Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, October 12, 2014

Thơ Chu Vương Miện - GẦN TẾT, LÊNH VÀ ĐÊNH



lênh và đênh

chiều tối chim về núi
thuyền nhàn nhã neo giòng
ta lục bình trôi mỏỉ
luẩn quẩn mãi giữa giòng
buổi sáng dạt về tây
buổi chiều ngược về đông
cứ quanh năm suốt tháng
kể luôn tuần nước ròng 
hữu định cùng vô định
phiá bên bờ bên vàm
rễ vật vờ trên sóng
mơ mãi chốn dừng chân
mới trôi dài sông hậu
nay lại tơí sông tiền 
không biết trôi đâu nữa
lại về giòng cổ chiên
em vẫn hoài cư trú
mà anh dạt mười phương
bao phương trời phương Phật 
thêm một phương lênh đênh


gần tết

chị về bỏ lại quê hương tạm
chả báo cho em lấy nửa lời
phôn chỉ nghe reng cùng lời nhắn
email em chờ đã hết hơi 
gần tết nơi đây chị nghỉ hè
sông hương mừng đón đậm tình quê
núi ngự tường vân bay rạng rỡ
chả biết bao niên chị mới về
ở đây em vẫn mờ tin chị
nơi cố hương vài mối tình mơ
em ghi vào hết trong tâm thức
chị đã quá giang đã lỡ đò 
bao nhiêu lá đổ rơi về cội
mà chị em mình lại tha hương
châu này đứng ngóng sang châu khác 
bao sóng bạc đầu đã mấy xuân 

                  chu vương miện



READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - GẦN TẾT, LÊNH VÀ ĐÊNH

TIẾNG CÒI TÀU - thơ Nguyễn Đắc Thắng

Tác giả Nguyễn Đắc Thắng



TIẾNG CÒI TÀU

Lúc này mình chia tay sao em?
Gió vẫn lay bay lọn tóc mềm
Tiếng hú con tàu đang giục giã
Nghe lòng chết lặng giữa màn đêm.

Tàu chuyển dần xa tay đã rơi
Tiếng còi vẫn hú thúc liên hồi
Bàn tay thôi vẫy đêm nhòa nhạt
Em bước quay về bóng lẻ loi.

Ta chợt nhói lòng chiếc bóng xa
Người đi nào có chén quan hà
Mà nghe tan tác hồi còi hú
Ẩn khuất xa vời năm tháng qua.

Mỗi lúc ga chiều lên tiễn đưa
Lòng ta đau xót nói sao vừa
Tiếng còi vẫn hú vang ly biệt
Tê tái tim buồn tự thuở xưa.


                  Nguyễn Đắc Thắng

READ MORE - TIẾNG CÒI TÀU - thơ Nguyễn Đắc Thắng

CHIỀU Ở QUÁN - thơ Hoàng Yên Lynh



Chiều Ở Quán

Người có biết tình ta chiều nay
Muốn gởi theo ai nụ hôn dài
Như dáng người nghiêng trên đường nắng
Yêu thiết tha và bao đắm say.

Ta mới quen hay đã yêu nhau
Sao trong ta tình đã nặng sầu
Chiều nay gối đầu bên quán vắng
Giấc mơ đời tình lại đa mang.

Có phải bây giờ ta mới yêu
Bạc tóc đời ta - tình đã già
Ta sống bên đời bên bến mộng
Trong mộng ta về vui với ta .

Người có biết tình ta chiều nay
Ấp ù trong ta một bóng hình
Người có đi về trên đường nắng
Giữ lại riêng đời ta chút hương.

                           Hoàng Yên Lynh
READ MORE - CHIỀU Ở QUÁN - thơ Hoàng Yên Lynh

TÌNH GỞI XA XĂM - thơ Trúc Thanh Tâm




TÌNH GỞI XA XĂM

Chiếc lá của ngày tháng cũ
Bay qua nỗi nhớ chiều nay
Áo ai cuối trời xa vắng
Bao la bóng nhỏ đường dài

Mắt xưa một thời mộng mị
Hẹn hò đêm với nhớ mong
Thời gian như từng giọt lệ
Rớt mưa bong bóng phập phồng

Cánh diều lửng lơ lưng gió
Xanh trời mây xót xa đưa
Trăm năm rồi ngàn năm nữa
Nỗi đau cuộc sống bây giờ

Yêu nhau dẫu ngày tháng cạn
Vẫn chưa hết những nồng nàn
Vét đau thương còn sót lại
Chôn vào đáy mộ trần gian

Người đi dạo nào xa lắm
Vết thương sông cũng lở bồi
Mình ta trở về bến cũ
Nỗi buồn rụng xuống mồ côi !

