêm thơ huyền diệu
Tiếng lòng ta, hòa điệu tiếng tơ đồng

Ta và em
Đêm thâu, trăng ngời sáng
“Nếu đêm nay say dậy với trăng rằm,
Sao lại trách người thơ tình lơi lả?”








THỜI GIAN VÀ TUỔI ĐỜI
(Hàn Tuấn)

Ta về dù một chút tình
Cây khô dù héo, vẫn mình ngày xưa

Qua bao ngày tháng thăng trầm 
Vẫn luôn giữ mãi hương thầm tin yêu 

Nụ cười tỏa nắng sớm chiều 
Niềm tin rằng sẽ đạt nhiều ước mơ

Mùa đi qua và năm tháng đi qua
Hương thời gian phai có nhạt nhoà

Hay hương còn đọng màu rêu phủ
Tỏa chút tình riêng trên mắt ai







MAI EM CÓ VỀ BIỂN (Dũng Lâm)

Để nghe biển ru những chiều hoàng hôn vàng võ
những con sóng êm đềm bờ cát trắng ...gọi tên em

Mai em về
biển sẽ kể em nghe
lời tình thơ nồng nàn của gió
những nụ hôn ngọt ngào lấp lánh một trời sao
những nỗi nhớ hanh hao
vỡ tan vào bọt sóng
vọng tiếng hải âu chiều
heo hút ngọn tà dương

Mai em về biển
anh sẽ hát em nghe
lời ái ân nụ hôn môi nồng cháy
đêm dệt khúc tự tình
mê đắm triệu vì sao

Những con sóng lao xao 
đưa người vào cuộc mộng
ngây ngất gảy cung đàn 
mê khúc lạc chiều hoang 
Đôi mắt biển miên man
chứa trăm điều muốn nói
con sóng vỗ đêm ngày
xô ghềnh đá nghìn thu
biển ngàn đời vẫn ru
lời tình ngân vang vọng
tình dìu ta vào mộng
chìm đắm những đau thương

Biển nghìn thu tơ vương
giấc miên trường vỗ sóng
chập chờn trong cơn mộng
lạc lỏng giữa trời không
Chiều nay lòng bão giông
tình trào dâng lốc xoáy
Nghe biển động trong hồn
sóng phiêu lãng về đâu








CHIẾC LÁ THỜI GIAN ( Nhã Văn)

Chiếc lá xanh như ngọc
Sáng dưới ánh mặt trời
Cùng về đây tụ hội
Dưới vòm cây an vui

Kìa ai ngồi đếm lá
Từng chiéc lá hòa ca
Nghe thổn thức đến lạ
Hồn xanh mát vùng mây

Tán lá và rừng  cây
Quy luật của muôn thuở
Suối nguồn luôn tươi mát
Nhờ tán lá xanh tươi

Ôi chiếc lá thời gian
Lá vàng bay đại ngàn
Vàng trời chiều trong gió
Cội nguồn mãi tốt tươi

Như mạch sống muôn đời
Thời gian vẫn nhẹ trôi
Lá xanh thôi quang hợp
Lá vàng ôm gốc cây




















NỖI NHỚ THIỆT THÀ (Tran Tha Thiet)
 
Gửi em nỗi nhớ thương mà
Mây giăng nắng, lụa là giăng kín bờ
Môi tìm môi
chút
bơ vơ
Tim tìm tim
chút
dại khờ em nghen
 
Gửi đêm xao xác vườn tre
Tiếng kêu chim "cô trói cột" ngồi nghe
sao mà buồn ...
Chuồn chuồn đỏ đậu
   bờ ao suông
Áo em tim tím
      nhuộm luôn mây chiều .
 
 Yêu sao mới gọi là yêu !
Thương nhớ mấy, gọi là nhiều vậy em ?
 
Người quê chỉ biết thèm thèm
Mùi tóc ,
mùi má ,
mùi môi em nồng nồng.
 
Mùa hè nhớ mùa thu không?
Mùa thu lại nhớ mùa đông quá nhiều
 
Mùa yêu lại thấy cô liêu
Em đi qua ruộng..
   Còn nhiều đợi mong...
 
Cô Út nhà ở xóm trong
Anh Thiệt xóm Mía
chờ mong cô rồi...









