Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, October 30, 2022

GIẢI MÃ – Thơ Lê Phước Sinh




GIẢI MÃ
 
Trái Đất đã đến thời nhăn nhúm
Quả Bí Rợ vỡ tung.
Người lớn Trẻ nhỏ hò reo
mở đèn
chơi trò đá banh
phố đường vui nhộn.
Lăn lóc
miếng lớn miếng nhỏ
mũ nón râu ria áo quần
phẩm màu hát bội
tung lên xí phần.
Đám rước từ đầu sân đến cuối hẻm
lên đồng
Sô-cô-la  Sô-cô-la...
Người hút hồn Ma quỷ
Halloween.
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - GIẢI MÃ – Thơ Lê Phước Sinh

VỀ ĐẤT MŨI - Thơ Nguyễn An Bình

 

Giọng nữ đọc thơ.








VỀ ĐẤT MŨI

 

Về đây

Cuối đất cùng trời

Nghe rừng đước mặn hát lời phù sa

Rạt rào ngọn sóng khơi xa

Nhìn triều Cái Lớn chan hòa biển khơi.

 

Anh về

Sông Đốc Đầm Dơi

Thương em nhớ mãi những lời tình ca

Hương tràm theo gió biển xa

Tóc em thơm ngát mùa hoa tự tình.

 

Về đây

Đón ánh bình minh

Xem rừng lấn biển hồi sinh bạt ngàn

Mặn mòi con gái Năm Căn

Rượu cay Đất Mũi còn nồng tình anh.

 

Anh về

Cái Nước Viên An

Rưng rưng cột mốc biên cương cuối trời

Nhìn thuyền rẽ sóng ra khơi

Nắng lên còn đọng tiếng cười của em.


Nguyễn An Bình



READ MORE - VỀ ĐẤT MŨI - Thơ Nguyễn An Bình

TẢN MẠN VỀ TRÀ (Khảo Luận), E Book - Nguyên Lạc




 [TRÍCH ĐOẠN]
 
Giới thiệu:
 
Ông bà ta có câu “Khách đến nhà không trà thì rượu”. Với nhiều người, uống trà không chỉ đơn thuần là giải khát, mà còn là thú vui tao nhã thưởng thức hương vị thơm, ngọt, chát, nồng của “Dịch thể ngạnh ngọc bào” – bọt của chất lỏng màu ngọc bích (Tên người xưa gọi nước trà). Trà, rượu và cà-phê là 3 thức uống hầu như hiện nay ai cũng yêu thích. Đối với cụ Trần Tế Xương thì: “Một trà, một rượu, một đàn bà/ Ba cái lăng nhăng nó quấy ta”. Về “yêu trà”, tôi xin dẫn ra đây vài lời của nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh, trong chương sách Nghệ Thuật Yêu Trà của bà, đại khái:
 
   – “Yêu là cả một nghệ thuật, mà đã là nghệ thuật thì cần phải có sự nghiên cứu kỹ càng, và sự hướng dẫn chu đáo. Muốn yêu ai thì cần phải tìm hiểu tính tình, biết cả từ tính tốt đến tính xấu, những ưu khuyết điểm, xét xem có thích hợp với mình không. Khi đã biết rõ rồi mới yêu thì tình mới bền. Trà cũng như người, cổ nhân gọi trà là Tình Nhân, và ngày xưa cũng như bây giờ có những người yêu trà, chờ đợi giờ phút được ngồi cạnh ấm trà như chờ đợi giờ phút hò hẹn với người yêu”
(Minh Đức Hoài Trinh)
 
Ngồi cạnh ấm trà một mình vào buổi sáng tinh sương hay với tri kỷ trong đêm khuya, thì không cần phải dùng đến lời nói; đọc cho nhau nghe một câu thơ, hay mỗi người nói một mẩu chuyện rồi thả tâm tư suy nghĩ; chẳng cần bàn cãi nhiều lời, khói trà và hương trà sẽ đưa hai tâm tư đến cùng một điểm. Hai người tri âm tri kỷ đã trở thành một.
 
Chúng ta hãy cùng nhau nhắp một chén trà. Ánh sáng xế trưa đương chiếu vào bụi trúc, dòng suối đương róc rách vui tai, và tiếng ngàn thông đương rì rào trong ấm trà của chúng ta. Hãy thả hồn mơ vào chỗ vô thường, tha thẩn trong cái vẻ cuồng dại mỹ miều của vạn vật.
 
Lý Chi Lai, (Lichilai) một kẻ yêu trà, một thi sĩ đời Tống đã cho rằng, đời có 3 mối hận nhất là: “Những thanh niên ưu tú bị hư hỏng vì một chế độ giáo dục sai lầm; những bức danh họa bị mất giá trị vì những kẻ phàm phu tục tử tán thưởng; và những cánh trà ngon bị hao phí quá nhiều vì những bàn tay bất tài vầy vò”.
 
Trà không có cái tính chất tự tôn xằng như của rượu, tự ý thức như của cà phê, hay ngây thơ khờ khạo như của ca cao – (Bảo Sơn – Trà Đạo, dịch từ cuốn The Book of Tea của Okakura Kakuzo)
....
[NGƯNG TRÍCH]
 
Các bạn có nhã hứng đọc toàn bộ sách hoặc Download, xin theo link dưới đây:
 
https://t-van.net/nguyen-lac-tan-man-ve-tra-khao-luan/?fbclid=IwAR2J5zD-28ESCJssym7WKIwdvuk971WJrCyKKriupQhfTSSpp-5WELizPXA
 
Hoặc:

https://nguyenlac.wordpress.com/2022/10/29/nguyen-lac-tan-man-ve-tra-khao-luan-e-book/
 
Nguyên Lạc

READ MORE - TẢN MẠN VỀ TRÀ (Khảo Luận), E Book - Nguyên Lạc

ĐỘT NHIÊN CẢM THỨC SỰ MỌC CÁNH – Thơ Khaly Chàm


 


