Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, September 20, 2016

ĐÊM PHAN THIẾT - Thơ Nguyễn Khôi


       
                         Nhà thơ Nguyễn Khôi


                   
Lời dẫn : Ngày 30/4/1975, Sài Gòn - VNCH thất thủ, Nguyễn Khôi còn đang ở trên Sơn La, ngày 15/41984 về Hà Nội, ngày 19/9/1986 đi Liên Xô học Quản lý Kinh tế...mãi tới 1993 mới biết Sài Gòn, ngày 8/6/1993 ra Phan Thiết : được 2 người bạn là Mã Điền Cư (người Chiêm Thành), & Tu Prông Nym (người K'Ho trên Đà Lạt) đưa đi chơi  "Quán Cây Phượng ", là dân Cộng sản Bắc Việt, lần đầu tiên biết thế nào là "ăn nhậu", trong cơn say, cảm xúc xuất thần viết bài thơ "đêm Phan Thiết", sau đó một thời gian về Hải Phòng (quê vợ) có tặng Nhà thơ Nguyễn Lâm Cẩn (bạn dạy học với cậu em vợ), anh Cẩn có bài họa "Gửi Người  Thơ Phan Thiết" khá cảm động...đến nay đã trên 23 năm, xin đăng để các Bạn Thơ cùng đọc cho vui :

ĐÊM PHAN THIẾT
(Tặng Mã Điền Cư & Tu Prông Nym)

Đêm Phan Thiết biển thì thầm to nhỏ
Ta tựa kề bên Phượng uống lân khân
57 năm xưa Hàn Mạc Tử
Lầu Ông Hoàng kia ngồi với Mộng Cầm.
Trăng như thể thương ai đương cầu nguyện
Tháp Chàm xưa NÀNG đã vắng lâu rồi
Ta ngồi đây uống Bia và giãi Nguyệt
Hoa Phượng buồn rơi lệ ướt đằm mội.
Ta như thể Thi nhân cuồng thời thế
Vận đỏ đen như một cốc Bia tràn
Bao mộng tưởng phút tàn như bọt bể
Hận ly tình theo Vương Quốc rã tan.
Người yêu dấu ở Đô thành ánh sáng
Ta đến đây dạo gót xứ Chiêm Thành
Cát và trăng hóa biển thuyền mộng ảo
Chơi mùa trăng rượt sóng xứ dừa xanh.
Thôi rồi lại nhâm nhi ngồi với bạn
Đĩa Cua rang, Mực nướng nhắm mặn mòi
Thằng dân biển, thằng biên thùy xứ Thượng
Tính hào hoa về đất nắng quậy chơi.
Đêm Phan Thiết, ta là chàng lãng tử
Mắt say quàng cảm vẻ đẹp của trăng
Nghe "em" hát nhớ một thời chinh chiến
Những mảnh đời vô chợ để mần ăn.
Đọc Thơ thấy cái điên chàng Thi sĩ
Tâm hồn ư ? Ai buôn bán bao giờ
Muốn say khướt phải có gì cầm cố
Thơ là hồn !
              Ai nào chịu mua Thơ !
Một thằng xỉn
               một thằng như cà chớn
(hai két Bia cả nửa năm lương)
Đêm nay Tử nếu hóa thân hoàn vũ
Sông Cà Ty mình trút gửi linh hồn.
Còn Phan Thiết,ôi đẹp tươi Phan Thiết
Ôi Thi nhân - chàng đã biệt lâu rồi
Lầu Ông Hoàng trơ nền đồi giãi Nguyệt
Hoa Phượng ngời
                    trên biển dật dờ trôi...
              
                  Phan Thiết 8/6/1993
                   NGUYỄN KHÔI

READ MORE - ĐÊM PHAN THIẾT - Thơ Nguyễn Khôi

DẤU XƯA VÀ NHỚ… - Thơ Lê thị Tâm Thu






DẤU XƯA VÀ NHỚ…

Bâng khuâng tìm về mùa cũ
Phượng xanh sau giấc ngủ dài
Hạ trôi, thu bừng sắc nhớ
Chim cười rộn rã sớm mai

Nắng mưa - con đò thời gian
Chốn xưa, bao người trở lại?
Thuyền vẫn thủy chung bến bãi
Làm người đưa khách sang sông

Con như chiếc lá xuôi dòng
Mải mê đua chen cuộc sống
Dư âm vọng vang tiếng trống
Cúi đầu nhận lỗi hư không…

                 Lê thị Tâm Thu     
        
 .....................

