Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, November 9, 2013

BÃO RÓT - thơ Phan Minh Châu




Bão đang rót tràn ly
Mưa đang dày từng hạt
Những cơn mưa nãy mầm
Sôi trong từng thớ đất
Bão đang chảy vào Nam
Bão đang xuôi ra bắc
Theo kinh tuyến chỉ đường
Bão bây giờ đang giât
Hết cơn bão số mười
Khiến miền Trung tan nát
Cánh đồng vừa giáp hạt
Bông lúa vàng tan hoang
Dân chưa hết lầm than
Bây giờ thêm bão dữ
Như ai đó chỉ đường
Bão đi cùng với lũ
Bão xé nát Trường Sơn
Bão cày xéo đồng bằng
Lũ về hùa với bão
Nuốt xóm làng tan hoang
Bão đang chảy vào Nam
Đây là luồng bão dữ
Cơn bão số mười hai
Không một giờ di trú
Bão xối xã điên cuồng
Lũ đang chờ bão thốc
Khép lại những thiên đường
Đang một còn một mất
Hởi miền Nam yêu dấu
Hởi đồng bào yêu thương
Hảy vật cùng với bão
Để sáng trời quê hương
Hởi miền Nam yêu dấu
Hởi đồng bào yêu thương
Hảy gồng lên chống lũ
Để bớt ngày tang thương


PHAN MINH CHÂU
READ MORE - BÃO RÓT - thơ Phan Minh Châu

NGỠ - Hoàng Anh 79



Bên ấy mùa này lắm bão giông
Thấp thỏm lo âu đến phập phồng
Sợ em lạc lõng trong hoang lạnh
Sợ mỗi đêm sang lại chạnh lòng.


Mới chỉ thu thôi cũng não nùng
Nước trời quạnh quẽ nỗi mông lung
Lá vàng đau đáu bên hiên rụng
Ngán ngẩm kiếp người cũng dửng dưng…


Chắc ta cả nghĩ quá đi thôi
Nơi đó dù sao cũng có đôi
Cứ ngỡ em là riêng ta ấy
Ngỡ tan rồi hợp lại chia phôi…

Hoàng Anh 79
READ MORE - NGỠ - Hoàng Anh 79

Wednesday, November 6, 2013

TRẢ VỀ DĨ VÃNG - thơ Tú Yên





Mai anh về giữa đổi thay của Huế
Biết có tìm lại được bóng hình xưa?
Trăng Vĩ Dạ không còn soi lối trúc
Đò Hương Giang đã vắng bóng người đưa
Em năm tháng mỏi mòn trong cô độc
Tuổi thơ rồi cũng vội vã đi qua
Đời dâu bể chút tình không giữ trọn
Để nỗi buồn nhuốm tóc đến sương pha
Thôi anh nợ!  nhắc làm chi chuyện cũ
“Ai hai lần được tắm một dòng sông?"
Cũng đừng hỏi răng em buồn luôn rứa?
Bởi đâu còn thơ dại để chờ mong
Mai anh về phút tương phùng bở ngỡ
Dẫu trăm lần rất thực - cũng là mơ!
Chút luyến lưu xin trả về dĩ vãng
Cho trang đời ngập mãi giữa hồn thơ.
Mai thôi anh đừng trở về cùng Huế
Cuộc tình xưa thất lạc tự bao giờ
Câu mái nhì không xôn xao lữ khách
 Điệu Nam Bình ngọt lịm cũng bơ vơ.                                            
                                Tú Yên (Hội An)
READ MORE - TRẢ VỀ DĨ VÃNG - thơ Tú Yên

THEO EM VÀO GIẤC NGỦ - thơ Trương Nguyễn




Tôi muốn
Đem ước mơ của mình
Vào giấc ngủ của em
Thấy mảng trời xanh trộn lẫn mây hồng
Gom nhặt hết âu lo
Trả về cùng huyễn mộng
Để giấc mơ của em trôi vào đêm khuya khoắt

Vầng trăng nghiêng đượm buồn màu xám ngắt
Áng mây mù lãng đãng
Bay trong băng giá của đêm
Tôi soi bóng mình dài ngoặc bên thềm
Vẫn ngồi đây cho em no tròn giấc ngủ