10. 10. 2014
TRÚC THANH TÂM

( Châu Đốc )
READ MORE - TÌNH GỞI XA XĂM - thơ Trúc Thanh Tâm

DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG - Tập thơ văn tưởng nhớ Nhà thơ Đinh Vũ Ngọc



(Kính dâng Hương Linh
nhà thơ Đinh Vũ Ngọc)




An Phương Thi Hội và Gia Đình
thực hiện ngày 16 tháng 2 - Giáp Ngọ

(16 / 3/ 2014)



(Tiếp theo kỳ trước)

Dương Tấn Hùng 
(Điện Bàn)

BẠT GIÓ ĐONG ĐƯA

Trước xuân sang muôn ngàn hoa đua nở
Nắng ửng vàng nghiêng xế tiễn người đi
Con phố cổ rêu xanh màu thương nhớ
Cõi đi về nhịp phách khúc biệt li

Nơi anh đến một chân trời rạng rỡ
Chốn vĩnh hằng đầy tiếng hót họa mi
Người ở lại con tim đang rạn vỡ
Nhớ nhung nhiều mỗi sớm tối sầu bi

Nghĩa trang chiều sơn ca quên tiếng hót
Vành khăn sô dưới nắng xót xa lòng
Lá cuối đông từng chiếc rơi vàng vọt
Như bao người thương lắm bóng chiều rong

Bái biệt hương linh anh Đinh Vũ Ngọc
Chúng tôi về đọc lại áng thơ xưa
Hồn anh đó, anh thổi vào một kiếp
Tài hoa nhiều cũng bạt gió đong đưa…

                           ***

Quảng Huệ 
(TP HCM)               

ANH NGỌC ƠI!

Thuyền vừa xa bến đỗ
Sau tháng ngày phong ba
Đau thương tràn khắp phố
Dứt một bản tình ca

Áo tơ vàng anh mặc
Che cánh gió sương đông
Tà áo dài đất nước
Tiễn anh tan nát lòng

Bên đường ông vé số
Ngơ ngác hỏi vì sao!
Bán số và thi sỹ
Khác nhau ở chỗ nào?       

Người đi sao vội thế!
Tơ - mật để lại đời
Tài hoa đang chín mọng
Sao nỡ dừng cuộc chơi!

Từ xa nghe tin dữ
Không thể về đưa anh
Gói chút tình lữ thứ
Dệt đôi vần mong manh

Thay nén nhang tiễn biệt
Nhỏ lệ khóc người thơ
Từ nay thôi hết đợi
Âm dương xin cố chờ.
                                                
***

Phan Hưng 
(Quế Sơn)

Trường lớp Quế Sơn lưu tiếng ngọc
Thi văn phố Hội đọng lời vàng             

TƯỞNG NHỚ TRI ÂM

Giáp Tết buồn thương nhạn lẻ đàn
Bao năm giáo nghiệp tiếng còn vang
Duyên thơ sáng tối đành dang dở
Tình ái trước sau bỗng ngỡ ngàng
Xót dạ Bá Nha sầu Chung Tử
Não lòng Chức Nữ biệt Ngưu Lang
Ở đi – đôi ngả đầy chua xót
Tưởng nhớ tri âm lệ ứa tràn

***

Thùy Hương

NẮNG TÀN ĐÔNG

Gom chút nắng cuối đông còn sót lại
Để ấm lòng trong giây phút chia ly
Xuân chớm tươi sao vội vã ra đi
Để hiu hắt cho bao người ở lại

Ừ ! như thế từ đây và mãi mãi
Câu Đường thi còn ai chuốt mượt mà
Xuân ngoài hiên đem ánh nắng chan hòa
Người thì lại âm thầm về đất lạnh

Thôi buồn chi gió trăng luôn bên cạnh
Nghiên mực đầy mà chẳng viết thành thơ
Nắng vừa lên sao vẫn thấy hững hờ
Chiều vội xuống phủ làn hương tiếc nhớ

Thi nhân ơi! Ngỡ ngàng đôi mắt đỏ
Thêm một người rụng xuống cánh thơ đau
"Nắng vườn xưa" vẫn rạng rỡ tươi màu
Mãi tỏa sáng dẫu Người không trở lại.
                           
***

Thùy Hương

CHIỀU VẮNG

Mùa xuân đang thắm đó người ơi !
Sao vội dời chân biệt cõi đời
Ảnh vẫn tươi màu đành một nẻo
Thơ chưa nhòa nét phải đôi nơi
Trăng vàng sương lạnh trong trần thế
Chiều vắng hương phai giữa đất trời
Mấy vận Đường thi ngùi tiếc nhớ
Cùng hòa giai điệu để sầu vơi.

(Còn tiếp)

*****
Anh Trần Văn Tuyến (Hội An) gởi đăng.

                      
     

READ MORE - DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG - Tập thơ văn tưởng nhớ Nhà thơ Đinh Vũ Ngọc

