Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, May 24, 2017

VẪN TÔI ĐÊM TRẮNG MỘNG NGƯỜI - Thơ Tịnh Đàm


                   Tác giả Tịnh Đàm



VẪN TÔI ĐÊM TRẮNG MỘNG NGƯỜI

Vẫn tôi, đêm trắng niềm riêng,
Tình xưa chưa dứt còn nguyên mộng người.
Tháng năm hiu hắt bóng đời,
Buồn đau nhận với nụ cười bao dung.
Vẫn tôi hoài nhớ muôn trùng,
Bấy lâu mơ ước tương phùng, người ơi...
Được gì, ngoài nỗi buồn thôi !
Ngõ hồn tôi khát một trời yêu thương.

                                      TỊNH ĐÀM
                                       (Hóc Môn)

READ MORE - VẪN TÔI ĐÊM TRẮNG MỘNG NGƯỜI - Thơ Tịnh Đàm

Tuesday, May 23, 2017

THƯƠNG VỀ QUÊ MẸ - Thơ Vũ Trầm Tư

Tác giả Vũ Trầm Tư

Thương Về Quê Mẹ

Mây về đâu trắng như bông
Trắng như tóc mẹ bềnh bồng gió đưa
Cả đời một nắng hai mưa
Gánh rau chợ sớm, võng đưa giấc hè

Chim chuyền bóng lá bờ tre
Vườn cây rợp mát tiếng ve ru buồn
Cái thời biết nhớ, biết thương
Hương cau quê mẹ còn vương vấn hoài

Đường xưa nắng rớt gió lay
Thơm thơm mùi tóc hoa lài, hoa chanh
Cánh diều bay vút trời xanh
Hồn quê thấm đậm ân tình chưa phai

Đâu còn cái tuổi thơ ngây
Đường quê rợp mát bóng cây bên đường
Đâu còn hình bóng yêu thương
Nhớ về quê mẹ nỗi buồn nào nguôi

Còn nghe nhịp thở quê tôi
Dòng sông có chở những lời yêu xưa
Cánh cò lặng lẽ sau mưa
Mẹ đâu còn để chợ trưa con chờ

Vũ Trầm Tư
vutramtu123@gmail.com






READ MORE - THƯƠNG VỀ QUÊ MẸ - Thơ Vũ Trầm Tư

NẮNG TỚI - Thơ Hoa Nguyên

Tác giả Hoa Nguyên


NẮNG TỚI

Đêm tàn
nắng tới trẻo trong
gom mây
dỗ cỏ cây
đồng lúa xanh

Canh thâu
gió hú qua gành
đêm lùi bước
ngày tràn nhanh nắng vàng

Bên đời
chim hót rộn vang
ban mai hồ hởi
 vàng ươm nắng tới
mùa màng bội thu

                                 HOA NGUYÊN
                                          Phan Rang, NT
                                                  hoanguyenmt404@gmail.com


READ MORE - NẮNG TỚI - Thơ Hoa Nguyên

Hoa vườn nhà - Ảnh của Chu Vương Miện



 




 



 


 

READ MORE - Hoa vườn nhà - Ảnh của Chu Vương Miện

ĐIẾU VĂN LỄ CHUNG ĐIỆN CỐ MẪU - Ngô Văn Ánh


                Tác giả Ngô Văn Ánh



ĐIẾU VĂN LỄ CHUNG ĐIỆN CỐ MẪU
 
Việt Nam Quốc - Tuế thứ... niên,… nguyệt,… nhật.
Thừa Thiên…
Cô ai tử… đồng gia cốt nhục huynh đệ, tỉ muội, nam nữ, tử tôn, hôn tế, nội ngoại thiết cúng chung điện chi lễ hương linh cố mẫu thế danh… pháp danh…, sinh…, chung mạng… nhật,… nguyệt, …. niên. Hưởng thượng thượng thọ cửu thập niên tuế.

HỠI ƠI!    
Xuân huyên hữu hạn, nhật nguyệt vô thường.
Phong vân tụ tán, sơn nhạc tang thương.
Đau xé lòng con cháu,cạn khô dòng lệ sụt sùi tiễn mẹ  ra đi
Thiên đường mờ mịt
Cõi Phật xa xăm
Tổ tiên vẫy gọi
Mẹ già cỡi hạc bay xa!

NHỚ VONG LINH TỪ MẪU NGÀY XƯA
Chính gốc con giòng, cháu giống
Ái nữ Lê tộc đại tôn, cũng từng có danh có thế .
Thuở ấu thời bà ngoại sớm qui tiên
Ông chịu cảnh cha già con muộn
Tháng ngày côi cút gà trống nuôi con
Nhờ phước đức tổ tiên, trẻ mau ăn chóng lớn.

Tuổi xuân vừa chín - mười tám, đôi mươi.
Ông tơ bà nguyệt buộc chỉ xe duyên
Chú bác cô dì mối mai khuyên bảo
Mẹ thành dâu cụ Bộ nức tiếng cự gia, nổi danh hào phú
Phong lưu đệ nhất trong làng
Âu Tây đứng đầu hàng tổng.
Những tưởng cuộc đời từ đây thay đổi, bốn mùa vất vả vơi đi.
Nào hay phận số  hẩm hiu, quanh năm lận đận.
Tiếng thì có miếng thì không, quả là hữu danh vô thực.
Trăm công nghìn việc nhà chồng trút cả một đầu dâu trưởng.
Sao mai chưa tỏ vội dậy lo cơm nước thợ thầy.
Gà đã vào chuồng còn ngồi nhặt sắn khoai ngoài rẩy.
Một lòng phụng kính cha chồng
Thật dạ hiếu chăm nhạc mẫu
Lũ em chồng tuổi lớn, tuổi ăn
Tay chị trưởng lo toan mọi nhẽ.
Thịt thà cơm cá nhường em
Mắm nuối rau dưa phần chị.
Máu đầu chị đổ, bởi chú ba tính khí hung hăng.
Bụng không đủ bữa vì cô út cần người bón mớm.
Thật trọn đạo dâu hiền
Quả sáng gương chị thảo.
Miệng người người nói , mặc mẹ răng lưỡi thế gian.
Lòng mình mình hay, thây cha mép mồm trần tục.

THẾ MÀ
Trời  chẳng thương người.
Họa vô đơn chí.
Năm giặc Tây đổ bộ từ biển kéo vào, lửa cháy ngút trời, tiếng kêu dậy đất.
Xóm làng đang trù phú bình yên bỗng chốc thành tiêu điều xơ xác.
Pháp xả súng, chồng bị thương, chân què, ruột thủng.
Nhật cướp lương, con đói lã, da bủng mình teo.
Thương thay số mẹ gieo neo
Thân gầy chạy giặc gánh theo con, chồng!
Long đong khắp Hà Trung, Hà Trữ.
Lận đận vùng Phú Thứ, Phú Vang
Nương nhờ Hà Ốc, Vinh An.
Ăn xin  Mỹ Á, Nghi Giang, Nam Trường.
Trong cơn hoạn nạn tai ương 
Đọa đày thân mẹ đoạn trường ai hay?
Cơ đồ giờ đã trắng tay
Tảo tần mình mẹ dựng xây cửa nhà.

Nhớ thuở còn ba ban sáu thập
Khi nước hôm, khi nước sáng,lúc bến đình, lúc bến chợ mẹ chẳng vắng mặt buổi nào.
 Mua tôm bán lại chủ lò,  có đồng lời lãi để cho đỡ nghèo.
Tan chợ Cồn, chạy lên Mỹ Lợi, chạy suốt ngày kiếm ít đồng xu.
Chợ chiều Mỹ Á, lộn ngược Đông Am, giải nắng dầm mưa kiếm thêm chút vốn.
Vai gầy gánh nặng, kẽo kẹt quanh năm
Chân yếu đường xa gập ghềnh suốt tháng.
Nuôi con dại, gái trai đầy đủ, chăm lo từng giấc ngủ miếng ăn.
Đêm đông bên ướt mẹ nằm, con đau mẹ thức âm thầm năm canh.
Cả đời mẹ nhịn ăn ,nhịn mặc, chỉ những mong no đủ chồng con.
Cả đời mẹ chịu khó chịu thương, tâm hằng muốn gia môn hưng thịnh.

