Ngày buồn như đưa đám
Âm thanh chẳng thèm kêu
Phố thì đang đổ dốc
Phanh thắng tuột mất rồi...
Lê Phước Sinh
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Wednesday, January 1, 2025
CUỐI NĂM – Thơ Lê Phước Sinh
BỐN MÙA LẶNG THINH – Thơ Tịnh Bình
BỐN MÙA LẶNG THINH
Mùa đông ngoảnh mặt đi
Tiếng thở dài của gió
Lao xao đám lá khô
Chim từ quy đếm giọng mình khắc khoải
Bên kia hoàng hôn
Chờ âm chuông độ lượng
Chán ngấy những buồn vui
Quấy rầy tâm thức ta câu chuyện phiếm không hồi kết
Lũ sẻ nâu không ngừng thao thao bất tuyệt về mùa xuân
Cứ giả vờ say giấc an nhiên
Loài sâu cuộn mình chờ thoát xác
Phía trước bình minh
Phía sau ngàn lời chim hót
Đám mây ham chơi quên mất lối về
Hỏi đường vị thiền sư già không nhớ mình bao nhiêu tuổi
Cứ khóc như đứa trẻ
Mùa xuân sẽ dỗ dành ta bằng ngụm nắng tươi non
Mặc bốn mùa lặng thinh mật ngữ
Đất trời có nói gì đâu...
Tịnh Bình
Tuesday, December 31, 2024
Trang Thơ Nguyễn Văn Trình - NHỮNG NGÀY CUỐI ĐÔNG | TRĂNG THU | BIỂN CHIỀU
![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Văn Trình |
Những ngày cuối đông
Cuối đông, gió lạnh bên song
mưa rơi rả rích cho lòng lạnh hơn
chuông chùa vọng tiếng chợp chờn
cho ai nguôi hết dỗi hờn ngày đông
Cuối đông, nỗi nhớ mênh mông
thôi mùa lá rụng cho lòng chơi vơi
nắng hồng cũng đã thôi rơi
bên trời mây tím về nơi bẽ bàng
Cuối đông, đường vắng thênh thang
mình tôi dạo bước bên hàng phố xưa
con đường người đã dần thưa
hàng cây trút lá như vừa thu sang
Cuối đông, vạt nắng thôi vàng
nghe như rét mướt luồn sang hiên nhà
cho lòng thổn thức phương xa
cho thêm sầu nặng xót xa tình đời…
Đông Hà, 2022
Trăng thu
Trăng thu mấy độ hao gầy
bầu trời mây xám loang đầy không gian
đêm thu huyền ảo mơ màng
một tôi dạo bước đường làng hanh hao
Mùa thu trăng mộng xiết bao
ánh trăng buông nhẹ mặt ao trước nhà
cuối đêm gió lạnh, trăng ngà
thả muôn sợi bạc bao la sương mờ
Trăng thu ký ức tuổi thơ
bao nhiêu nhung nhớ về bờ dâu xanh
cái thời hẹn ước yến anh
cái thời xa nhớ trăng thanh vơi đầy
Rong rêu chuyện cũ còn đây
người xưa xa vắng giăng mây cuối trời
trăng thu gợi nhớ người ơi
tóc pha sương trắng, nay lời còn nguyên…
Đông Hà, 2022
Biển chiều
(Tặng MT)
Biển chiều sóng lặng bờ êm
một ta với biển lại thêm một người
bên ta em mãi tươi cười
chiều loang mây tím thuyền lười bãi phơi
Người đi xuôi ngược muôn nơi
trải qua muôn nỗi đầy vơi kiếp người
chiều nay trước biển vui tươi
quên đi muối xát đời người đắng cay
Ô hay từng đợt sóng dày
hôn lên bờ cát đắm say thẫn thờ
biển trong xanh ngắt bất ngờ
để cho ai hóa ngu ngơ cuối chiều…
Cửa Việt, 2022
Nguyễn Văn Trình
CHÙM NĂM MỚI – Lê Minh Hiền chuyển ngữ
1. NGUYỆN CẦU ĐẦU NĂM
By Jackie Kay
Hãy nhớ cho, thời khắc giao thừa
khi tương lai xuất hành
như một tờ giấy trắng tinh
một cuốn lịch xinh xinh, một cơ hội mới toanh.
Trên lớp tuyết trắng dày
Em nguyện cầu cho những dấu chân trinh nguyên
rồi nhìn chúng biến đi
cùng cuồng phong nồng nhiệt.