SÔNG NƯỚC CẦN THƠ - thơ Phan Minh Châu



SÔNG NƯỚC CẦN THƠ

Đã đôi lần thăm sông nước Cần Thơ
Nơi mảnh đất bốn mùa hoa nở rộ
Chợ nổi Cái Răng chạy dài theo vỉa phố
Đất Tây Đô thơm ngát tình người
Thành phố anh hùng, thành phố tuổi đôi mươi
Mang hương sắc của một thời chiến tích
Bao nỗi nhớ gởi vườn Lan Bình Thủy
Vườn Vòng Cung sông nước Phong Điền
Chúng tôi đi chân đã dẫm trăm miền
Đã lăn lộn khắp dặm ngàn tổ quốc
Nhưng sông nước Tây Đô
Với vườn cây Thốt Nốt
Bưởi bốn mùa chăm chỉ ra hoa
Đường trên sông cây trái rộ ken bờ
Khách du lịch đổ xô về Mỹ Khánh
Vừơn du lịch,Vịt nấu chao ấm long bao lữ khách
Vị bánh xèo Mười Xiêm đặc sản của bao người
Ngang đại lộ Hòa Bình nem nướng,cá kho,trui
Chén cháo trắng, hột vịt muối tiêu 
                   mọc đầy đẫy trên con đường lịch sử
Bao công sức qua bốn mùa lam lũ
Phố xá dài thêm đầy ắp nghĩa tình
Bến Ninh Kiều đêm đến sáng lung linh
Câu vọng cổ níu chân người khách lạ
Vườn Bằng Lăng theo trăm hoa đua nở
Những cánh cò chao lạ lẫm đi về
Trúc ken bờ râm mát mấy triền đê
Trãi tiếng hát dài theo bờ sông Hậu
Dân mộc mac với tình yêu nung nấu
Dâng Tây Đô hương sắc đến cho người
Nơi thấm đẫm vị tình yêu của đất
Nuôi mảnh vườn hương săc tuổi hai mươi

PHAN MINH CHÂU
3b Âu Cơ Nha Trang Khánh Hòa

READ MORE - SÔNG NƯỚC CẦN THƠ - thơ Phan Minh Châu

PHÙ VÂN - Thơ: Hoàng Song Quỳnh

Tác giả Hoàng Song Quỳnh


PHÙ VÂN
                   Thơ : Hoàng Song Quỳnh

Trăng vàng...
Rơi xuống biển vàng...
Ai đem trăng...
Rót nồng nàn vào thơ

Nghìn trùng...
Xa khuất mây mờ
Trăng nghiêng....
Nhỏ xuống trang thơ giọt sầu...

Biển vàng...
Bạc trắng đời nhau
Tương tư...
Ai khóc đôi câu rã rời

Vàng trăng...
Vàng biển em ơi...
Nhớ nhau em đến...
Bên trời phù vân...!


                      Tiền Giang 8/10/2014
READ MORE - PHÙ VÂN - Thơ: Hoàng Song Quỳnh

Saturday, October 11, 2014

MUỘN MÀNG - truyện ngắn Thuý Ngân


Tranh Đinh Cường


       MUỘN MÀNG 
Truyện ngắn Thuý Ngân

Hết giờ ở xí nghiệp, tôi dắt vội chiếc xe đạp ra cổng. Kê cái bàn tọa ê ẩm lên yên xe sau mấy tiếng ngồi ở văn phòng, lấy đà cho xe chạy, rồi cứ thế cong lưng đạp, luồn lách giữa dòng người đông đen trong giờ cao điểm. Tôi vội về nhà, vì con trai tôi đang hơi hầm hầm sốt mà chẳng gửi ai trông giúp được. Nó mới hơn 4 tuổi, chứ có lớn gì mà bảo tự chơi một mình. Suốt thời gian ngồi ở cơ quan mà lòng luôn thấp thỏm, sợ thằng bé có chuyện gì thì  ân hận cả đời. Vừa về đến khu tập thể Liên Cơ, dựa vội xe vào vách; Tôi đảo mắt tìm thằng bé. Gần đây có tiếng trống, tiếng reo hò của đám đông. Tôi đi về phía đó. À! hôm nay chỗ tôi ở có đám rước thuyền trên sông, mọi người rãnh rỗi ra xem. Thằng bé cũng đã lẫn vào đoàn người, nó chỉ mon men gần đấy chứ không ra mép sông như người lớn. Nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng làm tôi điếng hồn rồi. Vừa thấy nó Tôi rối rít nói: “Mẹ dặn con chơi ở cửa nhà, tại sao lại ra đây, lỡ sảy chân rơi xuống sông thì sao?”. Mặc tôi nói, nó vòi vĩnh: “Mẹ… Mẹ… ẵm con đi”. Nó đòi tôi bế. Hai tay nhấc nó lên khỏi mặt đất, kê cái hông vào đỡ đít nó, thì tôi lại vội đặt nó xuống: Trời ơi! một “bị” thế này thiệt hết chịu nổi; mùi hôi thúi lan tỏa. Tôi kéo vội thằng bé ra bờ mương, lột quần nó ra, giũ giũ vào dòng nước cho trôi bớt thứ vàng vàng đặc sệt thúi hoắc ấy. Thằng bé chạy trước, tôi nhón hai ngón tay cầm vào chỗ sạch của cái quần đi về nhà. Nước từ cái quần chảy tong tỏng theo bước chân. Trong lúc loay hoay tôi nhìn thấy Lão đứng xớ rớ, giữa đám người lố nhố. Một cơn giận bổng trỗi dậy. Lão hỏi: Thằng nhỏ đỡ bệnh chưa? - nhưng tôi giả lơ đi luôn không trả lời. Tôi nghe có tiếng chân bước nặng nề đi theo, bước chân của Lão. Về tới sân khu tập thể. Lão gầm gừ: “Hỏi sao không trả lời, nếu không nuôi nổi nó thì giao lại đây. Thứ mẹ gì con bị bệnh không ở nhà trông mà bỏ đi làm?”. Cơn giận cố kềm giờ nó chuyển thành cơn bão lớn. Tôi quay phắc lại, quắc mắt nhìn Lão như tóe lửa, gằn từng tiềng: “Ông có phải cha nó không mà sao vô tâm như vậy, đâu cứ phải toà phán cho ai là giao khoán cho người đó. Ông nhìn lại ông xem, sao không tự nguyện làm trách nhiệm của mình đi, chỉ được cái đạo đức giả”. Sau câu nói của tôi là một tiếng “ầm” của cánh cửa nhà Lão. Cơn tức đang lên đỉnh điểm, thấy thằng bé, tôi kéo nó lại, đét cho nó một phát vào mông. Thằng bé ré lên, còn tôi thì cũng ngơ ngác: “Á, Á”- Một bàn tay đầy cứt từ đít thằng nhỏ chưa rửa sạch. “Tức cái mình quá đi”- Tôi hét toáng lên. Tiếng cánh cửa đóng mạnh họa thêm tiếng la của chính mình làm tôi choàng tỉnh.- Ui trời! Chỉ là một giấc mơ.