đột nhiên cảm thức sự mọc cánh
 
hiện tại, có thể nỗi đau thương đã chìm vào quên lãng
với suy tưởng luôn hoàn hảo nhưng chẳng có gì là mới
thi nhân vẫn cứ nhặt nhạnh thơ xanh rơi xuống từ trời xanh
kiên nhẫn hình thành sự thăng hoa của trải nghiệm điếng hồn với cú giật nảy người hôm qua
như vậy, thuyết hỗn mang đã kết thành xâu chuỗi sự kiện vô cùng hóm hỉnh

hôm nay, tro bụi trong tiểu sành đang nghe được hơi thở tình cốt nhục khẽ khàng nghiêm cẩn linh thiêng
hẳn nhiên chúng ta không thể sống như một ví dụ là loài ký sinh bám víu vào thực thể hữu hình
trái đất cố hữu những vòng quay không cần đặc tính trộn lẫn vào hiện tượng
tôi luôn cõng mặt trời trên vai nhìn bóng mình tự xoay chầm chậm
điểm đứng không hề rời thuộc tính linh hoạt biến thiên trong không gian

ngày mai, có phải là giấc mơ trang điểm lòe loẹt phủ mờ thói tật cầu toàn
này em, hãy bày biện lễ nghi chào mừng niềm tin yêu khép mắt nay đã phục sinh
tôi muốn thay đi não trạng mình để không còn lưu trữ dữ liệu hài hước manhwa đầy kịch tính
dường như tôi đang lơ lửng trên điểm đứng chẳng biết tự lúc nào
ước vọng tuổi thanh xuân trở về nhập hình làm nhói sáng vòm ngực
trên giao lộ cuộc đời nhiều ngã rẽ
đột nhiên cảm thức sự mọc cánh nâng tôi bay bổng lên trời
 
ttcuchi sáng 10/2022
khaly chàm
 
READ MORE - ĐỘT NHIÊN CẢM THỨC SỰ MỌC CÁNH – Thơ Khaly Chàm

Saturday, October 29, 2022

LOÀI HOA TRẮNG - Truyện ngắn - Thái Đào

 

Nhà văn Thái Đào



LOÀI HOA TRẮNG 

THÁI ĐÀO

1.

Họ đã đi rồi. Những người từng cưu mang tôi một thời đã bỏ đi Mỹ theo diện HO rồi. Tôi một mình lang thang trở về lều chợ. Con Khờ đứng ở cổng chợ chờ tôi. Nó đưa tay vẫy vẫy. Bây giờ người thân thích còn lại của tôi la nó, con mắt nó cũng đượm buồn. Nó đưa mắt hướng về đường cái, quốc lộ. Tôi hiểu, nó cũng xót xa vì những người ra đi.

Con Khờ đưa cho tôi những củ khoai luộc chín. Tôi lắc đầu. Sáng nay dì tôi cũng bới theo những củ khoai luộc chín. tôi thấy hai bàn tay chìa ra với những củ khoai sao mà giống nhau lạ. Có cái gì của nỗi u buồn và cay cực, có cái gì của sự hao hụt và cam đành. Cầm lòng không đậu, tôi nắm lấy tay nó đặt lên ngực tôi. Tim tôi đập trong nỗi thổn thức của bàn tay nó run run.

Đã sống lâu với con Khờ trên bãi chợ của phố huyện này nên tôi hiểu nó. Tôi thương nó. Nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy cần nó như sáng hôm naỵ Sáng hôm nay tôi bơ vơ, lạc loài. Sáng hôm nay tôi thực sự chẳng còn ai ngay trên quê hương xứ sở của mình. Tôi chỉ còn mỗi con Khờ là người thân thiết. Tôi nắm lấy tay nó mà mặt còn ngó tới đâu đâu. Ngó tới tít tắp con đường, nơi những người từng cưu mang tôi rũ bỏ xứ sở ra đi.

- Đừng có khóc, để tôi kể chuyện cho anh nghe.

- Ừ kể đi, lại chuyện đời xửa, đời xưa.

- Không. Xí quẹt vào chuyện đời xửa, đời xưa. Chuyện sáng hôm nay hay hơn nhiều.

- Ừ... kể đi.

Nó mím môi, ngoảnh đầu chỉ về phía ngôi nhà gạch bên hông chợ. Tôi hiểu nó nói đến thằng quân sư quạt mo chạy mánh, kiếm rượu, kiếm thịt phường chợ búa.

- Hắn làm gì?

- Đổi một bộ tam sự bằng đồng có ba chục lon gạo của một người mới từ vùng ngoài chuyển vào. Bây chừ hí hứng trúng quả.

- Rồi sao nữa?

- Khi đổi lão chê đại nhưng người ta cúi đầu mà đổi. Bây chứ, hắn đang đánh bóng lại, hả hê đặt lên bàn thờ nhà hắn. Hắn gật gù ăn ý lắm.

Tôi cưới ngao ngán mà không nói gì. Tôi biết con Khờ cũng ghét hắn. Cái thằng không biết nên nết. Cặp mắt dê cụ chăm nhìn đàn bà con gái thiếu đường muốn lột hết quần áo người tạ Bao nhiêu lần nó đã nhổ toẹt nước miếng vào mặt hắn, coi khinh. Thế mà hắn vẫn cười khề khề, thích thú ngắm nhìn cái thân thể nở nang mới lớn của nó.

- Hết chưa?

- Chưa.

- Thằng Hải Râu đồ tể lại vớ bở, mua rẻ mấy con lợn bự chác.

- Cũng của mấy người chuyển nhà...

- Ừ, bây chừ bọn chúng đang nhậu mừng trúng mánh.

Tôi chọc nó.

- Em nhập hội trúng quả với nó đi!

Nó bĩu môi dài thượt:

- Xí quẹt.

Tôi chăm chú nhìn nó. Nó mang tiếng là con Khờ nhưng bao giờ nó cũng sạch sẽ. Sáng nào nó cũng có mặt ở chợ này. Nó đón tôi. Cười với tôi. Phường kẻ chợ đã cặp đôi tôi với nó. Một thằng quét chợ và một con khờ sống giữa chợ. Điều đó cũng được thôi! Cái đáng nói là lai lịch của nó. Một lai lịch mịt mờ, khó lần ra gốc gác. Một lai lịch thâm u, buồn bã, khó để biết được cội nguồn.