Chuốc đầy ly rượu! Cho chúng mình đây! Những lời nguyện cầu
làm tồn sinh hủy diệt, làm tồn sinh phát tiết.
(Sáng mùa đông)
Stanton Dec. 30th, 2024
PROMISE
By Jackie Kay (Nov. 1961... )
Scottish poet, playwright, and novelist
Remember, the time of year
when the future appears
like a blank sheet of paper
a clean calendar, a new chance.
On thick white snow
You vow fresh footprints
then watch them go
with the wind’s hearty gust.
Fill your glass. Here’s tae us. Promises
made to be broken, made to last.
https://www.yorkshiretimes.co.uk/article/Poem-Of-The-Week-Promise-By-Jackie-Kay
_____
2. NĂM MỚI NÀY
By Anonymous
Tôi là Năm Mới nhỏ bé, hô, hô!
Ở đây tôi vấp ngã trên tuyết khô.
Tôi lắc chuông gây ra tiếng ồn thật vui –
Vậy thì hãy mở cửa cho tôi vào đi!
.
Tôi mang quà đến cho mọi người nào –
Người lớn, kẻ nhỏ, người thấp, kẻ cao;
Mỗi phần quà tôi trao như một kho tàng –
Vậy thì hãy mở cửa cho tôi vào trong!
.
Có người được bạc có người được vàng,
Có người được quần áo mới có người đồ tàng tàng;
Có người được đồ thiếc có người đồng thau –
Vậy thì hãy mở cửa cho tôi vào!
.
Có người được nước có người sữa ngon,
Có người được lụa có người sa tanh!
Nhưng mỗi người tôi cho đều được một phần quà –
Vậy thì hãy mở cửa cho tôi vào nha!
(10:29 khuya)
Stanton Dec. 29th, 2024
THE NEW YEAR
By Anonymous
I am the little New Year, ho, ho !
Here I come tripping it over the snow.
Shaking my bells with a merry din –
So open your doors and let me in!
Presents I bring for each and all –
Big folks, little folks, short and tall;
Each one from me a treasure may win –
So open your doors and let me in!
Some shall have silver and some shall have gold,
Some shall have new clothes and some shall have old;
Some shall have brass and some shall have tin –
So open your doors and let me in!
Some shall have water and some shall have milk,
Some shall have satin and some shall have silk!
But each from me a present may win –
So open your doors and let me in!
https://www.poetrynook.com/poem/new-year-18
_____
3. VÒNG ĐỜI MỘT NĂM
By Ella Wheeler Wilcox (1850-1919)
American poet
Có thể nói gì trong những vần thơ mừng năm mới sang,
Những ngôn từ đã không được nói đến hàng ngàn lần?
.
Năm mới về, năm cũ ra đi,
Chúng mình biết mình mơ, chúng mình mơ mình hay.
.
Chúng mình thức dậy cười với bình minh,
Chúng mình nằm xuống khóc với đêm đen.
.
Chúng mình ôm choàng thế giới cho đến khi nó chích ngòi,
Chúng mình nguyền rủa và rồi thở dài vì đôi cánh bay.
.
Chúng mình sống, chúng mình yêu, chúng mình tán tỉnh, chúng mình kết hôn,
Chúng mình đội vòng hoa cho cô dâu , chúng mình phủ khăn tang cho người từ trần.
.
Chúng mình cười, chúng mình khóc, chúng mình hy vọng, chúng mình hãi hùng,
Và đó là điệp khúc vòng đời một năm.
(11:22 khuya)
Stanton Dec. 28th, 2024
THE YEAR
Ella Wheeler Wilcox
What can be said in New Year rhymes,
That’s not been said a thousand times?
The new years come, the old years go,
We know we dream, we dream we know.
We rise up laughing with the light,
We lie down weeping with the night.
We hug the world until it stings,
We curse it then and sigh for wings.
We live, we love, we woo, we wed,
We wreathe our prides, we sheet our dead.
We laugh, we weep, we hope, we fear,
And that’s the burden of a year.
____
4. NĂM MỚI
by Carol Ann Duffy
Tôi thả một năm đang lụi tàn sau lưng như thả chiếc khăn choàng rơi xuống. Những chùm pháo hoa đầy trời đua nhau tự tung mình vào màn đêm, như những bông hoa của khát vọng, nồng nàn và tình yêu. Cả không gian bao quanh tôi, đứng đây, tôi rướn ghì thân thể em vào cơ thể tôi. Em chạm vào tôi như luồng khí trao thân.