THÁNG SÁU HÈ VỀ
(Tuyết Vân/ Tịnh Thanh Vân)
 
Có khi nào anh chợt nhớ em không!
Như con nước mênh mông chiều gọi sóng
Con thuyền nhỏ nhớ dòng sông thơ mộng
Bến đò tình sao động dưới đêm trăng
 
Có khi nào anh nghĩ đến em chăng!
Giờ trên phố nắng vàng chiều đã nhạt
Mưa rơi nhẹ bên thềm hoa lác đác
Bóng đơn côi phiêu dạt chốn hương hồ
 
Tháng sáu về hoa phượng đỏ phai mờ
Em lặng lẽ bơ vơ trên phố vắng
Tiếng ve gọi não nề hồn chết lặng
Anh xa rồi cay đắng ẩn vào tim
 
Thời gian ơi! Sao cứ mãi trốn tìm
Hình bóng ấy trót ghìm sâu đáy dạ
Em gọi mãi sao tình đầy nghiệt ngã
Vẫn đợi chờ dù đã biết mình xa
 
Tháng sáu về cành phượng nở đầy hoa
Ôm kỷ niệm phôi pha buồn lặng lẽ
Xin giã biệt khung trời kỷ niệm nhé
Nhặt lá vàng đắp nhẹ mộ  tình ta…
 
 


 


ĐÀN ÔNG LÀ THẾ ĐÓ (Thùy Dương)
 
Ai bảo đàn ông .. là vô tâm lắm
Có lẽ là em chưa gặp đấy thôi
Đàn ông các anh cũng có những người
Sống chân thành và chỉn chu lắm chứ
 
Ở trên đời biết bao người có thể
Sống hết mình..luôn để ý đến xung quanh
Họ đâu cần đến một cái tôn vinh
Mà chỉ cần sống chân tình và trách nhiệm
 
Với tình yêu cũng chẳng cần thể hiện
Cứ âm thầm ..lo lắng..chẳng đếm đong
Họ hy sinh và cũng sẽ sống hết lòng
Đâu cần đến vinh hoa và giả tạo
 
Đàn ông các anh..cũng giản đơn chẳng biến báo
Có thế nào họ cũng chỉ vậy thôi
Cần chi phải khoe khoang và khoác lác với đời
Họ sống bằng niềm tin và khí phách
 
Vậy nên em..cũng đừng vội quở trách
Hãy mở lòng và hãy thật bình tâm
Đàn ông bọn anh sống hết nghĩa..hết tầm
Luôn che chở và chuyên cần lo lắng
 
Cô đơn ư..cũng đôi khi vì số phận
Hãy hoà mình vào cuộc sống xung quanh
Một ngày kia..hoa sẽ nở trên cành
Và em sẽ gặp ý trung nhân mãn nguyện
 






LẶNG VÀNG THU (Cao Quảng Văn)
 
im ắng trong tôi câu hỏi tự bao đời…
 
Nô nức lá/ Mùa Thu đi trẩy hội …
Đợi em về/ Trời đất chợt mênh mông
Và gió nữa / Cũng thì thầm ghé hỏi
Sao mắt em trong / và má thơm hồng?
.
Sao mắt cứ một trời mộng ảo
Mơ màng theo/ Hoa cúc / Lặng vàng thu…
Mù sương xuống / Lặng im dòng nước cuốn
Trôi về đâu / Mà xa vắng không bờ?
.
Thôi rảo bước theo những con đường nhỏ
Chân hững hờ / Năm tháng cũng hoang vu…
.
Mùa thu đến / Thật tròn trong ý nghĩ
Một Rằm xanh/ Tròn vạnh ở trên đầu
Và em nữa sao mắt tròn bối rối
Có thực là người / Sống để Yêu nhau ?
 
 


 




SẮC MÀU HẠ NHỚ (Vũ Huệ)
 
Bâng khuâng ngày tháng Sáu
Nắng Hạ vàng chói chang
Nhuộm đỏ cả đồng làng
Nơi miền xa xôi nhớ
 
Cánh phượng hồng rạng rỡ
Rực nở khắp sân trường
Tím bằng lăng yêu thương
Cũng thuỷ chung hoà quyện
 
Sắc màu xinh lưu luyến
Xao xuyến cả trời yêu
Ngân vọng tiếng sáo diều
Khói lam chiều lan toả
 
Giấu điều chi trong dạ
Như biển cả sóng dâng
Để vần thơ tần ngần
Lửng lơ vầng trăng khuyết
 
Tiếng ve ca giã biệt
Da diết khúc nhạc sầu
Thương nhớ gửi nơi đâu
Qua sắc màu Hạ thắm.




 



BÃO TÌNH (Đức Linh Nguyễn)
 
Ngày bão em gởi tôi chút nắng
Cánh môi màu phượng đỏ tươi cười
Anh mắt xiên tâm làm hơi ấm
Mệt nhoài đêm vẫn đắm tương tư
 
Bão tan em nhắn tin tình tự
Dặn dò nhiều chuyện rất riêng tư
Mùa sang bên em đầy tuyết lạnh
Anh nấu chảy tim này làm tin
 
Hẹn hò môi chưa kề đã vội
Chạy tìm chổ nấp trú cơn mưa
Áo em phong phanh chiều gió lộng
Đốt tình anh cháy dưới thiên đường
 
Mùa qua chia tay đầy kỷ niệm
Giọt buồn lăn giữa khóe môi ngoan
Tạ từ bao kiếp đầy nhung nhớ
Ta chờ đến ngạt cả trong mơ !