CHAO ÔI ! 
Chỉ một đôi quang gánh,mấy cái rổ, cái sàng mà dựng nên gia nghiệp
Có vài ba điểm chợ, dăm mớ cá, mớ tôm mà nuôi đàn con khôn lớn.
Nhà cửa tuy chẳng bằng ai, vẫn có chỗ gia tiên thờ phụng, hôm sớm vào ra.
Cháu con dù chưa hiển đạt, vẫn mang danh ông cử ông đồ, rạng rỡ tổ tông, mở mày mở mặt

HỠI ƠI !  
Công sinh thành dưỡng dục cao quá Thái Sơn.
Đức cưu mang bú mớm lớn hơn Đông Hải.
Xóm làng sau trước thủy chung, thân thích sớm khuya trọn đạo.
Gần chín chục mùa xuân tại thế, chưa xuân nào hưởng trọn niềm vui. 
Hơn bốn phần năm thế kỉ làm người,  chưa một lúc thảnh thơi đôi chút.
Bởi khó khăn kinh tế, lũ chúng con lo chạy gạo nuôi con,
Vì tha phương cầu thực, thiếu thời gian về chăm sóc mẹ già.
Trước linh sàng nghi ngút  trầm hương
Có xóm có làng có họ hàng thân thích phúng viếng phân ưu
Có tiếng mõ  lời kinh của đao tràng phát tâm cầu nguyện .
Ngày mai huyệt lạnh bãi tha ma, bỏ cửa bỏ nhà, rời xa con cháu.
Nắm đất cỏ khâu mẹ vĩnh hằng yên nghỉ!!
     
XÓT XA THAY!    
Lúc còn tại thế, con cháu để mẹ bữa đói bữa no.

XẤU HỔ THAY!    
Khi đã xuôi tay, lễ vật lại bày dâng la liệt.

Lễ Chung điện trầm hương nghi ngút, bát nước chén trà, mượn tiếng kệ lời kinh, nhờ phép phật siêu sinh tịnh độ.
Phút Tiến linh nghẹn ngào tiếng khóc. Con cháu gái trai giập đầu bái lạy. kính xin mẹ linh thiêng chứng giám..
Nước mắt chảy xuôi, lòng mẹ biển trời, hồn mẹ anh linh xin hải hà tha thứ.

                                                                       NGÔ VĂN ÁNH

READ MORE - ĐIẾU VĂN LỄ CHUNG ĐIỆN CỐ MẪU - Ngô Văn Ánh

CÚ ĐIỆN THOẠI BÌNH THƠ - Đặng Xuân Xuyến





CÚ ĐIỆN THOẠI BÌNH THƠ

Ông điện cho tôi, giọng rổn rảng:
- Này cậu! Mấy bài thơ mới của cậu hay lắm. Tớ vừa đọc, rất khoái. Lớp trẻ các cậu bây giờ viết nhanh, trực giác mạnh nên bọn tớ đọc thơ của lứa các cậu thích đấy, nhưng mà... nói thật, để hiểu được thơ của các cậu cũng mệt óc lắm.
Rất thật, tôi rụt rè:
- Vâng. Cháu cám ơn chú đã khích lệ. Nhưng... Chú cho cháu một vài lời cụ thể được không ạ?
Có lẽ, cũng rất thật, ông chậm rãi:
- Thơ cậu, tớ đọc có hiểu mẹ gì đâu mà cho ý kiến cụ thể.
Rồi ông cao tông giọng:
- Thơ của cậu thế nào ý. Đấy đếch phải là thơ. Kiểu như cái bài “Lan Man Và Chuyện Đàn Cừu”, với bài “Lan Man Và Chuyện Thằng Bạn”. Đúng là lan man thật. Sao lại lôi con Cừu vào thơ thế? Lại bình đẳng con Cừu với Con Người Việt Nam ta là thế nào? Cậu có biết hình ảnh con Cừu trong biểu tượng văn hóa là tượng trưng cho điều gì không? Là nô lệ! Là tầng lớp bị trị ngu đần và bạc nhược! Ở Việt Nam ta có Cừu không? Có nhưng không nhiều, rất hiếm, vì đấy là hàng “nhập ngoại” nên không thể là hình ảnh tượng trưng cho bất kỳ điều gì trong thực trạng văn hóa của người Việt Nam cả. Cậu dùng hình ảnh con Trâu, con Bò hoặc con Chó, con Lợn,... còn khả dĩ chấp nhận được phần nào... Đằng này lại là hình ảnh con Cừu. Hẳn cả một đàn Cừu. Đấy. Phi thực tế như thế mà cũng đưa vào thơ được. Mà... Sao lại “bạn rủ tôi về nhà nghe hát”? Sao không là bạn rủ tôi về nhà nghe nhạc cho nó sát với thực tế, mà cũng đậm đà chất thơ? Lại còn nửa đêm sợ tiếng thạch sùng, với những tiếng tờ lạch tạch? Rất yếu đuối, rất phi thực tế. Đàn ông đàn ang, ai lại sợ những con vật nhỏ bé, yếu ớt như con thạch sùng, con gián, con kiến? Đàn bà, con gái cũng không ai yếu đuối đến vậy. Đã thế, đêm hôm không lo ngủ, hoặc lo bảo nhau làm mấy cái chuyện sung sướng lại dựng bạn dậy để khoe nhiều tiền.... Kiểu... Rất chi là vô học. Ừ. Còn lan man, vô lý ở chỗ: Đang tả bạn thờ thẫn, man dại vì thèm tiền lại nhảy sang tả khuôn mặt bạn người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm với những khuôn nét vừa của thánh nhân, vừa của quỷ dữ. Xong, chốt câu “Tôi đã từng sợ ma” để hạ màn. Vớ vẩn. Sao lại sợ ma ở đây? Chả ăn nhập gì với nhau. Linh tinh. Dở oẹt. Tóm lại, đấy đếch phải là thơ. Là tản mạn mấy tiếng thở dài của mấy thằng dở người nửa đêm nửa hôm đếch biết làm gì nên rủ nhau làm mấy cái chuyện khác người, rõ ngớ ngẩn.
Rồi Ông cụp máy cái rụp.
Tôi thẫn người vì tràng giang những điều ông vừa nói.
Chưa kịp giãi bày một hai điều thì ông đã cụp máy nên thực lòng, tôi cũng hơi ấm ức.
Vươn vai, làm mấy động tác cho giãn xương cốt, lưu thông khí huyết, tôi lên giường chuẩn bị ngủ thì ông lại điện đến.
Tôi uể oải nhấc máy:
- Dạ, cháu nghe...
Ông giật giọng:
- Này. Tớ hỏi thật nhé. Cậu có hiểu những điều tớ vừa nói không?
Tôi nhát gừng, giọng buồn ngủ nhưng thật lòng:
- Dạ! Thật sự là cháu không hiểu ạ!
Ông cười ngất, rồi chậm rãi:
- Tớ biết cậu không có hiểu nhưng cứ hỏi để kiểm chứng nhận định của tớ chính xác thế nào. Thôi. Cậu nghỉ đi. Tớ cũng đi ngủ đây. Muộn rồi.

                                                  Hà Nội, 23 tháng 05.2017
                                                   ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - CÚ ĐIỆN THOẠI BÌNH THƠ - Đặng Xuân Xuyến

NÓI VỚI LÂM ANH... - Thơ Hoàng Yên Lynh





NÓI VỚI LÂM ANH...
                            
Quán nghiêng ghế lệch chiều tím muộn
Bạn đã đi rồi với gió mây
Tôi vẫn chờ ai chung rượu cạn
Kỷ niệm đong đầy sao đắng cay.
Nơi đây bạn viết bài thơ tiễn
Trả lại cho đời những ước mơ
Bao điều tâm nguyện đành dang dỡ
Vẫn mãi không tròn một ý thơ.
Bạn chẳng về đây cùng đối ẩm
Hỏi trời mây nước hỏi tri âm
Bá Nha đập vỡ đàn thương nhớ
Tìm bóng Tử Kỳ vọng cố nhân.

Nhà nghiêng mái lá bên sông
Bài thơ dang dỡ bềnh bồng  giấc mơ
Bao năm thao thức đợi chờ
Cố quê Quảng Ngãi khuất mờ chiều hôm
" Bao giờ về lại cố thôn
Vẫn ngây thơ trước nụ hôn em già..." *

Ba năm lang thang về cõi nhớ
Bạn còn chấp bút với tình thơ
Cát Tiên mờ ảo chiều sương núi
Một nửa vầng trăng bao ước mơ.
Chẳng ai rót rượu mời tri kỷ
Nắng chiều soi bóng chỉ mình tôi
Có bước chân ai từ xa vắng
Bạn về hay chỉ tiếng lá rơi.