Sợ lúc thức giấc
Nhìn thấy ngày ủ rũ
Em lại buồn vì năm tháng qua nhanh
Điều không may theo trí nhớ hiện về
Bến bờ bão giông rời xa thực tại

Tôi mong
Em yên bình trong đôi tay ưu ái
Để được nghe
Âm vọng lời ru tận đáy trái tim
Nơi sâu lắng giọng thơ
Mãi là cánh chim
Vụt bay bổng thăng hoa bao nỗi nhọc nhằn cay cực
Hãy ngủ đi em
Quên đời một lúc
Trên đôi môi thoáng nở một nụ cười
Trong giấc mơ
Loài hoa nào cũng mãi xanh tươi
Mọi niềm thương không còn thiên kiến

Ngủ đi em !
Giấc mơ nào cũng đến giờ tan biến
Em sẽ hân hoan
Đối diện với cuộc sống vô cùng
Một cõi lòng êm ả

Giữa hư không…
READ MORE - THEO EM VÀO GIẤC NGỦ - thơ Trương Nguyễn

NGHỀ DẠY HỌC - Trường Hải Lê Văn Đông


(Chào mừng ngày NGVN 20/11)



“Nhân sinh bách nghệ” – lời dặn người xưa,
Tôi theo nghề dạy học thật tình cờ !
Năm tháng mái trường, vui cùng tuổi trẻ,
Để cuộc đời đẹp mãi những giấc mơ ! 

Kỉ niệm cúc vàng sáng cả mùa thu,
Ngày khai giảng, trái tim dồn nhịp đập.
Mùa đông lạnh, bếp lửa hồng bản nhỏ,
Thầy trò bên nhau sưởi ấm niềm vui! 

Xuân ùa đến hoa đào hồng sắc núi,
Thầy miệt mài trang giáo án, vần thơ.
Trò chăm chỉ luyện rèn kì thi tới,
Đón hè về phượng đỏ, tiếng ve ran! 

Nghề dạy học cuốn theo nhịp thời gian,
Đầu điểm bạc, tâm hồn thầy vẫn trẻ!
Giữa đám học trò muôn hình, muôn vẻ,
Ánh mắt thầy lấp lánh mái trường yêu! 

Mãi âm vang trống trường điểm sớm chiều,
Vẫn bụi phấn bay bay mờ bục bảng,
Vẫn ám ảnh nhớ từng trang giáo án,
Nhớ cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. 

Nỗi nhớ khôn nguôi áo trắng, tim hồng…


Đỉnh Sơn , tháng 11/2013
Trường Hải Lê Văn Đông
READ MORE - NGHỀ DẠY HỌC - Trường Hải Lê Văn Đông

NẾU MAI XA CẦN THƠ - thơ Nguyễn An Bình





Là bóng nắng ngủ vùi trên lá cỏ
Phố lên đèn hàng cột đứng chơ vơ
Anh ngậm ngùi lặng yên nhìn mây xám
Trôi về đâu cũng mờ mịt bến bờ.


Là thương nhớ theo chim về núi cũ
Hót bên tai những nhạc khúc lạ đời
Anh bỏ quên như dây đàn lạc phím
Bởi ngày xưa giờ cũng rất xa xôi.


Nếu chim về ngủ yên trong tiềm thức
Anh sẽ đi trong gió bão quay cuồng
Để tìm lại mùa xuân nào đã mất
Trên cuộc đời rạn nứt mãi còn vương.


Đêm Cần Thơ đèn lên màu rực rỡ
Anh nghe mình lạc giữa chốn hoang vu
Vì tháng ngày đã qua đi rất vội

Vì em không còn sống giữa mùa thu.

Nguyễn An Bình
READ MORE - NẾU MAI XA CẦN THƠ - thơ Nguyễn An Bình

TRONG RÁNG CHIỀU TAY AI VẨY BÊN SÔNG - thơ Huy Uyên



Sương trắng đồng quê tháng năm tháng bảy
đời em chắt chiu ruộng lúa nương dâu
ngày em đi đốt đồng bỏng cháy
thôn xóm xa quên- mưa nắng dãi dầu .