Địa chỉ: Lê thị Tâm Thu
15B. Đội Cung. Phan Thiết
ĐT:062.3602789

READ MORE - DẤU XƯA VÀ NHỚ… - Thơ Lê thị Tâm Thu

“DẠY THÊM, HỌC THÊM". CHUYỆN SAO NÓI MÃI! - Hoàng Đằng


         
                             Tác giả Hoàng Đằng 


      “DẠY THÊM, HỌC THÊM". CHUYỆN SAO NÓI MÃI!


      Cứ đến mùa khai giảng, chuyện “học thêm - dạy thêm” lại rộ lên trong các nghị trường – quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp -, trên báo chí với cách nhìn tiêu cực. Nghĩ cũng nực cười!
Vì sao vậy? Vi phạm luật pháp ư! Vi phạm đạo đức ư!

     Dù tuổi đã cao, lại không dính líu gì đã lâu với nghề dạy học, rảnh rỗi, tò mò, tôi cũng muốn phân tích “rõ” chuyện này – “rõ” là theo sự hiểu biết của tôi. Mời các bạn xem nhé!

     Do xã hội quá chuộng kim tiền, ai cũng muốn giàu có để được trọng vọng. Người đi xe đắt tiền, ở nhà cao đẹp được ngưỡng mộ hơn người đi xe rẻ tiền, ở nhà đơn sơ; vậy nên nhà nhà, người người lo làm sao để có nhiều tiền, bất kể phương tiện làm ra tiền chính đáng hay bất chính. Nhà nông thâm canh đất, thầy thuốc “thâm canh” bệnh nhân, nhà buôn “thâm canh” khách mua và hàng hóa - hàng hóa trộn giả vào thật, buôn gian bán lận; quan lại “thâm canh” nhân dân – khó dễ trong công việc để đòi hối lộ … Vậy thì thầy cô cũng “thâm canh” học sinh – mở lớp dạy thêm khi có thời cơ.
        Mà đúng vậy, việc gì cũng cần gặp thời cơ thì mới có kết quả.
     Trước đây, lúc còn đói kém, chuyện “dạy thêm” có làm cũng không có người “học thêm”. Thời ấy, mức thu nhập hầu hết các gia đình thấp, phải dành ưu tiên cho những chi tiêu thiết yếu; ngân khoản đâu mà thuê thầy dạy thêm! Học sinh, ngoài việc học ở trường, phải phụ giúp gia đình kiếm thêm thu nhập “sáng đi trường, chiều lại theo trâu” (thơ Tố Hữu), thế thì còn thời gian đâu để đi học thêm! Hơn nữa, kinh nghiệm rành rành là người có học cao ra đời làm những công việc bằng trí óc được trả lương  “bèo” hơn những người ít học làm những công việc bằng chân tay. Việc học không quý, thì đi học bình thường còn chưa thấy thích thú, huống hồ học thêm!

      Mấy năm trở lại đây, kinh tế từng gia đình, nói chung, khá lên. Nhiều công việc đòi hỏi trình độ học vấn cạnh tranh khi tuyển dụng. Nhiều bậc cha mẹ muốn con cái mình học tập tốt để khi ra đời có công việc tốt. Và nhu cầu học thêm bắt đầu có.
      Lại thêm, đời sống quá thiên về vật chất khiến người ta đua đòi, luôn muốn trội hơn người để khoe khoang; gặp nhau, người ta khoe đủ chuyện – khoe nhà mới xây đẹp hơn, xe mới sắm đắt giá hơn, lương mới tăng nhiều hơn, lẽ dĩ nhiên, không quên khoe con xếp hạng “giỏi” – hơn những học sinh khác - ở lớp, ở trường. Từ đó, nhu cầu “học thêm” phát triển, việc “dạy thêm” sinh sôi nảy nở. Đó là dấu hiệu bề ngoài của một xã hội hiếu học; đáng mừng! Học ngày chưa đủ tranh thủ học đêm, dạy ngày chưa đủ tranh thủ dạy đêm.