              Hoàng Yên Lynh


*Thơ Lâm Anh

READ MORE - NÓI VỚI LÂM ANH... - Thơ Hoàng Yên Lynh

THÁNG NĂM ĐỎ NHỮNG MÙA PHƯỢNG CŨ - Thơ Nguyễn An Bình





THÁNG NĂM ĐỎ 
            NHỮNG MÙA PHƯỢNG CŨ

Khi từ giả áo xưa mùa hạ cũ 
Em đã quên nắng sớm nhớ mưa chiều
Ta bỏ lại tên mình trên ghế đá
Hóa kiếp dế mèn hát khúc phiêu diêu.

Nếu có thể làm nhánh rong phiêu bạt
Thỏa chút giang hồ lưu thủy hành vân
Hành trang mang theo một tà áo trắng
Bướm trắng tan trường rộn rã bước chân.

Nhốt chút gió trong bàn tay đở lạnh
Đường không xa sao mây xám chập chùng
Người bên dốc đồi sương buồn hiu quạnh
Ta đứng bên trời hứng cả bão dông.

Hãy nhủ lòng an nhiên đi em nhé
Dù lẻ loi trong một cõi đời xa
Bao cay đắng  trong cuộc tình vô lượng
Định mệnh đời mình lát cắt sát na.

Tháng năm đỏ một trời hoa phượng cũ
Năm tháng đi về bạc cả gió mưa
Nhớ tiếng ve rền  trên cây bàng thay lá
Và tiếng em cười nghiêng giữa nắng trưa.

                                    Nguyễn An Bình

READ MORE - THÁNG NĂM ĐỎ NHỮNG MÙA PHƯỢNG CŨ - Thơ Nguyễn An Bình

CHÚ ĐẠO ỔI - Truyện ngắn của Thủy Điền


       
                           Tác giả Thủy Điền



      CHÚ ĐẠO ỔI 

 Hơn hai tháng nay, cuối tuần nào mấy nhà lân cận cũng thấy thằng Khánh vác về nhà hai Carton nước ổi. Ai cũng ngạc nhiên và hỏi?
- Chú Khánh, bộ dạo nầy muốn làm ông Đạo Ổi sao mà toàn uống nước ổi không vậy chú ? Còn bia và rượu mạnh bỏ cho ai.
- Đâu có, thì trộn qua trộn lại cho vui. Bia, rượu mãi oải quá.

     Kể từ ngày sang Đức cho đến nay, nếu đem ra mà so thì thú thật chưa có ai làm việc nhiều giờ bằng Khánh. Không biết Khánh làm để phục vụ vào trường hợp gì thì cũng chẳng ai biết cả. Bởi, Khánh chưa bao giờ thố lộ. Phải nói Khánh cừ thật. Sáng sáu giờ thức dậy tới hãng làm việc cho đến bốn giờ chiều về, ăn vội, chạy đến MacDonalds làm suốt đến hai mươi bốn giờ khuya, về nhà ăn gói Mì gói, ngủ, sáng thức dậy đi làm tiếp, cứ thế từ thứ hai đến thứ bảy. Và, trọn ngày Chúa nhật là Khánh có mặt tại nhà hành Hong Kong từ mười giờ sáng cho đến hai mươi ba  giờ đêm. (Nói chung trừ những lúc đi ngủ, Khánh chẳng có một giờ nào rảnh rang như mọi người.

     Ai cũng bảo: Có lẽ, thằng Khánh nầy định cất nhà hay mua nhà gì đây. Trong nghi vấn, người ta cứ chờ mãi xem anh chàng nầy sẽ bao giờ thực hiện. Nhưng tiếc thay, cả hai mươi mấy năm nay có thấy hắn cất, mua cái gì đâu- rồi bắt đầu chuyền tai nói nhỏ, vậy là hắn giàu lắm, có một khối tiền.

     Bây giờ Khánh đã bốn mươi chín tuổi. Qua hai mươi tám năm làm việc, Khánh tự thấy sức khỏe mình yếu dần, nay bệnh, mai đau cứ đến thăm Bác sĩ liên tục mà vẫn không thấy thuyên giảm và Khánh đang tìm cách ngăn ngừa để khỏi xảy ra những điều đáng tiếc.

     Một hôm Khánh đọc được một bài văn của một Tác giả Việt ở Úc châu viết. Ông ta viết một bài truyện ngắn tản mạn vui, nửa đùa, nửa thật. Bài văn có một đoạn ngắn“ Nếu ai muốn khỏi bệnh và sống lâu thì hãy nên chú ý những điều kinh nghiệm của những nhà nghiên cứu về đời sống trên thế giới như sau „:
1- Theo người Đại Hàn mỗi ngày nên ngậm mười gram sâm Cao ly thì năm chục năm mới đến Bác sĩ một lần.
2- Theo người Ấn Độ mỗi ngày chỉ cần uống một lít nước ổi thì mười  năm mới đến Bác sĩ một lần.
3- Còn người Việt Nam thì đơn giản hơn, chỉ cần uống một cốc thuốc rầy là khỏi đến Bác sĩ luôn.

     Trong câu chuyện nửa đùa, nửa có lý. Khánh thấy ông nhà văn nầy nói nghe cũng được tai. Và, Khánh bắt đầu làm theo. Nhưng nếu thực hành như điều một thì tốn kém và khó ngậm vì đắng. Nên anh ta chọn điều hai vừa túi tiền và dễ thực hiện.

     Khi quyết định xong, Khánh chạy ra cửa hàng Việt nam tận trung tâm thành phố và đặt hàng. Ông chủ nhận, theo lịch trình cứ thế đúng cuối tuần là Khánh mang về nhà uống thay nước.

     Ròng rã hơn hai tháng nay, ngỡ mình bớt bệnh và trong tương lai sẽ hết bệnh. Nhưng rồi bao hy vọng đã tan tành theo mây khói. Cơn bệnh không bớt đi phần nào mà càng lúc càng tăng thêm và còn bị xóm giềng ghẹo trêu là ông Đạo ổi. Trong thất vọng, Khánh tìm đến một Bác sĩ chuyên khoa để tìm hỏi căn bệnh gầy còm của mình.

   Ngỡ Bác sĩ nói điều gì. Ai ngờ ! Bác sĩ bảo: Anh về bỏ bớt hai ca và ăn ngủ đầy đủ thì sẽ hết ngay. Khỏi cần mỗi cuối tuần phải ra tiệm Á châu vác è ạch mấy kết nước ổi về cho mệt. Và, xin nói thêm nếu anh không nhường bớt công việc cho người khác, dù anh có ngậm một ngàn tấn Sâm hay uống một vườn ổi thì cũng chẳng có tác dụng gì.

                                                                          Thủy Điền
                                                                          21-05-2017

READ MORE - CHÚ ĐẠO ỔI - Truyện ngắn của Thủy Điền

GIẤC MƠ THỨ TÁM: ÂN NGHĨA TIỀN KIẾP - Đặng Xuân Xuyến


         

