Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, August 27, 2020

BIỂN ĐÊM, TRĂM NĂM VẪN MÙI HƯƠNG - Thơ Nguyên Lạc






BIỂN ĐÊM

Biệt ly từ cuộc bể dâu
Mất nhau từ thưở ba đào quê hương
Người về tìm lại mùi hương
Người về tìm lại thân thương đã rồi...

Biết rằng sương khói mà thôi
Thịt da trên cát hằn tôi nỗi sầu
Biển chiều trời vội trốn mau
Cô đơn lặng nhớ tình đau một thời

Biển xưa bãi cũ tôi ngồi
Hồn nghe sóng vỗ đôi mươi tình nào
Tay ôm thân ngất quyện nhau
Môi thơm ngực ngải cho nhau lần đầu

Đêm nay biển vắng người đâu?
Vầng trăng khuyết tật trên đầu đưa tang
Rì rào lớp sóng kêu than
Gió ngàn thông réo gọi oan khiên về

Cát luồn tuôn sợi tay mơ
Tình luồn ngăn nhớ hương mê thân nào
Thịt da nhung mượt đêm nao
Hằn trong ký ức biết làm sao đây?

Biển ơi có biết tình tôi?
Sóng ơi sao xóa dấu người tôi yêu?
Bãi xưa còn lại gì đâu?
Về chi nghe tiếng khóc gào sóng đau?

Vời kia một bóng trăng sầu
Nghìn trùng xa cách biết đâu dõi tìm?


TRĂM NĂM VẪN MÙI HƯƠNG

1.
Trăng khuyết đêm mênh mông
Vọng âm tiếng muôn trùng
Điệp khúc buồn kinh tụng
Nhạc lắng trầm cung thương

Gió lay lá thì thầm
Tiếng người gọi phải không?
Động hồn đời lữ thứ
Nến đêm thoảng làn hương

Lữ khách nhớ mùi hương
Đêm tóc xỏa môi hồng
Hở áo lộ nguyêt rằm
Thịt da ngát trầm hương

2.
Đêm lữ thứ cô đơn
Trăng khuyết mờ khói sương
Nến chong đêm tim lụn
Lữ khách hồn bâng khuâng

Bao năm rồi tha hương
Bể dâu nỗi đoạn trường
Lắng lòng đêm cô lữ
Muôn trùng sầu khuyết trăng

Chong đêm buồn nến lụn
Ngoài song vọng khôn cùng
Đêm tóc xỏa ngực rằm
Vấn vương đời trăm năm

Bao năm rồi cố nhân?
Sâm thương chia đôi đường
Xuân thu màu sương điểm
Ly biệt vẫn mùi hương

Mở chi ngăn ký ức?
Để bay toả làn hương!
"Sông Tương chia hai nguồn"
Thiên thu mãi còn thương!

                      Nguyên Lạc

READ MORE - BIỂN ĐÊM, TRĂM NĂM VẪN MÙI HƯƠNG - Thơ Nguyên Lạc

GA CUỐI TÀU ĐỜI - Thơ Sông Thu

 


GA CUỐI TÀU ĐỜI

 

Em đừng tựa nữa, đến nơi rồi

Tàu sắp vào ga, anh xuống thôi

Ga nhỏ đơn sơ nằm cuối dốc

Tên anh vẳng gọi tự xa vời

 

Như thúc như thôi, nhắc nhở anh

Đã xong trọn vẹn cuộc hành trình

Vé đời ghi rõ ga cần đến

Giữa chốn điệp trùng hun hút xanh.

 

Anh thấy tâm hồn bỗng nhẹ lâng

Không gì vướng bận phải phân vân

Hành trang để lại cùng em đấy

Như vẫn còn anh ở cõi trần

 

Tàu đời ta đã đáp chung nhau

Thời khắc lên tàu dẫu trước, sau

Nhưng đã cùng đi bao chặng tiếp

Sẻ chia hạnh phúc lẫn lo sầu

 

Đã đến giờ ta phải cách xa

Chỉ là anh xuống trước thôi mà

An tâm em nhé, rồi em sẽ

Cũng bước xuống tàu khi đến ga

 

Bỏ hết hành trang giữ một đời

Ra đi thanh thản nhẹ nhàng thôi

Xả buông tất cả bao ràng buộc

Vũ trụ xanh trong sẵn gọi mời...