Có lẽ nó là kết quả của một mối tình vụng dại nào đó. Hay là quả trái của một trận hứng tình nào đó của một thằng cha và con mẹ nào đó, để rồi bê nó ra vất bên bờ sông mặc kệ với cuộc đời trắng đen, trong đục thế nào. Nó được một mụ già ăn xin, cô độc nhặt được. Mụ già đem nó về nuôi. Và nó thừa hưởng của mụ ăn xin đó cái vốn liếng ăn mày, nghèo kiệt. Suốt từ tuổi thơ đến khi chập chững bước vào đời, nó vẫn chỉ là con Khờ đi giúp việc kiếm ăn giữa chợ. Mụ già chết. Nó tứ cố thân cộ Nhưng bãi chợ vẫn là quê hương xứ sở của nó.

Tôi nhìn nó. Nó cúi đầu bẽn lẽn. Tay nó vân vê cánh hoa trắng. Cái cành hoa này tôi nhặt được ở cửa hàng bách hóa năm xưa. Không biết để làm gì, tôi đem cho nó. Và nó giữ mãi, nó đeo lên tóc, lên ngực cho đến tận bây giờ.

Nó nói nhỏ nhẹ:

- Cái hoa trắng này khi nào cũng đẹp.

Tôi gật đầu đồng ý với nó, dẫu cái hoa trắng kia là hoa nhựa.

Bỗng dưng nó đập nhẹ vào vai tôi, má ửng hồng lên rồi chạy vụt đi. Lòng tôi cũng có chút gì mang mang về nó. Tôi đưa mắt nhìn theo.

2.

Khi những người từng cưu mang tôi ra đi, tôi không còn ngôi nhà nào để trở về nữa. Làng quê tôi bên kia dòng sông, nơi bạt ngàn một màu lau trắng.

Ngày ngày tôi qua sông để lên bãi chợ bằng một con đò. Nhưng từ nay bãi chợ là nhà. Tôi không còn nơi chốn để trở về. Trước khi đi, dì tôi cho tôi hai chục đồng phòng khi có cơ sự. Bây giờ, tôi trở về khu bãi chợ của tôi. Thật khó có ai cưu mang, bao bọc được ai. Lòng đau nhưng phải đành lòng làm vậy. Tôi sống bằng nghề quét rác, làm vệ sinh chợ. Tự tôi nuôi tôi bằng những hạt cơm nghèo khó. Ai gọi gì tôi cũng làm giúp: bổ củi, gánh nước, lợp nhà, che quán, sử quán, đắp nền...

Từ đây, đêm đêm tôi ở lại trên bãi chợ. Và tôi cũng cảm thấy thân phận mình cũng thuộc loài sống vô gia cư và chết vô địa táng. Hàng đêm, giữa những lều quán xiêu vẹo tả tơi, tôi nằm gác tay, ngửa mặt nhìn trời, đăm chiêu nghĩ ngợi.

Chợ một thời bị bỏ bê, thu hẹp cho nó tả tơi rách nát. Nhưng rồi người ta cũng phải chui vào đó để đổi trao, mua bán. Bởi vì, còn sống còn ăn, còn tiêu dùng, còn may mặc thì phải còn bãi chợ dù dưới dạng này hay dạng khác, cao cấp hay bần hàn. Còn khu chợ thì tôi còn sống được. Tôi cảm ơn nó và tôi thù ghét ai đòi phá chợ.

Chợ là nhà cửa của tôi, là đất thánh của cõi hồn tôi, là chốn vĩnh hằng của cuộc đời ghẻ lạnh, côi cút, đơn độc của tôi. Tôi ngồi ngậm điếu thuốc phì phèo trên môi. Con Khờ mang tới cho tôi bát nước chè xanh với mấy củ khoai luộc. Nó lại mỉm miệng cười.

- Sao lại không ăn cơm. Ăn khoai mãi thế?

Nó lắc đầu:

- Không đủ tiền ăn cơm.

Tôi cảm thấy tôi nghiệp cho nó. Nó vừa đi hát dạo vừa đi xin, vừa phụ việc cho những người buôn bán giữa chợ. Đồng tiền nó kiếm được cũng ít ỏi như những đồng tiền tôi kiếm được. Nó hào phóng với tôi bằng tất cả tấm lòng nó. Nó khờ dại chốn chợ đời mà chân chất chốn trái tim. Tôi thương nó như thương một phần thân thể của tôi, một phần rách nát, tả tơi của số kiếp tôi. Tôi chụm đầu với nó, ăn những bữa ăn nghèo khó. Tôi thấy cay nồng mùi vị hạnh phúc góp nhặt giữa chốn trần ai. Tôi thấy thảm cỏ hạnh phúc của mình nhiều lắm cũng chỉ chừng ấy thôi mà bao la, bất tận...

- Cả ngày nay anh ngồi thừ... đau phải không?

Tôi gật đầu chỉ vào trái tim mình. Nó gật đầu và hiểu.

Ngôn ngữ của hai chúng tôi vỏn vẹn chỉ có thế. Ngắn ngủi vài dòng mà bề dày, bề sâu thì vô kể. Con Khờ đưa cành hoa trắng trên mũi. Nó hít hà mùi hương tưởng tượng:

- Em giữ nó suốt đời em...

- Vì sao?

- Vì của anh tặng em.

Tôi lại lặng người đi và ngồi nhìn cái thân thể mới lớn của nó. Có lẽ cũng gần kịp tới hai mươi. Tuổi của một người con gái vào đời, ươm mộng. Nhưng mà với một con Khờ thì cái một nó ươm là gì nhỉ? Có lẽ cũng như tôi thôi. Một thằng quét chợ, quát tàn hết rác rưởi một ngày rồi ngồi thở dốc, nhìn khói thuốc baỵ Nó sẽ nhảy múa ăn xin, quàu quặt giúp việc cho những người buôn bán, tàn hết một ngày rồi thơ thẩn dạo bờ sông.

