Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, March 3, 2021

GIÊNG, NHỮNG ĐÊM ĐẦU THÁNG – Thơ Lê Phước Sinh


                      Nhà thơ Lê Phước Sinh


GIÊNG - NHỮNG ĐÊM ĐẦU THÁNG

 
Nằm trườn ra Cỏ ngắm Sao
này Em, này Tôi, này Bạn  bè...
chập chờn, nổi trôi vòng vô định
gió từ đâu đưa đẩy phận đời.
Đêm tháng Giêng, trời xanh trong.
 
                        LÊ PHƯỚC SINH

READ MORE - GIÊNG, NHỮNG ĐÊM ĐẦU THÁNG – Thơ Lê Phước Sinh

TRĂNG NGUYÊN TIÊU 2 – Thơ Nguyên Lạc

 


TRĂNG NGUYÊN TIÊU 2
 
Phố người lữ khách mồ côi
Nguyên tiêu trăng rạng trêu tôi bóng hình!
Hương trầm thân quế môi trinh
Vẳng khuya điệp khúc muôn trùng vọng âm
 
Mong manh sương khói mù không
Bóng hình yêu dấu xa xăm nghìn trùng
Nguyên tiêu huyễn mộng trăng chung
“Đào hoa nhân diện... ánh hồng nơi nao”? *
 
Nhớ câu thơ cổ buồn sao
“Khứ niên kim nhật”... Khi nào gặp đây?
Tôi và bóng...  rượu trên tay
Tôi và Nguyệt... nỗi tình hoài thiên thu!
 
                                            Nguyên Lạc
 
..........
 
* Ý thơ:
“Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong”
                                     Thôi Hộ
 
READ MORE - TRĂNG NGUYÊN TIÊU 2 – Thơ Nguyên Lạc

NGỒI VỚI BẠN BÊN VƯỜN THANH LONG | MỘT CHIỀU NGHE ĐÀN CA TÀI TỬ | ĐÊM KHẮC KHOẢI VÊ TRÒN NỖI NHỚ | SAO ĐI NGANG GÓC PHỐ NÀY EM BƯỚC VỘI - Thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Ngồi với bạn bên vườn Thanh Long


Ơ kìa! Nắng đổ trên tay

Đắn đo đứng giữa vườn cây cuối mùa

Chuyện đời khi được, khi thua

Ở đâu quyết giá bán mua trái này

Rợp trời sắc đỏ phơi bày

Lung linh như thể giữa ngày đưa dâu

Ngẩn ngơ nắng, quyện cơ cầu

Được mùa, rớt giá chạm sâu nỗi buồn

Chênh vênh vòng xoáy quay cuồng

Biết rồi, sao mãi nói suông suốt mùa

Nỗi trôi giá, cứ phân bua

Thị trường như cứ trêu đùa nông dân

Đẩy đưa ngày tháng xoay vần

Nợ, vay, vay, trả lúc gần, khi xa

Nông dân xưa, vốn thật thà

“Đừng cho ai gạt, chớ hề gạt ai”

Bây giờ nết cũ nhạt phai

Chăm chăm khôn vặt, mạnh ai nấy làm

Theo chiều kết nối tạp nham

Đắng cay bị gạt càm ràm không thôi

Nhịp đời lặng lẽ chìm trôi

Vườn xanh vã đẫm mồ hôi người trồng

Vững tin sẽ được khơi dòng

Chuỗi giá trị, mớ bòng bong được mùa ...

Lê Thanh Hùng


 

Một chiều nghe đàn ca tài tử


Giọt đàn kìm, loang trong không gian

Tiếng xề rơi vạt nắng hoe vàng

Em vén tóc, giọng ngân đằm thắm

Đâu hay là mùa xuân đã sang

                    *

Điệu Khốc hoàng thiên như ai oán

Ngoài kia đường nắng chảy lung linh

Xa lắm rồi một thời tao loạn

Ngọn gió reo trên những công trình

                    *

Hát lại đi em, khúc Nam xuân

Có gì đâu mà lại tần ngần

Hay hát khúc Xuân tình cũng được

Để anh còn nhớ tuổi trầm luân

                   *

Sao lại hát Phi vân điệp khúc

Tiếng đàn kia muốn nói điều gì?

Mà buông thả tiếng trầm, tiếng đục

Để có người rót rượu tràn ly

                    *

Dây hò rung, bóng nắng đổ dài

Điệu xàng xê, biết tỏ cùng ai

Anh hát Lý kéo chài, tiễn bạn

Rượu cạn rồi, ngày cũng đã phai ...

Lê Thanh Hùng



Đêm khắc khoải vê tròn nỗi nhớ


Của những ngày xa cũ, váng hoàng hôn

Đã từng có một ước mơ dang dỡ


Gió trăm năm đổ nhịp lạc hồn

Còn nguyên đó, sắc hoa màu nhớ

Sáng bừng lên một góc vườn đêm ...

Lê Thanh Hùng



Sao đi ngang góc phố này em bước vội


Lại không chịu nhìn chùm hoa giấy đong đưa

Bóng nắng dội khoảng không mờ tối


Hoen mờ nghiêng, giậu đổ hiên thưa

Bước hối hả, sao chừng như bối rối

Trời, kỷ niệm còn nguyên những dấu xưa

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - NGỒI VỚI BẠN BÊN VƯỜN THANH LONG | MỘT CHIỀU NGHE ĐÀN CA TÀI TỬ | ĐÊM KHẮC KHOẢI VÊ TRÒN NỖI NHỚ | SAO ĐI NGANG GÓC PHỐ NÀY EM BƯỚC VỘI - Thơ Lê Thanh Hùng

Đọc sách: MƯU LƯỢC GIÀNH CHIẾN THẮNG - Nguyễn Hữu Dy

 



Đọc sách: 

MƯU LƯỢC GIÀNH CHIẾN THẮNG

*

Trong 6 tác phẩm mà Đặng Xuân Xuyến đã cho ra mắt bạn đọc, tôi rất tâm đắc cuốn MƯU LƯỢC GIÀNH CHIẾN THẮNG.

