Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, September 10, 2018

CHÙM THƠ THIỀN 8 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN




XUÂN VỘI

xăm xăm một mùa đông
cành khói xa vời vợi
góp thêm một mùa xuân
ngẩn ngơ hoài không tới
mỹ tửu ngọa sa trường
giòng Seine ơi ngụt khói
hỡi xuân ơi là xuân
hoa mơ đầy tóc rối
suối cạn rồi em đi
chiêm bao qua quá vội


ĐẾN ĐI

ta ở chốn nào tơí đây
tới đây để làm cái gì
xong rồi đi đâu
hỏi tới rồi hỏi lui
thiệt là nhức cái đầu
hai con chim trời
con ngược con xuôi
cùng về chốn này
làm tổ trên cành sồi
con đực tha rác
con mái tha cỏ
đẻ trứng ấp nở
chim con kêu chiêm chiếp cả ngày
tháng sau chim bố mẹ bay trước
sau là chim con

-
một đời quá ngắn
một ngày quá dài
buổi sáng mặt trời nhô lên
ban đêm mặt trăng tà tà
trên mái nhà
đêm năm canh ngày sáu khắc
mới oe oe khóc đó
giờ sắp về hội Long Hoa
một đời quá ngắn
một năm quá dài
mới và cơm mớm đó
giờ ăn bốc bóc củ khoai
cũng nhân chi sơ tính bổn thiện
vợ cùng con
kẻ góc bể kẻ chân trời
học từ thời còn nhỏ
về già đi học nữa
mút chỉ cà tha rừng già

-
Một hồi chuông đã đổ
lá rơi ngập sân chùa
ta vưà thiu giấc ngủ
chập chờn một giấc mơ
chim réo nhau về tổ
ta về đâu bây chừ ?

CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ THIỀN 8 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN

Sunday, September 9, 2018

VỀ LẠI SÔNG TRÀ - Thơ - Võ Tấn Hùng


 
Tác giả Võ Tấn Hùng

VỀ LẠI SÔNG TRÀ
Võ Tấn Hùng

Trưa nay về lại Sông Trà,
Giữa mùa thu chín cờ hoa rộn ràng.
Vẫn còn đây đó ve ran,
Vẫn còn sắc phượng ngỡ ngàng thắm tươi.
Cách xa ba bảy năm trời,
Gặp nhau bè bạn bồi hồi xiết bao!
Giá như dòng lệ tuôn trào,
Sẽ vơi bớt nỗi nghẹn ngào trong tim.
Lối xưa lớp cũ đâu tìm,
Hàng cây ghế đá lặng im sân trường,
Tấm hình lưu lại thân thương,
Thắm tình bằng hữu cung đường cách xa.
Cơm niêu Hoa Sữa chu choa
Nhắc bao kỷ niệm thật thà, dễ thương.
Cà phê Thạch Thảo vấn vương,
Ngẫm đời hư thực vô thường dở hay...
Sông Trà về lại trưa nay
Vẫn xanh con nước vơi đầy tháng năm,
Tìm đâu một thuở trăng rằm,
Thuyền xưa xa bến dấu dằm còn chăng?

Quảng Ngãi, chiều 07.09.2018
V.T.H.


READ MORE - VỀ LẠI SÔNG TRÀ - Thơ - Võ Tấn Hùng

THÁNG CHÍN - Thơ - Nguyễn An Bình



THÁNG CHÍN
Nguyễn An Bình

Tháng chín – mưa rây từng hạt bụi
Có tiếng ai cười sau bóng mây
Mùa thu lá đỏ hơn hoa chuối
Áo người phơi thành trận gió bay.

Tháng chín – đời trôi quanh quán trọ
Chén rượu nào tôi chuốc đêm nay
Triền sông lòng dợn màu cỏ úa
Sóng cuộn tình tôi nước vơi đầy.

Tháng chín – em còn xanh màu tóc
Tôi tìm cánh én của mùa xưa
Người lỡ một mình qua bến nước
Chân cầu ngày ấy chìm trong mưa.