***
Tôi làm kế toán trong một xí nghiệp may quốc doanh. Xí nghiệp phần lớn toàn đàn bà con gái chứ đàn ông thì ít khi theo nghề may vá tẩn mẩn. Khối văn phòng cũng có mấy ông chẳng ra hồn, còn vài cậu, thì tuổi đáng chú em. Công việc thì tối mắt với những dãy số khổng lồ, cộng thêm thời gian cứ dắt nhau chạy nước rút. Lôi tuốt tuồn tuột mọi thứ kể cả tuổi xuân của tôi, của nhiều cô gái khác trong cái xí nghiệp bé nhỏ này. Chợt nhìn lại mình đã qua tuổi băm... bằm…dai nhách, mà chưa có một mảnh tình vắt vai cho bằng chị bằng em. Thời của tôi gọi đích danh là “Ế”. Nói vậy cũng có vẻ bất công ghê, chứ mấy cha đàn ông: “Bảy mươi ta vẫn còn xoan- ta nay mới ba chục đã toan gái già”. Thảo nào mà mấy cha ấy tự cao tự đại, đầu hai thứ tóc mà cứ tưởng còn trẻ, toàn tán tỉnh mấy con nhóc chân dài. Có dịp tụ năm, tụ bảy là nói khoác, chê hết bà này đến cô nọ. Thế mà chẳng nhận ra mình ở dạng nào. Đích thị mấy cha ấy có bệnh mà không biết, dấu nhẹm đi!
Hơn mười năm về trước, Tôi cũng là cô gái tuy không đẹp, nhưng xinh cũng vào hạng nhất nhì xí nghiệp. Vệ tinh xoay quanh như chong chóng. Tôi cũng yêu một người. Anh ấy là lính pháo binh phục viên. Nói về cơ bản khá tốt như: trình độ kỹ sư vô tuyến điện, cao ráo, tính tình hiền lành. Tôi với anh thật sự yêu nhau và còn dự tính sẽ tổ chức đám cưới. Nhưng - Cái chữ “Nhưng” oan nghiệt lại quàng vào mối tình của chúng tôi. Có hai lý do mà tôi với anh phải gạt nước mắt chia tay. Lý do thứ nhất: Anh là người Bắc. Má Tôi không chịu anh, nên tìm cách đưa ra một lô dài nguyên nhân…
Má không chê nó ở điểm nào, nhưng nó là người Bắc phong tục tập quán khác xa với gia đình ta; nào là người Bắc sống chuộng hình thức, lễ nghĩa. Con có học được không? Hay lấy nhau được ba bảy hai mốt ngày lại ôm con về, rồi mang cái tiếng bỏ chồng, rồi cha mẹ cũng mang tiếng là không biết dạy con. Hơn nữa người Bắc do nhiều hoàn cảnh không rộng rãi như người Nam, nào là…nào là… Nghe mà nhức buốt cả đầu.
Má không chịu ảnh nên nói vậy chứ gì. Tôi gân cổ cãi lại - những lý do đó không quan trọng. Đã thương nhau rồi thì có thể dung hòa mọi chuyện. Con thương ảnh, má không chịu con đi tu …
- Ờ đi tu, tu đi! - Má Tôi gầm lên, nói bắc cầu qua Cha tôi. “Đó, ông xem con gái rượu ông đó, nuôi cho nên hình nên dáng rồi không biết nghe lời, muốn tốt cho nó, mà nó lại biến tôi thành bà la sát. Hu…huhu…”- Má vừa nói vừa hỉ mũi cái soẹt. Nước mũi dính ở tay, bà thẩy một cái rõ mạnh làm nó đậu luôn vào má Cha tôi.
Cái bà này ớn chưa. Thôi! má con bà ra rửa mặt đi cho tỉnh táo, chuyện đâu còn có đó, la lối um xùm hàng xóm nghe cười thúi lỗ tai. Cha tôi nói rồi bỏ ra nhà sau. Tôi với má cũng mỗi người một hướng.
Chuyện chỉ tạm dừng vì cái hỉ mũi của má, chứ cuộc chiến trong gia đình vẫn còn âm ỉ. Hết năn nỉ đến khóc lóc, má tôi nhất định không chịu là không. Tôi kéo luôn Cha, và cậu em vào cuộc. Tôi có hai đồng minh, thế mà vẫn không thắng nổi Má. Tôi bày ra phương án chống đối bằng cách tuyệt thực, mặt khác tôi mè nheo Cha tôi. Ông thương con gái, khuyên má tôi chấp nhận. Má tôi không muốn cãi cọ với Cha, nến cứ thấy Cha con Tôi rù rì nói chuyện, là Má tôi là liếc xéo, hí huýt.