 




HOA ĐÀO PHAI VỀ MÙA XUÂN QUÁ KHỨ
(Trần Vấn Lệ)
 
Tháng Giêng Tết, hoa đào nở đỏ,
Giữa tháng Năm, mình đi hái trái đào,
Hái cái màu vàng mơ, mình hái những vì sao
Em cắn một miếng rồi nghẹn ngào em khóc...
 
Khóc dễ dàng như vầng trăng cô độc.
Khóc một mình, mưa dỗ cũng không nguôi!
Anh thổi thời gian cho tháng Bảy em cười...
Chưa tháng Bảy, Trời ơi!  Lâu biết mấy!
 
Xách giỏ đầy đào, mình ra xem dòng suối chảy,
Thả một trái, trôi theo dòng mưa thời gian...
Rồi anh hái thêm một nụ hoa vàng,
Anh không thả mà tặng em, kỷ niệm!
 
Anh nhớ Lan Đình có hai câu thơ... màu tím:
"Hoa đào phai về mùa Xuân quá khứ,
Đền cho em:  màu rực rỡ hoa vàng!"
Em không mừng mà lệ chan theo tóc...
 
Anh hỏi em:  "Tại sao em hay khóc?"
Em cắn tay anh, em nói:  "Nước Non mình,
em nhớ những cánh đồng mạ xanh,
khi lúa chín sao chúng cúi đầu hết vậy?".
 
Em nhớ nha, anh trả lời em là "em nghĩ bậy,
lúa chín vàng người ta nhập kho,
màu vàng của lúa không phải vàng mơ,
màu vàng của trái đào mới là vàng thơ, em đừng khóc nữa!"
*
Em giụi mắt:  "Anh à em cứ nhớ
màu-Quê-Hương và sự-Lễ-Phép của học trò...
quê mình mùa lúa chín rồi chưa?
em muốn đi gặt lúa để đem về Hợp Tác Xã!".
 
Trời ơi trời!  Những ngày xưa xưa quá!
Anh van em!  Mình chỉ biết hoa đào!
Hoa đào nở về mùa Xuân quá khứ
Đền cho em...xin em nhận:  Hoa Quỳ!
 





















QUA MÙA (Thu Hà)

 
Chạnh lòng ký ức không tên
Xuân qua hơn nửa gợi lên bao điều
Qua mùa gió thổi đổi chiều
Hợp tan tan hợp...cuốn theo bao lần
 
Xuân đi mấy nhịp mấy vần
Chia tay chiều nắng bần thần tiễn đưa
Biết là quy luật ngàn xưa
Sao lòng vẫn ướt cơn mưa lạnh buồn
 
Biết là sông lại về nguồn
Xuân đi Xuân lại nước non tái hồi
Vẫn luôn thương nhớ khôn nguôi
Dấu yêu ngày cũ ai người có hay
 
Qua mùa, quả mẩy xanh cây
Hạ về lúa trĩu bông sây đồng vàng
Lòng ta bổi hổi xôn xang
Hỏi ai còn nhớ Xuân sang Tết về.
 
 


 

CHƠI THƠ (Thùy Vy)
 
Chơi thơ vốn thật dễ thương
sao anh nỡ chặn giữa đường mà "đay"
Câu lục em đặt thẳng ngay
câu bát vay mượn để này nọ kia
 
Vốn là thơ lãi là thìa
rau cháo loãng để phân chia với đời
Nhọc công nhọc sức nhọc hơi
câu bát câu lục nửa lời chẳng sai
 
Là thơ vay mượn hình hài
mượn trăng gió núi một vài thực đơn
Mượn người một ít nghĩa nhơn
bớt đi một ít dỗi hờn. em yêu.
 
 


 

ĐÔI  LÔNG  VŨ (Huỳnh Việt)
 
Khoác chiếc áo lông đẹp tuyệt trần
Người thấy em kiêu sa óng mượt
Thế gian, nhìn qua lăng kính Al
Chập chờn, theo cơn lốc đến..
 
Tôi hỏi em trăng khi nào tròn, khuyết
Vòng luân hồi, ai hiểu hết người ơi..
Hãy là em của thuở hôm nào
Để trong tôi em luôn là tia nắng
 
Cả trong tiếng hát lòng tràn hơi ấm
Bay bổng vút lên tỏa ánh sáng hồng
Đêm trở về cùng những tin yêu
Cho tôi biết đâu còn, được, mất..
 
