Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, May 16, 2015

NGÀY GIỖ MẸ - thơ Sĩ Chương




Sĩ Chương

NGÀY GIỖ MẸ

Mâm cơm giỗ chẳng có gì thịnh soạn
Ngoài tương chao củ quả ổ qua hầm
Trên bàn thờ nghi ngút khói trầm bông
Con kính cẩn cúi đầu dâng từ Mẫu
Những món ngày xưa mẹ thường hay nấu
Tụi con trầm trồ ấy thế mà ngon
Mâm cơm lạc con vọng người quá cố
Nghĩa ân thâm con dâng đấng sinh thành
Nhớ khi xưa ảm đạm mái nhà tranh
Nồi khoai luộc nuôi ngày đông con mẹ
Bốn mươi năm mẹ rời xa con trẻ
Xoay hướng nào cũng xa xót mẹ ơi!
Vườn đâu suất gió chiều chim lặng núi
Linh hồn người về lại chốn nhân gian
Hưởng mâm cơm đạm bạc cùng con
Dìu dắt trẻ bình an trong mọi việc
Trong lòng con luôn hoài mong tha thiết
Nhớ mẹ hiền con nhớ quá mẹ ơi !

SC

Rằm tháng 3 năm Ất Mùi
READ MORE - NGÀY GIỖ MẸ - thơ Sĩ Chương

BẢN TÌNH CA HAI CON SUỐI NHỎ - thơ Phạm Đức Nhì





Phạm Đức Nhì
BẢN TÌNH CA HAI CON SUỐI NHỎ

Lắm lúc muốn làm thơ
về mối tình hai đứa
(mối tình nào chẳng nên thơ em nhỉ?)
nhưng sao
anh vẫn cứ ngại ngùng

Có một khúc sông
nơi gặp nhau
của hai con suối nhỏ
có người nghe
trong làn nước tưởng như im lìm đó
tiếng đôi ta to nhỏ tự tình

Em ơi
làn nước trong xanh
từ hai con suối chúng mình
đổ lại
sẽ trăm năm chảy mãi
góp cho đời
muôn khúc nhạc du dương
ôi tuyệt vời
những tiếng nhạc yêu thương

PĐN
nhidpham@gmail.com


READ MORE - BẢN TÌNH CA HAI CON SUỐI NHỎ - thơ Phạm Đức Nhì

NHỚ QUÊ - Thơ Đức Hạnh





NHỚ QUÊ 

Quê tôi núi Ấn sông Trà
Có bờ xe nước la đà đẹp thay
Máng trên đổ xuống tràn đầy
Tạo nên sức đẩy, bánh quay không ngừng
Cánh đồng nhận nước vui mừng
Từng cây lúa nhỏ tưng bừng trổ bông

Lúa vàng bát ngát thơm nồng
Hởi cô thôn nữ má hồng nguyên trinh
Bờ xe róc rách quê mình
Trăng thanh gió mát hữu tình quê hương
Từ ngày tạm biệt tha phương
Bờ xe vẫn chảy, hay dừng lại chăng ?

Mong thành mây nước mùa đông
Bay về mưa xuống cánh đồng năm xưa
Long lanh sợi nhớ đong đưa
Tiếng hò em gái như vừa ghé thăm
Ghé thăm ký ức xa xăm
Nghe lòng rạo rực – nhớ năm được mùa

Nhớ thời bắt cá, mò cua
Cởi trâu, lập trận làm vua một vùng
Quê Hương ta nhớ vô cùng!
Làm sao kể xiết anh hùng quê ta
Nhớ về núi Ấn, sông Trà
Ước làm con sóng – nở hoa sông nhà...
 