Còn mẹ già tóc bạc trắng bên hiên
gió đổi mùa từng cơn gió thổi
ngóng chờ con đầu làng thấy mà thương
thân mẹ áo rách nghèo bao mùa đứng đợi .

Em hai mắt đắm chìm ngày tháng trôi sông
đợi chờ ai mà đi khuất mãi
bỏ lại tôi những đêm quá buồn
đầy vơi thôi mộng người đã đưa tay hái .

Quanh quê nghèo ấm lạnh chiều hôm
tiếng sáo người gọi trâu về giấc tối
bàng bạc lòng chi theo mấy hoàng-hôn
nên buồn theo em mà lòng tôi dấu mãi .

nói chi thêm chuyện người con gái
ra đi và chết vạn nổi lòng
vơi sầu để tim ai còn đau mãi
hỏi khi về rồi mà có đợi trông .

Em đi bỏ quê lại một mình
tháng ngày ai đưa tay vẫy
hắt hiu ơi mấy nhịp giọng ca buồn
xuân hạ thu đông chở mùa đầy gió .

Ngọt đắng trao người bờ môi bỏng rát
dỗi hờn xưa ở lại mắt huyền xưa
quê nghèo em cả đời cơ cực
thương em biết mấy cho vừa .


Huy Uyên
READ MORE - TRONG RÁNG CHIỀU TAY AI VẨY BÊN SÔNG - thơ Huy Uyên

Tuesday, November 5, 2013

CHUÔNG CHIỀU - La Thuỵ


 


                     CHUÔNG CHIỀU
           Chuông chiều ngân vọng thiết tha 
     Hốt nhiên tục luỵ ta bà lắng sâu
           Binh boong ... khoan nhặt nhiệm mầu
     Hồi chuông khúc nhạc thanh cao tâm hồn
           Bản thánh ca, tiếng chuông đồng
     Con tim tĩnh lặng sạch không ưu phiền
                                                 La Thuỵ

 
                           HOẠ
 
                           VÔ ĐỀ
 
          Trời chiều vẳng vọng thiết tha 
    Gần xa trầm bổng ngân nga…kinh cầu 
          Lòng thành ghi mãi ân sâu 
    Di Đà cứu khổ…về đâu cội nguồn 
         Trí lành hòa với tiếng chuông 
    Tan đi cay đắng tâm buông muộn phiền 
                                          NgoctuyenCP


READ MORE - CHUÔNG CHIỀU - La Thuỵ

TÔI SẼ VỀ ... TÓC ÚA MÀU MÂY - thơ Hoàng Yên Lynh



Tôi sẽ về tắm mát với  sông quê
Ngóng đò ai buồm căng xuôi Cửa Việt
Tôi sẽ về bao ân tình tha thiết
Bên lở bên bồi ...
Theo suốt cuộc đời tôi.

Tôi sẽ về dịu dàng bên ngôi nhà thơ ấu
Nghe tiếng ru hời, cánh võng chiều đưa
Tôi sẽ về ấm lại những đêm mưa
Bên bếp lửa hồng đêm đông buốt giá.
Quê hương tôi ơi đất cày lên sỏi đá
Hạt gạo vơi đầy trộn lẫn ngô khoai.
Nơi bạn bè tôi ước mơ đời đứt đoạn
Phiêu bạt xứ người ...
Mà đau đáu một trời quê.

Tôi sẽ về lối xưa nơi hò hẹn
Lưng quán gọi buồn nhỏ giọt cà phê đen
Đôi mắt xưa có còn xanh màu biếc
Hay đã xa rồi ...
Cách biệt cả đại dương .
Áo trắng ngày xưa đâu còn trắng sân trường
Tiếng hát ngọt ngào ...
Nay biền biệt chốn ngàn phương.

Tôi sẽ về dấu thời gian dù cạn
Gốc nhỏ phố phường ...
Ray rứt chuyện bể dâu
Bao người xa ...
Bao người nhớ ...
Bóng chim câu ...
Mà tưởng tiếc câu chuyện lòng dang dỡ.