      Khổ nỗi là việc học thêm tràn lan gây phiền hà khiến nhiều người nhìn việc ấy theo hướng tiêu cực.
      Hãy xem! Trong các môn học, có môn rất cần học thêm, có môn không cần học thêm hoặc ít cần mà học sinh lại phải đi học môn này ở thầy này rồi học tiếp môn kia với cô nọ. Học sinh trong độ tuổi phát triển toàn diện cần sự cân bằng giữa học và chơi, vậy mà chúng không còn thời gian chơi đùa giải trí để phát triển thể chất và tâm hồn, đến nỗi có em trông yếu đuối về thể chất, biến dạng về hình hài, trí óc thụ động, chậm chạp trong suy nghĩ khiến sức sáng tạo thui chột.
      Năng khiếu truyền đạt, kiến thức chuyên môn, môn học muốn dạy của thầy cô dạy thêm không như nhau dẫn đến lớp dạy thêm của thầy này thu hút nhiều học sinh, lớp dạy thêm của cô kia ít hay thậm chí không có học sinh; rồi còn những thầy cô chuyển qua làm việc văn phòng không dạy thêm được. Từ đó, sự chênh lệch mức thu nhập giữa các thầy cô tạo ra sự so bì, có khi dẫn đến sự khiếu nại ngấm ngầm hay công khai.
      Một số thầy cô mở lớp dạy thêm không thu hút được học sinh, bày ra cách o ép học sinh phải học thêm với mình, có học thêm với mình mới được điểm cao, xếp loại giỏi ở lớp. Các thầy cô này làm cho nghề dạy học biến thành nghề trấn lột học sinh. Do đó, dư luận xem trường học như một nơi thầy hành hạ trò, thầy bóc lột trò, chứ không phải nơi giáo dục!
     Ngoài ra, sự học thêm tràn lan khiến phụ huynh học sinh phải trả một ngân khoản lớn; mất tiền sinh ra bất mãn, họ than phiền tạo ra dư luận không hay, rối tai các cấp có thẩm quyền.

      Tuy nhiên, “dạy thêm – học thêm” cần nhìn theo chiều hướng tích cực.
      Trong xã hội hiện tại, phần đông người lao động phải làm thêm giờ, thêm việc mới đủ trang trải nhiều chi phí cho cuộc sống nặng thói đua đòi. Thầy cô cũng vậy. Trước đây, trong thời kinh tế khó khăn, để tồn tại, ngoài lên lớp, thầy cô ở nông thôn phải làm thêm ruộng, chăn nuôi gia cầm gia súc, mò đam, bắt ốc; ở thành thị, phải buôn bán lặt vặt, chạy xe ôm, thậm chí ghi số đề, chủ hụi … Bây giờ, đời sống xã hội khá lên, xã hội có nhu cầu học thêm, thầy cô dạy thêm là đáp ứng nhu cầu ấy một cách chính đáng, hợp lý; chả lẽ việc đáp ứng nhu cầu ấy lại dành cho những người không được đào tạo sư phạm, không có kiến thức chuyên môn chuẩn!
      Thầy cô dạy thêm tức là thêm cơ hội  trau dồi nghề nghiệp. Giá như họ chọn một việc làm thêm khác mà hình thức và nội dung trái ngược với nghề dạy học, thì việc ấy không những bào mòn tay nghề, có khi còn đánh mất tư cách và thiên chức nhà giáo, đánh mất sự kính trọng từ cộng đồng.
       Mức phổ cập giáo dục hiện nay cao; Việt Nam đã qua giai đoạn phổ cập trung học cơ sở từ năm 2010. Nhà nhà có trẻ đi học; do chỉ số thông minh (IQ) mỗi trẻ mỗi khác, nội dung nhiều môn học ở lớp càng cao càng tế vi; nhiều điều thầy cô nói một lần học sinh này đã hiểu mà 10 lần học sinh kia chưa hiểu. “Dạy thêm – học thêm” là cơ hội để những học sinh chậm tiếp thu thấu hiểu vấn đề hôm nay để bước vào vấn đề mới ngày mai; không “dạy thêm – học thêm”, số học sinh mất căn bản trong lớp sẽ càng ngày càng nhiều, việc dạy, việc học chính khóa sẽ không có hiệu quả.
       Xã hội bây giờ ít có những sinh hoạt vừa vui chơi vừa học làm người cho trẻ. Đoàn thanh niên, đội thiếu nhi, hướng đạo, các tôn giáo … đều hoạt động yếu hoặc không hoạt động trong lãnh vực này. Trẻ phần lớn lại không được phụ huynh chăm nom, hướng dẫn, quy định giờ học, giờ chơi, giờ giúp việc gia đình … Các em rảnh rỗi chúi đầu vào trò chơi điện tử mà chưa phân biệt được trò chơi nào là tốt, trò chơi nào là xấu; đa số các em thường thích những trò chơi mang tính bạo động, thậm chí có em rảnh rỗi giao tiếp với bạn xấu, bị đưa đẩỷ sa ngã vào nghiện ngập ma túy. Như thế, “dạy thêm – học thêm” cần có như một sinh hoạt để choán hết thì giờ nhàn rỗi của trẻ, xem như phương cách bù những lỗ hỏng giáo dục mà đáng lẽ gia đình và xã hội phải lấp đầy.
       Đã rõ “dạy thêm – học thêm”, nếu làm đúng, có ích, lại không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức thì đáng nên khuyến khích, không có chi phải cấm đoán.
       Những ai lợi dụng việc “dạy thêm – học thêm” để “trấn lột” học sinh bằng cách ép học sinh phải đi học thêm với mình hoặc lấy thù lao quá cao thì chính quyền phải công minh xem xét mà “sờ gáy” uốn nắn.
      Còn phụ huynh học sinh và học sinh nên suy nghĩ kỹ cần học thêm những môn gì, chứ không phải học thêm những môn không cần thiết, để rồi tốn tiền nhiều dẫn đến than phiền việc “dạy thêm – học thêm” một cách vô ý thức.
       Nên nhớ rằng những thầy cô dạy thêm mà được đông học sinh mến phục là những người có tài; tài năng cao thì tài lộc cao; chuyện chính đáng thôi!
       Không biết trên thế giới có nước nào nói hoài, nói mãi việc “dạy thêm – học thêm” như nước ta không? Mong rằng từ nay về sau đừng đem chuyện “dạy thêm – học thêm” ra nói nữa! Vừa tội nghiệp vừa ôốc dôộc!