                              Đồng Nai, 12.12.2012
                                       Đức Hạnh
READ MORE - NHỚ QUÊ - Thơ Đức Hạnh

Friday, May 15, 2015

BÓNG ĐÊM - thơ Hoa Nguyên





Hoa Nguyên

BÓNG ĐÊM

thoát thai từ bóng muôn chiều
đợi trời tắt nắng
liêu xiêu đêm về
trăng tà ngái ngủ triền đê
trên tường hắt bóng lập lòe
phù vân!

bóng đêm lẽo đẽo nợ nần
tựa lưng cho nhẹ gian truân phận người
tối tăm nhuộm tím khắp nơi
bóng đêm theo bóng cuộc thời đẩy đưa

ruột rà một núm nhau xưa
con sông cùng tắm chung
đưa đầy lời
cứ như cá nước chim trời
tung tăng vùng vẫy nghiêng trời sóng xô

bóng đêm phù thực hư vô
bám day không đứt
lửng lơ chẳng rời
ẩn trong chiếc bóng
vẽ đời
hình dong bắt kịp
lòng người vẽ sao?

                              HN

Nguyễn Thị Hoa
49/83A Ngô Gia Tự
Phan Rang, NT
094554 8707
READ MORE - BÓNG ĐÊM - thơ Hoa Nguyên

KÍ ỨC THU - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân







Nguyễn Hữu Minh Quân

KÍ ỨC THU 


Ngày chị về sân nhà bỗng rụng đầy hoa tràm cảm gió
Ta đi một sớm thu trong
Kí ức đã nặng đầy phiền muộn
Đưa tay kí vào khoảng không vay cuộc tình đã cũ
Tiếng chim gọi bầy gợi đầy kí ức thu
Mưa đã ướt mi chiều không khép
Chén cay làm mỏi dấu giang hồ…
Kẻ mộng du dối trời bằng những lời nói thật
Ảo ảnh bên sông - người con gái cúi mặt                         
Nhặt buồn bằng kí ức thu


                                 NHMQ
READ MORE - KÍ ỨC THU - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

CUỘC ĐỜI THI SỠI - thơ Chu Vương Miện




chu vương miện
cuộc đời thi sỡi

lắm long đong
lắm gập ghềnh
bị cuộc đời đá đít
đá lên đá xuống
bị cuộc đời tóm đầu
ấn xuống bờ sông
uống nước đã đời
no kềnh cái bụng
*
lão ăn mày cùng con chó
ngồi xin ăn ở gốc cây
lá vàng rơi suốt ngày
lâu lâu có người qua đây
bố thí cho chút đỉnh
rồi vội vã đi ngay
người ăn mày mù
chả thấy gì 
chỉ còn con chó vẫy đuôi
đuổi ruồi
*
bị ghệ cho leo cây
khóc suốt ngày
bây giờ ngồi đây 
tay bánh mì
tay chai nước
chờ cho đến chết 
*
chuột chết trôi trên sông
rắn chết trôi trên sông
người tự tử cũng trên sông
một dòng
về biển đông
*
thất thơ thất thểu
chân thấp chân cao
đứng ngoài hàng rào
ngó trộm ghệ
thực và chiêm bao 
sống và chết 
bên cạnh nhau
                                cmv



READ MORE - CUỘC ĐỜI THI SỠI - thơ Chu Vương Miện

CÒN ĐÂY NỖI NHỚ - thơ Phạm Phan Hòa



Còn đây nỗi nhớ

Gửi về TM -NTB

Lạ lùng nhớ mãi vương vương
Giăng làn môi ngọt - rối đường mưa bay
Nhớ xen kẻ hai bàn tay
Run run em đặt.... Thương gầy tình anh!
Nhớ tràn bờ mắt long lanh
Hoài thương con nước tròng trành bóng nhau
Nhớ ngày xưa hóa niềm đau
Chừ đây nỗi nhớ vò nhàu tim anh

14/5/2015




Mãi còn nhau

(Dành tặng TM-NTB)

Không nắng mưa, chẳng vui buồn!
Quyện vào nhau
Đêm thức dậy xua bóng tối, tan đi mù sương
Cái ấm áp vĩnh hằng tỏa lan bao phủ ...
Và từ đây tình thôi trái ngang,
đời ta mãi còn nhau