 

 Sông Thu

(20/08/2020)

songthu195@yahoo.com.vn

READ MORE - GA CUỐI TÀU ĐỜI - Thơ Sông Thu

Wednesday, August 26, 2020

CD THƯƠNG HOÀI NGÀY XƯA (9-16) - Thơ: Thy Lệ Trang - Nhạc: Vũ Thế Dũng

READ MORE - CD THƯƠNG HOÀI NGÀY XƯA (9-16) - Thơ: Thy Lệ Trang - Nhạc: Vũ Thế Dũng

THƯƠNG TIẾC BẠN THƠ HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN, NGHE HÁT QUAN HỌ Ở VĂN MIẾU, RƯỢU LẠNH, NHỐT NÚI, TIẾNG HÓT CHIM LỒNG... - Thơ Hoàng Hương Trang





THƯƠNG TIẾC
BẠN THƠ HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN
Tạ thế 19/8 Âm lịch (2014)

“Tháng giêng buồn…”(*) tháng tám cũng buồn
Giã từ cõi tạm, về nguồn hư vô
Tiếc thương thu tím lững lờ
Nước non chìm nổi đôi bờ thực hư
Bạn đi ta gửi lời thơ
Quyện trong hương khói ảo mờ bao la
Bạn rời cõi thế ta bà
Nguyện cầu yên ổn nơi xa vĩnh hằng.

Hoàng Hương Trang kính viếng

(*) Tháng giêng buồn đọc lại Lỗ Tấn: Tác phẩm của Hoàng Vũ Đông Sơn


NGHE HÁT QUAN HỌ Ở VĂN MIẾU
(Nhạc sĩ Quỳnh Hợp đã phổ nhạc và được giải thưởng âm nhạc VN 2004 – Hà Nội)

Áo tứ thân vui mùa trẩy hội
Nón thượng quai thao, tóc đuôi gà
Giọng bổng trầm quan họ ngân nga
Sân Văn Miếu, ngỡ Cầu Lim Nội Duệ

Hàng bia tiến sĩ im lặng thế!
Rùa đá khum lưng gánh thời gian
Hồn xưa khoa bảng soi nghiêng bóng
Đâu đó ngựa quan tiếp võng nàng

Cô gái hát câu quan họ lý
Mắt lúng liêng “Người ở đừng về…”
Giải yếm bắc cầu bao thế kỷ
Quan nghè ruỗi ngựa bái vinh quy

Xốn xang chiêng trống như ngày hội
Khăn lượt, áo the, yếm hoa đào
Bia đá mỉm cười, rùa vui bước
Giữa làn giai điệu tự thuở nao…

Cô gái cất cao lời thanh thoát
Phải chăng hồn đá cũng ngẩn ngơ
Hoa cỏ dịu dàng thơm bát ngát
Lời ca, bia đá, thật hay mơ?

(Hà Nội – 1998)


RƯỢU LẠNH

Dù trăm chén rượu đong đầy
Cũng không ấm được phút giây xa người
Tiếc hoài giọt rượu khuya vơi
Lẫn trong hơi ấm môi người trao cho
Tình đi khuất nẻo xa mờ
Rượu còn chăng, chỉ hững hờ chén xưa
Rượu hay băng giá đêm mưa
Mà nghe thấm lạnh gió lùa qua tim.


CHÉN TRĂNG KHUYA

Trăng về lay gọi hồn khuya
Nửa đêm nâng chén bốn bề tịch liêu
Rượu nhòa ánh bạc hắt hiu
Làm sao gửi được người yêu chén này
Biết bao giờ có đêm nay
Rót cho nhau chén rượu đầy ánh trăng.

1994
(Mây Nổi)


NHỐT NÚI

Hòn non đứng giữa sân chùa
Thành vây bốn mặt, chẳng chừa tam quan
Sớm chiều chuông mõ âm vang
Nghe như tiếng núi thở than điều gì.


TIẾNG HÓT CHIM LỒNG

Lắng nghe tiếng hót chim lồng
Phải đâu là tiếng bổng trầm líu lo
Nghẹn ngào nức nở nhỏ to
Bởi người không thể hiểu cho chim lồng.