Đúng là cha nào con nấy. Má tôi nói háy rồi ngúng ngoảy bỏ đi.
Má, Má à! Cho chị Hai lấy chồng cho rồi, ngăn chi, lỡ Chỉ đi tu thiệt thì sao? Hơn nữa, con gái khôn ba năm dại một giờ, lúc đó Má cũng phải chấp nhận thôi? Hay là má muốn chỉ vác cái bầu về mới chịu - Nó còn hát nhại một câu gì đó mà tôi nghe loáng thoáng là: “Vì tình… đeo ba-lô đằng trước, vì nước… đeo ba-lô đằng sau”. Cậu em tôi thuyết phục, Cha tôi phụ họa thêm:
Thằng Út nói đúng đó, bà nghĩ lại coi. Con Hai lấy chồng ở đây, chứ có phải nó ra Bắc làm dâu ai đâu mà bà sợ? Thôi em đừng lo, buồn nữa - Cha tôi chuyển tông từ “bà” sang “em” làm má tôi nguôi ngoai. Má không nói gì bỏ về phòng nằm và bỏ luôn cả bữa cơm chiều.
Nhà đã lên đèn mà má không ra ăn cơm. Ba thắp mấy nến nhang cắm trên bàn thờ nội. Mâm cơm dọn ra rồi, cha con ngồi nhìn chẳng ai muốn cầm đũa, không khí như cô đặc lại.
Cha tôi nói: “Hai - vào phòng với má con coi, rồi lựa lời mà nói. Má con không muốn con khổ thôi, đi đi!”- Cha tôi giục.
Dạ - Tôi đáp. Vào phòng, má đang thút thít khóc. Sà vào lòng bà tôi khóc theo. Má ơi! Con xin lỗi, con thật bất hiếu.
Thôi, hôm nào con nói nó về nhà ăn cơm - Má nói, tay quẹt ngang dòng nước mắt. Má ôm tôi vào lòng vỗ vỗ vào lưng như dỗ dành: “Ráng sống hạnh phúc nha con gái” - Má nói thêm. Dạ - Tôi trả lời rồi vùi đầu vào lòng bà. Một mùi thơm dịu dàng, ấm áp. Giấc ngủ  bất chợt chập chờn đến lúc nào không hay.
Chiều hôm sau hết giờ làm, tôi chạy sang bên khu nhà anh ở. Dự tính báo tin vui. Cửa phòng khóa. Sang tiếp bên cơ quan cũng không thấy. Tôi hỏi: có người nói không gặp. Có người nói mới thấy bóng đó nhưng không biết đi đâu. Trong lòng vừa tức vừa lo: Đi đâu vậy cà? - Tôi lầm bầm. Tôi nhớ ra rồi, chỉ có một nơi. Chỗ riêng tư của chúng tôi: Bãi biển.
Chiều nay, bãi biển vắng người hơn thường lệ, có lẽ trời đang muốn mưa.  Bầu trời nặng trình trịch như sắp sụp xuống, những cơn gió mạnh cuốn cả vốc cát hắt vào mặt rát rạt. Biển như sôi lên đục ngàu, kèm theo những đợt sóng lớn, đập ầm ầm vào vách đá bọt tung trắng xóa. Tôi liên tưởng nếu trong những con sóng ấy có tôi, với cái thân thể nhỏ bé này sẽ dập nát tan tành. Khuất lẫn trong những đợt sóng còn mấy chiếc tàu đánh cá đang nương theo dòng nước vất vả vào bến. Cuộc mưu sinh sóng nước luôn vật lộn với thiên nhiên.
Người đàn ông ngồi trên một tảng đá lớn. Tư thế thật bất an, với kiểu ngồi bó gối, cái đầu được đỡ bằng hai đầu gối chân co lại. Thêm nữa cái đầu ấy được đôi tay to lớn ôm vòng quanh. Tư thế này chắc chắn người đang gặp phải chuyện đau lòng hay còn hơn thế nữa. Nhưng, đó chính là Khang của tôi.
Tôi không biết chuyện gì xảy ra với anh. Anh ngồi bất động mặc cho bọt nước từ những con sóng hắt lên ướt cả nửa mình. Tảng đá lấn ra biển như một con lươn đen nhẻm, trơn trượt.
Anh Khang - Tôi gọi. Khang không quay lại hay không nghe tiếng nhỉ?- Tôi nhủ thầm.