GIẤC MƠ THỨ TÁM: ÂN NGHĨA TIỀN KIẾP

Mơ. (Đêm: 21/05/2017, sáng 22/05/2017) 
Một giấc mơ thật lạ.
Lại lững thững vào ngôi nhà với những nét cổ xưa, có mấy bụi tre đằng ngà, nằm ở phía bên trái cổng ra vào, và xa xa, nơi giáp với con đường làng gồ ghề, phía bên tay phải, là mấy bụi cúc tần xanh mướt... Mệt mỏi, tôi ngả lưng xuống phản. Đang thiu thiu thì hắn, người thanh niên dong dỏng cao, khuôn mặt trái xoan, nước da ngăm ngăm, đánh thức tôi dậy. Đưa cho tôi cốc nước nghi ngút khói, giục uống nhanh kẻo “mẹ về bắt gặp là em không được uống đâu.”. Định gạt đổ cốc nước, không uống, nhưng nghĩ sao tôi lại cầm, từ từ nhấp môi, uống. Thật lạ. Cốc nước nghi ngút khói mà uống vào lại thấy mát lạnh, rồi dương khí như chảy tràn khắp người, ấm nóng và sảng khoái. Hắn nhìn tôi, tủm tỉm:
- Biết nghe lời là tốt rồi. Không lo nữa. Camlộ sẽ bảo vệ em. Chợp mắt tí đi rồi trở lại nơi đó, không ở lại đây được đâu, mẹ sẽ trị tội thêm nặng đấy.
Tôi ngả lưng xuống phản. Rồi thấy mình lơ lửng, lơ lửng, bay phía trên một con đường. Tôi càng cố hạ thấp độ cao để xuống con đường thì càng hạ, con đường càng thấp xuống, như cố giữ khoảng cách giữa tôi và con đường không thay đổi. Giữa lúc chán nản, định buông xuôi, thì con đường bị ngắt làm đôi, rồi như có ma lực rất mạnh hút tôi xuống hố sâu phía dưới. Hốt hoảng, tôi vũng vẫy để bay lên nhưng càng cố càng bị hút sâu xuống. Nhìn con đường cao dần, xa dần, tôi bất lực, bật khóc... Bỗng một thanh niên, từ đâu lao đến lấy thân mình làm bệ đỡ, hất tôi bay lên mặt đường, rồi người đó cũng bay lên, đổ vật xuống cạnh. Cảm động, tôi rối rít cám ơn. Cậu thanh niên lạnh tanh trả lời:
- Ơn huệ gì. Nợ thì phải trả. Còn 6 lần nữa, ông ạ.
Hỏi tên tuổi, nhất định cậu ta không nói. Rồi cậu ta ghé lưng bảo tôi ôm cổ để cậu ta cõng, bay cho nhanh. Chừng dập bã trầu, đến một ngôi đền, cậu ta đặt tôi xuống, giục: - Anh vào lễ Mẫu đi. Rồi lao xuống hồ nước. Tôi hét to hỏi tên, cậu ta trồi lên mặt nước, búng tay ra 2 chữ ĐT, rồi lại lặn sâu xuống hồ.
Tôi lững thững vào đền lễ Mẫu.
Thật lạ, ở ngoài là ngôi đền rất nhỏ nhưng vào bên trong lại rộng lớn, càng đi càng hun hút, hun hút. Đến một gian thờ, rộng lắm, bên phải, bên trái, trước mặt, sau lưng đều là những ban thờ, với những tượng thờ không rõ là thờ Tam Tòa Thánh Mẫu hay thờ Đức Thánh Trần Triều. Tôi loay hoay, loay hoay không biết thắp hương ban thờ nào trước và khấn lễ ra sao thì một ni cô, quãng chừng 18, 20 tuổi xuất hiện, chắp tay trước ngực, nhìn tôi, rất khẽ: - “A Di Đà Phật! Mẫu tại tâm! Phật tại tâm! Phật trong ta! Ta trong Phật!”. Rồi bay lên không trung, biến mất.
Tôi ngồi xuống, chắp tay trước ngực, tư thế như niệm chú. Rồi thấy mình lại lơ lửng, lơ lửng bay đến một khu vườn, cây cối xum xuê, đầy hoa trái.
Đến một ngôi nhà cao nhất, to nhất, tôi hạ xuống.
Đón tôi là một cụ ông, râu tóc bạc trắng, ánh mắt sáng quắc. Cụ hắng giọng, e hèm vào phía trong:
- Cậu về rồi. Sao bay không ra nước nôi cho cậu?.
Một đám choai choai, bưng nước ra để tôi rửa mặt. Rồi pha nước mời tôi uống.
Nhìn xuống nền nhà, tôi giật mình vì ngôi nhà lơ lửng giữa không trung, không có nền. Hun hút bên dưới là chen chúc những người là người. Tôi căng mắt nhìn và nhận ra một nhóm 7 người trông quen quen, có cả nam cả nữ, cả già cả trẻ đang bị đánh đập dã man. Tôi chỉ vào cậu thanh niên bị đánh nhiều nhất, hỏi cụ già:
- Cậu miệng lệch kia phạm tội gì mà bị đánh dã man thế?
Cụ ông phẩy phẩy quạt, thủng thẳng:
- Hạn Song Hao, khởi đầu là cờ bạc bịp, lừa đảo, mới chỉ là khởi đầu, cậu ạ. Đại vận 10 năm, mới là năm đầu, tránh sao được quả báo!
Tôi hỏi:
- Có cách gì cứu không?
Cụ già cười:
- Khó lắm! Mệnh trời, cãi sao được!
Tôi gặng:
- Chẳng lẽ không còn cách nào sao?
Cụ vuốt râu, khà khà:
- Có đấy cậu ạ. Ngoài tích đức thì lợi dụng bản tính của Song Hao mà tát nước theo mưa, may giảm được họa chút ít.
Thấy cậu ta bị đánh đau quá, tôi đứng dậy, búng tay một cái, một luồng điện chạy thẳng xuống đánh tên cai ngục gục ngã. Cụ ông hốt hoảng giữ tay tôi, lắp bắp:
- Thiện tại! Thiện tai! Thiên cơ bất khả lộ! Thiên cơ bất khả lộ!
Vừa lúc đấy, cụ bà với khuôn mặt tròn phúc hậu lại xuất hiện. Giơ cao gậy, chỉ thẳng mặt tôi, quát:
- Phục sinh nhà mày! Ai cho phép trở lại đây! Có cút ngay không!
Rồi phang tới tấp.
Tôi vội chạy.
Và lại thấy mình đứng trong sân nhà, ở quê. Nhìn mấy cây đào bị bứng ra khỏi chậu, tôi cằn nhằn với anh Thắng:
- Năm ngoái để chết cây đào bích tiếc quá. Năm nay gây lại được 2 cây đào phai, không đẹp nhưng trồng để trừ tà, rước lộc, sao bác lại bứng cả ra ngoài như thế?
Anh Thắng cười:
- Cây đào bích chết là do chú. Cây đang xanh tốt, chú về nghỉ cuối tuần, lại trách anh để ũng nước nên đào mới bị chết. Tuần sau y rằng cây đào bị chết. Cây khế cũng thế. Anh quên tưới nước nên cây bị khô, héo. Tưới nước lại, cây bắt đầu nảy mầm thì chú về, trách anh để chết cây khế quý. Y rằng, tối chủ nhật chú lên Hà Nội thì thứ 2, mấy mầm khế tự dưng héo, cây khế chết thật. Mà anh thấy chú lạ lắm. Cây bưởi mấy năm không ra quả. Chú đe không ra quả chú sẽ chặt thế là năm ngoái đậu được mấy quả, năm nay quả sai trĩu cành.
Tôi cằn nhằn:
- Em đang nói 2 cây đào phai và thêm cây sung kia nữa. Sao bác lại bứng ra khỏi chậu thế.
Anh Thắng gắt:
- Chú hay nhỉ. Cây thì chậu vỡ anh chưa thay được chậu. Cây thì để trồng trong chậu không hợp lý nên anh bứng ra, đợi kiếm được chậu hợp với cây thì thay. Chú toàn thắc mắc thừa.
Đang định to tiếng với anh Thắng thì cụ bà xuất hiện. Chống gậy đứng đầu cổng, ngắm nghía mấy cây cảnh, vẻ vừa ý, cụ gật đầu rồi nhìn tôi, bảo:
- Phục sinh nhà anh! An phận mà ở lại đây chứ còn bén mảng trở lại chốn đó là tôi đánh anh què chân đấy.
Nói xong. Cụ biến mất.
Tỉnh giấc. Nhìn đồng hồ: 05 Giờ 15, ngày 22 tháng 05 năm 2017.
Ghi lại giấc mơ để ngẫm xem sao.

                                               Hà Nội, sáng 22 tháng 05.2017
                                                      ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - GIẤC MƠ THỨ TÁM: ÂN NGHĨA TIỀN KIẾP - Đặng Xuân Xuyến

Monday, May 22, 2017

KHI ANH BUỒN - Thơ Trần Mai Ngân




KHI ANH BUỒN 


Anh buồn một, em buồn mười

Để bài thơ vắng nụ cười tặng nhau

Đêm nay trăng nhạt phố nào

Đầy trời lệ khóc... ngôi sao lạc đường


Anh buồn... buồn đến tơ vương

Em thương thương đến là thương... anh à!

Buồn ơi, buồn hãy đi qua

Để cho hoa bướm lại hòa vào nhau


Anh buồn, buồn đến chênh chao

Em thương thương đến nhường nào biết không

Anh buồn, buồn đến mênh mông

Em thương thương đến nát lòng... buồn hơn!