Tháng chín – hồn tôi đầy mây trắng
Nẻo xa đường cũ chẳng ai về
Mưa vẫn một trời mưa bụi vậy
Nghe chừng nhịp thở mãi u mê.

Tháng chín – sân trường đầy áo trắng
Lấp lánh đằng sau những nụ cười
Có tôi tìm mãi trong tia nắng
Màu vàng rực rỡ một ngày vui.
1/9/2018
N.A.B.
READ MORE - THÁNG CHÍN - Thơ - Nguyễn An Bình

NẮNG CHIỀU / LỜI NÀO CHO NHAU? / NGẬP NGỪNG MƯA THÁNG CHÍN - Thơ - Lê Thanh Hùng


Tác giả Lê Thanh Hùng

Nắng chiều
Bóng nắng đưa chiều, lấp lửng
Dấu tròn căng, như chứa đựng điều gì
Mà sao xét nét chi li
Vết mờ năm tháng, kiêu kỳ nét xưa ...
L.T.H.

Lời nào cho nhau?
Gặp nhau trong cuộc đời này ngắn lắm
Sao còn nói lời cay đắng chi em?
Ngày nắng gối ngày mưa, buồn thấm đẫm
Cuồng vọng và hoài nghi, trôi theo đêm
                       *
Lắt léo chi em, dẫu tình phai nhạt
Đọng lại quanh đây vết cỏ phiêu bồng
Còn nguyên đó một sắc màu xước xác
Tháng ngày nào che đậy dấu long đong ...
                       *
Bóng nắng treo bóng ngày nhập nhoạng
Phải chi bây giờ ta vẫn có nhau
Vẫn biết đó, chỉ là điều giả đoán
Chập chờn run, trên nỗi nhớ cũ nhàu
                        *
Thôi giữ lấy những điều gì tốt đẹp
Đã chìm trôi trong ký ức vời xa
Bên cửa ngõ, một ngày xưa khép nép
Góc tình nào, cứ bẽn lẽn trượt qua
                         *
Gặp nhau trong cuộc đời này ngắn lắm
Vướng bận gì mà còm cõi đắn đo
Không duyên nợ với nhau, đường xa thẳm
Sao cứ mơ hồ, lấp lững quanh co ...
L.T.H.


Ngập ngừng mưa tháng chín
Đêm
Lướt thướt
Cơn mưa dầm
Tháng chín
Đường mờ trơn
Sâu thẳm
Bước em về
Đôi quang gánh
Như ngập ngừng
Bịn rịn
Chuyện tình buồn
Buông
Thảng thốt
Ảo mê
Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - NẮNG CHIỀU / LỜI NÀO CHO NHAU? / NGẬP NGỪNG MƯA THÁNG CHÍN - Thơ - Lê Thanh Hùng

NHỚ HUẾ - Thơ: Lê Ngọc Phái - Giọng ngâm: Thu Thủy - Âm nhạc: Thế Lực - Giọng ca: Thành Đạt

Tác giả Lê Ngọc Phái

NGHIÊNG NỖI NHỚ
Lê Ngọc Phái 

Huế trầm mặc, Huế bao dung
Huế sâu thẳm đến tận cùng tháng năm
Hẹn hò mãi chẳng về thăm
Thơ nghiêng nỗi nhớ đêm nằm không yên.

Sông Hương thức với Tràng Tiền
Nắng chiều Thương Bạc, mưa đêm Thượng Thành
Tịnh Tâm ấp ủ Bồng Dinh
Từ Đàm nhớ mẹ, Tây Linh nhớ người.

Nỗi lòng nhớ Huế không nguôi!