Tôi cười nắm tay nó.

Nó gật đầu và im lặng nhìn sâu vào trong mắt tôi.

- Thằng trấn lột đêm qua lại được mánh.

- Vụ gì?

- Mấy người buôn lậu hàng Lào về, họ tắt đường qua khé Rú bị bọn thằng trấn lột mai phục cướp sạch hàng.

Nhắc đến thằng trấn lột là tôi nổi gai ở xương sống và khó chịu ở trong người. Nghe đâu xưa kia nó là võ sĩ, đã từng thượng đài, đấu đá mấy trận ở miền Trung và miền Nam. sau một thưở kỳ hồ, lang bạt, bây giờ hắn trở về quê hương xứ sở của hắn. Người ta nể danh tiếng thưở xưa, mời hắn ly trà đá, chén rượu, bữa nhậu... Hắn đổ đốn bởi thói hoang đàng xưa cũ, bắt đại những thằng có máu mặt. Hắn mời vào quán nhậu, nhưng chưa một lần hắn trả tiền cho những mâm nhậu kiểu đó. Người ta kiềng mặt hắn mà vân anh anh, em em với hắn. Hắn xâm đầy mình những hình đàn bà ở truồng. Thỉnh thoảnh hắn đánh quả áp phe hay trấn lột gì đó rồi trở về hiền từ ngồi bên gốc quán với be rượu nhìn đời mặc kệ trôi qua.

Tôi ghét cái bản mặt của hắn. Nhưng mà sợ hắn. Hắn có thể đấm một quả đấm đến tan xương nát thịt người tạ Hắn trấn lột ngay cả tôi. Thỉnh thoảng hắn rờ nắn túi áo, túi quần của tôi. Có đồng nào hắn bảo tôi đi mua rượu đãi hắn. Tôi thù hắn mà không làm gì được.

Nghe con Khờ nhắn đến hắn, tôi lắc đầu:

- Kệ chúng, đừng xí vào chuyện chúng mà chết!

Con Khờ lè lưỡi ra giễu tôi rồi cười khì khì.

3.

Vầng trằng như vỡ ra, xác trôi bềnh bồng trên dòng sông lạnh ngắt. Tôi ngồi gục đầu bên dòng sông. Mặt tôi sưng húp bầm tím. Thân xác tôi rã rời, mệt lả. Cổ họng tôi khô đắng. Tôi ngó mãi dòng sông trôi...

Tôi ngó mãi xác con trăng bồng bềnh. Cái màu vàng ủi trôi lên dạt xuống như muốn tấp vào bờ, như muốn xô dạt ra xa làm tôi kinh hãi. Tôi tưởng như xác con Khờ còn đâu đó trong dòng trăng tan nát. Nó chết rồi. Nó nhảy xuống dòng sông. Thân xác nó người ta vớt lên và chôn cất ngày hôm qua, nhưng mà với tôi, mãi mãi nó vẫn còn đâu đó trên bến chợ, trên bãi sông và dật dờ ẩn hiện trước mặt tôi.

- Khờ ơi? Tôi là thằng tồi. Tôi là một thằng không xứng đáng làm đàn ông.

Bỗng dưng tôi muốn khóc, khóc cho vơi nỗi buồn. Khóc cho dịu cơn đau...

Bọn chúng có ba thằng say rượu, đã thay phiên nhau hãm hiếp con Khờ ngay trước mặt tôi. Tôi là một thằng đàn ông không làm gì được để cứu nó. Tôi còn bị chúng đánh cho nhừ tử để đến bây giờ những vết bầm vết tím vết sưng còn mưng mủ trên da thịt và ngay cả trong cõi hồn tôi.

Tôi vò đầu vào hai bàn tay chảy máu.

Hai hàm răng tôi nghiến lại. Tôi muốn cắn nát cả cuộc đời, cắn nát cái đêm ô nhục đau thương. Vù vù bên tai tôi tiếng gió. Tiếng gió đập lên lều quán xiêu vẹo tả tơi. Con trăng bị đám mây che khuất. Mưa phùn rơi lất phất. Tôi choàng thức dậy bởi tiếng la của con Khờ. Tôi vùng dậy chạy tới cái quán nước của người đàn bà què, bán nước chè xanh để sống qua ngày ở góc chợ. Hôm nay bà về quê để tiễn những người bà con thân thích đi vào Nam. Con Khờ ở lại một mình. Hồi hôm tôi đã ngồi kể chuyện đời xửa đời xưa với nó ở đó. Nó đuổi tôi về khi khu chợ đã vào khuya. Tôi bâng khuâng ra về, và chui vào cái sập hàng của mấy mụ hàng rong. Tôi nằm bên những thùng ruốc thùng mắm mà ngủ.

Tôi thức dậy và nghe rõ ràng là tiếng la của con Khờ. Nhưng bây giờ nó có vẻ khác lạ; như ai đó đã bịt mồm bịt miệng nó lại và nó cố chống trả. Tôi lao thẳng tới đó. Và kịp khi tôi xông vào, một cú đấm như trời giáng nện xuống vai tôi. Tôi ngã sấp. Mặt đập vào nền chợ. Máu mũi chảy ra. tôi kịp nhìn lên và thấy bọn chúng. Thằng võ sĩ chuyên nghề trấn lột. Thằng đồ tể mổ heo. Và thằng bán hàng rong lẻo mép, theo đóm ăn tàn chuyên tiêu thụ hàng gian phi.

Bọn chúng đang lột hết quần áo con Khờ ra. Bọn chúng dận khăn vào miệng con Khờ cho nó hết la hét. Bọn chúng, thằng cầm tay, đứa cầm chân dằn ngửa con Khờ ra trên cái nền đất xám xịt. Tiếng con Khờ thở dốc, vùng vẫy. tôi nghiến răng vùng dậy. Một cú đá làm tôi bật ngửa. Thằng võ sĩ giọng lè nhè mùi rượu:

 - Nằm yên, nhỏ. Tao đập bể họng mày bây giờ.