                                             Trần Mai Ngân

READ MORE - KHI ANH BUỒN - Thơ Trần Mai Ngân

HÌNH NHƯ TRONG SỮA CÓ MÁU - Truyện ngắn của Lê Mai

     
                         Nhà văn Lê Mai



    HÌNH NHƯ TRONG SỮA CÓ MÁU

Diệp bồn chồn đi đến tủ lạnh vơ vội chai La vi mát lạnh dốc ừng ực vào mồm. Bé Kiều Trinh vẫn thiêm thiếp trên chiếc giường nệm êm ái, trắng bong. Bỗng bé mỉm cười vu vơ. Nụ cười mụ dạy. Nụ cười thánh thiện làm lòng Diệp lắng xuống. Chị ngồi xuống bên con rồi trìu mến thơm lên trán bé. Hương thơm trẻ thơ ngất ngây... Chị ngắm nhìn con - lần thứ một ngàn lẻ một. Con bé có nhiều nét giống cha quá. Con gái giống cha giàu ba đụn. Là người mẹ chị biết, con nào giống cha chẳng sướng. Giống cha, tránh được biết bao nhiêu phiền toái, nghi ngờ. Kể cũng lạ, những đứa bé mới sinh đứa nào chẳng dúm dó nhăn nheo như khỉ, đến mẹ nó còn chưa kịp nhận ra những nét giống cha, giống mẹ mà người ngoài chỉ thoáng nhìn đã đọc ra vanh vách. Là người có học cao nên suốt thời kỳ mang thai Diệp cứ mừng lo phấp phỏng: Đâu phải chỉ có yếu tố" di ruyền, còn môi trường, còn sự ám ảnh... Nhưng rất hay, càng ngày Kiều Trinh càng bộc lộ nhiều nét giống cha. Diệp vui mừng khoe những phát hiện đó với chồng. Thất (chồng chị) ngồi nghe với thái độ dửng dưng có phần lãnh đạm và phũ phàng hơn anh còn buông lời tủng tẳng: Còn phải đợi xem oẳn tà roằn thế nào? Lòng tự trọng, sự thuỷ chung của Diệp bị tổn thương nghiêm trọng nhưng chị dằn lòng nín lặng vì linh cảm trong thái độ của chồng có chứa một cái gi đó thật tàn ác, bất nhân. Chị nghĩ: Đối với hạng người này, câm lặng là tốt nhất. Câm lặng không chỉ vì một điều nhịn chín điều lành mà để còn lắng xem con tạo xoay vần ra sao để... Diệp nhớ về thời sinh viên. Diệp vào trường đúng lúc gia đình chị tan vỡ. Bố mẹ chị bỏ nhau. Lẽ ra Diệp cũng phải bỏ học nhưng Diệp không khuất phục. Để có được ngày nay Diệp phải đổ biết bao mồ hôi, nước mắt kể cả những nhọc nhằn cay đắng. Chút sung sướng có được đâu phải dễ dàng gì. Diệp nhớ đến những ngày phải vừa làm vừa học. Đêm mò được về tới ký túc xá mắt đã díu lại. Lăn xuống giường là “ngất” luôn tới sáng. Sáng bật dậy bước vào phòng thi luôn. Học thế thì đầu óc có siêu phàm như Anbe Anhxtanh thi cũng trượt. Thế mà Diệp thi vẫn đỗ. Đỗ cao là đẳng khác. Nghĩ tới đây Diệp mủi lòng nhớ về thày Tuấn. Người thày hiền hậu và thơ ngây của Diệp. Đối với ông quả là chị có hơi quá đáng nhưng không đến mức như thiên hạ đồn: Ông bị quả lừa. Họ nói: Ông cúc cung phục vụ nó (nó tức là chị) suốt mấy năm trời để rồi ra trường một cái nó phắn ngay. Không! chưa bao giờ chị định lừa ông cả. Chỉ có những kẻ táng tận lương tâm mới nỡ lừa một con người nhân hậu và thơ ngây như ông. Nhưng phải công nhận mình có tận dụng ông hơi nhiều. Có lấy của ông nhiều mà cho chẳng bao nhiêu. Nhưng biết làm sao được, vì hoàn cảnh của mình lúc ấy nó đòi hỏi phải thế. Thế mới biết trong cuộc sống con người kinh tế thật là quan trọng. Diệp nhớ tới nguyên nhân dẫn đến việc ly dị của bố mẹ mình... Mẹ chị, cô giáo cấp 3 xinh đẹp phải nói là kiêu sa, sang trọng đối với một làng quê xơ xác có gì hợp với một anh lái xe vận tải đường dài, trình độ văn hoá cấp 2. Ngày cha còn làm ăn được, cái tật rượu chè của ông đâu phải là nỗi ám ảnh trĩu nặng trong nhà mà nhiều khi nó lại là cái cớ để tạo nên những kỷ niệm ấm áp trong lòng. Diệp không thể nào quên cảnh, sau những đợt đi xa dăm bữa, nửa tháng bố lái xe về nhà. Mẹ con chị hớn hở ùa ra cổng đón bố! Bố cười rất tươi rồi tặng quà từng người. Mẹ con chị tíu tít chợ búa về nấu nướng, cả nhà vui vẻ quây quần quanh mâm cỗ ngồn ngộn thức ăn ngon. Bố rót rượu cho cả nhà. Những cái chén hạt mít sóng sánh ánh rượu, thoảng thơm mùi lúa nếp. Mắt mẹ long lanh. Má mẹ ửng hồng. Có những lần bố về nhà vào lúc nửa đêm. Mưa phùn gió bấc buốt trời, cả nhà bừng dậy đón bô. Mặc bố ngăn, mẹ chị vẫn khoác vội áo mưa lao vút vào màn đêm tê cóng. Mẹ đến nhà ông Vân, cách nhà trên 2 cây số mua rượu cho bố uống. Rồi có lần vui bạn vui bè bố say, bố xỉn. Mẹ dịu dàng đỡ bố ngả xuống giường. Mẹ giã gừng, lấy đường pha trà cho bố uống. Mẹ bôi dầu. Mẹ cạo gió. Mẹ đợi bố thiêm thiếp ngủ rồi khẽ khàng bôi vôi vào thái dương, vào cổ, vào gan bàn chân... Những hình ảnh đó khắp vào tâm trí trẻ thơ của chị như một biểu tượng cao cả của tình nghĩa vợ chồng, của hạnh phúc lứa đôi. Cho đến một ngày, bố gây tai nạn vì say rượu. Của cải ào ào đội nón ra đi. Của cải trong nhà ít dần thì mâu thuẫn trong nhà tăng lên. Những cái tật “đáng yêu” ngày trước nay trở thành nguyên cớ cho những trận đào bới xới lộn lẫn nhau, khó cai hơn cai rượu. Càng lớn Diệp càng khẳng định vai trò kinh tế của một người chồng có văn hoá và vị trí xã hội đối với cuộc sông gia đình. Trong thẳm sâu lòng mình Diệp chẳng có gì chê Vọng (người bạn thủa ấu thơ). Chị không lấy Vọng chỉ vì chị không thể sông hạnh phúc trong cảnh vợ hồ hởi gánh phân, chồng vui vẻ “vắt vắt diệt diệt”. Nếu hạnh phúc đời người chỉ đơn giản như thế thì dùi mài kinh sử để mà làm gì. Làng chị, có lẽ phải vài trăm năm nay mới có người đỗ cao như chị. Dẫu biết rằng đỗ thế chứ đỗ cao hơn nữa cũng chẳng có bảng vàng bia đá mà ghi, bởi cả làng chỉ có phiên đá duy nhất đã được kê gần giếng làm nơi giặt giũ. Nhưng đời là phải thế. Vọng đơn giản quá. Anh thường tâm niệm: Hạnh phúc là sự tự thoả mãn với những gì ta có. Điều này có một cái gì đó như yếm thế, như diệt dục, lại phảng phất mùi AQ. Đời mình không thể đơn giản như thế được. Còn con cái nữa chứ. Thời đại hai trái tim vàng giữ cho túp lều tranh không sụp đổ đã vĩnh viễn qua rồi. Giờ đây một ngôi biệt thự nguy nga bền vững sẽ có sức gắn kết bền chặt hai trái tim dù là sắt gỉ. Là thạc sĩ văn chương chị có thể đánh cuộc với đời rằng: Phụ nữ có ham mê tiền tài, quyền lực của đàn ông cũng là điều có thể hiểu được và dễ thông cảm. Bởi lẽ bản tính phụ nữ rất cần chỗ dựa tin cậy và sự chở che. Nếu có gì đáng trách là trách anh đàn ông tại sao không phấn đấu không giành giật để có tiền, tài, địa vị. Điểm này thì Vọng kém xa Thất. Diệp nhớ về những ngày đầu của cuộc sống vợ chồng. Vợ chồng chị phóng con Drim tới chợ người Giảng Võ để thuê người về đào bể phốt, sửa khu toa lét. Xe chưa kịp dừng bánh người đói việc xô tới ào ào. Trong cái đám người lếch thếch ấy chị giật mình nhận ra Vọng và cảm ơn trời Vọng cũng nhận ra chị nên cúi gằm đầu lẻn mất. Diệp thầm cảm ơn Vọng không đẩy chị vào thế xấu hổ trước mặt chồng. Nhưng tối đó nằm cạnh chồng, chị cứ thấy hình ảnh Vọng trước mắt. Vọng gầy quá! Nhếch nhác quá! Khuôn mặt vêu vao cam chịu đến nhói lòng. Diệp day dứt ân hận chỉ vì chút sĩ diện mà chị thành con người quá tệ, không hỏi thăm Vọng được đến một câu. May mà sáng hôm sau khi Diệp dắt con Drim ra khỏi cổng thì gặp Vọng đang như một đông rác di chuyển trên hè phố. Qua trò chuyện chị biết: Thì ra, Vọng đã mò ra Hà Nội làm thuê. Anh đang ở trọ trong một cái lều sơ sài, xiêu vẹo như chuồng trâu nằm sát toà nhà 4 tầng nguy nga của chị. Khổ quá, cái lều ấy người ta dựng tạm