Tôi về vụn nát câu thơ
Sông xưa, bến vắng ngẫn ngơ đò chiều
Ầu ơ câu lý thương yêu
Hỏi người cố quận ... Hắt hiu ngày về
Trời quê ... Chẳng có người quê .


HOÀNG YÊN LYNH
READ MORE - TÔI SẼ VỀ ... TÓC ÚA MÀU MÂY - thơ Hoàng Yên Lynh

GẦN BÙN ... - thơ Trương Nguyễn





       Buổi hồng hoang cỏ hoa mọc sớm
      Giữa đất trời tươi nụ bình minh
      Rồi vô tình bàn chân người đay nghiến
      Để xác xơ cam chịu - cực hình

       Âm thầm sống giữa dòng mưa bão
       Nếm trải nhiều mật ngọt chua cay
       Lòng tĩnh lặng thấm nguồn hương đạo
       Bỗng vụt lên sãi cánh giữa bùn lầy

       Ước thân ta được làm cây cỏ
       Đêm nằm cùng thức với sao khuya
       Tiếng vi vu gió thầm nho nhỏ
       Mãi thương nhau không chút lọc lừa
                            
       Tia nắng sớm sưởi lòng yên lặng
       Nếm ngọt sương tinh khiết ban mai
       Ríu rít gọi nhau ân cần thân ái
       Nô đùa ngây thơ dưới một mặt trời

      Thương biết mấy
                        Bàn tay người nhẹ vuốt
       Nâng niu từng cánh mỏng nguyên trinh
       Lời yêu thương chẳng cần trau chuốt
       Một tình yêu!

                       Trên hằng triệu mối tình

                                Trương Nguyễn
READ MORE - GẦN BÙN ... - thơ Trương Nguyễn

LÀM THƠ - LÀM THINH - Trương Đình Đăng


(Tưởng nhớ cố thi sỹ họ Trần)



“Làm thơ là để làm thinh!” *
Vui buồn yêu ghét có nhìn mới hay
Tâm tư ấm lạnh giải bày
Tiếng lòng ngân vọng trả vay nghĩa  đời.


Làm thinh thơ vẫn khóc cười
Nước non dâu bể, lòng người cạn sâu…
Sá gì đàn gãy tai trâu
Mưa tuôn đầu vịt, miếng trầu nhạt vôi.


Làm thơ để làm thinh thôi
Muốn cho răng ấm thì môi ngậm cười
Tố Như đã trút lệ đời
Cho Kiều than khóc đầu mười ngón tay


Trăng xưa tròn sáng rằm này
Người thơ xưa đã bao ngày làm thinh
Một chiều hồn phách hiển linh
Hồ Tây Lã Vọng trở mình thơ bay


Ích gì khóc mướng thương vay
Cứ “LỜI MẸ DẶN” thẳng ngay lẽ đời.


Chớm Đông 2013
Trương Đình Đăng


*Thơ của cố thi sỹ Trần  Đình Hường
READ MORE - LÀM THƠ - LÀM THINH - Trương Đình Đăng

NƠI TA ĐỨNG - Phan Minh Châu



Nơi Đất Đứng cũng là nơi ta đứng
Đất trăm hoa nên đất nở muôn màu
Ta yêu đất nên ta tìm tới đất
Dẫu đất này vời …vợi lắm trăng sao
Đất cần mẫn ươm vườn cây cần mẫn
Những bông hoa tươi tắn trĩu sai cành
Hoa đang độ mùa hoa thời con gái
Áo thu vàng ôm lấy tuổi mơ xanh
Ta đang đứng nơi mảnh vườn hương sắc
Sắc với hương trộn lẫn biết bao chiều
Nét chấm phá trong khu vườn văn học
Để cho đời thơm mãi cánh hoa yêu
Hoa từ độ biết uốn cong ngòi bút
Viết nên thơ và vẽ lại đời mình
Những trang báo cứ dày thêm lớp tuổi
Tưởng lụi tàn bỗng đó hóa vầng trăng
Những trang sách bật lên từng con chữ
Nằm khoan thai chờ nhẫm lại đời mình
Đất bỗng hóa những tâm hồn bất tử
Đứng bên đời ôm khát vọng bình minh
Ta thương đất nên tìm về với đất
Hạt mầm gieo đang độ tuổi xuân thì
Đứng trên lớp đất mềm ta tự hỏi
Đất đã xanh hồn và ta đã xanh chưa .