Và hắn đạp một chân lên cổ họng tôi đến nghẹt thở.. Tôi đã biết giá trị bàn chân của hắn. Tôi đau đớn phẫn uất. Cả vùng da thịt con Khờ phơi bày ra trắng toát, phì nhiêu như một vùng châu thổ. Ôi những đứa mất nết, đốn mạt, dâm bôn. Ôi những đứa phi luân, mất dạy. Một lũ cường đồ chè rượu. Nó phá nát cái thiên đường ngà ngọc của tôi. Nó biến miền đất hứa của tôi thành vũng sâu đọa lạc. Nó làm tôi điêu đứng khổ đau. Tôi thà chết với nó. Tôi đạp tung hai chân và vùng dậy. Nhưng lần này lại là thằng đồ tể. Nó đá ngược tôi với một tuyệt chiêu như từng vật bò, hạ heo. Nó dí vào miệng tôi mũi dao nhọn:

- Tao sẽ thọc hết con dao này vào miệng mày như thọc heo vậy.

Mồ hôi vã ra. Mũi da dí vào miệng tôi đụng tời bờ răng. Hắn là chuyên gia giết mổ. Có bao giờ ghê tay một cú đâm thọc đâu. Tôi trở nên bất lực, yếu hèn, nằm im thin thít và khổ đau nghe tiếng thở phì phì của bọn chúng và tiếng nấc tức nghẹn của con Khờ.

Sau cùng thằng bán hàng rong, loài theo đóm ăn tàn, giải quyết việc tôi, hắn nện vào mặt tôi một đấm. Bình thường hắn là thằng ốm o, nhu nhược, nhưng khi có cơ hội, theo bè, theo cánh, đánh hùa, đánh hôi thì hắn là một thằng ác độc, ti tiện nhất. Hắn đấm thẳng tay và liên tục. Hắn vừa đấm vừa lè nhè:

- Mày phải biết giữ kín chuyện này, lép bép là tụi tao làm thịt mày không thương tiếc.

Tôi muốn rên lên mà không được, một thằng lấy giẻ bịt miệng tôi. Nó cũng lột hết quần áo của tôi và vất nằm bên con Khờ, để cả hai trần truồng như nhộng. Đó là kế nhằm đánh lận con đen, gây hỏa mù với thiên hạ.

Tôi biết được ý đồ đen tối của nó. Tôi gắng đau lết dậy khi chúng đi rồi. Trên vùng ngực hoen ố, nát tan của con Khờ tôi bỗng bật khóc, tấm tức như một kẻ mất hết gia tài vốn liếng của đời mình. Tôi đau xót lau chùi những vết máu lấm với đất bùn nhơ bẩn, hoài thương trinh tiết một đời người.

Phương đông hừng sáng. tôi đắp cho con Khờ những manh áo còn sót lại. Nó khóc nức nở mà không nói gì. Tôi lần mò ra bờ sông, rửa mặt, rửa những vết thương bầm tím.

Ba ngày liền con Khờ im lặng không tha thiết gì đến chuyện ăn uống. Nó lảnh tránh tôi. Nó không còn đem đến cho tôi những bát cơm, những củ khoai, những miếng kẹo, những bát nước chè xanh. Ba ngày liền nó thẩn thờ tìm kiếm trên khắp nền đất chợ, trong những đống rác. Nó bươi cào. Nó lục lọi. Nó kiếm tìm cái bông hoa trắng mà trong cái đêm khốn nạt đó, lũ cường đồ đã làm tan nát và ném mất đi đâu. Nó rầu rĩ, lặng câm như người mất trí. Nó không còn hát, còn ca, còn ngửa tay xin tiền như mọi bữa. Tôi đau khổ ngồi nhìn nó. Tôi và nó không có đứa nào dám nghĩ đến chuyên thưa báo với chính quyền. Chúng tôi làm thế nào mà thưa kiện được chúng nó.

Tôi ngồi xua đuổi những con ruồi, con nhặng bay vo ve trên những vết mưng, vết mủ. Ba ngày liền tôi cũng không đói. Nhưng cái đang hành hạ tôi lúc này là tôi không biết làm sao an ủi được con Khờ.

Sáng hôm qua tôi lên cửa hàng bách hóa, tìm mua một cành hoa trắng đẹp nhất. Tôi tìm nó ở sau bãi chợ và trao cho nó, thế cái bông đã mất. Nó lắc đầu:

- Không phải cái bông này. Cái này là đồ "dỏm".

- Cái kia cũng bằng nhựa mà.

- Nhưng anh đã cho em đã hai năm rồi. Hồi đó anh dễ thương và thương em lắm. Em giữ nó mãi. Không cái nào thế được đâu.

Tôi lặng người đi:

- Nhưng cái này cũng của anh cho em mà.

Nó lắc đầu:

- Anh bây chừ không phải anh hồi xưa. Có mỗi cái bông hoa trắng mà không giữ được cho em. Thằng đồ tể nó giữ cho con vợ béo ủ của nó cả tòa nhà. Thằng thầu khoán nó giữ cho vợ nó cả áo đầm, xe cúp, tivi, tủ lạnh.

Tôi nói như phân bua, giải bày:

- Nhưng mà... Em cũng thấy anh bị chúng đánh đến tả tơi.

Nó gật đầu và ứa nước mắt:

- Tội nghiệp cho anh, nhưng mà cái bông trắng đã mất rồi!

Và nó bỏ đi. Tôi đứng sững nhìn theo. Nó tiếp tục tìm kiếp suốt ngày hôm đó. Nó như kẻ khất thực đi xin lại loài hoa trắng giữa thế gian. Nó sầu não. Nó đau thương. Nó hỏi thăm khắp phố chợ. Có ai bắt gặp được bông hoa trắng của nó không. Người ta ngỡ ngàng. Người ta ngạc nhiên. Và người ta hiểu rồi ái ngại cho nó, buồn bã cho nó.

Nó như kẻ hành hương cô độc, lặng lẽ tìm về xứ sở của loài hoa trắng.