Tác giả là một doanh nhân trẻ, năng động và tháo vát, có đầu óc về “cái nhìn chiến lược”. Nhưng cái quý là anh không giấu diếm những kinh nghiệm, những suy nghĩ được đúc kết từ công việc của mình. Tác giả đã cởi mở những hiểu biết và kinh nghiệm của mình để chia sẻ với những ai đã, đang và sẽ bước vào lĩnh vực này.

Mục đích của cuốn sách rất rõ ràng, ngay từ lời nói đầu, tác giả đã viết: “Tôi viết cuốn sách này không ngoài mục đích: Cùng trao đổi với bạn về một số vấn đề mà người viết cho là rất đơn gian nhưng lại thật cần cho bất kỳ nhà doanh nghiệp trẻ nào muốn giành chiến thắng trong cuộc chạy đua tới đích cuối cùng giữa các doanh nghiệp....”, và nếu người đọc trân trọng, coi đây là những bài học cho mình thì đó cũng là niềm vui của tác giả: “...Bạn sẽ tìm được một vài điều bổ ích cho hoạt động kinh doanh của bạn. Thế là đủ! Thế là những trăn trở, nghĩ suy của người viết không uổng!”

Từ ý tưởng ấy, đi vào từng phần, bạn đọc sẽ thấy được cái hay trong cách đặt vấn đề, cái sâu sắc trong cách phân tích, cái bao quát trong cách nhìn nhận của tác giả. Ngay từ câu chuyện mở đầu trong mục đầu tiên Chọn nghề cho kỹ cũng đã là sự bắt đầu cho sự phân tích các vấn đề về sau. Những lời khuyến nghị ở đây rất đơn giản nhưng lại rất bổ ích và lý thú. Tác giả nói “Đừng bắt chước người” là hàm ý nói rằng có bắt chước thì phải “bắt chước một cách sáng tạo”, “biến cái hay của người thành cái sáng tạo của mình” thật linh hoạt, tùy cơ ứng biến, không giáo điều rập khuôn. Muốn thành công rất cần sự say mê với nghề nghiệp của mình.

Có những điều tác giả đặt ra, lúc đầu ta tư tưởng như là nghịch lý, là vô lý, nhưng ngẫm kỹ, ta sẽ thấy đó là logic như Kiếm tiền thì dễ, tiêu tiền mới khó, và không chỉ với kinh doanh mà trong cuộc sống thì Tiền không phải là tất cả. Ở đây, tác giả đã bộc bạch qua trang viết những suy nghĩ rất chân thực của mình. Đọc, ta vỡ ra những điều mà người chưa kinh doanh không nghĩ đến: “Kinh doanh, thực chất là nghệ thuật củng cố niềm tin với khách hàng.

Một mục nữa khá hay: “Mượn gió đưa thuyền”. Từ câu chuyện Tam Quốc nói về đấu trí giữa các chính khách, tác giả liên hệ tới việc kinh doanh đầy linh hoạt và thông minh của vị giám đốc nhà máy dệt Song Hải (Tỉnh Chiết Giang - Trung Quốc). Rồi từ chuyện này, anh dẫn dụ, phân tích sự thành đạt của tập đoàn kinh doanh Nissan nổi tiếng của Nhật Bản với chiến lược toàn cầu. Từ đó, sẽ rút ra được những kết luận bổ ích cho bạn đọc.

Tác giả đã phân tích vai trò chủ đạo hết thảy mọi thành bại trong kinh doanh: CON NGƯỜI! Cụ thể là phải đầu tư vào chất xám của con người phục vụ sản xuất, kinh doanh. Từ việc lớn đến việc nhỏ, từ các vấn đề cao xa đến những sự việc bình thường, thậm chí có vẻ như là nhỏ nhặt... tác giả đã dẫn giải khá lý thú, làm cho người đọc thoải mái và thu nhận được nhiều điều bổ ích.

Ở mục cuối: “45 điều với bạn”, tác giả đã đưa ra 45 khuyến nghị rất cụ thể và thiết thực. Tất cả 45 vấn đề được viết rất ngắn gọn, dễ hiểu trong 196 trang sách nhưng giá trị lại không hề nhỏ, nếu người đọc vận dụng được cho mình trong từng công việc cụ thể.

Thiết nghĩ, có thể coi đây là một cuốn sổ tay rất cần thiết cho các bạn trẻ bước vào lập nghiệp.

*.

Hà Nội, ngày 27 tháng 10 năm 1998

NGUYỄN HỮU DY

(Giảng viên Trường Đại học Giao Thông Vận Tải)

READ MORE - Đọc sách: MƯU LƯỢC GIÀNH CHIẾN THẮNG - Nguyễn Hữu Dy

NHỮNG “DÂN CHƠI” DƯỚI DẠNG TẦM GỬI - Vũ Thị Hương Mai



 NHỮNG DÂN CHƠI DƯỚI DẠNG TẦM GỬI

Vũ Thị Hương Mai

 

Trong giới ăn chơi còn xuất hiện một hạng người chuyên sống dưới dạng "tầm gửi". Họ sống vật vờ hàng đêm ở những vũ trường chỉ nhằm bắt quen với các "đại gia" để kiếm ly rượu chùa hoặc "chơi ké", nhưng lại không phải là "call girl" (gái gọi) như mọi người vẫn nghĩ. Các cô gái này thường không thuộc  hẳn vào một nhóm chơi nào nhưng bất cứ một "đại gia" nào đều khó qua mắt họ. Bản thân họ không nhiều tiền để có thể thoải mái ăn chơi nhưng những chốn nhạc chát chúa và ánh đèn xanh đỏ lại luôn cuốn hút họ.

