Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, March 17, 2014

GIÓ LỘNG - chùm thơ Hoa Nguyên





GIÓ LỘNG

Ạt ào
rít…
hú…
ném giật
xanh xao nỗi niềm
ngoài trời
gió lộng cả đêm
tái tê cây cối
cứa nghiền gốc thân
căm chi lùa hết phù vân?

tình người nhẹ hẫng
thảo quầng cong vênh
vẳng hồi trống tiễn…
sầu đông
gió lộng bứt phên
kiếp ta cũng hố cạn choèn
hơn sao?

tàu cau sóng soãi
mái tranh võng cói
bần bật run
thốc xoáy
gọi tên người xưa
nhắc điều chưa kịp nói
dội về thanh âm mùa cũ

bão bùng
dạ rứt ray
lũy tre rụng lá lắt lay
sao còn gió lộng?
quắt quay tình đời
ngấu vò trăm mảnh
bày phơi
rạng ngày cuốn gió
đêm rơi vào hồn

                     HN




KHÈO XUÂN MỚI

Ra khèo xuân mới
hồn nhiên
xua đông rét mướt
bắt đền ai treo
xuân còn đủng đỉnh qua đèo
ủ hườm ửng
háo hức khèo ăn xanh!

chưa xuân
sao gọt cho đành?
dáng xuân lấp ló
đông tàn dây dưa
khèo xuân mới
đợi giao mùa
vo tròn luyến nhớ hạt mưa
ướt chiều

khèo xuân
hợp én lượn phiêu
thả rơm lợp ngói
nhuộm rêu óng vàng
dát nhung lụa
lối em sang
nhẹ khèo xuân mới
đổ tràn hồn thơ

xuân mau chín tới mởn mơ
hân hoan mở ngỏ
đợi chờ tin xa
níu mây ngũ sắc vô nhà
bạn bầu tri kỷ
tách trà ấm xuân

                     HN



GỌI NỬA…

Đợi anh
gần nửa cuộc đời
nên chi
vớt nửa nụ cười trôi ngang
nửa em
trúc trắc lỡ làng
nửa anh
gồng gánh nợ trần
kém duyên

rồi mai gặp chốn thác ghềnh
có còn trắc ẩn truân chuyên
hỡi người?
ba đồng trầu
nửa lá thôi!
đủ têm nửa mảnh tình vôi nhạt lòng

chờ anh khất lại tàn đông
chuỗi dài
em chắp cay nồng giấc mơ
hoàng hôn lạnh giá cánh cò
nửa hồn chôn chặt
nửa khờ khạo trông…

                         HOA NGUYÊN




NGUYỄN THỊ HOA
49/83A NGÔ GIA TỰ
PHAN RANG NT
094554 8707
hoanguyenmt404@gmail.com
READ MORE - GIÓ LỘNG - chùm thơ Hoa Nguyên

Hoài Hương về Đà Nẵng - video Võ LàngTrâm


READ MORE - Hoài Hương về Đà Nẵng - video Võ LàngTrâm

Sunday, March 16, 2014

CHUYỆN NHỮNG CON TÀU BÁM BIỂN LẠI RA KHƠI - thơ Phan Minh Châu

 (Viết tặng nhân dân và cán bộ thị xã Sông Cầu) 