Chờ nhau một cõi thinh không
Chờ khi lặng tiếng nhạc lòng thở than
Một chiều sương khói man man
Quạnh đồi thông bặt giọng đàn, gió đưa
Cạn ngày nắng ngủ vào mưa
Vùi quên một thuở - Để chưa ngấm buồn
Cạn rồi mắt lệ sầu tuôn
Nghe trong chớp bể mưa nguồn có nhau
Hẹn thề trọn kiếp mai sau
Lẫn trong hồn đá vuốt nhàu yêu thương
Vàng phai rụng cuối con đường
Tình thôi chia cắt mộng thường đắm say

14/5/2015
PPH
(Quảng Nam)

READ MORE - CÒN ĐÂY NỖI NHỚ - thơ Phạm Phan Hòa

YÊU NGƯỜI YÊU CẢ BUỒN VUI - thơ Trúc Thanh Tâm





YÊU NGƯỜI YÊU CẢ BUỒN VUI

            (Tặng những mối tình trái ngang)

Xin chị đừng để nhớ triền miên
Cho tháng ngày dài, dài thêm mòn mỏi
Lời yêu chị, tôi chưa hề gian dối
Trong lòng tôi, chỉ có chị là riêng

Cứ mỗi lần chị gọi bằng em
Sao tôi thấy buồn hơn trong mắt chị
Tóc chị xõa, kéo hồn tôi huyền bí
Đêm sẽ dài trong khói thuốc miên man

Chị ngập ngừng khi gọi bằng tên
Chính là lúc chị yêu tôi nhiều lắm
Chị cố nén tình mình trong câm lặng
Là vô tình, giết chết cả đời nhau

Thời gian nào dỗ ngọt nụ hôn trao
Tình đầu đời, trái tim bối rối
Tôi yêu chị nào đâu có tội
Chị dối lòng, lệ tuyệt vọng tràn môi

Yêu một người là yêu cả buồn vui
Biết được, mất khi tình trên lối rẽ
Mai mốt đây, chắc sẽ nhiều buồn tẻ
Chôn kỷ niệm sầu, xin gọi cố nhân

Giây phút bên nhau đời mãi vô cùng
Tôi hạnh phúc băng mình vào cuộc chiến
Những cánh thư, còn một câu trìu mến
Chiến tranh vô tình, phải sống nghe anh !

Định Tường, 1970
TRÚC THANH TÂM
READ MORE - YÊU NGƯỜI YÊU CẢ BUỒN VUI - thơ Trúc Thanh Tâm

Thursday, May 14, 2015

Lê Văn Trạch - TỪ MỘT CÂU HÒ


Tác giả Lê Văn Trạch


TỪ MỘT CÂU HÒ
 
  Lê Văn Trạch

  
            Tiếng hát lời ru quê mẹ như một điều mặc nhiên có sẵn trong mỗi một chúng ta, đôi lúc do môi trường sống, nó lặng đi, nhưng chỉ cần một gợi nhắc nho nhỏ, niềm xúc cảm lại hiện về - giống như cây cỏ chỉ ở đất Quảng Trị:  lây lất khô héo nhưng dai dẳng, cần một con mưa là xanh ngắt.

            Lời ca lắm khi phổ thông tự nhiên qúa nên chúng ta thường dễ dãi và ít thắc mắc về ngôn từ hay ý nghĩa như những loại thơ văn khác, bình thường như kiểu:
  
            Nửa đêm giờ tý canh ba
            Vợ tôi con gái đàn bà nữ nhi

           Có lần tôi đem nhận xét này trình bày với các bậc Trưởng Thượng, những người rất tâm đắc với thi phú và có trí nhớ tuyệt vời.  Qúy vị ấy cũng có ý nghĩ như vậy bởi mọi người đều biết đây là sản phẩm của nông dân với ngôn ngữ đời thường, bình dị đôi khi dung tục và truyền khẩu nên theo thời gian sai lạc đi mà không có ai sửa chữa hiệu đính...