Cũng vì lẽ đó mà chúng tôi đã chẳng khó khăn gì khi tiếp cận được một cô gái đang ngồi nhâm nhi cốc rượu bên cạnh quầy bar của một sàn nhảy. Đó là Thảo, cô gái 21 tuổi, đã nghỉ học được 3 năm, không nghề nghiệp, đêm nào cũng có mặt ở đây để ăn chơi, nhảy nhót tới tàn đêm. Qua nói chuyện, tôi được biết gia đình cô không giàu mà chỉ ở mức trung bình và hiện đang sống ở thành phố. Cô không được bố mẹ chu cấp tiền chơi đêm nhưng lại được buông lỏng về thời gian, vì thế nên cô chỉ mang theo cái ví "rỗng" đến các cuộc chơi.

Thời gian đầu còn bỡ ngỡ nên Thảo còn cố xoay tiền để vào cửa, nhưng sau quen bảo vệ họ cũng chẳng hỏi nữa. Đêm nào cô cũng bắt quen một cách "ngẫu hứng" với một nhóm chơi nào đó và sẵn sàng chơi hết mình. Thậm chí, nếu hăng có khi chỉ cần một ly rượu ngoại cô cũng có thể overnight miễn phí ngay.

Bên cạnh Thảo còn có nhiều "dân chơi dởm" sẵn lòng và mong muốn như vậy, được chơi tới bến mà không phải mất một xu. Họ đâu cần nghĩ đến thể diện và danh dự, chỉ cốt được vui vẻ, thỏa thê trong chốn "thiên đường" ấy là đủ.

Còn một kiểu sống "tầm gửi" khác của giới chơi đêm là "tầm gửi mạng" - một kiểu chơi khá mới mẻ. Chỉ có thể có ở thời đại @. Bình thường chúng ta sẽ không thể nghĩ được rằng  họ còn có thể làm gì trên mạng vào những giờ ấy nữa.

Tiếp cận gần quán cà phê ở quận Thanh Xuân - Hà Nội, sau 11h đêm khách đã vãn, nhưng vẫn còn lại vài ba cô gái trẻ đang mải miết gõ lách cách trên bàn phím. Thấy chủ quán lặng lẽ dọn xe vào trong và kéo cửa lại, tôi nghĩ rằng đây là những vị khách đêm thường xuyên của quán. Phải đến 2 - 3h sáng, cánh cửa quán mới được kéo ra, mấy vị khách có lẽ tuổi chưa quá 20 "ngáp ngắn ngáp dài" bước ra đường, ở ga đứng chờ sẵn mấy thanh niên trên những chiếc xe ga đứng chờ sẵn. Như vậy là buổi sáng thay vì đến trường học hay trở về nhà thì các "cô chiêu" ấy lại phiêu phạt đến các nhà nghỉ, khách sạn nào đó.  Theo lời của mấy người nghiền mạng thì với những cô nàng chát đêm như thế nếu đã đến mức "kêu cứu" thì có nghĩa là chỉ cần vài chục nghìn, quá lắm lên đến tiền trăm là có thể rủ đi bất cứ đâu và làm bất cứ điều gì. Chính điều đó là làm cho ranh giới giữa chơi đêm và mại dâm thật là mong manh.

Có lẽ sống "tầm gửi" theo kiểu "vợ bé" lúc này mới thực sự là mốt. Đối với các nữ sinh viên ngoại tỉnh thì việc có được một chỗ trú an toàn, đầy đủ thì còn gì bằng. Vì lý do ấy mà nhiều "cô chiêu" đã mạnh dạn bất chấp tất cả để cặp bồ với những người đàn ông lớn tuổi ở thành phố.

Thanh Loan, một nữ sinh viên Đại học khoa học xã hội và nhân văn, ngay từ năm thứ nhất đã phải đi làm osin cho một gia đình giàu có ở khu vực Thanh Xuân vì muốn có thêm thu nhập. Đùng một cái cô tin có tin cô bị bà chủ đánh ghen, vì cô đã ngấm ngầm cặp bồ với ông chồng đã 47 tuổi của bà. Trong suốt năm học thứ nhất, bạn bè trong lớp cũng chỉ biết Loan phải đi làm thêm theo giờ để có thêm tiền ăn học.... ai cũng thương nhưng cũng chẳng giúp được gì. Nhưng thực chất thì hoàn cảnh của Loan không đến mức vất vả để phải làm cái việc đó.

Khi bị bắt quả tang, ông chồng quá sợ vợ nên đã thành thực khai nhận tất cả việc đã quan hệ với loan được mấy tháng và đã từng làm cô có thai. Anh ta đã phải chi cho Loan rất nhiều khoản tiền khác ngoài tiền công. Sau vụ tày đình ấy Loan cũng chia tay với người yêu nhưng lại nhanh chóng cặp bồ với một người đàn ông trung niên khác. Không hề cảm thấy đau khổ, xấu hổ hay ân hận, Loan muốn được sống sung sướng, đầy đủ bằng người nhưng lại không phải lăn lộn vất vả.