Một xóm nghèo rải rác ở triền sông
Một làng chài tháng năm năm ôm biển
Cứ mỗi sớm mai
Khi mặt trời hóa vầng trăng kỷ niệm
Chập chờn trôi trên sóng nước quê hương
Những thân tàu bám biển lại ra khơi
Các anh đi
Người vợ trẻ đêm nằm ôm con ngủ
Nghe ngoài xa sóng biển vỗ về
Lời gió biển ân cần
Như lời mẹ ru con
Đi qua những rặng dừa
Đi qua những hàng phi lao đêm nằm soải tóc
Đi qua trảng cát mềm còn đọng dấu chân chim
Hạnh phúc nào hơn
Sớm mai này không nghe đài báo bão
Không nghe những bản tin cuối ngày báo cướp biển somalia
Không nghe sóng gầm thác dữ xé Trường Sa
Không nghe tiếng trẻ thơ nữa đêm hờn vú mẹ
Không còn thấy những vầng khăn tang chít trên đầu những người vợ trẻ
Không còn thấy những căn nhà lặng lẽ mồ côi
Biển của ta
Biển của bốn nghìn năm lịch sử
Nơi chôn dấu bao hồn thiêng bất tử
Nơi mặt trời mổi sớm gọi ngày lên
Nơi các anh nằm những bia mộ không tên
Nơi tổ quốc hố sâu hằn lên mắt
Chúng tôi đây
Những người con  tháng năm dài bám đất
Bám biển dài, biển cạn.nông sâu ?
Và chúng tôi đã thấy những niềm dau
Những mất mát từ những người bám biển
Biển Việt Nam
Những vết hằn chạy dài theo cuộc chiến
Những Rạch Gầm Xoài  Mút,Trường Sa
Những Bạch đằng Giang còn loang máu ông cha
Những khuôn măt nhợt nhòa trắng đêm chờ biễn đông
Biển Việt Nam
Nơi ngọn gió lành chảy vào ngôi nhà trống
Nơi mổi sớm mai về nghe tiếng gọi yêu thương
Nơi cồn đảo xa người lính trẻ lên đường
Nơi Tổ Quốc sáng lên màu cờ đỏ
Các anh đi
Những thân tàu mang theo người thợ mõ
Xẻ mặt trời cứ mổi sớm mai lên
Theo những tượng đài những bia mộ không tên
Theo cột mốc chỉ đường nơi nào là Tổ Quốc
Các anh đi
Bóng người lính Trường Sa ngày đêm ôm đất nước
Bóng những quặng ngầm neo đáy đại dương
Bóng thềm lục địa chạy dài theo vỉa đất quê hương
Bóng người mẹ làm cánh chim báo bảo
Các anh đi
Những trái tim bốn nghìn năm chưa một lần chao đảo
Trước họng súng vô hình đang nhắm tự phương xa


PHAN MINH CHÂU
3b Âu Cơ Nha Trang khánh Hòa

Đ.T 0922992662
READ MORE - CHUYỆN NHỮNG CON TÀU BÁM BIỂN LẠI RA KHƠI - thơ Phan Minh Châu

CHÂN DUNG MẸ - thơ Trần Hữu Khả





CHÂN DUNG MẸ 

Viết cho Mẹ, cho Bà, cho Chị...
những phận đời nghèo khó mỏng manh
nhưng không cam chịu.