   PHAN MINH CHÂU
READ MORE - NƠI TA ĐỨNG - Phan Minh Châu

VỊNH CON RÙA - Kha Tiệm Ly





VỊNH CON RÙA

Dưới nước, tung hoành chỗ cạn sâu
Trên bờ, đồng thấp tới đồi cao
Thân mang giáp trụ uy phong lắm
Hà cớ quanh năm mãi rụt đầu?

                                    Kha Tiệm Ly
READ MORE - VỊNH CON RÙA - Kha Tiệm Ly

Châu Thạch - Đọc “CÓ CÒN MÙA THU” thơ Đan Thụy

                               
Đan Thụy

                        

CÓ CÒN MÙA THU ...?  
                          Đan Thuỵ

Thu phương anh có vàng hoa cúc ?
Thu chốn đây hương cốm vờ quên
Nửa đời người
Nửa cuộc tình dâu bể
Tim chạm nhau rồi
Sao tình cứ chênh vênh?

Sợi nắng Thu
Vò tơ miền nhớ

Cái nhớ mong manh
Cái nhớ bộn bề
Đêm chóng vánh ...
Se hồn trăng vỡ
Lối mơ xưa  ...
Lá nhớ đợi ai về?


Em muốn cùng anh
Xanh mãi cuộc tình
Để níu giữ...
Thu vàng trăng buổi ấy…!

Đ.T  

Cảm nghĩ: Châu Thạch

Tôi đã  đọc nhiều bài thơ của Đan Thụy. Tuy tôi muốn lắm nhưng chưa viết được bài cảm nghĩ nào về thơ tác giả. Chưa viết được là vì thơ Đan Thụy dễ đọc mà khó viết. Dễ đọc vì thơ Đan Thụy thường ngắn, lời đơn sơ bình dị. Khó viết vì trong những lời thơ ngắn, đơn sơ và bình dị đó lại xúc tích, bàng bạc những ý thơ tiềm ẩn khiến cho tôi thưởng thức được cái hay trong đó nhưng lại khó phân định được vì sao mà nó hay như thế. Hôm nay tôi thử viết một vài cảm nghĩ về bài thơ “Có còn mùa thu?” của Đan Thụy để giải tỏa cho tôi những chất chứa về sự mến mộ trong lòng chưa có cơ hội được nói ra. Đọc “Có còn mùa thu?’” lần đầu  thấy đã hay, đọc lần thứ hai thấy hay thêm và đọc nhiều lần thì thấy sự nhẹ nhàng thanh thoát của thơ vỗ về tâm hồn ta càng thêm êm ái.

Đan Thụy vào đề với hai câu thơ đậm đà nhiều ý nghĩa:             
  
Thu phương anh có vàng hoa cúc?                             

Thu chốn  đây hương cốm vờ quên 

Ai cũng biết mùa thu là mùa của hoa cúc và của hương cốm. Hoa là ngôn ngữ chân thành của tình yêu. Hoa bộc lộ nỗi niềm thầm kín và  hoa cúc thường khiến người ta nghĩ đến mùa thu. Vào mùa thu hầu hết các loài hoa khác rụi tàn thì ngược lại hoa cúc bắt đầu khoe sắc. Thu vốn mang một ấn tượng buồn, cúc đua nở trong mùa thu đã đem lại một bầu trời tươi đẹp. Hoa cúc khi héo tàn chẳng lìa thân của nó là biểu tượng cho sự thanh tao, trung trinh của một tâm hồn chung thủy. Hoa cúc là hình ảnh của sự khoáng đạt, sự chung tình. Trong các loài hoa cúc, hoa cúc vàng tượng trưng cho lòng kính yêu, quý mến, hân hoan. Vì thế người ta ví hoa cúc vàng là chúa của mùa thu.  