CÂY KIỂNG

Cổ thụ gom vào chậu cỏn con
Sù sì thân rễ, lá chon von
Ghé tai nghe thử lời cây nói
Thiếu đất ai ơi kiếp mỏi mòn.

1993
(Trích Mây Nổi)


THƠ VIẾT GÌ?

Thơ viết cho trời
Mây bay đi mất
Thơ viết cho đất
Đất biến thành hoa
Viết cho thuyền xa
Thuyền ra biển rộng
Thơ viết cho mộng
Mộng ảo vô thường
Viết cho người thương
Người thương chẳng có
Thơ viết cho gió
Nhờ gió mang đi
Mà thơ viết gì
Sao lòng chẳng nhớ.

1994


ĐỪNG TIN

Đừng tin vào quả bóng
Mang ước vọng lên trời
 Chỉ một thoáng mù khơi
Vỡ tan không còn thấy

Đừng tin con diều giấy
Sợi dây mỏng như tơ
Chỉ một khắc hững hờ
Tuột tay là mất hẳn

Đừng tin quả thị lẳn
Rơi vào bị bà già
Giữa đời không có bụt
Giữa đời rất nhiều ma.

1993
(Trích Mây Nổi)


TỰ THẤY MÌNH GIÀU

Cám ơn đời cho ta đôi bút
Một viết thơ văn, một vẽ tranh
Tự thấy mình giàu hơn thiên hạ
Đòi chi hơn nữa, bạn đồng thanh?

Sài Gòn 2014


HOA RAU MUỐNG

Hái cánh hoa rau hồng tím
Tặng em tuổi chớm mười lăm
Hững hờ môi em chúm chím
Kia xem, hoa bèo đẹp không?

Bèo tím mênh mang trên sông
Trôi tới bến bờ xa lạ
Em tôi mỗi chiều nắng hạ
Thả hồn theo cánh hoa bèo…

Bè rau, sông vắng, xóm nghèo
Vẫn nở cánh hoa hồng tím
Bây giờ em tôi mười chín
Theo chồng đến tận phương nao?

Hoa rau tím hồng bên nhau
Còn mãi chung tình ở lại
Hoa bèo tím màu hoang dại
Trôi đi, trôi đi, không về…

Hoàng Hương Trang
(Đã phổ nhạc)


READ MORE - THƯƠNG TIẾC BẠN THƠ HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN, NGHE HÁT QUAN HỌ Ở VĂN MIẾU, RƯỢU LẠNH, NHỐT NÚI, TIẾNG HÓT CHIM LỒNG... - Thơ Hoàng Hương Trang

Tuesday, August 25, 2020

MƯỜI NĂM - Thơ Trần Mai Ngân





MƯỜI NĂM

Mười năm tan tác như cơn mộng
Người đã xa người - xa rất xa
Mười năm vườn cũ chim thôi hót
Mây cũng bay qua quá lạnh lùng...

Mười năm nhắc lại sao ngại ngùng
Ta hay người chẳng chuyện riêng chung
Lòng thơ, ý tứ chia ngã rẽ
Nghe tiếng chân tình bước khẽ đi...

Mười năm quay quắt đã còn chi
Môi mắt gượng cười thôi chia ly
Xa xôi diệu vợi xin còn nhớ
Những ngày yêu dấu chẳng phân kỳ...

Mười năm người xa... ta xa nhau
Mưa ngoài trời chiều nay mộng mau
Bong bóng vỡ oà ai dáng ngọc
Ai cùng ta khóc chuyện chiêm bao!

                                 Trần Mai Ngân

READ MORE - MƯỜI NĂM - Thơ Trần Mai Ngân

CHÙM THƠ CHO ĐỒNG MÔN THÂN QUEN - Châu Thạch





NHIẾP ẢNH GIA

Những bức hình tuyệt đẹp
Người nghệ sĩ tài ba
Ghi lại phố Đông Hà
Trong đêm dài trời tạnh

Chàng nghệ sĩ nhiếp ảnh 
Tên là Nguyễn Mạnh Hùng
Mang máy ảnh đi cùng
Một tâm hồn thánh thiện

Những điều chàng phát hiện
Tiềm ẩn giữa đất trời
Chàng dựng cái tuyệt vời
Lưu cho đời chiêm ngưỡng

Những bức hình không tưởng
Mắt trần thế nhìn ra
Chàng hiển lộ nguy nga
Dâng cho đời vẻ đẹp

Bàn chân không mỏi mệt
Tâm nhìn đời ngân nga
Bạn đồng môn của ta
Nguyễn Mạnh Hùng đáng quý!!!