Khang…Khang… Anh…Khang. Tôi bụm tay cố gọi thật to. Chắc chắn tiếng gọi của tôi không đủ lớn so với tiếng sóng, tiếng gió của một chiều biển đang nổi cơn giông. Trời bắt đầu đổ mưa. Tôi quyết định đi xuồng biển, không gian chuyển màu xám đặc, sóng liên tiếp dồn vào bờ, mạnh hơn cao hơn. Tôi cảm nhận được vì cát dưới chân mình rút mạnh, giòng nước như vòi bạch tuộc vừa kéo vừa hút ra xa. Tôi mất đà ngã dúi dụi, vội đứng lên để kịp đỡ con sóng mới. Miệng vẫn không ngớt gọi “Khang ơi…ơi…”. Tiếng gọi như rơi vào không trung, tan loãng. Tôi cố lội tới gần, chỉ có một đoạn ngắn mà nước đã ngang bụng. Sóng lớn quá, tôi cố tránh con sóng đổ trực diện nhưng muộn rồi. Một đợt sóng liên tiếp cao hơn đầu người đổ ụp xuống đầu tôi. Tôi chới với, người tôi hoàn toàn đươc nhấc bổng lên, trôi đi. Cố vùng lấy lại thăng bằng, tôi ngoi lên được mặt nước, hai tay giơ lên vẫy vấy, lấy hơi hét thật lớn: “Anh Khang… cứu …cứu em…”. Sức tôi đuối dần, nước tràn vào miệng mặn chát, tai lùng bùng không còn nghe rõ nữa. Mắt tối lại. Tôi ngất đi không biết gì.
Không biết tôi lịm đi trong bao lâu, song trong tiềm thức mơ hồ như có ai nắm lấy tóc mình kéo mạnh. Người tôi được nhấc lên một cách nhẹ nhàng, Tôi có cảm tưởng như đang bay. Xung quanh tôi là một vườn hoa hồng tuyệt đep, một vài cặp bướm đa tình đang gạ gẫm nhau. Đâu đó có tiếng sáo lẫn trong gió. Tiếng sáo là lời một bản tình ca nghe thật da diết. Lời tỏ tình của chàng trai. Tôi mơ màng nghe có ai gọi tên mình. “Lan ơi! Tỉnh lại đi em. Anh yêu em nhiều lắm”. Tiếp đến, tôi lại thấy mình như đang ngồi trên lưng ngựa, người tôi nảy lên theo bước gõ nhặt khoan lóc cóc…lóc cóc…
Tôi choàng tỉnh, ngạc nhiên nhìn mọi người đang xúm đông xúm đỏ quanh giường.
Chuyện gì vậy má - Tôi thì thào. Má ôm chầm lấy tôi rối rít - Ôi con tôi con tôi! Cha xoa đầu tôi nói: Con gái ba giỏi lắm. cám ơn trời Phật….!
Em tỉnh rồi Lan ơi - Tiếng của Khang reo lên.
- Ủa! Sao Khang lại ở đây? - Tôi bàng hoàng hỏi. Anh ngước nhìn cha má tôi, ngập ngừng trả lời:
Thì em bệnh nên anh ở đây chứ sao?
Tôi nhìn khắp lượt, gương mặt mọi người dãn ra, như vừa giải quyết xong một chuyện gì rất quan trọng. Cha má tôi khoát tay bảo mọi người ra ngoài. Chỉ còn tôi và Khang…
Tôi hoàn toàn khỏe mạnh sau một tuần dưỡng bệnh và đã đi làm trở lại. Tôi đã biết lý do tại sao tôi bệnh. Khang rất ân cần chăm sóc tôi. Nhưng tôi linh cảm thấy có điều gì hệ trọng đang được anh giấu kín. Khang vùi đầu vào các dự án, các bản vẽ vi mạch. Đã thế lại còn nhận đi công tác xa, dài hạn liên tiếp. Thắc mắc hỏi - được Khang cho biết là công ty của anh đang hợp tác với một công ty nước ngoài mở rộng mạng, hơn nữa anh cũng đang cần một khoản tiền để lo cho tương lai. Lý do Khang đưa ra chính đáng, nên tôi không biết nói gì hơn. Tôi thật sự buồn, một nỗi buồn len lỏi vào tận tâm can. Khang đi công tác đợt này lâu quá. Đã mấy tháng mà không có tin tức gì. Tôi nhắn Hải - người bạn thân, nếu Khang không trả lời thì tôi sẽ đi tìm. Mấy ngày sau Hải đưa cho tôi phong thư dày, dán kín. Nội dung chính bức thư cho biết: “Hồi anh còn là lính, trong một trận pháo kích bị thương. Vết thương này sẽ mãi mãi không cho anh được làm cha. Thời gian yêu em, anh đã dấu nỗi đau cho riêng mình. Yêu em nhiều bao nhiêu, anh càng không thể tước đoạt quyền làm mẹ của em bấy nhiêu. Chiều hôm anh ngồi ngoài bãi biển là ngày anh quyết định sẽ nói sự thật…”. Trớ trêu thay đó cũng là ngày tôi suýt bị chết hụt. Anh chăm sóc tôi cho đến khi hoàn toàn bình phục và chọn cách ra đi. Lá thư thay cho lời tạ từ, nó mang đi luôn tình yêu và trái tim tôi. 