để khẳng định chủ quyền của người chủ mảnh đất, có phải nhà đâu mà anh thuê ở? Diệp thực sự mủi lòng thương xót khi biết Vọng làm quần quật cả ngày mà thu nhập không bằng bữa ăn sáng của riêng chị. Rồi chị rủ Thất sang thăm Vọng. Thất của chị những ngày đó thật tuyệt vời, cao sang mà gần gũi, xa lạ mà cảm thông. Lúc ấy Thất mới là trưởng phòng. Cái chức mà Thất xếp vào hạng đầu binh cuối cán, không đủ quyền để trù ai nhưng cũng không ai nỡ ghét mình, cái chức mà có chút lương thêm chút lậu, thừa nuôi vợ nhưng chưa đủ nuôi bồ... Những ngày đó Thất đối xử với chị thật dịu dàng, trân trọng. Giờ đây Thất là giám đốc, nhà chị không thiếu thứ gì, vật dụng trong nhà toàn đồ sang, đồ xịn. Thế mà... Diệp lẩm bẩm một mình: Trường hợp bố mẹ mình thì của cải trong nhà đội nón ra đi... Trường hợp mình thì của cải ngoài đường đắp chăn ùn ùn kéo tới... Chị lại thấy gương mặt Thất. Gương mặt lúc Thất quăng tiền lên mặt bàn. Gương mặt lúc Thất hãnh tiến nói với bạn bè... Một cái lạ hơn tạ cái quen... Con gì ăn ít nói nhiều... Từ ngày chị sinh con, Thất đi về thất thường, chị có nhắc thì lập tức cau mặt quát: Họp. Đi họp chứ đi đâu! Có chức, có quyền, có tiền, có thư ký đẹp làm gì chẳng họp triền miên. Chỉ nghĩ tới đây là cục ức lại từ đâu dâng nghẹn cổ Diệp, Oẳn tà roằn! Oẳn tà roằn! Thật khốn nạn. Bé Kiều Trinh là sản phẩm hoàn hảo của chị và Thất. Chị biết rõ điều đó. Thất biết rõ điều đó. Nỗi nghi ngờ tưởng như ngớ ngẩn của Thất thật sự là nham hiểm, đểu cáng. Lũ “Gơ ben” đang dọn đường dư luận. Nghĩ tới đây nước mắt Diệp ứa trào. Mệt mỏi, Diệp nằm xuống cạnh con rồi cố gạt những hình ảnh của Thất ra khỏi đầu. Diệp hướng tâm trí trở về những kỷ niệm thuở ấu thơ... Trước mặt chị là cánh đồng lúa cằn cỗi, mịt mù hơi nước. Gió lạnh thốc ào ào. Những lá lúa gày guộc, lập cập, run rẩy, bé Diệp chân đất, quần thâm, môi thâm, mặt tái nép mình dưới bụi dứa dại tránh gió chờ Vọng. Vọng thì nghiến răng dầm mình dưới làn nước lạnh. Nước lạnh tới mức chỉ nhìn màu mốc cũng thấy nổi da gà. Mỗi lần Vọng nhô đầu khỏi mặt nước tay giơ lúc con trai, khi con ốc lẫn bùn rác lại nhoẻn cười với Diệp. Nụ cười nhợt nhạt tê cứng như mặt người chết trôi. Diệp bồi hồi xúc động... Lại còn cái quần đùi bộ đội rộng thùng thình, thủng đít nhiều khi sơ ý Vọng ngồi thòi cả ra. Diệp khẽ lắc đầu tủm tỉm cười. Diệp nhớ tới đêm trăng ngày tiễn Vọng đi bộ đội. Hai đứa kẻ trước, người sau lững thững đi trên bờ mương. Trăng quê chị đẹp lạ lùng, tròn vành vạnh, xanh trong, thơ ngây và đẹp như mặt gái làng vừa qua cơn sốt nhẹ, có chút dỗi hờn. Gió quê chị cũng quyến rũ lạ lùng, nó nhẹ nhàng có chút gì như dụt dè, bẽn lẽn, nó thơm thảo man mác hồn quê... Chị bỗng nhớ quê hương cồn cào. Có lẽ phải đến hơn năm nay mình không gặp Vọng - chị tự nhủ và bỗng thấy lo lo. Linh cảm báo cho Diệp biết một điều gì không ổn đang đến với Vọng. Tiếng vọng Rô chec tơ là có thật. Diệp cố nghĩ về Thất để mong gạt đi cái gương mặt vêu vao, võ vàng của Vọng nhưng không thể được. Lần gặp trước Vọng quá gầy. Hình như có tiếng thều thào của Vọng. Vọng gặp tai nạn gì? Cứ nằm nghĩ vẩn vơ thế này sốt ruột cũng đủ chết. Diệp nhỏm người dậy và quả quyết bồng bé Kiều Trinh sang thăm Vọng. Đúng là gần nhà xa ngõ. Không hiểu giờ này Vọng có nhà hay không? Không có nhà càng hay, vì thế là Vọng khoẻ, Vọng đi làm. Cửa nhà Vọng không khoá. Diệp khẽ đẩy cửa bước vào. Trong cái không gian mờ mò ảo ảo tanh nồng mùi bệnh, Diệp nhìn thấy rõ Vọng nằm như một xác chết trên chiếc giường cá nhân cũ kỹ. Vọng đây ư? Người bạn nối khổ ngày xưa của mình đây ư? Nỗi thương cảm bỗng trào dâng trong lòng Diệp. Trong cái rưng rưng của không gian mông lung Diệp thấy rõ Vọng đang cắm đầu chạy băng qua cánh đồng ngô Bãi Trước. Bóng Vọng nhỏ dần, nhỏ dần rồi tụ lại thành một điểm sáng, sáng rực rồi nhờ nhợ, chập chờn. Vọng trốn Diệp vì xấu hổ, vì sợ Diệp dỗi hờn, vì Vọng đã dám bế Diệp từ dưới sông lên bãi. Vọng ơi, việc gì Vọng phải xấu hổ, phải trốn. Diệp phải cảm ơn Vọng chứ. Vọng cứu Diệp khỏi chết đuối cơ mà. Nưốc mắt Diệp ứa trào. Chị tiến đến gần, Vọng vẫn nằm bất động. Hai hố” mắt Vọng trũng sâu. Hai má tóp lại. Mặt Vọng hốc hác như cái đầu lâu. Diệp đặt con nằm xuống cạnh Vọng rồi khẽ khàng nâng hai cánh tay anh. Tay Vọng đầy gân xanh, những đường gân nhợt nhạt bất động. Những mạch máu này đã từng tiếp máu cho mình sống đây. - Diệp thút thít nói một mình. Chị thận trọng áp đôi tay thon nhỏ mịn màng như ngó sen của mình vào hai hõm má Vọng rồi dịu dàng lay gọi:
- Anh Vọng! Anh Vọng! Anh làm sao thế này?
Mí mắt Vọng động đậy rồi rất từ từ, rất khó nhọc mở ra.
- Anh Vọng, anh có nhận ra em không? Diệp đây! Diệp đây! Em Diệp đây!
Bỗng mắt Vọng bật lên một nét nhìn gì đó rất quen thuộc. Diệp thở phào nhẹ nhõm: Thế là anh nhận ra mình rồi. Bao giờ cũng thế, khi mình giận dỗi, khi mình nũng nịu là anh có ánh mắt này.
- Em xin lỗi. Anh ốm thế mà giờ em mới biết. Tha lỗi cho em anh nhé. Anh đã ăn uống gì chưa?
Những ân hận, những xót xa đã biến thành nước mắt chảy thành dòng trên má Diệp. Chị nói trong tiếng nấc:
- Em nấu cháo cho anh nhé.
- Đừng... Đừng... Em ngồi đây. - Vọng nói chậm chạp và yếu ớt.
- Anh ăn cháo nhé.
- Kh... ông...!
- Anh ăn phở nhé?
- ... Kh... ông...!
- Anh uống nước cam nhé.
- ... Kh... ông...
- Vậy anh thích ăn gì?
- ... Có... Có... ó... chút... sữa...!
- Đợi em tí chút nhé. Em về nhà lấy, có ngay đầy.
- ... Đừ... ừng... Đừ... Không... kịp đâu. Cái chết... chết... đã lên quá. .. đầu gối... rồi... ồi...
Diệp nắm chặt hai bàn chân Vọng. Diệp hoảng hốt nhận ra điều Vọng nói. Anh nói đúng, bàn chân anh đã lạnh buốt, đã không còn sinh khí. Bỗng đôi mắt Vọng từ từ hé mở, ánh mắt đầy vẻ van lơn và anh nói rất nhỏ nhưng rõ ràng:
- Ngồi bên anh... cho đến lúc anh đi... Được... được thế này là... đời anh mãn nguyện rồi...
Vụt loé trước khi tắt ngấm đây - ý nghĩ này làm toàn thân Diệp run bần bật. Diệp vừa thảng thốt nói: Không! Không! Anh không được nói gở! vừa ngồi vội lên giường và thận trọng nâng đầu Vọng áp vào bầu vú căng mọng sữa của mình. Vài giây tinh lặng vô hồn trôi qua. Rồi bỗng Diệp thấy trong ngực mình hình như có sự chuyển động dù rất nhẹ. Mình đã tiếp sữa được cho anh, cũng như xưa anh đã tiếp máu cho mình. Ý nghĩ này dấy lên trong Diệp chút hy vọng mơ hồ. Đời chẳng từng đã có trường hợp được cứu sống vì mấy thìa nước cháo ư. Chị lắng mình để cảm nhận.
Đúng lúc này Thất về nhà. Hình như có tiếng khóc như lạc giọng của bé Kiều Trinh từ nhà Vọng vọng ra. Bên ấy có chuyện gì chăng? Thất hấp tấp rẽ sang nhà Vọng. Thất sững người trước cảnh vợ anh đang chăm chút cho Vọng bú ngay trong tiếng khóc như xé lòng của bé Kiều Trinh.
- Đồ súc vật! - Thất thét lên và lao vào.
Thất tát một cú như trời giáng vào mặt Diệp. Diệp bật người, bật mặt về phía sau. Điên cuồng, Thất xoay lại giơ tay định bóp vào cổ Vọng... Nhưng... Thất sững người... Hình như Vọng đã chết tự lúc nào. Từ khoé miệng Vọng rỉ ra một vệt sữa rất nhỏ, rất ngắn, nhờ nhợ trắng, xen những tia hồng. Hình như trong sữa có máu!.