Cho tôi tin một niềm tin muôn thuở
Xen lẫn tiếng cười vui, ngạo nghễ ấy mà hay..
 
 


 


MƯA THÁNG SÁU (Ngọc Oanh)
 
Ta dãi dề cùng hạt mưa tháng 6
Chợt đến chợt đi như mối tình đầu
Vừa mới ướt làn da nóng hổi
Chưa kịp mát lòng dư hương đã qua mau
 
Hạt mưa ngọt ngào chiều nào bên nhau
Cho cánh phượng chói đỏ thêm màu lửa
Những nốt nhạc mưa bên mái hiên say gõ
Dệt nỗi nhớ thành giai điệu vũ khúc mưa
 
Câu thơ dặt dìu thánh thót nhặt thưa
Sao em cứ đơn côi trong thầm lặng
Rưng rức trong tim nỗi niềm hoa phượng
Ai giấu lời yêu tận cuối chân trời
 
Cho ta xin một lần sóng bước chung đôi
Trong mát ngọt của giọt mưa tháng 6
Cho ta về bến xưa nghe khúc đồng dao êm dịu
Để hiểu vì sao phượng vẫn đỏ tim mình
 
 
 



 
 
 
MỘNG TRẦM (Dũng Tôn Thọ Dương)
 
em nằm xuống mùa hạ
lá vuốt đôi bàn tay
hàng cây canh giấc ngủ
chiều xanh xao vai gầy
 
một ánh sao vừa tắt
đêm mịt mù không mây
trong giấc mơ có thật
máu chảy rối tóc dài
 
mái tóc nào gợi  nhớ
sương tan trên cỏ dày
thì thào ru ngọn gió
hoa dại cười thơ ngây
 
em xa rồi, có phải?
con bướm đã lìa bầy
tương tư rơi thành bụi
trắng một trời hương bay
 
biết bao giờ trở lại
em vào cõi mịt mù
anh ngồi trong góc tối
niệm biệt khúc nghìn thu
 
dòng sông Hương nức nở
vọng thăm thẳm câu hò
tiếng chuông Chùa Linh Mụ
đưa hồn người bơ vơ
 
em thành chim bay mất
thiên di cõi mơ hồ
dĩ vãng là nước mắt
tình yêu hoá thành thơ
 
Đời qua nhẹ giây phút
Định mệnh thật tình cờ
Thương em sầu chất ngất
Ôi trần thế hư vô
 
Lá rơi theo gió lạ
Cây đứng nhớ người xưa
Nắng nằm im tắt thở
Thương em mấy cho vừa
 
Đường về ven lối cũ
Trời đang nắng bỗng mưa
Bóng ai bên hàng dậu
Đã huyền thoại mấy mùa…
 



 
HÈ VỀ TỪ THÁNG SÁU
(Thanh Trắc Nguyễn Văn)
 
Hè về từ tháng sáu
Bụi phấn lặng lờ rơi
Mắt em chừng vời vợi
Giảng đường rồi xa xôi.
 
Hè về từ tháng sáu
Sân trường lất phất mưa
Bâng khuâng hồn hai đứa
Bơ vơ gió cuối mùa.
 
Hè về từ tháng sáu
Náo nức một mùa thi
Lặng trao chùm phượng vĩ
Áo trắng ngày ta đi.
 
Hè về từ tháng sáu
Mực tím dần phôi pha
Ngậm ngùi lên hoa lá
Nẻo xưa nắng nhạt nhòa.


 


CƠN MƯA HẠ (Bảo Quốc Thái)
 
Đêm nay mưa Hạ lại rơi
Khiến lòng nặng trĩu chơi vơi nỗi niềm
Nhìn mưa tí tách bên hiên
Nghĩ về nơi ấy nắng hiền hay mưa
 
Và rồi mong ước buổi trưa
Cho em giấc ngủ ngon vừa ánh minh
Hồng hoa tươi thắm chân tình
Lá tươi rực rỡ lung linh núi đồi
 
Đêm nay gởi đến đôi lời
Bên kia hừng sáng rạng ngời niềm vui
Thương yêu chẳng thể chôn vùi
Nỗi đau cất lại ngậm ngùi được chi
 
Rồi thì khổ cực cũng đi
Yêu thương lại mãi được ghì đáy tim
Qua rằm thiếu ánh trăng đêm
Tình yêu rải khắp trên thềm trần gian
 
An nhiên tự tại luôn nhàn
Bình yên vui vẻ với ngàn yêu thương






READ MORE - THÁNG SÁU GỌI TÌNH VỀ TRONG MƯA