                                        LNP


READ MORE - NHỚ HUẾ - Thơ: Lê Ngọc Phái - Giọng ngâm: Thu Thủy - Âm nhạc: Thế Lực - Giọng ca: Thành Đạt

Saturday, September 8, 2018

ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI - Thơ - Phạm Ngọc Thái

 

ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                                               Tặng TT.
                                 (Cảm xúc về nàng với buổi tình chiều,
                                                         tôi đã viết nên bài thơ này)

Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con…
Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
Năm tháng dáng hình em hiển hiện
Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!

Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời
Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.

Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
Tóc cũng bạc đôi phần
                          dẫu tim còn khao khát 
Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu…

Thì đời này - em ạ, có trớ trêu
Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm ngày đông rét
Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết 
Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.

Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!

Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
Với mối tình nồng thắm của em yêu!

Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu!
Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.

Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
Thời trai trẻ phong trần qua chiến tranh loạn lạc
Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn!

Anh tìm đến em
                     lúc đã tàn úa mái đầu xanh
Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu…

PHẠM NGỌC THÁI
Cuối thu năm Mậu Tuất
Chiều 6.9.2018
READ MORE - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI - Thơ - Phạm Ngọc Thái

CHIỀU MƯA, ANH ĐẾN THĂM / KHÔNG ĐỀ - Thơ - Tịnh Đàm

Tác giả Tịnh Đàm


CHIỀU MƯA, ANH ĐẾN THĂM
(Thân tặng bác G.T. Điệp.)

Chiều mưa - Anh đến thăm nhà,
Trên đôi nạng gỗ... lần qua ngả đường.
Mừng anh, trở lại đời thường
Dẫu không như trước... càng thương phận người!

Niềm vui, được thấy nhau cười
Cùng chia sớt những ngọt bùi, đắng cay!
Thâm tình - nào dễ đổi thay
Mặc trăm năm với tháng ngày phôi phai!


KHÔNG ĐỀ 

Nỗi gì, vướng víu bước chân?
Liêu xiêu dáng nhỏ...
Bao lần về không!

Dõi tìm ở giữa đám đông ,
Đâu người chín nhớ, mười trông ...thuở nào?!
...
Nỗi gì, gợi những chiêm bao?
Vẫn chưa hiểu hết...vì sao vô thường!
Thôi thì, ngồi lại bên đường
Ngắm trời, mây ...trắng một phương ...nhớ người!

TỊNH ĐÀM
(HÓC MÔN, TPHCM.)


READ MORE - CHIỀU MƯA, ANH ĐẾN THĂM / KHÔNG ĐỀ - Thơ - Tịnh Đàm

Friday, September 7, 2018

TẤM GƯƠNG VĨNH MAI - Phạm Xuân Dũng.




TẤM GƯƠNG VĨNH MAI
Phạm Xuân Dũng

Trong số các nhà thơ , nhà văn quê hương Quảng trị, Vĩnh Mai không phải là một tên tuổi lớn như Chế Lan Viên hoặc Hoàng Phủ Ngọc Tường, nhưng ông vẫn là một tác gia đáng ghi nhận, một nhân cách đáng kính, một người trí thức đầy lòng tự trọng, một người yêu nước  chân chính .

   Nhắc đến Vĩnh Mai, người đọc nhớ ngay đến bài thơ "Khóc Hoài" nổi tiếng của ông . Nó hoàn toàn xứng đáng đủ tư cách đứng ngang hàng với bài thơ "Viếng bạn" của Hoàng Lộc và những thi phẩm khóc bạn, khóc người cùng chí hướng lưu danh trong lịch sử văn học Việt nam . Bài thơ này đã làm nên danh xưng của Vĩnh Mai -"nhà thơ một bài" dù sự nghiệp sáng tác của ông không chỉ là ngần ấy.  Nhà thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường khi nói về "Khóc Hoài" đã nói rằng bài thơ gợi đến chất lấm láp, khỏe khoắn của hội vật làng Sình, cứ "mi mi tau tau" tỉnh bơ mà tình cảm như xoáy vào gan ruột. Cũng xin nói thêm rằng cho đến nay khi thời gian sáng tác bài thơ đã qua hơn nửa thế kỷ mà nhiều người cao tuổi ở khu vực Bình Trị Thiên vẫn nhớ đến tiếng thơ khóc bạn, có người còn đọc thuộc. Đó là hạnh phúc đích thực đối với một người cầm bút .