Lan ơi! Em nấu cơm chưa? - Chị Mai phòng sát bên chạy sang hỏi.
Chưa chị - Tôi trả lời.
Vậy lát nữa em sang chị ăn cơm luôn cho vui - Chị mời.
Thôi để khi khác đi, em cũng còn đồ ăn - Tôi từ chối.
Cất đi để bữa khác, hay em ngại thì mang sang luôn, chị em mình cùng nấu nha. Miệng nói tay chị cầm luôn rổ rau củ tôi chuẩn bị cho bữa chiều. Không còn từ chối được nữa tôi đành khóa cửa đi theo. Bữa cơm chiều nay cũng có thêm Huân tham dự. Vậy là có hai kẻ độc thân đi ăn chực - Tôi đùa.
Có Cô, Chú ăn cùng càng vui. Anh Nghĩa chồng chị Mai đon đả nói và còn cố ý ghép tôi với Huân thành một cặp. Huân làm bên phòng nông nghiệp, lớn hơn tôi khoảng chục tuổi gì đó, độc thân. Bữa cơm vui vẻ qua nhanh. Dọn dẹp xong chúng tôi quây quần bên bàn uống nước. Anh Nghĩa đằng hắng lấy giọng:
Cô Lan này, anh nói có điều gì không vừa ý thì bỏ qua. Anh thương cô như em gái - anh Nghĩa rào đón.
Có chuyện gì mà anh làm mặt quan trọng dữ vậy. Em xin nghe - Tôi thấy hơi hồi hộp.
Chuyện là: Chú Huân có nói với anh chị, Chú ấy để ý đến cô khá lâu, nhưng ngại không biết ý cô thế nào. Theo anh thì cô chú cũng lớn tuổi rồi, suy nghĩ chín chắn hơn, cả hai hoàn toàn độc thân. Cô, chú có thể tạo thành một gia đình. Tình yêu cũng có thể đến sau hôn nhân. Phía chú Huân thì không cần bàn, vì chú Huân đã có tình cảm với cô rồi. Còn Cô thì anh chưa rõ. Anh chị nói vậy, cô Lan xem lại rồi trả lời cho chú Huân hay. Cô Lan cứ suy nghĩ đi. Vậy là tôi đã hiểu lý do những bữa cơm có hai kẻ độc thân ăn ké.
Thế là tôi trở thành vợ của Huân. Năm đầu mọi chuyện trôi đi trong yên ả. Tôi cố quên Khang đi để sống cho hiện tại. Nhưng từ khi có bé An ra đời, mọi chuyện bắt đầu rối lên. Rối đến độ không còn gỡ được nữa. Huân bắt đầu trở tính. Chuyện gì cũng là cái cớ để la rầy tôi: Lúc thì “Nhà cửa bề bộn, phòng ngủ toàn mùi sữa, mùi nước đái nồng nắc. Rồi đến chuyện cơm nước chậm trễ”. Huân dằn hắt đủ chuyện. Tôi đã nhịn cho yên cửa nhà. Có khi tôi cũng cãi lại, chúng tôi cãi nhau to.
Sao ông vô trách nhiệm thế, con còn nhỏ ông phải phụ một tay chứ, sao cái gì ông cũng đổ lên đầu tôi. Một tay ẵm con, còn tay kia thì lo nấu ăn, trong khi ông đi làm về ngổi ngửa bụng đọc báo, xem tivi là sao? Bảo ông trông con, ông nói không biết giữ trẻ. Con ốm con đau ông vô tư ngủ khò, bỏ mặc mẹ con tôi. Ông có phải là chồng, là cha hay là kẻ đến ngủ nhờ - Tôi điên tiết nói một hơi dài.
Á, Cô giỏi quá ha! Đẻ được thì nuôi chứ than thở nỗi gì. Uh, Tôi không xứng làm chồng, cô đi tìm thằng bồ cũ mà nhờ. Nó bây giờ ngon lắm - Anh ta móc qua chuyện cũ giọng ghen tuông. Sẵn chân anh ta đá cái bàn đổ cái ầm. Ly tách vỡ loảng xoảng. Đến nước này tôi không còn chịu nổi nữa.
Ông dọn về phòng của ông đi, chứ sống kiểu này tôi chịu hết nổi rồi. Ông tưởng ông ngon lắm hả. Tôi chấp nhận lấy ông cứ nghĩ rằng ông lớn tuổi sẽ yêu thương gia đình hơn, tâm lý hơn, chín chắn hơn nhưng tôi đã lầm. Ông đi đi cho khỏi vướng bận trách nhiệm làm cha làm chồng, được tự do bay nhảy.
Đi thì đi - lão nói rồi quay đi bất cần. Hai ngày sau lão dọn về căn hộ độc thân của lão cách đó vài căn.
  