                             Châu Thạch


 


NHẠC SĨ QUA ĐỒI 

Chàng nhạc sĩ đi qua đồi cát
Túi đeo vai và nhạc ở trong lòng
Trời Do Linh trưa vẫn nắng thanh trong
Chàng ngồi lại để chờ cơn gió mát

Chàng nhạc sĩ đi qua đồi cát
Họ và tên Hồ Ngọc Phụ thanh tao
Đời thong dong hưởng hương vị ngọt ngào
Hồn nghệ sĩ tiếng tơ đàn dệt mộng

Chàng cất tiếng bỗng trời cao lồng lộng
Nghe vi vu như tiếng gió trưa hè
Từng cung đàn như gọi áng mây che
Đồi cát mát và loài hoa cỏ mọc 

Chàng nhạc sĩ quên đường dài mệt nhọc
Nhạc trong tâm là kho báu thương yêu
Đã mấy lần nơi trường cũ cô liêu
Chàng cất tiếng chim bầy về hội ngộ.

                                        Châu Thạch


 


CÔ ẤY NGÀY XƯA…

Cô ấy ngày xưa thật dễ thương
Tên cô như vọng cả sân trường
Tiếng ca bay bổng qua Thành Cổ
Còn mãi trên dòng sông Thạch vương

Hình như cô ấy tên Nhật Thanh
Bé bé, xinh xinh ngắm rất lành
Bao chàng trồng lắm cây si lớn
Cây ấy muôn đời lá vẫn xanh.

Cô ấy ngày nay chẳng khác đâu
Tháng năm hoa cũng có thay màu
Màu xuân nay đậm màu thu ý
Tiếng hát hồn xưa qua bể dâu

Lại bổng bay cao đến suối nguồn
Thời gian như thác lững lờ tuôn
Trường xưa phố cũ lung linh sáng
Vọng đến ngàn năm tiếng thở buồn

Tôi vẫn nghe trong tiếng hát xưa
Vẫn còn trăng sáng, gió mây đưa
Hồn như quay lại xuân, thu cũ
Để tưởng trăm năm cũng mới vừa…

                                   Châu Thạch

READ MORE - CHÙM THƠ CHO ĐỒNG MÔN THÂN QUEN - Châu Thạch

TỪ NHÀ CHÚ HỎA ĐẾN BẢO TÀNG MỸ THUẬT TP. HCM - Ngã Du Tử



Tác giả trước Bảo tàng Mỹ thuật TP. HCM

Cho đến bây giờ ít ai còn nhớ đến ngôi nhà 99 cửa của chú Hỏa (1845-1901) nguyên mẫu của kiến trúc sư người Pháp tên là Rivera bắt đầu thi công vào năm 1929 và được hoàn thành vào năm 1934, do con trai trưởng của Chú Hỏa quản lý. Bản vẽ có đến 100 cửa, thế nhưng vì phạm phải một sai lầm ghê gớm cửa chính ngôi biệt thự ấy còn lớn hơn cửa của quan to nhất Đông Dương lúc bấy giờ là Dinh Tòan quyền (nay là Dinh Thống Nhất), vì vậy nhà cầm quyền cấm mở cửa chính, nên chỉ còn 99 cửa như dân gian Sài Gòn thường gọi “Ngôi nhà 99 cửa”
Và đây cũng là ngôi biệt thự có thang máy đầu tiên tại Sài Gòn lúc bấy giờ.