Nhưng kinh khủng hơn nữa là trường hợp một nữ sinh cặp bồ với một ông già bằng tuổi ông nội mình. Mới bước chân vào năm học thứ 2 của trường ĐH kinh tế quốc dân M đã bám được vào một "ông nội" vào tuổi "thất thập cổ  lai hy" trên phố. Cô "săn" được ông lão này nhờ một lần ngồi nghỉ chân ở bên bờ hồ sau cả buổi cắp hồ sơ đi xin làm thêm ở nhiều địa chỉ quen mà không đâu nhận. Ông lão hay ra bờ hồ ngồi hóng "gió non", cứ thấy đàn bà con gái đi qua là vẫy nhìn thấy cô ủ rũ, có vẻ "đói tiền", lão ngồi ghế đá bên cạnh bắt thóp, chuyện qua chuyện lại, rồi lại rủ rỉ suốt cả buổi để làm quen. Không hiểu lão tán thế nào mà M đã chấp nhận nửa con nuôi, nửa vợ hờ của "bố già" ấy. Nghe lão kể "sống có một mình, nhà cửa thênh thang mà mà chỉ có mấy con chim làm bạn. Vợ chồng ly thân đã hơn chục năm nay. Mấy đứa con cũng toàn đồ thất đức, đứa nào cũng trốn ở với bố, nhưng có mảnh đất ở trên phố chúng nó cứ nhăm nhe về gạ ký giấy bán để chia tiền. Chúng nó chưa kịp trở tay, tôi đã nhanh chóng bán, đem tiền gửi vào ngân hàng lấy lãi, hơn 2 tỷ chắc tiêu đến già cũng không hết", M như ăn mày mò được mật mã kho gạo. Cô nghĩ bụng "kể cả làm vợ lão cũng có sao, lão già khọm rồi còn quờ quạng được gì nữa", rồi chuyển sách vở, quần áo đến ở hẳn nhà lão. Ở với lão cô mới thực tin là lão giàu có thật. Trong mơ hồ M đã ước ao làm sao được giàu như lão, để được thoải mái thích gì được nấy: được ăn mặc đẹp, hợp mốt, có xe đẹp, được đi chơi đây đó, được tiêu sài như những tiểu thư thành thị... Ở với lão M cũng chẳng phải làm lụng gì, chỉ cơm nước, dọn dẹp nhà cửa một chút vui với con Osin. Thỉnh thoảng đấm lưng, tẩm quất cho "bố già", còn ngoài ra M vẫn rất thoải mái để đi đây đó. Và đến một đêm nổi hứng "bố già" đã "xơi tái" cô, báo hả hê cho rằng M đã vào chòng, nhưng cô cũng không kém phần khoái chí vì lão mới thực sự bị vào bẫy của mình. M đã giục lão đi làm giấy đăng ký kết hôn nhưng lão cũng "cáo" mà nói rằng "ngần này tuổi mà còn cưới vợ người ta bảo là điên à". M đành chuyển cách chiều lão để moi được nhiều tiền. Quả là M đã moi được rất nhiều tiền của lão thật. Cô rất xông xênh tiền cho việc đóng học phí, sắm sửa toàn quần áo đẹp, uốn tóc, sơn sửa móng tay, tắm trắng, đi cả nhà hàng quán bar với bạn bè, thậm chí cả gửi qua ngân hàng cho bố mẹ...

Có chút nhan sắc, có tiền, M lại cặp bồ cùng một lúc với một người đàn ông hơn cô đến một con giáp, chuyên đi buôn lậu. Cứ tối đến M lại son phấn, quần là áo lượt ra khỏi nhà, nhưng về lại nói dối với lão là "em đi học thêm ngoại ngữ". Thực chất thì cô có học hành gì đâu mà là đến các sàn nhẩy, vũ trường với bồ và mấy người bạn chịu chơi khác.

Sinh viên T thì lại "ký sinh" vào một gã trung niên đã có vợ con đàng hoàng. Gã này đã sắm sửa cho T rất nhiều đồ quý, đắt tiền: Nhẫn vàng, bóp, váy, mỹ phẩm, túi, sắc, vòng cổ, hoa tai, nhẫn.... nhưng chỉ "yêu nhau" được vài tháng, sau khi đã hưởng trọn  cả "toà thiên nhiên", gã chuyển nhượng T cho một gã khác. Cô chấp nhận tất cả những cuộc chuyển nhượng ấy để duy trì cái cuộc sống sung sướng mà để tự mình thì không thể có được.

Chấp nhận cuộc sống "ký sinh" theo cách này hay cách khác của các cô gái trẻ đều có thể quy về một điều là họ quá coi rẻ nhân phẩm, danh dự của bản thân mình. Bất chấp tất cả để được sống theo kiểu dân chơi, quý tộc dởm. Họ không cho rằng như vậy là lãng phí tuổi thanh xuân mà đó là bản lĩnh của tuổi trẻ và sức mạnh của phái đẹp. Không hề quan tâm đến gia đình, bố mẹ ra sao, tương lai mình sẽ như thế nào, miễn là hiện tại mình được thỏa mãn mọi "thú vui" ở đời.

*

VŨ THỊ HƯƠNG MAI

Địa chỉ: Tổng công ty 319

quận Long Biên, thành phố Hà Nội.      

Email: huongmai8081@yahoo.com.vn

READ MORE - NHỮNG “DÂN CHƠI” DƯỚI DẠNG TẦM GỬI - Vũ Thị Hương Mai

GIỌT MƯA – Thơ Hồng Thúy, nhạc Phạm Mạnh Cương, ca sĩ Ngọc Mỹ trình bày

 



GIỌT MƯA
 
Giọt mưa gieo lòng người thao thức
Giọt mưa mang niềm nhớ không nguôi
Là mưa hay mi sầu hoen ướt
Cơn mê nào lạnh đẫm mắt môi
 
Từng hạt mưa miên man qua lối
Mưa gọi người xao xuyến chơi vơi
Mưa rì rào hàng cây kẽ lá
Mưa thì thầm chuyện cũ ngày qua
 
Mưa nghẹn ngào mưa hờn nhân thế
Mưa vô tình hiu hắt tim ai 
Hẹn hò chi cũng đầy mưa gió
Bước chân về đời vắng bóng người
 
Mưa mịt mù, lê thê không dứt
Mưa vời vợi nuối tiếc xa xôi
Mưa giăng ngang hiên sầu nghiêng bóng
Mưa vai gầy… nặng trĩu giọt chia phôi
Giọt…  năm tháng dài người hỡi…mãi mưa rơi…
                                     
                                                        Hồng Thúy



Thơ: Hồng Thúy.
Nhac: Phạm Mạnh Cương.
Ca sĩ: Ngọc Mỹ.
Hòa âm: Đỗ Hải.
PPS: Hùng Đặng.