... Cho đến buổi chiều, khi ráng chiều ối đỏ cả trần gian và mặt trời như đẫm máu, nghiêng về phương tây chở dẫn đô... thì nó nhảy xuống dòng sông. Nó tuyệt vọng vì sẽ không bao giờ tìm được cho mình bông hoa trắng của cuộc đời. Nó đã đi tìm bông hoa trắng trong dòng sông và trong cõi chết...

Bây giờ chỉ còn lại mình tôi giữa bãi chợ hoang vắng này.

Như một tiền oan nghiệt báo, như một số phận khốc liệt phải đeo mang. Cái bóng con Khờ và đôi mắt buồn thăm thẳm, mãi ám ảnh tôi. Tôi như bị mê hoặc từ một cõi xa xăm. Tôi như bị một ma lực từ cõi chết dội về, hút lấy, tung vào một cuộc kiếm tìm hoài mãi...

Thế là tôi đi. Tôi đi mãi trong mỏi mòn, kiệt sức. Người tôi xiêu đổ trên đôi chân ốm yếu. Trí tôi hoảng loạn trong mịt mù sinh tử đời người. Nhưng không bao giờ tôi được quên. Loài hoa trắng và nụ cười bát ngát của con Khờ. Tôi phải tìm nó ở dưới vực sâu, ở trong đọa lạc, hay ở giữa trời cao...

Tôi đã kiếm tìm đến kiệt sức.

T.Đ

(SH số 5 - 1993)

Nguồn: Tạp chí Sông Hương, số 5/ 1993. 

 

READ MORE - LOÀI HOA TRẮNG - Truyện ngắn - Thái Đào

RỒI SẼ TÀN TRO - Chùm thơ - Thuỳ Vy

 

Tác giả Thuỳ Vy

RỒI SẼ TÀN TRO

 

Rồi sẽ tàn tro

rồi sẽ là nước

hư vinh và nhục

rồi cũng lìa xa.

 

Gió và gió

mây rồi mưa

rồi núi

rồi đá

rồi là biển khơi.

 

Nào khúc mắc

nào dư thừa

nào hư ảo

nào là chưa có gì.

 

Nào mực thước

nào uy nghi

nào hùng hổ

nào gì gì.

mặc ai.

 

Chỉ là ta với hình hài

tự phù phiếm tự phôi phai nỗi buồn.

 

Thùy Vy

 

ĐỀN EM

 

Một chiều em đến

một chiều tôi

một chút bâng quơ kiệm kiệm lời

se luồn qua chiếc màu nhơ nhớ

em đã là em

trong tim tôi.

 

Tôi mãi là tôi

sẽ là em

một nét tình thôi mãi mãi tìm

vẫn hồn nhiên ấy sao e thẹn

vẫn mắt môi hiền

sao chao nghiêng.

 

Em mãi là em thuở đôi mươi

ấm lắm bàn tay siết chặt lời

ru đời dịu lướt êm trầm khúc

em.

chỉ là em

tôi yêu thôi.

 

Em đã là em của lòng tôi

thương lắm chiều thu em đến chơi

ra về dạo ấy tim còn vỡ

đền em.

em có chịu đền tôi.

 

Thùy Vy

 

LỘI NGƯỢC LÊN CHIỀU

             

Lặng nghe trời đất bảo nhau

dế giun xoắn lắm cũng quay quắt nhìn

dưới nước lũ

trên âm binh

thao thao con chữ giật mình tái sanh

đầu nguồn đất trụt mái tranh

quơ ngang chạm ngõ đành hanh cuộc đời

cua ngoi ngóc

gió ngàn khơi

lum khum lượm rá soong nồi bơi ngang

liếc nhìn chạn chén vỡ toang

nửa đời vay

đã vắt ngang lưng chiều

xắn quần lội ngược liêu xiêu

ngỡ chiêm bao trượt mé rêu giật mình

thương con cá

chạm mái đình

loay hoay vướng phải lưới tình thế gian.

 

Thùy Vy

READ MORE - RỒI SẼ TÀN TRO - Chùm thơ - Thuỳ Vy

Friday, October 28, 2022

LỜI CÔ BÉ TỰ TÌNH - Thơ: THY LỆ TRANG - Nhạc: LÊ HOÀNG - Hoà âm: CAO NGỌC DUNG - Tiếng hát : TRUNG HIẾU


LỜI CÔ BÉ ĐANG YÊU

(LỜI CÔ BÉ TỰ TÌNH)

 

 Thôi thì cứ mặc mưa rơi

 Nhạt nhoà trên má, trên đôi môi hồng

 Có chút buồn, chút nhớ mong

 Chút vương vấn nhẹ... ,như lòng em mơ

 Cùng anh chung một con đò

 Vẫn nghe như lạc giữa bờ sông Thương

 Anh- chàng lãng tử bên đường

 Em- cô gái nhỏ chân phương đợi chờ

 Một chiều em trải tình thơ

 Ngẩn ngơ hoa bướm, thẫn thờ cỏ cây

 Trên trời nghiêng nửa vầng mây

 Trao hôn chưa dám, chia tay tạ từ

 Mai sau xa cách cho dù

 Bướm mơ hoa vẫn tương tư chiều chiều

 Còn em cô bé đang yêu

 Với chàng lãng tử… dám liều hay không?

 Cuộn tình chỉ rối bòng bong

 Ôi sao em dám sa vòng… vì yêu!!!

 

 Thy Lệ Trang

 

READ MORE - LỜI CÔ BÉ TỰ TÌNH - Thơ: THY LỆ TRANG - Nhạc: LÊ HOÀNG - Hoà âm: CAO NGỌC DUNG - Tiếng hát : TRUNG HIẾU

Thursday, October 27, 2022

CHỢT NHỚ, CŨNG LÀ MỘT NÉT “VDĂNG QUÁ” - Thơ Chu Vương Miện




CHỢT NHỚ
 
“Thân em như hạt mưa rào
Hạt rơi xuống giếng hạt vào vườn hoa
Thân em như tâm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai” *

* “ca dao kéo”
 
Thấm thoát trên 8 bó
Chết thì chưa chết? ngay tức thì
Mà sống thì cũng chả tích sự gì?
Tối ngày nhà thương bác sĩ & cấp cứu
Tối ngày uống đủ loại thuốc & chích
Chả công chả cán chó gì?
Sống để nghe để đọc cáo phó phân ưu phiền
Những tiên sinh tiền bối bạc bối trước minh
Orevoir cõi tạm
Về cõi thiệt
ố là là?
 