                                    Tau với mi hẹn nhau từ khu bộ
                                    Lúc trở về cố sáng tác văn chương
                                    Đến tỉnh nhà lại mỗi đứa mỗi đường
                                    Lo công việc không một ngày được nghỉ
                                    Tau ao ước giữa văn nhân nghệ sĩ
                                    Gặp lại mi để bàn chuyện lâu dài
                                    Nhưng một hom như sét đánh ngang tai
                                    Tau sửng sốt nghe tin mi đã chết
                                    Tau buột miệng kêu lên "thế là hết"
                                    Tau mất thêm một thằng bạn văn chương ...

                                  ...Mi lại chết ! Trời ơi là uất ức
                                     Mi táo bạo về ngay chi Phú Lộc
                                     Để cho Tây phục kích bắn mi đi!
                                     Tau biết rồi tính mi vốn khinh khi
                                     Coi mạng sống như đồ chơi con trẻ

      Bằng những nét tạo hình chắc khỏe, thô mộc, sần sùi đã khắc họa được chân dung một trí thức  hiến trọn đời mình cho độc lập tự do và  hy sinh lẫm liệt trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Một trí thức hòa mình vào cuộc chiến tranh nhân dân trường kỳ với dáng vẻ ngang tàng coi thường nguy hiểm. Đó là tượng đài hiếm hoi bằng thơ về người trí thức  xả thân vì nghĩa lớn trong văn học Việt Nam hiện đại. Một điều không thể không nói thêm là cho đến nay giá trị của bài thơ này vẫn chưa được các nhà nghiên cứu phê bình nhìn nhận và đánh giá đúng mức .
Nhà thơ Vĩnh Mai

    Bạn đọc biết ít về Vĩnh Mai thường có cảm nhận rằng tác giả bài thơ "Khóc Hoài " chắc hẳn là một nông dân thích sáng tác văn chương.  Đó cũng là một thành công của bài thơ khi mang đầy hơi thở của kháng chiến và đời sống của những người áo vải .Nhưng nếu đọc tiểu sử của ông thì mới biết Vĩnh Mai là một tú tài Tây thứ thiệt, thi đỗ thứ nhì vào trường Quốc học Huế lừng danh , một trí thức thực sự .Ông tên thật là Nguyễn Hoàng , người làng An Tiêm,  Triệu Thành, Triệu Phong. Ông  là một nhà hoạt động cách mạng chuyên nghiệp, vào Đảng năm 1939, năm 1940 bị giặc bắt bỏ tù ở nhà đày Buôn Ma Thuộc. Sau  Cách mạng Tháng Tám ông đã giữ các chức vụ quan trọng như bí thư thành ủy Huế, phó bí thư tỉnh ủy Quảng Trị .Khi hòa bình lập lại,  ông sống ở miền Bắc, công tác ở hội nhà văn Việt Nam với mong muốn hoạt động văn nghệ chuyên nghiệp. Cuộc đời ông gặp nhiều biến động, trắc trở, lao đao cho đến khi qua đời. Nhưng cho dù trong mọi tình huống, ông vẫn là người yêu nước  chân chính luôn ưu dân ái quốc, là một trí thức ngay thẳng, chân tình, luôn suy nghĩ, chiêm nghiệm bằng bộ óc của mình, giữ trọn chính kiến và niềm tin cho đến phút cuối cùng . Dù cuộc đời gặp nhiều khó khăn, sóng gió nhưng Vĩnh Mai đúng là người mà uy vũ bất năng khuất, bần tiện bất năng di như người xưa đã nói .Huân chương Độc lập cao quý truy tặng cho ông, dù muộn, cũng đã ghi nhận phần nào cuộc đời của một trí thức văn nghệ sĩ đích thực.