Từ những ngay mới biết đi chập chững
ngày còn cuộn tròn trong vòng tay Mẹ ôm chặt bầu vú
ngày còn nằm ngữa chân gác vành nôi nhìn Mẹ gò lưng đều đều đưa nhịp
tôi đã thấy
đôi tay Mẹ gầy yếu thô ráp quá
ruộng sâu nương cạn mưa nắng hai mùa dầm dề rát bỏng
phiên chợ xác xơ ngô khoai hiu hắt lầm lủi gánh gồng
tôi đã thấy
tuổi ba mươi của Mẹ
gánh nặng áo cơm trăm phương dồn đuổi
vành nón rách bươm khuất lâp phận đời gian nan bé mọn...
Những ngày xuân đì đẹt đầu hè tiếng pháo
những phút hân hoan hội hè một ngày hiếm hoi lễ chạp
chiếc áo lành lặn đẹp nhất
khoác lên người Mẹ
mùi long nảo nao nao bẽn lẽn
còn hằn nguyên những nếp gấp lâu rồi không mặc
tất cả
phớt lên môi Mẹ tôi
một thoáng cười mong manh dè xẻn
như chưa thể tin
niềm vui nhỏ nhoi nầy là có thực...
Tôi đã nghe
lời Mẹ ru qua từng đêm
ngậm buồn và ray rứt quá
tôi làm sao hiểu được
đó không phải là lời kêu than oán thán
mà đó là lời ru
lời ru cho vạn nỗi nhọc nhằn miếng cơm manh áo
lời ru cho những khốn nạn trái ngang thản nhiên tàn phá
lơi ru cho lũy tre làng bao đời vây hảm ao tù nước đọng
lời ru cho cả bầy con về một ngày mai chân đất đường dài
lời ru
mỗi đêm
để Mẹ trút đi tiếng thở dài cứ đau ngang lồng ngực
để Mẹ nuốt đi giọt nước mắt về đọng trên bờ môi lâu rồi khô nứt...
Giữa những cơn sóng dài lạnh lùng vùi dập
giữa bao la móng vuốt tai ương
đã bao lần
tôi thấy
Mẹ khóc!
giọt nước mắt rưng rưng day dứt
giọt nước mắt chan hòa vật vả
giọt nước mắt quay đi tuyệt vọng
giọt nước mắt uất hờn máu đỏ
nước mắt ấy
vắt ra từ vật lộn mưu sinh còm cỏi
từ chân yếu tay mềm từ lạnh bạc lòng người
như con giun trườn đi dưới chân đời giẫm đạp
ai cứu Mẹ tôi!- ai cứu Mẹ tôi!
tiếng kêu thất thanh rơi lạc giữa ngút ngàn vô cảm
tiếng kêu hòa tan giữa muôn ngàn tiếng than thân phận
nước mắt ấy
đã nhiều năm
vẫn còn mặn chát nhói đau
giữa đời tôi lạt lòng nhìn Mẹ xót xa bất lực...
Trong cái bóng hình nhỏ bé ngày đêm ngược xuôi tất tả ấy
tôi đã thấy
biết bao lần Mẹ trắng tay gục ngã
biết bao lần Mẹ vật vả với vết thương
tôi lại thấy
Mẹ đứng lên !
liêu xiêu vượt lên thác nguồn phía trước
Mẹ không đành lòng thả trôi số phận
dù phận đời mỏng như chiếc lá
Mẹ không bằng lòng với lời ru truyền kiếp
khi định mệnh chưa cho Mẹ chọn lựa một lần...
Đã nhiều năm
Mẹ không còn đi bên cạnh tôi nữa
khốn khó giữa đời cứ trùng trùng theo năm tháng
biết bao lần tuyệt vọng
ngồi khóc !
thân rã rời tôi muốn nằm yên mãi mãi
thả trôi tất cả  -  thả trôi tất cả...
Trong cơn mê
tôi lại thấy
bên đường
một bóng ai tất tả thân quen
nhỏ bé khó nghèo như Mẹ tôi một đời nụ cười dè xẻn
nắm tay tôi
như mọi lần
cùng tôi liêu xiêu
vượt lên thác ghềnh phía trước.. 


Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Số ĐT: 0903507075
READ MORE - CHÂN DUNG MẸ - thơ Trần Hữu Khả

THƠ TRÚC THANH TÂM



1. ĐỜI MÌNH

Gọi chiều, chiều đã phôi pha
Trăng huyền ảo, gió la đà, mây rơi
Gọi người, người vẫy tay tôi
Mênh mông tôi giữa dòng trôi đời mình

Gọi em, em hé môi tình
Gọi đời, đời đã bình minh nãy giờ
Thơ tôi gói cả ước mơ
Tình tôi còn hẹn bến bờ mai sau !

2. VÍ DỤ

Cứ là ví dụ, thơm nhau
Nhỏ có nghe trái nhiệm mầu đang rơi
Sầu riêng, sợ lắm nhỏ ơi
Hãy sầu chung để mắt soi nỗi lòng

Cứ là ví dụ, vợ chồng
Đừng nghe thiên hạ dối lòng, bán mua
Nhỏ cười chúm chím, mây mưa
Mấy ông thi sĩ cù cưa, vẽ bùa !

3. PHƯỢNG ĐỎ

Thương sao màu nắng quê nhà
Sầu ta treo nhớ rừng già hắt hiu
Sông quê hát lý chiều chiều
Gió mê cút bắt, trăng trèo đọt cây 

Nhớ quê hồn thả hương bay
Về mùa phượng đỏ những ngày yêu em
Bao năm canh cánh nỗi niềm
Mới hay sót lại một miền trán nhăn !