 
CŨNG LÀ MỘT NÉT “VDĂNG QUÁ”
 
Quán cháo mắng bún chửi
Mặt bằng tại số 41 đường Ngô Sĩ Liên Hà Nội
Thành ngữ Pháp Lang Sa có câu:
“cha nào con nấy, rau nào sâu nấy
dân nào vua nấy, dân nào thì chính quyền nấy”
thành ra cái chuyện cháo mắng bún chửi
của chủ nhân Kim Thoa cũng là chuyện thường ngày ở kinh đô
 
Sau 1975
Sự thay đổi chế độ 
Sự đổi đời người
Thì cái chuyện ăn tục nói phét
Văng tục chửi rủa có đà phát triển
Trên toàn quốc
Càng khó khăn trong cuộc sống thì càng văng tục
“đụ má đéo bà” đó là logic
Riêng quán Bún Chửi sau nhiều năm kinh doanh
Phát đạt bây giờ ăn nói có vdăng quá và lễ độ
Trên trung bình
Còn lại văng tục bừa bãi
thì chờ công an phạt
 
 Nội dung Bún Chửi cách pha chế
gồm có xương heo chân giò móng heo & lưỡi heo
bột nêm bột ngọt nước mắm
thêm một ít dọc mùng “Bạc Hà”  cà chua
và bún trắng
chỉ có vậy rồi đun lên
tôi coi trên youtube chừng mươi bài
thì cái sự chửi tục không có
chỉ có nói gay gắt khó nghe mà thôi?
so với hàng tôm hàng cá ngoài chợ
và chợ cá chuyên nghiệp Trần Quốc Toản
thì quán Bún chửi có vdăng quá trên trung bình
bà Kim Thoa chủ quán bộc bạch:
“người ăn ở đây hoàng tử có, công chúa có
Xã hội đen có, hầm bà lằng xắn cấu có đủ”
Và cũng toàn là khách quen?
Cung cách trao đổi hàng ngày
Nói qua nói lại với nhau cung cách vô văn hoá
Nói riết quen như vậy rồi?
chẳng qua có những vị khách lạ
thấy ngon đến ăn nơi hơi bức xức
chửi bậy văng tục từ xửa xưa đã có
chẳng qua là mức độ mà thôi?
 
Chu Vương Miện

READ MORE - CHỢT NHỚ, CŨNG LÀ MỘT NÉT “VDĂNG QUÁ” - Thơ Chu Vương Miện

Wednesday, October 26, 2022

ĐỌC “HẠT NẮNG MỒ CÔI”, TẬP THƠ CỦA HOÀI HUYỀN THANH - Châu Thạch


 
Nhà thơ Hoài Huyền Thanh, sống ở thành phố Hồ Chí Minh là một cây bút nữ mà nhiểu người ái mộ và mến phục, không chỉ bởi văn thơ của tác giả, mà còn bởi tấm chân tình của nhà thơ đối với văn thi hữu và với tha nhân trong cuộc sống.
  
Nhà thơ Hoài Huyền Thanh

Nhận được tập thơ tác giả gởi tặng, cụm từ “Hạt Nắng Mồ Côi” buộc tôi phải suy nghĩ nhiều. Mồ côi nghĩa là bị mất cha hay mẹ, hoặc bị mất cả hai khi còn bé. Hạt nắng không là sinh vật thì không cha không mẹ là đương nhiên. Vậy đâu có hạt nắng nào  mà chẳng mồ côi. Cũng có thể nói một cách ngược lại, hạt nắng có từ ánh sáng mặt trời. nên mặt trời có thể gọi là cha mẹ của nắng. Vậy hạt nắng nào cũng có cha mẹ, và cha mẹ của hạt nắng thì vĩ đại vô cùng.
  
Vậy Hoài Huyền Thanh dùng riêng một hạt nắng, cho nó mồ côi, đem hạt nắng ấy làm hình ảnh cho tập thơ của mình là ý nghĩa gì?.
  
Đọc bài thơ “Hạt Nắng Mồ Côi” đăng ở tráng 42 của tập thơ, ta hiểu được nhà thơ Hoài Huyền Thanh quan niệm có một thứ hạt nắng khác và một thứ mồ côi khác. Đó là thứ hạt nắng của tình yêu chiếu rọi trong tâm hồn mình và một thứ mồ côi được cảm nhận xảy ra trong cuộc đời tình ái của nhà thơ. Nhà thơ dùng hình ảnh nắng cho mình và gió cho anh như muốn bày tỏ tình yêu của họ là rất lớn, như nguồn năng lượng rất mạnh của thiên nhiên.
 
Ta hãy nghe Hoài Huyền Thanh thỏ thẻ ở khổ đầu:
 
        Người ta nói
        Em là ánh nắng
        Anh là gió trời
        Từng là tình nhân
        Can cớ gì
        Đau nhói trong tim
 
Rất rõ ràng, tác giả ví mình là hạt nắng và ví anh là gió trời. Vậy nắng và gió ở đây không sinh ra trong vạn vật mà sinh ra trong lòng của họ, trong tình yêu của họ. Nói cho đúng, tình yêu của họ mới chính là thân sinh của hạt nắng, và tất nhiên hạt nắng đã sinh ra dưới một ngôi sao xấu, nên cuộc tình đã khiến nhà thơ phải thốt lên “Can cớ gì/ Đau nhói trong tim”
  
Rồi ta hãy đọc khổ chót của bài thơ “Hạt Nắng Mồ Côi”:  
 
                 Người ta nói
                 Gió mãi lang thang
                 Nắng xuân nồng nàn
                 Hạ về rực rỡ
                 Thu tàn
                 Đông tận
                 Nắng rạn vỡ
 
                 Người ta nói...
                 Hạt nắng mồ côi!
  