Từ huyền thoại ngôi nhà và phim Con ma nhà họ Hứa

Thời bấy giờ đồn đoán rằng chú Hỏa tên thật là Hứa Bổn Hòa ông gốc người Tàu thời phản Thanh phục Minh chạy lánh nạn sang Việt Nam ghé lại Sài Gòn làm nghề ve chai -Thu nhặt phế liệu, do siêng năng chăm chỉ nên trở nên giàu có. Lại có đồn đoán rằng gia đình ông là người làm kinh tế cho chính quyền phong kiến Trung Hoa, khôn khéo giấu của cải đến khi yên ắng, ổn định ông mới bắt đầu phô trương thanh thế, với người viết bài nầy thì cho rằng dữ liệu sau có vẻ đúng hơn.

Ngôi nhà tọa lạc trong khuôn viên hơn 4000m2, bao quanh là 3 con đường Nguyễn Thái Bình, Phó Đức Chính và Lê Thị Hồng Gấm. Mặt tiền chính là 97 Phó Đức Chính, Q1, TP HCM bây giờ là Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM


Ngôi nhà có kiến trúc khá hài hòa với phong cách Đông Á và Châu Âu, với một tầng trệt và 3 tầng lầu, mái được lợp ngói với phong cách Á đông, tường dày 40- 60 phân, sàn các tầng lát gạch đều khác nhau, các cửa sổ có kính màu đậm nét của thời phục hưng châu Âu. Đây là một kiến trúc tiêu biểu của văn hóa Sài Gòn- TP. HCM.

Phim CON MA NHÀ HỌ HỨA là phim đen trắng, bắt đầu bấm máy năm 1972 và hoàn tất năm 1973 do xưởng phim Dạ Lý Hương sản xuất, đạo diễn Lê Hoàng Hoa thực hiện, dựa theo câu chuyện kể và thêu dệt về cô tiểu thư Hứa Tiểu Lan con chú Hỏa vì mang bệnh phong cùi, thời ấy là bệnh nan y không thể chữa trị, được trình chiếu tại Sài Gòn như một hiện tượng lạ đến nổi các tờ báo lúc bấy giờ ồn ào về doanh số thu. Cụ thể: Công chiếu ngày đầu tiên doanh thu là 4 triệu rưỡi, hơn cả phim màu “Nhà tôi” cũng đình đám thời ấy nhưng chỉ 3 triệu mà thôi.

        

Đến Bảo tàng Mỹ thuật TP Hồ Chí Minh

Năm 1987, TPHCM giao ngôi nhà 97 Phó Đức Chính, Q1 cho Bảo tàng Mỹ thuật quản lý, hơn 2 năm kiến thiết và chỉnh trang năm 1989 đã đi vào hoạt động đón tất cả những ai muốn tham quan, với cách sắp xếp và bài trí khá hợp lý.
- Tầng 1 được dành để triển lãm, trưng bày, kinh doanh tranh và tổ chức các hoạt động văn hóa nghệ thuật.
- Tầng 2 trưng bày các tác phẩm điêu khắc, mỹ thuật đương đại.
- Tầng 3 trên cùng trưng bày các bộ sưu tập mỹ thuật cổ đại, cận đại và mỹ thuật thủ công mỹ nghệ truyền thống Việt Nam, mục đích cho những người yêu thích văn hóa nghệ thuật tha hồ khám phá và tìm nguồn cảm hứng sáng tạo

Hơn 30 năm một chặng đường khá dài các thế hệ lãnh đạo và viên chức Bảo tàng Mỹ Thuật đã rút ra nhiều kinh nghiệm càng ngày càng hoàn thiện hơn.
Bảo tàng Mỹ thuật cũng đặc biệt quan tâm đến vấn đề bảo quản các hiện vật và di sản, rất hợp lý về khoa học bảo quản
Những vấn đề được quan tâm đúng mức hơn về việc bảo quản hiện vật là Bảo tàng Mỹ thuật đã đầu tư lắp đặt hệ thống kệ, giá treo cho các kho tranh, trang bị các máy hút ẩm, đo nhiệt độ, độ ẩm, đặc biệt là trang bị các tủ chuyên dụng, các loại hộp, giấy lót chuyên bảo quản các hiện vật bằng giấy, phim ảnh.