                                                             Hoàng Đằng
                                                       20/9/2016 (20/8/Bính Thân)

READ MORE - “DẠY THÊM, HỌC THÊM". CHUYỆN SAO NÓI MÃI! - Hoàng Đằng

EM ĐI RỒI - Thơ Kha Tiệm Ly


 


EM ĐI RỒI

Chưa cạn chén tình đã trở thành tri kỷ,
Mà lỡ sai cung nên đàn khảy biệt ly sầu.
Dẫu vạn lần yêu nhưng kiếp nầy không nợ,
Thì bến Nại Hà xin hãy chờ nhau!

Mây trường sơn nghìn năm vời vợi,
Nước trường giang bên lở bên bồi
Mây nước mông lung, khi dời khi đổi,
Tôi vẫn thương người hơn cả thương tôi!

Lệ nào em khóc vui ngày cưới
Rớt xuống lung linh chén rượu đào.
Lệ nào em khóc lần hôn cuối,
Rớt xuống đời ta bao đớn đau?

Em đi mang hết bao duyên nợ
Để lại làm chi ánh mắt buồn?
Em đi hương tóc vờn theo gió,
Để lại làm chi sợi nhớ thương?

Đã lụn tàn rồi bao ước mơ,
Thì nói làm chi chuyện đợi chờ?
Ta còn sợi tóc trên vai áo,
Em vội vàng quên để lại câu thơ!


                            Kha Tiệm Ly

READ MORE - EM ĐI RỒI - Thơ Kha Tiệm Ly

Monday, September 19, 2016

PHỐ MƯA - Thơ Hiệp Kim Áo Tím




                    Tác giả Hiệp Kim Áo Tím




PHỐ MƯA

Phố lại mưa rồi anh biết không?
Tiếng mưa tí tách ở bên song 
Ta về nhớ lại chiều hôm ấy
Thổn thức mưa rơi hay tiếng lòng...

Phố cũ mưa về thiếu bóng anh
Mây trời u ám vắng màu xanh
Thông buồn thinh lặng buồn se sắt
Vắng bước chân người quán lạnh tanh

Con đường ngập nước chiếc xe qua
Tung những hạt mưa mắt nhạt nhòa
Nước mưa hay đó... đôi dòng lệ
Ta khóc một đời... cuộc tình xa

Phố cũ một chiều mưa hắt hiu
Nghe tiếng mưa rơi thấy nhớ nhiều
Tiễn người cất bước hồn trĩu nặng
Từng nhịp âm trầm thấy cô liêu

Phố vắng anh rồi buồn ghê nơi
Chia tay sao chẳng nói một lời
Để mắt em buồn thương tóc rối
Ta nhớ thương hoài... tình nhân ơi...