TRÚC THANH TÂM

 ( Châu Đốc )
READ MORE - THƠ TRÚC THANH TÂM

GỞI EM Ở LẠI BÊN SÔNG - Huy Uyên

                 (Chiều qua Thạch-hãn)



1-
Từ ngày Nguyện còn ở lại
(bên sông chôn mối tình buồn)
trời cao mây bay bay mãi
nhạn chiều cánh lạc hơi sương.

Sẽ là chiều đi không hết
đợi người bên kia quá buồn
mõi mắt tìm đò qua vội
mùa hè đã chết trên sông.

Nguyện,ta gọi hoài gọi mãi
em còn nhớ chi đời ta
giữa tim ta ngàn dấu đạn
liêu xiêu bên gốc cây già.

Bóng em giờ quá tiêu điều
chiều quê đượm tình em gái
hẹn hò trôi đi nhạt phai
em đi và đi đi mãi.

Chiều mình ta buồn chậm bước
tiển ai qua cầu gió bay
chân đê bóng người buổi trước
quên đi những buổi hẹn hò.

2-
Tha thẩn bên kia chân đồi
rừng hát chiều lời ru gió
Nguyện có thấy lòng chơi vơi
nhớ ai những ngày tháng cũ.

Em cõng tim ai lên rẫy
nằm nghe từng khúc thầm thì
ngày xưa ôi ngày xưa ấy
nhuộm lòng bao rừng tái tê.

Đâu đây tiếng hát buôn làng
mơ ngày vui cùng đêm hội
nhịp kèn ai đưa theo sang
trao duyên cầm tay em nói.

Đầu năm em ra khe tắm
nước trong veo rêu mốc xì
sao hôm nay trời đầy nắng
nheo mắt cười (với) em điều chi !!!

3-
Ngày em về lại sông quê
chao lạnh bên cầu tre nhỏ
những con thuyền đến rồi đi
phận đời đắng cay duyên lỡ .


Em dịu thơm mùi hoa bưởi
bến sông chợt vắng giọng cười
hương buồn theo chiều vời vợi
điệp-lài-vàng sắc hoa rơi.

Em gánh nước xao tình tôi
ngoài kia chừng như nắng tắt
giọng ai hát mà đêm trôi
tháng ngày xa xưa đã mất.

4-
Thôi em nhắc chi ngày ấy
ta mang nỗi nhớ trong đời.

Huy Uyên
READ MORE - GỞI EM Ở LẠI BÊN SÔNG - Huy Uyên

Thơ đề ảnh: THIẾU NỮ SỨC XUÂN - Nguyễn Hồng Trân



Thiếu nữ che nón bài thơ,
Mắt nhìn say đắm, đợi chờ ai đây?
Nụ cười hiện nét thơ ngây,
Thướt tha áo tím tràn đầy sức xuân…
                 
Nguyễn Hồng Trân
READ MORE - Thơ đề ảnh: THIẾU NỮ SỨC XUÂN - Nguyễn Hồng Trân

ĐỜI TA CŨNG CHỈ VỚI RỪNG - thơ Hoàng Yên Lynh

Thác Dambri, Lâm Đồng


ĐỜI TA CŨNG CHỈ VỚI RỪNG 

Bạn cũng không tình cũng không
Ở đây gió núi bềnh bồng mây trôi
Dăm cô sơn nữ bên đồi
Chiều nghiêng vọng tiếng chim trời gọi nhau 
Cũng chẳng buồn - chẳng thương đau
Một mình rồi cũng qua mau tháng ngày
Trả cho đời những cơn say
Trả người ân oán - trả ai muộn phiền
Ở đây riêng nỗi niềm riêng
Ngày xưa còn lại nỗi niềm lắng sâu
Về đâu - ừ đời về đâu
Cả đời còn lại đôi câu thơ buồn
Bình minh rồi cũng hoàng hôn
Đến, đi là thế chữ KHÔNG với đời
Với rừng thao thức đầy vơi ...