            Có một câu hò, được phổ biến rộng rãi, tôi thuộc nằm lòng, nhưng đến khi nhắc lại từng lời, ta mới chú ý thấy cái qúa bình thường của nó:

            Con mèo, con chó có lông
            Cây tre có mắt, nồi đồng có quai.  

             Những điều ai cũng biết… nhưng thực tế, theo sự suy diễn, nguồn gốc nó không phải như vậy:  câu chuyện có đầu có đuôi, có xuất xứ đàng hoàng…: từ một chuyện tình: là tâm sự,  là thắc mắc, là ngạc nhiên của một đôi tình nhân, vào một đêm thanh vắng, lén gặp nhau ngoài đồng, nhỏ to tâm sự dưới bụi tre kín đáo, thế mà sáng ra, cả làng đều biết!  Chàng và nàng lại gặp nhau, kiểm tra từ lúc xuất phát cho đến khi tới điểm hẹn xem thử có thấy, có gặp bóng dáng nào?
 Cả hai đều lắc đầu và thảng thốt:

            Con mèo, con chó cũng KHÔNG
            Bụi tre MỘT CHẮC, ngoài đồng CHẲNG CÓ AI!

           Thế thì tại sao mọi người đều rõ ?!
           Sự thực việc xuất xứ của câu hò không biết như thế nào và chúng ta cũng không nên bận tâm về việc suy diễn để có được ý thứ hai.
            Dù sao thì từ một câu hò bình thường nó đã trở nên sắc sảo, sinh động và rất Quảng Trị !

                                                                                                                                                              Văn Trch
                                           letrach@yahoo.com
READ MORE - Lê Văn Trạch - TỪ MỘT CÂU HÒ

ĐỌC HAI BÀI THƠ TÂN HÌNH THỨC - Nguyễn Đức Tùng





Nguyễn Đức Tùng

ĐỌC HAI BÀI THƠ TÂN HÌNH THỨC


Một bài thơ xuất hiện với tiêu đề Tân hình thức (THT) sẽ nhận được cùng lúc một thuận lợi và một khó khăn. Thuận lợi vì người đọc sửa soạn tâm lý để đọc nó như một bài thơ có định vị, trong một thể loại ngày càng được nhiều người chú ý. Điểm khó khăn là bài thơ xuất hiện không hồn nhiên như bất kỳ một bài thơ nào khác.

Cũng như khi ta nói một nhà thơ thì khác khi nói một nữ thi sĩ, một tổng thống khác với một tổng thống người dân tộc miền núi. Tôi cố gắng đọc những bài thơ THT ở mức độ hồn nhiên có thể.

Sự phân biệt giữa văn xuôi và thơ ngày càng khó khăn. Phong trào THT làm cho việc định nghĩa ấy khó khăn hơn. Trước đây là vần điệu: người ta phân biệt văn xuôi và văn vần, tản văn và vận văn. Các nhà lý luận phương Tây thường quy tất cả vào việc kết thúc câu thơ hay là sự ngắt dòng và xuống hàng. Trong văn xuôi, hàng chữ kết thúc ở lề sách bên phải, theo sự kiểm soát của kỹ thuật in, còn thơ thì không chịu sự kiểm soát ấy và có thể dừng lại bất kỳ lúc nào giữa trang giấy.

Thơ THT cũng dừng lại bất kỳ chỗ nào, mà vẫn không phải là sự kết thúc một câu thơ, theo nghĩa thông thường. Các câu bị bẻ ra làm nhiều mảnh. Nhưng nhà thơ không làm việc tùy hứng, anh ấy hay chị ấy cần có một quy luật cho mình. Quy luật ấy không phải do người trước để lại, như trong lục bát hay thơ bảy chữ, không phải từ trên trời rơi xuống, mà là quy luật riêng của từng bài thơ do chính tác giả tạo ra.

 Một bài thơ THT hay phải thỏa mãn trước hết hai điều kiện về mặt hình thức:

-Mỗi bài thơ có một quy luật vận động riêng về nhịp điệu

-Bất kể quy luật ấy là gì, tác giả phải theo đuổi nó suốt bài thơ, không được rời bỏ.