                     Hiệp Kim Áo Tím
                     Đà Lạt, 20/9/2016

READ MORE - PHỐ MƯA - Thơ Hiệp Kim Áo Tím

TẬP CẬN BÌNH - NIÊN BIỂU - Thơ Nguyễn Khôi


       
                         Nhà thơ Nguyễn Khôi



READ MORE - TẬP CẬN BÌNH - NIÊN BIỂU - Thơ Nguyễn Khôi

BÀI THƠ TIỄN BẠN - Thơ Hoàng Yên Lynh





BÀI THƠ TIỄN BẠN

Này uống... mai đây đường vạn dặm
Chắc gì còn có gặp lại nhau
Chỉ xem như thuở mình ra trận
"Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi..."

Rượu chẳng ấm lòng thân viễn xứ
Còn tôi lạc lối chốn sơn khê
Bạn đi, tôi ở sầu để lại
Mà ngỡ Kinh Kha chẳng lối về.

Ừ rót cho đầy chung rượu tiễn
Đời còn tái ngộ cũng là duyên
Trăng dẫu tròn trăng rồi cũng khuyết
Đã biết sao lòng vẫn nhói đau.

Một mai nắng ấm mùa xuân mới
Rượu rót vơi đầy bạn với tôi.

                Hoàng Yên Lynh

READ MORE - BÀI THƠ TIỄN BẠN - Thơ Hoàng Yên Lynh

THỢ RÈN / Chùm thơ về những người thợ / Võ Quốc Tuấn



Thợ Rèn

Uốn cong sắt thép
Rèn mỏng thành dao
Không rèn được lòng
Tránh xa dục vọng.


Thợ Mỏ

Xẻ núi tìm quặng
Làm giàu cho đời
Phải chịu tiếng nhơ
Anh chàng đào mỏ.


Thợ Hàn

Nối liền rạn nứt
Kết chặt yêu thương
Làm đẹp cho đời
Gắn kết hạnh phúc.


Thợ Nhuộm

Sắc màu rực rỡ
Tô vẽ cho đời
Người trọng kẻ khinh
Phô trương hình thức.
                Trà Vinh: 05/8/2016
                Võ Quốc Tuấn


READ MORE - THỢ RÈN / Chùm thơ về những người thợ / Võ Quốc Tuấn

MONG MANH SỢI KHÓI / thơ Nguyễn Văn Gia



MONG MANH 
SỢI  KHÓI

Mong manh
như sợi khói
Chẳng cầm được trên tay
Đã giấu đi nỗi nhớ
Thế mà
ai cũng hay
Lòng
hương bưởi
hương cau
Gởi tình
theo ngọn gió
Cứ lênh đênh đi nhé
Yêu chi
cực lòng nhau
Chông chênh
là nỗi nhớ
Tình như
giọt sương mai
Mai về
qua chốn cũ
Khơi chút tàn tro bay
Tình như là
sợi khói
Chẳng cầm được trên tay
Đã giấu trong túi áo
Rứa mà
ai cũng hay.

Nguyễn Văn Gia


READ MORE - MONG MANH SỢI KHÓI / thơ Nguyễn Văn Gia

PHIÊU LINH / chùm thơ Trần Ngọc Hưởng



Trần Ngọc Hưởng

Phiêu Linh     

Bờ môi quyến chặt bờ môi,
Chênh chao ngỡ cả đất trời ngã nghiêng.
Hàng mi khép lại ngoan hiền,
Tấm thân ôm tấm thân mềm chơi vơi.
*
Thời gian ngưng đọng lại thôi,
Thế gian còn chỉ hai người yêu nhau
Kể chi lần cuối lần đầu,
Rong chơi cạn cuộc về đâu xa
*
Môi ngây ngất xiết bờ môi,
Vòng ôm khe khẽ tình ơi khẽ khàng!
Hồn ràn rụa những hân hoan,
Tay ve vuốt những dịu dàng thanh tân.
*
Chảy tràn trong mắt ánh xuân
Ta cho nhau trẻ vô ngần, tình ơi!
Bờ môi thắt chặt bờ môi,
Hương mê thần thoại quyến hơi thở gần
*
Mùi hoa cỏ lạ bần thần
Địa đàng cách một bàn chân ngọt ngào.
Nụ tình kẻ nhận người trao,
Vút bay lên tận cõi nào phiêu linh

TNH


Mặt Lạ

Tình sao mặt lạ người dưng,
Ơ hờ, như thể chưa từng cặp đôi!
Môi nào làm đỏ thắm môi,
Tay nào vấn vít mãi hơi người cầm ?