   Bây giờ trong không khí cởi mở hơn nhiều, chúng ta hay nói đến phản biện.Nhưng trong không khí thời chiến  căng thẳng của thời kỳ chống Pháp, Vĩnh Mai đã không rập khuôn mà  có lối tư duy độc lập, luôn có đầu óc phản biện để làm sáng tỏ chân lý. Chẳng hạn như khi học chính trị về kháng chiến trường kỳ nhất định thắng lợi,  Vĩnh Mai đã thuyết phục cả hội trường bằng lý luận sắc sảo của mình rằng điều đó sẽ là hiện thực. Nhưng khi đổi bên để tranh luận, thì một mình Vĩnh Mai cũng đã lập luận rằng kháng chiến trường kỳ nhất định sẽ không thắng lợi và cả hội trường cũng đã chịu thua. Tất nhiên trước sau Vĩnh Mai vẫn là người cộng sản trung kiên,  tin và chung thủy với điều mình đã chọn. Nhưng ví dụ trên là một minh chứng sinh động về một trí thức năng động trong tư duy và biện luận, luôn biết trăn trở tìm tòi để làm sáng tỏ chân lý, không thụ động nghe theo những tín điều đóng gói, dù nó được nhiều người coi là đúng đắn.  Còn trong cải cách ruộng đất, nhà thơ Vĩnh Mai của chúng ta đã mạnh dạn bác bỏ việc quy định chỉ tiêu điạ chủ cho từng làng,  coi đó là biểu hiện chủ quan duy ý chí.   Vì chuyện này ông bất đồng ý kiến nghiêm trọng với một phái viên cao cấp do trung ương phái xuống khu Bốn chỉ đạo công tác cải cách ruộng đất. Thực tế sau này đã chứng minh chính kiến Vĩnh Mai cũng như nhiều người tỉnh táo khác là đúng đắn. Những sai lầm trầm trọng của cải cách ruộng đất đã được Hồ Chủ Tịch và Đảng cộng sản nhận khuyết điểm về sau cũng đã minh chứng điều này. Tuy nhiên vào một thời điểm sóng gió như trong thời kỳ cải cách ruộng đất mà bày tỏ công khai ý kiến của mình đối với cấp trên đầy quyền uy như vậy kể cũng có được mấy người. Hơn nữa những hệ lụy mà ông và gia đình gánh chịu vì những câu chuyện tương tự như trên thật quá nặng nề. Cũng như trong sinh hoạt, có người phê bình ông là thích uống cà phê Tây, thích nhiều thứ tiện nghi của văn minh châu Âu, theo đuôi tư sản ! Vĩnh Mai,  bằng cuộc đời và nhân cách của mình đã chứng thực ông là người chống thực dân, đế quốc đến cùng, một lòng vì dân vì nước. Còn chuyện sinh hoạt đời thường khẩu vị thích gì nói nấy, chứ đừng giả bộ nói không thích ăn ngon mặc đẹp để tỏ vẻ ta đây giữ vững lập trường! Lý tưởng mà người cộng sản đưa ra chẳng phải là đánh đuổi xâm lược, đem lại cuộc sống độc lập tự do và sung sướng cho con người  hay sao ? Một trí thức tự trọng, có tư duy  độc lập như Vĩnh Mai khó chấp nhận mối lối mòn rập khuôn máy móc, giáo điều , không thực tế trong suy nghĩ, lý luận cũng như những  biểu hiện cụ thể trong cuộc sống hàng ngày, hay tệ hại hơn là những lời dối trá, đạo đức giả !

   Cũng chính ngày nay, chúng ta nói nhiều đến cải cách hành chính, giảm bớt những cuộc họp không cần thiết, điều mà nhà thơ Xô viết thiên tài Maiacôpxki đã từng kêu lên trong bài thơ "Những người loạn họp" thì nhà thơ Vĩnh Mai cách đây hơn nửa thế kỷ đã than phiền bằng thơ trào phúng, một mảng sáng tác khác của ông chưa được nhiều người biết đến :

                               Ngang lưng thì thắt phương châm
                               Đầu đội chính sách, tay cầm chủ trương
                               Đôi chân đứng vững lập trường
                               Hữu thân hữu họp không đường mà ra?