                                                                              Lê Mai 

READ MORE - HÌNH NHƯ TRONG SỮA CÓ MÁU - Truyện ngắn của Lê Mai

CHÀO MỪNG NHÀ KHOA HỌC TƯƠNG LAI CỦA QUÊ NHÀ QUẢNG TRỊ - Hoàng Đằng


 Phạm Huy và đề tài “Tay giả” 


CHÀO MỪNG NHÀ KHOA HỌC TƯƠNG LAI CỦA QUÊ NHÀ QUẢNG TRỊ

Sáng 20/5/2017, lão thức dậy; theo thói quen hàng ngày, lão đọc các loại tin đó đây trên mạng, tình cờ biết em Phạm Huy, học sinh lớp 11 trường trung học phổ thông thị xã Quảng Trị, trong hội thi Khoa Học & Kỹ Thuật Quốc Tế - Intel ISEF (International Science & Engineering Fair) - năm 2017 từ 13 đến 19/5, đoạt giải 3 thêm giải phụ ở đề mục thi: “Robotics and Intelligent machines” (Rô-bốt và máy móc thông minh) với đề tài: “Prosthetic arm controlled by legs’ transmitteur for disabled people” (tay giả điều khiển do bộ phận dẫn truyền gắn vào chân dành cho người khuyết tật).
Về đặc trưng của tay giả này, Phạm Huy giải thích với phóng viên Thanh Trúc, đài RFA (Á Châu Tự Do) khi mới đặt chân xuống sân bay quốc tế Los Angeles (LAX), California, Mỹ: “ ... Tay của em có thể sử dụng chân để điều khiển như là một bộ phận hoàn toàn độc lập đối với tay, đồng thời có giá thành chừng 150 Đô, phù hợp với điều kiện kinh tế cho người khuyết tật trên thế giới và Việt Nam nói riêng. Khi người ta cụt mất hai tay và ráp tay của em vô thì có một bộ điều khiển đeo vào chân như một chiếc dép bình thường. Người ta sẽ dùng những đầu ngón chân để điều khiển các ngón tay, có một cảm biến nghiêng gắn dưới lòng bàn chân, khi cảm biến nghiêng này nghiêng sang trái hoặc sang phải thì cánh tay có thể úp ngửa bàn tay. Còn khi nghiêng lên và nghiêng xuống thì sẽ điều khiển co duỗi cánh tay ...”
Lão mừng quýnh – mừng vì người Quảng Trị quê mình có tài năng đẳng cấp quốc tế. Lão tìm hiểu về hội thi, về em học sinh Phạm Huy và nói lên những suy nghĩ của riêng mình.
I- Tìm hiểu Hội Thi Khoa Học & Kỹ Thuật Quốc Tế
Hội thi Khoa Học & Kỹ Thuật Quốc Tế tổ chức hàng năm tại Mỹ do tập đoàn Intel – Integrated Electronics (Tập đoàn ở Mỹ chế tạo các sản phẩm công nghệ thông tin) – tài trợ chính. Hội Thi có từ năm 1952; năm nay được tổ chức từ 13 – 19/5 tại TP. Los Angeles, California.
Mục đích của Hội Thi là kết nối và tạo điều kiện để những nhà khoa học trẻ tuổi được cơ hội thi thố tài năng trong một môi trường quốc tế, tạo điều kiện cho học sinh gởi đề tài nghiên cứu của mình đến các nhà khoa học có trình độ cao để được nhận xét và đánh giá”.
Thí sinh tham dự Hội Thi phải là học sinh đang học từ lớp 9 đến lớp 12 và đã có đề tài (project) được tuyển chọn từ các hội thi Khoa Học & Kỹ Thuật cấp trường, cấp tỉnh, cấp quốc gia. Hàng năm ở Hội Thi Khoa Học & Kỹ Thuật Quốc Tế, có khoảng 1,800 thí sinh đến từ khoảng 80 nước tranh tài ở 22 đề mục thi (category).
Dựa theo đề mục, thí sinh theo cá nhân hay theo nhóm không quá 02 người chọn đề tài nghiên cứu, thực hành để tranh tài.
Mỗi đề mục thi gồm 4 giải thưởng: giải xuất sắc (best of category award): 5,000 USD, giải nhất (first award): 3,000 USD, giải nhì (second award): 1,500 USD, giải 3 (third award): 1,000 USD, giải tư (fourth award): 500 USD.
Ngoài ra, còn nhiều giải đặc biệt; năm nay, giải đặc biệt Gordon E. Moore  - tên nhà Vật Lý – Hoá Học sáng lập tập đoàn Intel (Gordon E. Moore Award) - trị giá 75,000 USD, về tay Ivo Zell, học sinh Đức, tranh tài ở đề mục thi “Cơ khí tạo tác” (Engineering Mechanics), giải đặc biệt Nhà Khoa Học Trẻ Tập Đoàn Intel (Intel Foundation Young Scientist Award) trị giá 50,000 USD, về tay 2 học sinh: (1) Amber Yang, học sinh Mỹ, tranh tài ở đề mục thi “Vật Lý và Thiên Văn” (Physics and Astronomy) và (2) Valerio Pagliarino, học sinh Ý, tranh tài ở đề mục thi “Những Hệ Thống Nhúng” (Embedded Systems). Ba học sinh này đều đạt giải xuất sắc ở đề mục thi của họ; Ivo Zell được trao thêm giải Gordon E. Moore vì được đánh giá giỏi nhất trong hội thi; Amber Yang và Valerio được trao thêm giải Nhà Khoa Học Trẻ Tập Đoàn Intel vì được đánh giá giỏi thứ 2 (runner-up) trong Hội Thi.