Tôi đặc biệt thích thú với một bài thơ của Hạnh Ngộ, hình như là một nhà thơ mới viết trong vài năm gần đây. Cô (hay anh?) đã dựng xong cái sườn cho những ngôi nhà nhỏ nhắn của riêng mình.


CẢM ƠN EM

Cảm ơn em đã không tô son
Sau khi ăn để anh có thể hôn
Em tự nhiên và không sợ vết
Son dính trên cổ áo bài hát
Về vết son môi trên áo anh
Đã xưa rồi Diễm đã xưa rồi!
Cảm ơn em đã không xài nước
Hoa để anh không phải quay quắt
Nhớ mùi hương ấy trong những ngày
Thiếu vắng em không có mùi em
Anh cảm ơn em đã không thường
Nhắn tin vào những tối bận rộn
Không hỏi ở đâu buồn hay vui
Không nhắn “em nhớ anh” dù biết
Em rất nhớ, cảm ơn em đã
Cho anh những giây phút tự do
Trong ràng buộc với nỗi nhớ em…

Tuy nhiên cái duyên của một bài thơ hầu hết nằm ở sự ngắt dòng theo nghĩa hơn là theo các định chế hình thức. Trong bài thơ của Hạnh Ngộ, các câu thơ đều dừng lại ở mức giữa chừng vừa phải, không gây cảm giác đột ngột:

Cảm ơn em đã không tô son
Sau khi ăn để anh có thể hôn

Trong khi người phát ngôn là một người nam thì nhân vật đi lại trong ấy, linh hồn của bài thơ, là nhân vật nữ. Ngôn ngữ của một người nam đã được làm dịu đi bởi nhân vật nữ, vốn không hẳn là tác giả. Chúng ta sẽ thấy trong một bài thơ khác của Vương Ngọc Minh, ngôn ngữ tiêu biểu hơn cho một người nam thời buổi ngày nay, lừng khừng hơn mà ngắn gọn hơn, có lúc như cằn nhằn.


CHUYỆN VÔ BỔ
Tặng Khế Iêm

một người chồng (như
tôi – kẻ viết) mà
mọi ý tưởng nẩy
đưa ra đều dẫn
đưa tới sai lầm
và một người vợ
(như nàng – dịu hiền)
thì nắm giữ hết
mọi thứ kể cả
sinh – vận mệnh người
chồng (kẻ viết – như
tôi) không những thế
người vợ (đảm đang
-như nàng) còn am
tường các cái từ
chính trị xã hội
cho tới ngoài đời
thường (tiền-bạc) thử
hỏi chuyện đôi lứa
như vậy (như tôi
-kẻ viết với nàng
-hiền dịu đảm đang)
có bền chặt!

Tác giả có những thêm thắt rườm rà, cố tình, làm cho ngôn ngữ của anh trở nên sống động một cách bất ngờ.

một người chồng (như
tôi – kẻ viết) mà
mọi ý tưởng nẩy
đưa ra đều dẫn

Lối ngắt câu của bài thơ thứ hai diễn ra mới hơn. Ấn tượng mới hơn còn ở ngôn ngữ gần với tiếng nói hàng ngày, hơi gắt, ít trau chuốt như trong bài của Hạnh Ngộ.

Mà cũng phải: một bên là người tình âu yếm trong bóng tối, một bên là vợ với chồng, hình như đang chán nhau thì phải.

Vần điệu trong thơ THT tiếng Anh phần nhiều được quyết định bởi một yếu tố, đó là ngôn ngữ sử dụng dấu nhấn (stressed). Đó là sự khác biệt căn bản so với thơ THT tiếng Việt. Giải quyết khó khăn này là nhiệm vụ của các nhà thơ sắp tới. Khi một câu thơ chấm dứt, bao giờ cũng có sự dừng lại, sự chờ đợi, và sự trông mong hay ước đoán. Ước đoán điều gì? Về cả âm điệu lẫn nội dung. Những bài thơ THT thành công có khả năng dừng câu thơ ở điểm lạ, vừa có tính chất nhân tạo, không tự nhiên, không theo quy luật văn phạm thông thường, nhưng lại phải tuân theo quy luật riêng mà bài thơ đặt ra.