Sáng nay - chủ nhật, trời coi bộ nắng đẹp, gió hiu hiu mát lạnh. Tôi bế bé An ra biển, nắm bàn tay bé nhỏ xinh xinh của nó lòng tôi thật nhẹ nhõm, một cái gì đó thật ấm áp, thật thiêng liêng...
Tòa tuyên cuộc hôn nhân của tôi chấm dứt. Tôi được quyền nuôi bé An.
Tôi trở thành bà mẹ đơn thân. Tình yêu không đến sau hôn nhân, và không chung tiếng nói khi trái tim mình đã chết. Có những giấc mơ cứ lặp đi, lặp lại đến ám ảnh như giấc mơ ở trên. Trong tận cùng tâm khảm tôi vẫn luôn hy vọng ngày mai giấc mơ đời sẽ đẹp.
                                                 Thuý Ngân
  

READ MORE - MUỘN MÀNG - truyện ngắn Thuý Ngân

Friday, October 10, 2014

THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH: NGUYỄN DU - Phạm Đình Nhân dịch - Dịch giả Ngọc Châu giới thiệu

Phần 10 "108 bài thơ Đường chọn dịch" 

Tượng đại thi hào Nguyễn Du ở khu di tích quốc gia đặc biệt Nguyễn Du 
(H.Nghi Xuân, Hà Tĩnh) -
Ảnh: Dương Quang - vietnamevent.vn



17. NGUYỄN  DU 
    (1765 – 1820)

          Nguyễn Du, nhà đại thi hào Việt Nam, tự Tố Như, hiệu Thanh Hiên. Quê ở Tiên Điền, huyện Nghi Xuân, tỉnh Nghệ An. Năm 1802, triều đình Gia Long vời ông ra làm quan, bổ làm Tri huyện Phù Dung, rồi Tri phủ Thường Tín. Năm 1805 được thăng hàm Học sĩ điện Đông các, rồi thăng Cần Chánh điện học sĩ và được cử làm Chánh sứ đi Trung Quốc. Về nước ông được thăng Hữu tham tri bộ Lễ. Ông mất năm 1820 ở Huế thọ 55 tuổi. Các tác phẩm chính của ông bao gồm : Đoạn trường tân thanh (tức Truyện Kiều – chữ Nôm), Thanh Hiên thi tập, Nam Trung tạp ngâm, Bắc hành tạp lục v.v…

73. XUÂN NHẬT NGẪU HỨNG 

Nguyên tác:   春  日  偶  興

患  氣  經  時  户  不  開 
逡  巡  寒  暑  故  相  催 
他  鄉  人  與  去  年  別 
瓊  海  春  從  何  處  來 
南  浦  傷  心  看  綠  草 
東  皇  生  意  漏  寒  梅 
懶  翁  奔  走  村  前  廟 
斗  酒  雙  柑  醉  不  回

Phiên âm:   Xuân nhật ngẫu hứng

Hoạn khí kinh thời hộ bất khai,
Thoan tuần hàn thử cố tương thôi. 
Tha hương nhân dữ khứ niên biệt,
Quỳnh Hải xuân tòng hà xứ lai? 
Nam phố thương tâm khan lục thảo, 
Đông hoàng sinh ý lậu hàn mai. 
Lân ông bôn tẩu thôn tiền miếu, 
Đẩu tửu song cam tuý bất hồi.

Dịch thơ:   
        Ngẫu hứng ngày xuân 
                                   Phạm Đình Nhân 
                                   Dịch 2007

Đóng cửa bởi chưng thời tiết xấu,
Rét rồi lại nóng mãi thay nhau. 
Quê người năm cũ vừa ly biệt 
Quỳnh Hải mùa xuân tới chốn nào? 
Nam Phố lòng đau nhìn cỏ biếc, 
Đông Hoàng  ý lạnh ngó mai sầu 
Ông già hàng xóm bên thôn miếu, 
Say rượu cùng cam chẳng biết đâu.  

        Uống rượu ngày xuân  
                                   Ngọc Châu 
                                   Dịch 2014 

Xấu trời, cửa cứ đóng hoài 
Nóng qua lạnh đến trải dài ngày đêm 
Quê người vừa biệt cựu niên 
Quỳnh Hải ơi xuân ghé miền nào chăng? 
Nam Phố đau nhìn cỏ giăng 
Đông Hoàng buốt dạ lạnh băng mai sầu 
Lão hàng xóm uống đã nhiều 
Chân nam say đá chân chiêu về nhà.

(Còn tiếp)




READ MORE - THƠ ĐƯỜNG CHỌN DỊCH: NGUYỄN DU - Phạm Đình Nhân dịch - Dịch giả Ngọc Châu giới thiệu