READ MORE - GIỌT MƯA – Thơ Hồng Thúy, nhạc Phạm Mạnh Cương, ca sĩ Ngọc Mỹ trình bày

Tuesday, March 2, 2021

“ĐỊNH MỆNH THI SĨ”, THƠ LÊ VĂN TRUNG – Cảm nhận của Viên Hướng




Thi sĩ Lê Văn Trung! Anh là hình ảnh của một tình yêu đỉnh trời rực lửa, của dòng sông cuộn trào khát vọng tri âm, của người muôn đời lung linh mộng-thực. Sóng vẫn vang trong chiều u tịch, sóng gục đầu nghiêng vách đá hoàng hôn, sóng vỗ mãi vào bờ tim gập ghềnh thảng thốt cho anh mòn tay bi ký vì lạc lõng cô liêu một con tàu không bến đỗ giữa trùng khơi.
 
Hợp tan là quy luật vô thường như cánh đồng qua bốn mùa nhòa mưa vỡ nắng, anh chới với cuồng ca trên từng trang thơ trần mê đáy vực, thơ rơi thành trầm tích nằm vỗ về khoảng lặng ly tan nên giọt tâm thương mê mị thiết tha bỗng trở thành mộ khúc đặc quánh sương mù.
 
Phải chăng thiên sứ đã vạch ra con đường đau khổ và anh phải duổi rong để nghe nỗi buồn tràn ngược giấc chiêm bao. Muốn đem sức vun đắp cho đời nhưng lại nổi trôi theo vận nước, cô quạnh tận cùng khi anh là chứng nhân luân lạc của lịch sử chông gai, đành ôm vết thương chí tử đứng giữa hai lằn ranh sống chết. Quê hương lưu đày là khối tình vời vợi thiết tha, biết bao lần ngỗn ngang chiêu niệm hoang tàn thân phận nên trái tim anh đồng vọng những âm điệu cố xứ bời bời.
 
Sương gió mười phương phai áo trận
Người về hoen rỉ cả tình xuân
Xuân Thu Chiến Quốc anh hùng tận
Gươm cùn chí cạn trắng phù vân
                           (Lê Văn Trung)
 
Cuồng phong thiên địa mang mang, trầm mình trong niềm đau oan khuất, buốt nhói trĩu nặng cơn mê đòi đoạn, tự tiềm thức anh vang lời réo gọi nhiệm mầu lồng lộng nhịp tâm ca của đất trời nguyên sơ ảo diệu. Bản chất lãng mạn, lẻ loi mà kiêu bạc, nên hồn thơ siêu thực anh mang triết học chân lý nhập đời.
 
Nhân gian lau lách bờ hiu quạnh
Ẩn nét vô biên giữa thung triền
Thịnh suy đáy cốc chiều sương lạnh
Đá kè đang dạo khúc ca thiêng
(Hãy bắt đầu cuộc rong chơi – LVT)
 
Mang trái tim hành khất giữa trùng vây, anh quá nhạy cảm trở trăn trước mọi xao động khôn cùng, chỉ một dợn nhẹ là tơ đàn anh ầm ỉ khơi nguồn vết thương đã tàn phai máu lệ, kỷ niệm liền theo cơn lốc xoáy rợn người của hơn nửa đời tận tuyệt. Đôi khi anh khát khao niềm hạnh phúc cuồng sôi trong đêm lũng vắng, dù một lần thôi cũng đủ cho ảo tượng đượm hồng kiếp thi sĩ đa đoan. Nhưng bàn tay định mệnh oằn điệp khúc oan khiên cho đời thơ như dòng suối khuya âm thầm ve vuốt những ấn tích rêu mốc lềnh bềnh không nơi bám trụ. Em trói hồn anh bằng mù sương cuối trời khuất lấp, anh đắp vạt chiều lên ký ức mông mênh dẫu mùi hương em đã chìm trong huyền thoại.
 
Hạt lệ vỡ như nửa vành trăng khuyết
Mắt hoàng hôn chìm đắm lụa sương mù
Em có thấy hồn tôi mây ngũ sắc
Những gam màu diễm tuyệt của thương đau
                                      (Ẩn nguyệt - LVT)
 
 Nhập nhằng chi em theo mùa trăng phiêu lãng khi anh mãi đắm say ngày cũ chút hương thề. Chén tương phùng là bóng nguyệt gầy hao nên tình yêu thành hoang đường cổ tích. Cảm ơn em những dập vùi hằn sâu vết xướt, những phôi pha thảng thốt phù trầm, anh đứng lại bên vực bờ nhân ảnh, nghe nỗi buồn bất tận cuối đường xưa.
 