Sự ngắt quãng giữa hai mệnh đề, một mệnh đề chính và một mệnh đề phụ, sau một động từ hay một danh từ, như trường hợp:

Sau khi ăn để anh có thể hôn
Em tự nhiên và không sợ vết

Hay:

đưa tới sai lầm
và một người vợ

Quen thuộc hơn là sự ngắt quãng giữa một danh từ và một tính từ, hoặc trong một chữ đôi, như:

Cảm ơn em đã không xài nước
Hoa để anh không phải quay quắt

Hay:

-như nàng) còn am
tường các cái từ

Sự thành công của một bài thơ THT phụ thuộc rất nhiều vào câu chuyện mà nhà thơ đang tìm cách kể lại. Nội dung của câu chuyện quyết định cách kể, nhưng đến lượt cách kể chuyện, với vần điệu, lên bổng xuống trầm, các quãng dừng, chất lượng âm thanh của từng chữ, độ ngắn dài của câu, đến lượt chúng lại làm xô lệch nội dung của chuyện kể. Với nội dung chuyện kể, tôi muốn nói là cốt truyện, chữ plot trong tiếng Anh. Một chuyện buồn được kể lại với giọng chậm rãi, trầm lặng, sẽ trở nên đáng tin cậy. Một chuyện vui được kể lại với giọng mau hơn, cao hơn, các chi tiết được sắp xếp gần hơn, cũng sẽ trở nên đáng tin cậy.

Sự chênh lệch giữa hai điều trên biểu lộ một trong hai khả năng:

1. Sự hài hước, thành công
2. Sự vụng về, của tác giả

                                           Mồng 1 Tết năm Ất Mùi 2015                                                                                 NĐT
READ MORE - ĐỌC HAI BÀI THƠ TÂN HÌNH THỨC - Nguyễn Đức Tùng

Wednesday, May 13, 2015

VIỆT NAM - thơ Nguyễn Nguyên An





Nguyễn Nguyên An

VIỆT NAM


Tổ quốc ta một đời trước biển
Quen mưa dầm nắng quái phong ba
Người dân Việt một đời trước biển
Cần cù giỏi nắng gió mưa sa

Phía trên đầu trời hồng rực sáng
Phía trên vai biêng biếc Trường Sơn
Phía chung quanh năm châu bè bạn
Phía tâm linh máu đỏ da vàng

Tổ quốc ta hình cong chữ S
Bắc sông Hồng, Nam Cửu Long giang
Tất cả sông đều xuôi về biển
Tất cả người chung gọi Việt Nam

Tổ quốc ta đời đời bất diệt
Dân tộc ta sau trước anh hùng
Người Việt chẳng bao giờ hối tiếc
Dòng máu hồng dâng hiến non sông

Huế, 19022015 - Giao thừa Ất Mùi
N.N.A





Địa chỉ liên lạc:
NGUYỄN VĂN VINH
TỊNH CỐC TÂY AN
11/11/69 Lê Ngô Cát, Huế
Tel: 01688971486