HOÀNG YÊN LYNH


READ MORE - ĐỜI TA CŨNG CHỈ VỚI RỪNG - thơ Hoàng Yên Lynh

Saturday, March 15, 2014

CHẤM VĂN HỌC TRÒ - Hoàng Đằng



      
  
    Ảnh tác giả:
    Thầy Hoàng Đằng (cựu giáo sư trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị và Trung Học Đông Hà Quảng Trị trước 1975)



                                                          
CHẤM VĂN HỌC TRÒ
                                 
Trong đời, trước đây, mình có một thời gian dạy văn bậc trung học . Mình thấy đôi lúc học trò có nhiều cách hiểu văn rất đặc biệt.
Có lần mình dạy một đoạn văn xuôi có từ “chợ búa”. Lúc ấy, mình cho đó là một từ kép; tuy nhiên, trong trí, mình cứ thắc mắc: âm tố “búa” có thực nghĩa là gì. Có thể nào “búa” là một từ của một ngôn ngữ nào đó du nhập vào tiếng Việt trong quá trình chung đụng giữa dân tộc mình với các dân tộc khác. Có thể nào vì ngày trước ở mỗi chợ quê thường có một lò rèn mà trong lò rèn dụng cụ quan trọng nhất là búa các loại nên “búa” được ghép vào “chợ”.  Mình đặt câu hỏi với học trò lớp đang dạy:
- Em nào biết “búa” trong “chợ búa” nghĩa là gì không?
Một em học trò xẳng xái đưa tay và đứng dậy ngay, tự tin trả lời
- Thưa thầy, chợ búa là nơi ồn ào; ồn ào vì ở chợ người đông, nói nhiều, đinh tai nhức óc chẳng khác gì lúc thợ rèn đập búa.
Mình không dám bảo ý kiến của em học trò trên là đúng hay sai, mình chỉ biết khen đó là một cách hiểu có tính sáng tạo.
Ở một trường hợp khác, mình gọi một em học trò lên bảng trả bài. Mình hỏi:
- Em hiểu cụ thể thế nào về 2 câu thơ mà cụ Nguyễn Du tả mộ Đạm Tiên trong truyện Kiều sau đây:
                  “... Sè sè nấm đất bên đường,
                   Dầu dầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh ...”
Sau một chốc lát suy nghĩ, em học trò phát biểu trả lời:
- Thưa thầy, cái nấm đất bên đường là cái mồ Đạm Tiên, người đi đường  mỗi lần muốn tiểu tiện, cứ “sè sè” lên đó; nước tiểu chứa chất muối, mặn và hăng. Đã là đường đi, kẻ qua người lại đông, cỏ trên mộ hứng nước tiểu nhiều, bị nhiễm mặn, đầu ngọn bị úa nên “dầu dầu ... nửa vàng nửa xanh”.
Mình không ngờ học trò lão hiểu khác mình. Đến thời điểm đó, mình chỉ hiểu: Mộ Đạm Tiên không được ai chăm sóc, bị hoang phế lâu ngày, qua thời gian, nước mưa bào mòn đất khiến nấm mộ trở nên thấp lè tè (ở đây, cụ Nguyễn Du dùng từ “sè sè”) và mộ không được ai giẫy cỏ, cỏ quá già, héo úa, nay gặp tiết Thanh Minh, trời ấm, những chồi, những nhánh cỏ xanh trồi lên, vì thế, chúng ta thấy “dầu dầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh”.
Trong thơ văn, một số nhà phê bình văn học nghĩ rằng độc giả cũng là tác giả của tác phẩm. Người viết là tác giả đầu tiên, người đọc là những tác giả kế tiếp, mỗi người hiểu tác phẩm theo điều kiện, trình độ, trải nghiệm, hoàn cảnh và thời đại của mình.
Đúng vậy. Cụ Nguyễn Du, khi viết truyện Kiều, chắc chắn chưa có ý niệm gì về triết thuyết duy vật hay triết thuyết hiện sinh, vậy mà sau này nhiều nhà nghiên cứu văn học đã dùng những triết thuyết ấy soi rọi vào truyện Kiều và đưa ra những khám phá thú vị.
Và gần đây thôi, trong học giới, dậy lên những phản bác qua cách hiểu về một số câu tục ngữ.
Ví dụ câu tục ngữ: “Áo cứ chàng, làng cứ xã”. Theo cụ Nguyễn Lân, “chàng” là ông chồng trong gia đình, “xã” (lý trưởng) là người lãnh đạo một làng; cụ Nguyễn Lân cho rằng câu tục ngữ nói lên tính ỷ lại của người đàn bà vào chồng cũng như tính ỷ lại của người dân trong làng vào vị đứng đầu mà không thấy được vai trò làm chủ của mình.