Em thấy chăng ta con thú lạ
Linh hồn trầy sướt mộng phù hoa
Ta hú vang rừng mưa thác lũ
Tang thương máu dội sóng giang hà
                 (Bên đời bóng xế - LVT)
 
Thế gian bỗng trầm muôn hình vạn sắc, anh tự họa bức chân dung mình là hạt bụi thiên thu ướp lệ, là chiếc lá vàng rơi còn vọng vô thanh trên dặm dài sinh tử. Nỗi cô đơn không lối thoát rền vang giao hưởng khúc du tình lênh đênh lạc đường hấp hối, cuộc lưu đày nội tâm sâu thẳm cùng tại ngoại tuyệt vọng chơ vơ, khơi nguồn cho những áng thơ nhạt nhòa thống xót, tuy dữ dội ngút ngàn nhưng lặng thầm miên man nỗi nhớ. Để rồi, dù phong ba con sóng phế hưng với nghìn năm cồn cào thất lỡ, anh vẫn là lòng biển tha thiết bao dung, tạ ơn đất trời với những dòng minh châu tuyết nguyệt, trọn vẹn linh hồn vằng vặc một dòng hương.
 
Xin gom hết những vì sao đẹp nhất
Tôi kết thành vòng chuỗi hạt minh châu
Xin gửi lại mặt đất này trọn vẹn
Những màu hoa tuyết nguyệt buổi ban đầu
Tôi gửi lại trái tim còn nóng hổi
Những dòng thơ như máu chảy không ngừng
Xin rừng thiêng cất vang lời réo gọi
Về cùng tôi tắm gội suối - hư - không
      (Tôi xin gửi tái tim mình – LVT)
 
Anh đã vùi mình vào cõi mơ u hiển nhưng vẫn khoáng đạt với đời bằng khối ngọc dưới đáy cốc tư lự đường trăng. Bóng sẽ dìu hình điềm đạm tới hư vô trong một ngày đá cũng nở hoa bên dòng khe tĩnh mặc, còn lại đây những dòng kỳ mỹ bên quán trọ chiều hôm. Tháng năm xưa ngậm ngùi âm vọng, anh đã tìm nhưng nào thấy tri âm, đành chấp nhận cô đơn khắc nghiệt như cây xương rồng chênh vênh trên bờ cát bỏng. Thời gian không trở lại, sao anh mãi dặt dìu chất ngất gót hài hoa, cho giây đàn lỗi nhịp vớt từng vì sao hoang lạc của tuổi vàng khuất nẽo. Nhờ tình yêu ướp vệt trăng côi thanh tẩy trái tim nên anh nhập hòa chân lý, ẩn mật vẻ đẹp thẩm sâu mặc tịnh của đất trời khi nghe thiêng âm vẫy gọi.
 
Người về giữa cuộc chiêm bao
Gọi tên tôi
Như gọi vào mộ không
Bia đề: một hạt bụi hồng
Sinh: từ vô thỉ
Mãn phần: vô chung
Tử sinh là đóa phù vân
Luân hồi là cuộc sắc không xoay vần
Rồi khi nến lụn nhang tàn
Còn ai giữa cuộc trần gian khóc cười
                                  (Không – LVT)
 
Ai cũng là giọt nước ẩn mật diệu kỳ, nhấp nhô điêu linh theo ghập ghềnh sóng gió, bị phôi pha qua bao khe suối trơ đồi rồi hát hùng ca quyện bờ trăng hanh khô máu lệ, nên một ngày đủ duyên anh sẽ hân hoan hòa cùng đại dương bi trí dũng. Ghềnh tử sinh hun hút triền miên nhưng thiên thu hiện ra trong khoảnh khắc, đường xưa cũng là cõi tĩnh mặc viên dung. Những đóa hoa quỳnh hợp tan vương vấn của thuở nào đã cùng anh ẩn hiện từ thuở hồng hoang. 
 
Ta đứng giữa trần gian mà bật khóc
Thương phận người tro bụi chảy về đâu
Ai thấy được thiên đường trong địa ngục
Ai thấy màu xanh qua cuộc bể dâu
                 (Bên bờ sinh tử - LVT)
 
Sống là tiếp cuộc hành hương
Đẹp như máu lệ trên đường hiến dâng
Đi về trong giọt chuông ngân
Biển dâu vỡ sóng trong ngần cõi riêng
            (Thế rồi tôi tiễn tôi đi – LVT)
 
Dẫu cuộc đời là dấu chấm than, anh vẫn trọn vẹn tình yêu vô ngại giữa trần lao thế tục và bước đi bằng trái tim rực ngời phụng hiến. Thật sự, không có chốn quay về, không có nơi tìm kiếm, vì đâu cũng là quê hương khi tâm đã trinh tuyền tự tại thong dong, đâu cũng ẩn chứa vẻ đẹp toàn chân mỹ thiện.
 
Hạt bụi ướp vào sương
Còn thơm mùi cỏ dại
Bao la cõi vô thường
Còn nguyên lòng vô ngại
      (Thơ Lê Văn Trung)
 
                                                         VIÊN HƯỚNG
*
 
ĐỊNH MỆNH THI SĨ
Bi Khúc
59/
 
Bởi khi viết là khi anh đang thở
từng nhịp buồn rụng xuống nỗi cô đơn
từng con chữ là từng cơn nức nở
như chiều tan sầu chạm buốt linh hồn
 
thơ là máu chảy khô từng trang giấy
là thịt da mòn rục với trăm năm
là bóng của ngày đi không trở lại
là tình anh trong mộ tối yên nằm
 
thơ là ngọc kết tinh muôn giọt lệ
là hồn sương về giữa nguyệt hao gầy
là réo gọi cuối phương người quạnh quẽ
nơi em còn ôm mộng đuối hai tay
 
thơ là đóa-bi-thương vừa kết nụ
là sắc hương vời vợi cõi chiêm bao
là khát vọng vượt muôn trùng sinh tử
là nghìn đêm thổn thức dưới trăng sao
 
nên anh viết là anh đang sống với
phút rợn ngời bên vực thẳm thương đau
bởi khi viết là anh đang réo gọi
một màu xanh vàng úa tự phương nào.