Một trong những khó khăn lớn nhất là công tác bảo quản các tác phẩm mỹ thuật đương đại gồm nhiều chất liệu, chế độ bảo quản đòi hỏi phải nghiêm ngặt hơn tất cả các chất liệu, để hạn chế ảnh hưởng xấu đến hiện vật, Bảo tàng Mỹ thuật đã cố gắng phân thành các kho bảo quản theo từng chất liệu: sơn mài, sơn dầu, lụa, giấy, gốm v.v…

Theo tư liệu của Bảo tàng Mỹ thuật thì:
Năm 2017 Bảo tàng Mỹ thuật tiếp nhận khuôn viên còn lại (phía sau tòa nhà II), đúng dịp kỷ niệm 30 năm thành lập cũng là dịp kết thúc quá trình tiếp nhận và mở rộng cơ sở vật chất với ba tòa nhà trên toàn bộ khuôn viên gần 10.000m2 tại trung tâm thành phố Hồ Chí Minh.

Nếu như, khi thành lập, ngày 5-9-1987, Bảo tàng Mỹ thuật được UBNDTP Hồ Chí Minh chính thức giao khu nhà 97 A (nhà I), đường Phó Đức Chính, Quận 1 làm trụ sở. Công việc bắt đầu từ sự cải tạo nội thất của tòa nhà vốn là công sở và nơi ở, chứ không phải công năng của một bảo tàng thì tháng 6 năm 2009, Bảo tàng được giao thêm tòa nhà 97 Phó Đức Chính (nhà II). Do nhiều lý do khách quan và chủ quan, đầu năm 2011 mới thực hiện xong việc cải tạo tòa nhà và một phần sân vườn. Ngày 23-4-2011 tòa nhà đã được đưa vào sử dụng với tầng II làm khu trưng bày chuyên đề và tầng trệt dùng cho các triển lãm ngắn hạn. Tòa nhà I trở thành khu trưng bày thường xuyên các sưu tập của Bảo tàng. Cuối năm 2014, Bảo tàng được giao thêm tòa nhà 54 Nguyễn Thái Bình (nhà III), khu nhà cuối cùng trong khuôn viên.

Hiện tại Bảo tàng Mỹ Thuật TPHCM có 4 phòng, 3 phòng chuyên môn: Phòng nghiên cứu sưu tầm, phòng trưng bày giáo dục truyền thông, phòng kiểm kê bảo quản và 1 phòng hành chánh trang bị khá tốt để phục vụ.

Như vậy, tính từ năm 2017 hiện tại Bảo tàng Mỹ thuật đã có diện tích toàn khu bảo tàng là gần 10.000m2. Dự án cải tạo mở rộng Bảo tàng Mỹ thuật sẽ tiếp tục thực hiện với dự kiến xây thêm một tòa nhà thứ tư đáp ứng cho yêu cầu về kho hiện vật, mở rộng khu trưng bày và khu vực hành chính. Tòa nhà này sẽ được thiết kế sao cho phù hợp nhất trong ba tòa nhà đáp ứng yêu cầu về công năng và thẩm mỹ kiến trúc.

Trong bảo tàng Mỹ thuật hiện tại đã có bộ sưu tập trên 21.000 tác phẩm đủ chủng loại từ khắp đất nước. Chúng ta có quyền hy vọng càng ngày Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM sẽ là nơi xứng đáng hơn với một vị thế là bảo tàng về mỹ thuật to lớn của cả nước.

Ngã Du Tử 
---
PHẠM NGỌC DŨ
Tel 0908 059 222


Bài viết này đã đăng trên tạp chí “Môi trường & đô thị VN, nhưng BBT tạp chí nhầm lẫn tên tác giả là Võ Thu Sơn thay vì Ngã Du Tử


          

READ MORE - TỪ NHÀ CHÚ HỎA ĐẾN BẢO TÀNG MỸ THUẬT TP. HCM - Ngã Du Tử

Monday, August 24, 2020

VỀ CỒN PHỤNG - Thơ Nguyễn An Bình

 



NGUYỄN AN BÌNH

VỀ CỒN PHỤNG

 

Về Tân Vinh* giữa bốn bề tiếng sóng

Nước sông Tiền bát ngát bóng dừa xanh

Người ngắm sông nghe câu hò xa tắp

Khói lam chiều bảng lảng suốt vàm sông.

 

Móng ngựa gõ trên đường nghe vui lạ

Đất cù lao cồn bãi thật chung tình

Sao quên được “Lý Ngựa Ô” thương nhớ

Ai đưa nàng, khớp bạc để về dinh.