II- Phạm Huy đến với
Hội Thi Khoa Học & Kỹ Thuật Quốc Tế
Phạm Huy là một học sinh lớp 11 của trường trung học phổ thông thị xã Quảng Trị; em quê làng Bích La Hậu, xã Triệu Tài, huyện Triệu Phong, là con út trong một gia đình mà bố làm nghề sửa xe máy ở làng, mẹ buôn bán ở chợ thị xã Quảng Trị. Em là học sinh giỏi suốt 11 năm học, có năng khiếu và đam mê chế tạo máy móc, dụng cụ; thầy giáo dạy Vật Lý ở trường, Lê Công Long, phát hiện em có năng khiếu về công nghệ thông tin, đồ hoạ, mạch điện ..., nên khuyến khích và hỗ trợ; em từng chế tạo cánh tay rô-bốt công nghiệp, bàn tay rô-bốt mô phỏng tay người, xe điều khiển bằng sóng bluetooth ... Không phải sản phẩm nào của em cũng được ghi nhận; cái quý ở em là không nản chí khi không thành công.
Lúc mới học đến lớp 8 nhân xem TV trình chiếu tay giả bên Mỹ cử động được và thấy trong những cộng đồng ở Việt Nam người khuyết tật nhiều, em nảy ra ý tưởng sản xuất tay giả để người khuyết tật nghèo quê mình có thể tiếp cận được. Em bắt tay vào việc từ năm học lớp 10; khi cánh tay giả hoàn thành, thầy giáo và em mang sản phẩm đi thử nghiệm tại Hội Người Mù xã Hải Thọ, huyện Hải Lăng và nhận được nhiều khen ngợi. Em tiếp tục cải tiến sản phẩm, trình bày ý tưởng với nhà trường, dự các cuộc thi sáng tạo khoa học - kỹ thuật cấp tỉnh, cấp quốc gia. Điều kỳ diệu đã đến! Em đoạt giải quán quân ở Hội thi khoa học - kỹ thuật cấp quốc gia dành cho học sinh trung học năm học 2016 - 2017 khu vực phía Bắc do Bộ Giáo Dục & Đào Tạo và UBND tỉnh Phú Thọ tổ chức từ 06/3 đến 09/3/2017. Thế nên, em và sản phẩm được được Bộ Giáo dục & Đào tạo cho tham gia đoàn Việt Nam sang Mỹ tham gia Hội Thi Khoa Học - Kỹ Thuật Quốc Tế 2017.
Đoàn Việt Nam năm nay do Vụ Phó Vụ Giáo Dục Trung Học Nguyễn Xuân Thành hướng dẫn dự thi 06 đề tài tập thể (mỗi đề tài 02 học sinh) và 02 đề tài cá nhân, thành ra có tất cả 14 học sinh và 08 đề tài, trong đó kết quả Hội Thi công bố có 10 học sinh và 06 đề tài đoạt giải:
* 01 giải 3
Đề tài thi “Prosthetic arm controlled by legs’ transmitteur for disabled people” (tay giả điều khiển do bộ phận dẫn truyền gắn vào chân dành cho người khuyết tật) thuộc đề mục thi “Rô-bốt và máy thông minh” (Robotics and intelligent machines) của Phạm Huy, trường trung học phổ thông thị xã Quảng Trị. Ngoài ra, đề tài này còn được Quỹ IEEE – Institute of Electrical and Electronics Engineers (Hội Kỹ Sư Điện và Điện Tử) – trao thêm 01 giải đặc biệt.
* 04 đề tài được giải 4
1- Đề tài thi chung thuộc đề mục thi: “Hoá học” (Chemistry) của Vũ thị Nam Anh và Trần Đan Khuê, trường trung học phổ thông chuyên, đại học khoa học tự nhiên Hà Nội;
2- Đề tài thi chung thuộc đề mục thi: “Hoá học” (Chemistry) của Đỗ Phương Mai và Bùi Đỗ Minh Quân, trường trung học phổ thông chuyên Trần Phú, Hải Phòng;
(3) Đề tài thi chung thuộc đề mục thi: “Hệ thống nhúng” (Embedded systems) của Phạm Thiên Tân và Chu Hoàng Minh Đức, trường trung học phổ thông chuyên Lê Hồng Phong, TP. Hồ Chí Minh
(4) Đề tài thi thuộc đề mục thi: “Phần mềm hệ thống” (Systems software) của Trần thị Anh Thư, trường trung học phổ thông chuyên Bảo Lộc, Lâm Đồng; đề tài này còn được thêm giải thưởng của hãng GoDaddy – hãng chuyên bán tên miền & lưu trữ web - và giải thưởng của hãng Oracle – hãng phần mềm, một hệ quản trị cơ sở dữ liệu phổ biến trên thế giới.
* 01 giải khuyến khích
Đề tài: "Mind Hand”: “Một giải pháp toàn diện hỗ trợ truyền thông hai chiều cho người khiếm thính của Trần Thị Trang Ngân và Nguyễn Hiền Thảo Chi, trường trung học phổ thông chuyên Trần Phú, Hải Phòng, do Hiệp Hội Vì Sự Tiến Bộ Của Trí Tuệ Nhân Tạo tặng.”
Việt Nam tham dự Hội Thi Khoa Học & Kỹ Thuật Quốc Tế từ năm 2012 và đáng mừng là năm nào cũng đoạt giải: Năm 2012 đoạt giải nhất, năm 2013 đoạt 2 giải tư, năm 2014 đoạt 2 giải tư và 1 giải đặc biệt, năm 2015 đoạt 1 giải tư và 1 giải đặc biệt, năm 2016 đoạt 4 giải ba và năm nay (2017), đoạt 01 giải 3, 04 giải 4, 01 giải khuyến khích, 03 giải đặc biệt.
Theo sự suy nghĩ của lão, mầm non khoa học & kỹ thuật của Việt Nam, so với thế giới, cũng thuộc loại khá. Các em trúng giải, kể cả các em không trúng giải, đều là những nhân tài tương lai của đất nước.
Năng khiếu và đam mê là hai trong nhiều tác nhân của thành công, các em đã có; bây giờ, nhà nước phải có trách nhiệm tạo điều kiện để các em phát huy óc sáng tạo, làm ra nhiều sản phẩm giúp ích cho nhân loại.
Sáng 20/5/2017, lão đưa lên facebook tin mừng về thành tích của Phạm Huy, facebooker Loan Nguyen viết ý kiến: “Rồi xin học bổng du học Mỹ và trở thành dân Mỹ thôi! Việt Nam có nhờ gì đâu!” Bạn Loan Nguyen lo cũng phải, bao nhiêu nhân tài Việt Nam phải ra nước ngoài mới phát triển, thăng hoa được.
Hạt giống chúng ta có rất tốt, nhưng đất chúng ta khô hạn, cằn cỗi. Mần răng hè?
                                            Hoàng Đằng
                                        22/5/2017 (27/4/Đinh Dậu)
READ MORE - CHÀO MỪNG NHÀ KHOA HỌC TƯƠNG LAI CỦA QUÊ NHÀ QUẢNG TRỊ - Hoàng Đằng