Huệ Thiên (trong bài: “Những chỗ sai khó ngờ trong Từ Điển Thành Ngữ Tục Ngữ Việt Nam”) lại hiểu “chàng” tức là “tràng” nghĩa là cổ áo (theo Từ Điển An Nam – Bồ Đào Nha – La Tinh của A. De Rhodes) hay vạt trước (cách hiểu bây giờ) của chiếc áo dài. Vậy nên câu tục ngữ nhấn mạnh vai trò quan trọng của bộ phận chính hay nhân vật chính.
Và qua câu tục ngữ: “Mưa rừng cọ, gió rừng thông”, TS. Nguyễn Đức Dương (Từ Điển Tục Ngữ Việt) hiểu: Rừng cọ có thể che mưa, rừng thông có thể che gió. Tuy nhiên, Hoàng Tuấn Công lại hiểu: Trong rừng cọ, mưa ít cũng tưởng là mưa nhiều, vì hạt mưa rơi trên lá cọ gây tiếng ồn; trong rừng thông, gió nhẹ cũng tưởng gió lớn, vì gió luồn khiến cành lá thông tạo nên tiếng reo, tiếng rít.
Qua mấy trường hợp mà mình đề cập miên man trên đây, mình muốn nói lên ý kiến của mình về trường hợp một cô giáo chấm văn bị công luận thiếu thông cảm, phê phán nặng nề.
Cô giáo Hà thị Thu Thủy dạy văn tại trường trung học Lômônôxốp ở Hà Nội, vào tháng 9 năm 2012, ra một số bài tập viết, kiểm tra sức hiểu của học sinh về ý nghĩa của ca dao tục ngữ, trong đó có mấy câu ca dao:
                           “Gió đưa cành trúc la đà,
                     Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương.
                            Mịt mù bãi cát màn sương.
                     Nhịp chày Yên Thái, bóng gương Tây Hồ”.
Một trong số học trò của cô hiểu và diễn đạt trong đáp án: Canh gà Thọ Xương là cháo gà Thọ Xương (đúng ra phải hiểu là: gà gáy điểm canh - canh là đơn vị tính thời gian ban đêm ngày xưa, đêm có 5 canh, ngày có 6 khắc.) Khi chấm bài, cô đã biết em học trò hiểu không đúng, nhưng không dùng viết sửa ý diễn đạt này mà cho điểm 8 toàn bộ bài tập có nhiều phần ấy. Phụ huynh em học sinh xem bài của con, rồi đến khiếu nại với ban giám hiệu là cô giáo truyền thụ kiến thức sai. Ngay sau đó, một số phương tiện thông tin đại chúng rùm beng phê phán kiến thức cô giáo non kém. Chịu không nổi búa rìu dư luận, cô giáo Thu Thủy bỏ lớp, bỏ học sinh, trốn về quê nghỉ ngơi và viết đơn xin thôi việc. 
Mình nghĩ lỗi chấm bài gặp sai chỉ bớt điểm mà không sửa bằng viết trên bài học sinh không phải chỉ cô giáo Thu Thủy mắc mà xưa nay nhiều thầy cô giáo mắc phải. Lý do: một là không đủ khoảng trống trên bài tập để diễn hết ý sửa, hai là muốn tránh cho học sinh mất tự tin trong học tập khi thấy bài làm của mình bị sửa quá nhiều, ba là mệt mỏi do chấm số lượng bài quá lớn.
Mình trách vị phụ huynh kia không góp ý với cô hay khiếu nại với ban giám hiệu về trường hợp cô một cách kín đáo.
Mình trách các trang mạng, các báo thiếu thông cảm với hoàn cảnh làm việc của một giáo viên mà được dịp thì chỉ trích cho “đã miệng”, “sướng bút”, thậm chí sỉ nhục để một giáo viên trẻ tuổi nhụt chí trên đường sự nghiệp.
Thật ra, không phải đây là lần đầu tiên em học sinh của cô Thu Thủy hiểu “canh gà” là cháo gà mà trước đó đã có lắm người hiểu như thế, ngay cả một vài dịch giả - những người giới thiệu văn học Việt Nam với thế giới – cũng dịch “canh gà Thọ Xương” ra tiếng Anh là “chicken soup of Tho Xuong” hay ra tiếng Pháp là “bouillon de poulet de Tho Xuong”.
Ở đời, bao dung với lỗi và lầm của người khác là quan trọng trong xây dựng tình người./.                                                                                                                    Hoàng Đằng
               