 

Gian nhà trống che nơi nào cũng gió

Tiếng đàn cò réo rắt điệu “lý cái mơn”

Câu vọng cổ em xuống xề rất ngọt

Thuyền đi rồi lòng anh mãi vấn vương.

 

Áo bà ba có bao giờ hẹn ước

Đất lỡ sông bồi biết có gặp lần sau

Tay vốc nước nghe phù sa mát rượi

Thương sông dài nặng nợ đất cù lao.

 

Chàng lãng tử một lần qua cồn Phụng

Chợt bâng khuâng trước cô gái xuân thì

Tiếng mái chèo khua tan nơi bến nước

Ta nhớ người, bần xanh mãi vẫn ghi.

 

Đất phù sa bao mùa hoa trái ngọt

Chiều phương Nam  nhớ sợi khói đốt đồng

Châm điếu thuốc hồn gởi vào tiếng sóng

Tân Thạch nặng tình biết có nhớ người không?

 

*Tên gọi khác của Cồn Phụng, là một cù lao nổi giữa sông Tiền thuộc xã Tân Thạch, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. 

 N.A.B.

 





READ MORE - VỀ CỒN PHỤNG - Thơ Nguyễn An Bình

CHÙA BÁI ĐÍNH, QUẦN THỂ CHÙA LỚN NHẤT ĐÔNG NAM Á - Đặng Xuân Xuyến

 


Chùa Bái Đính là một quần thể chùa được báo giới tôn vinh là một quần thể chùa lớn nhất Đông Nam Á. thuộc địa phận xã Gia Sinh, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Chùa Bái Đính cũng chính là nơi Đinh Tiên Hoàng Đế lập đàn tế trời cầu mưa thuận gió hòa, sau này tiếp tục được vua Quang Trung chọn để làm lễ tế cờ động viên quân sĩ trước khi ra Thăng Long đại phá quân Thanh... Nơi đây nằm ở vùng đất hội tụ đầy đủ yếu tố nhân kiệt theo quan niệm dân gian Việt Nam, đó là đất sinh Vua, sinh Thánh, sinh Thần.



Quần thể chùa Bái Đính gồm một khu chùa cổ và một khu chùa mới được xây dựng từ năm 2003.

Khu chùa Bái Đính cổ tự, nằm cách điện Tam Thế của khu chùa mới khoảng 800 m men theo sườn núi Đính. Khu chùa này nằm gần trên đỉnh của một vùng rừng núi khá yên tĩnh, gồm có một nhà tiền đường ở giữa, rẽ sang bên phải là hang động sáng thờ Phật, rồi đến đền thờ thần Cao Sơn ở sát cuối cửa sau của hang sáng; rẽ sang bên trái là đền thờ thánh Nguyễn rồi đến hang động tối thờ mẫu.

Hang sáng, hang tối

Lên thăm hang động ở núi Bái Đính phải bước trên 300 bậc đá, qua cổng tam quan ở lưng chừng núi. Lên hết dốc là tới ngã ba: bên phải là động thờ Phật, bên trái là động thờ Mẫu. Phía trên cửa động Phật có 4 chữ đại tự "Minh Đỉnh Danh Lam" khắc trên đá do Lê Thánh Tông ban tặng.

Động dài 25m, rộng 15m, cao chừng 2m, nền và trần của động bằng phẳng. Đi tiếp theo ngách đá bên trái cuối động sẽ dẫn tới một cửa hang sáng và rộng, một thung lũng xanh hiện ra. Nếu đi tiếp xuống các bậc đá sẽ đến đền thờ thần Cao Sơn. Quay trở lại ngã ba đầu dốc, theo đường rẽ trái khoảng 50m là tới hang Tối.

Hang Tối lớn hơn hang Sáng, gồm 7 buồng, có hang trên cao, có hang ở dưới sâu, các hang đều thông nhau qua nhiều ngách đá, có hang nền bằng phẳng, có hang nền trũng xuống như lòng chảo, có hang trần bằng, có hang được tạo hóa ban tặng cho một trần nhũ đá rủ xuống muôn hình vạn trạng...