Đoc khổ thơ nầy, dễ hiểu rằng tác giả có một cuộc tình lớn, yêu nhau quanh năm suốt tháng, yêu nhau suốt cả cuộc đời, nhưng suốt cả cuộc đời không bao giời là đoàn tụ được. 
 
“Người ta nói/ anh là gió” rồi “Người ta nói/ Gió mãi lang thang”. Gió thì mùa nào cũng có nhưng gió không bao giờ dừng lại bao giờ, cho nên mùa xuân của đời em có “Nắng xuân nồng nàn” nhưng gió cũng bay qua, rồi mùa hạ của đời em có “Hạ về rực rỡ” thì gió cũng bay qua, rồi “Mùa thu tàn/ Mùa đông tận” gió cũng bay qua. Tất nhiên nắng từ buổi xuân nồng nàn đến khi rạn vỡ gió đều thấy, gió đều biết và chắc gió cũng đau lòng, nhưng gió thì không thể dừng lại được để ôm nắng vào lòng, để ấp nắng trong tay. Có chăng gió ôm tình nắng trong quả tim mình và bay cùng năm tháng. Bởi thế người ta nói em là “Hạt nắng mồ côi!”
  
Vậy “Hạt Nắng Mồ Côi” là một cụm từ mà nhà thơ Hoài Huyền Thanh sáng tạo để để mang trọn vẹn hình ảnh một cuộc tình trong trẻo, vô biên, quyến luyến, thanh tao, có suốt bên nhau trong bốn mùa của tuổi như một đôi bạn tri âm tri kỷ giữa cuộc đời này, nhưng sầu thay, vẫn song song bên nhau mãi mãi đi về miền vô cực!
  
Bài thơ của nhà thơ Nguyễn Cân, cảm tác  khi đọc “Hạt Nắng Mồ Côi”, đã nói lên đủ ý nghĩa của cụm từ nầy. Bài thơ có 16 câu, Châu Thạch xin rút còn 7 câu để bài viết ngắn đi:
 
Một chút gió bay qua thời thiếu nữ                       
…Một chút nhớ cho ngày xưa xanh mãi                       
…Một chút thơ đủ cho đời còn ấm                       
…Một chút lạnh khi hoàng hôn xuống vội                           
Sợi tóc rơi ai biết đã thu rồi                           
Tình ủ kín ngăn kéo nào quá tội                           
Mãi chờ người hạt nắng hóa mồ côi!                                 
                   (Một Chút Và Mãi Mãi)
   
Thơ Hoài Huyền Thanh là vậy, thơ tình yêu thì tình yêu lóng lánh như hạt sương mà không dễ vỡ như hạt sương, ngược lại nó kết tụ tinh hoa và bền vững như hạt kiêm cương giữa đời. 
   
Phải nói thơ Hoài Huyền Thanh là thơ tình, nhiều thứ tình, tình yêu cho ta nhiều cảm xúc bởi hạt nắng mồ côi , còn tình người, tình quê hương, tình bạn hữu… là những ánh nắng sáng soi đôi bờ giấy, là những tiếng thơ truyền cảm tâm tư, gợi vui, gợi buồn, gợi nhớ, bắt suy tư, làm cho ai đọc cũng thấy tâm hồn mình rung động.
 
Hoài Huyền Thanh với tình yêu cuộc đời:
 
           Xa gần rồi cũng thế
           Nước sẽ chảy về nguồn
           Cát bụi nào tự tại!?
           Bến mơ lòng an nhiên
                   (Chút An Nhiên)
 
Đây là tình yêu cuộc đời của các bậc thiền sư, an nhiện và tự tại. Tất nhiên nhà thơ không phải là thiền sư nhưng định hướng cho tình yêu cuộc đời như thế làm cho Giọt Nắng Mồ Côi an tịnh trong năm tháng mồ côi của đời mình.
 
Hoài Huyền Thanh yêu quê hương:
 
Ai cũng đi chuyến xe đời vô tận      
Tùy duyên ta gặp gỡ mỗi cung đường       
Nào ai biết bao ga đời lận đận       
Còn kịp về tiễn biệt hạt mù sương         
                 (Chưa Khuất Bóng…)
 
Khổ thơ không nói gì quê hương nhưng quê hương là nỗi nhớ và niềm mong ước quay lại trong lòng.
 
Hoài Huyền Thánh với tình yêu tuổi học trò:
 
Đường phượng bay ấp yêu nhiều mơ mộng      
Cánh hoa xưa thành bướm lượn nao lòng      
Trang lưu bút chở một thời mới lớn       
Mấy mươi năm còn đó một dòng sông?!                    
          (Chùm Phượng Vỹ Long Đong)
 
Khổ thơ cho ta cả một dòng sông ký ức đầy hoa và đầy bướm lung linh không bao giờ ta quên được trong đời.
 
“Hạt Nắng Mồ Côi” dày trên 160 trang, trên 80 bài thơ, người viết chỉ xin giới thiệu tập thơ bằng cách viết lướt qua vài cảm nhận của mình. Thế nhưng, chỉ đọc một vài vần thơ nhẹ nhàng của Hoài Huyền Thanh, ta cũng thấy được đó như con đường hương hoa dẫn đến những khu vườn thanh sắc mang ý nghĩa đầm đà của những thứ tình yêu cao thượng. Cuối cùng xin gởi đến bạn đọc mấy câu thơ trích từ bài cảm tác của Châu Thạch về thơ Hoài Huyền Thanh để thay lời tạm biệt:
 
Hoài là nhớ chuyện ngày xưa              
Huyền là màu của đong đưa nỗi sầu               
Thanh như chuông vọng kinh cầu              
Bút danh ai đẹp mà đau giũa đời…
 
 …Tiếng thơ như tiếng tơ giăng             
Để câu thành gió để vần thành sương               
Để người lây bệnh yêu thương               
Đọc thơ, hồn cứ vấn vương thơ hoài        
                                                                               
Châu Thạch
                
READ MORE - ĐỌC “HẠT NẮNG MỒ CÔI”, TẬP THƠ CỦA HOÀI HUYỀN THANH - Châu Thạch