 
CHỈ CÒN LẠI THƠ
 
Hồn cổ thạch cũng rêu bầm năm tháng
Còn đau gì chuyện bãi bể nương dâu
Có đi tới cuối chân trời vô hạn
Lòng vẫn đau từng giọt máu ban đầu
 
Nếu phải vác một nghìn cây thập giá
Nếu phải ngàn lần lên đồi Golgotha
Ôi thi sỹ! Ngươi chỉ là rơm rạ
Ngươi chỉ là giọt lệ nở thành hoa
 
Nếu phải sống trong vòng tay quỷ dữ
Nếu phải chìm trong giấc mộng yêu ma
Ôi thi sỹ! Ngươi chỉ là cây cỏ
Hãy xanh vì hạnh phúc quá bao la
 
Chúa chẳng thể. Ta cũng đành không thể
Ngăn dòng sông mà không vỡ đôi bờ
Chúa không thể. Dù ơn Người! Tận thế!
Chỉ còn thơ. Vĩnh cửu một hồn thơ
 
Vườn đá tảng (*) ôi thơ! Vườn đá tảng
Một ngày kia thơ hóa thạch trong mồ
Em dẫu đến, dẫu đi, dù quên lãng
Một ngàn năm THƠ mãi sáng như THƠ
 
                                         Lê Văn Trung
 
 (*) Vườn Đá Tảng tên một tác phẩm văn học nước ngoài
 
 
ĐỊNH MỆNH THI SỸ (*)
Thơ cho Cõi Lặng Im
 
Này ngươi
Thi sỹ của mọi thời đại
Thi sỹ của những thi sỹ
Hãy nhận lấy vinh quang đời ngươi
Là nỗi khổ đau của nhân loại
Hãy nhận lấy hào quang đời ngươi
Là niềm thống hối đã Thánh hóa bằng phép rửa nhiệm mầu
Hãy nhận lấy ân huệ đời ngươi
Là những ly tan vỡ nát trong trái tim chuộc tội
Hỡi thi sỹ vĩ đại của thiên thu vĩ đại
Con đường hủy diệt đang chờ đợi ngươi
Sau bữa tiệc mừng phục sinh
Thơ ngươi sẽ ép thành rượu nho
Tưới lên những đóa hoa hồng
Trên cánh đồng Sự Sống
Mỗi nụ hoa là một nỗi khổ đau
Về một điều ước
Mỗi nụ hoa là một vì sao
Trong bầu trời Sự Thật
Này ngươi
Thi sỹ của Quê Hương Lưu Đày
Thi sỹ của Ngục Tù Nô Lệ
Của một chủng tộc đánh mất cội nguồn
Của ảo tưởng về một vỹ nhân
Của những lừa bịp nhân danh công lý
Nhân danh tự do và bánh mì
Hãy nhận lấy vòng hoa cuối cùng
Vòng hoa tang
Vòng hoa tang cho một Tổ Quốc bị bức tử
Hơn hai trăm năm
Như một Israel khác.
 
                                           Lê Văn Trung
 
(*) Chữ của Kahlil Gibrant
 
 
EM, NGƯỜI LỮ KHÁCH MỘT ĐÊM MƯA
 
Hỡi các anh!
Những nhà thơ!
Những thi sỹ!
Những nghệ sỹ thơ!
Trong cõi trần gian này, các anh chỉ là cái quán trọ ven đường, nơi dừng chân của lữ khách giang hồ, của hương sắc thuyền quyên, của giai nhân tài tử... trên dặm trường tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm tri âm tri kỷ, tìm kiếm hạnh phúc lửa hồng, sau những gian nan mỏi mệt, sau những trống vắng cô đơn, họ tạt vào quán ven đường (các anh chỉ là cái quán ven đường), uống một chung giải khát, ngồi trầm tư dăm phút, mà lòng thì hướng về một phương trời xa. Và họ lại lên đường. Các anh, tôi, chỉ là cái quán ven đường.
Họ đến âm thầm lặng lẽ
Họ ra đi lặng lẽ âm thầm!
Họ hướng về khung trời của họ
Khung trời rất riêng của họ
Khung trời đó không có nơi anh
Khung trời đó không có trong anh
Anh chỉ là chốn dừng chân ven đường
Tôi viết tặng bài thơ sau đây cho tôi, cho các anh, những nhà thơ, những thi sỹ, cho chúng ta.
Tôi cũng xin gửi bài thơ này đến một người đã có lần tạt qua đời tôi như lữ khách dừng chân. Tôi, quán trọ ven đường.
 
Người qua đời tôi như lữ khách
Ghé vào quán trọ một đêm mưa
Một đêm không ước không hò hẹn
Rồi không giã từ không tiễn đưa
 
Tôi rót đời tôi tràn giọt lệ
Tôi chiết đời tôi từng cơn say
Người uống tưởng chừng dăm giọt rượu
Ai ngờ độc dược ngấm men cay
 
Tôi uống ngỡ vì người là rượu
Tôi say ngỡ vì người là men
Tôi biết tình người như ngọn sóng
Vỗ mãi vào bờ tôi lãng quên
 
Đừng qua đời tôi như là khách
Xin qua đời tôi tình trăm năm
Tôi nghe lòng chiều mờ lệ ướt
Chảy từng giọt đắng lạnh căm căm
 
Xin qua đời tôi như tình nhân
Xin ngồi cùng tôi như tri âm
Tôi nhen đóm lửa hâm vò rượu
Rượu ủ từ trong giọt máu bầm
 
Sao người về ngang như lữ khách
Vô tình ghé lại một đêm mưa
Người qua đời tôi như qua sông
Người qua đời tôi một cõi buồn
 
Mai thôi người đi không tiễn đưa
Trôi theo dòng mưa tôi đang mưa
Tay ướt làm sao cầm giấc mộng
Áo ướt còn thơm mùi hương xưa?
 