 Trong động tối có giếng ngọc tạo thành do nước lạnh từ trần động rơi xuống...

Đền thờ thần Cao Sơn

Đi hết hang sáng có một lối dẫn xuống sườn thung lũng của rừng cây xưa là đền thờ thần Cao Sơn.

Theo như thần phả của đền Núi Hầu (xã Yên Thắng, huyện Yên Mô, Ninh Bình) thì Cao Sơn đại vương là Lạc tướng Vũ Lâm, con thứ 17 vua Lạc Long Quân, khi vâng mệnh vua anh (Hùng Vương thứ nhất) đi tuần từ vùng Nam Lĩnh đến vùng Thiên Dưỡng, đã tìm ra một loài cây thân có bột dùng làm bánh thay bột gạo, lấy tên mình đặt tên cho cây là Quang lang. Thần đã dạy bảo và giúp đỡ người dân làm ăn sinh sống đồng thời bảo vệ khỏi các thế lực phá hoại vì vậy đã được nhân dân lập đền thờ.

Thần Cao Sơn cùng với thần Thiên Tôn và thần Quý Minh là ba vị thần trấn ngự ở ba cửa ngõ phía tây, đông và nam của cố đô Hoa Lư.

Đền thờ thánh Nguyễn

Lý Quốc Sư Nguyễn Minh Không là người sáng lập chùa Bái Đính. Ông là một thiền sư, pháp sư tài danh được nhân dân tôn sùng gọi là đức thánh Nguyễn. Khu vực núi Đính nằm cách quê hương đức thánh Nguyễn Minh Không gần 5 km.

Tương truyền khi ông đến đây tìm cây thuốc chữa bệnh hóa hổ cho vua Lý Thần Tông đã phát hiện ra các hang động đẹp liền dựng chùa thờ phật và tạo dựng một vườn thuốc quý để chữa bệnh cho dân. Đền thánh Nguyễn nằm ngay tại ngã ba đầu dốc, xây theo kiểu tựa lưng vào núi, trong đền có tượng của ông được đúc bằng đồng.

Giếng ngọc

Giếng ngọc của chùa Bái Đính cổ nằm gần chân núi Bái Đính. Tương truyền cách đây gần 1.000 năm Thiền sư Nguyễn Minh Không đã lấy n­ước để sắc thuốc chữa bệnh cho dân và chữa bệnh cho Thái tử Dương Hoán. Giếng xây lại hình mặt nguyệt, rất rộng, có đường kính 30 m, độ sâu của n­ước là 6 m, không bao giờ cạn n­ước. Miệng giếng xây lan can đá. Khu đất xung quanh giếng hình vuông, có diện tích 6.000 m², 4 góc là 4 lầu bát giác.

Lễ hội chùa Bái Đính là một lễ hội xuân diễn ra từ ngày mùng 6 tết đến hết tháng 3, khởi đầu cho những lễ hội hành hương về vùng đất cố đô Hoa Lư tỉnh Ninh Bình.

Về phần lễ ở chùa Bái Đính diễn ra tương đối trang trọng vì ở đây không chỉ thờ các vị sơn thần, phật tổ, bà chúa thượng ngàn mà còn gắn với nhiều sự kiện lịch sử trọng đại của dân tộc với các danh nhân đức Lý Quốc Sư, Quang Trung, Đinh Bộ Lĩnh. Như vậy, phần lễ gồm tổng hòa toàn thể hệ thống tín ngưỡng tôn giáo ở Việt Nam; có sự sùng bái tự nhiên, có Đạo, có Phật và có cả Nho.

Trẩy hội chùa Bái Đính là hành động giải tỏa hòa hợp giữa thực và mơ, tiên và tục - thực là nền tảng, mơ là uất vọng - trên cái nền mùa xuân tươi sáng mà con người Việt Nam chất phác, nhân ái thuở xưa cảm nhận hành động và trao truyền.

.....................

(Trích từ VÀO CHÙA LỄ PHẬT NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT của Đặng Xuân Xuyến ; Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin 2006)

*

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

READ MORE - CHÙA BÁI ĐÍNH, QUẦN THỂ CHÙA LỚN NHẤT ĐÔNG NAM Á - Đặng Xuân Xuyến