READ MORE - CHẤM VĂN HỌC TRÒ - Hoàng Đằng

Friday, March 14, 2014

Thơ Châu Quang Phước: GIÓ MẠNH VỀ CHIỀU, HƠI THỞ BIỂN KHƠI






GIÓ  MẠNH  VỀ CHIỀU


Chiếc áo lạnh đơn sơ hút mùa gió bấc
Mẹ ấm lòng mặc tư tưởng của con
Chỉ có gió yêu thương bay lất phất
Che mát đời thằng nhỏ chạy lon ton.

Với manh áo ngắn ngày con nhỏ dại
Dài chấm lưng chạy hát quanh nhà
Cơm không đủ lấy gì lo cái học
Muốn đến trường tìm chữ - nhưng xa.

Mẹ ngồi lại nhớ con dài tầm vóc
Tay hoáy trầu thơm nhẹ cất lên môi
Miếng trầu đỏ đẹp ngày con nhớ mẹ
Bâng khuâng hoài - Làm sao gặp mẹ tôi?

Mẹ vẫn sống vui hơn ngày gió lạnh
Mặc chiếc áo con mang tư tưởng nhẹ nhàng
Chỉ có gió reo chung người dân Việt
Biết thương yêu gần xóm ấm họ hàng.

Gió thổi buốt làm sao ngăn nổi mẹ
Chiếc áo ngoài túi đựng miếng trầu cay
Đời vốn liếng chỉ có trầu ống hoáy
Hoáy thơm cười cháu nhỏ biết nhường nhau.

Chiều mẹ đứng dưới nhà xiêu ngói dột
Lòng ấm ru vì có gió bên lời
Con tuy khuất nhưng rất cần ơn mẹ
Đêm bay về hát nhẹ thuở nằm nôi.
                                      C Q P  





HƠI  THỞ  BIỂN  KHƠI

Lời thét gào gió biển
Em ra khơi trập trùng
Thầm thì mùa biển động
Chớp ngoằn ngoèo trên không.

Gió buồm xa thổi rát
Núi ngăn dáng đứng chào
Em lang thang đời biển
Tắm mình cào xa khơi.

Đời cha sinh từ biển
Nuôi sóng vỗ triền miên
Lấy xuyến xao làm vốn
Cùng ông bà Tổ Tiên.

Sáng nay vui từ biển
Mang đai kéo lưới thuyền
Ngày nào không ngắm biển
Nhớ xé lòng bâng khuâng.

Nửa đêm nghe cười biển
Nửa đời ôm sóng xao
Ôi! Nỗi lòng đất mẹ
Âm thanh ấm ngọt ngào.

Rồi mưa phùn đông lạnh
Người ra biển nhiều lần
Đời muốn ôm sóng lớn
Thở cùng trời lâng lâng.
                          Châu Quang Phước                      

                                            
READ MORE - Thơ Châu Quang Phước: GIÓ MẠNH VỀ CHIỀU, HƠI THỞ BIỂN KHƠI