Mai người đi thôi không đợi chờ
Mai người đi thôi không hẹn hò
Hồn tôi quán vắng từ đêm ấy
Tình tôi đã trôi chùng trong mơ
 
Sao người không là ly rượu cạn
Sao người không là ly rượu cay
Sao không mở lòng người vô tận
Rót gì vào nhau niềm phôi phai
 
Hình như người chỉ là lưu khách
Quán trọ ân tình không chiếu chăn
Trần gian là cõi đời chia biệt
Giấc mộng tình duyên cũng héo tàn
 
Hình như người chỉ là lưu khách
Một phút đò neo bến muộn màng
Trăng rót vào đêm trường tịch mịch
Mái chèo khua nhẹ bóng trăng tan
 
Tôi tiễn người? Không! Ai tiễn đưa?
Dòng sông xưa chảy đến bao giờ
Tình tôi sóng vỗ vào quên lãng
Tình tôi sóng vỗ tàn cơn mơ.
 
                             Lê Văn Trung
 
 
KẺ ĂN MÀY SỰ THẬT
 
Đời làm thơ như một kẻ hát rong
Tôi hát mãi bài tình ca buồn của người hành khất
Tôi, người ăn xin, ăn mày sự thật
Ăn mày những mặc khải Thánh linh
 
Cả trái tim em hồng tươi dòng máu nguyên lành
Thuở mặt đất chưa nhú mầm tội lỗi
Thuở Adam Eva chưa một lần phạm tội
Trong cánh rừng nguyên thủy Tôi và Em
 
Ta như chim muông như suối chảy vô tận vô cùng
Em trong vắt giữa lòng tôi trong vắt
Em thơm ngát giữa hương mùa thơm ngát
Như lời chim như sắc bướm như cỏ biếc thảo nguyên vàng
 
Ôi tôi làm thơ như một kẻ hát rong
Tôi hát mãi bài tình ca buồn của người hành khất
Tôi tìm kiếm con đường sự thật
Tự đóng đinh mình trên thập giá đời tôi
 
Mấy ngàn năm máu vẫn thắm hồng tươi
Vẫn nhỏ xuống nở mầm hoa cứu rỗi
Vẫn nhỏ xuống trên con đường chuộc tội
Tôi làm thơ như kẻ hát rong
 
Đang lang thang hành khất một nụ hồng
Đang đói khát dòng sữa nguyên lành em vô nhiễm
 
Người sẽ đến! Em ơi Người sẽ đến!
 
                                  Lê Văn Trung
 
THI SỸ
 
Hỡi thi sỹ!
Kẻ muôn đời vô sản
Kẻ mỉm cười cô độc giữa nhân gian
Kẻ chối bỏ
Kẻ kiếm tìm
Kẻ khát vọng
Kẻ nhân danh địa ngục lẫn thiên đàng.
 
                                     Lê Văn Trung
 
 
THI SỸ VÀ HOA HỒNG
 
Ôi thi sỹ!
Kẻ hành hương cô độc trên dặm trường đi tìm CÁI ĐẸP
Chân thiện mỹ
Người đi ngang qua cuộc đời này
Bằng đôi chân của Thiên Sứ
Và linh hồn Thượng Đế
Người đi trong vô vọng đau thương
Và hạnh phúc rạng ngời
Tuyệt vọng và hy vọng
Xót xa và hân hoan
Tiếng gọi của CÁI ĐẸP réo gào vô tận
Và CÁI ĐẸP bừng lên trong NHAN SẮC EM
Thiên thu bất diệt
Tiếng gọi của TỰ DO và VĨNH HẰNG
Người sẽ đi cho đến khi khô kiệt giọt máu cuối cùng
Người sẽ đi cho đến khi thịt xương tan hòa tro bụi
Và EM thấy chăng
Hỡi NHAN SẮC hiển linh
Nơi giọt máu khô bầm
Nơi nhúm bụi tro tàn tạ
Một NỤ HỒNG rực rỡ tỏa hương.
 
                              Lê Văn Trung
 
 
THI SĨ, KẺ HÀNH HƯƠNG KHÔNG MỆT MỎI
 
Hỡi thi sĩ!
Người là kẻ hành hương kiên trì trên đường kiếm tìm sự thật
Giữa cõi nhân gian phiền muộn này
Dẫu biết rằng ngôi đền Thánh còn xa tít phía chân trời hoang phế
Và tượng Thánh bao dung nghìn năm còn nhìn nhân gian qua bao phép màu dâu bể
Còn những lời kinh hóa thạch thuở hồng hoang
Những bụi tro còn cháy giữa điêu tàn
Vẫn tỏa sáng ánh hào quang vạn pháp
Hỡi thi sĩ!
Người là kẻ hành hương đi chưa bao giờ tới
Đi như là một khát vọng vô biên
Đi như là không thể một giây phút lãng quên
Ở phía trước là bờ
Còn mịt mù xa hút
Mà gần gũi sát na
Là vô thủy vô chung
Là sương khói quê nhà
Ở phía trước là bờ
Khai lộ dòng giải thoát
Người
Kẻ hành hương kiếm tìm sự thật nằm nghìn năm dưới lớp trầm tích hỗn mang
Người
Làm thơ như kẻ ra đi là khởi điểm quay về
Ngôi đền Thánh là trái tim bất tử
Là thiên thu là mật ngữ diệu ngôn
Là uyên nguyên thắp ngọn lửa linh hồn
Người đi mãi
Chưa bao giờ dừng lại
Có hay chăng thiên thu là thực tại vĩnh hằng.
 
                                                Lê Văn Trung
                                                  12. 10. 19

READ MORE - “ĐỊNH MỆNH THI SĨ”, THƠ LÊ VĂN TRUNG – Cảm nhận của Viên Hướng