Cốm từ  nếp non làm ra. Vào mùa thu, khi vụ nếp mùa trổ đòng, ngậm sữa. tạo hạt thì những hạt nếp non vừa căng vỏ tỏa hương thơm ngào ngạt, được dùng để làm cốm.Vì thế cốm được đem bán nhiều vào thời điểm mùa thu và cốm thường được dùng trong các dịp cưới hỏi.  Hương cốm thơm ngon biểu hiện cho tình quê hương đậm đà và tình yêu nam nữ mộc mạc, chân thành, thắm thiết và thanh cao.

Với hai câu thơ mở đầu, Đan Thụy đã khôn khéo dùng lời nói ví von như ca dao để thăm hỏi người tình và bày tỏ lòng ta. Câu thứ nhất Đan Thụy dùng chữ “vàng hoa cúc” để hỏi người mình yêu rằng anh có vui trong mùa thu?, anh có tình yêu trong mùa thu?, anh có chung tình trong mùa thu ? và anh có những tính cách mà loài hoa kia làm biểu tượng hay không?. Nghĩa là hỏi tất cả những gì mà tác giả lo lắng, băn khoắn về người mình yêu chỉ trong ba chữ “vàng hoa cúc?”

Qua câu thứ  hai tác giả dùng hương thơm của cốm để bày tỏ về mình. Tác giả cho biết rằng: Chốn  đây hương cốm vờ quên. Vờ quên không có  nghĩa rằng chốn đây hương cốm không có, nhưng “vờ quên" có nghĩa là tác giả  làm ngơ với nó. Hương cốm trong thơ biểu hiện cho hương vị tình yêu. Hương vị tình yêu còn đó nhưng tác giả vờ quên vì lý do gì? Rỏ ràng là vì “Phương anh”“chốn đây” là hai nơi xa cách nên tình thì còn mà đành ngoảnh mặt, dằn lòng để cố quên đi. Câu hai của bài thơ bày tỏ được tất cả tấm lòng thủy chung, lưu luyến, khắc khoải, dằn vặt trong lòng tác giả chỉ bằng hai chữ “vờ quên”.

Hai câu thơ  kế tiếp của vế đầu bổ nghĩa thêm, nhấn mạnh cho người đọc hiểu thời gian chia lìa không phải tính theo ngày tháng mà bằng cả nửa đời người:


Nửa đời người                                                 

Nửa cuộc tình dâu bể
  
Rồi hai câu thơ tiếp nữa tác giả giải bày hoàn cảnh chia ly, lý do để mùa thu nửa đời người tình yêu kia phân cách:

Tim chạm nhau rồi                                                 

Sao tình cứ  chênh vênh? 
  
À ra vì tình cứ mãi chênh vênh! Khi đọc câu thơ  “Tim chạm nhau rồi” tự nhiên tôi cứ nhớ đến câu thơ mà Nguyễn Du diễn tả  Kim Trọng và Thúy Kiều gặp nhau lần đầu bên mộ Đạm Tiên: “Tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Tôi xin mạn phép đặt hai câu thơ của Nguyễn Du và của Đan Thụy tá khách nhau để chúng ta cùng đọc thử:                                 

“Tình trong như đã mặt ngoài còn e                                   

Thì ra tim chạm nhau rồi”

Tôi không dám so sánh Đan Thụy với Nguyễn Du nhưng có  thể nói hai câu thơ nầy cùng giải thích một hiện tượng khó diễn đạt của tâm hồn một cách thần kỳ bằng lời thơ vô cùng bình dị.

Bước qua vế hai của bài thơ, tác giả diễn tả toàn bộ nỗi nhớ bằng những từ  thanh thoát nhưng lại biểu hiện được sự vùi dập, tan tác như những hình ảnh diễn ra trong cơn mơ, dày vò người đang gối mộng: 

Sợi nắng thu                                 

Vò tơ miền nhớ                                     

Cái nhớ mong manh                                    

Cái nhớ bộn bề                                     

Đêm chóng vánh…                                     

Se hồn trăng vỡ                                     

Lối mơ xưa…                                      

Lá nhớ đợi ai về? 