.
Như xa, như gần, vòng tay em là bóng tối, ôm lấy tôi, sao tôi không ngả người ra sau chứ, môi hôn thầm thì nghê thường trong ánh đèn, dưới những ngôi sao đơn nguyên. Cuối cùng, tôi thấy, chúng cầu nguyện cho chúng mình. Hơi thở của em lúc nửa đêm, sống động, phả trên làn da tôi, xuyên qua nghìn trùng xa cách giữa chúng mình, những cánh đồng, đường cao tốc và thị trấn, hàng triệu ngôi nhà nhỏ say mèm trong đêm sao sa.
.
Chúng mình có tình yêu nầy, nỗi đau tương tác, vần điệu tràn đầy, dù có sai nơi, sai thời, là tặng phẩm ngọt ngào vòng tay, thiên chức của trái tim, những ngọn lửa để khởi dẫn năm mới, những ngày và đêm xa xôi trên biển đen bầu trời. Môi em giờ là tuyết tan trên môi tôi, mát mẻ, thân mật, nụ hôn đầu đời, một lời thề nguyền. Thời gian trôi qua trôi qua không gian vô tận, cho đến khi này chúng mình nơi đây.
(2:31 khuya)
Stanton Dec. 27th, 2024
NEW YEAR
By Carol Ann Duffy (1955...)
Scottish poet and playwright
I drop the dying year behind me like a shawl
and let it fall. The urgent fireworks fling themselves
against the night, flowers of desire, love’s fervency.
Out of the space around me, standing here, I shape
your absent body against mine. You touch me as the giving air.
Most far, most near, your arms are darkness, holding me,
so I lean back, lip-read the heavens talking on in light,
syllabic stars. I see, at last, they pray at us. Your breath
is midnight’s, living, on my skin, across the miles between us,
fields and motorways and towns, the million lit-up little homes.
This love we have, grief in reverse, full rhyme, wrong place,
wrong time, sweet work for hands, the heart’s vocation, flares
to guide the new year in, the days and nights far out upon the sky’s
dark sea. Your mouth is snow now on my lips, cool, intimate, first kiss,
a vow. Time falls and falls through endless space, to when we are.
https://poemanalysis.com/carol-ann-duffy/new-year/
Lê Minh Hiền chuyển ngữ
Sunday, December 29, 2024
METRO THÀNH HỒ MẤT ĐIỆN – Thơ Lê Phước Sinh

METRO THÀNH HỒ MẤT ĐIỆN
(Khoảng 17g - 27.12.2024)
Như thú cưng bị "Điên"
Mưa lớn kèm Sấm sét
may mà không xổ lồng.
Cà rựt... rồi cà tang,
Tàu dừng lại mênh mang ...
Không rõ ông thầy Nhật,
bên nước xử lý sao?
Tui-Việt Nam, vò đầu
trên mười năm, sói tóc...
Có nên Điện dự phòng
móc vào Tàu, toa sẵn (?)
Người ngồi bò lẩn quẩn,
mở cửa sổ thông hơi,
Em gái thật tức cười
áo ngực xề cực dưới...
- Trời ơi, Điên theo Điện !
Lê Phước Sinh
Thơ: NGUYÊN XƯA – Lê Minh Hiền
Nguyên Xưa
Lê Minh Hiền
... cảm hứng từ Diễm Xưa của Trịnh Công Sơn
Cổ em mấy ngấn môi gần
mưa chiều thèm nụ hôn ngoan khép sầu
hai hàng lá đổ sầu đâu
kể từ duyên nhạt nỗi đau thêm dài
không em ngày bước qua ngày
đêm rây bụi đỏ xuống đời lao xao
vàng rơi vắng dáng tiểu thơ
mộng mơ nhuốm bệnh lỡ mùa yêu thương
tình đi xăm những vết hằn
lên da thịt những vết nhăn tuổi đời
xót xa biển động mù khơi
biết em còn nhớ... pha phôi thề nguyền
trăm năm tháp cổ thu nguyên
em đi bỏ lại cội nguồn lên tôi
ngàn năm tháp cổ hoang hoài
nửa khuya sỏi đá gọi ai bạc đầu
(11:38 khuya)
*Tháng giêng ngon như một cặp môi gần; (Vội vàng, trong tập Thơ Thơ của Xuân Diệu 1938)
Stanton Apr. 2022 - Dec. 25th, 2024
Lê Minh Hiền
<hienlehuong@gmail.com>