Vườn yêu đâu đóa nguyệt rằm,
Tình xao tóc rối tình nằm bên nhau
Má hồng bẽn lẽn phút đầu,
Mấy mùa gió thổi phai màu lãng quên.

Cho anh bật sáng que diêm,
Đốt trang tình sử tìm xem chốn nào
Gió Sài Gòn thổi nghêu ngao,
Cà phê nhỏ giọt lạc vào lối thơ.

Tình sao mặt lạ đâu ngờ,
Gối tay mộng mị tóc tơ mịn màng
Em huyền hoặc mãi dung nhan,
Cơn mê cánh lá trở vàng vào thu

Lạc vào đâu cõi thưc hư,
Dấu môi son đã phiêu du mịt mờ
Chút tình viễn xứ ngu ngơ,
Yêu em ráo bãi cạn bờ nhân gian

Trần Ngọc Hưởng



READ MORE - PHIÊU LINH / chùm thơ Trần Ngọc Hưởng

CHIỀU MƯA MUỘN / thơ Lê Thanh Hùng




Chiều Mưa Muộn

Khói bay lên và sương sa xuống đất
Đôi vai trần gồng gánh cõi mưu sinh
Trong mưa nắng nối mùa, bao được mất
Vỡ vụn âm thầm, góc khuất lặng thinh
                      *
Huyễn hoặc vây quanh, sóng đời xô dạt
Say đắm tan trong bóng nắng cuối mùa
Ký ức chất trên con thuyền cũ nát
Tự do trôi trong dòng chảy được thua
                     *
Anh đi trọn con đường anh đã chọn
Rạng rỡ uyên nguyên, không chút hoài nghi
Cũng có lúc ngông cuồng chờ đưa đón ...
Nhưng chênh chao, đè nén sóng xuân thì
                       *
Sóng trước đổ dồn đầy nơi nước mắt
Con sóng sau trôi lửng thửng, ngập ngừng
Đời quanh quẩn, những lối mòn cứng nhắc
Điệu nhạc buồn xưa, tắt lịm dỡ chừng
                      *
Bổng bừng dậy, mưa, đầy tràn lộc mới
Rừng giao mùa, biêng biếc sắc non tơ
Em chợt đến, hơn nữa đời anh đợi
Xanh ngắt chiều trong, nắng quái đâu ngờ …


LTH


Nghe Em Hát Bài Tình Ca Ngày Cũ


Con sóng chạy, bên bờ sông ngập mặn
Cá biển vô tình, bơi lạc bến xa
Tiếng em hát, đưa chiều qua kẻ nắng
Rụt rè rơi trên áo váy nuột nà
                     *
Anh lang thang trên bến đời bươn bả
Thấy tiếng gió khua, trong nắng dật dờ
Lay góc phố, một đoạn tình chấp vá
Rớt bên đường, đờ đẫn một câu thơ
                     *
Nghe em hát, bài tình ca ngày cũ
Biết trôi xa điều may rủi, dại khờ
Còn không em? Một chuyện tình ẩn dụ
Trong nốt nhạc trầm, ngân lịm bơ vơ
                     *
Anh cứ đến, biết dù sao đi nữa
Còn nửa câu thơ bỏ dỡ hôm nào
Bao năm tháng cứ chần chừ lần lựa
Rớt đâu tình trong dấu nắng chênh chao
                     *
Em còn đó, bên góc tình dang dỡ
Cuốn quýt vội vàng, đằm thắm nhặt thưa
Dấu nỗi buồn và niềm vui, tránh trớ
Òa vỡ chiều, bùng nổ một ngày xưa ...
                                     V/16


LTH


Em Bước Qua Dĩ Vãng Của Mình

Những mãnh vỡ bên đời
Dặm tình nông nỗi
Thấm đẫm màu chiều
Còn lơi lả
Nhặt thưa
Chỉ một thoáng thôi
Em ngập ngừng
Bước vội
Giăng mắc điều gì ?
Cơn mưa của ngày xưa ...
Cuộc sống, kiếm tìm
Trong muôn vàn cơ hội
Nước mắt
Nụ cười
Cùng trên mặt mỗi người
Số phận nổi trôi
Trong lằn ranh
Sáng tối
Mưa tạnh
Chiều đi
Em
Rạng rỡ thắm tươi


Lê Thanh Hùng
huyện Bắc Bình, Bình Thuận







READ MORE - CHIỀU MƯA MUỘN / thơ Lê Thanh Hùng