Người ta thường dùng chữ “ánh nắng thu”,  ít ai dùng chữ “sợi nắng thu”. Ở  đây tác giả dùng chữ “sợi ”  không cốt để tả trời mùa thu mà cốt để nói về “sợi thương, sợi nhớ” diễn ra trong lòng. Người ta cũng không nói “Tơ miền nhớ” vì miền nhớ là hư không. Ở đây tác giả viết “Sợi nắng thu/ Vò tơ miền nhớ” như nắng có sợi và nhớ có tơ. Hình ảnh nầy chỉ cốt diễn tả sự quyện vào nhau, sự dày vò giữa tình yêu và nỗi nhớ trong lòng, làm cho người đọc thấy niềm đau quặn thắt vẫn có nhưng cũng cảm nhận được cái thi vị trong tình trường, như đã cảm  nhận vẻ đẹp của hoa cúc và hương thơm của cốm dầu tình yêu đang lúc phân ly được tỏ bày ở vế thơ trên. Tác giả dùng tiếp hai câu thơ “cái nhớ mong manh/ cái nhớ bộn bề” để nói lên sự đầy ắp nỗi nhớ trong lòng. Tác giả dùng từ “mong manh” không phải để diễn tả cái nhớ mau phôi pha, cái nhớ mau tan biến mà hình ảnh của sự mong manh như một màn sương mỏng giá lạnh phủ lên tâm hồn. Màn sương mỏng đó cũng chính là nỗi đau trong thương nhớ đợi chờ khiến cho đêm chóng qua mà tác giả thốt lên: Đêm chóng vánh/ Se hồn trăng vỡ. “Chóng vánh” vì thời gian tâm lý trôi qua mau. “Se hồn trăng vỡ” vì bầu trời tâm lý cũng tan hoang như sự tan tác trong lòng.

Rồi thì cái nỗi nhớ được diễn tả vừa mong manh vừa bộn bề ấy lại được hiện thân trong lá khi từng chiếc lá của “Lối mơ xưa” trở nên có linh hồn để  “lá nhớ đợi ai về?”. Mỗi chiếc lá  nhớ chính là cái nhớ mong manh, nhiều chiếc lá nhớ chính là cái nhớ bộn bề. Sự mong manh và sự bộn bề ấy chính là biểu lộ mọi nỗi niềm diễn ra trong tâm hồn vừa yêu vừa đợi chờ, vừa thấy thú vị trong tình yêu, vừa thấy đau khổ trong ly cách, khiến cho tâm hồn hòa cùng thiên nhiên biến thành tơ, thành sợi ngân lên trong trăng và trong lá. 

Sự ước mơ trong vế chót bài thơ có tác dụng sưởi ấm lại tâm hồn, làm le lói một niềm hy vọng xa vời: 

Em muốn cùng anh                                 

Xanh mãi cuộc tình                                  

Để níu giữ…                                 

Thu vàng trăng buổi ấy…! 


Đã “Nửa đời người/ Nửa cuộc tình dâu bể”  thì sự muốn “Xanh mãi cuộc tình”  nếu không nói là vu vơ cũng là điều khó đạt. Hình như ở đây tác giả muốn cuộc tình “xanh” nghĩa là đơn phương tự giữ cho cuộc tình ấy còn mãi mãi trong lòng.  Đan Thụy là một nhà thơ nữ nên muốn để cho cuộc tình luôn luôn có hậu. Chính cái có hậu của vế thơ cuối bày tỏ cái nhân cách của người đang yêu, cái bằng chứng về sự hy sinh cao thượng trong tình trường, cái lớn của tâm hồn và cái thiết tha, nhu mì. hiền thục và lãng mạn một cách thanh tao trong toàn bộ bài thơ.  

 “Có còn mùa thu?” là một trong những bài thơ hay của Đan THụy, nó đem tình yêu vào lòng người như cái se lạnh của bầu trời mùa thu, cái se lạnh thú vị là nguồn thơ của biết bao người từ ngàn xưa cho đến ngày nay.                                                                         
                                                                      Châu Thạch


READ MORE - Châu Thạch - Đọc “CÓ CÒN MÙA THU” thơ Đan Thụy