READ MORE - VIỆT NAM - thơ Nguyễn Nguyên An

VUI TÁI NGỘ BẾN ĐÁ TRƯỜNG SANH - thơ Châu Thạch






Châu Thạch

VUI TÁI NGỘ BẾN ĐÁ TRƯỜNG SANH
Tặng: Lê Văn San, Lê Văn Thiêm, Hoàng Văn Phùng


Cảm ơn bạn ngày trở về Quảng Trị
Bạn cho ta trẻ lại tuổi xuân thì
Một quãng đời hoa bướm đã qua đi
Nay sống lại trong tâm hồn bốn đứa.
Bốn thằng bạn ngày xưa cùng trang lứa
Tuổi hoa niên xây mộng dư thừa
“Bến Đá” vườn thu trăng vàng soi cửa
Giấc mơ Hồ Điệp biến thành thơ
Sách chữ vàng chung đọc dưới trăng mơ
Hoa nhan sắc cùng chung yêu một đoá.
Con đường nhỏ ven sân nhà mái đỏ
Giòng Ô Khê uốn khúc lặng lờ
Hoa cau đùa nắng mới rải như tơ
Chim cùng hoạ với tiếng cười xa lắng.
Cả bốn đứa tồng ngồng trên bến vắng
Băng qua vườn làm e thẹn hoa lau.

Rồi ngày xuân, ngày hè qua mau
Cả bốn đứa đi vào đời ngang trái
Từ đó vườn xưa trăng mờ mãi mãi
Ngôi nhà xưa, bến nước lặng hồn đau
Những người xưa hồn đá ngập vàng thau
Áo bạc thếch, tóc phong trần bết bụi
Khoác áo chiến binh ba người lầm lũi
Mỗi lúc một xa vào chốn sa trường
Còn một người sót lại hậu phương
Trong khó nhọc vẩy vùng đường danh lợi.
Bốn thằng bạn bốn phương trời xa mới
Nhớ thương nhau tin tức mập mờ.

Rồi một ngày kia thế cuộc thay cờ
Nửa đất nước đổ nhào cơn binh biến
Bốn thằng bạn thành bốn thân phế chiến
Lìa yêu thương lên ở núi thâm sâu
Trãi thân tù khoai, sắn, cơm rau
Đứa chậm nhất cũng mười năm khổ luỵ.
Biệt tích mười năm vẫn là tri kỷ
Quay lại đời mỗi đứa một phương
Vẫn nhớ nhau khắc khoải canh trường
Đêm dày dặc, bốn cuộc đời bế cửa
Thỉnh thoảng gặp nhau lẽ loi vài đứa
Ngồi bên nhau chua xót trong lòng
Thương cho nhau số kiếp long đong
Nỗi trăn trở vàng xanh nước mắt.

Nhưng số phận vẫn đổi thay nhiều mặt
Bỉ cực rồi cũng đến lúc thái lai
Bạn được đời cho cất cánh chim bay
Ta ở lại cũng vẩy vùng non nước
Nhưng bốn đứa vẫn chờ mong chim thước
Bắt cầu ô cho tái ngộ cầu ô.
Cảm ơn bạn ngày xuân quay lại tổ
Cất tiếng chim kêu lạc bạn quay về
Bốn cánh phiêu bồng lại tụ cố quê
Hoa, bướm ,bến, vườn xưa bừng sống lại
Một thời đã qua quay về hiện tại
Một mùa xuân lồng cảnh một mùa xuân
Bốn chàng trai nay đã sắp lục tuần
Gối tay ngủ để hồn về bến mộng
Sách vở, bài thi, người yêu bé bỏng
Bạn bè, anh em, tình địch, chiếc xe tàn
Diễn lại trong mơ yêu dấu vô vàn
Ôi thân thiết đến vô cùng mê mẩn.
Tỉnh lại, còn đây con đường thơ thẩn
Chiều Trường Sanh hoa nắng rải chân đi
Sáng Mỹ Chánh trời mưa bay lất phất
Bốn đứa mình trên xe đạp rong hoang
Sung sướng thay ta lại có vô vàn
Những thân thiết của ngày xưa êm ái.

Cảm ơn bạn rất nhiều, mãi mãi
Ta khắc sâu kỷ niệm nên vần
Ngày tái hợp chắc không còn mấy bận
Mỗi lần vui một lần hận chia ly
Ta vẫn mong vẫn ước cứ định kỳ
Bốn gương mặt soi chung giòng sông cũ ./.
                                           CT
                               


READ MORE - VUI TÁI NGỘ BẾN ĐÁ TRƯỜNG SANH - thơ Châu Thạch