    Một tính cách ngay thẳng,cứng cỏi như Vĩnh Mai dĩ nhiên là coi thường, khinh ghét những kẻ cơ hội, xu nịnh,giả dối, bất tài mà luồn lọt, hại người. Vì vậy ông đã có bài thơ châm " Có một chàng":

                               Trời đất sinh ra có một chàng
                               Chỉ tài nịnh hót với huênh hoang
                               Gặp trên khúm núm lưng tôm bạc
                               Thấy gái nho nhoe đít cá vàng
                               Viết chẳng ra văn nhưng lách giỏi
                               Làm không được việc lại chơi sang
                               Suốt đời chỉ một anh dang dở
                               Chính trị nửa mùa văn nghệ lang!

     Cũng với cá tính như thế nên Vĩnh Mai hay bị góp ý phê bình , thậm chí nhiều lúc phải ngồi viết kiểm điểm. Một hôm như vậy, ông bèn ngồi viết bài thơ tự trào có tên là " Cái lưng":

                               Cái lưng anh giống cây chò
                               Đứng giữa mưa dầm, giữa gió to
                               Không biết nghiêng qua không biết uốn
                               Chả hay còng lại chả hay bò
                               Lắm khi thiên hạ leo lên cưỡi
                               Nhiều lúc người đời xúm đánh cho
                               Mới biết ngay lưng là khổ thế
                               Đêm đông cũng không được nằm ...co !

    Trí thức chân chính là người hay nghĩ, trước hết là nghĩ về vận mệnh đất nước, số phận nhân dân.  Ngay khi miền Bắc trở lại hòa bình sau cuộc kháng chiến chống Pháp, nhà thơ đã nhìn thấy những căn bệnh của hòa bình, những nguy cơ phải được nhìn thấy và giải quyết . Trong nhật ký của mình ( đã được trích trong  hồi ký văn học "Sống với nhà thơ Vĩnh Mai", của phu nhân nhà thơ là Phương Chi, nhà xuất bản Thuận hóa năm 2003) , đã kể lại chuyện nhà thơ trăn trở viết :

   " Sao ngày nay về đến nông thôn, ngoảnh mặt vào đâu cũng có thể thấy tự tư tự lợi, cá nhân ích kỷ,  hep hòi,  cằn cọc. Cùng đảng viên với nhau trong một tổ,  cùng ăn sương nằm đất với nhau trong hồi kháng chiến, cùng xã viên trong một hợp tác xã với nhau, cùng bà con thôn xóm với nhau, sao họ nỡ vì một giòng rau muống, vì một cụm lúa, nỡ đánh chết của nhau con gà, con vịt? Vì sao chỉ vì ít nước, đường cày, bờ ruộng mà họ nỡ chửi bới nhau suốt mấy ngày ..."

   Cũng trong cuốn hồi ký này, nhìn thấy nguy cơ của căn bệnh khao khát làm quan, tham danh,  hám lợi,  nhà thơ của chúng ta đã thốt lên : " Thuốc nào chữa được bệnh khanh tướng ?"

    Năm 2001 nhà thơ Vĩnh Mai được chủ tịch nước truy tặng huân chương Độc lập hạng nhì, một sự vinh danh tưởng thưởng được xem là cao quý dù như đã nói cũng có phần muộn màng. Nhưng cuộc đời và nhân cách của ông từ lâu đã được nhiều đồng nghiệp , bằng hữu và hậu thế ngưỡng vọng. Nên nhiều người vẫn ao ước rằng: Gía như đời này có được nhiều hơn một Vĩnh Mai! 

PHẠM XUÂN DŨNG
    


READ MORE - TẤM GƯƠNG VĨNH MAI - Phạm Xuân Dũng.